Lạc thế chi nhân - Chương 330: Uy Tín Vàng Hơn Vàng: Phản Kích Lòng Dân
Lâm Dịch thở ra một hơi dài, cảm giác ghê tởm với những thủ đoạn bẩn thỉu đó vẫn còn đọng lại, nhưng lý trí đã hoàn toàn chiếm ưu thế. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải chiến đấu. Hắn nhắm mắt một lần nữa, trong đầu hắn, một kế hoạch phức tạp hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần thanh minh, đang dần hình thành, từng bước một, rõ ràng như những nét vẽ trên bản đồ chiến lược. Đây không chỉ là một cuộc chiến thương trường, đây còn là một bài kiểm tra về khả năng chống chịu và lật ngược tình thế của hắn.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. Và giờ là lúc để sử dụng nó.
***
Sáng sớm, ánh nắng vàng nhạt đã bắt đầu len lỏi qua những kẽ lá, rọi xuống con phố của Thành Thiên Phong, đánh thức một ngày mới. Tiếng rao hàng lảnh lót từ xa vọng lại, tiếng kẽo kẹt của xe ngựa chở hàng, và tiếng người qua lại đã bắt đầu râm ran. Trong căn phòng riêng trên tầng hai của Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi ánh sáng ban mai dịu dàng chiếu rọi qua khung cửa sổ gỗ chạm khắc tinh xảo, không khí lại mang một vẻ trầm lắng khác thường. Mùi thức ăn sáng từ dưới bếp tỏa lên, hòa cùng hương trà thanh khiết trên bàn, tạo nên một sự tương phản nhẹ nhàng với sự căng thẳng đang bao trùm.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng ánh mắt lại sâu thẳm, sắc bén, ngồi đối diện với Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Mái tóc đen bù xù của hắn được buộc gọn gàng bằng một sợi dây thô, nhưng vẫn có vài lọn tóc con lòa xòa trước trán, tô thêm vẻ trầm tư. Trên chiếc bàn gỗ chắc chắn đặt giữa phòng, một tấm bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng, bên cạnh là vài tờ giấy ghi chép chi chít những dòng chữ nhỏ của Bạch Vân Nhi. Hắn nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ tan ra nơi đầu lưỡi, rồi đặt chén xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ, đủ để thu hút sự chú ý của mọi người.
“Tin đồn có thể lan nhanh như cháy rừng, nhưng ngọn lửa đó sẽ tự tắt nếu không có nhiên liệu,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm tĩnh, dứt khoát, không một chút hoang mang nào còn sót lại từ đêm qua. Hắn đã dành cả đêm để nghiền ngẫm, phân tích từng chi tiết của cuộc tấn công thông tin mà Bàng Lão Gia đã phát động. “Nhiên liệu của chúng ta là lòng tin. Cách tốt nhất để dập tắt nó không phải là thanh minh suông, mà là chứng minh bằng hành động và chất lượng. Tin đồn là một loại virus trong xã hội, nó không cần bằng chứng để lây lan, nhưng để chữa trị, chúng ta phải tiêm một loại thuốc giải độc mạnh mẽ và hữu hình.”
Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, đôi mắt thông minh sắc sảo, khẽ gật đầu, ngón tay cô lướt nhẹ trên những dòng chữ mình vừa ghi chép. “Thiếu gia nói phải. Nhưng nếu chúng ta chỉ phát sản phẩm miễn phí, liệu có bị coi là chiêu trò? Những kẻ tung tin đồn có thể lợi dụng điều đó để nói rằng chúng ta đang cố gắng mua chuộc lòng dân, che đậy những sai phạm của mình.” Nàng lo lắng, hiểu rõ sự phức tạp của tâm lý đám đông trong một thế giới thiếu thông tin kiểm chứng như Đại Hạ.
Lâm Dịch nhếch môi, một nụ cười gần như không thể nhận ra lướt qua vẻ mặt trầm tư của hắn. “Đó là lý do chúng ta không chỉ phát miễn phí. Chúng ta sẽ tổ chức các ‘buổi trải nghiệm’. Không chỉ là sản phẩm, mà còn là dịch vụ, là giá trị mà chúng ta mang lại. Chúng ta sẽ để chính dân chúng tự mình cảm nhận, tự mình kiểm chứng. Một khi họ đã tự mình trải nghiệm, tự mình có được kết luận, thì mọi lời đồn thổi đều trở nên vô nghĩa. Miệng người dù có trăm ngàn lưỡi, cũng không thể địch lại được sự thật mà mắt thấy tai nghe, tay chạm vào.”
