Lạc thế chi nhân - Chương 326: Ứng Biến Trong Phong Ba: Mạch Máu Mới Của Thiên Phong
Cơn bão đêm qua đã dứt, nhưng bầu trời Thành Thiên Phong vẫn còn âm u, nặng trĩu. Những giọt nước mưa còn đọng trên mái ngói, lấp lánh như những hạt pha lê vỡ vụn dưới ánh sáng yếu ớt của buổi sớm. Trong văn phòng chính của thương hội Lâm Dịch, không khí không hề kém phần ảm đạm. Cái lạnh se sắt của buổi sáng sớm sau mưa dường như ngấm sâu vào từng thớ gỗ, từng tấm rèm, và cả vào tâm trạng của những người đang tề tựu nơi đây. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện hắn là Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Mã Đại Ca. Trên chiếc bàn gỗ gụ đã cũ kỹ, một tấm bản đồ Thành Thiên Phong và vùng lân cận được trải rộng, với những nét mực đỏ và đen đánh dấu các tuyến đường, các điểm nguồn hàng, giờ đây phần lớn đã bị gạch chéo hoặc tô đậm.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, cau mày nhìn tấm bản đồ. Hắn gõ ngón tay thô ráp lên một khu vực bị đánh dấu màu đen kịt. “Mấy ngày qua, hàng hóa từ phía Đông Bắc đều bị chặn lại. Hắc Sa Bang đã lập chốt chặn ngay ngoài cửa ngõ, còn bố trí cả tai mắt ở các đường mòn nhỏ. Chúng không cho một xe hàng nào của chúng ta lọt qua. Ngay cả những chuyến vận chuyển rau củ của các nông h��� nhỏ lẻ cũng bị chúng gây khó dễ, buộc họ phải quay đầu hoặc nộp ‘phí bảo kê’ cắt cổ.” Giọng hắn đầy vẻ bực tức, đôi bàn tay nắm chặt.
Trần Nhị Cẩu, dù vóc dáng trung bình, nhưng đôi mắt nhanh nhẹn và tràn đầy sự hăng hái, cũng tiếp lời: “Đại ca, không chỉ phía Đông Bắc, mà cả phía Nam cũng vậy. Các nhà cung cấp gỗ quý, lụa tơ tằm đều báo là không thể xuất hàng. Chúng còn uy hiếp, dọa nạt những người có ý định bán cho chúng ta. Mấy ngày nay, kho hàng của chúng ta đã vơi đi đáng kể, nếu cứ tiếp tục thế này, chẳng mấy chốc sẽ không còn gì để bán.” Khuôn mặt ngây ngô thường ngày của Nhị Cẩu giờ đây cũng lộ rõ vẻ lo lắng.
Bạch Vân Nhi, vẻ mặt thanh tú thường ngày giờ phủ một màn sương lo âu, đôi mắt thông minh sắc sảo cũng ẩn chứa sự căng thẳng. Nàng khẽ thở dài, thanh kiếm nhỏ giấu bên người dường như cũng đang chờ đợi một cuộc chiến. “Tình hình không khả quan. Các chuyến hàng lớn bị chặn, hàng hóa nhỏ lẻ bị cắt đứt. Chúng ta cần một phương án nhanh chóng và đủ lớn để duy trì hoạt động. Nếu không, uy tín của thương hội sẽ sụt giảm nghiêm trọng, và các đối tác mới vừa mới gia nhập cũng sẽ lung lay.” Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt vừa tin tưởng vừa mang theo một chút bất an.
