Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 338: Bão Ngầm Nổi Sóng: Lời Kêu Cứu Từ Phố Chợ

Dưới ánh trăng rằm treo lơ lửng trên nền trời đêm tĩnh mịch, Thành Thiên Phong chìm vào một giấc ngủ sâu. Tuy nhiên, trong căn phòng làm việc của thương hội, Lâm Dịch vẫn thức. Hắn đẩy nhẹ tấm cửa sổ gỗ, để luồng gió đêm lành lạnh mơn man qua mặt, mang theo mùi đất ẩm nồng nàn và chút hương hoa dại vương vấn từ những con hẻm khuất. Ánh mắt hắn xuyên qua màn đêm, hướng về phía những mái nhà ngói đen thẫm, những con đường vắng vẻ, nơi mà chỉ vài giờ trước, hắn đã phác thảo nên một kế hoạch táo bạo.

Hắn đã nói với Bạch Vân Nhi rằng phản công không nhất thiết phải là đao kiếm, mà có thể là một nước cờ khôn ngoan, một lời đồn đại đúng lúc, một sự thật được phơi bày. Tâm trí hắn quay cuồng với những suy tính, những khả năng. Hắc Sa Bang dựa vào sự sợ hãi để tồn tại, vậy thì cách tốt nhất để phá vỡ chúng là làm lung lay nỗi sợ hãi đó, bóc trần những bí mật của chúng. Ý nghĩ này nung nấu trong hắn suốt đêm, biến giấc ngủ thành một thứ xa xỉ. Lâm Dịch nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh của gió đêm, một cảm giác vừa chân thực vừa quen thuộc, như chính cuộc đời hắn ở thế giới này – luôn trong trạng thái cảnh giác, luôn sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới. Một cuộc đấu trí không cân sức, nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn biết, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải trở thành kẻ săn mồi.

***

Sáng hôm sau, ánh mặt trời vẫn chưa kịp rọi rọi qua những tán lá xanh biếc, nhưng văn phòng riêng của thương hội đã tràn ngập một bầu không khí căng thẳng. Lâm Dịch đang ngồi sau bàn làm việc, ánh sáng mờ ảo từ khung cửa sổ rọi vào, phủ lên khuôn mặt hắn một vẻ trầm tư. Hắn lật giở những trang sổ sách ghi chép các khoản thu chi, tiếng bút sột soạt trên giấy, đều đặn và chậm rãi, như nhịp đập của thời gian. Mùi mực mới và giấy cũ quyện vào nhau, tạo nên một không khí làm việc quen thuộc. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng ấy không kéo dài được bao lâu.

Một tiếng gõ cửa dồn dập, gấp gáp vang lên, mạnh mẽ đến mức khiến Lâm Dịch phải ngẩng đầu. Trước khi hắn kịp lên tiếng, cánh cửa đã bật mở, và Vương Đại Trụ cùng Trần Nhị Cẩu hớt hải xông vào, vẻ mặt cả hai đều trắng bệch vì lo lắng. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác thường ngày, giờ đây lại lộ rõ sự hoảng loạn. Trần Nhị Cẩu, dù nhanh nhẹn hơn, cũng không giấu nổi vẻ phẫn nộ xen lẫn sợ hãi trong đôi mắt.

"Đại ca, không xong rồi!" Vương Đại Trụ thở dốc, giọng nói nặng nề như mang theo gánh nặng ngàn cân. Vết sẹo nhỏ trên má hắn dường như cũng co giật theo nhịp thở gấp gáp. Hắn đặt tay lên bàn, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng đôi mắt vẫn không ngừng liếc nhìn Lâm Dịch, chờ đợi mệnh lệnh. "Hắc Sa Bang... chúng không chỉ nhắm vào chúng ta nữa, mà còn cả những tiệm nhỏ lẻ liên kết với mình!"

Trần Nhị Cẩu tiếp lời, giọng nói đầy bức xúc, như muốn trút hết sự căm phẫn vào từng câu chữ. "Bọn chúng đập phá hàng quán, đòi tiền 'bảo kê' trắng trợn, dọa dẫm nếu không nghe theo thì sẽ không yên thân! Chúng còn nói... nói là ai dám buôn bán với thương hội của chúng ta thì sẽ phải chịu hậu quả nặng nề!" Hắn siết chặt nắm đấm, sự tức giận hiện rõ trên gương mặt còn chút ngây ngô. Nhị Cẩu thường là người nhanh nhẹn, vui vẻ, nhưng hôm nay, sự lo lắng đã chiếm trọn thần thái của hắn.