Hắn dùng ngón tay chỉ vào vài điểm trên tấm bản đồ Thành Thiên Phong, những nơi đông đúc nhất, nơi tin đồn lan truyền nhanh nhất. “Chúng ta sẽ chọn những địa điểm trọng yếu, tại chợ búa, các ngã tư đường lớn, và cả những khu dân cư nghèo khó. Vương Đại Trụ, ngươi hãy tập hợp các tiểu thương đối tác của chúng ta. Dù họ có chút hoang mang, nhưng họ là những người đã và đang hưởng lợi từ chúng ta. Hãy nhắc nhở họ về những lợi ích đó, về chất lượng sản phẩm thực sự mà chúng ta cung cấp. Hãy cung cấp cho họ những sản phẩm chất lượng tốt nhất, thậm chí là những sản phẩm mới mà chúng ta chưa từng bán ra thị trường, để họ giới thiệu và cho dân chúng dùng thử miễn phí. Phải là miễn phí, nhưng đi kèm với sự giải thích rõ ràng, minh bạch về nguồn gốc, quy trình sản xuất. Hãy biến mỗi tiểu thương thành một người kể chuyện về sản phẩm của chúng ta.”
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ tức giận vì những tin đồn vô căn cứ, nắm chặt tay. Vết sẹo nhỏ trên má hắn co giật nhẹ. “Đại ca, cứ giao cho tôi, tôi sẽ đảm bảo mọi tiểu thương hiểu rõ ý nghĩa của việc này! Tôi sẽ nói cho họ biết, đây không chỉ là việc kinh doanh, mà là bảo vệ công sức của chính chúng ta, bảo vệ những gì chúng ta đã gây dựng!” Giọng hắn to và rõ ràng, tràn đầy sự quyết tâm. “Bàng Lão Gia muốn chơi bẩn, chúng ta sẽ chơi sòng phẳng, và cho hắn thấy ai mới là kẻ có lòng tin của dân chúng!”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt chuyển sang Trần Nhị Cẩu. Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, nhanh nhẹn, đã ngồi thẳng lưng, chờ đợi chỉ thị. “Nhị Cẩu, ngươi sẽ là tai mắt của chúng ta. Cùng với vài người đáng tin cậy khác, hãy đi khắp các ngõ ngách, lắng nghe phản ứng của dân chúng. Không chỉ là lời nói, mà cả ánh mắt, cử chỉ, sắc mặt. Ghi lại từng chi tiết nhỏ nhất. Đồng thời, chúng ta sẽ tổ chức một số hoạt động từ thiện nhỏ. Phát cháo, thuốc men cho những người nghèo khổ, già yếu. Không cần quá phô trương, nhưng phải thực lòng và kịp thời. Chúng ta không làm vì danh tiếng nhất thời, mà vì sự đồng cảm. Chính sự đồng cảm này sẽ là tấm khiên vững chắc nhất chống lại những lời vu khống.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy nhiệt tình. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Tôi sẽ đi khắp nơi, đảm bảo không bỏ sót bất kỳ thông tin nào. Dân chúng nói gì, nghĩ gì, tôi sẽ mang về hết cho Đại ca!” Câu nói đơn giản nhưng đầy sức nặng, thể hiện sự trung thành tuyệt đối. Hắn hiểu rằng, đây là một nhiệm vụ quan trọng, không chỉ vì Lâm Dịch, mà còn vì sự trong sạch của thương hội.
Lâm Dịch lại quay sang Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, cô hãy phụ trách việc chuẩn bị các sản phẩm mẫu, đảm bảo chất lượng phải là hàng đầu. Đồng thời, hãy tìm cách tập hợp các hóa đơn nhập hàng, chứng từ kiểm tra chất lượng, thậm chí là lời khai của các khách hàng đã sử dụng sản phẩm lâu năm và hài lòng. Chúng ta cần một bộ hồ sơ minh bạch, sẵn sàng công khai nếu có bất kỳ lời chất vấn nào từ giới quan lại hoặc thương hội lớn. Sự thật và minh bạch là vũ khí sắc bén nhất của chúng ta.”
