Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 336: Lời Cảnh Cáo Trong Bóng Tối: Vụ Cướp Ở Phố Thương Mại

Tiếng trò chuyện ồn ào từ sảnh quán trọ vẫn vọng lên, nhưng trong căn phòng này, không khí lại trở nên nặng nề và căng thẳng hơn bao giờ hết. Bên ngoài, trăng sáng vằng vặc, chiếu rọi xuống những con phố đã vãn người, nhưng dưới cái vẻ yên bình giả tạo ấy, dòng chảy ngầm của những âm mưu và toan tính vẫn đang cuộn trào mạnh mẽ, chờ đợi thời cơ bùng nổ. Lâm Dịch biết, anh chỉ có thể dựa vào chính mình, và vào những người đã tin tưởng anh. Con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng anh đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua làn sương mỏng giăng trên Thành Thiên Phong, quán trọ Lạc Nguyệt đã bắt đầu nhộn nhịp. Mùi bánh hấp nóng hổi, mùi trà xanh thơm ngát và chút khói gỗ phảng phất từ gian bếp lan tỏa khắp sảnh, hòa cùng tiếng bát đĩa va chạm lách cách và những câu chuyện phiếm râm ran của các lữ khách. Lâm Dịch ngồi ở một góc khuất, dùng bữa sáng đạm bạc với một bát cháo kê và vài miếng bánh bao. Đối diện anh, Bạch Vân Nhi cũng đang nhâm nhi chén trà, vẻ mặt nàng tuy bình thản nhưng đôi mắt sắc sảo vẫn không ngừng quan sát dòng người ra vào. Từ đêm qua, một cảm giác bất an mơ hồ đã bao trùm lấy không gian này, và Lâm Dịch biết, đó không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Anh vẫn nhớ rõ cái cảm giác khi các sợi dây liên kết trên bản đồ dần hiện rõ, vẽ ra hình ảnh một con bạch tuộc khổng lồ đang bám rễ sâu vào mọi ngóc ngách của Thành Thiên Phong. Hắc Sa Bang không phải là một lũ côn đồ vô tổ chức, chúng là một mạng lưới, một hệ thống, và thứ duy nhất có thể đối phó với một hệ thống, chính là một hệ thống khác, hoặc một mưu lược đủ tinh xảo để phá vỡ nó từ bên trong.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bật mở, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lao vào, vẻ mặt hớt hải, mồ hôi nhễ nhại. Vương Đ���i Trụ với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác thường ngày nay nhăn nhó vì lo lắng và tức giận, hai nắm đấm của hắn siết chặt. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, có chút bốc đồng nhưng ánh mắt cũng hiện rõ vẻ hoảng loạn. Cả hai đều thở dốc, dường như đã chạy một quãng đường dài. Tiếng động thu hút ánh nhìn của vài người khách trong sảnh, nhưng họ nhanh chóng quay đi, không muốn dính vào những rắc rối không đâu.

"Đại ca, chuyện lớn rồi!" Vương Đại Trụ thốt lên, giọng hắn khản đặc vì vội vàng, "Đêm qua, cái tiệm vải của lão Lý ngay gần khu chợ bên chỗ chúng ta bị cướp sạch! Chúng còn... để lại dấu!"

Lâm Dịch đặt đũa xuống, ngước nhìn Vương Đại Trụ, đôi mắt sâu thẳm của anh hơi nheo lại. Anh đã đoán được điều này, nhưng sự việc xảy ra nhanh hơn anh nghĩ. "Dấu gì? Kể rõ xem nào." Giọng anh trầm tĩnh, không hề có chút hoảng loạn nào, như thể anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi kịch bản.

