Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 325: Phong Ba Vô Hình: Cuộc Chiến Trên Đường Vận Chuyển

Trong thư phòng rộng rãi của Bàng Lão Gia, ánh nắng ban mai len lỏi qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải những vệt sáng vàng nhạt lên tấm thảm Ba Tư đắt tiền và những giá sách cao ngất chất đầy kinh thư cổ. Hương trầm dịu nhẹ thoảng trong không khí, quyện lẫn với mùi mực tàu và gỗ đàn hương, tạo nên một không gian tĩnh mịch, trang nghiêm nhưng ẩn chứa sự uy quyền và xa hoa. Bàng Lão Gia ngồi trên chiếc ghế tựa làm từ gỗ lim quý hiếm, ung dung nhấp một ngụm trà ngọc quý, đôi mắt nhỏ híp lại đầy vẻ thỏa mãn. Bộ y phục lụa vân cẩm màu xanh sẫm, thêu hoa văn tinh xảo, giờ đây đã được thay mới tinh tươm, không còn dấu vết của sự nhăn nhúm, xộc xệch đêm qua. Khuôn mặt tròn trịa của ông ta đã lấy lại vẻ hồng hào, tươi tắn, chỉ có khóe môi nhếch lên một nụ cười ẩn ý, phảng phất vẻ đắc thắng.

Tiếng bước chân khẽ khàng vang lên, một người đàn ông thân hình vạm vỡ, mặc bộ y phục đen tuyền, tiến vào thư phòng. Đó là A Cường, một trong những tay chân thân tín của Hắc Sa Bang, được Bàng Lão Gia tin tưởng giao phó những nhiệm vụ quan trọng. Vẻ mặt A Cường lạnh lùng, nhưng đôi mắt hắn lộ rõ sự cung kính khi đứng trước Bàng Lão Gia. Hắn không nói gì, chỉ cúi đầu, chờ đợi mệnh lệnh.

Bàng Lão Gia đặt chén trà xuống, tiếng ngọc va vào bàn đá cẩm thạch khẽ khàng nhưng đủ để xé tan sự tĩnh mịch. Ông ta nhướng mày, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa sự sắc lạnh của kẻ nắm quyền. “Sao rồi? Thằng nhóc họ Lâm đó đã nếm mùi lợi hại của Thành Thiên Phong chưa? Hay là vẫn còn mơ mộng về cái gọi là ‘lòng tin’ với ‘lợi ích chung’ của nó?”

A Cường bước lên một bước, giọng nói chắc nịch, không chút do dự. “Bẩm Lão Gia, mọi việc đã theo đúng kế hoạch. Tuyến đường phía Đông, nơi vận chuyển chủ yếu các mặt hàng gốm sứ và nông sản của Lâm Gia, đã bị chặn đứng hoàn toàn. Chúng tôi đã cho người canh giữ tại các cửa ngõ, không một chuyến hàng nào của Lâm Dịch có thể qua lọt. Phía Tây cũng vậy, các chuyến xe chở nguyên liệu thô từ các làng nghề lân cận đều bị chúng tôi ‘chăm sóc’ đặc biệt. Mấy tên phu khuân vác, những kẻ vốn chỉ quen với việc đổ mồ hôi trên đường, giờ sợ đến xanh mặt, không dám bén mảng đến gần các trạm tiếp tế hay kho hàng của Lâm Dịch nữa.”

Bàng Lão Gia khẽ gật đầu, nụ cười trên môi càng thêm sâu sắc. “Còn nguồn cung linh dược và thảo mộc từ chợ Linh Dược thì sao?”

“Thưa Lão Gia,” A Cường tiếp lời, “chúng tôi đã ‘nói chuyện’ với các chủ sạp hàng lớn nhỏ ở chợ. Họ hiểu rõ ‘quy tắc’ ở Thành Thiên Phong này. Không ai dám bán nguyên liệu cho thương hội Lâm Gia nữa. Một vài kẻ cứng đầu ban đầu còn định chống đối, nhưng sau khi được ‘khuyên nhủ’ một cách thấu đáo, bọn chúng cũng đã biết điều.” Giọng A Cường không giấu được vẻ tự mãn khi nhắc đến những thủ đoạn của mình. Hắn biết rõ Bàng Lão Gia muốn nghe những gì.

