Lạc thế chi nhân - Chương 329: Bão Tố Tin Đồn: Đòn Phản Công Của Bàng Lão Gia
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thành Thiên Phong. Ánh sáng vàng cam cuối cùng của ngày dần nhường chỗ cho sắc tím huyền ảo, rồi chìm hẳn vào màn đêm tĩnh mịch. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi se lạnh của buổi tối. Trong văn phòng Thiên Phong Thương Hội, một không khí khác hẳn với sự náo nhiệt của chợ búa hay cơn giận dữ trong dinh thự Bàng Lão Gia. Nơi đây yên tĩnh, trật tự và toát lên vẻ uy nghiêm.
Trương Quản Sự, với ngoại hình trung bình, ăn mặc gọn gàng, đang ngồi sau bàn làm việc lớn, trên tay là một chồng báo cáo dày cộp. Vẻ mặt ông ta có chút xảo quyệt, nhưng đôi mắt lại sắc bén, tinh anh, biết nhìn người. Ông ta lật giở từng trang báo cáo về tình hình kinh doanh của các thương hội trong Thành Thiên Phong, về giá cả thị trường, về biến động nguồn cung. Đây là công việc thường ngày của ông, một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và khả năng phân tích nhạy bén.
Khi đến phần báo cáo về sự trỗi dậy của “Thương Hội Lâm Dịch”, đôi tay đang lật giấy của Trương Quản Sự đột ngột dừng lại. Ông ta nhíu mày, ánh mắt tập trung cao độ vào những con số và nhận định trên giấy. “Lâm Dịch… lại là hắn ta.” Ông ta lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm. Ông ta lật lại vài trang trước, đối chiếu các số liệu về doanh thu của Bàng Lão Gia với biểu đồ tăng trưởng của Lâm Dịch. Sự chênh lệch rõ ràng trong vòng chưa đầy một tuần đã khiến ông ta không khỏi kinh ngạc.
“Chỉ trong một thời gian ngắn như vậy, lại có thể khuấy đảo cả Thành Thiên Phong đến mức này sao?” Trương Quản Sự tự hỏi, đôi mắt nheo lại. “Mô hình nhượng quyền… thú vị.” Ông ta đã nghe nói sơ qua về kế hoạch này, nhưng không ngờ nó lại có thể phát huy hiệu quả nhanh chóng và mạnh mẽ đến thế. “Biến những kẻ yếu thế nhất thành đồng minh, dùng chính lòng tin của dân chúng để chống lại thế lực độc quyền…”
Trương Quản Sự đặt báo cáo xuống, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn. Trong nội tâm ông, một sự đánh giá lại về Lâm Dịch đang diễn ra. Ban đầu, ông ta chỉ coi Lâm Dịch là một kẻ làm ăn có chút tài năng, dám nghĩ dám làm, nhưng vẫn chỉ là một tiểu thương non trẻ. Tuy nhiên, qua những diễn biến gần đây, đặc biệt là cách Lâm Dịch xoay chuyển tình thế khi bị Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang phong tỏa, rồi lại tung ra chiêu bài nhượng quyền này, đã khiến Trương Quản Sự phải thay đổi suy nghĩ.
“Kẻ này… không đơn giản.” Ông ta thầm nghĩ. “Hắn không chỉ có đầu óc buôn bán, mà còn có tầm nhìn xa, lại rất khôn khéo trong việc dùng người và thu phục lòng dân. Bàng Lão Gia lần này gặp đối thủ lớn rồi. Hừm, có lẽ đã đến lúc Thiên Phong Thương Hội cần ‘quan tâm’ nhiều hơn một chút.” Thiên Phong Thương Hội không chỉ là một tổ chức thương mại, mà còn là một thế lực ngầm có ảnh hưởng lớn đến chính trị và xã hội của Thành Thiên Phong. Họ luôn tìm cách duy trì sự cân bằng quyền lực, và sự trỗi dậy quá nhanh của bất kỳ cá nhân hay thế lực nào đều sẽ thu hút sự chú ý của họ.