Lâm Dịch lắng nghe một cách chăm chú, không một chút biểu cảm thừa thãi. Ánh mắt hắn sắc bén lướt qua vẻ mặt lo lắng, bức xúc của hai người, như đang cố gắng đọc vị từng chi tiết nhỏ nhất trong câu chuyện của họ. Trái tim hắn, dù vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết, nhưng lại dậy sóng những suy nghĩ. Hắn đã dự đoán được Hắc Sa Bang sẽ có động thái trả đũa, nhưng không ngờ chúng lại hành động nhanh chóng và tàn độc đến vậy, nhắm vào những kẻ yếu thế nhất trong mạng lưới của hắn.

"Kể rõ ta nghe," Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không lay chuyển. "Xảy ra ��� những đâu? Bao nhiêu người bị ảnh hưởng? Chúng đã làm những gì cụ thể?" Hắn vẫy tay ra hiệu cho hai người ngồi xuống, mặc dù cả hai vẫn đứng thẳng, như những chiến binh sẵn sàng nhận lệnh.

Vương Đại Trụ hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại những thông tin hỗn loạn trong đầu. "Sáng sớm nay, có mấy tiểu thương ở Phố Đông báo về. Quán bán vải của Lão Trương, cửa hàng thuốc của Bà Lý... cả xe đẩy bán bánh của A Phúc nữa. Bọn chúng không chỉ đòi tiền, mà còn vứt đổ hàng hóa, đập vỡ mấy cái bình gốm ở tiệm thuốc. Lão Trương bị chúng đánh cho mấy bạt tai, mặt sưng vù." Vương Đại Trụ nói, giọng đầy xót xa. Hắn biết rõ những con người này, họ là những gương mặt quen thuộc ở phố chợ, những người đã đặt niềm tin vào thương hội của Lâm Dịch.

"Chúng còn nói, đây chỉ là khởi đầu," Trần Nhị Cẩu bổ sung, "nếu không chịu nộp tiền 'bảo kê' cho Hắc Sa Bang, và không chấm dứt giao dịch với thương hội của Đại ca, thì mỗi ngày sẽ có thêm một cửa hàng bị đập phá. Chúng còn dọa sẽ... sẽ làm hại ng��ời nhà nếu ai dám chống đối." Giọng Nhị Cẩu run rẩy khi nhắc đến phần cuối của lời đe dọa, bởi hắn biết, trong thế giới này, lời dọa dẫm đó không phải là nói suông.

Lâm Dịch nhíu mày. Hắn đã lường trước được sự tàn bạo của giang hồ, nhưng việc chúng nhắm vào những người vô tội, những tiểu thương nhỏ bé chỉ để gây áp lực lên hắn, lại khiến hắn cảm thấy một sự phẫn nộ âm ỉ. Đây không chỉ là một cuộc chiến về kinh tế hay quyền lực, mà còn là một cuộc chiến về đạo đức, về sự bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng.

"Vậy là, chúng muốn cô lập chúng ta," Lâm Dịch lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh. "Cắt đứt nguồn cung ứng, phá hoại danh tiếng, và khiến những người hợp tác với chúng ta phải sợ hãi. Một chiến thuật kinh điển của những băng đảng muốn độc chiếm thị trường." Hắn vươn tay lấy một tấm bản đồ Thành Thiên Phong đang cuộn tròn trên bàn, trải nó ra một cách cẩn thận. Ngón tay hắn lướt nhẹ qua những con phố, những khu chợ được đánh dấu.

"Đại ca, chúng ta ph���i làm gì đây?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng điệu cầu khẩn. "Những người đó... họ đã tin tưởng chúng ta."

Lâm Dịch ngước nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Hắn nhìn thấy trong ánh mắt họ không chỉ là sự lo lắng cho bản thân, mà còn là sự lo lắng cho những người dân thường, cho uy tín của thương hội. Đây chính là điều hắn muốn xây dựng: một tập thể không chỉ vì lợi ích cá nhân, mà còn có trách nhiệm với cộng đồng.