Bàng Lão Gia vươn tay, ra hiệu cho A Cường lùi xuống một chút. Ông ta dựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, tận hưởng giây phút chiến thắng. Trong đầu ông ta, hình ảnh Lâm Dịch đang bối rối, hoang mang hiện lên rõ nét. *Cái thứ nhãi ranh non nớt, cứ tưởng có vài ba chiêu trò mới lạ là có thể lật đổ cái trật tự mà Bàng mỗ đã gây dựng mấy chục năm nay sao?* Ông ta cười khẩy. *Thành Thiên Phong này, không phải nơi để thằng nhóc đó diễn trò ‘thương nhân lương thiện’ đâu. Nơi đây vận hành bằng quyền lực và luật rừng, bằng những mối quan hệ chằng chịt và những thủ đoạn mà nó còn chưa biết đến.*

Ông ta mở mắt, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo, quét qua A Cường. “Tốt lắm! Để xem nó còn dùng cái ‘chiến lược thị trường’ chết tiệt gì nữa. Chơi với Bàng mỗ, không đơn giản chỉ là bạc trắng đâu! Nó sẽ phải hiểu, ở Thành Thiên Phong này, tiền bạc chỉ là một phần, quyền lực và sự tàn nhẫn mới là thứ quyết định kẻ thắng người thua.”

A Cường cúi đầu. “Thuộc hạ đã hiểu. Chúng tôi sẽ tiếp tục giám sát chặt chẽ, không để bất cứ sơ hở nào.”

Bàng Lão Gia vẫy tay ra hiệu cho A Cường lui ra. Khi chỉ còn lại một mình trong thư phòng, ông ta đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn xanh mướt bên dưới. Một cảm giác hả hê dâng trào trong lòng. Ông ta đã từng lo lắng, đã từng tức giận đến điên người khi chứng kiến Lâm Dịch từng bước lấn át thị trường, giành lấy lòng tin của dân chúng bằng những chiêu trò mà ông ta cho là "rẻ tiền" nhưng lại hiệu quả một cách đáng sợ. Cái gọi là "dịch vụ hậu mãi", "lợi ích chung", hay "bảo vệ thương nhân nhỏ" của Lâm Dịch, trong mắt Bàng Lão Gia, chỉ là những lời đường mật để che giấu tham vọng và sự xảo trá của một k��� tiểu nhân. Nhưng giờ đây, ông ta đã ra tay. Và một khi Bàng Lão Gia đã ra tay, mọi chuyện sẽ trở về đúng quỹ đạo của nó.

*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời này Bàng Lão Gia đã nghe nhiều, và ông ta tin vào điều đó hơn ai hết. Sự công bằng chỉ dành cho kẻ mạnh, cho kẻ biết nắm bắt thời cơ và dùng mọi thủ đoạn để đạt được mục đích. Lâm Dịch đã phạm phải sai lầm lớn nhất là dám đối đầu với ông ta. Nó đã quá ngây thơ, quá tự tin vào cái "tri thức" hiện đại của mình mà quên mất rằng, ở Đại Hạ này, quyền lực và bạo lực mới là thứ ngôn ngữ chung nhất.

Ông ta nhếch mép. *Cái thằng nhãi ranh đó, chắc giờ đang cuống cuồng tìm cách đối phó. Nhưng nó sẽ tìm được gì? Những con đường bị chặn, những nguồn cung bị cắt đứt, những kẻ buôn bán sợ hãi không dám hợp tác. Nó sẽ thấy cái gọi là "lòng tin" của dân chúng, dưới lưỡi dao của cường quyền, cũng có thể tan biến như bọt biển. Và cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ.*