Bạch Vân Nhi đặt chén trà xuống, một tiếng va chạm nhẹ vang lên. Nàng nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, vẻ mặt lộ rõ sự lo lắng thầm kín. "Lại là Hắc Sa Bang sao? Chúng hành động càng ngày càng trắng trợn." Nàng nói, giọng nói tuy ôn hòa nhưng ẩn chứa một sự gay gắt khó nhận thấy. Nàng biết, nếu để bọn chúng tiếp tục hoành hành, không chỉ thương hội của Lâm Dịch mà cả trật tự kinh doanh chung của Thành Thiên Phong sẽ bị phá vỡ, và đó là điều mà một thương nhân lý trí như nàng không thể chấp nhận.

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, "Đúng vậy, Bạch tỷ! Tôi với Đại Trụ vừa nghe ngóng từ sáng sớm. Cả tiệm của lão Lý bị phá tan hoang, hàng hóa bị cướp sạch, không sót một mảnh vải nào. Bọn chúng còn đập phá đồ đạc trong tiệm, như thể muốn cảnh cáo ai đó vậy. Rồi... rồi còn khắc dấu hiệu của Hắc Sa Bang lên vách tường nữa." Hắn nói, rồi rụt cổ lại, như thể cái dấu hiệu đó có thể nhảy ra từ trong lời kể của hắn mà dọa nạt hắn vậy. "Cái dấu hiệu đó... đúng là cái đầu rồng đen ấy, không thể nhầm lẫn được!"

"Kể chi tiết hơn đi, chúng hành động như thế nào? Có ai nhìn thấy gì không? Có lời đe dọa nào đư��c nói ra không?" Lâm Dịch hỏi, ánh mắt anh lướt qua gương mặt lo lắng của mọi người, rồi dừng lại trên bản đồ Thành Thiên Phong đang đặt trên bàn, như thể anh đang nhìn xuyên qua tường mà thấy được hiện trường vụ án. Anh biết, đây không chỉ là một vụ cướp thông thường. Đây là một thông điệp, một lời cảnh cáo được gửi đến anh, đến những kẻ dám làm ăn trong Thành Thiên Phong mà không chịu "biết điều".

Vương Đại Trụ hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. "Theo lời kể của mấy người hàng xóm gần đó, khoảng canh ba đêm qua, có tiếng động lớn. Nhưng không ai dám ra ngoài xem. Sáng nay ra thì thấy tiệm lão Lý tan hoang. Lão Lý khóc lóc thảm thiết, nói rằng bọn chúng không chỉ cướp tài sản mà còn dọa giết cả nhà nếu lão dám báo quan. Chúng còn nói, 'đây là lời cảnh cáo cho những kẻ không biết điều', ai dám chống đối Hắc Sa Bang thì sẽ có kết cục tương tự." Giọng Vương Đại Trụ đanh lại, đôi mắt hắn bốc lên ngọn lửa giận dữ. Hắn vốn là người trọng nghĩa khí, không chịu được cảnh cường hào ác bá ức hiếp dân lành.

Trần Nhị Cẩu tiếp lời, "Mấy người dân quanh đó nói, bọn cướp rất đông, hành động rất chuyên nghiệp, không gây ra quá nhiều tiếng động lớn, như thể đã quen làm chuyện này vậy. Chúng còn có vẻ rất tự tin, không hề che giấu thân phận. Ai cũng đoán là Hắc Sa Bang, nhưng không dám nói ra miệng." Hắn lại lén nhìn Lâm Dịch, muốn xem phản ứng của anh. "Đại ca, chúng ta phải làm gì đây? Cứ để bọn chúng lộng hành thế này sao?"

Lâm Dịch không trả lời ngay. Anh nhắm mắt lại, trong đầu anh, những mảnh ghép thông tin bắt đầu liên kết với nhau. Tiệm vải của lão Lý nằm ở khu chợ phía Đông thành, gần các cửa hàng mà anh đang dự định mở rộng. Vụ cướp xảy ra vào canh ba, thời điểm ít người qua lại nhất, cho thấy sự tính toán kỹ lưỡng. Lời đe dọa trực tiếp, dấu hiệu rõ ràng, tất cả đều nhằm mục đích thị uy. Hắc Sa Bang đang thử thăm dò giới hạn của anh, xem anh sẽ phản ứng như thế nào. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ. Nhưng sinh tồn không có nghĩa là hèn nhát lùi bước. Trong thế giới này, lùi bước có thể đ��ng nghĩa với việc bị nuốt chửng. Anh cần phải thể hiện sự cứng rắn, nhưng cũng phải đủ khôn ngoan để không tự đặt mình vào thế đối đầu trực diện không cân sức.