Bạch Vân Nhi ghi chép tỉ mỉ, bút lông lướt nhanh trên giấy. “Thiếu gia yên tâm, mọi thứ sẽ được chuẩn bị chu đáo. Nàng dừng lại một chút, ngước nhìn Lâm Dịch. “Nhưng còn những tin đồn về việc chúng ta có liên hệ với Hắc Sa Bang, hoặc hối lộ quan lại thì sao? Những điều này nếu không được làm rõ, rất dễ khiến chúng ta gặp rắc rối lớn.”
Lâm Dịch nhắm mắt một lát, suy nghĩ. “Đó là một đòn hiểm, đánh vào điểm yếu nhất của chúng ta – sự thiếu hụt về quyền lực chính thức và một quá khứ sạch sẽ trong thế giới này. Bàng Lão Gia không chỉ muốn hạ bệ chúng ta trên thương trường, hắn muốn hủy hoại chúng ta hoàn toàn. Nhưng chúng ta sẽ không thanh minh trực tiếp. Thanh minh chỉ càng làm cho tin đồn trở nên đáng tin hơn trong mắt những kẻ vốn đã nghi ngờ. Chúng ta sẽ để hành động của chúng ta tự lên tiếng. Một thương hội có thể vừa làm ăn chân chính, vừa làm từ thiện, vừa mang lại lợi ích cho dân chúng, thì liệu có cần phải bận tâm đến những mối quan hệ mờ ám đó không? Lòng dân, mới là thứ quan trọng nhất.”
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người trong phòng. “Đây là một cuộc chiến về lòng tin. Chúng ta không thể phản ứng bằng bạo lực hay thanh minh suông được. Làm vậy chỉ càng làm cho tin đồn có thêm đất sống, hoặc khiến chúng ta bị coi là yếu thế, phải biện bạch. Chúng ta sẽ biến nguy thành cơ. Bàng Lão Gia đã giáng một đòn nặng nề, nhưng hắn cũng đã lộ ra điểm yếu. Hắn nghĩ rằng chỉ cần tung ra tin đồn là có thể hủy diệt chúng ta. Hắn đã đánh giá thấp sức mạnh của sự thật và lòng người. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, chúng ta sẽ dùng tri thức về tâm lý đám đông, về cách xây dựng thương hiệu, để phản công. Hãy cho hắn thấy, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng công bằng có thể được tạo ra bằng chính nỗ lực của chúng ta.”
Không khí trong phòng trở nên sôi nổi hơn, nhưng không phải là sự hoảng loạn, mà là sự hăng hái, quyết tâm. Mỗi người đều nhận thức rõ trách nhiệm của mình, và hơn hết, họ tin tưởng vào người lãnh đạo của mình. Lâm Dịch nhìn họ, trong lòng thầm nhủ. Đây là lúc để chứng minh, một người xuyên không không cần phép thuật hay sức mạnh siêu nhiên, vẫn có thể tạo ra kỳ tích bằng trí tuệ và sự kiên cường của con người.
***
Chợ Linh Dược, giữa trưa. Nắng nhẹ, gió mát, nhưng không khí lại sôi động và náo nhiệt hơn bao giờ hết. Hàng trăm quầy hàng mở, lều tạm dựng lên san sát, những lá cờ hiệu đủ màu sắc phấp phới trong gió, tạo nên một bức tranh sống động. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng bước chân hối hả, tiếng cười nói trộn lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã của cuộc sống đô thị cổ đại. Mùi thảo dược đa dạng, từ hương thơm thanh mát của nhân sâm đến mùi hăng nồng của các loại gia vị lạ, quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Tại một góc sầm uất, nổi bật giữa những quầy hàng san sát, một gian hàng của thương hội Lâm Dịch được dựng lên, trang trí đơn giản nhưng tinh tế. Không có quá nhiều lời quảng cáo hoa mỹ, chỉ có những tấm bảng gỗ ghi rõ nguồn gốc sản phẩm, quy trình chế biến một cách minh bạch. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt đầy nhiệt huyết, đứng ở vị trí trung tâm, cùng với vài tiểu thương đối tác. Họ không ngừng mời gọi dân chúng đến thử các loại trà thơm lừng, những chiếc bánh ngọt làm từ ngũ cốc sạch, và các loại gia vị mới lạ mà thương hội Lâm Dịch đã dày công nghiên cứu.