Bàng Lão Gia quay trở lại ghế, nhấp một ngụm trà nữa. Vị trà đăng đắng nhưng hậu ngọt, giống như cảm giác sau một cuộc chiến căng thẳng nhưng giành được chiến thắng. Ông ta sẽ không chỉ đơn thuần là chặn đứng Lâm Dịch, mà còn muốn hủy hoại danh tiếng, uy tín của nó, khiến nó không còn chỗ dung thân ở Thành Thiên Phong này. Đây không chỉ là một cuộc chiến thương trường đơn thuần, mà là một cuộc chiến giành lại quyền kiểm soát, giành lại vị thế độc tôn mà ông ta đã mất. Và ông ta, Bàng Lão Gia, sẽ không bao giờ thua cuộc. Ánh mắt ông ta lóe lên vẻ độc địa, như một con mãng xà đang chuẩn bị nuốt chửng con mồi, chậm rãi và đầy tự tin.

***

Cùng lúc đó, tại thương hội của Lâm Dịch ở Thành Thiên Phong, không khí hoàn toàn trái ngược. Ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè dội thẳng xuống sân, khiến những phiến đá xanh bốc lên hơi nóng hầm hập. Mùi mồ hôi và bụi bặm quyện lẫn trong không khí oi bức, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt và căng thẳng bao trùm. Tiếng chân người hối hả, tiếng la ó, tiếng va chạm đồ đạc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, không còn sự nhịp nhàng, trật tự như thường lệ. Trần Nhị Cẩu, với khuôn mặt vốn dĩ luôn tươi roi rói, giờ đây xanh mét, đôi mắt đảo liên tục vì lo lắng. Hắn chạy đi chạy lại giữa các gian hàng, tai nghe điện báo cáo từ các tiểu nhị, miệng không ngừng lẩm bẩm.

“Đại ca Vương, tiểu nhị ở cửa thành phía Đông vừa báo tin, chuyến hàng gốm sứ từ xưởng Mộc Lan bị chặn lại, không cho vào thành!” Trần Nhị Cẩu vừa nói vừa lau vội những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. “Bọn họ nói có một đám người lạ mặt, ăn mặc hung tợn, đứng án ngữ ngay cổng, không cho bất kỳ xe hàng nào của Lâm Gia đi qua.”

Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ như một bức tường đồng, đang đứng giữa sân, hai tay chống nạnh, vẻ mặt cau có. Làn da ngăm đen của anh càng thêm sạm lại dưới cái nắng chói chang, và vết sẹo nhỏ trên má như co giật theo từng nhịp thở dồn dập. Anh vừa nghe báo cáo của Trần Nhị Cẩu, vừa nhìn về phía cổng, nơi mấy tên phu khuân vác đang run rẩy tập trung, không dám nhúc nhích. “Cái gì?! Ai dám to gan vậy? Mới hôm qua vẫn bình thường mà! Hàng hóa của chúng ta vẫn được vận chuyển trôi chảy cơ mà!” Giọng Vương Đại Trụ vang như tiếng trống, thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Anh không thể tin nổi vào tai mình. Mấy ngày qua, mọi chuyện đều thuận lợi, các điểm bán hàng mới mọc lên như nấm, hàng hóa cung không đủ cầu. Vậy mà chỉ sau một đêm, mọi thứ bỗng chốc đảo lộn.

Chưa kịp dứt lời, một bóng người cao lớn, vạm vỡ khác vội vã từ bên ngoài chạy vào. Đó là Mã Đại Ca, người dẫn đoàn xe chuyên trách vận chuyển hàng hóa đường dài. Khuôn mặt anh ta xám xịt, mồ hôi nhễ nhại, dường như vừa trải qua một cuộc truy đuổi hay một sự kiện kinh hoàng nào đó. Đôi mắt phong trần thường ngày giờ ánh lên vẻ hoảng sợ và tức giận.