Trương Quản Sự trầm ngâm nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần biến mất, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh trên nền trời đêm. Ông ta ra hiệu cho một thư lại đang đứng gần đó, dáng người lặng lẽ như cái bóng. “Ngươi,” giọng Trương Quản Sự trầm thấp, mang theo chút uy quyền, “từ nay về sau, hãy theo dõi sát sao hơn mọi động thái của Lâm Dịch. Không chỉ là việc kinh doanh, mà cả những mối quan hệ của hắn, những nơi hắn lui tới, và cả những người mà hắn tiếp xúc. Ta muốn có một bản báo cáo chi tiết và đầy đủ nhất.”
Người thư lại cúi đầu vâng lệnh rồi lặng lẽ rút lui. Trương Quản Sự lại quay về bàn làm việc, ánh mắt sắc sảo nhìn vào khoảng không trước mặt. Ông ta biết, sự trỗi dậy của Lâm Dịch, dù có thể mang lại những cơ hội mới, nhưng cũng chắc chắn sẽ kéo theo những rắc rối không hề nhỏ. Cuộc chiến giữa Lâm Dịch và Bàng Lão Gia không chỉ là cuộc chiến giữa hai cá nhân, mà còn là sự va chạm của hai tư duy, hai cách làm ăn hoàn toàn khác biệt. Và Thiên Phong Thương Hội, với vị thế của mình, không thể đứng ngoài cuộc được nữa. Lâm Dịch đã tự đặt mình vào một vị trí mà từ giờ trở đi, mọi hành động của hắn sẽ đều được các thế lực lớn hơn soi xét.
***
Trong khi Thiên Phong Thương Hội đang lặng lẽ dõi theo, thì tại phủ đệ của Bàng Lão Gia, không khí lại đặc quánh sự phẫn nộ và âm mưu. Phủ đệ rộng lớn, kiến trúc tinh xảo với những mái cong chạm trổ cầu kỳ, nhưng giờ đây lại mang vẻ nặng nề, u ám. Tiếng gió nhẹ lùa qua cửa sổ, làm lay động những tấm rèm lụa thêu, nhưng không thể xua đi cái mùi hương trầm thoang thoảng, lạnh lẽo, trộn lẫn với mùi giận dữ và dục vọng báo thù đang lan tỏa khắp phòng. Ban ngày, nắng nhẹ vẫn xuyên qua ô cửa, nhưng chẳng thể làm dịu đi gương mặt nhăn nhó, đỏ bừng vì tức giận của Bàng Lão Gia.
Ông ta, một thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa với đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén, đang ngồi trên ghế thái sư, đôi tay mập mạp bấu chặt lấy thành ghế gỗ quý. Bộ trang phục lụa sang trọng trên người ông ta dường như cũng đang oằn mình theo từng cơn tức giận. Trước mặt ông ta là vài tên tay sai thân tín, tất cả đều cúi gằm mặt, không dám đối diện với ánh mắt hừng hực lửa giận của chủ nhân. Báo cáo về sự thành công của Lâm Dịch, về việc các tiểu thương nhượng quyền ngày càng đông đảo, về sự suy giảm doanh số thảm hại của chính mình – tất cả như những nhát dao cứa vào lòng tự tôn đã tồn tại hàng chục năm của Bàng Lão Gia.
“Cái thằng nhãi ranh đó!” Giọng Bàng Lão Gia khàn đặc, mỗi từ như được nghiến ra từ kẽ răng. Ông ta đập mạnh bàn tay mập mạp xuống mặt bàn gỗ lim, tạo ra một tiếng động khô khốc, làm những chén trà trên bàn nhảy lên lách cách. “Dám đạp đổ nồi cơm của lão phu! Các ngươi đã làm gì để hắn hoành hành như vậy hả? Để hắn ngang nhiên cướp đi mối làm ăn mà ta đã gây dựng bao năm ở Thành Thiên Phong này?”
