Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 332: Bàn Cờ Mới: Thử Thách Từ Quan Phủ

Tiếng gõ nhịp đều đặn trên mặt bàn gỗ cuối cùng cũng ngừng lại. Lâm Dịch ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một tia quyết đoán. Hắn không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu với người khách lạ, nụ cười nhẹ ẩn chứa hàm ý. Người khách lạ hiểu ý, đứng dậy cáo từ, bước chân nhẹ nhàng như một bóng ma, để lại căn phòng riêng trong quán trà chìm vào sự yên tĩnh của buổi chiều tà.

Lâm Dịch không vội vã. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương trầm thoang thoảng còn vương lại trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự trang trọng của cuộc gặp gỡ vừa rồi. Lời mời từ Quan Đại Nhân không phải là điều hắn không lường trước. Ngược lại, đó là một bước đi tất yếu trong ván cờ lớn mà hắn đang bày ra. Kể từ khi hắn quyết định dùng "lòng dân" làm vũ khí, việc thu hút sự chú ý của quan phủ chỉ là vấn đề thời gian. Quan Đại Nhân, một kẻ có tầm nhìn và thực dụng, chắc chắn sẽ không bỏ qua một thế lực đang trỗi dậy có khả năng ổn định xã hội và kinh tế như thương hội của hắn. Tuy nhiên, sự chú ý này như một con dao hai lưỡi – vừa là cơ hội, vừa là cạm bẫy.

“Đại ca, ngài ấy đã đi rồi sao?” Giọng Trần Nhị Cẩu vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn cùng Vương Đại Trụ vẫn đ��ng canh ngoài cửa, không để bất kỳ ai đến gần.

Lâm Dịch mở mắt, nhìn về phía Bạch Vân Nhi đang ngồi đối diện, gương mặt nàng vẫn giữ vẻ tập trung cao độ. “Vào đi.” Hắn nói.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ bước vào, vẻ mặt Vương Đại Trụ đầy cảnh giác, ánh mắt đảo quanh căn phòng như thể đang tìm kiếm một mối nguy hiểm tiềm tàng. Trần Nhị Cẩu thì nhanh nhảu hơn, đến bên cạnh Lâm Dịch.

“Đại ca, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Vị khách này trông không giống người thường.” Trần Nhị Cẩu hỏi, ánh mắt đầy tò mò.

Lâm Dịch không trả lời ngay, hắn đưa tay vuốt nhẹ chén trà đã nguội. “Là người của Quan Phủ.” Hắn nói, giọng trầm ổn. “Quan Đại Nhân muốn mời ta ghé phủ một chuyến.”

Bạch Vân Nhi nhíu mày, đôi mắt thông minh lướt qua Lâm Dịch. “Quan Phủ? Vậy là họ đã chú ý đến chúng ta rồi. Chuyện này cũng không nằm ngoài dự liệu.” Nàng ngừng một lát, ánh mắt trở nên sắc bén. “Nhưng đây là một con dao hai lưỡi. Nếu không cẩn thận, chúng ta có thể bị lợi dụng, hoặc tệ hơn là bị cuốn vào vòng xoáy chính trị của quan trường.”

“Ta hiểu.” Lâm Dịch khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Bạch Vân Nhi. “Tuy nhiên, đây cũng là một cơ hội. Một cơ hội để chúng ta có được sự bảo hộ chính thức, để mở rộng tầm ảnh hưởng của mình ra khỏi giới thương nhân nhỏ bé, và quan trọng hơn, để giải quyết một số vấn đề cấp bách mà Thành Thiên Phong đang phải đối mặt.” Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng người tấp nập bên dưới. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, phủ lên những mái nhà cong cong một vẻ cổ kính, u hoài. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn thầm nhủ, “và để sinh tồn một cách vững chắc trong thế giới này, ta cần phải hiểu và điều khiển được những ngọn gió chính trị.”