Mã Đại Ca, người đàn ông phong trần với làn da ngăm đen vì nắng gió, cũng lên tiếng. “Các tuyến đường lớn thì đã bị Hắc Sa Bang kiểm soát chặt chẽ. Chúng còn biết rõ lịch trình, loại hàng hóa. Điều đó cho thấy chúng có nội gián, hoặc chúng đã nắm được quy luật vận chuyển của chúng ta từ lâu rồi.” Hắn ngừng một lát, suy tư. “Các tuyến đường mòn cũ thì nguy hiểm, ít người dùng, nhưng có thể tránh được tai mắt của chúng. Vấn đề là xe ngựa khó đi. Nhiều đoạn đường gập ghềnh, dốc đứng, có cả vực sâu. Chưa kể đến lũ sơn tặc hoặc thú dữ ẩn mình trong rừng sâu.”
Lâm Dịch lắng nghe từng lời báo cáo, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng người, từng nét trên tấm bản đồ. Hắn dùng ngón tay gầy gò của mình, di chuyển chậm rãi trên những con đường được đánh dấu đỏ. Tiếng gió hú qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm và lạnh của buổi sớm, như muốn nhấn chìm căn phòng vào sự tĩnh lặng đáng sợ. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi giấy cũ và mùi mực mới từ tấm bản đồ, trộn lẫn với chút mùi gỗ ẩm mốc từ kiến trúc của thương hội.
“Tình hình không khả quan, nhưng cũng không phải là ngõ cụt,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng hắn trầm tĩnh và chắc nịch, xua tan đi một phần không khí căng thẳng. “Hắc Sa Bang chặn đường chính, vậy chúng ta phải tìm đường phụ. Chúng chặn những nguồn hàng lớn, vậy chúng ta phải tìm những nguồn hàng nhỏ lẻ, phân tán. Chúng muốn cắt đứt mạch máu của chúng ta, vậy chúng ta phải tạo ra những mạch máu mới, len lỏi, khó nắm bắt.”
Trong đầu Lâm Dịch, một trận chiến vĩ mô đang diễn ra. *Đây không chỉ là cuộc chiến thương trường nữa, mà đã biến thành một cuộc chiến tranh du kích kinh tế. Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang đang áp dụng chiến thuật ‘đánh nhanh thắng nhanh’, cắt đứt nguồn cung để ép chúng ta phải khuất phục. Nhưng chúng không hiểu, một người đã từng trải qua cuộc sống hiện đại, được trang bị tư duy logic và khả năng thích nghi cao độ, sẽ không dễ dàng đầu hàng.* Hắn nhớ lại những buổi học về hậu cần, về chiến lược chuỗi cung ứng linh hoạt. *Khi một kênh bị tắc nghẽn, phải tìm ra nhiều kênh khác, dù nhỏ hơn, khó khăn hơn, nhưng phải đảm bảo dòng chảy không bị gián đoạn hoàn toàn.*
“Vân Nhi nói đúng, chúng ta cần một phương án nhanh chóng và đủ lớn để duy trì hoạt động,” Lâm Dịch tiếp lời, ánh mắt nhìn thẳng vào Bạch Vân Nhi. “Nhưng chúng ta không thể trông chờ vào một giải pháp ‘đủ lớn’ ngay lập tức. Chúng ta sẽ áp dụng chiến lược ‘tích tiểu thành đại’. Trần Nhị Cẩu, ngươi phái người thăm dò kỹ lưỡng về Hắc Sa Bang, tìm hiểu về cách thức hoạt động, địa bàn, và nhất là những kẻ cầm đầu. Đồng thời, ngươi phải mở rộng phạm vi tìm kiếm các nguồn cung mới. Không chỉ là những làng lớn, mà là những thôn nhỏ bé, những trang trại biệt lập ở các vùng lân cận Thành Thiên Phong. Ta cần biết họ có gì, số lượng bao nhiêu, và họ có sẵn lòng hợp tác với chúng ta hay không.” Lâm Dịch chỉ vào các vùng rìa trên bản đồ, nơi có những chấm nhỏ tượng trưng cho các làng mạc ít người biết đến. “Hãy tìm những nơi mà Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang ít để mắt tới. Chúng ta sẽ mua sản vật của họ, dù là vải thô, lương thực, thảo dược hay bất cứ thứ gì có giá trị.”
