Lạc thế chi nhân - Chương 334: Ám Lưu Dưới Thành Thiên Phong: Tiếng Xì Xào Về Hắc Sa Bang
Tiếng gió đêm cuối cùng cũng đã nhường chỗ cho ánh bình minh le lói, hắt lên những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong một mảng màu xám bạc. Từ phía sòng bạc Hắc Long, nơi hơi men và những toan tính đen tối còn vương vất, Bàng Lão Gia đã rời đi với một nụ cười nửa miệng đầy thỏa mãn, còn Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa thì đang nhấp ngụm rượu mạnh, ánh mắt sắc lạnh lóe lên trong bóng tối lờ mờ, chuẩn bị cho một cuộc săn mồi mới. Nhưng ở Quán Trọ Lạc Nguyệt, cách đó không xa, một buổi sáng tưởng chừng yên bình lại mang theo một cảm giác nặng nề, như thể có một làn sương mỏng vô hình đang bao phủ lấy tâm trí Lâm Dịch.
Lâm Dịch ngồi lặng lẽ trước bàn trà gỗ mun đã cũ kỹ, ánh mắt trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua khung cửa sổ chạm khắc đơn giản, anh có thể thấy những tia nắng ban mai đầu tiên đang cố gắng xuyên qua làn sương mỏng còn đọng lại trên những mái nhà. Không khí bên ngoài vẫn còn se lạnh, hít thở vào lồng ngực mang theo một chút ẩm ướt và mùi khói bếp mơ hồ từ những gia đình đang bắt đầu ngày mới. Tiếng rao hàng của một vài tiểu thương đã vang vọng từ xa, tiếng vó ngựa lóc cóc trên con đường đá cuội, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một thành phố cổ đang thức giấc. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, không khí lại đặc quánh sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng nước trà reo khẽ khi Bạch Vân Nhi cẩn thận rót đầy tách cho anh.
Nàng khẽ đặt ấm trà sứ xuống, đôi mắt thông minh lướt qua khuôn mặt gầy gò, hơi xanh xao của Lâm Dịch. Vẻ trầm tư thường trực trên gương mặt anh giờ đây lại sâu sắc hơn, ẩn chứa một sự bất an khó tả. Nàng biết, Lâm Dịch không bao giờ thể hiện cảm xúc ra ngoài một cách dễ dàng, nhưng nàng, người đã cùng anh trải qua biết bao sóng gió, có thể cảm nhận được những gợn sóng lo lắng đang ẩn sâu trong tâm trí người đàn ông này. Nàng khẽ thở dài, đặt tách trà nóng hổi trước mặt anh, hơi ấm từ tách trà bốc lên, lan tỏa vào không khí.
"Cảm giác bất an đêm qua... không đơn giản là linh cảm." Lâm Dịch khẽ nói, giọng anh trầm thấp, phá v�� sự im lặng. Anh khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ của lá trà lan tỏa trên đầu lưỡi, giúp tâm trí anh thêm tỉnh táo. "Thành Thiên Phong này, e rằng không chỉ có thương trường và quan trường." Anh đặt tách trà xuống, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, một thói quen khi anh đang suy nghĩ sâu xa. "Mọi thứ ở đây phức tạp hơn chúng ta tưởng rất nhiều."
Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, lưng thẳng tắp, vẻ lo lắng hiện rõ trong đôi mắt nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cố hữu. Nàng là người duy nhất có thể cùng Lâm Dịch phân tích và chia sẻ những gánh nặng này. "Chẳng lẽ Bàng Lão Gia thật sự dám làm càn? Sau khi Quan Đại Nhân đã tỏ ý muốn hợp tác với chúng ta?" Nàng nhíu mày, sự sắc sảo của một thương nhân lão luyện hiện rõ. "Hắn ta không sợ bị Quan Đại Nhân trừng phạt sao? Việc này có thể ảnh hưởng đến cả gia tộc hắn."
