Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 337: Thắt Chặt Phòng Tuyến: Vòng Vây Của Phản Ứng

Ánh trăng đã lùi về sau những mái nhà ngói cũ kỹ, nhường chỗ cho tia nắng ban mai yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ. Tiếng gà gáy lanh lảnh từ xa vọng lại, lẫn vào tiếng rao hàng ồn ào của những tiểu thương đã thức dậy từ sớm. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn ven đường, mùi thức ăn nóng hổi mới ra lò bắt đầu lan tỏa, xua đi cái ẩm lạnh của đêm tàn. Tuy nhiên, trong căn phòng nhỏ phía sau cửa hàng chính của Lâm Dịch, bầu không khí lại đặc quánh sự căng thẳng.

Lâm Dịch ngồi giữa, tấm bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng trên bàn, với những ký hiệu và đường nét được vẽ vội bằng bút than. Ngọn đèn dầu đã cạn gần hết, bập bùng chiếu lên gương mặt trầm tư của hắn, hằn sâu thêm những đường nét mệt mỏi. Đôi mắt hắn sâu thẳm, lướt qua từng chi tiết trên bản đồ, như đang tìm kiếm một lời giải đáp, một lối thoát cho mớ bòng bong này. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, dáng vẻ nghiêm túc, tập trung ghi chép những điểm chính mà Lâm Dịch vừa phân tích. Cạnh đó, Vương Đại Trụ đứng sừng sững, hai tay khoanh trước ngực, nét mặt đầy vẻ nghiêm trọng và sẵn sàng hành động. Trần Nhị Cẩu thì đứng tựa vào tường, thỉnh thoảng lại đưa tay gãi đầu, vẻ sốt sắng hiện rõ trên khuôn mặt trẻ tuổi.

“Vụ cướp đêm qua không phải là ngẫu nhiên,” Lâm Dịch phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ. Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào từng người. “Nó là một lời cảnh cáo, một phép thử từ Hắc Sa Bang. Chúng muốn xem phản ứng của chúng ta.”

Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh lấp lánh sự kiên quyết. “Chúng ta cần phải phản ứng nhanh chóng và mạnh mẽ để chúng không nghĩ chúng ta yếu kém, Lâm công tử. Nếu không, chúng sẽ được đà lấn tới.” Nàng nắm chặt tay, thể hiện sự bức xúc. Nàng hiểu rõ, trong thế giới giang hồ này, một bước lùi có thể dẫn đến cả tr��m bước lùi khác.

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, tiếng khớp xương kêu răng rắc. “Cứ giao việc bảo vệ cho huynh đệ. Chúng ta sẽ khiến chúng phải trả giá.” Giọng hắn vang lên rõ ràng, chất phác, nhưng đầy sự trung thành. Hắn là người của hành động, không thích vòng vo.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi. “Trả giá? Chưa vội.” Hắn đưa ngón tay lướt trên bản đồ, dừng lại ở khu vực cửa hàng của mình. “Bây giờ là củng cố phòng thủ. Hắc Sa Bang muốn chúng ta sợ hãi và nhượng bộ. Nhưng chúng ta sẽ cho chúng thấy rằng việc này chỉ khiến chúng ta kiên cố hơn. Chúng ta không trực tiếp đối đầu với bọn côn đồ của Hắc Sa Bang lúc này. Mục đích của chúng ta là gây ra sự chú ý không mong muốn từ quan phủ, buộc chúng phải đau đầu giải quyết. Hoặc, gây ra một sự nghi ngờ nội bộ trong Hắc Sa Bang, khiến chúng phải tốn công sức điều tra lẫn nhau. Ví dụ, một vụ mất trộm tiền bạc lớn, nhưng không để lại dấu vết rõ ràng, chỉ đủ để bọn chúng nghi ngờ lẫn nhau. Hoặc, tung tin đồn về việc một số thủ hạ của Hắc Long Đại ca đã biển thủ công quỹ, hoặc thông đồng với kẻ thù.”

Trong đầu Lâm Dịch, những chiến lược hiện đại về chiến tranh thông tin và làm suy yếu đối thủ từ bên trong đang được kích hoạt. Hắn không có binh đao vạn người, không có sức mạnh võ thuật siêu phàm, nhưng hắn có tri thức và tư duy logic của một người đến từ thế giới văn minh hơn. Hắn hiểu rằng, một tổ chức, dù mạnh mẽ đến mấy, cũng sẽ có những vết nứt nội bộ, những điểm yếu về lòng tin và sự đoàn kết. Mục tiêu của Hắc Sa Bang là tiền bạc và quyền lực, nhưng cũng là sự kiểm soát và nỗi sợ hãi mà chúng gieo rắc. Bằng cách làm lung lay những trụ cột đó, hắn có thể khiến chúng tự suy yếu mà không cần phải đổ máu.

