Lạc thế chi nhân - Chương 333: Bàn Tay Ngầm: Sự Vùng Vẫy Của Bàng Lão Gia
Làn gió đêm mang theo hơi sương lành lạnh luồn qua kẽ cửa sổ, xua đi chút oi bức còn vương lại trong căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt. Ánh đèn lồng treo trên xà nhà tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, hắt bóng những vật dụng gỗ đã sờn cũ lên tường. Dù bên ngoài sảnh lớn vẫn còn văng vẳng tiếng cười nói, tiếng bát đĩa va chạm cùng mùi thức ăn thơm lừng, trong căn phòng này, không khí lại chùng xuống một cách lạ thường. Bữa tối thịnh soạn đã được dọn ra, nhưng dường như không ai trong số bốn người đang ngồi quanh bàn thực sự chú tâm đến nó.
Lâm Dịch, với vẻ mặt trầm tư thường thấy, khẽ nhấp một ngụm trà nóng. Hương trà thanh thoát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng tâm trí hắn lại bay bổng theo những suy nghĩ phức tạp. Buổi gặp gỡ với Quan Đại Nhân đã kết thúc, mang lại một cảm giác lẫn lộn giữa cơ hội và thách thức. Hắn biết, Quan Đại Nhân không phải là một kẻ đơn giản. Vị quan này không chỉ muốn lợi dụng, mà còn muốn kiểm soát. Tuy nhiên, suy cho cùng, trong cái thế giới tàn khốc này, kẻ mạnh lợi dụng kẻ yếu là lẽ thường tình. Điều quan trọng là làm sao để kẻ yếu có thể mượn sức kẻ mạnh, hoặc biến sự lợi dụng thành một cuộc giao dịch sòng phẳng.
"Quan Đại Nhân không phải là một kẻ đơn giản. Ông ta không chỉ muốn lợi dụng, mà còn muốn kiểm soát. Nhưng chúng ta cũng có thể lợi dụng ông ta." Lâm Dịch đặt chén trà xuống, ánh mắt lướt qua ba người còn lại. Hắn vừa nói ra suy nghĩ của mình, vừa thăm dò phản ứng của họ. Vương Đại Trụ, với vẻ mặt chất phác, đang chăm chú nhìn hắn, đôi tay nắm chặt cái chén trà đã nguội. Trần Nhị Cẩu thì gật đầu lia lịa, vẻ mặt hăm hở như một con chó nhỏ trung thành. Chỉ có Bạch Vân Nhi, người phụ nữ sắc sảo và điềm tĩnh nhất, đang chau mày suy nghĩ.
Bạch Vân Nhi khẽ thở dài, mái tóc đen mượt buông xõa trên vai khẽ lay động theo cử chỉ. "Cẩn thận vẫn hơn, Lâm công tử. Quan trường hiểm ác hơn thương trường nhiều. Huống hồ, việc nhắc đến 'Thẩm Đại Nhân' kia không khỏi khiến người ta lo lắng." Giọng nàng không giấu được sự lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh và sắc bén thường thấy. Nàng là người hiểu rõ nhất những cạm bẫy tiềm ẩn đằng sau vẻ hào nhoáng của quyền lực. "Thẩm Đại Nhân là một nhân vật cấp cao, có quyền lực bao trùm nhiều phủ, huyện. Nếu Quan Đại Nhân thực sự phải chịu áp lực từ ông ta, điều đó có nghĩa là cuộc chơi này không chỉ dừng lại ở Thành Thiên Phong nữa rồi."
Lâm Dịch gật đầu. Đó chính là điều hắn đang suy tư. Sự xuất hiện của Thẩm Đại Nhân, dù chỉ qua lời kể, đã mở ra một tầng lớp quyền lực hoàn toàn mới, phức tạp và nguy hiểm hơn nhiều so với một Bàng Lão Gia hay một Quan Đại Nhân đơn thuần. "Quan Đại Nhân đã nhận ra giá trị của chúng ta, đó là điều chắc chắn. Ông ta cần những kế sách của chúng ta để ổn định Thành Thiên Phong, để lấy thành tích thăng tiến. Nhưng đổi lại, chúng ta cũng cần sự bảo hộ của ông ta để đối phó với Bàng Lão Gia và các thế lực cũ khác." Hắn cầm lấy một cây bút lông, bắt đầu phác thảo vài đường nét trên một tấm giấy trắng, như thể đang sắp xếp lại những mảnh ghép trong đầu. "Mối quan hệ này là một con dao hai lưỡi. Chúng ta phải thật khéo léo để không bị biến thành quân cờ, mà phải trở thành một phần không thể thiếu trên bàn cờ của ông ta."
