Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 328: Mạng Lưới Lan Rộng: Áp Lực Lên Bàng Lão Gia

Trong một gian phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải những vệt vàng óng lên sàn gỗ đánh bóng. Không khí buổi sáng sớm nơi đây thường mang một vẻ thanh tịnh hiếm có, nhưng hôm nay, tiếng trò chuyện rộn rã cùng tiếng lật giở giấy tờ đã phá tan sự tĩnh lặng ấy. Trên chiếc bàn lớn giữa phòng, bày la liệt các bản báo cáo viết tay, sổ sách và những sơ đồ vẽ nguệch ngoạc nhưng chứa đựng đầy tâm huyết. Mùi hương dịu nhẹ của trà xanh mới pha hòa quyện với chút khói gỗ phảng phất từ lò sưởi, tạo nên một không gian làm việc vừa ấm cúng vừa tràn đầy năng lượng.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của hắn tựa vào lưng ghế, khuôn mặt thanh tú vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng con số, từng dòng chữ, thỉnh thoảng lại nhíu mày suy nghĩ. Dù những con số trên giấy đang vẽ ra một bức tranh đầy hứa hẹn, một cảm giác cảnh giác vẫn thường trực trong tâm trí Lâm Dịch. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi với vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, đang hào hứng trình bày. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng ánh lên vẻ vui mừng khôn xiết. Nàng mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, toát lên phong thái của một người quản lý tài ba.

“Đại ca,” Bạch Vân Nhi mỉm cười rạng rỡ, giọng nói rõ ràng, dứt khoát vang lên, “số lượng tiểu thương muốn gia nhập mạng lưới c���a chúng ta đã tăng gấp đôi chỉ trong ba ngày. Doanh thu của tất cả các cửa hàng liên kết cũng vượt xa dự kiến ban đầu! Đặc biệt là các mặt hàng nhu yếu phẩm và một số loại dược liệu cơ bản, tiêu thụ cực kỳ mạnh.” Nàng chỉ vào một trang giấy, nơi những con số được gạch chân đỏ cho thấy mức tăng trưởng ấn tượng. “Họ nói rằng sản phẩm của chúng ta không chỉ chất lượng tốt mà giá cả lại phải chăng, rất phù hợp với túi tiền của dân nghèo Thành Thiên Phong.”

Trần Nhị Cẩu, ngồi đối diện, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng bừng sự nhanh nhẹn, không giấu nổi vẻ phấn khích. “Đúng vậy, Đại ca! Các ‘chi nhánh’ nhỏ của chúng ta đang hút khách như điên. Cả khu chợ giờ đây chỉ bàn tán về hàng hóa của Lâm gia. Thậm chí có mấy tên thuộc hạ của Bàng Lão Gia đi ngang qua còn lén lút dòm ngó, mặt mày tái mét. Hàng hóa của lão ta bị ế ẩm rất nhiều, có mấy cửa hàng đã phải hạ giá nhưng cũng chẳng ăn thua!” Nhị Cẩu vỗ tay cái bốp, cười ha hả, sự nhiệt huyết của hắn lan tỏa khắp căn phòng. Hắn đã dành cả ngày để đi khắp các ngõ ngách, các khu chợ, trực tiếp chứng kiến sự đón nhận nồng nhiệt của người dân và sự lo lắng của đối thủ.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy tự hào. “Đúng như lời Nhị Cẩu nói, Đại ca. Mấy ngày nay, đường vận chuyển của chúng ta tuy vất vả hơn, phải đi qua nhiều con đường mòn hiểm trở, nhưng lại trót lọt không chút trở ngại. Hàng hóa đến tay các tiểu thương đều nguyên vẹn và đúng hẹn. Mấy anh em trong đội vận chuyển cũng rất phấn khởi, ai nấy đều hăng hái hơn hẳn!” Hắn nói to, rõ ràng, dù lời lẽ có phần cục cằn nhưng lại đầy chân thành và trung thành. Đối với Vương Đại Trụ, được thấy những thành quả lao động của mình và anh em được đền đáp đã là niềm vui lớn nhất.