“Lâm Dịch huynh đệ! Xảy ra chuyện lớn rồi!” Mã Đại Ca thở hổn hển, chạy thẳng đến chỗ Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. “Đoàn xe của ta… đoàn xe của ta bị một đám người lạ mặt chặn ở trạm tiếp tế ngoài thành. Chúng nói… chúng nói đây là ‘quy tắc mới’, không có ‘lệnh’ thì không ai được vận chuyển hàng của thương hội Lâm Gia!” Anh ta đưa tay quệt vội mồ hôi trên trán, giọng nói run rẩy. “Chúng còn dọa nếu cố tình, sẽ ‘liệu lý’ cả người lẫn hàng! Lão Mã phu, một người phu xe già cả, vì cố gắng thuyết phục mà bị chúng đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, giờ đang nằm la liệt ở kia kìa!” Mã Đại Ca chỉ tay về phía một góc sân, nơi một ông lão lưng còng, râu bạc đang được mấy người khác đỡ dậy, khuôn mặt tái nhợt vì đau đớn và sợ hãi.

Vương Đại Trụ nghe vậy thì đôi mắt đỏ ngầu, nắm đấm siết chặt, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cánh tay vạm vỡ. Anh vốn là người nóng nảy, không chịu được cảnh ức hiếp. “Mấy tên khốn kiếp! Chúng dám làm càn như vậy sao? Để ta! Để ta dẫn người đi xem thử, xem ai dám ngang nhiên chặn đường làm ăn của chúng ta!” Anh ta định xông ra ngoài, nhưng Trần Nhị Cẩu vội vàng níu lại.

“Đại ca Vương bình tĩnh đã! Lâm đại ca chưa ra lệnh mà!” Trần Nhị Cẩu lắp bắp, dù bản thân cũng đang rất hoảng loạn. “Chúng ta cần báo cáo cho Lâm đại ca trước đã.”

Mã Đại Ca gật đầu lia lịa, cố gắng trấn tĩnh. “Đúng vậy, Đại Trụ huynh. Bọn chúng không giống những tên cướp thông thường. Chúng có tổ chức, có vẻ là những người của Hắc Sa Bang. Chúng còn nói… chúng còn nói đây là lệnh của ‘người lớn’ trong thành.” Giọng anh ta nhỏ dần, ánh mắt đầy lo lắng. Mã Đại Ca đã lăn lộn trên đường nhiều năm, anh ta biết rõ sự đáng sợ của Hắc Sa Bang và những thế lực ngầm ở Thành Thiên Phong.

Không khí trong thương hội càng thêm nặng nề. Các tiểu nhị, phu xe, những người làm công đều tập trung lại, xì xào bàn tán. Sự lo sợ lan tỏa nhanh chóng như dịch bệnh. Ai cũng hiểu, một khi Hắc Sa Bang đã nhúng tay vào, mọi chuyện sẽ không còn đơn giản nữa. Đây không chỉ là chuyện tranh giành làm ăn, mà có thể là một cuộc chiến sinh tử. Nhiều người đã bắt đầu tỏ ra hoang mang, không biết liệu thương hội Lâm Gia có thể đứng vững được trước thế lực hùng mạnh như Hắc Sa Bang hay không. Một vài người còn lén nhìn nhau, ánh mắt lộ rõ sự dao động, ý muốn tìm đường thoát thân.

Vương Đại Trụ hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cơn giận đang bốc lên ngùn ngụt. Anh biết, Trần Nhị Cẩu nói đúng. Mọi chuyện cần phải được Lâm Dịch quyết định. Lâm Dịch luôn có những suy tính thâm sâu mà không ai có thể đoán trước. Nhưng trong lòng anh, một nỗi lo lắng âm ỉ. Lần này, đối thủ không còn là Bàng Lão Gia với những thủ đoạn kinh doanh bẩn thỉu, mà là một bang phái giang hồ chuyên nghiệp, tàn nhẫn và không từ thủ đoạn.