Lâm Dịch lắc đầu, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như xuyên thấu qua những bức tường gỗ, nhìn thấy những âm mưu đang cuộn chảy trong bóng tối của Thành Thiên Phong. "Hắn không còn đường lui. Kẻ cùng đường thường làm những chuyện ngu xuẩn nhất. Hắn ta đã thua chúng ta quá nhiều, danh dự và tài sản đều bị tổn hại. Giờ đây, khi thấy chúng ta có dấu hiệu được quan phủ trọng dụng, hắn ta sẽ càng thêm điên cuồng. Nhưng ta lo ngại, phía sau hắn còn có kẻ khác, một thế lực đủ mạnh để hắn dám bất chấp mọi thứ."
Anh nhớ lại những lời Quan Đại Nhân đã khéo léo ám chỉ về "áp lực từ thượng cấp" và "Thẩm Đại Nhân." Trong thế giới hiện đại của anh, những kẻ như Bàng Lão Gia thường là những "con tốt thí," dễ dàng bị lợi dụng và vứt bỏ. Vấn đề là ai đang giật dây con tốt này, và mục đích thực sự của họ là gì. "Việc Quan Đại Nhân tiếp đón chúng ta, tuy là một tín hiệu tốt, nhưng cũng có thể là một con dao hai lưỡi. Nó cho thấy chúng ta đang bắt đầu có giá trị, nhưng đồng thời cũng đẩy chúng ta vào vòng xoáy tranh giành quyền lực mà bản thân chúng ta chưa thực sự hiểu rõ."
Bạch Vân Nhi gật đầu, đồng ý với nhận định của Lâm Dịch. "Nếu đúng như ngài nói, thì đây không còn là chuyện cạnh tranh thương nghiệp đơn thuần nữa. Chúng ta đang đối mặt với một thứ gì đó lớn hơn, nguy hiểm hơn." Nàng khẽ siết chặt bàn tay, vẻ mặt trở nên kiên định. "Vậy chúng ta cần phải làm gì? Tiếp tục theo dõi Bàng Lão Gia? Hay chủ động tìm hiểu về 'kẻ khác' mà ngài nhắc đến?"
Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà thoang thoảng và mùi gỗ cũ trong phòng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và trong cái thế giới đầy rẫy bất trắc này, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Anh không thể ngồi yên chờ đợi kẻ thù ra tay. "Cả hai. Chúng ta cần phải hành động thận trọng, nhưng quyết đoán. Dùng mọi mối quan hệ, mọi kênh thông tin mà chúng ta có để tìm hiểu xem 'kẻ khác' đó là ai, và Bàng Lão Gia đã liên hệ với thế lực nào." Anh mở mắt, ánh mắt sắc bén như dao cạo, không còn vẻ trầm tư mà thay vào đó là sự kiên nghị và quyết tâm. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và chúng ta không thể mong chờ nó sẽ đối xử tốt với chúng ta nếu chúng ta không tự bảo vệ lấy mình."
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống con phố đang dần trở nên tấp nập. Những người dân lao động đổ ra đường, chuẩn bị cho một ngày mưu sinh vất vả. Ánh nắng đã lên cao hơn, xua tan dần lớp sương mai, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một lớp sương mù khác lại đang dày đặc hơn, báo hiệu một cơn bão sắp đến. Anh biết, Thành Thiên Phong này không phải là một ngôi làng biên thùy đơn giản. Nó là một mê cung của quyền lực, tiền bạc và những âm mưu chồng chất, nơi mà những quy tắc ngầm còn mạnh hơn cả luật pháp. Và anh, Lâm Dịch, một kẻ ngoại lai, đang dần bị cuốn vào vòng xoáy đó. Anh sẽ phải tìm cách thích nghi, tìm cách sinh tồn, và quan trọng hơn cả, tìm cách bảo vệ những người mà anh trân trọng.