"Chúng ta sẽ đến hiện trường." Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt anh sắc như dao cạo, không còn chút mơ hồ nào. "Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người đi cùng ta. Vân Nhi, nàng ở lại quán trọ, tìm hiểu thêm xem có thương nhân nào khác cũng bị uy hiếp trong thời gian gần đây không, đặc biệt là những người không nộp 'phí bảo kê' cho Hắc Sa Bang." Anh đứng dậy, thân hình gầy gò của anh ẩn chứa một sức mạnh tiềm tàng, một sự kiên định không gì lay chuyển được. "Chúng ta không thể để bọn chúng nghĩ rằng chúng ta dễ bị bắt nạt. Nhưng cũng không thể hành động một cách mù quáng." Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go, và anh cần phải chuẩn bị cho mọi thứ.

Tiếng trò chuyện trong sảnh quán trọ vẫn vang lên đều đều, nhưng đối với Lâm Dịch, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, những âm thanh ấy dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho tiếng bước chân d���n dập của họ trên con đường dẫn đến hiện trường vụ cướp. Mùi bánh hấp, trà xanh nay đã được thay thế bằng mùi bụi đường, mùi ẩm mốc của những con hẻm nhỏ và mùi tanh nồng của dòng sông chảy ngang thành phố.

Thành Thiên Phong vào giữa buổi sáng nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng bánh xe lộc cộc trên đường đá, tiếng mặc cả của người mua kẻ bán tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống. Những tia nắng vàng dịu nhẹ trải khắp các con phố, làm nổi bật lên kiến trúc cổ kính của những ngôi nhà gỗ hai tầng, mái ngói cong vút. Nhưng khi rẽ vào con hẻm dẫn đến tiệm vải của lão Lý, không khí đột ngột thay đổi. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, chỉ còn lại tiếng bước chân của Lâm Dịch và hai người đi cùng.

Cửa tiệm vải của lão Lý tan hoang. Cánh cửa gỗ lim đã bị phá tung, bản lề gãy nát, nằm chỏng chơ trên nền đất. Bên trong, hàng hóa bị cướp sạch, chỉ còn lại vài mảnh vải vụn vương vãi như những chiếc lá mùa thu bị gió cuốn đi. Các kệ gỗ trưng bày bị đổ sập, lọ hoa trang trí bị đập vỡ, mảnh gốm sứ văng khắp nơi. Khung cảnh như một cơn bão vừa càn quét qua, để lại sự đổ nát và một nỗi sợ hãi vô hình. Lão Lý, chủ tiệm, là một lão già gầy gò, đang ngồi co ro bên hiên nhà, gương mặt khắc khổ vì tuổi tác nay còn hằn sâu thêm những nếp nhăn của sự tuyệt vọng. Lão khóc thút thít, thỉnh thoảng lại đưa tay run rẩy chỉ vào bên trong tiệm, không nói nên lời.

Lâm Dịch bước vào trong, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết. Anh cúi xuống nhặt một mảnh vải vụn, cảm nhận chất liệu thô ráp của nó. Anh không phải là một thám tử, nhưng khả năng quan sát và suy luận của anh vượt xa người thường. Anh nhìn vào cách các kệ bị đổ, cách mảnh vỡ nằm rải rác, cố gắng tái hiện lại cảnh tượng đêm qua. Đây là một vụ cướp có tổ chức, nhưng cũng rất bạo lực, phô trương.

