Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 340: Bàn Cờ Âm Thầm: Dây Mắt Xích Ngầm

Bóng đêm đã buông xuống dày đặc trên Thành Thiên Phong, nhưng trong văn phòng chính của thương hội, ánh nến vẫn bập bùng, xua đi phần nào sự u ám, nhưng lại càng làm nổi bật những đường nét trầm tư trên các khuôn mặt. Mùi mực mới từ những cuộn giấy vừa được mở ra, quyện lẫn với hương trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng giữa công việc và sự tĩnh tại, giữa những lo toan và hy vọng. Lâm Dịch ngồi ở bàn chính, thân hình gầy gò, hơi xanh xao vì những ngày tháng lao tâm khổ tứ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ sắc bén, quét qua từng con chữ trên tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng, với những ký hiệu và đường kẻ chằng chịt. Trước mặt hắn, một chồng giấy tờ cao ngất, chứa đựng vô số báo cáo và tin tức vụn vặt được thu thập từ khắp nơi.

Đối diện hắn, Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi thẳng lưng, vẻ mặt nghiêm trọng, ánh mắt không rời Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, là người đầu tiên lên tiếng, giọng hắn mang theo một sự căng thẳng cố hữu khi báo cáo những tin tức bất lợi.

"Đại ca," Trần Nhị Cẩu bắt đầu, lật giở một vài trang giấy trong tập hồ sơ của mình, tiếng giấy sột soạt phá vỡ sự im lặng. "Sau khi nghe ngóng từ Lão Ba và một vài đầu mối khác, ta có thể xác nhận rằng Hắc Sa Bang... chúng nó hành động rất có tổ chức, không chỉ đơn thuần là cướp bóc hay đòi bảo kê vặt vãnh nữa. Có vẻ như chúng đang cố tình đẩy các mối hàng của chúng ta vào ngõ cụt, không cho ai có thể giao dịch an toàn với thương hội của chúng ta cả. Mấy tiểu thương ở phố chợ đã bị chúng phá hoại hàng hóa không ít, buộc phải đóng cửa hoặc chịu giá cắt cổ."

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, nắm chặt tay, vẻ mặt đầy phẫn nộ. "Mấy tên khốn đó! Lẽ nào chúng ta cứ ngồi nhìn chúng làm càn mãi sao? Tiểu Lý, tiểu Mã... mấy đứa nhỏ đó chỉ biết làm ăn lương thiện, kiếm bát cơm qua ngày, giờ thì... " Hắn siết chặt nắm đấm, sự bất lực hiện rõ trong ánh mắt. Lâm Dịch chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu cho Vương Đại Trụ giữ bình tĩnh, ánh mắt hắn vẫn dán vào bản đồ, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua những con đường, những khu chợ được đánh dấu.

Bạch Vân Nhi tiếp lời, giọng nàng ôn hòa nhưng đầy kiên quyết, đôi mắt thông minh sắc sảo ánh lên vẻ suy tư. "Và điều kỳ lạ là, một số tiểu thương sau khi bị chúng uy hiếp, phá hoại, lại vô tình phải chuyển hướng làm ăn sang các kho hàng của Bàng Lão Gia, dù giá cả ở đó không hề tốt hơn, thậm chí còn có phần đắt đỏ hơn. Ban đầu ta nghĩ đó là sự trùng hợp, nhưng số lượng ngày càng nhiều, không thể xem nhẹ được nữa." Nàng đưa mắt nhìn Lâm Dịch, chờ đợi phản ứng.

Lâm Dịch nhắm hờ mắt, hít một hơi thật sâu mùi trà và mực, rồi từ từ mở ra. Ánh nến lung linh phản chiếu lên đôi mắt hắn, tạo ra những bóng đổ u ám trên gương mặt. "Hừm... không phải vô tình," hắn trầm ngâm nói, giọng điệu chậm rãi nhưng mỗi chữ đều mang sức nặng. "Đây là một ván cờ, và có vẻ như Bàng Lão Gia đã sẵn sàng chơi lớn hơn chúng ta nghĩ." Hắn dùng bút lông chấm mực, khoanh tròn một vài điểm trên bản đồ, những nơi mà Hắc Sa Bang thường xuyên gây rối và những kho hàng của Bàng Lão Gia nằm gần đó.

Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng người. "Trần Nhị Cẩu, những gì ngươi thu thập được từ Lão Ba về việc Hắc Sa Bang buôn lậu ngọc quý từ miền Tây, về lão Lục quản lý bến bãi phía Tây, và những mâu thuẫn nội bộ giữa hắn với bang chủ, cũng như việc Phi Ưng Bang đang nhăm nhe tranh giành bến bãi... tất cả đều là những mảnh ghép quan trọng." Hắn dừng lại một chút, lấy một cuộn giấy khác, trên đó ghi chép cẩn thận các thông tin về Bàng Lão Gia mà Bạch Vân Nhi đã thu thập trước đó.

"Bàng Lão Gia là một thương nhân lão luyện, hắn không bao giờ để tiền của mình nằm yên. Hắn có mối quan hệ rộng khắp, cả trong quan trường lẫn giang hồ. Việc hắn đột nhiên mở rộng kho hàng, lại thêm cái gọi là 'giá cả không tốt hơn' mà Bạch Vân Nhi nói, càng khẳng định hắn đang lợi dụng tình hình để thâu tóm." Lâm Dịch vạch một đường thẳng từ khu vực Hắc Sa Bang hoạt động mạnh nhất đến một trong những kho hàng lớn nhất của Bàng Lão Gia. "Hắc Sa Bang không chỉ là một bang phái cướp bóc thông thường. Chúng có khả năng tổ chức, có mạng lưới, và quan trọng nhất là có mục tiêu. Mục tiêu đó, e rằng, không chỉ là phá hoại chúng ta, mà là tạo ra một khoảng trống thị trường để ai đó khác lấp đầy."

Hắn dừng lại, nhìn vào những khuôn mặt đang chăm chú lắng nghe. "Vấn đề ở đây là, Hắc Sa Bang không có đủ tầm vóc và quan hệ để buôn bán ngọc quý hiếm, thứ chỉ dành cho giới quyền quý. Việc lão Lục có mối làm ăn riêng với 'thương nhân lớn ở vùng ngoài', và việc hắn dám giấu giếm lợi nhuận từ bang chủ, cho thấy hắn có chỗ dựa. Chỗ dựa đó, rất có thể, chính là Bàng Lão Gia."

Vương Đại Trụ cau mày. "Ý của đại ca là... Bàng Lão Gia là kẻ đứng sau, giật dây Hắc Sa Bang? Nhưng... tại sao một thương nhân giàu có lại phải dùng đến loại thủ đoạn giang hồ như vậy?"

Lâm Dịch thở dài. Cái thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự khác biệt giữa thương trường và giang hồ, đôi khi chỉ là một làn ranh mỏng manh. "Ở thế giới này, Vương Đại Trụ, quyền lực và lợi ích có thể khiến con người làm bất cứ điều gì. Bàng Lão Gia có tiền, nhưng chưa chắc đã có được sự kiểm soát tuyệt đối các tuyến đường vận chuyển, đặc biệt là những mối làm ăn ngầm như buôn lậu ngọc quý. Hắn cần một cánh tay nối dài, một thế lực đủ mạnh để dọn đường và giữ trật tự cho những hoạt động phi pháp của hắn. Hắc Sa Bang, với sự tàn bạo và mạng lưới của chúng, là một lựa chọn không tồi."

Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. "Nếu đúng như vậy, thì Bàng Lão Gia đã biến một cuộc cạnh tranh thương nghiệp thành một cuộc chiến tranh giành ảnh hưởng ngầm, với Hắc Sa Bang là mũi nhọn. Điều này giải thích tại sao chúng không giết người bừa bãi, mà chỉ uy hiếp, phá hoại để đẩy các tiểu thương vào thế đường cùng, buộc họ phải tìm đến một giải pháp thay thế... mà giải pháp đó lại chính là Bàng Lão Gia."

"Chính xác," Lâm Dịch đáp, giọng hắn trầm thấp, ánh mắt như xuyên thấu màn đêm. "Lão Lục và phe cánh của hắn trong Hắc Sa Bang có thể là những con cờ mà Bàng Lão Gia đang sử dụng để gây áp lực, đồng thời cũng để kiểm soát Hắc Sa Bang từ bên trong, tạo ra sự chia rẽ. Mâu thuẫn nội bộ của chúng không chỉ là điểm yếu, mà còn là bằng chứng cho thấy có một thế lực bên ngoài đang thao túng."

