Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 341: Bóng Đêm Quan Trường: Sự E Ngại Của Quan Lại

Sương sớm đã tan, trả lại cho Thành Thiên Phong vẻ náo nhiệt thường ngày, nhưng trong mắt Lâm Dịch, thành phố này giờ đây lại hiện lên với một vẻ nguy hiểm tiềm ẩn, như một tấm lưới nhện khổng lồ, giăng mắc những âm mưu và toan tính. Cuộc chiến ngầm đã không còn là một giả thuyết, mà là một hiện thực nghiệt ngã. Hắn biết, để sống sót và bảo vệ những người xung quanh, hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào thế giới giang hồ đầy rẫy hiểm nguy này, và sử dụng mọi trí tuệ, mưu lược mà hắn có. "Chúng ta sẽ không lùi bước," hắn khẽ nói, giọng nói thì thầm như một lời thề, "nhưng chúng ta sẽ không chiến đấu theo cách của chúng." Hắn không chiến đấu theo cách của chúng, mà theo cách của riêng mình, thông minh hơn, và đôi khi, tàn nhẫn hơn.

***

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ mục, rọi sáng một góc yên tĩnh trong Quán Trọ Lạc Nguyệt. Không khí buổi sáng vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh ẩm ướt của đêm khuya, nhưng bên trong quán trọ, hơi ấm từ những món ăn nghi ngút khói và tiếng trò chuyện râm ran đã xua đi mọi giá lạnh. Mùi canh xương hầm thơm lừng quyện với mùi bánh bao mới ra lò, mùi trà nóng thoang thoảng cùng mùi khói gỗ từ bếp lò tỏa ra, tạo nên một sự hòa quyện quen thuộc, dễ chịu. Những chiếc bàn gỗ chắc chắn đã chật kín khách, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói giòn giã của những thương nhân vội vã dùng bữa trước khi bắt đầu một ngày làm việc mới, tất cả tạo nên một khung cảnh sống động, náo nhiệt.

Trong một góc khuất, khuất tầm mắt của hầu hết khách trọ, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đang dùng bữa sáng. Dáng người Lâm Dịch vẫn gầy gò, chiếc áo vải thô đã được giặt sạch sẽ nhưng vẫn không che giấu được vẻ xanh xao của một người đã trải qua nhiều năm tháng thiếu ăn. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đ��y mang vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, lướt qua đám đông như đang dò xét, phân tích. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, vóc dáng thon thả trong bộ y phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, ánh mắt thông minh sắc sảo của nàng lúc này lại hiện rõ vẻ lo lắng, bất an. Nàng nhìn Lâm Dịch, đôi khi khẽ cắn môi, chờ đợi quyết định của hắn.

Lâm Dịch khẽ gõ nhẹ chiếc đũa tre lên mặt bàn, tạo ra một âm thanh nhỏ nhưng dứt khoát, thu hút sự chú ý của Bạch Vân Nhi. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ tan nơi đầu lưỡi. “Chúng ta cần phải đi một chuyến đến phủ nha.” Giọng hắn trầm ấm, đủ để Bạch Vân Nhi nghe rõ giữa sự ồn ào của quán trọ, nhưng lại không quá lớn để thu hút sự chú ý không cần thiết.

Bạch Vân Nhi nhíu mày, chén trà trên tay nàng khẽ ngừng lại giữa không trung. “Đi phủ nha? Huynh muốn gặp Quan Đại Nhân?” Nàng hỏi, giọng điệu xen lẫn chút ngạc nhiên và hoài nghi. “Lâm huynh, ta hiểu huynh muốn tìm hiểu thêm về Hắc Sa Bang và những kẻ đứng sau chúng. Nhưng Quan Đại Nhân... Huynh nghĩ hắn sẽ thẳng thắn sao? E rằng... mọi việc không đơn giản như vậy. Giang hồ ân oán, quan phủ có thể mắt nhắm mắt mở, hoặc thậm chí...” Nàng ngập ngừng, không nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt hiện trên khuôn mặt. “Không thẳng thắn, nhưng hắn sẽ bộc lộ thái độ. Chúng ta cần biết Hắc Sa Bang đã thâm nhập đến đâu, và mức độ ảnh hưởng của chúng trong guồng máy chính quyền này là bao nhiêu. Cách tốt nhất để biết được điều đó, chính là thử xem thái độ của Quan Đại Nhân.” Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi, đầy kiên định. “Ta không mong chờ hắn sẽ đứng ra trừng trị Hắc Sa Bang một cách công bằng. Ta chỉ muốn đo lường, đo lường sự e dè, sự bất lực, hay thậm chí là sự liên đới của hắn.”