Trên bức tường phía trong tiệm, nơi ánh sáng không thể chiếu tới hoàn toàn, một dấu hiệu nhỏ, khắc hờ hững nhưng rõ ràng hiện ra. Đó là một hình đầu rồng đen, với đôi mắt đỏ rực như máu. Nó được khắc bằng một vật sắc nhọn, vết khắc còn mới, lộ rõ phần gỗ non bên trong. Lâm Dịch nheo mắt. Đây chính là biểu tượng của Hắc Sa Bang, cái dấu hiệu mà Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã nhắc đến. Nó được đặt ở một vị trí không quá lộ liễu để người qua đường dễ dàng nhìn thấy, nhưng lại đủ rõ ràng để chủ tiệm và những ai liên quan nhận ra. Đó là một lời đe dọa im lặng nhưng đầy sức nặng.

"Đây là... biểu tượng của Hắc Sa Bang sao?" Lâm Dịch hỏi, giọng anh trầm thấp, xen lẫn một chút lạnh lẽo. Anh đưa tay chạm nhẹ vào vết khắc, cảm nhận sự thô ráp của nó.

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, vẻ mặt hắn đầy phẫn nộ. "Đúng vậy, đại ca. Chúng cố tình để lại, như muốn thị uy vậy. Lão Lý nói, chúng không lấy hết mọi thứ, mà chỉ lấy những món đồ giá trị nhất, rồi đập phá số còn lại. Mục đích rõ ràng là để dằn mặt."

Trần Nhị Cẩu, đứng cạnh đó, cũng gật gù phụ họa. "Tôi nghe mấy người hàng xóm nói, bọn chúng còn buông lời ngạo mạn. Có một tiểu nhị quán rượu tên là A Cẩu, đêm qua đi qua đây muộn, lén nhìn thấy được một chút. Hắn sợ quá, sáng nay vẫn còn run cầm cập."

"Dẫn ta đến gặp hắn." Lâm Dịch nói, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi dấu hiệu đầu rồng đen. Anh biết, những chi tiết nhỏ nhặt nhất đôi khi lại là chìa khóa để mở ra toàn bộ bức màn bí ẩn.

Trần Nhị Cẩu lập tức dẫn đường. Họ tìm thấy A Cẩu tại một quán rượu nhỏ gần đó, nơi hắn đang run rẩy lau bàn, vẻ mặt tái mét. Thấy Lâm Dịch và hai người đi cùng, A Cẩu càng thêm sợ hãi, suýt làm rơi khay rượu.

"A Cẩu, đừng sợ. Chúng ta không có ác ý." Lâm Dịch nói, giọng anh ôn tồn, cố gắng trấn an. "Ngươi có thể kể lại những gì mình đã thấy đêm qua không? Mọi chi tiết, dù là nhỏ nhất, cũng đều quan trọng."

Tiểu Nhị Quán Rượu, A Cẩu, nuốt nước bọt khó khăn. Hắn lén nhìn xung quanh, rồi thì thầm, "Mấy tên cướp đó... chúng hung hãn lắm, thưa ngài. Chúng có khoảng sáu, bảy tên, đều mặc đồ đen, che mặt kín mít. Nhưng tôi thấy rõ cái hình xăm đầu rồng trên cánh tay của tên cầm đầu. Hắn rất cao lớn, giọng nói ồm ồm. Chúng... chúng không chỉ cướp đồ, mà còn cười cợt, nói rằng 'đây là lời cảnh cáo cho những kẻ không biết điều', ai dám làm ăn mà không cống nạp cho Hắc Sa Bang thì sẽ có kết cục tương tự. Chúng còn nói, 'thằng nào không biết thân phận thì đừng trách Hắc Long Đại ca không nể tình'." A Cẩu nói lắp bắp, đôi mắt hắn vẫn còn nguyên vẻ hoảng sợ khi nhớ lại cảnh tượng ấy. "Nha môn... nha môn cũng chẳng ai dám đến điều tra kỹ lưỡng đâu, thưa ngài."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, phân tích ý nghĩa ẩn sau. "Hắc Long Đại ca" – đó là tên của thủ lĩnh Hắc Sa Bang, một cái tên mà anh đã nghe nhắc đến nhiều lần trong những cuộc điều tra trước. Lời cảnh cáo rõ ràng, nhắm vào những thương nhân không chịu nộp phí bảo kê. "Không ai dám điều tra kỹ lưỡng" – đó là lời khẳng định về sự bất lực, hay đúng hơn là sự cấu kết của nha môn.