"Vậy chúng ta có nên hợp tác với ông ta không, Đại ca?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng nói to và rõ ràng, mang theo sự lo lắng thường trực. Anh ta không giỏi suy nghĩ phức tạp, nhưng lại rất trung thành và thực tế. "Lão Bàng kia chắc chắn sẽ không bỏ qua đâu. Lần này hắn ta sẽ càng tức giận hơn."
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu vội vàng xen vào, ánh mắt sáng ngời đầy quyết tâm. Dù có vẻ ngây ngô, nhưng Nhị Cẩu luôn là người đầu tiên thể hiện sự ủng hộ vô điều kiện đối với Lâm Dịch.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đương nhiên là phải hợp tác. Nhưng sự hợp tác này cần có điều kiện." Hắn đặt bút xuống, nhìn vào ba người đồng đội của mình. "Chúng ta sẽ triển khai một số kế sách mà ta đã đề xuất. Trạm y tế lưu động, kho thóc bình ổn giá, và một vài mô hình nông nghiệp mới. Những thứ này sẽ mang lại lợi ích thực sự cho dân chúng, và điều đó sẽ tạo ra một nền tảng vững chắc cho chúng ta. Khi dân chúng ủng hộ, ngay cả Quan Đại Nhân cũng khó có thể làm khó chúng ta."
Bạch Vân Nhi suy nghĩ một lúc rồi gật đầu. "Có lý. Quan Đại Nhân cần thành tích để thăng tiến. Nếu chúng ta giúp ông ta có được những thành tích đó, ông ta sẽ không dễ dàng từ bỏ chúng ta. Nhưng đồng thời, những kế sách này cũng sẽ khiến Bàng Lão Gia và các thế lực cũ khác càng thêm căm ghét. Họ sẽ thấy quyền lợi của mình bị đe dọa."
"Đúng vậy." Lâm Dịch trầm giọng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Kẻ nào không thể thích nghi, kẻ đó sẽ bị đào thải. Bàng Lão Gia đã quen với việc thao túng thị trường, với việc bóc lột dân nghèo. Giờ đây, khi chúng ta mang lại một luồng gió mới, một sự công bằng hơn, hắn ta sẽ phản ứng dữ dội. Đó là điều không thể tránh khỏi." Hắn hít một hơi thật s��u, cảm nhận làn gió lạnh từ bên ngoài lùa vào qua khe cửa. Trong sâu thẳm tâm hồn, hắn biết rằng một cuộc đối đầu trực diện, thậm chí là tàn khốc, đang đến gần. Những chiêu trò trên thương trường chỉ là màn dạo đầu. Cuộc chiến thực sự sẽ diễn ra trên một đấu trường lớn hơn, nguy hiểm hơn. Hắn phải chuẩn bị tinh thần cho những điều tồi tệ nhất.
"Nếu hắn ta dám giở trò, chúng ta sẽ không ngồi yên đâu!" Vương Đại Trụ nắm chặt tay, vẻ mặt đầy kiên quyết. Anh ta đã trải qua quá nhiều khó khăn, quá nhiều áp bức dưới bàn tay của Bàng Lão Gia và bọn cường hào ác bá. Giờ đây, có Lâm Dịch dẫn dắt, anh ta không còn sợ hãi nữa.
"Chúng ta sẽ không ngồi yên, nhưng cũng không thể hành động một cách mù quáng." Lâm Dịch khẽ nhíu mày. "Bàng Lão Gia là một con cáo già, hắn ta có nhiều thủ đoạn hơn chúng ta nghĩ. Và hắn ta có thể còn có những mối liên hệ mà chúng ta chưa biết. Cuộc chơi này không chỉ dừng lại ở Thành Thiên Phong, cũng không chỉ dừng lại ở quan trường. Đôi khi, những thế lực ngầm mới là thứ đáng sợ nhất." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt vừa ló dạng sau những đám mây. Một cảm giác bất an mơ hồ len lỏi trong lòng hắn. Có lẽ, hắn đã đánh giá thấp sự tuyệt vọng của một kẻ đã quen với quyền lực và sự giàu có, giờ đây đứng trước nguy cơ bị tước đoạt. Sự cẩn trọng của Quan Đại Nhân, việc ông ta không tin tưởng hoàn toàn, cũng như những lời ám chỉ về "áp lực từ thượng cấp", tất cả đều cho thấy một bức tranh phức tạp và đầy rẫy nguy hiểm. Lâm Dịch biết, hắn không thể chỉ dựa vào trí óc hay những kế sách hợp lý để vượt qua mọi thứ. Hắn cần phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không khoan nhượng, nơi mà các quy tắc của thế giới hiện đại không còn áp dụng.