Bạch Vân Nhi cũng đứng dậy, bước đến bên cạnh Lâm Dịch. “Vậy chúng ta nên trình bày những gì để vừa thể hiện năng lực, vừa không bị lợi dụng quá mức?” Nàng hỏi, giọng nói mang theo sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng vào Lâm Dịch.

Lâm Dịch quay lại, ánh mắt quét qua ba người cộng sự của mình. “Mời ta đến Quan Phủ... đây không chỉ là một cuộc thăm hỏi đơn thuần. Quan Đại Nhân này ắt hẳn đã quan sát chúng ta từ lâu, và ông ta không phải là một kẻ dễ bị lừa gạt. Chúng ta phải cho ông ta thấy rằng, chúng ta không chỉ mang lại lợi ích nhỏ, mà là một giải pháp cho những vấn đề lớn của thành phố, đặc biệt là nạn đói và dịch bệnh đang hoành hành.” Hắn bước đến chiếc bàn, trải ra một tấm bản đồ Thành Thiên Phong đã được hắn tự tay phác họa từ trước.

Tấm bản đồ được vẽ khá chi tiết, không chỉ có các con đường, khu chợ, mà còn đánh dấu cả những khu dân cư nghèo, những vùng đất hoang hóa quanh thành. Ngón tay thon dài của Lâm Dịch lướt trên tấm bản đồ, chỉ vào những khu vực khác nhau.

“Nhìn xem,” hắn nói, “Thành Thiên Phong không thiếu tài nguyên. Đất đai màu mỡ quanh đây, nhưng phương pháp canh tác lạc hậu, năng suất thấp. Nguồn nước dồi dào từ sông Thiên Phong, nhưng việc dẫn thủy nhập điền lại không hiệu quả. Dân chúng đông đảo, nhưng lại thiếu công ăn việc làm, nhiều người phải tha hương kiếm sống.” Lâm Dịch ngừng một lát, ánh mắt dừng lại ��� một khu vực được đánh dấu màu đỏ trên bản đồ, nơi tập trung nhiều khu ổ chuột. “Đặc biệt là trong bối cảnh hiện tại, khi nạn đói và dịch bệnh đang hoành hành ở các vùng lân cận, sự ổn định của Thành Thiên Phong là tối quan trọng. Nếu không có biện pháp kịp thời, sự bất ổn sẽ nhanh chóng lan đến đây.”

Bạch Vân Nhi chăm chú lắng nghe, nàng lấy ra một cuốn sổ nhỏ và bút lông, bắt đầu ghi chép. “Vậy ý của Đại ca là, chúng ta sẽ trình bày những giải pháp kinh tế gắn liền với việc cải thiện đời sống dân sinh?”

“Chính xác.” Lâm Dịch gật đầu. “Chúng ta phải cho Quan Đại Nhân thấy được một bức tranh tổng thể, nơi thương hội của chúng ta không chỉ là một đơn vị kinh doanh, mà là một phần không thể thiếu trong cơ cấu phát triển của thành phố. Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn nhấn mạnh, “và chúng ta sẽ dùng tri thức để thuyết phục ông ta.” Hắn chỉ vào một vài điểm trên bản đồ. “Chúng ta có thể đề xuất các mô hình canh tác mới, nâng cao năng suất cây trồng. Xây dựng các xưởng thủ công nhỏ, tạo việc làm cho những người thất nghiệp. Phát triển hệ thống phân phối hàng hóa thiết yếu, đảm bảo lương thực, thuốc men đến tay người dân với giá cả hợp lý, đặc biệt là ở những khu vực khó khăn. Thậm chí, chúng ta có thể đề xuất xây dựng các trạm y tế lưu động, cử người có kiến thức về y học cơ bản đi giúp đỡ dân chúng khi dịch bệnh bùng phát.”