Lâm Dịch lắng nghe, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi những con số. “Thành công này rất đáng mừng. Điều đó chứng tỏ chúng ta đã đi đúng hướng, và người dân Thành Thiên Phong thực sự cần một sự lựa chọn công bằng hơn.” Hắn dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu mùi trà, rồi tiếp tục, giọng nói trầm ổn, đầy sự cân nhắc. “Nhưng chúng ta càng mở rộng, càng cần phải chú ý đến chất lượng. Sức mạnh của chúng ta nằm ở sự tin cậy, ở lòng tin mà người dân đặt vào Lâm gia. Một khi chúng ta đánh mất điều đó, mọi nỗ lực sẽ đổ sông đổ biển.”

Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt nghiêm nghị hơn. “Vân Nhi, hãy lập ra một bộ quy tắc chi tiết về tiêu chuẩn sản phẩm, về cách phục vụ khách hàng. Chúng ta phải đảm bảo rằng mỗi sản phẩm đến tay người tiêu dùng đều đạt chất lượng cao nhất, và mỗi khách hàng đều được đối xử tận tình, chu đáo. Đây không chỉ là làm ăn, đây là xây dựng uy tín. Hãy đào tạo các tiểu thương liên kết một cách bài bản, cho họ hiểu rõ giá trị cốt lõi của chúng ta. Từ cách trưng bày hàng hóa, cách chào hỏi, cho đến cách xử lý khiếu nại, mọi thứ đều phải đồng bộ và chuyên nghiệp.” Lâm Dịch biết rằng, trong một thế giới mà thông tin lan truyền chậm và lòng tin khó gây dựng, thì một vết nhơ nhỏ cũng đủ để hủy hoại tất cả.

Tiếp đó, hắn quay sang Trần Nhị Cẩu. “Nhị Cẩu, ngươi phải thường xuyên kiểm tra các cửa hàng. Không phải để giám sát, mà là để hỗ trợ và đảm bảo họ tuân thủ các quy tắc đã đề ra. Lắng nghe ý kiến của họ, giải quyết kịp thời những vướng mắc phát sinh. Ngươi phải là cầu nối giữa chúng ta và các tiểu thương, là người truyền tải tinh thần của Lâm gia đến họ.” Lâm Dịch biết Nhị Cẩu nhanh nhẹn và khéo léo trong giao tiếp, rất phù hợp với nhiệm vụ này. “Hãy cho ta biết, nếu có bất kỳ dấu hiệu nào của sự xuống cấp chất lượng, hoặc bất kỳ sự bất mãn nào từ phía tiểu thương hay khách hàng. Ta cần một cái nhìn chân thực nhất.”

Cuối cùng, hắn nhìn Vương Đại Trụ, người đang chăm chú lắng nghe từng lời. “Đại Trụ, ngươi hãy đảm bảo hệ thống vận chuyển và cung ứng không bị gián đoạn, đặc biệt là các tuyến đường mới mà chúng ta đã khai thác. Dù Hắc Sa Bang có vẻ chững lại, nhưng chúng ta không thể lơ là. Hãy tăng cường tuần tra, tìm kiếm thêm các con đường phụ, và chuẩn bị các phương án dự phòng cho mọi tình huống. An toàn của hàng hóa và của anh em là trên hết. Đừng để bất kỳ sự cố nào làm ảnh hưởng đến nguồn cung, vì đó chính là xương sống của toàn bộ mạng lưới.”

Lâm Dịch ngả người ra sau ghế, khẽ thở dài một tiếng. "Thành công này rất đáng mừng, nhưng nó cũng giống như một cái gai lớn, chọc thẳng vào mắt những kẻ muốn độc quyền. Bàng Lão Gia sẽ không ngồi yên. Hắc Sa Bang cũng vậy. Đây mới chỉ là bước khởi đầu của một cuộc chiến dài hơi hơn, phức tạp hơn rất nhiều."