Trong đầu Lâm Dịch, một bản đồ chiến lược phức tạp đang dần hình thành. Hắn biết rõ cái gọi là “công lý” trong thế giới này là một thứ xa xỉ, đặc biệt là khi nó đụng chạm đến lợi ích của những kẻ có quyền lực. Từ kinh nghiệm ở thế giới cũ, hắn hiểu rằng chính quyền, dù là ở thời đại nào, đều có những góc khuất, những mảng tối mà ánh sáng không thể chạm tới. Ở Đại Hạ này, nơi sự mục ruỗng đã ăn sâu vào tận gốc rễ, nơi thân phận quyết định tất cả, việc trông cậy vào quan phủ để giải quyết một băng đảng giang hồ có thế lực là điều gần như không tưởng.

“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch thầm nhủ, câu nói đó đã trở thành một châm ngôn sống của hắn từ khi đặt chân đến đây. Hắn không ảo tưởng, cũng không hy vọng. Cái hắn cần là thông tin, là những manh mối dù nhỏ nhất để có thể vẽ ra bức tranh toàn cảnh về đối thủ. Quan Đại Nhân, với tư cách là người đứng đầu quan phủ Thành Thiên Phong, là một mắt xích quan trọng trong chuỗi thông tin đó. Dù hắn có là kẻ tham nhũng hay chỉ là một kẻ hèn nhát, thái độ của hắn sẽ tiết lộ nhiều điều.

Bạch Vân Nhi thở dài, khẽ gật đầu. Nàng tin tưởng vào sự phán đoán của Lâm Dịch, dù đôi khi những suy nghĩ của hắn quá sắc bén, quá lạnh lùng khiến nàng không khỏi rùng mình. “Vậy mục tiêu của chuyến đi này là gì, Lâm huynh?” nàng hỏi, giọng nói đã lấy lại sự dứt khoát thường ngày.

“Mục tiêu ư?” Lâm Dịch lặp lại, ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt vội vã trong quán trọ, như đang tìm kiếm một câu trả lời ẩn sâu trong đó. “Mục tiêu là để xác nhận. Xác nhận giả thuyết của chúng ta về Bàng Lão Gia, về sự thâm nhập của Hắc Sa Bang, và quan trọng hơn cả, là xác nhận giới hạn của quyền lực quan phủ. Sau đó, chúng ta sẽ biết mình cần phải làm gì tiếp theo. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Vân Nhi, và chúng ta đang cố gắng thu thập càng nhiều ‘vũ khí’ càng tốt.” Hắn kết thúc bằng một câu nói đầy ẩn ý, rồi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo. “Đi thôi.”

Bạch Vân Nhi cũng đứng lên theo, nàng nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy lo lắng, nhưng cũng không kém phần ngưỡng mộ. Hắn không có võ công cao cường, không có tài phép siêu phàm, nhưng trí tuệ và sự kiên cường của hắn đủ để khiến nàng tin tưởng tuyệt đối. N��ng biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng có Lâm Dịch, có lẽ mọi chuyện đều có thể giải quyết được.

***

Phủ Quan Đại Nhân, nằm sâu trong con phố chính của Thành Thiên Phong, mang một vẻ trang nghiêm nhưng có phần cũ kỹ, bụi bặm, khác hẳn với sự nhộn nhịp của quán trọ Lạc Nguyệt. Nắng đã lên cao, những tia nắng gắt đổ xuống sân lát đá xanh rêu phong, khiến không khí trở nên ngột ngạt và tĩnh mịch lạ thường. Hai gã lính gác đứng gác cổng, với vẻ mặt thờ ơ và ánh mắt lờ đờ, trông không khác gì những bức tượng đá vô tri. Mùi giấy cũ, mực tàu và gỗ mục phảng phất trong không khí, hòa quyện với mùi ẩm mốc đặc trưng của những nơi ít được dọn dẹp, tạo nên một cảm giác u uất, nặng nề.