Mấy tên tay sai run rẩy, một tên mạnh dạn hơn một chút, khẽ ngẩng đầu, lắp bắp: “Thưa Lão Gia… hắn ta… hắn ta dùng chiêu nhượng quyền rất xảo quyệt, khiến các tiểu thương khác cũng hám lợi mà theo chân hắn… Hơn nữa, hắn còn… còn cải thiện chất lượng hàng hóa, giá cả lại phải chăng hơn chúng ta một chút…”
Lời nói của tên tay sai như đổ thêm dầu vào lửa. Bàng Lão Gia giận đến tím mặt. Chất lượng? Giá cả? Hắn đã làm ăn ở Thành Thiên Phong này bao nhiêu năm, chưa từng có kẻ nào dám nói chuyện chất lượng hay giá cả với hắn! Hắn dựa vào thế lực, dựa vào quy tắc ngầm, chứ đâu phải dựa vào mấy thứ cỏn con ấy. Nhưng Lâm Dịch thì khác, hắn đang thay đổi cuộc chơi, đang dần kéo dân chúng về phía mình. Đó là điều Bàng Lão Gia không thể chấp nhận được.
“Hừ!” Bàng Lão Gia rít lên, cơn giận dữ chuyển hóa thành một nụ cười nham hiểm, tựa như một con rắn độc đang cuộn mình chuẩn bị vồ mồi. Đôi mắt nhỏ híp lại, lộ ra sự độc địa. “Vậy thì hãy cho hắn biết, trong Thành Thiên Phong này, danh tiếng mới là thứ đáng sợ nhất. Hắn dựa vào lòng tin của dân chúng ư? Ta sẽ nghiền nát lòng tin ấy thành tro bụi! Hãy tung tin đồn, càng bẩn thỉu, càng nham hiểm càng tốt. Ta muốn hắn mất hết uy tín, mất hết lòng tin của dân chúng, của cả quan lại!”
Bàng Lão Gia vung tay ra hiệu, ra lệnh cho tay sai triển khai kế hoạch bôi nhọ. Ông ta không cần biết tin đồn đó có thật hay không, chỉ cần nó đủ sức gieo rắc sự nghi ngờ, đủ sức làm suy yếu vị thế của Lâm Dịch. Đối với ông ta, đây không chỉ là một cuộc chiến kinh doanh, mà là một cuộc chiến sinh tử để bảo vệ địa vị và quyền lực. Một thương nhân trẻ tuổi không có gốc gác, không có thế lực chống lưng mà dám thách thức hắn? Hắn sẽ cho Lâm Dịch nếm mùi địa ngục.
Mấy tên tay sai cúi rạp người, đồng thanh vâng lệnh rồi nhanh chóng rời đi, mang theo mệnh lệnh độc địa của chủ nhân. Bàng Lão Gia tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại. Một nụ cười hài lòng hiện lên trên khuôn mặt mập mạp của ông ta. Hắn tin rằng, không ai có thể chống lại sức mạnh của dư luận, đặc biệt là khi dư luận đó được định hướng một cách khéo léo. Lâm Dịch có tài cán đến đâu, nhưng chỉ cần danh tiếng bị hủy hoại, tất cả những gì hắn gây dựng sẽ sụp đổ như lâu đài cát.
***
Buổi trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống Thành Thiên Phong. Không khí oi ả khiến người ta dễ cáu bẳn, nhưng lại càng kích thích những câu chuyện phiếm, những lời đồn thổi lan truyền nhanh như cháy rừng. Quán Trà Lạc Nguyệt, một trong những quán trà lớn nhất Thành Thiên Phong, vẫn đông nghịt khách. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng cụng chén, tiếng húp trà xì xụp xen lẫn với tiếng rao hàng yếu ớt từ bên ngoài vọng vào. Mùi trà thơm, mùi thức ăn đường phố hấp dẫn, mùi mồ hôi của đám đông hòa quyện tạo nên một thứ không khí đặc trưng, sôi động nhưng cũng ẩn chứa sự xì xào, bàn tán không ngừng.
Ở một góc khuất trong quán, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đang ngồi đối diện nhau, cố gắng thu nhỏ thân mình để nghe ngóng tình hình xung quanh. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng, nhanh nhẹn, đang chăm chú lắng tai. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác với vết sẹo nhỏ trên má, thì tỏ rõ vẻ sốt ruột, thỉnh thoảng lại vò đầu bứt tai. Họ được Lâm Dịch cử đi để dò la tin tức, thu thập thông tin về phản ứng của dân chúng trước sự phát triển của thương hội. Nhưng những gì họ nghe được lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
“Này, các vị đã nghe gì chưa?” Một tiểu thương ngồi bàn bên cạnh, dáng vẻ lấm lét, hạ giọng nói với người bạn của mình. “Cái thương hội Lâm Dịch đó… hình như không được trong sạch cho lắm đâu.”
