Lạc thế chi nhân - Chương 339: Trấn An Lòng Người, Rải Bẫy Ngầm
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới luồn qua khe cửa sổ, mang theo hơi ấm dịu nhẹ xua đi cái lạnh se sắt của đêm tàn, văn phòng của Thương Hội Thiên Phong đã vang lên những tiếng xì xào, lo lắng. Không khí nặng trĩu, khác hẳn sự sôi động thường ngày. Khoảng hơn chục vị tiểu thương, đa phần là những người đã từng được Lâm Dịch giúp đỡ hoặc là đối tác lâu năm của thương hội, đang tụ tập lại, nét mặt ai nấy đều hằn rõ sự sợ hãi và bất an. Quần áo của họ tuy đã được chỉnh tề hơn chút so với dáng vẻ bươn chải thường ngày, nhưng ánh mắt lẩn tránh, đôi tay siết chặt lấy vạt áo đã tố cáo sự căng thẳng tột độ đang bao trùm.
Một lão già bán tơ lụa, râu tóc bạc phơ, đang run rẩy kể lại chuyện cửa hàng của mình bị đập phá, số tơ lụa quý hiếm bị đổ rượu làm hỏng. Giọng ông thều thào, đôi mắt đỏ hoe, gần như bật khóc. Bên cạnh ông, một phụ nữ trung niên chuyên bán hương liệu cũng đang lau nước mắt, kể về việc con trai bà bị Hắc Sa Bang đánh đập dằn mặt vì từ chối nộp tiền bảo kê. Tiếng than vãn, tiếng nức nở nhỏ dần, xen lẫn những lời nguyền rủa căm phẫn nhưng cũng đầy bất lực. Tất cả đều hướng về một cái tên duy nhất: Hắc Sa Bang.
Lâm Dịch bước vào phòng, ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc, từng đôi mắt chứa chan tuyệt vọng. Hắn không nói gì ngay, chỉ lặng lẽ đi đến chiếc bàn lớn đặt giữa phòng, kéo ghế ngồi xuống. Bạch Vân Nhi đứng cạnh hắn, dáng vẻ đoan trang nhưng ánh mắt sắc sảo, liên tục ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng ở hai bên, dáng vẻ hùng dũng nhưng cũng không kém phần cảnh giác. Sự xuất hiện của Lâm Dịch, dù không ồn ào, nhưng lại có một sức mạnh trấn an kỳ lạ. Tiếng xì xào dần lắng xuống, mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
"Mọi người cứ nói đi," Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm ấm, rõ ràng, nhưng không có chút biểu cảm nào của sự lo lắng hay sợ hãi. "Kể lại tường tận những gì các ngươi đã phải chịu đựng. Đừng bỏ sót bất kỳ chi tiết nào."
Một tiểu thương trẻ tuổi, có vẻ gan dạ hơn những người khác, lấy hết can đảm bước lên. "Lâm lão bản... bọn chúng... bọn chúng nói rằng nếu chúng ta còn tiếp tục giao dịch với Thương Hội Thiên Phong, chúng sẽ không chỉ đòi tiền bảo kê mà còn phá nát tất cả. Chúng nói Lâm lão bản là kẻ ngáng đường, là cái gai trong mắt chúng." Gã nuốt nước bọt, đôi mắt liếc nhìn xung quanh như sợ có ai đó của Hắc Sa Bang đang rình rập. "Chúng còn nói, Thành Thiên Phong này có quy tắc của nó, và quy tắc đó là của Hắc Sa Bang."
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt vẫn điềm tĩnh. Hắn cầm cây bút lông lên, chậm rãi ghi lại những lời khai. Trong đầu hắn, từng câu chữ của bọn tiểu thương đang được phân tích, đối chiếu với những thông tin hắn đã có. Hắc Sa Bang đang không chỉ muốn bóc lột, mà còn muốn cắt đứt nguồn cung, cô lập Thương Hội Thiên Phong, và quan trọng hơn cả, là đập tan uy tín của hắn. Chúng muốn hắn phải lựa chọn: hoặc là r���i đi, hoặc là chấp nhận bị kiểm soát. Nhưng hắn đâu phải là loại người dễ dàng chấp nhận số phận.