***
Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, mang theo cái nắng gắt đặc trưng của buổi trưa hè ở Thành Thiên Phong, một bầu không khí oi ả và ngột ngạt bao trùm khắp các con phố. Tại một trong những cửa hàng nhỏ của Lâm Dịch, chuyên kinh doanh các mặt hàng gia dụng và nhu yếu phẩm thiết yếu mà anh đã cải tiến, một cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra, thu hút sự chú ý của những người qua đường.
Cửa hàng, vốn được xây dựng đơn giản nhưng kiên cố, nay lại trở thành tâm điểm của sự quấy phá. Mấy gã côn đồ vặt, mình trần trùng trục, để lộ những hình xăm rồng phượng thô kệch trên cánh tay và lưng, đang nghênh ngang đứng chắn ngang cửa. Chúng hất đổ vài sọt rau củ tươi rói bày ở phía trước, khiến những củ cải trắng ngần và những bó rau xanh mướt lăn lóc trên nền đất bụi bặm. Một gã trong số đó còn cố ý giẫm lên những món hàng, tạo ra những vết bẩn khó ưa. Miệng chúng không ngừng buông ra những lời lẽ thô tục, đầy tính đe dọa, khiến những người khách đang có ý định vào mua hàng đều phải dè dặt tránh xa. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi chua và mùi thuốc lá rẻ tiền từ đám côn đồ xộc thẳng vào mũi, tạo nên một cảm giác khó chịu.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch rất nhiều, đang cố gắng dùng chính thân mình để ngăn cản bọn chúng tiến sâu vào bên trong. Khuôn mặt chất phác của anh giờ đây đỏ bừng vì tức giận, vết sẹo nhỏ trên má căng lên. Anh là người trung hậu, thật thà, nhưng không có nghĩa là anh không biết nóng giận. "Thằng khốn! Các ngươi muốn gì? Đại gia không chọc gì các ngươi!" Giọng anh gầm lên, vang vọng trong không gian oi ả, nhưng anh vẫn cố gắng giữ mình, không dám dùng vũ lực quá mức. Lâm Dịch đã dặn dò phải cẩn trọng, tránh gây ra rắc rối lớn không đáng có, đặc biệt là trong giai đoạn nhạy cảm này.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn hơn, đang cố gắng thu dọn lại những món hàng bị hất đổ, đồng thời cũng đứng chắn một phần cửa, đôi mắt sáng lanh lẹ không ngừng quan sát. Gương mặt có chút ngây ngô thường ngày của hắn giờ đây cũng hiện rõ vẻ căm phẫn. "Đừng có quá đáng! Mấy thứ này là của người dân lao động chúng ta, các ngươi phá hoại như vậy thì ai dám làm ăn nữa?" Hắn lên tiếng, tuy không hùng hổ như Vương Đại Trụ, nhưng cũng đầy vẻ bất bình.
Gã côn đồ cầm đầu, với vẻ mặt đầy vẻ khinh khỉnh và nụ cười nhếch mép, tiến lại gần Vương Đại Trụ, phả thẳng hơi rượu vào mặt anh. "Haha, quy tắc ở Thành Thiên Phong này, các ngươi còn chưa hiểu sao? Mu��n yên ổn làm ăn, phải biết điều!" Hắn ta liếc mắt nhìn vào bên trong cửa hàng, sau đó lại nhìn sang Trần Nhị Cẩu. "Mấy đứa nhà quê mới lên thành, còn bày đặt làm ăn lớn. Muốn yên ổn, thì mỗi tháng phải cống nộp 'phí bảo hộ' cho anh em chúng ta. Bằng không..." Hắn ta không nói hết câu, nhưng cái lườm nguýt đầy đe dọa và hành động vỗ vỗ con dao găm giắt ở thắt lưng đã đủ để truyền tải thông điệp.
Trần Nhị Cẩu quay sang nhìn Lâm Dịch, người đang đứng khuất một chút sau quầy hàng, vẻ mặt bình tĩnh đến đáng sợ. "Đại ca Lâm Dịch, bọn chúng chỉ là lũ tép riu, nhưng dường như có kẻ đứng sau giật dây. Chúng nói muốn 'phí bảo hộ'." Hắn cố ý nói to, để Lâm Dịch có thể nghe rõ, và cũng để đám côn đồ biết rằng họ có chủ.
Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng từ trong bóng râm của quầy hàng. Anh không trực tiếp ra mặt, mà để Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu xử lý tình huống bề mặt. Ánh mắt anh không chỉ nhìn vào đám côn đồ, mà còn quan sát thái độ của những người xung quanh, lắng nghe từng lời chúng nói, phân tích từng hành động của chúng. Chúng không giống những tên cướp bóc thông thường, chỉ muốn tiền rồi bỏ đi. Chúng hành động có tổ chức, có vẻ như muốn gửi một thông điệp, muốn uy hiếp hơn là cướp phá. Chúng cũng không quá hung hãn, chỉ dừng lại ở mức gây rối và đe dọa, như thể có một giới hạn nào đó mà chúng không được phép vượt qua. Điều này càng củng cố suy nghĩ của Lâm Dịch về việc có một thế lực đứng sau chỉ đạo.
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh Lâm Dịch, vẻ mặt nàng cũng trầm trọng không kém. Nàng khẽ nói nhỏ, đủ để chỉ mình anh nghe thấy: "Những kẻ này không phải là người của Bàng Lão Gia. Hắn ta sẽ không dùng những tên tép riu này để làm việc lớn. Hắn ta sẽ tìm những kẻ chuyên nghiệp hơn, hoặc ít nhất là có chút danh tiếng trong giới giang hồ." Nàng là một thương nhân, hiểu rõ cách thức hoạt động của các thế lực ngầm.
Lâm Dịch gật đầu nhẹ. "Đúng vậy. Bàng Lão Gia có thể tham lam và ngu ngốc, nhưng hắn ta không đến mức này. Đây chỉ là một động thái thăm dò, một lời cảnh cáo. Chúng muốn xem phản ứng của chúng ta. Hoặc... chúng muốn đẩy chúng ta vào một tình thế khó xử, buộc chúng ta phải ra tay, để rồi chúng có cớ để làm lớn chuyện." Anh khẽ nhíu mày, suy nghĩ chạy nhanh như điện xẹt trong đầu. Nếu anh ra tay quá mạnh, có thể sẽ bị vu oan tội gây rối trật tự, đặc biệt khi có Quan Đại Nhân đang để mắt. Nếu anh không ra tay, uy tín của thương hội sẽ bị tổn hại nghiêm trọng.
"Được rồi, Đại Trụ, Nhị Cẩu." Lâm Dịch khẽ nói, giọng anh vẫn bình tĩnh, nhưng chứa đựng một uy lực khó tả. "Để bọn chúng làm loạn một chút. Đừng dùng vũ lực. Cứ để chúng ta mất một ít hàng hóa. Sau đó, nói với chúng rằng, chúng ta sẽ xem xét cái gọi là 'phí bảo hộ' của chúng, nhưng muốn bàn bạc trực tiếp với kẻ đứng đầu, không phải với mấy tên lâu la này." Anh đưa mắt nhìn Vương Đại Trụ, ra hiệu cho anh ta hiểu ý.
Vương Đại Trụ, dù còn bực tức, nhưng vẫn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Anh hít một hơi sâu, kìm nén cơn giận. "Được! Các ngươi nghe rõ đây! Đại ca của ta nói sẽ xem xét cái 'phí bảo hộ' của các ngươi, nhưng muốn nói chuyện với kẻ cầm đầu, không phải lũ chó săn các ngươi!" Anh hùng hổ tuyên bố, mặc dù theo lệnh Lâm Dịch, nhưng vẫn giữ được khí thế của mình.