Trần Nhị Cẩu chợt nhớ đến lời Lão Ba nói về Quan Đại Nhân và Thẩm Đại Nhân. "Đại ca, Lão Ba còn nói, dạo này Quan Đại Nhân có vẻ cũng đang để mắt đến Hắc Sa Bang, nhưng không phải vì muốn dẹp loạn, mà vì có tin đồn Thẩm Đại Nhân ở kinh thành đang có động thái lớn. Lão Ba còn nói Hắc Sa Bang có mối quan hệ sâu rộng, có thế lực lớn hơn chống lưng."

Lâm Dịch nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Thẩm Đại Nhân... một cái tên quen thuộc. Nếu tin đồn này là thật, thì đây không chỉ là một cuộc đối đầu với Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang nữa rồi. Nó có thể là một phần của một âm mưu lớn hơn, liên quan đến cả quan trường và các thế lực chính trị. Bàng Lão Gia đủ thông minh để biết cách lợi dụng những cơn sóng lớn từ kinh thành để củng cố vị thế của mình ở Thành Thiên Phong."

Hắn ngước nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm đã về khuya, không khí Thành Thiên Phong se lạnh, mang theo chút ẩm ướt của sương đêm. "Cảm giác lạnh lẽo của không khí đêm khuya đối lập với sự nóng bỏng của suy nghĩ trong đầu hắn. Một liên minh ngầm giữa tiền bạc và bạo lực, được che đậy bởi những giao dịch hợp pháp, lại còn có thể vươn tới cả quan trường... Đây là một thử thách thực sự." Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn một cách đàng hoàng, hắn không thể nhắm mắt làm ngơ trước những bất công này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng liệu tri thức của hắn có đủ để đối phó với một mạng lưới phức tạp như vậy?

Cuộc họp kéo dài thêm một lúc, Lâm Dịch đưa ra một số chỉ thị sơ bộ cho Trần Nhị Cẩu và Bạch Vân Nhi về việc tiếp tục thu thập thông tin, đặc biệt là về mối quan hệ giữa Bàng Lão Gia và lão Lục, cũng như những động thái gần đây của Quan Đại Nhân. Vương Đại Trụ được giao nhiệm vụ tăng cường bảo vệ các kho hàng của thương hội, đồng thời âm thầm quan sát các hoạt động khả nghi xung quanh. Khi mọi người rời đi, chỉ còn lại Lâm Dịch trong văn phòng, ánh nến đã yếu ớt hơn, đổ những cái bóng dài và méo mó lên tường. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Một cuộc chiến ngầm đã bắt đầu, và hắn, một người đàn ông đến từ thế giới hiện đại, lại phải đối mặt với những hiểm ác cổ xưa, nơi mà ranh giới giữa trắng và đen, tốt và xấu, mờ nhạt đến khó tin. Hắn thở dài, biết rằng đêm nay, giấc ngủ sẽ khó mà yên bình.

***

Sáng sớm hôm sau, khi sương vẫn còn vương vấn trên mái ngói của Thành Thiên Phong, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đã có mặt tại một quán trà thanh tịnh, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, ít người qua lại. Họ chọn một căn phòng riêng biệt, nơi tiếng nhạc cổ cầm nhẹ nhàng từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng nước trà rót khe khẽ và hương trà thơm ngát, trầm hương thoang thoảng. Bầu không khí nơi đây yên tĩnh đến lạ thường, như một ốc đảo giữa sự ồn ào của thành phố, nhưng trong lòng Lâm Dịch, sự tĩnh lặng ấy lại càng làm nổi bật những suy tư cuộn trào. Hắn trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai yếu ớt đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù dày đặc, như chính hắn đang cố gắng xuyên thấu màn sương của những âm mưu chồng chất.

Trên bàn, một ấm trà nghi ngút khói, và những chiếc chén nhỏ được đặt ngay ngắn. Lâm Dịch với thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, rót một chén trà cho Bạch Vân Nhi, rồi cho chính mình. Hắn nhấp một ngụm nhỏ, vị chát của trà lan tỏa nơi đầu lưỡi, giúp hắn tập trung hơn.