"Hành động của Hắc Sa Bang đã vượt quá giới hạn," Lâm Dịch nói, đặt bút xuống. "Chúng không chỉ nhắm vào Thương Hội của ta, mà còn nhắm vào miếng cơm manh áo của tất cả các ngươi. Chúng muốn dùng sự sợ hãi để cai trị. Nhưng... sự sợ hãi chỉ có thể tồn tại khi không có ai dám đứng lên."
"Lâm lão bản," lão già bán tơ lụa lại rụt rè lên tiếng, "Chúng ta biết ơn Lâm lão bản đã giúp đỡ chúng ta bao nhiêu năm qua. Nhưng bang phái đó... chúng quá mạnh. Chúng ta chỉ là những kẻ buôn bán nhỏ nhoi, làm sao chống lại chúng được? Chúng ta sợ... sợ rằng nếu chúng ta tiếp tục đi theo Thương Hội, chúng ta sẽ mất tất cả, thậm chí là tính mạng." Ông nói, giọng run rẩy, ánh mắt cầu khẩn.
Lâm Dịch hiểu nỗi sợ hãi đó. Hắn biết rằng trong một thế giới mà quyền lực và vũ lực lên ngôi, những kẻ yếu thế như những tiểu thương này chẳng có cách nào để tự bảo vệ mình. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ. "Và sự bất công đó, đôi khi lại được tạo ra bởi những kẻ cầm quyền, những thế lực ngầm. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta phải cúi đầu chấp nhận."
Hắn đứng dậy, bước đến gần các tiểu thương. Ánh mắt hắn kiên định, quét qua từng người một. "Ta hiểu nỗi lo của các ngươi. Hắc Sa Bang đúng là một thế lực đáng sợ. Chúng có vũ lực, chúng có mạng lưới, và chúng có những kẻ chống lưng. Nhưng các ngươi hãy nhớ, Thương Hội Thiên Phong không bao giờ bỏ rơi đối tác của mình. Ta đã hứa sẽ bảo vệ các ngươi, và ta sẽ giữ lời."
Lâm Dịch dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào lòng mỗi người. "Mọi người yên tâm," hắn nói, giọng điệu mang theo một sức nặng khó tả. "Thương Hội của ta sẽ không để Hắc Sa Bang lộng hành. Chúng ta sẽ cùng nhau đối phó với chúng."
Một sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng. Các tiểu thương nhìn nhau, trong mắt họ bắt đầu lóe lên một tia hy vọng mỏng manh. Lời nói của Lâm Dịch không hoa mỹ, không quá lời, nhưng lại có một sức thuyết phục đặc biệt. Họ ��ã chứng kiến Lâm Dịch từ một thiếu niên nghèo khó vươn lên xây dựng Thương Hội Thiên Phong, đã chứng kiến hắn giải quyết vô số khó khăn. Họ tin tưởng vào trí tuệ và sự quyết đoán của hắn.
"Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện một cách mù quáng," Lâm Dịch tiếp tục, phá vỡ sự im lặng. "Đó không phải là cách của ta. Nhưng ta cam đoan, Hắc Sa Bang sẽ phải trả giá cho những gì chúng đã làm. Ta yêu cầu các ngươi, từ giờ trở đi, hãy ghi lại tất cả những vụ việc bị chúng quấy nhiễu, phá hoại, tất cả những lời đe dọa. Chi tiết nhất có thể. Ta cần những bằng chứng đó."
Một vài tiểu thương gật đầu, sự lo lắng trong lòng họ đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một tia hy vọng mới, một sự tin tưởng vào người đàn ông trẻ tuổi trước mặt. "Lâm lão bản, chúng tôi tin tưởng ngài!" Một người đàn ông trung niên thốt lên, giọng nói còn chút run rẩy nhưng đã chứa đựng sự quả quyết.
"Và một điều nữa," Lâm Dịch nói, ánh mắt sắc bén. "Trong thời gian này, các ngươi hãy cố gắng hạn chế giao dịch với những kẻ không đáng tin cậy. Hãy đề cao cảnh giác. Nhưng đừng hoảng sợ. Hãy làm như bình thường, đừng để chúng thấy được sự yếu đuối của chúng ta. Ta sẽ sắp xếp người bảo vệ các tuyến đường vận chuyển quan trọng, và tăng cường lực lượng tại các cửa hàng liên kết. Các ngươi không đơn độc."