Lời nói của Lâm Dịch khiến Bạch Vân Nhi ngạc nhiên. Những ý tưởng này không chỉ dừng lại ở việc kinh doanh, mà đã chạm đến cấp độ quản lý xã hội, thậm chí là chính sách công. Nàng biết Lâm Dịch thông minh, nhưng mức độ sâu sắc trong suy nghĩ của hắn luôn vượt xa những gì nàng có thể tưởng tượng.

“Nhưng… những điều này đều cần sự ủng hộ rất lớn từ quan phủ, và cả một nguồn lực khổng lồ,” Bạch Vân Nhi lên tiếng, giọng mang chút hoài nghi. “Liệu Quan Đại Nhân có sẵn lòng chấp nhận những đề xuất táo bạo như vậy không? Và chúng ta sẽ lấy đâu ra nhân lực, vật lực để thực hiện?”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Chúng ta không cần phải thực hiện tất cả. Chúng ta chỉ cần vẽ ra một con đường, một viễn cảnh. Quan Đại Nhân sẽ tự thấy được lợi ích to lớn mà những điều đó mang lại cho Thành Thiên Phong, cho quyền lực và uy tín của ông ta. Vấn đề quan trọng nhất là phải có sự ủng hộ và bảo hộ từ quan phủ để các kế sách này có thể phát huy tác dụng. Khi đó, không chỉ chúng ta mà ngay cả quan phủ cũng sẽ phải huy động nguồn lực.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. “Trong thời loạn lạc, sự ổn định và lòng dân là thứ đáng giá hơn vàng bạc. Nếu Quan Đại Nhân đủ thông minh, ông ta sẽ không bỏ qua cơ hội này.”

Vương Đại Trụ, vẫn giữ vẻ mặt chất phác, nhưng ánh mắt kiên định, lên tiếng: “Đại ca nói gì, bọn ta làm nấy. Cứ nói cho bọn ta biết cần làm gì, bọn ta sẽ làm tốt nhất.”

Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, giọng nói hùng hồn: “Đại ca cứ nói, có gì khó khăn cứ để bọn ta lo liệu! Cứ an tâm mà đi gặp Quan Đại Nhân, bọn ta sẽ canh chừng cẩn thận, không để một con ruồi nào lọt vào làm phiền Đại ca.”

Lâm Dịch quay lại nhìn hai người vệ sĩ trung thành, trong lòng khẽ ấm lên. “Được rồi. Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ng��ơi sẽ đi cùng ta đến Quan Phủ. Nhưng khi vào trong, các ngươi sẽ chờ ở ngoài. Cuộc nói chuyện này, chỉ có ta và Quan Đại Nhân.”

Hắn dành phần còn lại của buổi chiều để cùng Bạch Vân Nhi phác thảo chi tiết hơn về các ý tưởng. Từng con số, từng dẫn chứng đều được chuẩn bị kỹ lưỡng. Hắn không chỉ muốn trình bày một giấc mơ, mà là một kế hoạch khả thi, có cơ sở. Nàng không ngừng đặt câu hỏi, phân tích điểm mạnh, điểm yếu của từng đề xuất, giúp Lâm Dịch hoàn thiện bản kế hoạch một cách tốt nhất. Không khí trong phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt trở nên căng thẳng nhưng đầy năng lượng, như một phòng tác chiến đang chuẩn bị cho trận đánh lớn. Mùi mực, mùi giấy mới trộn lẫn với mùi trà thoang thoảng. Ngoài kia, tiếng ồn ào của phố xá dần tắt lịm theo ánh hoàng hôn, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích và sự tĩnh mịch của màn đêm buông xuống. Lâm Dịch biết, ván cờ mới này, sẽ quyết định rất nhiều thứ.

***

Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai vừa đủ để xua tan màn sương mờ ảo trên những mái ngói cổ kính, Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã có mặt trước cổng Quan Phủ. Không khí tại đây hoàn toàn khác biệt so với sự náo nhiệt của Quán Trọ Lạc Nguyệt. Một sự tĩnh mịch bao trùm, chỉ có tiếng gió xào xạc qua những tán cây cổ thụ trong sân và tiếng bước chân chậm rãi của những người lính gác.