Sau một hồi chờ đợi không mấy dễ chịu ở tiền sảnh, Lâm Dịch cuối cùng cũng được một gã sai nha dẫn vào thư phòng của Quan Đại Nhân. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của gã sai nha và tiếng dép của Lâm Dịch tạo ra những âm thanh đơn điệu trên hành lang dài, càng làm nổi bật sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ của phủ nha. Thư phòng của Quan Đại Nhân rộng rãi nhưng cũng chất chứa một sự hỗn độn khó tả. Sách vở chất đống trên bàn, trên kệ, thậm chí cả trên sàn nhà, phủ một lớp bụi mỏng. Một ngọn nến nhỏ cháy leo lét trên bàn, dù bên ngoài trời đang nắng gắt, dường như để xua đi sự u tối tiềm ẩn trong căn phòng. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, đều đặn và chậm rãi, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.

Quan Đại Nhân, một người đàn ông trung niên với gương mặt có phần nghiêm nghị, bộ râu dài đen nhánh được vuốt ve cẩn thận, đang cặm cụi đọc một chồng công văn. Bộ trang phục quan lại của hắn chỉnh tề, nhưng nhìn kỹ lại thấy có vài nếp nhăn và vết ố đã cũ, cho thấy sự thiếu thốn của một quan lại ở vùng biên thùy. Hắn không ngẩng đầu lên ngay khi Lâm Dịch bước vào, cố tình tạo ra một khoảng lặng để thể hiện quyền uy.

Lâm Dịch không vội vã, hắn đứng im lặng trước bàn, giữ một thái độ cung kính vừa phải. Hắn tận dụng thời gian này để quan sát kỹ lưỡng vị quan lớn. Ánh mắt hắn lướt qua từng chi tiết nhỏ: từ đôi bàn tay của Quan Đại Nhân, hơi run nhẹ khi đặt bút xuống, đến chiếc trâm cài tóc bằng ngọc đã ngả màu, và đặc biệt là ánh mắt hắn, dù đang nhìn vào công văn, vẫn thỉnh thoảng liếc nhanh về phía Lâm Dịch với một vẻ cảnh giác khó hiểu.

Cuối cùng, Quan Đại Nhân cũng đặt bút xuống, ngẩng đầu lên, thở dài một tiếng nặng nề. Hắn vuốt vuốt bộ râu, ánh mắt lướt qua Lâm Dịch một cách hờ hững, rồi khẽ gật đầu ra hiệu cho Lâm Dịch ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện. “À, Lâm lão bản. Ngươi đến đây có việc gì?” Giọng hắn trầm đục, mang theo chút mệt mỏi, nhưng ẩn sâu bên trong là sự thận trọng cố hữu của một quan chức đã quen với việc đối phó với đủ loại người.

“Hạ quan Lâm Dịch, bái kiến Quan Đại Nhân.” Lâm Dịch khom người, sau đó mới ngồi xuống. Hắn không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề một cách khéo léo. “Hạ quan đến đây, không phải vì chuyện cá nhân, mà là vì sự an nguy của bách tính Thành Thiên Phong, và cả sự ổn định của thương nghiệp nơi đây.” Hắn dừng lại một chút, quan sát phản ứng của Quan Đại Nhân. Vị quan này vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi mắt hắn đã hơi nheo lại, lộ rõ sự căng thẳng.

“Gần đây,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu từ tốn nhưng mỗi từ đều mang sức nặng, “Hạ quan nghe nói, Hắc Sa Bang hoạt động ngày càng ngang ngược, không chỉ cướp bóc các đoàn buôn, mà còn trắng trợn ép buộc các tiểu thương phải nộp tiền bảo kê, thậm chí là dùng vũ lực để chiếm đoạt sản nghiệp. Tình hình này đã gây ra sự hoang mang lớn trong dân chúng, và ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc kinh doanh, buôn bán của Thành Thiên Phong. Nếu cứ tiếp diễn, e rằng Thành Thiên Phong sẽ trở nên tiêu điều, hoang phế mất.”