Hắn nhìn Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, hãy chuẩn bị một quỹ đặc biệt để hỗ trợ những tiểu thương bị thiệt hại nặng nề. Đồng thời, cử người đi khắp các chợ, trấn an lòng người, khẳng định lập trường của Thương Hội. Ta muốn mọi người dân Thành Thiên Phong biết rằng Thương Hội Thiên Phong không sợ hãi Hắc Sa Bang, và chúng ta sẽ bảo vệ các đối tác của mình."
Bạch Vân Nhi gật đầu, ghi chép nhanh chóng. Nàng hiểu rằng đây không chỉ là một khoản chi phí, mà là một khoản đầu tư vào lòng tin và uy tín của Thương Hội. Lâm Dịch không chỉ bảo vệ những người này, mà còn củng cố mạng lưới của chính mình.
Các tiểu thương cúi đầu cảm ơn rối rít, sự nặng nề trong văn phòng đã tan đi phần nào, thay vào đó là một luồng sinh khí mới, một niềm tin được thắp lên. Họ ra về, trong lòng mang theo một gánh nặng đã được san sẻ, và một hy vọng mới vào sự lãnh đạo của Lâm Dịch. Hắn nhìn theo bóng lưng họ khuất dần, rồi quay lại nhìn Bạch Vân Nhi. "Chúng ta không thể nhượng bộ. Nhượng bộ một lần, sẽ có lần thứ hai, thứ ba. Hắc Sa Bang đã chọc vào nhầm chỗ rồi." Hắn nói, trong lòng một ngọn lửa quyết tâm đang cháy bỏng.
Buổi chiều cùng ngày, khi ánh nắng vàng óng đã ngả dài trên những mái ngói cổ kính của Thành Thiên Phong, văn phòng Thương Hội chìm vào một vẻ tĩnh lặng khác. Căn phòng họp bí mật, nơi thường xuyên diễn ra những cuộc thảo luận quan trọng của Lâm Dịch, nay được thắp sáng bằng vài ngọn nến, ánh sáng lay động, tạo nên những bóng hình chập chờn trên tường. Mùi trà thanh khiết thoang thoảng trong không khí, xua đi phần nào sự căng thẳng. Bên ngoài, tiếng rao hàng xa xa, tiếng xe ngựa lộc cộc, tất cả dường như chìm vào khoảng không vô định, không thể lọt vào được không gian riêng tư này.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện hắn là Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Trên bàn, một tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải ra, trên đó có những ký hiệu đánh dấu các cửa hàng, kho bãi của Thương Hội Thiên Phong, và cả những khu vực được cho là có hoạt động mạnh của Hắc Sa Bang.
"Tình hình đã rõ," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Hắc Sa Bang muốn dùng chiêu 'cắt đứt nguồn cung', muốn cô lập chúng ta. Chúng nghĩ rằng việc uy hiếp các tiểu thương sẽ khiến chúng ta phải nhượng bộ. Nhưng chúng đã lầm."
Hắn đặt tay lên tấm bản đồ, chỉ vào một khu vực bến bãi gần con sông lớn. "Chúng ta không thể chỉ phòng thủ mãi. Hắc Sa Bang dựa vào đâu để tồn tại? Tiền bạc, mạng lưới, hay sự sợ hãi của dân chúng?" Hắn đặt câu hỏi, không phải để tìm câu trả lời từ họ, mà để tự nhắc nhở mình về bản chất của kẻ thù. "Chúng ta cần phải đánh vào tận gốc rễ của chúng."
Bạch Vân Nhi, như thường lệ, là người đầu tiên nắm bắt được ý tứ của Lâm Dịch. Nàng khẽ nhíu mày, suy tư. "Theo như ta tìm hiểu, Hắc Sa Bang có một vài nguồn thu chính, Lâm lão bản. Ngoài việc thu tiền bảo kê, chúng còn kiểm soát các bến bãi ven sông, thu phí từ các thuyền buôn, và cả buôn lậu một số mặt hàng cấm. Mạng lưới của chúng rất rộng, kéo dài từ ngoại thành vào tận trung tâm Thành Thiên Phong, thậm chí là các vùng lân cận. Chúng còn có mối quan hệ với một vài quan chức nhỏ trong nha môn, và cả một số bang phái giang hồ khác." Nàng lật giở cuốn sổ, đọc lên những thông tin đã được thu thập.