“Xin mời bà con, xin mời quý khách gần xa!” Vương Đại Trụ cất giọng sang sảng, âm lượng át hẳn những tiếng ồn xung quanh. “Trà mới của thương hội Lâm Dịch chúng tôi đây! Thơm ngon bổ dưỡng, được hái từ những vùng núi cao nhất, chế biến hoàn toàn tự nhiên! Không hề có tạp chất như lời đồn thổi đâu ạ! Mời mọi người dùng thử, không mất tiền, chỉ cần nếm một lần là biết ngay chất lượng!”
Ban đầu, dân chúng còn dè dặt. Những lời đồn thổi của Bàng Lão Gia vẫn còn vương vấn trong tâm trí họ. Một người phụ nữ trung niên, tay xách giỏ tre, khẽ xì xào với người bên cạnh. “Nghe nói cái tên Lâm Dịch kia là kẻ xảo quyệt, sản phẩm của hắn toàn là hàng kém chất lượng, còn có dính líu đến bọn Hắc Sa Bang nữa…”
Nhưng sự hiếu kỳ và lời mời nhiệt tình của Vương Đại Trụ đã thắng thế. Một vài người đàn ông trung niên, tò mò bước đến, nhấp thử một chén trà. Vị trà thanh mát, thơm dịu, lan tỏa trong khoang miệng, để lại một dư vị ngọt ngào. “Này, trà này uống vào thấy ấm bụng thật đấy! Đâu có tệ như lời đồn?” Một người trong số họ ngạc nhiên thốt lên.
“Đúng vậy!” Một tiểu thương đối tác của Lâm Dịch liền tiếp lời, khuôn mặt rạng rỡ. “Trà của chúng tôi được kiểm tra kỹ lưỡng từng bước, từ khâu hái lá đến lúc sao tẩm. Chúng tôi cam đoan về chất lượng! Xin mời bà con cứ tự mình kiểm chứng!”
Cứ thế, từng chút một, sự nghi ngờ dần được thay thế bằng sự tò mò, rồi đến sự hài lòng. Những chiếc bánh nhỏ được cắt ra mời thử cũng nhanh chóng hết veo. Vị ngọt thanh, độ mềm xốp của bánh khiến nhiều người tấm tắc khen ngon. “Cha mẹ ơi, bánh này ngon quá! Ta chưa từng được ăn loại bánh nào ngon đến vậy!” Một cô bé reo lên, miệng còn dính vụn bánh.
Không chỉ có sản phẩm để thử, Vương Đại Trụ còn kiên nhẫn giải thích về quy trình sản xuất, về nguồn gốc nguyên liệu, về sự tận tâm của thương hội. Hắn không hề né tránh những câu hỏi khó về tin đồn, mà thẳng thắn đáp lại: “Mắt thấy tai nghe vẫn hơn lời đồn thổi lung tung. Chúng tôi không cần thanh minh, chúng tôi chỉ cần chứng minh bằng chính sản phẩm của mình!”
Cách đó không xa, tại một khoảng trống râm mát dưới tán cây cổ thụ, Trần Nhị Cẩu cùng vài người khác đang bận rộn với một hoạt động khác. Một nồi cháo lớn bốc khói nghi ngút, hương gạo thơm lừng hòa lẫn mùi thuốc bắc dịu nhẹ, lan tỏa trong không khí. Những gói thuốc men đơn giản nhưng hiệu quả, được phân loại cẩn thận. Nhị Cẩu, với gương mặt thân thiện và đôi mắt lanh lợi, không ngừng phát cháo nóng hổi và thuốc cho những người nghèo khổ, già yếu đang xếp hàng ngay ngắn.
“Mời các cụ, các ông các bà dùng bát cháo nóng cho ấm bụng ạ!” Nhị Cẩu nói, giọng nói đầy sự chân thành. “Thuốc này là thuốc bổ, có thể chữa ho, cảm mạo. Tất cả đều là của thương hội Lâm Dịch chúng tôi tặng ạ!”
Một cụ già lưng còng, run rẩy nhận bát cháo, đôi mắt đục mờ ngấn lệ. “Cha mẹ ơi, lại có cháo phát miễn phí! Thương hội Lâm Dịch này quả là có lòng tốt! Cảm ơn các vị đại nhân, đã cứu giúp chúng tôi trong lúc hoạn nạn này!” Lời cảm ơn chân thành của cụ già không chỉ là cho bát cháo, mà còn cho sự quan tâm, tử tế mà họ đã lâu không được nhận.
