Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 327: Phá Vỡ Độc Quyền: Kế Sách Nhượng Quyền Của Lâm Dịch

Những tiếng bánh xe kẽo kẹt dần chìm vào màn đêm tĩnh mịch của Thành Thiên Phong. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi rọi những con đường lát đá ẩm ướt. Sau một ngày dài mệt mỏi nhưng cũng đầy hân hoan, đoàn xe vận chuyển hàng hóa đã hoàn tất nhiệm vụ, mang theo không chỉ nguyên liệu mà còn là niềm hy vọng về một con đường mới. Vương Đại Trụ, với tấm lưng vạm vỡ vẫn còn vương hơi lạnh đêm, đã trở về thương hội. Hắn không nghỉ ngơi ngay mà đi thẳng đến căn phòng nhỏ nơi Lâm Dịch thường làm việc. Tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng, nhưng đủ để phá tan sự tĩnh lặng bao trùm.

“Vào đi,” giọng Lâm Dịch trầm ấm vang lên từ bên trong.

Vương Đại Trụ đẩy cửa bước vào. Căn phòng, vốn là một gian nhỏ thuê lại trong khu thương mại không quá lớn, nhưng được Lâm Dịch bài trí gọn gàng, toát lên vẻ tinh tươm. Ánh nến vàng nhạt hắt lên tấm bản đồ Thành Thiên Phong và các vùng lân cận đang trải rộng trên bàn gỗ, những đường nét phức tạp được vẽ bằng mực đen và đỏ, như một mạng lưới chằng chịt. Mùi mực, giấy cũ, gỗ sồi thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với chút hương trà thanh đạm mà Bạch Vân Nhi pha sẵn. Bầu không khí trong phòng không quá nặng nề nhưng ẩn chứa sự tập trung cao độ, một sự nghiêm túc pha lẫn chút hưng phấn thầm kín.

Lâm Dịch đứng trước bản đồ, tay cầm một cây bút lông nhỏ, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua những ký hiệu, những vùng đất mà hắn đã khảo sát. Dù thân hình vẫn còn gầy gò, đôi vai hơi xanh xao vì những năm tháng cơ cực ở biên thùy, nhưng thần thái của hắn lại toát lên vẻ điềm tĩnh lạ thường, một sự quyết đoán mà hiếm người ở tuổi hắn có được. Khuôn mặt thanh tú của hắn thường mang vẻ trầm tư, nhưng lúc này lại ánh lên sự sắc bén, như thể hắn đã nhìn thấu được những lớp vỏ bọc phức tạp của thế giới này.

Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả trong bộ y phục thương nhân lịch sự, đang ngồi bên cạnh bàn, tay cầm sổ sách ghi chép cẩn thận. Đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng không rời khỏi Lâm Dịch, lắng nghe từng lời hắn nói, từng nhịp thở của hắn như đang cố gắng thấu hiểu mọi suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu người thanh niên này. Đối diện nàng là Trần Nhị Cẩu, đôi mắt nhanh nhẹn của hắn không ngừng đảo qua lại giữa Lâm Dịch và tấm bản đồ, cố gắng tiếp thu mọi thông tin. Dù chưa hiểu hết, nhưng ánh mắt hắn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối.

“Đại Trụ huynh đệ đã về,” Lâm Dịch quay lại, nở một nụ cười nhẹ. “Hàng hóa đã về đủ chứ?”

Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt chất phác đã bị niềm hân hoan thay thế. “Về đủ cả, Lâm huynh! Không thiếu một món nào. Mấy con đường mòn huynh chỉ quả nhiên hữu dụng, Hắc Sa Bang không hề hay biết.” Hắn nói, giọng còn vang vọng sự phấn khích từ chuyến đi thành công. “Lâm huynh đúng là thiên tài, nghĩ ra được cách cải tiến xe ngựa như vậy, tuy chậm nhưng lại cực kỳ hiệu quả trên địa hình hiểm trở. Anh em ai cũng phục sát đất!”