Lâm Dịch gật đầu. "Rất tốt, Vân Nhi. Đó chính là những gì ta muốn nghe." Hắn chống cằm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bản đồ. "Mỗi một nguồn thu, mỗi một mối quan hệ, đều là một sợi dây liên kết Hắc Sa Bang với thế giới này. Nếu chúng ta có thể cắt đứt những sợi dây đó, dù chỉ là một vài sợi nhỏ, cũng đủ để khiến chúng suy yếu."
"Nhưng làm thế nào để cắt đứt những sợi dây đó mà không khiến chúng phát hiện ra là do chúng ta làm?" Vương Đại Trụ thắc mắc, giọng hắn trầm đục. Hắn là một người thẳng thắn, quen với việc dùng sức m���nh để giải quyết vấn đề, nên những kế hoạch mưu trí như thế này thường khiến hắn bối rối.
"Đó chính là nghệ thuật của cuộc chiến này, Đại Trụ," Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Chúng ta sẽ không trực tiếp ra mặt. Chúng ta sẽ gieo rắc sự hỗn loạn, sự nghi ngờ, và sự sợ hãi ngay trong chính nội bộ của chúng. Hắc Sa Bang có mạng lưới lớn, điều đó có nghĩa là chúng cũng có nhiều kẻ thù, nhiều đối thủ, và nhiều mối làm ăn mờ ám. Chắc chắn không phải tất cả thành viên của chúng đều trung thành tuyệt đối." Hắn nhớ lại những bài học về cấu trúc tổ chức tội phạm từ thế giới cũ, nơi mà lòng tham và sự đố kỵ luôn là những yếu tố tiềm tàng gây ra sự đổ vỡ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở mình.
"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch quay sang, ánh mắt hắn ánh lên vẻ sắc bén. "Ngươi có nhiệm vụ quan trọng nhất. Ngươi là tai mắt của Thương Hội ở khắp các ngóc ngách của Thành Thiên Phong. Ta muốn ngươi luồn sâu vào giới bình dân, vào các quán trà, tửu lâu, vào các sòng bạc ngầm. Nghe ngóng mọi tin tức liên quan đến Hắc Sa Bang."
Trần Nhị Cẩu lập tức đứng thẳng người, vẻ mặt đầy nhiệt huyết. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ giao cho Nhị Cẩu, ta sẽ moi móc hết những gì bọn chúng giấu giếm!"
"Không chỉ là tin tức thông thường," Lâm Dịch nhấn mạnh. "Ta muốn biết về các nguồn thu cụ thể của chúng. Ai là kẻ đứng đầu các mối làm ăn đó? Ai là kẻ chống lưng cho chúng trong nha môn? Quan trọng hơn, ta muốn biết về những mâu thuẫn nội bộ. Có ai trong Hắc Sa Bang đang bất mãn với thủ lĩnh? Có phe phái nào đang ngấm ngầm chống đối? Ai là kẻ có tham vọng? Ai là kẻ có điểm yếu? Dù là tin đồn nhỏ nhất, cũng hãy mang về cho ta."
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng bừng. Đây chính là sở trường của hắn. Hắn quen với việc trà trộn, nghe ngóng, và xâu chuỗi các mảnh thông tin rời rạc.
"Vân Nhi," Lâm Dịch tiếp tục, "Nàng hãy tập trung vào việc nghiên cứu sâu hơn về mạng lưới kinh tế của Hắc Sa Bang. Chúng buôn lậu những gì? Đến từ đâu và đi về đâu? Những mặt hàng nào chúng đang độc quyền? Liệu có c��ch nào để chúng ta tạo ra một sự cạnh tranh ngầm, hoặc thậm chí là phá vỡ chuỗi cung ứng của chúng một cách tinh vi?"
Bạch Vân Nhi trầm ngâm. "Việc phá vỡ chuỗi cung ứng của một bang phái lớn sẽ rất nguy hiểm, Lâm lão bản. Chúng sẽ phản ứng rất mạnh."