***
Cùng lúc đó, trong dinh thự nguy nga của Bàng Lão Gia, không khí lại đặc quánh sự tức giận và u ám. Đêm khuya, ánh trăng mờ ảo xuyên qua cửa sổ chạm khắc tinh xảo, hắt những vệt sáng lạnh lẽo lên tấm thảm Ba Tư đắt tiền. Mùi hương trầm thượng hạng, vốn luôn được đốt để xoa dịu tâm hồn chủ nhân, giờ đây lại càng làm tăng thêm vẻ ngột ngạt. Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp và khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, đang đi đi lại lại trong thư phòng của mình. Ông ta vừa ném mạnh một chồng báo cáo xuống bàn, khiến những trang giấy văng tứ tung. Tiếng giấy sột soạt, cùng tiếng gió rít qua khe cửa sổ, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ.
"Cái tên Lâm Dịch khốn kiếp!" Ông ta gầm gừ, giọng nói khàn đặc vì uất ức. "Hắn ta dám cả gan leo lên cả quan trường sao? Lại còn được Quan Hùng trọng dụng? Vô lý! Ta không thể để hắn tiếp tục phát triển như vậy!" Bàn tay mập mạp của ông ta đập mạnh xuống mặt bàn gỗ, vang lên một tiếng "rầm" khô khốc. Cơn giận dữ bùng lên trong lòng Bàng Lão Gia như một ngọn lửa dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí và sự kiên nhẫn còn sót lại.
Ông ta không thể tin được. Một thiếu niên nghèo hèn từ vùng biên thùy, không gia thế, không tiền bạc, không tài năng tu luyện, lại dám thách thức uy quyền của ông ta ở Thành Thiên Phong này. Từ một kẻ ăn mày, hắn ta đã từng bước xây dựng nên một cái gọi là 'Thương hội Lâm Dịch', từng bước phá hoại công việc làm ăn của ông ta, từng bước lấy đi danh tiếng và sự ảnh hưởng mà ông ta đã mất bao năm để gây dựng. Và giờ đây, hắn ta còn dám cả gan tiếp cận Quan Đại Nhân, thậm chí còn được vị quan quyền lực đó ưu ái. Điều này là không thể chấp nhận được!
Trong mắt Bàng Lão Gia, Lâm Dịch chỉ là một con sâu cái kiến, một kẻ thấp kém dám cả gan bới móc vào địa vị của ông ta. Hắn ta không có 'quy tắc' của Thành Thiên Phong. Hắn ta không hiểu rằng, ở đây, mọi thứ đều phải dựa vào quyền lực và sự sắp đặt của các thế gia lâu đời như Bàng gia. Việc Lâm Dịch được Quan Đại Nhân tiếp kiến, và những tin đồn về các kế sách 'lợi dân' của hắn ta, đã trở thành một mũi dao đâm thẳng vào trái tim kiêu hãnh của Bàng Lão Gia. Nó không chỉ là vấn đề tiền bạc, mà còn là vấn đề danh dự, vấn đề địa vị. Nếu Lâm Dịch tiếp tục phát triển, ông ta sẽ mất đi tất cả.
"Lão gia, xin ngài bớt giận." Một thủ hạ thân tín, dáng người gầy gò, lén lút bước vào, cúi đầu cung kính. Hắn ta đã theo Bàng L��o Gia nhiều năm, chứng kiến không ít cơn thịnh nộ của chủ nhân, nhưng lần này, sự giận dữ của Bàng Lão Gia dường như đã vượt quá mọi giới hạn.
Bàng Lão Gia quay phắt lại, đôi mắt nhỏ bé hằn lên những tia máu. "Bớt giận? Ngươi bảo ta bớt giận sao? Ngươi có biết tên tiểu tử Lâm Dịch kia đã làm gì không? Hắn ta đang cố gắng lôi kéo Quan Đại Nhân vào phe của hắn, đang cố gắng phá hoại mọi thứ mà ta đã gây dựng!" Ông ta nghiến răng ken két, từng lời nói như nặn ra từ kẽ răng. "Ta đã quá nương tay với hắn rồi. Lần này, ta sẽ không để hắn có cơ hội ngóc đầu dậy nữa!"