Đám côn đồ nghe vậy thì ngớ người ra. Chúng không ngờ Lâm Dịch lại có thái độ bình tĩnh đến vậy. Gã cầm đầu nhếch mép cười khẩy, nhưng trong ánh mắt hắn lại có một tia kinh ngạc khó giấu. "Ồ, cũng có gan đấy chứ. Được thôi, ta sẽ chuyển lời. Nhớ đó, đừng để anh em đợi lâu." Hắn ta vung tay ra hiệu cho đồng bọn, và bọn chúng, sau khi gây thêm một chút hỗn loạn nữa để giữ thể diện, cuối cùng cũng rút lui, để lại đống đổ nát và mùi hôi thối.
Lâm Dịch nhìn theo bóng dáng đám côn đồ khuất dần. Nắng trưa vẫn chói chang, nhưng anh lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Mối đe dọa này không chỉ đến từ Bàng Lão Gia, mà còn đến từ một thế lực ngầm khác, có tổ chức và có vẻ như đã quen với việc thao túng các quy tắc ở Thành Thiên Phong. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thành Thiên Phong trong một sắc cam đỏ rực rỡ, xua đi cái nóng oi ả của ban ngày, mang theo một làn gió mát mẻ và dịu dàng. Quán Ăn Đại Phong, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ nhưng luôn tấp nập khách khứa, giờ đây đang nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tòa nhà gỗ hai tầng với những chiếc đèn lồng đỏ treo cao, tỏa ra ánh sáng ấm áp, mời gọi. Bên trong, tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào của thực khách, tiếng xèo xèo của những món ăn đang được chế biến trong nhà bếp phía sau, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí náo nhiệt và ấm cúng. Mùi thơm nức mũi của thức ăn, của gia vị nồng, của dầu ăn nóng hổi lan tỏa khắp nơi, kích thích vị giác của bất kỳ ai đi ngang qua.
Lâm Dịch chọn một góc khuất, gần cửa sổ, nơi anh có thể quan sát được cả bên trong lẫn bên ngoài, nhưng vẫn giữ được sự riêng tư. Anh gọi một bát mì nóng hổi và một đĩa đậu phụ sốt cay, giả vờ thưởng thức món ăn một cách chậm rãi, nhưng thực chất, đôi tai anh đang căng lên, lắng nghe từng mẩu chuyện phiếm, từng lời xì xào bàn tán của những người xung quanh. Anh biết, những nơi như thế này, nơi mà mọi người đều thả lỏng sau một ngày làm việc vất vả, là nguồn thông tin quý giá nhất.
Không lâu sau, Cố lão bản, chủ quán trọ Lạc Nguyệt, người đàn ông tròn trĩnh với khuôn mặt luôn tươi cười và đôi mắt ti hí nhưng vô cùng tinh tường, chậm rãi tiến lại bàn của Lâm Dịch. Ông ta mặc một bộ trường bào bằng lụa màu xanh đậm, toát lên vẻ phú quý nhưng không kém phần thực dụng. Cố lão bản ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đặt một bình rượu nhỏ và hai cái chén xuống bàn. "Ồ, Lâm lão đệ, sao hôm nay lại có hứng đến quán ta? À, nghe nói mấy cửa hàng của đệ gặp chút rắc rối nhỏ phải không?" Ông ta nói, nhưng ánh mắt ti hí lại đầy vẻ ẩn ý, như thể đã biết rõ mọi chuyện. Mùi rượu nồng nặc từ bình rượu lan tỏa nhẹ nhàng trong không khí.
Lâm Dịch khẽ nhếch mép cười, một nụ cười nhạt nhưng lịch sự. "Cố lão bản quả nhiên tai mắt rộng khắp. Chuyện gì cũng không qua được tai mắt của ngài." Anh đẩy chén trà sang một bên, nhường chỗ cho Cố lão bản rót rượu. "Ta muốn hỏi, gần đây có thế lực nào dám làm càn như vậy ở Thành Thiên Phong không, đặc biệt là nhằm vào những thương nhân mới nổi như chúng ta?" Anh hỏi, giọng điệu bình thản, như thể chỉ đang hỏi thăm chuyện thường ngày, nhưng ánh mắt lại rất sắc bén, nhìn thẳng vào Cố lão bản.