Trần Nhị Cẩu quan sát kỹ lưỡng phản ứng của mọi người. Hắn thấy những khuôn mặt ban đầu còn hoài nghi, dè dặt, dần giãn ra, thay bằng nụ cười nhẹ nhõm và ánh mắt biết ơn. Những lời xì xào bàn tán về “tin đồn xấu” dần biến mất, thay vào đó là những lời khen ngợi, những câu chuyện về chất lượng sản phẩm, về lòng tốt của thương hội Lâm Dịch. Một người đàn ông trung niên, sau khi thử trà và nhận được một gói thuốc cho đứa con đang ốm, quay sang nói với những người xung quanh: “Ta thấy cái tên Lâm Dịch này không tệ như người ta nói đâu. Hắn ta làm ăn chân chính, sản phẩm tốt, còn biết giúp đỡ người nghèo nữa. Mấy lời đồn kia chắc là do kẻ ghen ghét mà ra thôi!”
Lâm Dịch, ẩn mình trong một quán trà nhỏ đối diện chợ, lặng lẽ quan sát mọi thứ. Hắn không trực tiếp xuất hiện, mà để cho sản phẩm và hành động của mình lên tiếng. Hắn nhìn thấy sự chuyển biến rõ rệt trên gương mặt của dân chúng. Từ ánh mắt ngờ vực, đến sự tò mò, rồi đến nụ cười hài lòng và sự biết ơn. Hắn hiểu rằng, đây là một quá trình chậm rãi, nhưng hiệu quả. Một khi lòng tin đã được gieo trồng bằng sự thật và hành động, nó sẽ bền vững hơn bất kỳ lời thanh minh nào. Tri thức về tâm lý đám đông, về sức mạnh của trải nghiệm trực tiếp, đã được chứng minh. Hắn hít sâu, cảm nhận mùi hương của chợ búa, tiếng người qua lại, nhưng trong lòng lại thấy tĩnh lặng lạ thường. Kế hoạch đang đi đúng hướng.
***
Chiều tối, trời âm u, có gió lạnh. Những đám mây đen kịt vần vũ trên nền trời xám xịt, báo hiệu một cơn mưa sắp đến, khiến không khí càng thêm nặng nề và u ám. Tại phủ đệ của Bàng Lão Gia, không khí còn ngột ngạt hơn cả thời tiết bên ngoài. Bên trong thư phòng xa hoa, ánh đèn dầu leo lét chỉ càng làm tăng thêm vẻ âm u, tĩnh mịch. Mùi hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, hòa cùng mùi gỗ đánh bóng, nhưng không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng, áp lực đang bủa vây.
Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa nhưng đôi mắt nhỏ lại sắc bén và đỏ ngầu vì tức giận, đang đọc một chồng báo cáo. Mỗi tờ giấy như một ngọn lửa vô hình, đốt cháy sự kiên nhẫn cuối cùng của hắn. Hắn không còn giữ được vẻ ung dung, đạo mạo thường ngày. Những tiếng gầm gừ nhỏ thoát ra từ kẽ răng, cùng với những tiếng thở dốc nặng nề. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, một tiếng “rầm” khô khốc vang lên, khiến chén trà men sứ trên bàn rung lên bần bật, nước trà sánh ra ngoài. Vẻ mặt hắn cau có, những nếp nhăn sâu hiện rõ, tràn đầy sự phẫn nộ và thất vọng tột độ.
“Vô lý! Hoàn toàn vô lý!” Bàng Lão Gia gầm gừ, giọng nói khản đặc vì tức giận. Hắn ném chồng báo cáo xuống đất, những tờ giấy bay tứ tung. “Cái tên Lâm Dịch khốn kiếp! Hắn lại dám dùng chiêu này để đối phó với ta? Hắn nghĩ ta sẽ dễ dàng buông tha cho hắn sao?”
Một tay sai, vóc dáng nhỏ thó, bộ dáng khúm núm, sợ hãi, quỳ gối dưới đất, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng chủ nhân. Hắn đã theo Bàng Lão Gia nhiều năm, nhưng hiếm khi thấy lão gia thịnh nộ đến mức này. “Dạ bẩm Lão Gia, đúng là những hoạt động trải nghiệm và từ thiện của hắn đã khiến tin đồn bị dập tắt, thậm chí còn khiến dân chúng có cái nhìn tốt hơn về thương hội của hắn. Bọn tiểu nhân đã cố gắng hết sức để lan truyền những tin tức bất lợi, nhưng dân chúng bây giờ dường như chỉ tin vào những gì họ tự mình thấy, tự mình nếm thử.”