“Vương Đại Trụ, ngươi hãy trấn an anh em, bảo vệ kho hàng và các điểm bán lẻ, nhưng tuyệt đối không được manh động.” Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ. “Chúng ta không thể đối đầu trực diện với Hắc Sa Bang bằng bạo lực lúc này. Điều quan trọng nhất là giữ vững lực lượng, duy trì niềm tin của người lao động. Ngươi hãy tổ chức lại việc phòng thủ, và quan trọng nhất, hãy chuẩn bị nhân lực để tiếp nhận hàng hóa từ các tuyến đường mới. Bảo đảm an toàn cho các phu khuân vác, đó là ưu tiên hàng đầu.”
Cuối cùng, Lâm Dịch nhìn Mã Đại Ca, ánh mắt kiên định. “Mã Đại Ca, kinh nghiệm của ngươi là vô giá. Ngươi nói về các tuyến đường mòn cũ, những con đường ít người biết đến. Đó chính là thứ chúng ta cần. Ta cần ngươi cùng Trần Nhị Cẩu đi khảo sát thực địa. Tìm ra những con đường mòn, dù gập ghềnh, hiểm trở đến mấy, miễn là nó có thể dẫn hàng hóa vào Thành Thiên Phong mà không bị Hắc Sa Bang phát hiện. Ta tin vào khả năng của ngươi trong việc tìm kiếm và đánh giá tuyến đường.” Lâm Dịch ngón tay di chuyển đến một khu vực trên bản đồ, nơi được đánh dấu là “Rừng Trúc Thanh Tịnh”. “Rừng Trúc Thanh Tịnh... nghe có vẻ yên bình nhưng cũng đầy hiểm nguy. Mã Đại Ca, liệu chúng ta có thể cải tiến các loại xe để đi qua đó không? Hoặc dùng bè gỗ nhỏ vận chuyển qua các con sông nhỏ len lỏi trong rừng? Bàng Lão Gia muốn mình phải hối hận vì đã dám đối đầu với hắn. Nhưng hắn quên rằng, Lạc Thế Chi Nhân này đã trải qua biết bao sóng gió. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải làm những điều mà mình không muốn.”
Một tiếng sét đánh chói tai, rền vang khắp không gian, khiến cả căn phòng rung lên nhè nhẹ. Cơn mưa bắt đầu trút xuống, ào ạt trên mái ngói, như tiếng khóc than của đất trời. Lâm Dịch đứng đó, nhìn ra màn mưa như trút, đôi tay nắm chặt. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh tự nhủ, *và bây giờ là lúc mình phải vận dụng nó một cách triệt để nhất.* Anh quay lại nhìn Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, ánh mắt kiên định. “Hãy nhớ, đây không phải là kết thúc. Đây chỉ là một khởi đầu mới. Chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ tìm cách đối phó với Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, không phải bằng bạo lực mù quáng, mà bằng mưu lược và sự kiên trì. Và chúng ta sẽ chứng minh cho Thành Thiên Phong thấy, cái gọi là ‘lòng tin’ của dân chúng, dưới sự bảo vệ đúng đắn, sẽ không bao giờ tan biến như bọt biển.”
***
Vài ngày sau cuộc họp căng thẳng, không khí tại Quán Trọ Lạc Nguyệt trở nên sôi động hơn bao giờ hết dưới ánh đèn lồng rực rỡ buổi chiều tối. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, và tiếng cười giòn tan của thực khách hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng ấm cúng. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và chút khói gỗ từ bếp lò lan tỏa khắp không gian, mời gọi những lữ khách mệt mỏi dừng chân.