Cố lão bản nhấp một ngụm rượu, vẻ mặt trở nên có chút thần bí. Ông ta khẽ thở dài một tiếng, như đang bày tỏ sự đồng cảm. "Haiz, ở Thành Thiên Phong này, kẻ nào dám không nể mặt Hắc Sa Bang? Bọn chúng khét tiếng lắm, không chỉ đơn thuần là côn đồ vặt đâu." Ông ta khẽ lắc đầu, như muốn bày tỏ sự ngao ngán, nhưng khóe mắt lại ánh lên một tia tinh quái. "Nghe nói Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa còn có chút quan hệ với... ài, thôi không nói nữa. Chuyện này vốn không phải là chuyện mà kẻ làm ăn nhỏ như ta nên nhắc đến." Ông ta làm bộ thần bí, cố ý úp mở, biết rằng điều đó sẽ càng khơi gợi sự tò mò của Lâm Dịch.
Lâm Dịch không vội vã thúc giục. Anh biết Cố lão bản là người khôn ngoan, thích tiền bạc và tin tức, và sẽ không dễ dàng tuôn ra mọi thứ. Anh chỉ khẽ nhấp một ngụm rượu, đợi chờ. Quả nhiên, chỉ một lát sau, Tiểu Nhị Quán Rượu, một chàng trai trẻ nhanh nhẹn, lanh lợi với đôi mắt sáng, đang dọn dẹp bàn ăn gần đó, đã không kìm được sự hiếu kỳ mà xen vào câu chuyện.
"Khách quan không biết đó thôi," Tiểu Nhị nói, giọng hắn nhanh nhảu, đôi khi hơi lí nhí vì sợ hãi, nhưng vẫn không giấu được vẻ hào hứng khi được tiết lộ tin tức. "Nghe nói Hắc Sa Bang còn nhận cả 'việc làm ăn' từ các lão gia lớn nữa đó. Nghe nói còn có quan chức cấp cao chống lưng... Có lần ta nghe lén được, hình như là liên quan đến một vị quan rất lớn, ở tận kinh thành cơ. Chứ mấy vụ 'phí bảo hộ' này chỉ là chuyện nhỏ để chúng kiếm thêm thôi." Tiểu Nhị nói, đôi mắt hắn lướt qua Lâm Dịch và Cố lão bản, như muốn xem phản ứng của họ.
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú từng lời, từng từ. Anh nhận ra những lời đồn đại về Hắc Sa Bang và mối liên hệ với quan chức cấp cao khá khớp với thông tin mà Quan Đại Nhân đã khéo léo tiết lộ về "Thẩm Đại Nhân" – một thế lực từ kinh thành. Cái tên Hắc Sa Bang, c��i tên mà Bàng Lão Gia đã liên hệ, giờ đây đã hiện rõ hơn trong đầu anh. Đây không chỉ là một bang phái giang hồ bình thường, mà là một cánh tay nối dài của quyền lực, một công cụ để thực hiện những âm mưu bẩn thỉu.
Anh khẽ đưa mắt ra hiệu cho Cố lão bản, ánh mắt đầy ý tứ, đồng thời cũng khẽ liếc nhìn Tiểu Nhị, hàm ý bảo cậu ta giữ im lặng và cẩn trọng hơn. Cố lão bản hiểu ý, ông ta khẽ ho một tiếng, rồi quay sang Tiểu Nhị, khẽ trách móc: "Này Tiểu Nhị, chuyện của người lớn, ngươi đừng có chen vào lung tung. Mau đi dọn dẹp cho sạch sẽ đi."
Tiểu Nhị giật mình, vội vàng cúi đầu xin lỗi rồi nhanh chóng quay đi, tiếp tục công việc của mình, nhưng trong lòng hắn vẫn còn chút tiếc nuối vì chưa được kể hết những gì mình biết.