Trong thâm tâm, Lâm Dịch hiểu rõ hơn ai hết. Cái gọi là "thành công" này, trong mắt Bàng Lão Gia, không chỉ là một sự cạnh tranh thương nghiệp thông thường, mà là một sự sỉ nhục, một lời thách thức trực diện. Một tên tiểu tử không có gốc gác nào, lại dám biến những "con kiến" nhỏ bé mà ông ta khinh miệt thành một thế lực đáng gờm. Điều này sẽ khiến lão ta tức điên lên, và sự tức giận đó chắc chắn sẽ dẫn đến những hành động tàn độc hơn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ. "Và để sinh tồn trong thế giới này, tri thức thôi là chưa đủ, còn cần phải có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và lòng kiên cường đối mặt với mọi thủ đoạn." Hắn đã dự liệu được điều này ngay từ khi vạch ra kế hoạch, nhưng dự liệu là một chuyện, đối mặt lại là chuyện khác. Hắn không thể để những người đã tin tưởng mình phải chịu thiệt thòi. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nghĩ, "chỉ có kẻ mạnh mới có quyền định nghĩa công bằng cho riêng mình, hoặc ít nhất là tự bảo vệ lấy bản thân và những người mình yêu quý." Hắn lại cúi xuống, trên tay là một sơ đồ mạng lưới cung ứng và phân phối mới, vẽ ra những đường nét phức tạp, như một mạng nhện khổng lồ đang dần bao trùm Thành Thiên Phong. Hắn cần phải củng cố từng sợi tơ, từng nút thắt, để nó đủ vững chắc mà chống chịu được những cơn phong ba bão táp sắp ập đến.

***

Dưới cái nắng gắt của buổi trưa hè Thành Thiên Phong, Chợ Linh Dược trở nên sầm uất hơn bao giờ hết. Tiếng rao hàng hòa lẫn tiếng mặc cả ồn ào, tiếng bước chân vội vã của người mua kẻ bán tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi thành thị. Mùi hương của các loại thảo dược đa dạng, từ cam thảo dịu ngọt đến nhân sâm nồng ấm, quyện với mùi gia vị lạ từ các quầy hàng ăn uống, đôi khi lại hăng nồng bởi một loại dược liệu nào đó, kích thích mọi giác quan.

Trong cái không khí năng động, thơm ngát và đầy cạnh tranh ấy, một góc chợ bỗng trở nên nổi bật hơn cả. Đó là nơi tập trung các quầy hàng nhượng quyền của Lâm Dịch. Không có những biển hiệu quá lớn hay phô trương, chỉ là những tấm biển gỗ nhỏ nhắn, ghi rõ “Đại Lý Lâm Gia” cùng với tên của tiểu thương. Nhưng chính sự đơn giản ấy lại thu hút đông đảo khách hàng. Dòng người xếp hàng dài trước các quầy hàng, ai nấy đều kiên nhẫn chờ đợi đến lượt mình. Tiếng cười nói, tiếng khen ngợi vang lên không ngớt.

“Hàng của Lâm gia quả nhiên tốt hơn hẳn, lại còn rẻ hơn nhiều! Lão Bàng kia cứ đòi giá cắt cổ, đúng là làm ăn thất đức!” Một người đàn ông trung niên vừa nhận túi dược liệu từ tay tiểu thương, vừa xuýt xoa khen ngợi. Vải vóc anh ta mặc tuy thô kệch nhưng được giặt giũ cẩn thận, cho thấy anh ta là một người cần kiệm, rất quan tâm đến giá cả và chất lượng.

Một phụ nữ khác, tay bồng đứa con nhỏ, cũng gật gù phụ họa: “Đúng vậy, nhờ có Lâm Dịch công tử, chúng ta mới có đường sống! Trước đây, mỗi lần mua thuốc cho con nhỏ là lại phải đắn đo mãi, giờ thì đỡ lo hơn nhiều rồi.” Đôi mắt chị ánh lên vẻ biết ơn chân thành.