Đúng lúc đó, Cố lão bản, chủ quán trọ Lạc Nguyệt, cũng đi ngang qua con hẻm, thấy Lâm Dịch và đám người liền chậm bước. Gương mặt tròn trịa thường ngày của ông ta luôn tươi cười, đôi mắt ti hí ẩn chứa sự tinh tường, nhưng hôm nay lại mang vẻ u sầu, lắc đầu ngao ngán. "Ai da, lại là Hắc Sa Bang gây chuyện. Chuyện này đâu có lạ gì ở Thành Thiên Phong này. Khổ cho lão Lý, bao nhiêu công sức gây dựng giờ tan thành mây khói." Cố lão bản thở dài một hơi, nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy ẩn ý. "Chuyện này... báo quan cũng vô ích thôi, Lâm công tử à. Bọn chúng đã có 'chỗ dựa' vững chắc ở trên rồi. Dân đen như chúng ta, chỉ biết tự bảo trọng thôi."

Lâm Dịch hiểu rõ lời ám chỉ của Cố lão bản. "Chỗ dựa vững chắc" chính là Thẩm Đại Nhân, kẻ đứng sau giật dây Hắc Sa Bang. Sự bất lực của nha môn không phải vì yếu kém, mà vì bị kìm kẹp bởi quyền lực cao hơn. Điều này càng làm phức tạp thêm tình hình. Lâm Dịch biết, việc đối phó với Hắc Sa Bang không chỉ là một cuộc chiến với đám côn đồ, mà là một cuộc đấu trí với cả một hệ thống quyền lực mục ruỗng. Anh cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Anh liếc nhìn Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, thấy sự phẫn nộ trong mắt họ. Anh biết, mình cần phải hành động, không chỉ để bảo vệ thương hội của mình, mà còn để bảo vệ những người đã tin tưởng anh, và để gửi một thông điệp rõ ràng đến Hắc Sa Bang.

Buổi chiều tà, ánh hoàng hôn đổ những vệt nắng vàng cam xuống Thành Thiên Phong, nhuộm một màu ấm áp lên những mái ngói rêu phong. Trong căn phòng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí lại trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết, đối lập hoàn toàn với vẻ yên bình của ngoại cảnh. Lâm Dịch đã triệu tập Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Trên chiếc bàn gỗ lim, tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải ra, những ký hiệu, những đường gạch nối mà Lâm Dịch đã vẽ lên từ đêm qua giờ đây càng thêm dày đặc, khoanh vùng khu vực xảy ra vụ cướp tiệm vải của lão Lý và các địa điểm kinh doanh của anh. Gương mặt Lâm Dịch lạnh lùng, ánh mắt anh đầy sự tính toán, như một thợ săn đang nghiên cứu con mồi của mình.

"Vụ cướp này không phải là một vụ cướp đơn thuần." Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm thấp, vang vọng trong căn phòng tĩnh lặng. "Đây là lời cảnh cáo. Là sự thăm dò. Chúng mu���n xem thái độ của chúng ta, xem chúng ta sẽ phản ứng như thế nào khi bị đụng chạm trực tiếp." Anh dùng ngón tay chỉ vào điểm khoanh đỏ trên bản đồ, nơi tiệm vải của lão Lý tọa lạc. "Khu vực này, nằm sát ranh giới các hoạt động của chúng ta. Hắc Sa Bang đang gửi một thông điệp: Thành Thiên Phong này là của chúng, và bất kỳ ai muốn làm ăn ở đây đều phải tuân theo luật lệ của chúng."