Quan Phủ được xây dựng theo lối kiến trúc truyền thống của Đại Hạ, mái ngói cong vút, cột gỗ sơn son thếp vàng, tường gạch đỏ sẫm. Cánh cổng lớn bằng gỗ lim sẫm màu, khắc chạm tinh xảo những hoa văn rồng phượng, toát lên vẻ uy nghiêm và quyền lực. Lâm Dịch mặc một bộ trang phục tơ lụa màu xanh đậm, tuy không quá cầu kỳ nhưng vẫn đủ tươm tất và trang trọng, phản ánh sự tôn trọng đối với chủ nhà. Tóc hắn được búi gọn gàng, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại.

Hai người lính canh gác cổng, với áo giáp sáng bóng và trường thương dựng thẳng, chỉ khẽ liếc nhìn họ rồi lại quay về tư thế đứng nghiêm. Một tiểu lại đã chờ sẵn, dẫn họ vào bên trong. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu theo sau Lâm Dịch, ánh mắt cảnh giác quét quanh. Vương Đại Trụ với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, toát lên vẻ đáng tin cậy. Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn hơn, đôi mắt sáng liên tục quan sát mọi thứ xung quanh.

“Lâm công tử, hai vị này…?” Tiểu lại hỏi, ánh mắt có chút dò xét khi nhìn thấy hai người hộ vệ của Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. “Đây là người nhà của ta, đi theo để tiện sai phái. Xin cho họ chờ ở bên ngoài, ta sẽ vào gặp Quan Đại Nhân một mình.”

Tiểu lại gật đầu, hiểu ý. Y dẫn Lâm Dịch đi qua một hành lang dài lát đá, hai bên là những bức tường trơn nhẵn, thỉnh thoảng có những ô cửa sổ nhỏ nhìn ra vườn cây cảnh được cắt tỉa cẩn thận. Mùi hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ, lan tỏa trong không khí, tạo nên một cảm giác thanh tịnh nhưng cũng không kém phần uy nghiêm.

Cuối hành lang, một cánh cửa gỗ lớn mở ra, dẫn vào một đại sảnh rộng rãi, nơi Quan Đại Nhân đang ngồi ngay ngắn sau một chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ lim. Ông ta mặc trang phục quan lại chỉnh tề, màu sắc trầm lắng, tôn lên vẻ uy nghi. Gương mặt nghiêm nghị, bộ râu dài được vuốt thẳng tắp, đôi mắt tinh anh đang nhìn thẳng về phía Lâm Dịch. Bên cạnh ông, Quan huyện phó với gương mặt nhợt nhạt, vẻ mặt lo lắng, đứng hầu, tay cầm bút lông và cuốn sổ, sẵn sàng ghi chép.

Quan Đại Nhân không nói gì, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu cho Lâm Dịch tiến vào. Lâm Dịch bước đi vững vàng, không hề tỏ ra e dè hay khúm núm. Hắn tiến đến một khoảng cách vừa phải, chắp tay cúi chào theo lễ nghi.

“Bái kiến Quan Đại Nhân.” Lâm Dịch nói, giọng điệu vừa phải, không quá cung kính nhưng cũng không thiếu sự tôn trọng.

“Lâm công tử không cần đa lễ.” Quan Đại Nhân khẽ nâng tay, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Dịch, như thể đang muốn đọc thấu tâm can hắn. “Mời ngồi.” Ông ta chỉ vào chiếc ghế đối diện.

Lâm Dịch ngồi xuống, tư thế thẳng lưng, đôi mắt bình tĩnh đối diện với ánh mắt thăm dò của Quan Đại Nhân. Không khí trong phòng trở nên tĩnh mịch đến lạ thường, chỉ có tiếng gió khẽ xào xạc bên ngoài và tiếng bút lông sột soạt của Quan huyện phó khi ông ta ghi chép.