Các tiểu thương liên kết với Lâm Dịch, dù trước đây có phần e dè, giờ đây đều lộ rõ vẻ phấn khởi. Họ không chỉ bán được hàng mà còn cảm thấy được tôn trọng, được là một phần của một mạng lưới lớn hơn. Một chủ quầy hàng dược liệu nhỏ, trước đây thường xuyên bị Bàng Lão Gia ép giá, giờ đây tay thoăn thoắt cân thuốc, miệng nở nụ cười tươi rói. “Mọi người cứ yên tâm, hàng của Lâm gia chất lượng luôn được đảm bảo! Nếu có bất cứ vấn đề gì, cứ mang đến đây, chúng tôi sẽ đổi lại ngay lập tức!” Lời cam kết chắc nịch ấy càng làm tăng thêm lòng tin của khách hàng.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, đang đi tuần tra khắp các cửa hàng. Hắn mặc một bộ trang phục vải bố gọn gàng, phù hợp với công việc đi lại nhiều. Gương mặt hắn tràn đầy sự tự tin và niềm vui. Hắn dừng lại trước một quầy hàng bán vải vóc, thấy chủ quầy đang giải thích cặn kẽ về nguồn gốc và chất lượng từng loại vải cho khách hàng. Nhị Cẩu khẽ gật đầu hài lòng. “Làm tốt lắm, Lý huynh. Nhớ lời Đại ca dặn, phải trung thực với khách hàng, đừng vì lợi nhỏ mà làm mất đi uy tín của Lâm gia.”

Lý huynh, một tiểu thương vốn nhút nhát, giờ đây cũng tự tin hơn hẳn. “Nhị Cẩu huynh cứ yên tâm, chúng tôi đều hiểu rõ. Được Lâm gia tin tưởng đã là may mắn lớn rồi, làm sao dám làm điều gì sai trái.”

Nhị Cẩu tiếp tục đi, thỉnh thoảng lại ghé vào một cửa hàng khác, nhắc nhở nhân viên duy trì tiêu chuẩn về vệ sinh, về thái độ phục vụ. Hắn không quên quan sát kỹ lưỡng những gì đang diễn ra, từ lượng khách ra vào đến cách trưng bày hàng hóa. Trong đầu hắn, hình ảnh Lâm Dịch tỉ mỉ vẽ ra các sơ đồ, giải thích cặn kẽ về tầm quan trọng của chất lượng và dịch vụ, cứ hiện lên rõ mồn một. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” câu nói cửa miệng ấy giờ đây càng thêm ý nghĩa. Hắn cảm thấy mình đang góp phần vào một điều lớn lao, một sự thay đổi tích cực cho cả Thành Thiên Phong.

Trong khi đó, ở phía đối diện khu chợ, các cửa hàng của Bàng Lão Gia lại vắng vẻ đến lạ. Những nhân viên đứng dựa cửa, vẻ mặt buồn bã, ủ rũ. Hàng hóa của họ, dù vẫn là những loại quen thuộc, nay lại trở nên kém hấp dẫn hơn hẳn trong mắt khách hàng. Một vài người trong số đó lén lút quan sát dòng người tấp nập trước các quầy hàng của Lâm Dịch, ánh mắt đầy ghen tị và lo lắng. Họ thì thầm to nhỏ: “Cứ đà này thì chúng ta chết đói mất thôi. Mấy ngày nay chẳng bán được mấy lạng dược liệu.” “Ông chủ lại bắt chúng ta hạ giá rồi, nhưng có hạ giá cũng chẳng ai mua. Khách hàng giờ đều chạy sang bên kia cả.”

Một quản sự của Bàng Lão Gia, mặc dù cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi lông mày nhíu chặt lại, thể hiện sự bất an sâu sắc. Hắn đã được lệnh đến đây để theo dõi tình hình, nhưng những gì hắn thấy chỉ là sự sụp đổ không thể vãn hồi của thế độc quyền mà Bàng Lão Gia đã dày công xây dựng. Hắn cảm thấy một áp lực nặng nề đè lên vai mình, biết rằng những tin tức này sẽ khiến chủ nhân của hắn nổi trận lôi đình. Tiếng rao hàng của các tiểu thương liên kết với Lâm Dịch, tiếng cười nói vui vẻ của khách hàng, giờ đây không khác gì những mũi kim đâm vào tai hắn, báo hiệu một tương lai đầy khó khăn và bất ổn cho Thiên Phong Thương Hội của Bàng Lão Gia. Nắng gắt giữa trưa dường như cũng không thể xua tan đi cái lạnh lẽo trong lòng hắn. Hắn nhận ra, đây không chỉ là một cuộc cạnh tranh buôn bán thông thường, mà là một trận chiến thực sự, nơi mà Bàng Lão Gia đang dần mất đi ưu thế của mình.