"Đúng vậy," Lâm Dịch thừa nhận. "Nhưng chúng ta không cần phải làm điều đó một cách công khai. Chúng ta sẽ tìm cách tạo ra những 'sự cố' bất ngờ, những 'tai nạn' không thể giải thích. Hoặc, chúng ta có thể dùng chính những đối thủ của chúng để gây rắc rối." Hắn mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. "Hắc Sa Bang có thù ở khắp mọi nơi. Chúng ta chỉ cần khơi mào ngọn lửa, và để những kẻ khác tự đốt cháy nhau."
"Đại Trụ," Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ. "Trong thời gian này, nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ Thương Hội và các tiểu thương bằng mọi giá. Tăng cường tuần tra, huấn luyện vệ sĩ cẩn mật. Ta biết ngươi nóng lòng muốn ra tay, nhưng lúc này, sự kiềm chế mới là sức mạnh. Đừng gây ra bất kỳ xung đột trực diện nào mà không có lệnh của ta. Tuy nhiên, n���u Hắc Sa Bang dám ra tay trực tiếp vào Thương Hội, hoặc vào các tiểu thương đã được chúng ta bảo vệ, thì đừng ngần ngại đáp trả. Nhưng phải đảm bảo không để lại dấu vết nào về sự liên quan của chúng ta."
Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm, đôi mắt hắn lóe lên tia lửa chiến đấu. "Rõ, Lâm lão bản! Ta hiểu rồi. Sẽ không để bọn chúng chạm vào một sợi lông chân của người của chúng ta."
"Không chỉ vậy," Lâm Dịch nói thêm. "Ngươi hãy bí mật điều tra những kẻ đứng đầu các đội quân nhỏ của Hắc Sa Bang. Những kẻ chỉ huy trực tiếp các vụ quấy nhiễu. Ta cần biết về thói quen, điểm yếu, và những bí mật của chúng. Sẽ có lúc, chúng ta cần phải 'dạy dỗ' chúng một bài học, nhưng phải là một bài học mà chúng không thể ngờ tới, và không thể công khai quy trách nhiệm cho chúng ta."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn Thành Thiên Phong, nuốt chửng những âm thanh cuối cùng của ngày. Trong màn đêm đó, hắn biết, không chỉ có Hắc Sa Bang. Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn, và các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Thậm chí, những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' cũng bắt đầu xuất hiện, len lỏi vào tâm trí hắn. Tất cả những điều đó khiến hắn nhận ra rằng, cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn với Hắc Sa Bang, mà còn là một phần nhỏ trong bức tranh hỗn loạn của một thế giới đang trên đà suy thoái.
"Sự thay đổi luôn đi kèm với cơ hội," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Và cũng là hiểm nguy. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong một thế giới như thế này, đôi khi phải trở thành kẻ săn mồi." Hắn quay lại, ánh mắt quét qua từng người một. "Đã đến lúc, chúng ta không chỉ phòng thủ. Đã đến lúc, chúng ta phải phản công, theo cách mà Hắc Sa Bang không bao giờ có thể ngờ tới."
Tối cùng ngày, khi mặt trăng đã lên cao, treo lơ lửng giữa nền trời đêm đen thẳm, rải xuống Thành Thiên Phong một thứ ánh sáng bạc mờ ảo, Trần Nhị Cẩu đã có mặt tại Quán Trà Lạc Khách. Quán trà này nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, không quá sang trọng nhưng lại là nơi tập trung đủ mọi thành phần, từ những kẻ buôn bán nhỏ, phu khuân vác, cho đến những tay giang hồ hạng ba, hạng tư. Không khí bên trong quán ấm cúng, thoang thoảng mùi trà mộc, xen lẫn mùi thức ăn vặt và chút khói thuốc lá. Tiếng trò chuyện rì rầm, tiếng chén trà va chạm nhẹ, và tiếng cười đùa thỉnh thoảng vang lên, tạo nên một bản hòa âm sống động của phố thị về đêm.
Trần Nhị Cẩu chọn một góc khuất, nơi có thể quan sát được toàn bộ căn phòng mà không quá lộ liễu. Hắn gọi một ấm trà Long Tỉnh và vài món điểm tâm bình dân, rồi bắt đầu nhấm nháp, đôi mắt nhanh nhẹn lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ của những người xung quanh. Hắn không vội vàng, bởi hắn biết, thông tin không thể cưỡng cầu, mà phải được khéo léo moi móc. Đây chính là nghệ thuật mà Lâm Dịch đã chỉ dạy cho hắn.