"Chúng ta sẽ không khoanh tay đứng nhìn," Lâm Dịch nói, giọng dứt khoát, đầy uy lực. "Ta đã nói rồi, phòng thủ là không đủ. Chúng ta cần một đòn phản kích. Nhưng trước hết, chúng ta phải trấn an những người đang hoảng loạn." Hắn gấp lại tấm bản đồ, ánh mắt nhìn thẳng vào hai cộng sự. "Vương Đại Trụ, ngươi hãy lập tức phái người đi thăm hỏi các tiểu thương bị ảnh hưởng. Ghi chép lại thiệt hại, nói với họ rằng thương hội sẽ hỗ trợ một phần để họ khắc phục. Đồng thời, cử người bảo vệ các cửa hàng bị đe dọa. Không cần quá phô trương, chỉ cần đảm bảo an toàn cho họ trong lúc này."

"Dạ, Đại ca!" Vương Đại Trụ đáp lời ngay lập tức, vẻ mặt rạng rỡ hẳn lên. Hắn hiểu, đây là một hành động thể hiện sự quan tâm và trách nhiệm của Lâm Dịch, một động thái cần thiết để giữ vững lòng tin.

"Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch tiếp tục, "ngươi hãy đi khắp các khu chợ, nghe ngóng thêm thông tin. Xem Hắc Sa Bang còn nhắm vào những ai nữa, và đặc biệt là, xem bọn chúng đang nói gì về thương hội của chúng ta. Mọi lời đồn đại, mọi sự bất mãn, đều phải báo lại cho ta. Nhớ, hành sự kín đáo, đừng để chúng phát hiện."

"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu hào hứng đáp lời, sự nhanh nhẹn thường ngày đã trở lại trong ánh mắt hắn. Hắn tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Lâm Dịch.

Lâm Dịch gật đầu. Hắn biết, chi phí an ninh và sự cần thiết phải 'chủ động' sẽ thúc đẩy hắn tìm kiếm những nguồn lực hoặc đồng minh mới. Có lẽ, đã đến lúc phải tiếp xúc với Liễu Thanh Y hoặc các quan lại cấp cao hơn, hoặc ít nhất là gửi đi một thông điệp ngầm đến họ. Việc hắn nhấn mạnh sự 'cảnh giác' và 'bảo mật' cho nhân viên cũng gợi ý rằng thông tin nội bộ có thể là mục tiêu hoặc điểm yếu bị Hắc Sa Bang khai thác. Hắn đứng dậy, bước ra khỏi văn phòng. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một ngày dài và đầy sóng gió.

***

Đại sảnh tiếp khách của thương hội, thường ngày vẫn tấp nập khách hàng và đối tác, nay lại biến thành một biển người chen chúc, xôn xao. Ánh nắng ấm áp giữa trưa rọi qua những ô cửa sổ lớn, nhưng không thể xua đi bầu không khí lo âu, nặng nề đang bao trùm. Tiếng trò chuyện xôn xao, tiếng than vãn, tiếng nức nở nhỏ giọt, tất cả hòa quyện lại thành một bản giao hưởng của sự sợ hãi. Mùi gia vị từ các gian hàng bị đập phá, mùi vải vóc cháy khét, và đôi chút mùi mồ hôi do sự căng thẳng, tất cả đều ám ảnh trong không khí.

Hàng chục tiểu thương, từ những người buôn bán nhỏ lẻ đến những chủ cửa hàng có chút vốn liếng, đều có mặt. Khuôn mặt ai nấy đều trắng bệch, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ, ánh lên sự hoang mang và tuyệt vọng. Họ là những con người đã đặt niềm tin vào thương hội của Lâm Dịch, tin vào lời hứa về một môi trường kinh doanh công bằng và an toàn. Giờ đây, niềm tin ấy đang bị lung lay dữ dội bởi bàn tay bạo tàn của Hắc Sa Bang.

Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và phong thái thanh thoát, đang cố gắng trấn an đám đông. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo, nhưng đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng lại lộ rõ sự lo lắng. Nàng liên tục di chuyển giữa các tiểu thương, giọng nói ôn hòa nhưng dứt khoát, cố gắng lắng nghe từng lời kể, ghi chép lại từng chi tiết. Tuy nhiên, sự sợ hãi đã ăn sâu vào tâm trí họ, khiến những lời trấn an của nàng dường như chỉ là một giọt nước giữa sa mạc khô cằn.