Bàng Lão Gia không thèm nhìn tên tay sai, hắn đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, tiếng bước chân nặng nề vang vọng trên sàn gỗ. Hắn nhớ lại những lời đồn thổi mà hắn đã dày công sắp đặt, những chiêu trò bôi nhọ mà hắn tin là sẽ hủy diệt Lâm Dịch. Hắn đã nhắm vào chất lượng sản phẩm, vào mối quan hệ mờ ám với giang hồ, vào sự hối lộ quan lại – những đòn đánh chí mạng vào uy tín của một thương nhân. Vậy mà, tất cả đều bị hóa giải một cách đơn giản đến khó tin. Chỉ bằng những bát cháo, những gói thuốc, những chén trà miễn phí. Hắn không thể tin được.
“Tốt! Tốt lắm!” Bàng Lão Gia gằn từng ch��, giọng nói đầy mỉa mai và căm hờn. “Ngươi nói xem, dân chúng lại tin hắn? Còn gọi hắn là ‘thương nhân có đức’ ư?! Ha! Một kẻ mới nổi, không gốc gác, không thế lực, dám dùng trò mèo này để lật đổ ta? Hắn nghĩ ta là kẻ dễ dàng bị qua mặt như vậy sao?” Hắn dừng lại đột ngột, quay phắt lại, ánh mắt sắc bén như dao găm xuyên thẳng vào tên tay sai. “Vậy còn mấy tên quan lại, những kẻ đã nhận tiền của ta để phớt lờ, để làm ngơ cho tin đồn lan rộng thì sao? Bọn chúng cũng bị lung lay bởi mấy chén cháo đó ư?”
“Dạ bẩm Lão Gia,” tên tay sai run rẩy trả lời, “chúng đã nhận được báo cáo từ nha môn. Các quan lại vẫn giữ thái độ trung lập, nhưng dường như họ cũng đã bắt đầu chú ý đến việc Lâm Dịch được lòng dân. Một vài vị quan còn bày tỏ sự khen ngợi đối với các hoạt động từ thiện của hắn, cho rằng đó là hành động thể hiện trách nhiệm của một thương nhân lớn.”
Lý trí của Bàng Lão Gia dường như đã bị sự tức giận lấn át. Hắn đã quá quen với việc dùng tiền bạc và quyền lực để thao túng mọi thứ, để bóp chết những đối thủ yếu thế hơn. Lâm Dịch đã phá vỡ mọi quy tắc mà hắn biết. “Không thể được! Hắn không thể cứ thế mà thoát khỏi tay ta!” Hắn gầm lên, bàn tay nắm chặt, những ngón tay bấu vào da thịt, móng tay gần như xuyên thủng lòng bàn tay. “Xem ra ta đã quá nhân từ với hắn rồi. Ta đã quá coi thường một con kiến hôi như hắn. Lần này, ta sẽ không để hắn có cơ hội trở mình nữa!”
Ánh mắt Bàng Lão Gia lóe lên một tia sáng tàn độc. Hắn ra hiệu cho tên tay sai lại gần. Tên tay sai, dù sợ hãi, vẫn phải rụt rè tiến đến. Bàng Lão Gia cúi xuống, thì thầm những chỉ thị mới vào tai hắn, giọng nói lạnh như băng, chứa đựng đầy sát khí và sự thâm độc. Khuôn mặt hắn lúc này không còn là một thương nhân giàu có, mà là một kẻ độc ác đang nung nấu một âm mưu đen tối hơn bao giờ hết. Hắn đã thất bại trong cuộc chiến tin đồn, nhưng hắn sẽ không chấp nhận thất bại một lần nữa. Những gì Lâm Dịch đã làm chỉ càng khiến hắn quyết tâm hơn, dùng những thủ đoạn tàn độc và bạo lực hơn để loại bỏ cái gai trong mắt mình.
Tiếng gió rít qua khe cửa, tạo nên một âm thanh rợn người, như báo hiệu một cơn bão lớn hơn, một mối nguy hiểm trực tiếp hơn đang ập đến với Lâm Dịch và thương hội của hắn. Bàng Lão Gia đã rút bài cuối cùng của hắn, và nó sẽ không còn là những lời nói suông.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.