Thủ hạ thân tín run rẩy. Hắn biết, khi Bàng Lão Gia đã nói ra những lời này, thì mọi chuyện sẽ không còn đơn giản nữa. "Vậy lão gia có tính toán gì?"
Bàng Lão Gia hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại bản thân. Mặc dù cơn giận đang bùng cháy, nhưng sự xảo quyệt và thực dụng vẫn là bản chất của ông ta. Ông ta biết rằng, trong một số trường hợp, cạnh tranh trên thương trường là không đủ. Đôi khi, cần phải dùng đến những thủ đoạn bẩn thỉu hơn, những thế lực nằm ngoài ánh sáng. "Hắn ta nghĩ hắn ta có Quan Đại Nhân chống lưng là có thể làm mưa làm gió sao? Quan Đại Nhân dù có quyền lực, nhưng cũng phải tuân theo quy tắc. Mà quy tắc, đôi khi, lại không có tác dụng với những kẻ sống trong bóng tối." Ánh mắt ông ta lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, đầy rẫy sự toan tính và hiểm độc.
Ông ta đã từng nghĩ đến việc dùng tiền mua chuộc các quan lại cấp dưới để gây khó dễ cho Lâm Dịch, nhưng tên tiểu tử đó lại được Quan Đại Nhân để mắt tới. Điều đó khiến ông ta phải dè chừng. Nhưng nếu không phải là quan trường, thì vẫn còn một con đường khác. Một con đường mà những kẻ sống trong bóng tối mới có thể đi.
"Ngươi... ngươi hãy lập tức đi liên hệ với Hắc Sa Bang. Nói với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa rằng ta muốn gặp hắn ta, ngay lập tức. Có một mối làm ăn béo bở, đảm bảo hắn ta sẽ không thể từ chối." Bàng Lão Gia hạ giọng, nhưng sự sắc lạnh trong từng lời nói lại càng khiến thủ hạ rùng mình.
Thủ hạ thân tín ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy kinh ngạc. Hắc Sa Bang là một tổ chức giang hồ khét tiếng ở Thành Thiên Phong, chuyên làm những việc bẩn thỉu, từ cướp bóc, bảo kê đến buôn lậu. Việc Bàng Lão Gia, một thương nhân giàu có và có địa vị, lại muốn liên hệ với bọn chúng, điều đó có nghĩa là ông ta đã thực sự muốn ra tay tàn độc. "Hắc... Hắc Sa Bang sao, lão gia? Bọn chúng..."
"Ngươi không cần hỏi nhiều! Cứ làm theo lời ta nói!" Bàng Lão Gia gằn giọng, cắt ngang lời của thủ hạ. Ông ta biết, việc liên hệ với Hắc Sa Bang là một nước đi nguy hiểm. Nó có thể làm hoen ố danh tiếng của ông ta, và nếu bại lộ, sẽ gây ra rắc rối lớn. Nhưng nỗi sợ hãi mất đi tất cả đã lấn át mọi sự dè chừng. Hắn ta thà dấn thân vào bùn nhơ còn hơn là nhìn Lâm Dịch tiếp tục vươn lên. "Hãy nói với hắn ta, ta muốn hắn ta phải biết thế nào là quy tắc của Thành Thiên Phong này. Và ta muốn hắn ta phải biến mất."
Thủ hạ cúi đầu sâu hơn, không dám nói thêm lời nào. Hắn biết, mệnh lệnh đã được đưa ra, và hắn không có lựa chọn nào khác ngoài tuân theo. Hắn quay lưng bước đi, bóng dáng gầy gò khuất dần trong đêm tối, mang theo một lời hẹn ước đen tối đang được định hình. Bàng Lão Gia đứng đó, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn mờ mịt. Nụ cười nham hiểm hiện rõ trên khuôn mặt mập mạp của ông ta. Lâm Dịch, ngươi đã tự tìm lấy cái chết!
***
Nửa đêm, Sòng Bạc Hắc Long vẫn náo nhiệt như một cái chợ vào ban ngày, thậm chí còn ồn ào và hỗn loạn hơn. Tiếng xúc xắc lăn lóc trên chiếu bạc, tiếng bài xào xạc, tiếng reo hò phấn khích của kẻ thắng cuộc, tiếng chửi thề cay cú của kẻ thua cuộc, cùng tiếng tiền xu leng keng không ngừng nghỉ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của dục vọng và may rủi. Không khí đặc quánh mùi khói thuốc nồng nặc, mùi rượu cay xè, mùi mồ hôi chua và mùi ẩm mốc của những góc tối không bao giờ được chạm tới bởi ánh sáng mặt trời. Bước chân người qua lại liên tục trên sàn gỗ cũ kỹ, tạo ra những tiếng cọt kẹt đều đặn, như nhịp đập bất tận của một trái tim đầy ham muốn.