"Lâm lão bản, xin ngài hãy cứu giúp!" Một tiểu thương trung niên, người đã buôn bán vải vóc với thương hội được gần một năm, quỳ sụp xuống đất khi thấy Lâm Dịch xuất hiện. Giọng ông ta run rẩy, nước mắt giàn giụa. "Bọn Hắc Sa Bang nói nếu còn buôn bán với ngài thì sẽ không có đường sống! Chúng dọa sẽ đốt cháy cửa hàng của ta, c��n nói sẽ bắt con gái ta đi!"

Lâm Dịch bước vào đại sảnh, vẻ mặt trầm tĩnh, không một chút hoảng loạn hay bối rối. Ánh mắt hắn lướt qua từng khuôn mặt sợ hãi, từng ánh nhìn cầu khẩn. Hắn biết, đây là một thử thách lớn, không chỉ đối với hắn mà còn đối với toàn bộ uy tín của thương hội. Hắn dừng lại trước người tiểu thương đang quỳ gối, nhẹ nhàng đỡ ông ta dậy.

"Đứng lên đi, lão bản," Lâm Dịch nói, giọng điệu bình tĩnh, trấn an. "Lâm mỗ đã biết chuyện. Ta sẽ không để các vị phải chịu thiệt thòi vô cớ." Hắn đưa mắt nhìn xung quanh, ánh mắt kiên định, như một cột trụ vững chắc giữa cơn bão.

Một tiểu thương khác, chủ một cửa hàng bán đồ gốm sứ, với khuôn mặt hốc hác và đôi bàn tay run rẩy, lên tiếng. "Chúng đòi ba phần lợi nhuận mỗi tháng, Lâm lão bản! Ba phần đó! Nếu không thì đập phá hết, còn dọa cả người nhà! Chúng ta... chúng ta làm sao mà sống nổi?" Tiếng than vãn vang lên từ khắp nơi, như một làn sóng dâng trào. Mỗi lời than vãn là một câu chuyện về sự áp bức, về nỗi sợ hãi tột cùng.

Lâm Dịch lắng nghe từng lời kể, ánh mắt dò xét, ghi nhớ những chi tiết quan trọng. Hắn nhìn thấy nỗi tuyệt vọng trong mắt họ, sự bất lực khi đối mặt với một thế lực bạo tàn mà không có ai bảo vệ. Hắn biết, Hắc Sa Bang đang sử dụng chiến thuật 'cô lập' để bóp nghẹt hắn, cắt đứt từng nhánh rễ mà hắn đã cắm xuống Thành Thiên Phong. Nhưng chính sự tuyệt vọng này cũng có thể là một con dao hai lưỡi.

"Ta hiểu nỗi lo lắng của các vị," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng khắp đại sảnh, đủ để mọi người đều có thể nghe thấy. "Hắc Sa Bang muốn chúng ta sợ hãi, muốn chúng ta chia rẽ. Nhưng chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Thương hội của Lâm Dịch không chỉ buôn bán, mà còn là một tập thể, một gia đình. Ai dám động đến đối tác của ta, tức là dám động đến ta."

Lời nói của Lâm Dịch như một luồng gió mát thổi qua bầu không khí ngột ngạt, mang đến một chút hy vọng mong manh. Các tiểu thương nhìn nhau, trong ánh mắt họ dần lóe lên một tia sáng. Họ đã nghe danh Lâm Dịch là người có mưu lược, có khả năng, nhưng việc hắn dám công khai đối đầu với Hắc Sa Bang lại là một chuyện khác.

Bạch Vân Nhi đứng cạnh Lâm Dịch, nàng hiểu ý hắn. Nàng bắt đầu sắp xếp các tiểu thương thành từng nhóm nhỏ, hướng dẫn họ trình bày chi tiết về những thiệt hại và lời đe dọa mà họ phải gánh chịu. Nàng cũng trấn an họ về việc thương hội sẽ cung cấp sự hỗ trợ cần thiết, cả về vật chất lẫn an ninh tạm thời. "Các vị cứ bình tĩnh, hãy tin tưởng vào Lâm lão bản," nàng nói, giọng dứt khoát. "Thương hội sẽ không bỏ rơi các vị. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn này."

Lâm Dịch đích thân đi đến từng nhóm, cúi người lắng nghe, đôi khi đặt những câu hỏi cụ thể về thời gian, địa điểm, và số lượng người của Hắc Sa Bang. Hắn không chỉ muốn trấn an họ, mà còn muốn thu thập thông tin, tìm kiếm những manh mối, những điểm yếu có thể khai thác. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong cuộc chiến này, thông tin chính là tri thức.