Lâm Dịch chỉ mỉm cười. Hắn thầm nghĩ, những kỹ thuật này chẳng qua chỉ là ứng dụng cơ bản của vật lý và cơ khí học từ thế giới cũ. Ở Đại Hạ, chúng trở thành thứ gì đó thần kỳ. Nhưng sự tán dương của Vương Đại Trụ, của những người phu khuân vác, lại mang đến cho hắn một sự thỏa mãn khó tả. Nó không phải là cảm giác của kẻ chiến thắng, mà là cảm giác của một người đã tìm thấy ý nghĩa trong việc dùng tri thức của mình để cải thiện cuộc sống, để sinh tồn.

“Tốt lắm,” Lâm Dịch nói, rồi đưa mắt nhìn lại tấm bản đồ. “Đó chỉ là bước đầu. Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu. Chúng ta đã khiến chúng bất ngờ, nhưng sự bất ngờ không kéo dài mãi. Chúng ta cần một kế sách khác, bền vững hơn, một kế sách mà chúng không thể dễ dàng phá vỡ.”

Bạch Vân Nhi đặt bút xuống, giọng nói ôn hòa nhưng đầy suy tư. “Thiếu gia muốn nói đến kế sách nào? Hắc Sa Bang sẽ tăng cường canh gác các tuyến đường mòn, và việc tìm kiếm nguồn cung nhỏ lẻ cũng có giới hạn.”

Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy. Nếu chúng ta chỉ đơn thuần đối phó, chúng ta sẽ mãi mãi bị động. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nó cần một môi trường để phát triển. Chúng ta cần thay đổi luật chơi.” Hắn lại chỉ vào bản đồ, vẽ thêm những vòng tròn nhỏ xung quanh Thành Thiên Phong, kết nối chúng với nhau bằng những đường đứt đoạn. “Bàng Lão Gia muốn độc quyền? Vậy chúng ta sẽ biến mọi tiểu thương thành một phần của chúng ta, mỗi người một mắt xích, tạo thành một mạng lưới không thể đứt gãy.”

Bạch Vân Nhi nhíu mày, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trong đôi mắt sắc sảo của nàng. “Nhượng quyền... một ý tưởng táo bạo. Nhưng làm sao để thuyết phục họ, thưa thiếu gia? Họ đã quen với việc cạnh tranh khốc liệt, thậm chí là giẫm đạp lên nhau để sinh tồn. Hơn nữa, việc chia sẻ lợi nhuận, chia sẻ bí quyết làm ăn... e rằng họ sẽ khó lòng chấp nhận.” Nàng vẫn là một thương nhân, và nàng hiểu rõ bản chất của thương trường Đại Hạ.

“Chính vì họ đã quen với cạnh tranh khốc liệt, vì họ bị chèn ép quá lâu, nên họ mới cần một con đường khác,” Lâm Dịch đáp, giọng bình thản nhưng chứa đựng một sự chắc chắn đáng kinh ngạc. “Chúng ta không chỉ cung cấp hàng hóa, chúng ta cung cấp một cơ hội, một sự bảo vệ. Chúng ta sẽ liên kết họ lại, biến sự yếu kém của từng cá thể thành sức mạnh của một tập thể. Chúng ta sẽ cùng nhau làm ăn, cùng nhau phát triển.” Hắn quay sang Vương Đại Trụ, đôi mắt lấp lánh ý chí. “Đại Trụ, huynh thấy các tiểu thương ở Thành Thiên Phong này thế nào?”

Vương Đại Trụ trầm ngâm, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ xót xa. “Họ khổ sở lắm, Đại ca. Bị các thương hội lớn, đặc biệt là Thiên Phong Thương Hội của Bàng Lão Gia chèn ép, đẩy giá. Hàng hóa nhập vào thì đắt, bán ra thì bị ép giá. Nhiều người phải đóng cửa tiệm, ra đường ăn xin. Có thật sự có thể giúp được các tiểu thương nhỏ như vậy sao, Đại ca?” Hắn vẫn còn chút hoài nghi, bởi cái thiện lương của Lâm Dịch dường như quá xa vời với thực tại khắc nghiệt này.