“Hắc Sa Bang kiểm soát các sòng bạc, nhà thổ, bến bãi, và chợ đen. Chúng kiếm tiền từ những hoạt động phi pháp này,” Lâm Dịch tiếp tục, đôi mắt hắn lóe lên tia sáng sắc bén. “Chúng ta không thể tấn công trực diện nguồn tiền của chúng mà không tự đưa mình vào hiểm cảnh. Nhưng chúng ta có thể làm gián ��oạn chúng, khiến chúng phải bỏ ra nhiều công sức hơn để duy trì hoạt động.”

Trần Nhị Cẩu, người vốn quen với việc nghe lệnh và hành động đơn giản, có vẻ vẫn còn mơ hồ. “Gây hỗn loạn? Đại ca, ý người là gì?” Hắn gãi đầu, vẻ mặt ngây ngô nhưng đôi mắt lại rất nhanh nhẹn, đầy khát khao được chứng tỏ bản thân.

Lâm Dịch nhìn hắn, kiên nhẫn giải thích cặn kẽ hơn. “Nhị Cẩu, ta muốn ngươi và Đại Trụ tìm cách gây ra một sự xáo trộn nhỏ tại một trong những sòng bạc lớn nhất của chúng vào đêm nay. Không phải là đánh nhau, không phải là phá hoại tài sản. Mà là làm gián đoạn hoạt động của chúng một cách khéo léo. Ví dụ, tạo ra một vụ ẩu đả nhỏ giữa các con bạc, nhưng không phải là các ngươi tham gia. Hoặc làm mất trật tự nghiêm trọng đến mức chúng phải tạm thời đóng cửa để giải quyết. Điều quan trọng là phải kín đáo, không để lộ dấu vết của chúng ta.”

Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, người đang lắng nghe một cách chăm chú. “Vân Nhi, nàng hãy tiếp tục dò la thông tin về các thương nhân bị Hắc Sa Bang uy hiếp. Chúng ta cần tìm ra điểm yếu của chúng, không chỉ là về tài chính, mà còn là về danh tiếng, về sự tín nhiệm của những kẻ đứng sau chúng. Ta tin rằng, không phải ai trong quan trường cũng muốn nhìn thấy Thành Thiên Phong hỗn loạn như thế này.” Lâm Dịch biết, việc tìm kiếm đồng minh trong chính quyền mục nát này là một thách thức lớn, nhưng không phải là không thể. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Nhưng hắn có thể tự tạo ra sự công bằng cho riêng mình, bằng cách lợi dụng chính sự bất công và mâu thuẫn trong hệ thống.

Bạch Vân Nhi, vốn cẩn trọng, nhíu mày. “Nhưng làm vậy liệu có quá nguy hiểm không, Lâm công tử? Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn. Hắc Sa Bang không phải là một thế lực dễ đối phó.” Nàng lo lắng là điều dễ hiểu, bởi nàng là người phải quản lý tài chính và đảm bảo sự ổn định của thương hội. Bất kỳ rủi ro nào cũng có thể ảnh hưởng đến sự nghiệp mà họ đã dày công xây dựng.

“Đó là lý do tại sao chúng ta cần sự khéo léo và kín đáo,” Lâm Dịch đáp, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi bản đồ, như thể nó đang ẩn chứa tất cả những lời giải. Hắn hiểu nỗi lo của Bạch Vân Nhi, nhưng hắn cũng biết rằng, việc không làm gì còn nguy hiểm hơn. “Vương Đại Trụ, ngươi hãy chọn những người nhanh nhẹn, giỏi ẩn mình, những người mà ngươi tin tưởng tuyệt đối. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ là người tung tin đồn. Hãy làm cho nó thật tự nhiên, thật thuyết phục. Không phải là lời đồn đại vu vơ, mà là những thông tin có vẻ như được ‘rò rỉ’ từ bên trong. Ta muốn bọn chúng phải tự nghi ngờ lẫn nhau, phải tự làm yếu đi nội bộ của chúng.”