Trong một góc khuất nhất của sòng bạc, nơi ánh đèn lồng chỉ le lói đủ để nhận ra hình dạng, Bàng Lão Gia đang ngồi đối diện với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Bàng Lão Gia đã cải trang sơ sài, khoác một chiếc áo choàng màu xám tro che khuất thân hình mập mạp, cố gắng hòa lẫn vào đám đông tạp nham. Tuy nhiên, vẻ mặt lo lắng và có chút nịnh nọt của ông ta vẫn không giấu được sự căng thẳng. Đối diện ông ta là Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, một người đàn ông có thân hình to lớn, vạm vỡ, khuôn mặt dữ tợn với bộ râu quai nón rậm rạp. Một vết sẹo lớn chạy dài từ mắt đến cằm, khiến hắn ta trông càng thêm hung tợn. Hắn mặc một chiếc áo giáp da đơn giản nhưng chắc chắn, cây đại đao to bản đặt dựa vào tường ngay cạnh. Đôi mắt sắc lạnh của hắn ta như xuyên thấu qua lớp cải trang của Bàng Lão Gia, đánh giá từng cử chỉ nhỏ nhặt.
"Thủ Lĩnh, ta có một mối làm ăn, muốn nhờ ngài ra tay giúp đỡ một chút. Đảm bảo thù lao sẽ hậu hĩnh." Bàng Lão Gia hạ giọng, cố gắng để tiếng nói của mình không bị nuốt chửng bởi tiếng ồn ào xung quanh. Ông ta cảm thấy ghê tởm khi phải ngồi ở nơi bẩn thỉu này, phải đối mặt v���i một kẻ giang hồ thô tục. Nhưng sự sợ hãi và thù hận dành cho Lâm Dịch đã buộc ông ta phải nuốt xuống sự kiêu hãnh của mình.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhếch mép, để lộ hàm răng ố vàng. Một nụ cười khẩy đầy mỉa mai. "Ồ? Bàng Lão Gia danh tiếng lẫy lừng của Thiên Phong Thương Hội cũng có lúc phải nhờ đến lũ chuột cống như chúng ta sao?" Giọng hắn ta to và gằn, mang theo vẻ bỡn cợt và hăm dọa. Hắn cố tình nói to hơn một chút, muốn Bàng Lão Gia cảm thấy xấu hổ và bất lực. "Nói đi, muốn chúng ta làm gì?" Hắn ta vừa nói vừa cầm lấy cái chén rượu trên bàn, tu một hơi cạn sạch, ánh mắt không rời khỏi Bàng Lão Gia.
Bàng Lão Gia cảm thấy như bị tát vào mặt, nhưng ông ta không dám phản ứng. Ông ta hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Có một tiểu tử, tên là Lâm Dịch... hắn ta đã làm cản trở việc làm ăn của ta. Ta muốn hắn phải biết thế nào là quy tắc của Thành Thiên Phong này." Ông ta cố gắng dùng những từ ngữ hoa mỹ nhất có thể, tránh nhắc thẳng đến chuyện "giết người" hay "làm hại".
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa bật cười khùng khục, tiếng cười thô tục vang vọng giữa tiếng ồn ào của sòng bạc. "Lâm Dịch? Cái tên nghe quen quen... À, hình như là thằng nhãi con mới nổi gần đây, có cái thương hội gì đó đúng không? Nghe nói hắn ta còn làm gì đó cho Quan Đại Nhân nữa thì phải." Hắn ta nhướng mày, ánh mắt sắc lạnh lóe lên một tia dò xét. Hắn ta không phải kẻ ngu ngốc. Bàng Lão Gia đến đây vào nửa đêm, với vẻ mặt sợ sệt, chứng tỏ đối tượng này không hề đơn giản. Việc hắn ta có liên quan đến Quan Đại Nhân càng khiến Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa phải cẩn trọng hơn.