Hắn cũng nhận ra rằng, đây là một cơ hội để củng cố lòng tin, để thắt chặt mối quan hệ với các tiểu thương. Nếu hắn có thể bảo vệ họ trong lúc này, họ sẽ trở thành những đồng minh trung thành nhất. Ngược lại, nếu hắn bỏ rơi họ, không chỉ uy tín của thương hội bị sụp đổ, mà toàn bộ mạng lưới kinh doanh của hắn cũng sẽ tan rã.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nghĩ. "Nhưng ta có thể tạo ra một chút công bằng cho những người yếu thế này, ngay cả khi phải dùng đến những thủ đoạn không mấy chính đáng." Hắn biết, lời hứa của hắn với các tiểu thương sẽ buộc anh phải hành động một cách quyết liệt và sáng tạo hơn trong chương tiếp theo. Hắn sẽ phải tìm ra một điểm yếu của Hắc Sa Bang thông qua việc phân tích hành vi của chúng, có thể liên quan đến nguồn thu nhập hoặc mạng lưới ngầm của chúng. Cuộc chiến này, hắn sẽ không chiến đấu một mình, nhưng hắn sẽ là người cầm trịch.

***

Khi ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm Thành Thiên Phong trong một màu cam đỏ rực rỡ, văn phòng riêng của thương hội lại trở về với sự tĩnh lặng vốn có. Tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ, khẽ lay động những tấm rèm lụa mỏng. Mùi hương trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi nến sáp cháy lách tách, tạo nên một bầu không khí có phần trang nghiêm.

Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi quanh chiếc bàn gỗ lớn, nơi tấm bản đồ Thành Thiên Phong vẫn còn trải rộng. Không khí căng thẳng, nhưng cũng đầy sự tập trung cao độ. Sau một ngày dài với những lời kêu cứu và sự hoảng loạn, giờ đây là lúc để hoạch định chiến lược, để tìm ra lối thoát.

"Bọn chúng muốn cô lập chúng ta," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm bổng, ánh mắt sắc bén lướt qua tấm bản đồ. Ngón tay hắn chỉ vào những khu vực bị ảnh hưởng, nơi những tiểu thương đã bị Hắc Sa Bang uy hiếp. "Cắt đứt mạng lưới cung ứng, khiến các tiểu thương sợ hãi mà xa lánh. Đây là một đòn đánh hiểm độc, nhằm vào cốt lõi sự phát triển của thương hội." Hắn hớp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát thanh mát lan tỏa trong miệng, giúp đầu óc thêm tỉnh táo. "Nhưng đây cũng là điểm yếu của chúng."

Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt nàng lộ rõ vẻ suy tư. "Nếu chúng ta không có hành động cứng rắn, uy tín của thương hội sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Các tiểu thương sẽ mất niềm tin, và chúng ta sẽ mất đi mạng lưới mà chúng ta đã dày công xây dựng." Nàng vươn tay, chạm nhẹ vào một điểm trên bản đồ, nơi có một cửa hàng bị đập phá nặng nề nhất. "Chi phí để bảo vệ họ, và cả chi phí để bồi thường thiệt hại, sẽ là một gánh nặng không nhỏ. Hơn nữa, việc này sẽ tạo tiền lệ xấu, khiến Hắc Sa Bang càng lấn tới."

Vương Đại Trụ siết chặt nắm đấm. "Đại ca cứ nói, cần gì, huynh đệ sẽ làm hết sức! Chúng ta không thể cứ để bọn chúng lộng hành như vậy được!" Giọng hắn đầy kiên quyết, thể hiện sự trung thành tuyệt đối. Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. "Đúng vậy, Đại ca! Chúng ta phải cho bọn chúng biết tay!"

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít thở sâu, rồi mở ra. "Phải, phòng thủ là không đủ. Chúng ta cần một đòn phản kích, nhưng phải là đòn mà chúng không ngờ tới, và không thể công khai quy trách nhiệm cho chúng ta." Hắn nói, giọng điệu mang chút bí ẩn, nhưng tràn đầy sự tự tin. "Hắc Sa Bang sống nhờ vào sự sợ hãi và bóng tối. Vậy thì, chúng ta sẽ dùng ánh sáng để đối phó với chúng."