Trong một góc khuất của quán trọ, Lâm Dịch ngồi đối diện với Trần Nhị Cẩu và Mã Đại Ca. Hai người họ vừa trở về sau chuyến đi khảo sát kéo dài nhiều ngày. Dù vóc dáng và phong thái khác biệt, nhưng cả hai đều mang chung một vẻ mệt mỏi pha lẫn sự phấn khích khó tả. Trên bàn, vài món ăn đơn giản như đậu phụ xào, rau luộc và một bình trà nóng hổi bốc khói nghi ngút. Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm dịu của lá trà lan tỏa trong miệng, giúp xua đi phần nào sự căng thẳng tích tụ.
Trần Nhị Cẩu, với khuôn mặt giờ đây lấm lem bụi đường nhưng đôi mắt sáng rực, không giấu nổi vẻ hưng phấn. “Đại ca, chúng ta tìm thấy vài làng nhỏ ở phía Tây Nam Thành. Họ có thể cung cấp một ít vải thô, lương thực, dù số lượng không lớn nhưng có thể duy trì tạm thời. Các làng đó nằm sâu trong núi, ít người qua lại, nên Hắc Sa Bang chưa động đến. Người dân ở đó rất chất phác, họ sẵn lòng bán hàng cho chúng ta với giá cả phải chăng, chỉ cần chúng ta đảm bảo đường vận chuyển an toàn.” Nhị Cẩu nói một mạch, vội vàng rót thêm trà cho mình, bàn tay run run vì mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn đầy nhiệt huyết. “Có một làng chuyên làm đồ gốm thô, tuy không tinh xảo bằng gốm sứ lớn, nhưng lại rất bền chắc, rất phù hợp để làm vật dụng hàng ngày. Một làng khác thì có nghề dệt vải gai dầu, tuy thô ráp nhưng lại rất ấm và chắc chắn.”
Mã Đại Ca gật đầu, tiếp lời: “Còn về đường đi, có một con đường mòn cổ, đi xuyên qua Rừng Trúc Thanh Tịnh. Nó dài hơn, khó đi hơn nhưng rất ít người biết đến. Con đường này vốn là lối đi của những người thợ săn và tiều phu từ hàng chục năm trước, sau này bị bỏ hoang. Nhiều đoạn bị cây cối che phủ, đá lở, nhưng chúng ta đã dọn dẹp tạm thời. Chúng ta còn phát hiện một vài con suối nhỏ chảy qua rừng, có thể dùng bè gỗ thô sơ để vận chuyển một phần hàng hóa nhẹ.” Mã Đại Ca nói, giọng điệu rắn rỏi hơn Nhị Cẩu, thể hiện sự từng trải của một người chuyên vận chuyển. “Tuy nhiên, con đường này không dành cho xe ngựa thông thường. Cần phải gia cố xe, hoặc chế tạo loại xe đặc biệt. Và cũng cần thêm người có kinh nghiệm đi rừng để dẫn đường.”
Lâm Dịch trầm ngâm lắng nghe, thỉnh thoảng nhấp trà và ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ nhỏ. Hắn cảm nhận mùi khói gỗ từ quán trọ, và tưởng tượng ra mùi đất ẩm, cỏ cây dại từ những tuyến đường mới m�� Nhị Cẩu và Mã Đại Ca vừa miêu tả. *Rừng Trúc Thanh Tịnh... cái tên nghe thật thanh bình, nhưng Mã Đại Ca nói là hiểm nguy. Dưới vẻ ngoài yên ả, thường ẩn chứa những điều bất ngờ nhất.* Hắn đã từng đọc qua những câu chuyện về những con đường cổ xưa, những di tích bị lãng quên trong rừng sâu. *Liệu con đường này có giấu giếm điều gì khác ngoài những khó khăn về địa hình?*
“Rừng Trúc Thanh Tịnh… nghe có vẻ yên bình nhưng cũng đầy hiểm nguy,” Lâm Dịch lặp lại, ánh mắt nhìn xa xăm, như đang hình dung ra con đường mà họ vừa miêu tả. “Mã Đại Ca, liệu chúng ta có thể cải tiến các loại xe để đi qua đó không? Hoặc dùng bè gỗ nhỏ vận chuyển qua các con sông? Ta nhớ ngươi từng nói về việc gia cố xe ngựa để chở hàng nặng qua những đoạn đường khó. Bây giờ, chúng ta cần một loại xe ngựa linh hoạt hơn, có khả năng vượt địa hình.”
