Lạc thế chi nhân - Chương 324: Dòng Chảy Lòng Người: Mở Rộng Liên Minh
Màn đêm Thành Thiên Phong vẫn còn vương vấn hơi lạnh ẩm ướt sau cơn mưa tầm tã đêm qua, nhưng ánh bình minh đã bắt đầu hé rạng, xua đi vẻ u ám. Từng tia nắng vàng nhạt len lỏi qua những mái ngói rêu phong, đậu lại trên những con đường đá cuội còn đọng hơi sương. Tiếng rao hàng của những người bán rong đầu tiên đã vọng lại từ phía chợ, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu, mang theo những hy vọng và cả những lo toan.
Trong căn phòng chính của thương hội Lâm Dịch, dù bên ngoài vẫn còn tĩnh lặng, nhưng bên trong đã rộn ràng hơi ấm của sự tập trung và hăng say. Mùi hương của giấy mới, mực tàu thoang thoảng quyện với thứ mùi đặc trưng, dịu nhẹ từ những sản phẩm độc đáo mà Lâm Dịch đã giới thiệu ra thị trường. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sổ sách nhẹ nhàng, đôi khi xen lẫn tiếng gõ nhẹ của chén trà sứ va vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự cần mẫn. Không khí nơi đây mang một vẻ hân hoan, tràn đầy hy vọng, khác hẳn với sự nặng nề của những ngày đầu lập nghiệp. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, phủ một lớp màu hổ phách lên bàn làm việc.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò của một thiếu niên mười bảy tuổi nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự từng trải của một người đàn ông hiện đại, đang chăm chú lắng nghe Trần Nhị Cẩu báo cáo. Gương mặt hắn thanh tú, nhưng vẻ trầm tư thường trực khiến hắn trông có phần già dặn hơn tuổi thật. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản sau gáy, bộ trang phục thô sơ, tuy đã được giặt giũ cẩn thận nhưng vẫn còn vương dấu vá víu, càng làm nổi bật sự giản dị của hắn giữa bối cảnh thế gia sang trọng của Thành Thiên Phong. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ tan nơi đầu lưỡi, giúp tinh thần thêm tỉnh táo.
“Đại ca, huynh không biết đâu!” Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, lanh lợi, không giấu nổi vẻ phấn khởi. Hắn vươn vai, cố gắng giữ vẻ nghiêm túc nhưng khóe miệng vẫn cứ cong lên thành nụ cười. “Từ sáng sớm, đã có tới ba, bốn nhóm thương nhân tìm đến. Nào là lão Trương ở phố Đông, lão Vương ở phố Tây, rồi cả mấy người làm nghề đan lát ở khu ngoại thành nữa. Họ nói là không chịu nổi cái kiểu bóc lột của Bàng Lão Gia nữa rồi, muốn đi theo mình!”
Trần Nhị Cẩu hào hứng kể lể, ánh mắt lấp lánh như vừa khám phá ra một kho báu. “Họ bảo, sản phẩm của chúng ta không chỉ chất lượng vượt trội, mà cách làm ăn của thương hội mình cũng sòng phẳng, công bằng hơn hẳn. Lại còn có cái chính sách đổi trả, lắng nghe ý kiến khách hàng… Họ nói, đây mới chính là con đường làm ăn lâu dài, chứ không phải cái kiểu chụp giật, ép giá của Bàng Lão Gia.” Hắn nhún vai, vẻ mặt đầy khinh bỉ khi nhắc đến đối thủ. “Hàng nhái của lão ta giờ chất đống trong kho, chẳng ma nào thèm ngó tới. Mấy người kia còn kể, Bàng Lão Gia dạo này cáu kỉnh lắm, đánh đập người hầu như cơm bữa. Thật là đáng đời!”