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn Thành Thiên Phong. Hắn biết, ngoài kia, không chỉ có Hắc Sa Bang. Có những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn, và các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Thậm chí, những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' cũng bắt đầu xuất hiện, len lỏi vào tâm trí hắn, dù hiện tại hắn phải ưu tiên giải quyết mối đe dọa trước mắt. Tất cả những điều đó khiến hắn nhận ra rằng, cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn với Hắc Sa Bang, mà còn là một phần nhỏ trong bức tranh hỗn loạn của một thế giới đang trên đà suy thoái.

"Chúng ta không thể dùng vũ lực để đối đầu trực tiếp với Hắc Sa Bang lúc này," Lâm Dịch quay lại, ánh mắt quét qua từng người một. "Chúng ta không có đủ lực lượng, và điều đó chỉ khiến chúng ta trở thành mục tiêu rõ ràng hơn. Tuy nhiên, chúng ta có thể dùng trí tuệ. Hắc Sa Bang có một mạng lưới rộng lớn, nhưng cũng đầy những khe hở. Chúng ta sẽ tìm những khe hở đó, và biến chúng thành vực sâu."

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, đôi mắt nàng lóe lên một tia sáng hiểu ý. "Ngươi muốn nói... chúng ta sẽ dùng thông tin? Hoặc là... lợi dụng chính những kẻ thù của Hắc Sa Bang?"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Gần đúng. Hắc Sa Bang dựa vào tiền bạc và quyền lực để duy trì. Vậy thì, nếu chúng ta có thể cắt đứt nguồn tài chính của chúng, hoặc làm lung lay mối quan hệ của chúng với những kẻ chống lưng, thì sao?" Hắn trở lại bàn, chỉ tay vào một khu vực trên bản đồ, gần một con sông lớn. "Nơi này, các ngươi có nhớ không? Khu vực bến bãi, nơi hàng hóa được vận chuyển và buôn bán lậu diễn ra tấp nập. Ta nghe ngóng được, Hắc Sa Bang có một phần lớn lợi nhuận từ việc kiểm soát các bến bãi này."

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn nhau, rồi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy kinh ngạc. Đây không phải là một cuộc phòng thủ đơn thuần, mà là một cuộc tấn công vào tận gốc rễ của kẻ thù.

"Nhưng làm thế nào để chúng ta... cắt đứt nguồn tài chính của chúng mà không bị chúng phát hiện?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng trầm xuống, đầy suy tư. Nàng đã quen với việc Lâm Dịch luôn đi trước một bước, nhưng kế hoạch này dường như quá mạo hiểm.

Lâm Dịch không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, một ý tưởng táo bạo đã hình thành trong đầu hắn. Hắn nhớ lại những kiến thức về kinh tế, về thị trường đen, về cách các tổ chức tội phạm hoạt động mà hắn từng đọc được ở thế giới cũ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong tình huống này, hắn sẽ phải vận dụng toàn bộ những gì mình có.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch nói, giọng hắn vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. "Nhưng ta sẽ tạo ra một sự bất công mới cho Hắc Sa Bang. Chúng ta sẽ không trực tiếp đối đầu, mà sẽ gieo rắc sự hỗn loạn, sự nghi ngờ, và sự sợ hãi ngay trong chính nội bộ của chúng."

Hắn mở mắt ra, ánh mắt lóe lên tia sáng đầy quyết đoán. "Đã đến lúc, chúng ta không chỉ phòng thủ. Đã đến lúc, chúng ta phải phản công, theo cách mà Hắc Sa Bang không bao giờ có thể ngờ tới." Lâm Dịch sẽ tìm ra một điểm yếu của Hắc Sa Bang thông qua việc phân tích hành vi của chúng, có thể liên quan đến nguồn thu nhập hoặc mạng lưới ngầm. Lời hứa của Lâm Dịch với các tiểu thương sẽ buộc anh phải hành động một cách quyết liệt và sáng tạo hơn. Chiến thuật 'phản công ngầm' của Lâm Dịch sẽ là một bước ngoặt, có thể dẫn đến việc anh phải tiếp xúc với các thế lực khác trong giang hồ hoặc quan lại để tìm kiếm lợi thế. Ánh mắt hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, trong lòng hắn, một ngọn lửa mới đã bùng lên, báo hiệu một trận chiến đầy cam go sắp diễn ra.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free