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi gia vị thoảng qua từ bên ngoài, một mùi hương có vẻ lạc lõng trong không khí căng thẳng của căn phòng. Tâm trí hắn quay cuồng với hàng loạt kế hoạch và kịch bản. Hắn biết, đây là một nước cờ mạo hiểm, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Để sinh tồn, để bảo vệ những người xung quanh, hắn phải tự mình tạo ra sự công bằng, theo cách của riêng mình. Cuộc chiến này sẽ là một cuộc đấu trí đầy cam go, không thể chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp. Hắn nhìn vào bản đồ, nơi những mũi tên và ký hiệu đan xen, vẽ nên một mạng lưới phức tạp của quyền lực và âm mưu. Vụ cướp chỉ là một khởi đầu. Lời 'đáp trả' ngầm của hắn sẽ là viên đá đầu tiên ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng đầu tiên, buộc Hắc Sa Bang phải chú ý và có thể dẫn đến việc Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trực tiếp ra mặt. Sự bất lực của quan phủ, được Cố lão bản ngầm ám chỉ, cũng đã thúc đẩy hắn phải tìm kiếm các biện pháp tự bảo vệ và liên minh khác, có thể là những bang phái giang hồ không muốn thấy Hắc Sa Bang độc bá, hoặc những thương nhân nhỏ đang bị chúng chèn ép. Lâm Dịch biết, hắn sẽ phải đào sâu hơn vào thế giới ngầm của Thành Thiên Phong để tìm hiểu điểm yếu cốt tử của chúng.

“Hãy nhớ,” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh nhìn từng người, giọng nói trở nên kiên định hơn bao giờ hết, “chúng ta hành động không phải để gây chiến, mà để thiết lập ranh giới. Để bọn chúng biết rằng, chúng ta không phải là những kẻ dễ bị chà đạp. Và để chúng biết rằng, tri thức và mưu lược đôi khi còn đáng sợ hơn cả đao kiếm.” Trong căn phòng nhỏ, những lời nói của Lâm Dịch vang lên mạnh mẽ, như một lời thề. Bên ngoài, ánh trăng đã lên cao, soi rọi vằng vặc xuống Thành Thiên Phong, một thành phố tưởng chừng yên bình nhưng đang ẩn chứa vô vàn dòng chảy ngầm của những cuộc đối đầu sắp bùng nổ. Lâm Dịch đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng, nơi trí tuệ sẽ là vũ khí tối thượng của anh. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một ý chí kiên cường trỗi dậy trong lòng. Hắn không phải là kẻ thích gây chuyện, nhưng một khi đã bị đẩy vào chân tường, hắn sẽ chiến đấu bằng mọi thứ mình có.

***

Buổi chiều cùng ngày, Thành Thiên Phong vẫn náo nhiệt như thường lệ. Tiếng rao hàng của các tiểu thương văng vẳng khắp các con phố, tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường đá sỏi tạo nên một điệu nhạc quen thuộc, và tiếng người qua lại tấp nập không ngừng nghỉ. Tuy nhiên, tại khu vực cửa hàng chính của Lâm Dịch, m���t sự hối hả khác đang diễn ra. Mùi gỗ mới từ các vật liệu gia cố và mùi vải vóc, gia vị từ hàng hóa trong kho hòa lẫn vào không khí, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng của sự bình yên và cảnh giác.

Lâm Dịch, với vẻ mặt tập trung cao độ, cùng Vương Đại Trụ đi thị sát từng góc nhỏ của cửa hàng và kho hàng. Hắn không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, đôi mắt sắc bén lướt qua mọi ngóc ngách, như thể đang nhìn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc bình thường để tìm kiếm những điểm yếu tiềm ẩn. Hắn chỉ vào một khung cửa sổ nằm khuất phía sau nhà kho, nơi ánh nắng chiều chỉ còn le lói chạm tới. “Chỗ này cần được bọc sắt bên trong,” hắn nói, giọng điệu dứt khoát. “Đừng để chúng có cơ hội đột nhập dễ dàng. Chúng ta cần những song sắt thật dày, được hàn chắc chắn vào tường. Không chỉ là để ngăn cản, mà còn là để tạo ra tiếng động lớn nếu có kẻ cố gắng phá hoại.”

Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, vẻ mặt căng thẳng. “Rõ, thiếu gia. Ta sẽ đích thân giám sát. Ta sẽ cho thợ rèn làm ngay. Tuyển thêm vài người kh���e mạnh, đáng tin cậy để luân phiên tuần tra đêm. Chúng ta không thể lơ là một khắc nào.” Hắn quay sang một người thợ mộc đang gọt đẽo thanh gỗ, ra hiệu cho ông ta đến gần. “Lão Trương, cửa sau này cần được gia cố bằng hai lớp gỗ lim, thêm then ngang và chốt cài chắc chắn. Khóa cũng phải là loại tốt nhất.”

Trần Nhị Cẩu, dù không trực tiếp tham gia vào công việc gia cố, nhưng hắn chạy đi chạy lại không ngừng, liên lạc với các cửa hàng khác, truyền đạt chỉ thị của Lâm Dịch và mang tin tức về tình hình. Hắn thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực sự nhiệt huyết. “Đại ca, cửa hàng thuốc bên phố Đông đã bắt đầu cho người khóa chặt các cửa sổ rồi! Cố lão bản cũng đã cho người tăng cường tuần tra quanh xưởng dệt rồi ạ!” Hắn báo cáo, giọng đầy vẻ tự hào vì đã hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình.

Lâm Dịch lắng nghe, trong lòng thầm tán thưởng sự nhanh nhẹn của Nhị Cẩu. Hắn quay sang một nhân viên đang bưng vác hàng hóa, giọng nói vang lên đủ để tất cả những người xung quanh đều nghe thấy. “Cảnh giác là trên hết. Bất cứ điều gì bất thường, lập tức báo cho Đại Trụ hoặc Bạch cô nương. Một tiếng động lạ, một bóng người đáng ngờ, hay bất kỳ tin đồn nào về Hắc Sa Bang, đều phải báo cáo ngay lập tức. Ta muốn mọi người ở đây đều là một đôi mắt, một đôi tai cảnh giác.” Hắn biết, an ninh không chỉ là tường cao hào sâu, mà còn là ý thức cảnh giác của mỗi cá nhân. Trong một xã hội mà thông tin là sức mạnh, việc có một mạng lưới cảnh báo sớm là vô cùng quan trọng.

Hắn kiểm tra kỹ lưỡng từng ổ khóa, từng thanh chắn, thậm chí còn đích thân dùng tay lay thử các khung cửa sổ mới được gia cố. Mùi gỗ mới và kim loại lạnh lẽo lướt qua đầu ngón tay hắn, mang theo cảm giác của sự kiên cố và bền vững. Trong đầu hắn, một công trình phòng thủ kiên cố đang dần hình thành, không chỉ về mặt vật lý mà còn về mặt tinh thần. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn tự nhủ. Và để sinh tồn, đôi khi phải biến mình thành một pháo đài.

Hắn cũng lưu ý đến các lối đi phụ, các ngõ hẻm xung quanh cửa hàng. “Đại Trụ, các ngõ hẻm này cũng cần được chú ý. Đặt thêm vài ngọn đèn lồng ở những chỗ tối, và cử người tuần tra định kỳ. Chúng ta không thể để chúng có nơi ẩn nấp hoặc phục kích.” Hắn nói, chỉ tay về phía một con hẻm nhỏ uốn khúc phía sau nhà kho.

Vương Đại Trụ ghi nhớ từng lời, ánh mắt đầy sự quyết tâm. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là việc bảo vệ tài sản, mà còn là bảo vệ sinh mạng và danh dự của thương hội. “Thiếu gia yên tâm, ta sẽ sắp xếp đâu vào đấy. Bất cứ kẻ nào dám bén mảng đến đây đều sẽ phải trả giá.” Hắn nói, giọng chắc nịch, bàn tay siết chặt nắm đấm, những vết sẹo trên má hơi co giật theo cảm xúc.

Lâm Dịch nhìn những người thợ đang hối hả làm việc, tiếng búa đập nhẹ nhàng, tiếng cưa xẻ gỗ đều đặn vang lên. Hắn cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi thấy mọi thứ đang dần đi vào quỹ đạo. Nhưng sự nhẹ nhõm đó chỉ thoáng qua, nhường chỗ cho một sự lo lắng âm ỉ khác. Chi phí cho việc tăng cường an ninh này không hề nhỏ. Mỗi thanh gỗ, mỗi miếng sắt, mỗi ngày công của thợ đều là tiền bạc. Hắn tự hỏi, liệu họ có thể duy trì được bao lâu nếu Hắc Sa Bang cứ liên tục quấy phá?