“Lâm công tử tuổi trẻ tài cao, thương hội của ngươi trong thời gian ngắn đã nổi danh khắp thành. Kể cả những tin đồn gần đây, ngươi cũng xử lý khéo léo, biến nguy thành an, còn lấy được lòng dân chúng. Thật đáng khâm phục.” Quan Đại Nhân mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sự sắc bén tiềm ẩn. “Ngươi có kế sách gì để phát triển kinh tế cho Thành Thiên Phong này không?”

Lâm Dịch biết đây là câu hỏi cốt lõi, là lúc hắn phải thể hiện năng lực thực sự của mình. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ ẩn chứa sự tự tin. “Bẩm Quan Đại Nhân, thần nghĩ, Thành Thiên Phong không thiếu tài nguyên, chỉ thiếu cách vận dụng. Thành Thiên Phong nằm ở vị trí chiến lược, đất đai màu mỡ, dân chúng cần cù. Tiềm năng phát triển là vô hạn.”

Hắn ngừng một chút, để lời nói của mình thấm vào không khí. “Hiện tại, nạn đói và dịch bệnh đang là mối lo ngại lớn nhất không chỉ ở Thành Thiên Phong mà còn ở các vùng lân cận. Đây là căn nguyên của sự bất ổn, của loạn lạc. Nếu chúng ta có thể ổn định cuộc sống người dân, tạo ra công ăn việc làm, tăng cường lưu thông hàng hóa thiết yếu, không chỉ giảm bớt gánh nặng cho quan phủ mà còn tạo ra nguồn thu khổng lồ cho thành phố, củng cố sự phồn vinh của Đại Hạ.”

Quan Đại Nhân lắng nghe, vẻ mặt vẫn nghiêm nghị, nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia hứng thú. Ông ta không ngờ một tiểu thương lại có thể nhìn nhận vấn đề ở tầm vĩ mô như vậy.

“Ồ? Nguồn thu khổng lồ?” Quan Đại Nhân lặp lại, giọng điệu có chút thăm dò. “Lâm công tử có thể nói rõ hơn không?”

Lâm Dịch gật đầu. “Bẩm Đại Nhân, thần có thể đề xuất một số mô hình kinh doanh và phát triển mới. Ví dụ, về nông nghiệp, chúng ta có thể cải tiến phương pháp canh tác, luân canh cây trồng, sử dụng phân bón hiệu quả hơn để tăng năng suất. Thần đã thử nghiệm ở vùng biên thùy, và kết quả rất khả quan. Điều này không chỉ giúp đảm bảo lương thực cho Thành Thiên Phong mà còn có thể xuất khẩu sang các vùng khác, mang lại lợi nhuận không nhỏ.”

“Về y tế, trong thời điểm dịch bệnh hoành hành, việc xây dựng các trạm y tế lưu động, cung cấp thuốc men cơ bản và hướng dẫn vệ sinh cho dân chúng là vô cùng cấp thiết. Điều này không chỉ cứu sống vô số sinh mạng mà còn ổn định lòng dân, giảm thiểu áp lực cho quan phủ. Thần cũng có một số công thức thuốc gia truyền có thể giúp điều chế thuốc hiệu quả hơn.” Hắn cố ý nói giảm nói tránh về "công thức thuốc gia truyền", bởi lẽ không thể giải thích nguồn gốc hiện đại của chúng.

Quan Đại Nhân im lặng, đôi mắt ông ta nheo lại, như đang cân nhắc từng lời Lâm Dịch nói. Quan huyện phó bên cạnh thì đã không ngừng ghi chép, tiếng bút lông sột soạt liên tục.

“Những ý tưởng này của Lâm công tử quả thực rất táo bạo và có tầm nhìn.” Quan Đại Nhân cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói đã mềm mỏng hơn một chút. “Nhưng việc này không phải nói là làm được, còn phải xem xét ý kiến từ thượng cấp... Đặc biệt là Thẩm Đại Nhân ở kinh thành, ông ta rất quan tâm đến tình hình các địa phương, đặc biệt là các vấn đề liên quan đến dân sinh và kinh tế.”