“Tại sao lại không thể?” Lâm Dịch hỏi ngược lại, giọng hắn đầy sức thuyết phục. “Sức mạnh của một người không bằng sức mạnh của trăm người cùng chung chí hướng. Chúng ta sẽ cung cấp cho họ nguồn hàng ổn định, chất lượng, với giá cả hợp lý. Chúng ta sẽ hướng dẫn họ cách thức buôn bán hiệu quả hơn. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ bảo vệ họ khỏi sự chèn ép của Bàng Lão Gia và những kẻ như Hắc Sa Bang. Đây không chỉ là làm ăn, đây là xây dựng một hệ thống, một mạng lưới mà ở đó, mỗi người đều có thể tìm thấy chỗ đứng và sự an toàn.”

Trần Nhị Cẩu, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, bỗng vỗ tay một cái rõ to, vẻ hăng hái hiện rõ trên khuôn mặt ngây ngô. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ nói đi Đại ca, Nhị Cẩu sẽ đi làm theo!” Hắn không cần hiểu quá sâu xa, chỉ cần biết Lâm Dịch có kế hoạch, và kế hoạch đó sẽ mang lại điều tốt đẹp. Niềm tin đơn thuần ấy đôi khi lại là động lực mạnh mẽ nhất.

Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, một tia ấm áp lướt qua trong mắt hắn. “Tốt lắm, Nhị Cẩu. Chính huynh sẽ là người tiên phong. Chúng ta sẽ chuẩn bị một bản hợp đồng đơn giản, rõ ràng, đảm bảo quyền lợi cho các tiểu thương. Chúng ta sẽ cam kết cung cấp hàng hóa, hỗ trợ quảng bá, và chia sẻ lợi nhuận. Đổi lại, họ sẽ trở thành một phần của mạng lưới của chúng ta, phân phối sản phẩm của chúng ta, và cùng nhau đối phó với những kẻ muốn phá hoại.” Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng hãy chuẩn bị các điều khoản cụ thể, tính toán kỹ lưỡng phần lợi nhuận chia sẻ sao cho hợp lý, vừa đủ hấp dẫn, vừa đảm bảo chúng ta có thể duy trì hoạt động.”

Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt đã bớt đi vẻ hoài nghi, thay vào đó là sự hứng thú và một chút ngưỡng mộ. “Thiếu gia, ý tưởng này quả thực rất độc đáo. Nếu thành công, nó sẽ không chỉ phá vỡ thế độc quyền của Bàng Lão Gia mà còn tạo nên một làn gió mới cho cả Thành Thiên Phong. Nhưng chúng ta cần hết sức cẩn trọng, không phải ai cũng sẽ tin tưởng chúng ta ngay.”

“Đúng vậy,” Lâm Dịch trầm giọng. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta phải tự mình tạo ra công bằng cho mình và cho những người đi theo chúng ta. Sẽ có khó khăn, sẽ có phản đối, thậm chí là phá hoại. Nhưng nếu chúng ta kiên trì, nếu chúng ta chứng minh được sự chân thành và hiệu quả, thì sẽ có người tin tưởng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và việc tạo ra một cộng đồng vững mạnh chính là cách tốt nhất để sinh tồn trong thế giới này.” Hắn dùng cây bút lông chỉ vào những điểm nhỏ trên bản đồ, những nơi mà hắn tin rằng sẽ là những mắt xích đầu tiên của mạng lưới mới. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng ít nhất, hắn đã tìm thấy một hướng đi, một mục tiêu lớn lao hơn cả việc chỉ đơn thuần kiếm sống.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của buổi trưa bắt đầu rọi xuống những mái nhà ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, khu chợ Linh Dược đã tấp nập tiếng người. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp nơi, tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng bước chân hối hả của những người qua lại tạo nên một bản giao hưởng ồn ào đặc trưng. Không khí ở đây luôn năng động, nhưng cũng lộ rõ sự khó khăn của các tiểu thương nhỏ trước sự chèn ép của các thế lực lớn. Mùi các loại thảo dược đa dạng, gia vị lạ, đôi khi hăng nồng, hòa lẫn với mùi thức ăn đường phố béo ngậy, tạo nên một hương vị rất riêng của khu chợ.