Quan Đại Nhân gật gù, vuốt râu. “Ài, Hắc Sa Bang... Đúng là một lũ sâu mọt. Bổn quan cũng đã nhận được không ít đơn tố cáo về chúng. Đã nhiều lần phái lính đi truy quét, nhưng bọn chúng cứ như chuột, trốn chui trốn lủi, khó lòng mà dẹp yên được triệt để.” Hắn nói, giọng điệu đầy bất lực, nhưng Lâm Dịch tinh ý nhận ra một sự né tránh rõ rệt trong ánh mắt và cử chỉ của hắn. Quan Đại Nhân không nhìn thẳng vào Lâm Dịch, mà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có một cây liễu già đang xào xạc trong gió.

Lâm Dịch khẽ nhếch môi, hắn biết đây mới chỉ là màn dạo đầu. “Hạ quan hiểu nỗi khó khăn của Quan Đại Nhân,” hắn nói, “nhưng theo những gì hạ quan biết, Hắc Sa Bang không phải là một băng đảng ô hợp thông thường. Chúng có tổ chức, có nguồn tài chính dồi dào, và thậm chí... có tin đồn, chúng còn được một số thế lực lớn hơn chống lưng, như Bàng Lão Gia chẳng hạn. Lão gia họ Bàng đó, với địa vị và tiền bạc của mình, không khó để hắn có thể thao túng một băng đảng như Hắc Sa Bang để đạt được mục đích riêng.”

Ngay khi cái tên “Bàng Lão Gia” được nhắc đến, Quan Đại Nhân chợt khựng lại. Đôi tay hắn đang vuốt râu bỗng cứng đờ, ánh mắt hắn vụt trở về phía Lâm Dịch, nhưng chỉ lướt qua rồi lại vội vã nhìn xuống chồng công văn trên bàn, như thể có điều gì đó rất quan trọng cần phải xem xét ngay lập tức. Một thoáng lo lắng, thậm chí là sợ hãi, hiện lên trong đáy mắt hắn, dù chỉ trong tích tắc, nhưng không thoát khỏi sự quan sát của Lâm Dịch.

“Bàng Lão Gia ư?” Quan Đại Nhân cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng sự chột dạ đã khiến lời nói của hắn hơi run rẩy. “Chuyện này... e rằng Lâm lão bản đã nghe nhầm tin đồn. Bàng Lão Gia là một thương nhân có tiếng ở Thành Thiên Phong, sao có thể liên quan đến loại giang hồ ô hợp đó? Hắn là người làm ăn chân chính, luôn tuân thủ pháp luật.” Hắn nói, nhưng ánh mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào Lâm Dịch, và những ngón tay hắn bắt đầu gõ nhẹ lên mặt bàn một cách vô thức.

Lâm Dịch biết hắn đã chạm đúng vào chỗ nhạy cảm. “Có lẽ là tin đồn thật,” hắn nói, giả vờ tin tưởng, “nhưng những hành động của Hắc Sa Bang lại trùng hợp đến đáng ngờ với lợi ích của Bàng Lão Gia. Những tiểu thương bị ép buộc, bị cướp bóc, đều là những người cạnh tranh với Bàng Lão Gia trên thị trường. Điều này khiến hạ quan không khỏi nghi ngờ. Hơn nữa, có vẻ như Hắc Sa Bang không chỉ hoạt động ở Thành Thiên Phong, mà còn có mối liên hệ với một số kẻ buôn l��u ở vùng biên giới, thậm chí là với một số quan chức cấp cao hơn, như ‘Thẩm Đại Nhân ở kinh thành’ mà gần đây dân chúng hay đồn đại.”