Mã Đại Ca gật đầu, đôi mắt lấp lánh sự tự tin. “Đúng vậy, Đại ca. Chúng ta có thể dùng gỗ cứng hơn để làm khung xe, gia cố trục bánh, và quan trọng nhất là thiết kế lại bánh xe. Bánh xe cần to hơn, có nhiều gai hơn để tăng ma sát, hoặc bọc sắt để chống trơn trượt trên đất bùn và đá. Tuy nhiên, việc này sẽ làm giảm tốc độ vận chuyển và tăng chi phí.”
“Chi phí và tốc độ bây giờ không phải là ưu tiên hàng đầu. An toàn và khả năng vận chuyển liên tục mới là điều quan trọng,” Lâm Dịch đáp. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn trong tình cảnh này, chúng ta phải chấp nhận hy sinh một phần lợi nhuận, tạm thời bỏ qua yếu tố hiệu quả để đảm bảo sự ổn định.* “Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục liên lạc với các làng nhỏ đó, xây dựng mối quan hệ tốt. Chúng ta sẽ mua hàng của họ đều đặn, với giá cả hợp lý, đảm bảo lợi ích cho cả hai bên. Nói với họ rằng chúng ta sẽ lo liệu việc vận chuyển, họ chỉ cần sản xuất.”
“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, nét mặt rạng rỡ. “Nhị Cẩu sẽ lập tức đi làm!”
“Mã Đại Ca,” Lâm Dịch quay sang, “ngươi hãy cùng Vương Đại Trụ bàn bạc, lên kế hoạch chi tiết cho việc cải tiến xe và xây dựng đội ngũ phu khuân vác, dẫn đường. Ta cần một đội ngũ tinh nhuệ, có kinh nghiệm đi rừng và khả năng tự vệ. Con đường Rừng Trúc Thanh Tịnh không chỉ khó đi mà còn có thể có những hiểm nguy khác, ta không muốn bất cứ ai phải gặp nạn.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên vẻ tính toán. “Hãy giữ bí mật tuyệt đối về tuyến đường này. Chỉ những người thực sự tin cậy mới được biết. Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang đang theo dõi mọi động thái của chúng ta. Chúng ta không thể để lộ sơ hở.”
Lâm Dịch cảm thấy cái nóng của ánh nắng ban trưa đã bắt đầu len lỏi qua cửa sổ, xua đi sự ẩm ướt của buổi sáng. *Việc Lâm Dịch phải tìm đến các nguồn cung và tuyến đường ở vùng nông thôn, xa Thành Thiên Phong, cho thấy sự phụ thuộc vào các khu vực này sẽ tăng lên và có thể mở ra những mối quan hệ mới với người dân địa phương hoặc các thế lực nhỏ lẻ khác.* Hắn biết, giải pháp này chỉ là tạm thời, nhưng nó sẽ giúp thương hội trụ vững, chờ đợi thời cơ phản công. Hắn tựa lưng vào ghế, thở phào nhẹ nhõm. Cuộc chiến này sẽ còn dài, nhưng ít nhất, họ đã tìm thấy một con đường.
***
Buổi trưa nắng gắt, trời quang đãng không một gợn mây, không khí nóng bức bao trùm lấy Trạm Tiếp Tế nhỏ bé nằm khuất nẻo gần Thôn Làng Sơn Cước. Đây là một điểm dừng chân đơn sơ, chỉ có vài mái hiên che nắng, một giếng nước và một vài chiếc bàn gỗ thô ráp. Tiếng ve kêu râm ran khắp các ngọn cây, báo hiệu một ngày hè oi ả.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và làn da rám nắng, đứng đợi dưới một mái hiên, mắt hướng về phía con đường mòn lởm chởm đá và cây cối rậm rạp. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, thấm ướt vạt áo thô của người lao động. Hắn cẩn thận vuốt lại vết sẹo nhỏ trên má, một thói quen mỗi khi hắn căng thẳng. Nôn nao xen lẫn hy vọng, hắn chờ đợi đoàn xe cải tiến đầu tiên của Lâm Dịch.