Bạch Vân Nhi nhìn vào bản đồ, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng hiểu rõ ý đồ của Hắc Sa Bang. "Vậy chúng ta nên làm gì, Lâm công tử? Liệu có nên lùi một bước để tránh xung đột không? Chúng ta mới đặt chân đến đây, nền móng chưa vững chắc, đối đầu với một thế lực như Hắc Sa Bang lúc này có lẽ là quá mạo hiểm." Nàng là một thương nhân lý trí, luôn ưu tiên sự ổn định và an toàn cho việc kinh doanh. Nàng không muốn nhìn thấy công sức của Lâm Dịch và mọi người bị phá hủy chỉ vì một phút bốc đồng.

Lâm Dịch lắc đầu, đôi mắt anh lóe lên một tia kiên định. "Không. Lùi một bước là mở đường cho chúng lấn tới. Trong thế giới n��y, sự yếu đuối bị coi là cái cớ để kẻ mạnh chà đạp. Nếu chúng ta lùi bước bây giờ, Hắc Sa Bang sẽ càng được thể, chúng sẽ không ngừng gây khó dễ cho đến khi chúng ta khuất phục hoặc rời khỏi Thành Thiên Phong." Anh hít một hơi sâu, nhớ lại những bài học về sinh tồn trong thế giới cũ, nơi mà sự nhượng bộ thường dẫn đến thất bại. "Nhưng cũng không thể đối đầu trực diện một cách ngông cuồng. Chúng ta không có đủ lực lượng, và quan trọng hơn, chúng ta không có sự ủng hộ của quan phủ. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và chúng ta sẽ phải dùng mưu lược."

Vương Đại Trụ, dù nóng nảy, nhưng cũng đã học được cách kiềm chế bản thân dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch. Hắn hiểu rằng, sức mạnh không phải lúc nào cũng là giải pháp tốt nhất. "Vậy ý đại ca là, chúng ta sẽ 'đáp lễ' bọn chúng?" Hắn hỏi, ánh mắt đầy vẻ mong chờ.

Trần Nhị Cẩu cũng hăm hở, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ chỉ mặt bọn chúng, tôi sẽ dẫn người đi cho bọn chúng biết tay!" Hắn vung tay, thể hiện sự nhiệt huyết của mình.

L��m Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng. "Đúng vậy, chúng ta sẽ 'đáp lễ'. Nhưng không phải bằng bạo lực trực diện. Chúng ta sẽ gửi lại một thông điệp rõ ràng, một lời cảnh cáo ngược lại, để bọn chúng biết rằng chúng ta không phải là những kẻ dễ bị bắt nạt, và rằng việc động vào chúng ta sẽ phải trả giá." Anh quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi hãy tập hợp những anh em đáng tin cậy nhất. Lần này chúng ta không cần dùng đao kiếm, mà cần sự khéo léo và tốc độ."

Vương Đại Trụ gật đầu, "Cứ nói, đại ca!"

"Hắc Sa Bang kiểm soát các sòng bạc, nhà thổ, bến bãi, và chợ đen. Chúng kiếm tiền từ những hoạt động phi pháp này. Vậy thì, chúng ta sẽ làm gián đoạn nguồn thu của chúng một cách khéo léo." Lâm Dịch chỉ vào một khu vực khác trên bản đồ, nơi có một sòng bạc lớn mà Hắc Sa Bang đang bảo kê. "Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi hãy tìm cách gây ra một sự hỗn loạn nhỏ tại một trong những sòng bạc lớn nhất của chúng vào đêm nay. Không phải là đánh nhau, mà là làm gián đoạn hoạt động của chúng. Ví dụ, tạo ra một vụ ẩu đả nhỏ giữa các con bạc, hoặc làm mất trật tự nghiêm trọng đến mức chúng phải tạm thời đóng cửa."

Trần Nhị Cẩu gãi đầu, "Gây hỗn loạn? Đại ca, ý người là gì?"