Lần này, Quan Đại Nhân không chỉ run rẩy ngón tay, mà cả vai hắn cũng khẽ giật lên một cái. Sắc mặt hắn tái đi trông thấy, và một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương. Hắn vội vàng cầm lấy chén trà trên bàn, đưa lên miệng nhấp một ngụm, như để che giấu sự bối rối của mình. “Thẩm Đại Nhân ư? Chuyện đó... đó là chuyện của triều đình, của các quan lớn ở kinh thành. Bổn quan chỉ là một quan tri huyện nhỏ bé ở vùng biên thùy, làm sao dám can thiệp vào những chuyện lớn như vậy?” Hắn cười gượng, nụ cười méo mó, đầy vẻ bất lực và sợ hãi. “Lâm lão bản cũng biết đấy, giang hồ ân oán phức tạp, ta là quan phủ, cũng khó can thiệp sâu. Chuyện này cần từ từ... cần phải điều tra kỹ lưỡng, không thể nóng vội.”

Quan Đại Nhân bắt đầu nói những lời chung chung, những lời lẽ khách sáo và rỗng tuếch mà bất kỳ quan chức nào cũng có thể nói ra khi muốn né tránh trách nhiệm. H���n lặp đi lặp lại rằng mọi việc cần phải “từ từ,” “điều tra kỹ lưỡng,” và rằng “giang hồ có quy tắc riêng.” Hắn không đưa ra bất kỳ hứa hẹn nào, không tỏ ra bất kỳ ý định hành động nào, mà chỉ cố gắng đẩy vấn đề sang một bên, như thể nó không hề tồn tại. Hắn thậm chí còn khéo léo ám chỉ rằng việc Lâm Dịch quá tò mò vào những chuyện này có thể gây ra rắc rối cho chính hắn.

Lâm Dịch lắng nghe một cách kiên nhẫn, ánh mắt hắn vẫn sắc bén, không bỏ qua bất kỳ cử chỉ nhỏ nào của Quan Đại Nhân. Hắn nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt vị quan, sự bất lực ẩn giấu dưới vẻ ngoài uy nghi, và sự khôn khéo trong việc che đậy sự liên đới hoặc ít nhất là sự thờ ơ của hắn. Hắn biết, cuộc gặp này đã đạt được mục đích. Quan Đại Nhân không phải là kẻ sẽ giúp đỡ hắn, mà là một phần của vấn đề, hoặc ít nhất là một kẻ sẽ không dám đối đầu với vấn đề.

“Hạ quan đã hiểu,” Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm tĩnh, không một chút biểu lộ sự thất vọng hay bất mãn. “Cảm ơn Quan Đại Nhân đã dành thời gian tiếp kiến.” Hắn đứng dậy, khom người chào một lần nữa, rồi quay lưng bước ra khỏi thư phòng, để lại Quan Đại Nhân ngồi đó, vẫn còn vuốt râu, ánh mắt đầy vẻ lo lắng nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa đóng lại.

***

Chiều tà, những tia nắng vàng úa cuối cùng đang dần tắt trên những mái nhà cong vút của Thành Thiên Phong. Không khí đã dịu mát hơn, mang theo chút hơi se lạnh của mùa thu. Lâm Dịch ngồi một mình trong một quán trà nhỏ nằm khuất trong con hẻm yên tĩnh, đối diện với một hồ sen đã tàn, chỉ còn lại vài chiếc lá xanh thẫm và những bông hoa sen rụng cánh. Tiếng trò chuyện râm ran của vài ba khách quen, tiếng rót trà lách tách, và tiếng nhạc nhẹ từ một cây đàn tranh vẳng lại từ đâu đó, tạo nên một không gian yên bình, thanh tĩnh. Mùi trà thơm nồng nàn quyện với hương hoa thoang thoảng từ hồ sen, làm dịu đi không khí căng thẳng nhưng không làm tan đi những suy nghĩ phức tạp đang giằng xé trong đầu Lâm Dịch.

Hắn nhấm nháp tách trà nóng, cảm nhận vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Cuộc gặp với Quan Đại Nhân đã xác nhận mọi điều hắn nghi ngờ. Vị quan tri huyện đó không phải không biết, mà là không dám. Hoặc có thể, không thể.