Người bạn kia nhíu mày: “Sao lại không trong sạch? Ta thấy hàng hóa của họ dùng tốt mà, giá cả lại phải chăng.”
“Ấy chà, đó là cái vẻ bề ngoài thôi!” Tiểu thương lấm lét kia phẩy tay, vẻ mặt đầy bí hiểm. “Nghe nói thương hội của Lâm Dịch dùng hàng giả, hàng kém chất lượng đó. Toàn là đồ mã ngoài đẹp đẽ thôi, chứ bên trong mục ruỗng cả. Chẳng qua là họ khéo léo che mắt dân chúng thôi. Còn bảo hắn ta là tay chân của bọn Hắc Sa Bang nữa chứ! Toàn là đám giang hồ bảo kê, chuyên đi trấn lột mà lại bày đặt làm ăn tử tế. Haiz, giờ loạn lạc, người tốt khó sống, kẻ xấu lại lộng hành.”
Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ thoáng giật mình. Hàng giả? Hắc Sa Bang? Những lời lẽ độc địa và hoàn toàn sai sự thật này như những nhát dao đâm vào lòng họ. Họ biết rõ Lâm Dịch là người thế nào, từng chút một gây dựng nên cơ nghiệp này, luôn đặt chữ tín và chất lượng lên hàng đầu.
Một người khác chen vào câu chuyện, giọng đầy vẻ phẫn nộ: “Đúng vậy, còn có tin đồn hắn hối lộ Quan Đại Nhân để được thuận lợi làm ăn. Các ngươi xem, một tiểu thương mới nổi như hắn, sao có thể nhanh chóng mở rộng đến vậy nếu không có sự bao che? Lão Bàng Gia làm ăn bao năm còn phải nhún nhường, ấy vậy mà hắn ta lại phách lối như vậy. Chắc chắn là có mờ ám. Đúng là bất nhân, bất nghĩa!”
Vương Đại Trụ nghe đến đây thì không thể chịu đựng được nữa. Khuôn mặt chất phác của hắn đỏ bừng lên vì tức giận. Hắn siết chặt nắm đấm, định đứng phắt dậy để đập vào mặt cái tên tiểu thương đang luyên thuyên kia. “Cái lũ khốn kiếp này!” Hắn gằn giọng, suýt chút nữa bật thành tiếng. “Dám nói xấu đại ca! Để ta đi đập cho chúng một trận!”
Trần Nhị Cẩu nhanh như cắt, vội vàng kéo tay Vương Đại Trụ lại, ra hiệu cho hắn ngồi yên. Đôi mắt nhanh nhẹn của hắn đảo quanh một lượt. Hắn nhận ra sự bất thường. Những lời đồn này không phải là ngẫu nhiên, chúng quá đồng bộ, quá độc địa, và nhắm vào những điểm yếu chí mạng nhất của một thương nhân: uy tín và sự liêm chính.
“Đại Trụ ca bình tĩnh!” Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng nói trầm xuống. “Đây rõ ràng là có kẻ giật dây. Bọn chúng muốn bôi nhọ danh tiếng của Đại ca. Nếu chúng ta ra mặt bây giờ, chỉ càng làm cho mọi chuyện thêm rối rắm, và sẽ lộ thân phận. Chúng ta phải báo cho Đại ca biết!”
Vương Đại Trụ vẫn còn tức giận, nhưng lý trí của hắn cũng không phải hoàn toàn mù quáng. Hắn tin tưởng Lâm Dịch, và cũng tin tưởng vào sự phán đoán của Trần Nhị Cẩu. Hắn hừ một tiếng, rồi ngồi xuống, ánh mắt vẫn còn hằn lên sự bất bình.