Lâm Dịch thầm nhủ, đây rồi, cái tên Thẩm Đại Nhân đã xuất hiện. Hắn biết Thẩm Đại Nhân là một trong những quan lớn có ảnh hưởng nhất ở triều đình, người được đồn đại là đang có những động thái chính trị lớn hơn. Sự xuất hiện của cái tên này cho thấy Quan Đại Nhân đang muốn thăm dò xem Lâm Dịch có khả năng tiếp cận hoặc tạo ảnh hưởng đến các thế lực cấp cao hơn hay không, hoặc đơn giản là muốn đặt ra một rào cản để thử thách hắn.

“Thần hiểu.” Lâm Dịch đáp, vẻ mặt vẫn bình thản. “Vấn đề quan trọng nhất là phải có sự ủng hộ và bảo hộ từ quan phủ để các kế sách này có thể phát huy tác dụng. Nếu có sự đồng thuận từ Đại Nhân và sự cho phép từ thượng cấp, thần tin rằng những kế hoạch này sẽ mang lại lợi ích to lớn cho Thành Thiên Phong, biến nơi đây thành một hình mẫu về sự phồn vinh và ổn định trong thời loạn lạc.”

Hắn hơi nghiêng người về phía trước, hạ thấp giọng một chút, nhưng vẫn đủ để Quan Đại Nhân nghe rõ. “Và hơn hết, nếu Thành Thiên Phong có thể tự lực cánh sinh, thậm chí còn có thể đóng góp ngược lại cho triều đình, thì uy tín của Quan Đại Nhân trong mắt Thẩm Đại Nhân và Hoàng Thượng sẽ càng được củng cố. Đây không chỉ là lợi ích của một mình Lâm Dịch, mà là lợi ích chung của tất cả chúng ta.”

Quan Đại Nhân nhìn Lâm Dịch, đôi mắt từ hoài nghi chuyển dần sang ngạc nhiên và cuối cùng là sự suy tư sâu sắc. Ông ta nhận ra Lâm Dịch không chỉ là một kẻ có tài kinh doanh, mà còn là một chiến lược gia sắc bén, có khả năng nhìn xa trông rộng và quan trọng hơn, biết cách đặt vấn đề sao cho chạm đúng vào lợi ích của người đối diện. Kẻ trước mặt ông ta không phải là một tiểu thương bình thường, mà là một kẻ có thể trở thành công cụ hữu ích, hoặc một đối tác tiềm năng.

Mùi trầm hương từ lư hương nhỏ trên bàn thoang thoảng, hòa lẫn với mùi gỗ đánh bóng và mùi mực. Ánh sáng buổi trưa chiếu qua cửa sổ, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, khiến khung cảnh càng thêm phần trang trọng.

Quan Đại Nhân khẽ nhíu mày. Ông ta không hề dễ dàng tin tưởng bất kỳ ai, đặc biệt là những kẻ mới nổi và có phần quá sắc sảo như Lâm Dịch. Nhưng những lời hắn nói, những viễn cảnh hắn vẽ ra, quả thực quá hấp dẫn. Trong bối cảnh Đại Hạ đang suy yếu, nạn đói và dịch bệnh hoành hành, việc một thành phố có thể tự ổn định và phát triển là một thành tích đáng kể, đủ để nâng cao uy tín của ông ta trước Thẩm Đại Nhân và triều đình.

“Lâm công tử nói cũng có lý.” Quan Đại Nhân chậm rãi nói, giọng điệu trầm ngâm. “Những kế sách này cần phải được xem xét kỹ lưỡng. Tuy nhiên, ngươi đã cho ta thấy một cái nhìn mới về Thành Thiên Phong.” Ông ta khẽ vuốt bộ râu dài, ánh mắt lại một lần nữa dò xét Lâm Dịch. “Nhưng ngươi nghĩ, Bàng Lão Gia và các thế lực cũ trong thành sẽ dễ dàng chấp nhận những thay đổi này sao?”