***

Trong thư phòng xa hoa của Bàng Lão Gia, ánh chiều tà u ám đổ bóng qua khung cửa sổ lớn, hắt lên những vật dụng đắt tiền nhưng giờ đây lại mang vẻ lạnh lẽo, nặng nề. Mùi hương trầm ngai ngái thường ngày, vốn để an thần, giờ đây lại càng khiến không khí thêm phần ngột ngạt. Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa thường ngày vẫn giữ vẻ bình thản, giờ đây méo mó vì giận dữ. Đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén của ông ta hằn lên những tia máu đỏ ngầu. Ông ta đập mạnh tay xuống mặt bàn gỗ lim quý giá, một tiếng “rầm” vang lên khô khốc, khiến cả bình trà sứ và nghiên mực cạnh đó rung chuyển, một chồng giấy tờ quan trọng văng tứ tung xuống sàn.

Quản sự của Bàng Lão Gia, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, cúi đầu sát đất, không dám ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào chủ nhân. Hắn vừa trở về từ Chợ Linh Dược, mang theo những tin tức còn tồi tệ hơn cả dự đoán. Giọng hắn run rẩy, lắp bắp: “Bẩm Lão Gia… doanh thu của chúng ta đã giảm… ba thành… trong vòng một tuần nay. Các tiểu thương nhỏ… đã đồng loạt chuyển sang bán hàng của Lâm Dịch. Hàng hóa của chúng ta… bị ứ đọng… rất nhiều.”

“Cái gì?!” Bàng Lão Gia gầm lên, tiếng quát như xé toạc không gian tĩnh mịch của thư phòng. Ông ta đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng, tiếng bước chân nặng nề vang vọng trên sàn gỗ cẩm lai. “Một thằng nhóc mới đến Thành Thiên Phong chưa được bao lâu mà dám phá hoại mấy chục năm gây dựng của ta?! Hắn dựa vào cái gì? Hắn có quyền thế gì? Hắn có gia tộc nào chống lưng? Cái thứ mô hình nhượng quyền vớ vẩn đó mà lại có thể lung lay được cả Thiên Phong Thương Hội sao?!” Ông ta không thể tin được, không thể chấp nhận được sự thật phũ phàng này. Uy tín, tài sản, và cả quyền lực mà ông ta đã phải đổ bao công sức để xây dựng, giờ đây đang bị một kẻ ngoại lai gặm nhấm từng chút một.

“Hắc Sa Bang đâu?!” Bàng Lão Gia quay phắt lại, đôi mắt nảy lửa nhìn chằm chằm vào người quản sự tội nghiệp. “Chúng làm ăn cái kiểu gì mà để nó làm càn? Ta đã bỏ ra biết bao nhiêu tiền của để nhờ bọn chúng phong tỏa đường vận chuyển, để dằn mặt cái thằng Lâm Dịch đó! Vậy mà… vậy mà nó lại có thể biến hóa ra cái chiêu trò này! Chúng ta trả tiền cho chúng để chúng ngồi chơi sao?!” Ông ta v��a tức giận Hắc Sa Bang không làm tròn bổn phận, vừa căm hận Lâm Dịch vì sự xảo quyệt và khả năng xoay chuyển tình thế khó lường.

Người quản sự chỉ biết run rẩy, không dám đáp lời. Hắn biết, trong cơn thịnh nộ này, bất kỳ lời nào nói ra cũng có thể chọc giận Bàng Lão Gia hơn. Hắn cảm nhận được sự u ám, nặng nề bao trùm lấy không khí, như một cơn bão lớn sắp sửa đổ bộ.

Bàng Lão Gia đưa tay vuốt ngược mái tóc đã lốm đốm bạc, lẩm bẩm, giọng nói nghiến răng ken két: “Một tên tiểu tử không có gốc gác, không có thiên phú tu luyện, lại dám ngông cuồng như vậy! Hắn không chỉ muốn kiếm tiền, hắn muốn phá vỡ trật tự! Hắn muốn đối đầu trực diện với Thiên Phong Thương Hội của ta! Hắn đang dùng chính những con kiến mà ta khinh bỉ để đập lại ta!” Lão ta dừng lại trước cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang dần buông xuống Thành Thiên Phong, gió mạnh thổi qua, làm lay động tấm rèm lụa mỏng, tạo nên những âm thanh xào xạc rợn người.