"Vân Nhi, cô thấy sao?" Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng hắn trầm thấp, đầy suy tư. "Những hành động của Hắc Sa Bang có vẻ quá 'ngẫu nhiên' để chỉ là bốc đồng. Mục tiêu của chúng luôn nhắm vào các đối tác của chúng ta, và kết quả cuối cùng lại thường nghiêng về Bàng Lão Gia."

Bạch Vân Nhi khẽ đặt chén trà xuống, đôi mắt thông minh của nàng phản chiếu hình ảnh Lâm Dịch. Nàng vẫn mặc trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, toát lên vẻ quý phái. "Em cũng có suy nghĩ tương tự, nhưng không dám chắc. Nếu Bàng Lão Gia thực sự đứng sau, vậy thì... đây không chỉ là cuộc chiến thương nghiệp nữa rồi. Nó đã vượt ra ngoài phạm vi của những quy tắc ngầm mà chúng ta từng biết."

Lâm Dịch gật đầu, trong đầu hắn đang xâu chuỗi tất cả những thông tin rời rạc mà họ đã thu thập được. Hắn nhớ lại những cuộc chiến thương trường ở thế giới cũ, nơi những tập đoàn lớn không ngần ngại sử dụng mọi thủ đoạn, từ gián điệp công nghiệp đến thao túng thị trường, để loại bỏ đối thủ. Ở đây, thủ đoạn có phần thô bạo hơn, nhưng bản chất thì vẫn vậy.

"Đúng vậy," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn trở nên kiên định. "Chúng ta đang đối mặt với một liên minh ngầm. Một con sói đội lốt cừu, và một con chó săn trung thành. Tình hình phức tạp hơn nhiều." Hắn ngừng lại, nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi, muốn đảm bảo nàng hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

"Con sói đội lốt cừu, đó chính là Bàng Lão Gia. Hắn là một thương nhân danh tiếng, có vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng bên trong lại đầy mưu mô và thủ đoạn. Hắn không trực tiếp ra tay, mà dùng Hắc Sa Bang làm công cụ." Lâm Dịch đặt tay lên bàn, phác thảo những điểm chính của giả thuyết. "Hãy xem xét lại. Thứ nhất, việc Hắc Sa Bang gây rối các mối làm ăn của chúng ta, nhưng lại không cướp bóc trắng trợn, mà chỉ phá hoại để khiến các tiểu thương không thể tiếp tục kinh doanh. Thứ hai, những tiểu thương đó, trong lúc túng quẫn, lại tìm đến các kho hàng của Bàng Lão Gia, dù giá cả không hề ưu đãi. Đây không thể là ngẫu nhiên, mà là một sự sắp đặt có chủ đích."

"Và thứ ba," hắn tiếp tục, giọng nói chậm rãi, chắc chắn, "việc Hắc Sa Bang buôn lậu ngọc quý từ miền Tây, một loại hàng hóa có giá trị cực lớn và chỉ dành cho giới quyền quý, vượt quá khả năng của một bang phái giang hồ thông thường. Hơn nữa, việc lão Lục dám tự ý giấu giếm lợi nhuận từ bang chủ, lại có mối quan hệ riêng với 'thương nhân lớn ở vùng ngoài', tất cả đều chỉ về một thế lực mạnh hơn, có khả năng che chở và bảo vệ hắn. Bàng Lão Gia, với mạng lưới và quyền lực của mình, hoàn toàn có thể là kẻ đứng sau mối làm ăn béo bở này. Hắn dùng lão Lục để kiểm soát một phần Hắc Sa Bang, tạo ra sự chia rẽ và gây áp lực lên bang chủ, đồng thời cũng để điều khiển các hoạt động buôn lậu của chúng."

Bạch Vân Nhi lắng nghe từng lời, ban đầu nàng có vẻ hoài nghi, nhưng dần dần, logic sắc bén của Lâm Dịch đã thuyết phục nàng. Khuôn mặt nàng biến sắc, từ vẻ trầm tư ban đầu sang sự kinh ngạc, rồi sau đó là sự lo lắng hiện rõ. "Vậy ra... Bàng Lão Gia không chỉ muốn cạnh tranh với chúng ta trên thương trường, mà còn muốn loại bỏ chúng ta bằng cách sử dụng sức mạnh bạo lực của Hắc Sa Bang? Và hắn còn lợi dụng chính băng nhóm đó để làm những chuyện phi pháp, buôn lậu?"