Trần Nhị Cẩu quay sang Vương Đại Trụ, giọng nói căng thẳng. “Đại ca Vương, chúng ta… chúng ta phải làm sao đây? Hàng hóa đang ùn ứ ở các cửa thành, không thể vào được. Nguyên liệu thô từ bên ngoài cũng bị chặn. Nếu cứ thế này, chỉ vài ngày nữa là các điểm bán hàng của chúng ta sẽ trống rỗng. Khách hàng sẽ quay lưng, và chúng ta sẽ mất hết.” Hắn nhìn quanh, thấy sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt của từng người làm công, cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Hắn đã chứng kiến Lâm Dịch từng bước gây dựng thương hội này từ con số không, giờ đây lại đứng trước nguy cơ sụp đổ chỉ vì những thủ đoạn bẩn thỉu.

Vương Đại Trụ đặt tay lên vai Trần Nhị Cẩu, ánh mắt kiên định. “Cứ bình tĩnh. Lâm Dịch huynh đệ sẽ có cách. Chúng ta cứ báo cáo đầy đủ tình hình cho hắn đã. Trước mắt, hãy lo cho lão Mã phu và những người bị thương khác.” Anh cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, nhưng trong lòng anh cũng đang dậy sóng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Anh nhớ lại lời Lâm Dịch thường nói. Nhưng trong tình cảnh này, để sinh tồn, liệu họ có phải đánh đổi những gì?

***

Chiều tối, gió bắt đầu nổi lên mạnh, cuốn theo những đám mây đen kịt từ phía chân trời, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp trút xuống Thành Thiên Phong. Không khí oi bức ban trưa đã dịu đi phần nào, nhưng sự căng thẳng trong văn phòng của Lâm Dịch thì vẫn như đặc quánh. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn làm việc, hắt bóng Lâm Dịch lên bức tường phía sau, khiến cái bóng của anh trông càng thêm cao lớn và cô độc. Anh ngồi sau chiếc bàn gỗ thô mộc, ánh mắt sắc bén như chim ưng, chăm chú nhìn vào tấm bản đồ Thành Thiên Phong và các tuyến đường vận chuyển mà anh đã cẩn thận vạch ra. Những đường kẻ đỏ tượng trưng cho các tuyến đường chính, những chấm đen là các điểm tập kết, và những dấu X màu đen mới được đánh dấu nguệch ngoạc, cho thấy những nơi bị phong tỏa.

Xung quanh anh, Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ngồi im lặng. Vẻ mặt ai cũng căng thẳng, lo lắng. Bạch Vân Nhi, thường ngày vẫn giữ vẻ bình tĩnh và thông thái, giờ đây đôi lông mày cũng khẽ nhíu lại, đôi mắt thông minh ánh lên sự suy tư sâu sắc. Nàng nhìn Lâm Dịch, chờ đợi một lời giải đáp, một phương án đối phó. Vương Đại Trụ vẫn giữ vẻ mặt cau có, nắm đấm siết chặt, nhưng không còn định xông pha như ban trưa. Anh biết, đây không phải là lúc dùng sức lực cơ bắp. Trần Nhị Cẩu thì cứ thấp thỏm không yên, đôi mắt liên tục liếc nhìn Lâm Dịch, hy vọng anh sẽ có một phép màu nào đó để giải quyết tình hình.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, mùi mực tàu và giấy quyện lẫn với mùi không khí ẩm ướt trước cơn mưa, mang theo một chút vị sắt của sự nguy hiểm. Anh ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy đang vận hành hết công suất. "Chúng chặn ở những điểm nào? Có nói rõ là ai đứng sau không? Hành động của chúng có gì đặc biệt? Có dùng vũ lực trực tiếp không, hay chỉ là uy hiếp?” Giọng anh trầm ổn, không một chút hoảng loạn, nhưng từng câu hỏi đều sắc bén, đi thẳng vào trọng tâm.

Trần Nhị Cẩu vội vàng đáp lời, giọng hơi run. “Bẩm Lâm đại ca, chúng chặn ở ba cửa thành chính – Đông, Tây và Nam. Cả ba trạm tiếp tế lớn ngoài thành cũng bị chúng kiểm soát. Bọn chúng không nói rõ là ai đứng sau, nhưng Mã Đại Ca nói nghe phong thanh là Hắc Sa Bang. Chúng không dùng vũ lực trực tiếp với hàng hóa hay người của chúng ta, nhưng lại uy hiếp rất nặng lời. Chúng đánh lão Mã phu chỉ vì ông ấy dám nói vài câu. Bọn chúng còn đốt một xe hàng nhỏ của một thương nhân khác đi cùng đoàn xe của chúng ta, chỉ để thị uy. Rất tàn nhẫn và có tổ chức.”