Hai người trao đổi ánh mắt lo lắng, sau đó vội vã thanh toán tiền trà và rời quán. Trên đường đi bộ qua chợ, qua các con hẻm nhỏ, họ lại nghe thấy những lời xì xào, bàn tán tương tự. Từ những người bán rau, người bán thịt, đến những người phụ nữ ngồi lê đôi mách bên giếng nước, tất cả đều đang truyền tai nhau những câu chuyện tiêu cực về Lâm Dịch và thương hội của anh. Các tiểu thương nhượng quyền của Lâm Dịch, những người từng rất hăng hái, giờ đây cũng lộ rõ vẻ hoang mang, nghi ngờ. Một vài người đã bắt đầu vắng khách, một vài người khác thì bị những lời đồn đại này làm cho dao động, thậm chí còn có ý định rút khỏi mạng lưới.
Sự lan truyền của tin đồn nhanh đến chóng mặt, tựa như một cơn bão vô hình đang quét qua Thành Thiên Phong, đe dọa nuốt chửng tất cả những gì Lâm Dịch đã dày công xây dựng. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai. Họ biết, đây không còn là chuyện nhỏ nữa rồi.
***
Khi hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt phủ xuống Thành Thiên Phong, trong căn phòng nhỏ gọn được Lâm Dịch dùng làm văn phòng làm việc tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, một không khí căng thẳng bao trùm. Căn phòng vốn yên tĩnh, giờ đây càng thêm phần nặng nề. Âm thanh bên ngoài quán trọ vọng vào yếu ớt, chỉ đủ để nhắc nhở về sự ồn ào của thế giới bên ngoài, đối lập hoàn toàn với sự trầm lặng tập trung bên trong. Mùi giấy mực, trà thảo mộc thoang thoảng, một nỗ lực vô vọng để xoa dịu bầu không khí.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng đôi mắt sâu thẳm lại vô cùng sắc bén, đang ngồi ở bàn chính. Ánh nến leo lét hắt bóng lên khuôn mặt thanh tú của hắn, làm nổi bật vẻ trầm tư. Đối diện hắn là Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, nhưng khuôn mặt trái xoan giờ đây đăm chiêu, đôi mắt thông minh thường ngày cũng ẩn chứa vẻ lo lắng. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng bên cạnh, vẻ mặt vẫn còn hằn lên sự tức giận và hoang mang từ những gì họ đã chứng kiến. Trên bàn, một tập giấy ghi chép các lo��i tin đồn thu thập được nằm im lìm, tựa như một bản án đang chờ được tuyên.
Vương Đại Trụ không kìm được sự bức xúc, đấm nhẹ vào lòng bàn tay. “Đại ca, không thể chịu đựng được nữa! Bọn chúng dám nói đại ca là phường gian trá, buôn bán bất chính, còn vu khống đại ca cấu kết với Hắc Sa Bang! Còn nói cả chuyện hối lộ Quan Đại Nhân nữa chứ! Hoàn toàn là bịa đặt!” Giọng hắn đầy vẻ phẫn nộ, muốn bùng nổ.
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt lo lắng. “Đúng vậy, Đại ca. Lời đồn đã lan đi khắp Thành Thiên Phong rồi. Các tiểu thương nhượng quyền của chúng ta cũng bắt đầu hoang mang, có người còn hỏi chúng ta có thực sự liên kết với Hắc Sa Bang hay không. Doanh số bán hàng của một số cửa hàng cũng bắt đầu sụt giảm.”
Bạch Vân Nhi, sau khi lắng nghe cẩn thận, lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sự phân tích. “Các tin đồn này được lan truyền rất nhanh, có tổ chức, và nhắm vào những điểm yếu chí mạng của chúng ta: chất lượng sản phẩm, đạo đức kinh doanh, và mối quan hệ với giang hồ/quan lại. Rõ ràng là Bàng Lão Gia đứng sau. Hắn ta không chỉ muốn cạnh tranh bằng thủ đoạn bẩn thỉu, mà còn muốn hủy hoại uy tín của chúng ta từ gốc rễ.”
Lâm Dịch lắng nghe mọi người, ánh mắt sắc lạnh nhưng không hề có chút hoảng loạn. Hắn nhắm mắt một lát, bàn tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Trong đầu hắn, những suy nghĩ hiện đại về quản lý khủng hoảng truyền thông, về chiến tranh thông tin, về sự nguy hiểm của tin đồn thất thiệt đang quay cuồng. Hắn hiểu rất rõ, trong một xã hội mà thông tin không được kiểm chứng, tin đồn có sức mạnh hủy diệt ghê gớm hơn cả đao kiếm. Đây chính là một cuộc tấn công vào nền tảng của lòng tin, thứ mà hắn đã cố gắng gây dựng bấy lâu nay.