Lâm Dịch giải thích cặn kẽ, "Chúng ta không trực tiếp đối đầu với bọn côn đồ của Hắc Sa Bang. Mục đích của chúng ta là gây ra sự chú ý không mong muốn từ quan phủ, buộc chúng phải đau đầu giải quyết. Hoặc, gây ra một sự nghi ngờ nội bộ trong Hắc Sa Bang, khiến chúng phải tốn công sức điều tra lẫn nhau. Ví dụ, một vụ mất trộm tiền bạc lớn, nhưng không để lại dấu vết rõ ràng, chỉ đủ để bọn chúng nghi ngờ lẫn nhau. Hoặc, tung tin đồn về việc một số thủ hạ của Hắc Long Đại ca đã biển thủ công quỹ, hoặc thông đồng với kẻ thù."

Bạch Vân Nhi nhíu mày. "Nhưng làm vậy liệu có quá nguy hiểm không, Lâm công tử? Nếu bị phát hiện, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn."

"Đó là lý do tại sao chúng ta cần sự khéo léo và kín đáo." Lâm Dịch đáp, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi bản đồ. "Vương Đại Trụ, ngươi hãy chọn những người nhanh nhẹn, giỏi ẩn mình. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ là người tung tin đồn. Hãy làm cho nó thật tự nhiên, thật thuyết phục. Không phải là lời đồn đại vu vơ, mà là những thông tin có vẻ như được 'rò rỉ' từ bên trong. Ta muốn bọn chúng phải tự nghi ngờ lẫn nhau, phải tự làm yếu đi nội bộ của chúng."

Anh quay sang Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy tiếp tục dò la thông tin về các thương nhân bị Hắc Sa Bang uy hiếp. Chúng ta cần tìm ra điểm yếu của chúng, không chỉ là về tài chính, mà còn là về danh tiếng, về sự tín nhiệm của những kẻ đứng sau chúng. Ta tin rằng, không phải ai trong quan trường cũng muốn nhìn thấy Thành Thiên Phong hỗn loạn như thế này."

Lâm Dịch biết, đây là một nước cờ mạo hiểm. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Anh lại tự nhủ. Để sinh tồn, để bảo vệ những người xung quanh, anh phải tự mình tạo ra sự công bằng, theo cách của riêng mình. Cuộc chiến này sẽ là một cuộc đấu trí đầy cam go, không thể chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp. Anh nhìn vào bản đồ, nơi những mũi tên và ký hiệu đan xen, vẽ nên một mạng lưới phức tạp của quyền lực và âm mưu. Vụ cướp chỉ là một khởi đầu. Lời 'đáp trả' ngầm của anh sẽ là viên đá đầu tiên ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng đầu tiên, buộc Hắc Sa Bang phải chú ý và có thể dẫn đến việc Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa trực tiếp ra mặt. Sự bất lực của quan phủ, được Cố lão bản ngầm ám chỉ, cũng đã thúc đẩy anh phải tìm kiếm các biện pháp tự bảo vệ và liên minh khác, có thể là những bang phái giang hồ không muốn thấy Hắc Sa Bang độc bá, hoặc những thương nhân nhỏ đang bị chúng chèn ép. Lâm Dịch biết, anh sẽ phải đào sâu hơn vào thế giới ngầm của Thành Thiên Phong để tìm hiểu điểm yếu cốt tử của chúng.

"Hãy nhớ," Lâm Dịch nói, ánh mắt anh nhìn từng người, "chúng ta hành động không phải để gây chiến, mà để thiết lập ranh giới. Để bọn chúng biết rằng, chúng ta không phải là những kẻ dễ bị chà đạp. Và để chúng biết rằng, tri thức và mưu lược đôi khi còn đáng sợ hơn cả đao kiếm." Trong căn phòng nhỏ, những lời nói của Lâm Dịch vang lên mạnh mẽ, như một lời thề. Bên ngoài, ánh trăng đã lên cao, soi rọi vằng vặc xuống Thành Thiên Phong, một thành phố tưởng chừng yên bình nhưng đang ẩn chứa vô vàn dòng chảy ngầm của những cuộc đối đầu sắp bùng nổ. Lâm Dịch đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không khoan nhượng, nơi trí tuệ sẽ là vũ khí tối thượng của anh.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free