Chẳng mấy chốc, một người đàn ông trung niên với bộ ria mép cong vút, thường được gọi là Lão Ba, người chuyên cung cấp tin tức lá cải và những câu chuyện phiếm không đầu không cuối, đi ngang qua. Lão Ba vốn là một người bạn trà quen thuộc của Trần Nhị Cẩu, thường xuyên được hắn mời trà, mời điểm tâm.
"A, Nhị Cẩu huynh đệ! Đã lâu không gặp!" Lão Ba niềm nở, đôi mắt ti hí nheo lại. "Sao hôm nay lại có nhã hứng ra đây một mình vậy?"
Trần Nhị Cẩu mỉm cười thân thiện, vẫy tay mời Lão Ba ngồi xuống. "Lão Ba nói gì vậy, ta nào dám một mình. Chẳng qua là nhớ vị trà của quán này, tiện thể ngồi đây chờ huynh đệ thôi." Hắn đẩy chén trà về phía Lão Ba, rót đầy một chén. "Lão Ba huynh dạo này vẫn khỏe chứ? Vẫn bận rộn với những câu chuyện thú vị của Thành Thiên Phong chứ?"
Lão Ba sung sướng đón lấy chén trà, uống một ngụm lớn, rồi vuốt râu. "Haizz, làm gì có chuyện khỏe khoắn gì đâu, Nhị Cẩu huynh đệ. Thời buổi này, kiếm miếng ăn còn khó hơn lên trời. Hắc Sa Bang ngày càng lộng hành, chúng nó vơ vét sạch sẽ, chẳng chừa cho ai một miếng xương. Nghe đâu chúng lại vừa kiếm được mối nào béo bở, nên càng ngày càng hung hãn."
Trần Nhị Cẩu gật gù, vẻ mặt tỏ ra đồng cảm. Hắn không vội vàng hỏi thẳng vào vấn đề, mà tiếp tục khơi gợi câu chuyện. "Ồ? Mối nào mà béo bở đến vậy, Lão Ba huynh? Nghe nói dạo này các bến bãi ven sông cũng bị chúng kiểm soát chặt chẽ lắm." Hắn nói, giọng điệu tự nhiên như đang buôn chuyện phiếm.
Lão Ba hạ giọng, liếc nhìn xung quanh một cách cẩn trọng, rồi ghé sát tai Trần Nhị Cẩu. "Này, huynh đệ đừng nói ra ngoài nhé. Nhưng ta nghe đồn, Hắc Sa Bang dạo này đang bí mật buôn lậu một loại ngọc quý từ miền Tây về. Ngọc này hiếm lắm, chỉ dành cho giới quyền quý thôi. Giá trị của nó... ôi chao, không thể tưởng tượng nổi!" Lão Ba tặc lưỡi, vẻ mặt đầy thèm thuồng. "Chính vì cái mối làm ăn này mà chúng nó càng ngày càng bành trướng, đến nỗi ngay cả mấy bang phái cũ cũng phải kiêng nể. Nghe đâu, cái lão Lục, quản lý bến bãi phía Tây, chính là kẻ đứng đầu vụ này."
Trần Nhị Cẩu giả vờ kinh ngạc, rồi khẽ nhíu mày. "Ngọc quý ư? Chuyện này thật sự giấu kín đến vậy sao? Ta cứ tưởng chúng nó chỉ quanh quẩn mấy chuyện bảo kê vặt vãnh thôi chứ." Hắn rót thêm trà cho Lão Ba, cố gắng che giấu sự phấn khích bên trong. "Vậy là không phải tất cả đều do lão Đại của Hắc Sa Bang quản lý trực tiếp sao?"
Lão Ba lại uống một ngụm trà, rồi lại ghé tai. "Ài, Nhị Cẩu huynh đệ còn lạ gì. Cái bang phái nào mà chẳng có mấy phe phái ngầm tranh giành lợi ích. Cái lão Lục này, tuy là người của Hắc Sa Bang, nhưng ta nghe nói hắn có mối quan hệ riêng với một vài thương nhân lớn ở vùng ngoài. Có lần ta nghe loáng thoáng, hắn còn giấu giếm một phần lợi nhuận, không báo cáo đầy đủ cho bang chủ. Mấy thằng đệ tử của hắn cũng được hưởng lợi từ đó mà vênh váo lắm. Chắc chắn là có mâu thuẫn ngầm rồi. Chỉ là chưa bùng nổ thôi."