Trong lòng Bàng Lão Gia, ngọn lửa giận dữ cháy hừng hực, nhưng xen lẫn vào đó là một sự lo lắng không hề nhỏ. Ông ta đã quen với việc dùng tiền bạc và bạo lực để giải quyết vấn đề. Nhưng Lâm Dịch lại liên tục cho thấy hắn không phải là một đối thủ thông thường. Hắn không đánh trực diện, mà lại đánh vào nền tảng của sự độc quyền, đánh vào lòng dân. Kế hoạch nhượng quyền này không chỉ là một đòn tấn công kinh tế, mà còn là một sự thách thức về mặt ảnh hưởng và lòng dân. Lâm Dịch đã biến những kẻ yếu thế nhất thành vũ khí của mình, một điều mà Bàng Lão Gia chưa từng nghĩ tới, và cũng là điều khiến ông ta cảm thấy bất an hơn bao giờ hết.

“Không thể cứ để yên như vậy được!” Bàng Lão Gia nghiến chặt hàm răng, giọng nói thù hận toát ra từng lời. “Lần này ta sẽ dùng thủ đoạn mạnh hơn. Phải phá hoại! Phải phá hoại hắn! Không để hắn thành công!” Ông ta quay sang người quản sự, ánh mắt lạnh lẽo đến rợn người. “Ngươi, ngay lập tức chuẩn bị một danh sách các ‘đối sách’. Tìm cách cắt đứt nguồn cung của hắn, không chỉ là đường vận chuyển, mà cả những nơi hắn lấy hàng. Dọa dẫm bọn tiểu thương nào dám hợp tác với hắn. Ta muốn bọn chúng phải biết, hợp tác với Lâm Dịch là tự chuốc lấy tai họa! Và… liên hệ gấp với Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Ta muốn gặp hắn ngay lập tức. Lần này, ta cần bọn chúng phải dùng đến những biện pháp cứng rắn hơn. Phải khiến Lâm Dịch và lũ tay sai của hắn phải trả giá!”

Người quản sự run rẩy cúi đầu, vội vã lui ra ngoài, như thoát khỏi một nhà giam địa ngục. Bàng Lão Gia lại quay ra cửa sổ, nhìn vào màn đêm đen kịt. “Lâm Dịch, ngươi đừng nghĩ rằng chút mưu mẹo nhỏ này có thể làm khó được ta. Ta sẽ cho ngươi thấy, ai mới là kẻ nắm giữ Thành Thiên Phong này!” Ông ta siết chặt nắm đấm, để lộ những khớp xương trắng bệch, khuôn mặt vẫn còn vương những đường nét của sự tức giận và thù hận.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thành Thiên Phong. Ánh sáng vàng cam cuối cùng của ngày dần nhường chỗ cho sắc tím huyền ảo, rồi chìm hẳn vào màn đêm tĩnh mịch. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút hơi se lạnh của buổi tối. Trong văn phòng Thiên Phong Thương Hội, một không khí khác hẳn với sự náo nhiệt của chợ búa hay cơn giận dữ trong dinh thự Bàng Lão Gia. Nơi đây yên tĩnh, trật tự và toát lên vẻ uy nghiêm.

Trương Quản Sự, với ngoại hình trung bình, ăn mặc gọn gàng, đang ngồi sau bàn làm việc lớn, trên tay là một chồng báo cáo dày cộp. Vẻ mặt ông ta có chút xảo quyệt, nhưng đôi mắt lại sắc bén, tinh anh, biết nhìn người. Ông ta lật giở từng trang báo cáo về tình hình kinh doanh của các thương hội trong Thành Thiên Phong, về giá cả thị trường, về biến động nguồn cung. Đây là công việc thường ngày của ông, một công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ và khả năng phân tích nhạy bén.