"Đúng là hắn!" Bàng Lão Gia vội vàng tiếp lời, giọng điệu xen lẫn sự căm phẫn. "Hắn ta là một kẻ ngông cuồng, không biết trời cao đất dày. Hắn ta đã phá hoại mối làm ăn của ta, khiến ta phải chịu tổn thất nặng nề. Lần này, hắn ta còn dám cả gan cấu kết với Quan Đại Nhân, muốn lợi dụng ông ta để đối phó với ta!"
"Ồ, ra vậy." Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa gật gù, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ nghi ngờ. "Vậy Bàng Lão Gia muốn chúng ta làm gì với cái tên Lâm Dịch này đây? Dạy cho hắn một bài học, hay là... khiến hắn biến mất mãi mãi?" Hắn ta nhả ra từng chữ một cách chậm rãi, đầy ẩn ý. Mùi thuốc lá nồng nặc phả thẳng vào mặt Bàng Lão Gia.
Bàng Lão Gia rùng mình một cái. Dù đã có ý định tàn độc, nhưng khi nghe chính miệng Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nói ra những lời đó, ông ta vẫn cảm thấy lạnh sống lưng. "Ta muốn hắn phải biến mất khỏi Thành Thiên Phong này. Tốt nhất là... không bao giờ quay trở lại." Ông ta cố gắng tránh ánh mắt của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa, lén lút đẩy một túi tiền vàng nặng trịch về phía hắn ta. Tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa cười nhạt. Hắn ta vươn tay cầm lấy túi tiền, cảm nhận sức nặng của nó. Tiền vàng luôn là thứ có sức thuyết phục mạnh mẽ nhất. Hắn ta đổ một ít tiền ra lòng bàn tay, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam và tàn độc. "Nghe có vẻ là một món hời. Nhưng Bàng Lão Gia cũng biết đấy, đụng vào những kẻ có liên quan đến quan phủ thì không đơn giản. Đặc biệt là khi Quan Đại Nhân đang để mắt tới hắn." Hắn ta cố tình làm kh��, muốn vòi vĩnh thêm.
"Ta hiểu." Bàng Lão Gia cắn răng. "Ngài cứ yên tâm. Lâm Dịch chỉ là một tiểu thương, không có gia thế hay chỗ dựa vững chắc. Quan Đại Nhân có thể để mắt tới hắn, nhưng sẽ không vì một kẻ như hắn mà đắc tội với Hắc Sa Bang của ngài đâu. Hơn nữa, ta đã chuẩn bị thêm một khoản hậu hĩnh nữa, nếu ngài có thể khiến hắn... biến mất một cách êm đẹp, không để lại dấu vết." Bàng Lão Gia nói ra những lời này, cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên trong cổ họng, nhưng đồng thời cũng là một sự giải thoát. Cuối cùng, ông ta cũng đã có thể trả thù tên tiểu tử kia.
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhếch mép cười. "Được thôi, Bàng Lão Gia. Mối làm ăn này, ta nhận." Hắn ta đặt túi tiền xuống, vươn bàn tay thô ráp ra. "Mong rằng Bàng Lão Gia sẽ không làm ta thất vọng về khoản thù lao."
Bàng Lão Gia lưỡng lự một chút, rồi cũng vươn tay ra, nắm lấy bàn tay của Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Đó là một cái bắt tay chớp nhoáng, lạnh lẽo và đầy toan tính, được thực hiện trong bóng tối và tiếng ồn ào của sòng bạc. Mùi khói thuốc và rượu cay xộc vào mũi Bàng Lão Gia, khiến ông ta muốn nôn mửa. Nhưng khi ông ta rời đi, len lỏi qua đám đông hỗn loạn, một nụ cười thỏa mãn hiện lên trên khuôn mặt mập mạp. Lâm Dịch, ngươi đã chết chắc rồi!
Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa nhìn theo bóng dáng Bàng Lão Gia khuất dần, rồi lại nhìn xuống túi tiền vàng trong tay. Hắn ta cười khẩy. Một con cá lớn đã cắn câu. Hắn ta không quan tâm đến lý do của Bàng Lão Gia, cũng không quan tâm đến Lâm Dịch là ai. Thứ hắn ta quan tâm chỉ là tiền bạc, và cơ hội để khẳng định sức mạnh của Hắc Sa Bang. "Lâm Dịch à Lâm Dịch, đừng trách ta. Chỉ trách ngươi đã đắc tội với kẻ không nên đắc tội." Hắn ta nhấp một ngụm rượu mạnh, ánh mắt sắc lạnh lóe lên trong ánh đèn lờ mờ của sòng bạc. Một cuộc săn mồi mới sắp bắt đầu.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.