Trần Nhị Cẩu lắng nghe từng lời, từng chữ, ghi nhớ tất cả vào tâm trí. Một loại ngọc quý, buôn lậu, Lão Lục, bến bãi phía Tây, mâu thuẫn nội bộ, giấu giếm lợi nhuận. Đây chính là những mảnh ghép mà Lâm Dịch cần. Hắn biết, thông tin này, dù chỉ là tin đồn, nhưng lại là một điểm khởi đầu vô cùng quan trọng.
"Nghe vậy ta cũng thấy lo lắng thay cho các huynh đệ làm ăn nhỏ lẻ," Trần Nhị Cẩu thở dài, giả vờ xoa xoa trán. "Với cái đà này, không biết sau này chúng ta còn có thể sống yên ổn được không nữa. Mà này Lão Ba huynh, ta nghe nói dạo này, Quan Đại Nhân có vẻ cũng đang để mắt đến Hắc Sa Bang thì phải. Chắc là cũng thấy ngứa mắt với mấy chuyện làm ăn phi pháp của chúng nó rồi."
Lão Ba cười khẩy, lắc đầu. "Quan Đại Nhân à? Ông ta thì làm được gì? Chẳng qua là dạo này có tin đồn Thẩm Đại Nhân ở kinh thành đang có động thái lớn, nên Quan Đại Nhân cũng muốn tỏ vẻ làm việc thôi. Chứ cái Hắc Sa Bang này, có mối quan hệ sâu rộng lắm. Nghe đâu có cả một vài thế lực lớn hơn chống lưng cho chúng nó nữa kìa. Ngay cả mấy bang phái giang hồ khác, như Phi Ưng Bang, cũng đang ngấm ngầm muốn tranh giành lợi ích với Hắc Sa Bang ở khu vực bến bãi. Nhưng chúng nó cũng chỉ dám làm lén lút thôi, chưa dám ra mặt."
Trần Nhị Cẩu tiếp tục gật đầu, vẻ mặt chăm chú. Hắn đã thu thập được khá nhiều thông tin quý giá. Ngọc quý, Lão Lục, mâu thuẫn nội bộ, thậm chí là việc Phi Ưng Bang đang nhăm nhe tranh giành bến bãi. Tất cả đều là những "khe hở" mà Lâm Dịch đã nhắc đến. Hắn biết, một trận chiến đầy mưu trí, không phải bằng vũ lực, đang dần được triển khai.
"Cảm ơn Lão Ba huynh đã chia sẻ nhiều chuyện thú vị. Huynh đệ ta xin mời huynh một bữa trà thịnh soạn!" Trần Nhị Cẩu nói, gọi người phục vụ tính tiền. "Hôm khác huynh đệ ta lại mời huynh thêm bữa nữa, nghe thêm nhiều chuyện hay." Hắn vừa nói, vừa đặt một thỏi bạc nhỏ lên bàn, đủ để Lão Ba có thể thoải mái ăn uống trong vài ngày.
Lão Ba vui vẻ đón lấy thỏi bạc, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn. "Ai chà, Nhị Cẩu huynh đệ thật là hào phóng! Vậy thì ta xin không khách sáo nữa. Có tin tức gì hay, ta nhất định sẽ báo cho huynh đệ ngay!"
Trần Nhị Cẩu mỉm cười, đứng dậy. Hắn biết, công việc của mình mới chỉ bắt đầu. Những thông tin này, dù chỉ là tin đồn, nhưng khi được Lâm Dịch xâu chuỗi và phân tích, chắc chắn sẽ trở thành những mũi dao sắc bén, đâm thẳng vào những điểm yếu của Hắc Sa Bang. Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa quán, nơi bóng đêm vẫn bao trùm Thành Thiên Phong, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự tin tưởng tuyệt đối vào kế hoạch của Lâm Dịch. Cuộc chiến ngầm đã chính thức bắt đầu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.