Trong cái không khí huyên náo ấy, Trần Nhị Cẩu, cùng với hai người thuộc hạ thân tín của Lâm Dịch, đang đi lại giữa các gian hàng. Hắn vẫn giữ vẻ mặt ngây ngô thường thấy, nhưng ánh mắt lại rất nhanh nhẹn, quan sát từng tiệm nhỏ, từng gương mặt khắc khổ của những người chủ. Mục tiêu của họ là một tiệm bán vải nhỏ đã cũ kỹ, mặt hàng trông có vẻ ế ẩm, nằm nép mình ở một góc khuất. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên, tên là Quách Lão Bản, với gương mặt đầy nếp nhăn vì lo toan, ánh mắt luôn phảng phất sự lo âu về chén cơm manh áo.

Trần Nhị Cẩu bước đến, nở nụ cười tươi rói. “Quách Lão Bản, ngài có khỏe không? Việc buôn bán dạo này thế nào rồi?”

Quách Lão Bản ngẩng đầu lên, thấy một thanh niên lạ mặt nhưng có vẻ thân thiện, liền thở dài một tiếng. “Ài, làm ăn gì cái thời buổi này nữa chứ, tiểu huynh đệ. Các thương hội lớn như Thiên Phong Thương Hội độc quyền nguồn hàng, ép giá chúng ta đến mức không còn đường sống. Sáng ra mở cửa, tối đến đóng cửa, lời lãi chẳng đáng là bao, mà lo toan thì ngập đầu.” Hắn vừa nói vừa xoa xoa hai bàn tay thô ráp, ánh mắt đầy vẻ bất lực.

Trần Nhị Cẩu gật đầu thông cảm. “Quách Lão Bản nói đúng lắm. Nhị Cẩu đây cũng hiểu nỗi khổ của các lão bản. Chính vì vậy, thiếu gia của chúng tôi, Lâm lão bản, đã có một kế hoạch muốn bàn với ngài và các tiểu thương khác.”

Quách Lão Bản nhíu mày, ánh mắt nghi ngờ. “K��� hoạch gì nữa? Chẳng lẽ lại là mấy trò lừa đảo mới của bọn thương nhân muốn nuốt chửng chúng ta sao? Mấy lão gia lớn chỉ muốn bóc lột chúng ta thôi. Các ngươi cũng vậy sao?” Giọng ông ta đầy vẻ mệt mỏi và cảnh giác, bởi ông đã quá quen với những lời hứa hẹn suông từ các thương hội lớn, rồi cuối cùng cũng chỉ là một hình thức khác của sự bóc lột.

Trần Nhị Cẩu lắc đầu lia lịa, vẻ mặt đầy chân thành. “Không phải đâu, Quách Lão Bản! Thiếu gia của chúng tôi khác. Ngài ấy muốn tạo ra một mạng lưới mà ai cũng có lợi. Ngài ấy nói, sức mạnh của một người không bằng sức mạnh của trăm người cùng chung chí hướng!” Hắn nhớ lại lời Lâm Dịch đã dặn dò, cố gắng dùng những từ ngữ đơn giản, dễ hiểu nhất. “Lão bản, ngài xem, đây là cơ hội để ngài không còn lo lắng về nguồn hàng, không còn sợ bị ép giá nữa. Chúng tôi sẽ cùng nhau làm ăn, cùng nhau phát triển!”