*Bàng Lão Gia, đúng là một đối thủ đáng gờm.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Hắn không chỉ đơn thuần là một thương nhân lão luyện, mà còn là một tay chơi chính trị đầy mưu mô. Hắn biết rõ điểm yếu của mình là sự thiếu hụt về quyền lực và danh tiếng đã được chứng thực. Và hắn đang tấn công vào đúng điểm yếu đó. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta cũng không thể mong chờ vào một cuộc cạnh tranh sòng phẳng.*
Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người trong phòng. Hắn hít sâu một hơi, giọng nói trầm tĩnh, dứt khoát. “Bàng Lão Gia đã ra tay. Hắn không chỉ muốn cạnh tranh, mà muốn hủy hoại uy tín của chúng ta. Đây là một cuộc chiến về lòng tin. Chúng ta không thể phản ứng bằng bạo lực hay thanh minh suông được. Làm vậy chỉ càng làm cho tin đồn có thêm đất sống, hoặc khiến chúng ta bị coi là yếu thế, phải biện bạch.”
Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt đầy tin tưởng. “Vân Nhi, cô hãy cho người điều tra kỹ lưỡng nguồn gốc của những tin đồn này, xem chúng xuất phát từ đâu, ai là người phát tán chính. Chúng ta cần phải nắm được mạng lưới của Bàng Lão Gia. Đồng thời, hãy chuẩn bị bằng chứng xác thực về chất lượng sản phẩm của chúng ta. Không chỉ là lời nói, mà phải có chứng cứ cụ thể, có thể kiểm chứng được. Hãy tập hợp các hóa đơn nhập hàng, chứng từ kiểm tra chất lượng, thậm chí là lời khai của các khách hàng đã sử dụng sản phẩm lâu năm và hài lòng.”
Rồi hắn quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nh�� Cẩu, giọng nói có chút kiên quyết hơn. “Hai người hãy cố gắng trấn an các đối tác nhượng quyền của chúng ta, đảm bảo họ không dao động. Hãy nhắc nhở họ về những lợi ích mà chúng ta đã mang lại, về chất lượng sản phẩm thực sự. Cung cấp cho họ những thông tin để họ có thể tự tin đối đáp lại những lời đồn thổi. Quan trọng nhất là giữ vững tinh thần. Chúng ta cần một kế hoạch phản công mạnh mẽ, không chỉ là dập tắt tin đồn, mà là biến nguy thành cơ.”
*Biến nguy thành cơ.* Trong đầu Lâm Dịch, khái niệm này không chỉ là một câu khẩu hiệu. Hắn biết rõ, đây là lúc cần vận dụng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình. Bàng Lão Gia đã giáng một đòn nặng nề, nhưng hắn cũng đã lộ ra điểm yếu. Một khi tin đồn đã được tung ra, rất khó để dập tắt hoàn toàn. Nhưng hắn có thể sử dụng chính những lời đồn đó, những sự nghi ngờ đó, để lật ngược tình thế, để phơi bày bộ mặt thật của Bàng Lão Gia. Hắn có thể biến những lời vu khống về Hắc Sa Bang, về việc hối lộ quan lại, thành cơ hội để làm rõ mọi chuyện, thậm chí là để củng cố vị thế của mình, hoặc tìm kiếm những đồng minh bất ngờ.
Lâm Dịch thở ra một hơi dài, cảm giác ghê tởm với những thủ đoạn bẩn thỉu đó vẫn còn đọng lại, nhưng lý trí đã hoàn toàn chiếm ưu thế. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, hắn phải chiến đấu. Hắn nhắm mắt một lần nữa, trong đầu hắn, một kế hoạch phức tạp hơn nhiều so với việc chỉ đơn thuần thanh minh, đang dần hình thành, từng bước một, rõ ràng như những nét vẽ trên bản đồ chiến lược. Đây không chỉ là một cuộc chiến thương trường, đây còn là một bài kiểm tra về khả năng chống chịu và lật ngược tình thế của hắn.
"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ. Và giờ là lúc để sử dụng nó.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.