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, đôi mắt anh không rời khỏi bản đồ. Mỗi chi tiết nhỏ đều được anh ghi nhận và phân tích trong đầu. *Đốt xe hàng thị uy, không nói rõ danh tính nhưng để lộ tin tức về Hắc Sa Bang. Rõ ràng là cố tình gây hoang mang và sợ hãi.*

Bạch Vân Nhi tiếp lời, giọng nàng trầm xuống, đầy lo lắng. “Nếu nguồn cung bị cắt như vậy, các cửa hàng của chúng ta sẽ hết hàng trong vài ngày. Kho hàng ở Thành Thiên Phong chỉ đủ dùng trong vòng ba đến năm ngày nữa. Hàng hóa từ các xưởng sản xuất bên ngoài không thể vào, và nguyên liệu thô cũng không thể nhập. Chúng ta phải làm gì đây, Lâm Dịch? Tổn thất sẽ rất lớn, không chỉ về tiền bạc mà còn về uy tín, về lòng tin mà chúng ta đã vất vả xây dựng.” Nàng biết Lâm Dịch không thích nói đến những từ hoa mỹ, nhưng đây là vấn đề sống còn của thương hội.

Vương Đại Trụ không nhịn được nữa, đập mạnh nắm đấm xuống bàn một cái rõ kêu, khiến không khí trong phòng càng thêm căng thẳng. “Để ta dẫn người đi dẹp loạn! Một đám giang hồ vặt mà dám làm càn ở Thành Thiên Phong! Dù là Hắc Sa Bang hay bang phái nào khác, cũng không thể ngang nhiên ức hiếp người lương thiện như vậy được!” Anh ta đứng bật dậy, vẻ mặt phẫn nộ. Lần này, sự tức giận của anh ta không chỉ vì công việc, mà còn vì sự an toàn của những người làm công, những người đã tin tưởng đi theo Lâm Dịch.

Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt trầm tĩnh nhìn Vương Đại Trụ, rồi khẽ lắc đầu. “Không vội, Đại Trụ. Đây không phải là chuyện dùng võ lực là xong.” Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đang vần vũ mây đen. Một tia chớp xé ngang màn đêm, chiếu sáng khuôn mặt anh trong khoảnh khắc, lộ rõ vẻ trầm tư và quyết đoán. “Bàng Lão Gia đã mượn tay Hắc Sa Bang. Những kẻ dám làm điều này ở Thành Thiên Phong, lại có tổ chức và nhắm vào các tuyến đường chính, chỉ có thể là chúng. Đây là một bước đi tàn độc, nhưng cũng là một bước đi cho thấy Bàng Lão Gia đã thực sự cảm thấy bị đe dọa.”

Trong đầu Lâm Dịch, những suy nghĩ hiện đại bắt đầu xoáy sâu. *Vậy là Bàng Lão Gia đã vượt qua giới hạn của một cuộc cạnh tranh thương mại lành mạnh. Hắn đã chơi bẩn, dùng đến bạo lực để giải quyết vấn đề. Từ ‘thị trường’ giờ đã chuyển sang ‘chiến trường’. Đây là một nước cờ đúng như mình dự đoán, nhưng tốc độ lại nhanh hơn mình nghĩ.* Anh nhớ lại những bài học về lịch sử, về sự sụp đổ của các đế chế hay sự thay đổi của các triều đại. Bạo lực luôn là con đường tắt để đạt được quyền lực, nhưng nó cũng là con dao hai lưỡi.