Lâm Dịch quay lại nhìn Cố lão bản, ánh mắt anh giờ đây đã không còn vẻ bình thản nữa, thay vào đó là sự nghiêm nghị và một chút lo lắng. "Cố lão bản, vậy ra Hắc Sa Bang không chỉ là một bang phái giang hồ đơn thuần. Chúng còn có mối liên hệ sâu rộng với quan trường?" Anh hỏi, giọng nói trầm thấp, như một lời khẳng định hơn là một câu hỏi.
Cố lão bản khẽ nhấp một ngụm rượu nữa, ánh mắt ông ta nhìn xa xăm, như đang nhớ lại điều gì đó. "Lâm lão đệ, Thành Thiên Phong này nhìn thì yên bình, nhưng bên dưới lại là một dòng chảy ngầm đầy sóng gió. Những kẻ có quyền lực, có tiền bạc, đều có những cách riêng để bảo vệ lợi ích của mình. Hắc Sa Bang... chúng chỉ là những con chó săn được nuôi dưỡng để cắn người khi cần thiết mà thôi." Ông ta nói, giọng điệu đầy vẻ bất lực và chua chát. "Đụng vào chúng, tức là đụng vào kẻ đứng sau chúng. Mà kẻ đứng sau chúng, lại là những người mà chúng ta không thể nhìn thấy rõ mặt."
Lâm Dịch gật đầu. Những thông tin này, tuy mơ hồ và rời rạc, nhưng lại kết nối một cách hoàn hảo với những gì anh đã suy luận. Bàng Lão Gia, vì tuyệt vọng, đã tìm đến Hắc Sa Bang. Và Hắc Sa Bang, được một thế lực quan trường nào đó chống lưng, đã lợi dụng cơ hội này để ra mặt, vừa uy hiếp Lâm Dịch, vừa đòi "phí bảo hộ," vừa khẳng định vị thế của mình. Đây là một cuộc chơi lớn hơn rất nhiều so với những gì anh từng đối mặt ở biên thùy.
Anh khẽ nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên hình ảnh những món hàng bị hất đổ, những ánh mắt đe dọa của đám côn đồ, và cả những lời ám chỉ của Quan Đại Nhân về "Thẩm Đại Nhân." Mùi thức ăn vẫn bốc lên thơm lừng, nhưng trong tâm trí anh, một viễn cảnh u ám đang dần hiện rõ. Anh biết rằng, việc đối phó với Hắc Sa Bang sẽ không chỉ đơn thuần là dùng mưu trí hay vũ lực. Nó sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, đòi hỏi anh phải không ngừng suy luận, không ngừng thích nghi, và đôi khi, phải chấp nhận dấn thân vào những con đường "đen tối" hơn để bảo vệ những người mà anh trân trọng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, ưu tiên đó đang bị đe dọa bởi một thế lực ngầm đầy nguy hiểm, có thể thao túng cả luật pháp và trật tự xã hội.
Anh mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và anh sẽ phải dùng nó để lật đổ những tấm màn che giấu sự thật ở Thành Thiên Phong này. Anh sẽ phải tìm hiểu sâu hơn về Hắc Sa Bang, về Thủ Lĩnh Bang của chúng, và về kẻ đứng sau giật dây. Chỉ khi hiểu rõ kẻ thù, anh mới có thể tìm được cách đối phó. Cuộc đối đầu này sẽ không chỉ là giữa Lâm Dịch và Bàng Lão Gia, mà còn là giữa anh và những thế lực ngầm đang thống trị Thành Thiên Phong. Một cuộc chiến không cân sức, nhưng Lâm Dịch chưa bao giờ là người dễ dàng bỏ cuộc.
Bên ngoài quán ăn, ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi xuống những con phố đã vãn người, nhưng dưới cái vẻ yên bình giả tạo ấy, dòng chảy ngầm của những âm mưu và toan tính vẫn đang cuộn trào mạnh mẽ, chờ đợi thời cơ bùng nổ. Lâm Dịch biết, anh chỉ có thể dựa vào chính mình, và vào những người đã tin tưởng anh. Con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, nhưng anh đã sẵn sàng.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.