Hắn từ từ lấy ra một cuộn giấy da đã được Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi chuẩn bị kỹ lưỡng. Đó là một bản hợp đồng nhượng quyền đơn giản nhưng rõ ràng, được viết bằng ngôn ngữ dễ hiểu, cam kết quyền lợi cho tiểu thương. “Thiếu gia chúng tôi sẽ cung cấp cho ngài vải vóc chất lượng tốt nhất, từ những nguồn hàng mới mà Bàng Lão Gia không thể chạm tới, với giá ưu đãi. Chúng tôi sẽ hỗ trợ ngài trong việc quảng bá hàng hóa, thu hút khách hàng. Và quan trọng hơn cả, chúng tôi sẽ chia sẻ lợi nhuận với ngài một cách công bằng. Ngài sẽ không phải lo về việc bị ép giá, bị cắt nguồn hàng nữa. Ngài chỉ cần tập trung vào việc bán hàng, và chúng tôi sẽ lo phần còn lại.”

Quách Lão Bản cầm lấy cuộn giấy, đôi mắt nheo lại đọc từng dòng chữ. Ông ta chưa từng thấy một bản hợp đồng nào lại chi tiết và rõ ràng về quyền lợi của tiểu thương như vậy. Hầu hết các giao dịch trước đây đều chỉ là lời nói suông hoặc những thỏa thuận mập mờ, dễ bị bẻ cong. Sau một hồi đắn đo, ông ta vẫn tỏ vẻ hoài nghi. “Nghe có vẻ quá tốt đẹp để là sự thật, tiểu huynh đệ. Các ngươi định lợi gì từ việc này? Chẳng lẽ lại là một cái bẫy khác?”

Trần Nhị Cẩu vẫn kiên nhẫn. “Lợi ích của chúng tôi chính là sự phát triển của cả mạng lưới này, Quách Lão Bản. Thiếu gia của chúng tôi muốn xây dựng một thương hội vững mạnh, không phải bằng cách đạp đổ người khác, mà bằng cách cùng nhau nâng đỡ. Càng nhiều người tham gia, mạng lưới của chúng ta càng lớn mạnh, càng khó bị đánh bại. Bàng Lão Gia có thể chặn một con đường, nhưng hắn không thể chặn hàng trăm con đường nhỏ, không thể đối phó với hàng trăm tiểu thương cùng chung sức.”

Hắn tiếp tục giải thích về cách thức hoạt động, về việc Lâm Dịch đã tìm ra những nguồn cung cấp mới ở các làng nghề nhỏ lẻ, những con đường vận chuyển an toàn mà Hắc Sa Bang không ngờ tới. Hắn cũng kể về sự thành công của những chuyến hàng đầu tiên, về sự tin tưởng mà những người phu khuân vác dành cho Lâm Dịch. Sự nhiệt tình và chân thành của Trần Nhị Cẩu dần dần lay động Quách Lão Bản. Ông nhìn bản hợp đồng một lần nữa, nhìn vào ánh mắt tin cậy của Trần Nhị Cẩu, và cuối cùng, một tia hy vọng bỗng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của ông.

“Thôi được,” Quách Lão Bản nói, giọng vẫn còn chút do dự, “ta sẽ thử xem sao. Nếu l���i các ngươi nói là thật, thì đây đúng là một cơ hội đổi đời cho những tiểu thương nhỏ như ta.”

Trần Nhị Cẩu vui mừng khôn xiết. “Tuyệt vời, Quách Lão Bản! Ngài sẽ không hối hận đâu!” Hắn nhanh chóng giúp Quách Lão Bản ký tên vào bản hợp đồng, hứa hẹn sẽ mang hàng hóa đến trong vài ngày tới và hướng dẫn chi tiết thêm.