Hắn biết, việc phòng thủ chỉ là giải pháp tạm thời. Muốn thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này, hắn phải chủ động. Hắn phải tìm cách biến mối đe dọa này thành cơ hội, như hắn vẫn thường làm trong quá khứ. Hắn đã từng biến sự đói nghèo thành động lực để phát triển, biến sự áp bức thành quyết tâm xây dựng thế lực. Lần này cũng vậy. Hắn sẽ không ngồi yên chờ đợi, không để mình bị động mãi.

Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả Thành Thiên Phong, công việc gia cố sơ bộ cũng tạm thời hoàn tất. Các cửa hàng và kho hàng giờ đây trông kiên cố hơn hẳn, những thanh sắt sáng bóng và những lớp gỗ dày dặn đã thay thế cho những cánh cửa, cửa sổ cũ kỹ. Lâm Dịch nhìn thành quả của mình, một sự hài lòng nhỏ nhoi len lỏi trong lòng, nhưng sự quyết tâm trong đôi mắt hắn vẫn không hề suy giảm. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến thực sự còn ở phía trước. "Tri thức là vũ khí m��nh nhất." Hắn lại tự nhủ. Và hắn sẽ dùng nó để chống lại mọi kẻ thù.

***

Đêm đã về khuya, bao trùm Thành Thiên Phong trong một tấm màn đen tĩnh mịch, chỉ còn lác đác vài ngọn đèn lồng treo trên các con phố chính thắp sáng yếu ớt. Tiếng gió đêm luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh rì rào kỳ lạ. Trong văn phòng nhỏ của Bạch Vân Nhi, mọi thứ lại yên tĩnh hơn hẳn so với sự ồn ào của ban ngày. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, mùi giấy mực và hương trà thoang thoảng là những gì duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng.

Sau khi công tác gia cố sơ bộ hoàn tất, Lâm Dịch quay trở lại căn phòng này. Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Bạch Vân Nhi, cảm giác mệt mỏi sau một ngày dài làm việc căng thẳng nhưng tinh thần vẫn minh mẫn. Bạch Vân Nhi vẫn đang cặm cụi với những cuốn sổ sách, ngón tay thon dài lướt nhanh trên các con số. Ánh nến bập bùng chiếu lên khuôn mặt nàng, làm nổi bật những đường nét thanh tú và đôi mắt thông minh, sắc sảo.

“Chi phí cho việc này không nhỏ, Lâm công tử,” Bạch Vân Nhi nói, giọng nàng ôn hòa nhưng đầy sự nghiêm túc. Nàng ngẩng đầu lên, đặt bút xuống. “Chỉ riêng tiền vật liệu, tiền công thợ, và chi phí thuê thêm người tuần tra đã là một khoản đáng kể. Nếu cứ tiếp tục bị chúng quấy phá, lợi nhuận của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Chúng ta cần phải tính toán kỹ lưỡng, nếu không, kinh doanh sẽ khó lòng phát triển.”

Lâm Dịch khẽ thở dài, trong đầu hắn cũng đang chạy hàng loạt phép tính về chi phí và hiệu quả. Hắn biết rõ điều đó. Trong thế giới hiện đại của hắn, mọi quyết định đều phải dựa trên số liệu và phân tích tài chính. Nhưng ở đây, trong thế giới cổ đại này, có những yếu tố không thể đo đếm bằng tiền bạc. “Ta biết, Vân Nhi. Nhưng không thể không làm. An toàn của chúng ta và nhân viên là ưu tiên hàng đầu. Một khi sự an toàn không được đảm bảo, mọi lợi nhuận đều trở nên vô nghĩa. Hơn nữa, đây cũng là một khoản đầu tư.”

Hắn dừng lại, đôi mắt nhìn sâu vào ánh nến đang nhảy múa. “Một khoản đầu tư vào sự yên tâm, vào lòng tin của nhân viên và đối tác. Và cũng là một khoản đầu tư vào tương lai. Nếu chúng ta thể hiện sự yếu kém, Hắc Sa Bang sẽ càng lấn tới. Nhưng nếu chúng ta cho chúng thấy sự kiên cố và quyết tâm, chúng sẽ phải cân nhắc lại.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, nàng hiểu những gì Lâm Dịch đang nghĩ. Nàng đã đi theo hắn đủ lâu để biết rằng hắn luôn có những tính toán sâu xa hơn những gì bề ngoài thể hiện. Nàng đã chứng kiến hắn biến không thành có, biến khó khăn thành cơ hội không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần này, đối thủ là một thế lực ngầm đầy tàn bạo, được chống lưng bởi quan phủ.