*Tri thức là vũ khí mạnh nhất.* Câu nói này L��m Dịch luôn tâm niệm. Nhưng trong một thế giới mà bạo lực và quyền lực đen tối có thể áp đảo mọi lý lẽ, liệu tri thức có còn đủ sức mạnh? Anh đã xây dựng một hệ thống kinh doanh dựa trên sự tin cậy, hiệu quả và công bằng. Nhưng giờ đây, những giá trị đó đang bị đe dọa bởi một thế lực không biết đến luật pháp, chỉ biết đến bạo lực và tiền bạc.

“Việc của chúng ta bây giờ,” Lâm Dịch quay lại, ánh mắt quét qua ba người, giọng nói chắc nịch, “là phải hiểu rõ Hắc Sa Bang. Chúng ta biết gì về chúng? Mối quan hệ của chúng với Bàng Lão Gia sâu đến mức nào? Chúng có những điểm yếu nào? Và ai là kẻ đứng đầu, kẻ ra lệnh trực tiếp cho hành động này?” Anh đặt câu hỏi, không phải để nhận câu trả lời ngay lập tức, mà là để định hướng cho những bước đi tiếp theo. “Trần Nhị Cẩu, ngươi phái người thăm dò kỹ lưỡng về Hắc Sa Bang, tìm hiểu về cách thức hoạt động, địa bàn, và nhất là những kẻ cầm đầu. Vương Đại Trụ, ngươi hãy trấn an anh em, bảo vệ kho hàng và các điểm bán lẻ, nhưng tuyệt đối không được manh động. Vân Nhi, nàng hãy lập tức tính toán thiệt hại, đồng thời tìm kiếm các tuyến đường thay thế, dù có khó khăn đến mấy. Chúng ta phải tìm cách giữ cho hàng hóa lưu thông, dù chỉ là nhỏ giọt.”

Một tiếng sét đánh chói tai, rền vang khắp không gian, khiến cả căn phòng rung lên nhè nhẹ. Cơn mưa bắt đầu trút xuống, ào ạt trên mái ngói, như tiếng khóc than của đất trời. Lâm Dịch đứng đó, nhìn ra màn mưa như trút, đôi tay nắm chặt. Anh biết, đây là một thử thách lớn, một cuộc chiến không khoan nhượng. Hắc Sa Bang không chỉ là một bang phái giang hồ bình thường; sự can thiệp của chúng cho thấy Thành Thiên Phong không chỉ là một trung tâm kinh tế mà còn là một đấu trường phức tạp của các thế lực ngầm và quyền lực.

*Bàng Lão Gia muốn mình phải hối hận vì đã dám đối đầu với hắn. Nhưng hắn quên rằng, Lạc Thế Chi Nhân này đã trải qua biết bao sóng gió. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải làm những điều mà mình không muốn.* Lâm Dịch cảm thấy một ngọn lửa bùng cháy trong lòng, không phải là sự giận dữ mù quáng, mà là sự kiên cường và quyết tâm. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh tự nhủ, *và bây giờ là lúc mình phải vận dụng nó một cách triệt để nhất.*

Anh quay lại nhìn Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, ánh mắt kiên định. “Hãy nhớ, đây không phải là kết thúc. Đây chỉ là một khởi đầu mới. Chúng ta sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ tìm cách đối phó với Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, không phải bằng bạo lực mù quáng, mà bằng mưu lược và sự kiên trì. Và chúng ta sẽ chứng minh cho Thành Thiên Phong thấy, cái gọi là ‘lòng tin’ của dân chúng, dưới sự bảo vệ đúng đắn, sẽ không bao giờ tan biến như bọt biển.”

Một tia sáng lóe lên trong mắt Lâm Dịch, đó là sự kết hợp giữa sự trầm tư của người hiện đại và sự quyết đoán của một kẻ sinh tồn trong thế giới khắc nghiệt. Cơn bão ngoài kia càng lúc càng dữ dội, nhưng trong văn phòng của Lâm Dịch, một kế hoạch mới đang dần thành hình, phức tạp hơn, hiểm độc hơn, và cũng đầy rẫy những rủi ro hơn. Cuộc chiến thực sự, giờ đây mới chính thức bắt đầu.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free