Cảnh tượng tương tự cũng dần diễn ra ở một vài cửa hàng khác trong khu chợ. Ban đầu là sự nghi ngờ, cảnh giác, sau đó là sự tò mò, và cuối cùng là một tia hy vọng được thắp lên trong lòng những tiểu thương đã quá chán nản với cuộc sống bị chèn ép. Họ đã quen với việc bị bỏ mặc, bị xem thường, nên khi có một người đứng ra cam kết sẽ bảo vệ và chia sẻ lợi ích, dù còn nhiều nghi ngại, họ vẫn sẵn lòng thử. Những ánh mắt hoài nghi dần được thay thế bằng sự háo hức, bởi vì, đối với họ, đây không chỉ là một cơ hội kinh doanh, mà còn là một cơ hội để tìm thấy tiếng nói, để không còn phải sống trong sự sợ hãi và áp bức.

***

Cùng lúc đó, tại dinh thự tráng lệ của Bàng Lão Gia, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Trong một căn phòng rộng lớn, sang trọng nhưng tĩnh lặng, mùi hương trầm cao cấp thoang thoảng không đủ để xua đi sự nặng nề và căng thẳng bao trùm. Ánh đèn lồng chiếu sáng mờ ảo, làm tôn lên vẻ uy nghi nhưng cũng đầy u ám của gian phòng. Âm thanh duy nhất lúc này là tiếng gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo và tiếng gõ nhẹ của ngón tay Bàng Lão Gia lên mặt bàn gỗ lim quý giá.

Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp trong bộ y phục lụa sang trọng, đang ngồi trên ghế thái sư, sắc mặt tối sầm lại như một đám mây đen sắp nổi giông bão. Đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén của ông ta nheo lại, lộ rõ sự tức giận và căm phẫn. Trước mặt ông là một thuộc hạ đang quỳ gối, đầu cúi thấp, run rẩy báo cáo.

“Lão gia, Lâm Dịch kia đang dùng chiêu lạ,” tên thuộc hạ lắp bắp, giọng run rẩy. “Hắn ta không chỉ tìm được nguồn hàng mới, mà còn... còn đang kết nối các tiệm nhỏ trong Thành Thiên Phong. Hắn ta gọi đó là ‘liên kết’... cam kết cung cấp hàng hóa chất lượng với giá ưu đãi, hỗ trợ buôn bán, và chia sẻ lợi nhuận với bọn tiểu thương. Bọn tiểu thương bị ép quá lâu, giờ có cơ hội nên đang đổ xô theo hắn ta, lão gia ạ.”

Từng lời của tên thuộc hạ như những mũi kim đâm vào tai Bàng Lão Gia. Ông ta không ngờ Lâm Dịch lại có thể nghĩ ra một nước cờ như vậy. Sau khi đã phong tỏa các tuyến đường chính, thậm chí nhờ đến Hắc Sa Bang can thiệp, ông ta tưởng rằng Lâm Dịch sẽ phải quỳ gối xin tha, hoặc ít nhất cũng phải chật vật mãi mới có thể xoay sở được. Ai ngờ, Lâm Dịch không những không gục ngã, mà còn biến chính những ‘con kiến’ nhỏ bé, những đối thủ cạnh tranh của ông ta, thành đồng minh của mình. Cái gọi là ‘mô hình liên kết’ này chẳng khác nào một đòn chí mạng giáng thẳng vào thế độc quyền mà Bàng Lão Gia đã dày công xây dựng bấy lâu nay.

“Khốn kiếp!” Bàng Lão Gia đập mạnh tay xuống mặt bàn, tiếng động vang lên khô khốc, làm rung chuyển cả bình trà sứ cạnh đó. Thuộc hạ giật mình, cúi đầu sát đất. “Ta đã chặn đường vận chuyển, Hắc Sa Bang cũng đã ra tay, vậy mà hắn vẫn có cách này sao? Thật là một tên cáo già! Ta đã đánh giá thấp hắn rồi!”