Lâm Dịch hớp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong miệng, xua tan đi cái lạnh của đêm. Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, một ánh nhìn đầy tin tưởng. “Vấn đề là, chúng ta không thể cứ mãi bị động. Phòng thủ chỉ là một phần của cuộc chiến. Ngươi có nghĩ, liệu có cách nào biến mối đe dọa này thành cơ hội không?” Hắn hỏi, giọng điệu có chút trầm tư, nhưng ánh mắt lại lóe lên tia sáng của một ý tưởng táo bạo.

Bạch Vân Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng mở lớn, như thể vừa bị một tia chớp đánh trúng. Nàng nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn xuống những con số trên sổ sách, như đang cố gắng kết nối những mảnh ghép lại với nhau. “Ngươi muốn nói… chúng ta nên chủ động phản công?” Giọng nàng đầy vẻ ngạc nhiên, pha lẫn một chút phấn khích. Nàng đã quen với việc Lâm Dịch luôn đi trước một bước, nhưng việc "phản công" một bang phái giang hồ lớn như Hắc Sa Bang lại là một điều hoàn toàn khác.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Không hẳn là phản công bằng vũ lực.” Hắn đưa tay chạm nhẹ vào tấm bản đồ vẫn còn trải trên bàn. “Nhưng chúng ta sẽ không để chúng tự tung tự tác mãi. Hắc Sa Bang dựa vào sự sợ hãi để tồn tại. Nếu chúng ta có thể làm lung lay nỗi sợ hãi đó, làm suy yếu sự kiểm soát của chúng, hoặc thậm chí là bóc trần những bí mật của chúng trước mắt công chúng hoặc những kẻ có quyền lực khác… thì sao?” Hắn nói, giọng điệu mang chút châm biếm nội tâm. Hắn đang nghĩ đến việc sử dụng chính những quy tắc của thế giới này để chống lại chúng, dùng tri thức và mưu lược để phá vỡ thế cân bằng quyền lực mà chúng đã xây dựng.

Hắn biết, sự tăng cường an ninh của hắn sẽ được thử thách trong các chương tới, chứng tỏ hiệu quả hoặc bộc lộ những điểm yếu mới. Bạch Vân Nhi nhận ra ý định 'phản công' của Lâm Dịch, báo hiệu cho những kế hoạch táo bạo hơn sẽ được triển khai. Chi phí an ninh và sự cần thiết phải 'chủ động' sẽ thúc đẩy hắn tìm kiếm những nguồn lực hoặc đồng minh mới, có thể dẫn đến việc tiếp xúc với Liễu Thanh Y hoặc các quan lại cấp cao hơn (ngoài Quan Đại Nhân). Việc hắn nhấn mạnh sự 'cảnh giác' và 'bảo mật' cho nhân viên cũng gợi ý rằng thông tin nội bộ có thể là mục tiêu hoặc điểm yếu bị Hắc Sa Bang khai thác. Hắn cũng không quên những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân bắt đầu có những động thái chính trị lớn hơn. Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' bắt đầu xuất hiện, len lỏi vào tâm trí hắn, dù hiện tại hắn phải ưu tiên giải quyết mối đe dọa trước mắt.

Lâm Dịch đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ. Hắn đẩy nhẹ tấm cửa gỗ, để lộ một khe hở nhỏ. Luồng gió đêm lạnh lẽo thổi vào, mang theo mùi đất ẩm và sự tĩnh mịch của Thành Thiên Phong về khuya. Hắn nhìn ra ngoài, bóng đêm bao trùm cả thành phố, nhưng trong đó, hắn biết, vô vàn dòng chảy ngầm của quyền lực, âm mưu và sinh tồn vẫn đang cuộn chảy. Hắn đã thắt chặt phòng tuyến của mình, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.

“Phản công không nhất thiết phải là đao kiếm,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm bổng theo nhịp thở. “Nó có thể là một nước cờ khôn ngoan, một lời đồn đại đúng lúc, một sự thật được phơi bày. Hắc Sa Bang, chúng ta sẽ cho chúng thấy, ai mới là kẻ thực sự khôn ngoan hơn.” Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh của gió đêm. Một cuộc đấu trí không cân sức, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free