Từ xa, tiếng bánh xe kẽo kẹt vang vọng, xen lẫn tiếng hô hoán của phu khuân vác. Dần dần, những bóng dáng lấp ló hiện ra từ cuối con đường mòn. Đó là đoàn xe của thương hội Lâm Dịch, nhưng không phải những chiếc xe ngựa thông thường. Những chiếc xe này được gia cố bằng ván gỗ dày, khung xe được đóng chắc chắn hơn, và đặc biệt là những bánh xe to lớn, bọc sắt, có vẻ nặng nề nhưng lại vô cùng bền chắc, dễ dàng vượt qua những đoạn đường gồ ghề. Bên cạnh những chiếc xe ngựa, một số phu khuân vác đang đẩy những chiếc xe đẩy tay được thiết kế đặc biệt, với hai bánh lớn và tay cầm dài, giúp họ dễ dàng vận chuyển hàng hóa qua những đoạn đường hẹp và dốc. Khuôn mặt họ lấm lem bụi đất, quần áo ướt đẫm mồ hôi, nhưng ánh mắt ai nấy đều lộ rõ vẻ vui mừng, thậm chí là tự hào, vì đã hoàn thành chuyến đi đầy gian nan.
Mã Đại Ca đi đầu đoàn xe, vẻ mặt phong trần nhưng rạng rỡ. Hắn vẫy tay chào Vương Đại Trụ từ xa, nụ cười sảng khoái hiện rõ trên khuôn mặt. “Mã Đại Ca, chuyến này sao rồi? Hàng hóa đủ cả chứ?” Vương Đại Trụ hỏi, giọng nói to rõ, đầy vẻ sốt ruột.
Mã Đại Ca bước đến, vỗ mạnh vào vai Vương Đại Trụ. “Đại Trụ huynh đệ, không thiếu một món nào! Hàng hóa từ Thôn Đào Viên, Làng Mai Lâm, và cả từ Khu Rừng Thông đều đã về đây đủ cả. Đường tuy khó đi, nhưng Hắc Sa Bang không hề hay biết. Chúng chỉ canh giữ các tuyến đường lớn, không ngờ chúng ta lại đi đường vòng qua Rừng Trúc Thanh Tịnh này.” Hắn chỉ tay về phía con đường đã đi qua, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ. “Lâm huynh thật sự có đầu óc! Ai mà nghĩ ra được cách này chứ? Những chiếc xe ngựa cải tiến này tuy chậm nhưng lại cực kỳ hiệu quả trên địa hình hiểm trở. Nhờ có nó mà chúng ta đã vượt qua được những đoạn dốc đứng và những con đường lầy lội.”
Một phu khuân vác trẻ tuổi, khuôn mặt ngây ngô nhưng tràn đầy sức sống, vừa đặt gánh hàng xuống, thở hổn hển nhưng vẫn nở nụ cười tươi rói. “Đúng vậy, Vương Đại Trụ! Lâm lão bản đã chu đáo chuẩn bị cả đồ ăn, nước uống dọc đường. Chúng tôi chưa từng thấy ông chủ nào quan tâm đến anh em như vậy! Dù đường xa vất vả, nhưng ai nấy đều có sức mà đi, không một ai than vãn.” Giọng nói chất phác của anh ta vang lên, mang theo sự biết ơn chân thành. Một người phu khuân vác khác, lớn tuổi hơn, cũng gật gù đồng tình. “Lâm lão bản còn dặn dò phải cẩn thận từng bước, không được liều mạng. Cả chuyến đi, Mã Đại Ca cũng luôn nhắc nhở anh em, giúp đỡ lẫn nhau. Chúng tôi cảm thấy được tin tưởng và tôn trọng.”
Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, lòng hắn ấm áp. Hắn biết Lâm Dịch không chỉ dùng mưu lược mà còn dùng cả cái tâm để đối đãi với mọi người. Đó là lý do vì sao mọi người lại tin tưởng và sẵn sàng liều mình vì hắn đến vậy. Hắn bắt đầu kiểm tra hàng hóa, từ những kiện vải thô, bao lương thực cho đến những giỏ thảo dược. Tất cả đều được đóng gói cẩn thận, không một chút hư hại.
“Tốt! Tốt lắm!” Vương Đại Trụ reo lên, khuôn mặt rạng rỡ. “Vậy là chúng ta đã tìm ra được một mạch máu mới cho Thành Thiên Phong rồi. Hắc Sa Bang có lẽ đang hả hê vì nghĩ đã cắt đứt được nguồn cung của chúng ta, nhưng chúng sẽ phải ngạc nhiên lắm đây.” Hắn cùng Mã Đại Ca bàn bạc thêm về chuyến đi, về những đoạn đường khó khăn cần cải thiện, về việc luân chuyển nhân công để đảm bảo sức khỏe cho mọi người.
Nhìn những khuôn mặt lấm lem bụi đất nhưng ánh mắt ánh lên vẻ tự hào của những người phu khuân vác, Vương Đại Trụ cảm thấy một niềm tin vững chắc. Lâm Dịch đã không chỉ giải quyết được vấn đề nguồn cung và vận chuyển, mà còn củng cố thêm niềm tin và sự gắn bó của những người cùng hắn chèo lái con thuyền thương hội. *Sự tức giận của Bàng Lão Gia và Thủ Lĩnh Bang Hắc Sa khi kế hoạch bị phá sản báo hiệu họ sẽ không dễ dàng bỏ cuộc và có thể sẽ dùng đến những thủ đoạn tàn độc hơn trong tương lai.* Vương Đại Trụ thầm nghĩ. Tuy nhiên, lúc này, niềm vui chiến thắng nhỏ bé này đã xua tan đi phần nào lo âu.
Khi cả đoàn xe đã nghỉ ngơi và ăn uống xong, tiếng bánh xe kẽo kẹt lại vang lên, tiếp tục hành trình vào sâu trong Thành Thiên Phong. Những chiếc xe cải tiến và những chiếc xe đẩy tay chất đầy hàng hóa dần khuất dạng sau những rặng cây. Con đường mòn xuyên qua Rừng Trúc Thanh Tịnh, một con đường tưởng chừng bị lãng quên, giờ đây đã trở thành huyết mạch mới của thương hội Lâm Dịch, len lỏi qua sự phong tỏa của Hắc Sa Bang.
Dù chỉ là những nguồn cung nhỏ lẻ, những con đường hiểm trở, nhưng chúng đã chứng minh rằng ý chí và mưu lược có thể vượt qua bạo lực và áp bức. Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang có lẽ đang hả hê vì nghĩ đã bóp nghẹt được Lâm Dịch, nhưng chúng không hề hay biết rằng, mạch máu mới đã bắt đầu tuôn chảy, mang theo sự kiên cường và niềm hy vọng của một kẻ Lạc Thế Chi Nhân. Cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước, nhưng ít nhất, Lâm Dịch đã chứng minh rằng hắn không dễ dàng bị đánh bại. Hắn không chỉ tìm thấy đường sống mà còn mở ra những khả năng mới, những mối liên kết mới với các vùng nông thôn, những nơi mà quyền lực đen tối chưa thể vươn tới. Và biết đâu, trên những con đường ít ai biết đến này, hắn sẽ còn khám phá ra những bí mật khác của thế giới Đại Hạ, những điều mà ngay cả những kẻ quyền lực nhất cũng không thể ngờ tới.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.