“Không phải không muốn, mà là không dám... Hay không thể?” Lâm Dịch thầm nhủ trong lòng, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mép chén trà. Ánh mắt hắn nhìn vào mặt hồ gợn sóng, phản chiếu những đám mây chiều đang trôi lững lờ. “Thế ra, Thành Thiên Phong này, còn có những thế lực ngầm đủ mạnh để khiến quan phủ cũng phải e dè, thậm chí là phải nhắm mắt làm ngơ.”

Sự e dè của Quan Đại Nhân, những lời nói nước đôi của hắn, và sự hoảng sợ lộ rõ khi cái tên Bàng Lão Gia và Thẩm Đại Nhân được nhắc đến, đã nói lên tất cả. Hắc Sa Bang không chỉ là một băng nhóm cướp bóc thông thường. Chúng là một phần của một mạng lưới phức tạp hơn, có lẽ được Bàng Lão Gia giật dây, và có thể còn có sự che chở từ những quan chức cấp cao hơn, mà ngay cả Quan Đại Nhân ở Thành Thiên Phong cũng không dám động đến. Cái gọi là “giang hồ ân oán phức tạp” mà Quan Đại Nhân nhắc tới, thực chất chỉ là một b��c bình phong che đậy sự thối nát và bất lực của hệ thống.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, một loạt suy nghĩ hiện lên trong đầu hắn, nhanh như chớp. Hắn đã từng hy vọng có thể lợi dụng quyền lực quan phương để gây áp lực lên Hắc Sa Bang, ít nhất là để tạo ra một chút rắc rối cho chúng. Nhưng giờ đây, hy vọng đó đã tan biến. Quan phủ không phải là đồng minh, mà là một bức tường cản trở, hoặc tệ hơn, là một kẻ đồng lõa ngầm.

Sự thất vọng không tránh khỏi len lỏi vào tâm trí Lâm Dịch, nhưng nó không kéo dài. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho điều này từ trước. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn tự nhủ một lần nữa, lời nói đó như một sự nhắc nhở về hiện thực nghiệt ngã mà hắn đang phải đối mặt. Nếu chính quyền không thể hoặc không muốn can thiệp, thì hắn sẽ phải tự mình tìm cách giải quyết. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để bảo vệ những gì hắn đã gây dựng, bảo vệ những người đã tin tưởng hắn, hắn không thể phụ thuộc vào một hệ thống đã mục ruỗng.

Điều này có nghĩa là Lâm Dịch sẽ phải dấn thân sâu hơn vào thế giới giang hồ, tìm kiếm những đồng minh ngoài luồng, và sử dụng những phương pháp không chính thống. Mối liên hệ ngầm giữa Hắc Sa Bang và Bàng Lão Gia giờ đây đã gần như được xác nhận, và nó chỉ là một phần nhỏ trong mạng lưới phức tạp mà hắn phải đối mặt. Có thể Thẩm Đại Nhân ở kinh thành cũng có liên quan, hoặc là một thế lực quyền lực khác mà hắn chưa biết. Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, cùng với sự bất ổn chính trị từ kinh thành, tất cả đều tạo ra một môi trường hoàn hảo cho những kẻ như Bàng Lão Gia thao túng, và cho những băng nhóm như Hắc Sa Bang lộng hành.

Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không còn chút mơ hồ hay thất vọng. Hắn đã hiểu rõ bản chất của con quái vật này. Giờ đây, hắn cần phải tìm ra những điểm yếu cốt tử của nó, và dùng tri thức, mưu lược của mình để hạ gục nó. Hắn sẽ không chiến đấu theo cách của chúng, mà sẽ tìm ra một con đường riêng, một con đường mà hắn, một người đến từ thế giới hiện đại, có thể tạo ra sự khác biệt.

Hắn đặt chén trà xuống, lòng bàn tay siết chặt. Cuộc chiến ngầm đã không còn là một giả thuyết, mà là một hiện thực nghiệt ngã, và hắn, Lâm Dịch, sẽ phải dấn thân vào đó, không phải để trở thành anh hùng, mà để sống sót, và bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng.

*Tiếp theo, hắn sẽ phải tìm kiếm những con át chủ bài của riêng mình.*

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free