Ông ta đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng, tiếng bước chân nặng nề vang vọng trên sàn gỗ. Khuôn mặt tròn trịa thường ngày vẫn giữ vẻ bình thản, giờ đây méo mó vì giận dữ. Đôi mắt nhỏ hằn lên những tia máu. “Hắn không chỉ muốn kiếm tiền, hắn muốn phá vỡ trật tự! Hắn muốn đối đầu trực diện với Thiên Phong Thương Hội của ta! Một tên tiểu tử mới đến Thành Thiên Phong chưa được bao lâu mà dám có dã tâm lớn đến vậy sao?”

Bàng Lão Gia nhớ lại Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa đã từng phàn nàn về sự tinh quái của Lâm Dịch, về cách hắn ta tránh né mọi sự truy đuổi trên những con đường mòn. Giờ đây, hắn còn dùng mưu kế này để chia rẽ các thương nhân, để xây dựng một thế lực ngầm. Điều này không chỉ là cạnh tranh thương nghiệp nữa, mà là một mối đe dọa thực sự đối với quyền lực của Bàng Lão Gia trong Thành Thiên Phong.

“Lão gia, chúng ta phải làm gì đây?” tên thuộc hạ dè dặt hỏi. “Nếu cứ để hắn ta tiếp tục, chẳng mấy chốc mà các tiểu thương sẽ ngả về phía hắn, nguồn lợi của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.”

Bàng Lão Gia dừng lại trước cửa sổ, nhìn ra màn đêm u tối. Một cơn gió lạnh thổi qua, làm lay động tấm rèm lụa mỏng. “Phá hoại! Phải phá hoại hắn! Không để hắn thành công!” Ông ta ra lệnh, giọng nói nghiến răng ken két. “Theo dõi chặt chẽ mọi động thái của hắn. Tìm cách phá hoại mạng lưới mới này. Cắt đứt nguồn cung của hắn, dọa dẫm bọn tiểu thương nào dám hợp tác với hắn. Ta không tin một tên tiểu tử không có gốc gác nào lại có thể chống lại quyền lực của Thiên Phong Thương Hội và Hắc Sa Bang!”

Dù ngoài mặt tỏ vẻ kiên quyết, nhưng trong lòng Bàng Lão Gia lại dấy lên một sự lo lắng không hề nhỏ. Ông ta đã quen với việc dùng tiền bạc và bạo lực để giải quyết vấn đề, nhưng Lâm Dịch lại liên tục cho thấy rằng hắn không phải là một đối thủ thông thường. Kế hoạch nhượng quyền này không chỉ là một đòn tấn công kinh tế, mà còn là một sự thách thức về mặt ảnh hưởng và lòng dân. Lâm Dịch đã biến những kẻ yếu thế nhất thành vũ khí của mình, một điều mà Bàng Lão Gia chưa từng nghĩ tới.

Mạng lưới nhượng quyền mới của Lâm Dịch, dù còn non trẻ, đã bắt đầu trở thành một cái gai trong mắt Bàng Lão Gia và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa. Việc các tiểu thương địa phương tham gia sẽ tạo ra một lực lượng liên minh mới, nhưng cũng đồng nghĩa với việc họ sẽ trở thành mục tiêu mới cho những thủ đoạn tàn độc hơn của các đối thủ. Lâm Dịch sẽ cần phải thiết lập các quy tắc rõ ràng và cơ chế bảo vệ vững chắc cho mạng lưới của mình, không chỉ là những lời hứa trên giấy. Ông ta phải bảo vệ những người đã đặt niềm tin vào mình, nếu không, tất cả sẽ sụp đổ.

Bàng Lão Gia nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương trầm. “Hãy chuẩn bị thêm người. Ta muốn biết rõ ràng về từng tiểu thương đã ký kết với Lâm Dịch. Ta muốn biết hắn ta đang cung cấp loại hàng hóa gì, từ đâu đến. Lần này, ta sẽ không để hắn có cơ hội nữa.” Ông ta biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Lâm Dịch không phải là một con mồi dễ xơi. Hắn là một con sói cô độc, nhưng lại có khả năng tập hợp cả bầy đàn. Và điều đó, khiến Bàng Lão Gia cảm thấy bất an hơn bao giờ hết.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free