Khi đến phần báo cáo về sự trỗi dậy của “Thương Hội Lâm Dịch”, đôi tay đang lật giấy của Trương Quản Sự đột ngột dừng lại. Ông ta nhíu mày, ánh mắt tập trung cao độ vào những con số và nhận định trên giấy. “Lâm Dịch… lại là hắn ta.” Ông ta lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm. Ông ta lật lại vài trang trước, đối chiếu các số liệu về doanh thu của Bàng Lão Gia với biểu đồ tăng trưởng của Lâm Dịch. Sự chênh lệch rõ ràng trong vòng chưa đầy một tuần đã khiến ông ta không khỏi kinh ngạc.

“Chỉ trong một thời gian ngắn như vậy, lại có thể khuấy đảo cả Thành Thiên Phong đến mức này sao?” Trương Quản Sự tự hỏi, đôi mắt nheo lại. “Mô hình nhượng quyền… thú vị.” Ông ta đã nghe nói sơ qua về kế hoạch này, nhưng không ngờ nó lại có thể phát huy hiệu quả nhanh chóng và mạnh mẽ đến thế. “Biến những kẻ yếu thế nhất thành đồng minh, dùng chính lòng tin của dân chúng để chống lại thế lực độc quyền…”

Trương Quản Sự đặt báo cáo xuống, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn. Trong nội tâm ông, một sự đánh giá lại về Lâm Dịch đang diễn ra. Ban đầu, ông ta chỉ coi Lâm Dịch là một kẻ làm ăn có chút tài năng, dám nghĩ dám làm, nhưng vẫn chỉ là một tiểu thương non trẻ. Tuy nhiên, qua những diễn biến gần đây, đặc biệt là cách Lâm Dịch xoay chuyển tình thế khi bị Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang phong tỏa, rồi lại tung ra chiêu bài nhượng quyền này, đã khiến Trương Quản Sự phải thay đổi suy nghĩ.

“Kẻ này… không đơn giản.” Ông ta thầm nghĩ. “Hắn không chỉ có đầu óc buôn bán, mà còn có tầm nhìn xa, lại rất khôn khéo trong việc dùng người và thu phục lòng dân. Bàng Lão Gia lần này gặp đối thủ lớn rồi. Hừm, có lẽ đã đến lúc Thiên Phong Thương Hội cần ‘quan tâm’ nhiều hơn một chút.” Thiên Phong Thương Hội không chỉ là một tổ chức thương mại, mà còn là một thế lực ngầm có ảnh hưởng lớn đến chính trị và xã hội của Thành Thiên Phong. Họ luôn tìm cách duy trì sự cân bằng quyền lực, và sự trỗi dậy quá nhanh của bất kỳ cá nhân hay thế lực nào đều sẽ thu hút sự chú ý của họ.

Trương Quản Sự trầm ngâm nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đỏ rực đang dần biến mất, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh trên nền trời đêm. Ông ta ra hiệu cho một thư lại đang đứng gần đó, dáng người lặng lẽ như cái bóng. “Ngươi,” giọng Trương Quản Sự trầm thấp, mang theo chút uy quyền, “từ nay về sau, hãy theo dõi sát sao hơn mọi động thái của Lâm Dịch. Không chỉ là việc kinh doanh, mà cả những mối quan hệ của hắn, những nơi hắn lui tới, và cả những người mà hắn tiếp xúc. Ta muốn có một bản báo cáo chi tiết và đầy đủ nhất.”

Người thư lại cúi đầu vâng lệnh rồi lặng lẽ rút lui. Trương Quản Sự l��i quay về bàn làm việc, ánh mắt sắc sảo nhìn vào khoảng không trước mặt. Ông ta biết, sự trỗi dậy của Lâm Dịch, dù có thể mang lại những cơ hội mới, nhưng cũng chắc chắn sẽ kéo theo những rắc rối không hề nhỏ. Cuộc chiến giữa Lâm Dịch và Bàng Lão Gia không chỉ là cuộc chiến giữa hai cá nhân, mà còn là sự va chạm của hai tư duy, hai cách làm ăn hoàn toàn khác biệt. Và Thiên Phong Thương Hội, với vị thế của mình, không thể đứng ngoài cuộc được nữa. Lâm Dịch đã tự đặt mình vào một vị trí mà từ giờ trở đi, mọi hành động của hắn sẽ đều được các thế lực lớn hơn soi xét.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free