Câu hỏi của Quan Đại Nhân như một lời nhắc nhở về áp lực từ Bàng Lão Gia, kẻ thù không đội trời chung của Lâm Dịch. Lâm Dịch hiểu ý. Quan Đại Nhân đang muốn thăm dò xem hắn có đủ khả năng để đối phó với các thế lực đối địch hay không, hoặc muốn lợi dụng chính hắn để triệt hạ Bàng Lão Gia.

“Bẩm Đại Nhân,” Lâm Dịch đáp, giọng nói bình thản, “thay đổi luôn đi kèm với sự kháng cự. Nhưng thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Kẻ nào không thể thích nghi, kẻ đó sẽ bị đào thải. Thần tin rằng, với sự ủng hộ của Quan Đại Nhân, và nếu những kế sách của thần thực sự mang lại lợi ích cho dân chúng, thì bất kỳ sự kháng cự nào cũng sẽ trở nên vô nghĩa.” Hắn không trực tiếp nhắc đến Bàng Lão Gia, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng.

Quan Đại Nhân nhìn Lâm Dịch, ánh mắt chứa đầy suy tư. Ông ta đã thấy được sự tự tin, sự quyết đoán và cả sự tàn nhẫn tiềm ẩn trong con người trẻ tuổi này. Một người không chỉ có tri thức, có tầm nhìn, mà còn có khả năng hành động, và không ngần ngại đối đầu với những thế lực cản đường.

Cuộc gặp gỡ kết thúc sau đó không lâu. Quan Đại Nhân không đưa ra bất kỳ lời hứa hẹn cụ thể nào, nhưng thái độ của ông ta đã thay đổi rõ rệt. Từ một vị quan nghiêm nghị, dò xét, ông ta đã trở nên cởi mở hơn, thậm chí còn có chút nể trọng. Lâm Dịch cũng đã đạt được mục đích của mình: gây ấn tượng, thăm dò được thái độ của Quan Đại Nhân, và quan trọng nhất, mở ra một cánh cửa mới cho sự phát triển của thương hội.

Khi rời khỏi Quan Phủ, Lâm Dịch cảm thấy một làn gió mát thổi qua, xua đi sự oi bức trong lòng. Hắn biết, ván cờ này mới chỉ bắt đầu. Quan Đại Nhân đã nhận ra giá trị của hắn, nhưng mối quan hệ giữa họ sẽ phức tạp hơn rất nhiều, có thể là hợp tác, hoặc lợi dụng lẫn nhau. Việc nhắc đến Thẩm Đại Nhân cũng cho thấy hắn sẽ sớm phải đối mặt với các thế lực chính trị cấp cao hơn, và sự mục nát của triều đình là một vấn đề sâu rộng, không thể giải quyết trong một sớm một chiều.

“Đại ca, sao rồi?” Trần Nhị Cẩu hỏi ngay khi Lâm Dịch vừa bước ra khỏi cánh cổng Quan Phủ, vẻ mặt đầy sốt ruột.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Mới chỉ là khởi đầu thôi.” Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây trắng đang trôi lững lờ. Những ý tưởng của hắn về phát triển nông nghiệp hiệu quả và trạm y tế lưu động có thể sẽ được triển khai, mang lại lợi ích cho dân chúng nhưng cũng tiềm ẩn rủi ro hoặc sự phản đối từ các thế lực cũ. Dù sao đi nữa, sự cẩn trọng của Quan Đại Nhân cho thấy ông ta sẽ không dễ dàng tin tưởng hoàn toàn, sẽ có những thử thách tiếp theo để kiểm chứng Lâm Dịch. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi sáng, đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia sắc bén. Ván cờ lớn đang dần được bày ra, và hắn đã sẵn sàng.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free