"Đúng vậy," Lâm Dịch xác nhận, "đó là một cách để hắn vừa loại bỏ đối thủ, vừa gia tăng lợi nhuận từ những nguồn không chính thống. Hắn lợi dụng sự tham lam của lão Lục, sự tàn bạo của Hắc Sa Bang, và sự cả tin của các tiểu thương để xây dựng một đế chế ngầm. Cái gọi là 'Thẩm Đại Nhân ở kinh thành' và 'Quan Đại Nhân đang để mắt' cũng có thể là một phần trong kế hoạch của hắn. Hắn có thể đang lợi dụng những biến động chính trị để gây áp lực, hoặc thậm chí là hối lộ để được bảo vệ." Lâm Dịch nhớ lại những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn, cùng với sự bất ổn chính trị từ kinh thành. Những điều đó tạo ra một môi trường hoàn hảo cho những kẻ như Bàng Lão Gia thao túng.

"Đây là một cuộc chơi mà chúng ta không thể chỉ dùng tiền bạc để đối phó," Lâm Dịch nói, giọng hắn trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. "Khi đối thủ đã sẵn sàng sử dụng bạo lực và những thủ đoạn đen tối, chúng ta cũng phải chuẩn bị cho những biện pháp tương ứng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để bảo vệ những gì chúng ta đã gây dựng, bảo vệ những người đã tin tưởng chúng ta, chúng ta không thể mềm yếu." Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây xám xịt bắt đầu kéo đến, báo hiệu một ngày không mấy yên bình.

"Vậy kế hoạch của chúng ta là gì?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng mang theo chút căng thẳng, nhưng cũng đầy quyết tâm.

Lâm Dịch thở dài, dựa lưng vào ghế. "Kế hoạch... sẽ không đơn giản chút nào. Chúng ta không thể đối đầu trực diện với cả Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang cùng lúc, đặc biệt là khi chúng có thể có sự hậu thuẫn từ quan trường. Chúng ta phải tìm cách phá vỡ liên minh ngầm này từ bên trong, khoét sâu vào những mâu thuẫn của chúng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và chúng ta cần phải sử dụng nó để tìm ra những điểm yếu cốt tử của Bàng Lão Gia, cũng như những kẻ trong Hắc Sa Bang."

Hắn nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận sự nóng bỏng lan tỏa trong lồng ngực, đối lập với cái lạnh giá của tình thế hiện tại. "Chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa Bàng Lão Gia và lão Lục, cũng như những nguồn thu nhập ngầm của Hắc Sa Bang. Đồng thời, chúng ta cũng cần phải tìm hiểu sâu hơn về những động thái của Thẩm Đại Nhân và Quan Đại Nhân. Có thể có một sợi dây liên kết giữa tham nhũng cấp thấp và cấp cao hơn mà chúng ta chưa nhìn thấy. Một khi chúng ta hiểu rõ bản chất của con quái vật này, chúng ta mới có thể tìm được cách hạ gục nó."

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống phố chợ đang dần trở nên tấp nập. Sương sớm đã tan, trả lại cho Thành Thiên Phong vẻ náo nhiệt thường ngày, nhưng trong mắt hắn, thành phố này giờ đây lại hiện lên với một vẻ nguy hiểm tiềm ẩn, như một tấm lưới nhện khổng lồ, giăng mắc những âm mưu và toan tính. Cuộc chiến ngầm đã không còn là một giả thuyết, mà là một hiện thực nghiệt ngã. Hắn biết, để sống sót và bảo vệ những người xung quanh, hắn sẽ phải dấn thân sâu hơn vào thế giới giang hồ đầy rẫy hiểm nguy này, và sử dụng mọi trí tuệ, mưu lược mà hắn có. "Chúng ta sẽ không lùi bước," hắn khẽ nói, giọng nói thì thầm như một lời thề, "nhưng chúng ta sẽ không chiến đấu theo cách của chúng."

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free