Bạch Vân Nhi, ngồi đối diện Lâm Dịch, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng khẽ nhíu đôi mày thanh tú, đôi mắt thông minh, sắc sảo ánh lên vẻ suy tư. Bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng không kém phần quý phái, càng tôn lên khí chất của nàng. “Sự việc nhanh như vậy đã có phản ứng sao?” Nàng đặt cây bút lông xuống, giọng nói ôn hòa nhưng đầy uy quyền. “Điều này cho thấy chiến lược của chúng ta đã đúng hướng. Nhưng cũng cần cẩn trọng, không phải ai cũng thật lòng muốn hợp tác. Có thể có kẻ muốn dò xét, hoặc đơn giản là muốn lợi dụng tình hình để kiếm chút lợi lộc.” Nàng liếc nhìn Lâm Dịch, ánh mắt mang theo một chút lo lắng. Mọi thành công đều đi kèm với rủi ro, và nàng hiểu rõ điều đó.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt sắc bén quét qua những con chữ trên trang báo cáo. Trong lòng hắn, một cảm giác vừa vui mừng, vừa cảnh giác đan xen. Hắn đã dự đoán được phản ứng này, nhưng tốc độ của nó vẫn khiến hắn bất ngờ. “Vân Nhi nói đúng. Đây là cơ hội tốt, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều nguy cơ.” Hắn đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ. “Chúng ta cần tìm hiểu kỹ lưỡng từng đối tượng một. Nguồn gốc, uy tín, thái độ làm ăn. Không thể vì muốn mở rộng mà chấp nhận những kẻ có tâm địa bất chính. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng lòng tin mới là nền tảng vững chắc nhất cho một thương hội.”
Hắn ngừng lại, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả một góc trời. “Chúng ta không chỉ bán hàng, chúng ta bán cả sự tin cậy. Đó là điều mà Bàng Lão Gia không thể hiểu, và cũng không thể sao chép.” Lâm Dịch suy ngẫm, trong đầu hắn là những kiến thức về xây dựng thương hiệu, về marketing truyền miệng từ thế giới cũ. Ở đây, trong cái xã hội cổ đại này, mọi thứ đều vận hành chậm chạp hơn, nhưng những nguyên lý cơ bản về lòng người thì không hề thay đổi. Hắn đã chọn con đường khó khăn hơn, con đường xây dựng từ gốc rễ, thay vì những chiêu trò chộp giật. Và giờ đây, hắn đang gặt hái những quả ngọt đầu tiên.
“Vậy thì, Đại ca có ý định gì?” Trần Nhị Cẩu hỏi, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Hắn tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!
“Nhị Cẩu, ngươi hãy cùng Vương Đại Trụ đi thu thập thêm thông tin về những thương nhân này. Đặc biệt là những người đã từng hợp tác với Bàng Lão Gia.” Lâm Dịch chỉ đạo, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. “Vương Đại Trụ, với kinh nghiệm và khả năng quan sát của ngươi, hãy chú ý đến thái độ, lời nói của họ khi tiếp xúc. Xem xét xem họ có thực sự muốn hợp tác lâu dài, hay chỉ là những kẻ gió chiều nào xoay chiều ấy.”
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch rất nhiều, với khuôn mặt chất phác và vết sẹo nhỏ trên má, khẽ gật đầu. Hắn không nói nhiều, chỉ là một tiếng “Vâng, Đại ca!” dứt khoát, nhưng ánh mắt kiên định của hắn thể hiện sự trung thành và quyết tâm tuyệt đối. Hắn hiểu rằng, sự cẩn trọng của Lâm Dịch là không thừa. Trong cái thế giới này, lòng người biến đổi khôn lường, và sự tin tưởng cần phải được đặt đúng chỗ.
“Vân Nhi, nàng hãy lập một danh sách các tiêu chí để đánh giá đối tác. Chúng ta cần một quy trình rõ ràng để sàng lọc.” Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. “Đừng quên, mục tiêu của chúng ta là mở rộng mạng lưới, đưa sản phẩm đến gần dân chúng hơn, nhưng không phải bằng mọi giá. Chúng ta cần những người đồng hành chân chính, những người tin vào giá trị mà chúng ta đang xây dựng.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, môi mỏng khẽ mỉm cười. “Thiếp hiểu rồi. Một hệ thống đại lý độc quyền, nhưng với những điều khoản linh hoạt và công bằng. Chúng ta sẽ không lặp lại sai lầm của Bàng Lão Gia.” Nàng đã sớm nhận ra tầm nhìn xa của Lâm Dịch. Hắn không chỉ muốn kiếm lời, hắn muốn xây dựng một trật tự mới, một quy tắc mới trong thương trường.
Lâm Dịch thở dài nhẹ nhõm, cảm giác áp lực không hề giảm bớt, nhưng hắn biết mình đang đi đúng hướng. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Vân Nhi. Nhưng chúng ta có thể tạo ra một môi trường công bằng hơn cho những người muốn làm ăn chân chính.” Hắn nhìn ra ngoài, ánh nắng đã rực rỡ hơn, soi rõ từng con phố, từng mái nhà. Thành Thiên Phong đang chuyển mình, và thương hội của hắn chính là một trong những hạt nhân của sự thay đổi đó. Hắn biết, điều này sẽ không dễ dàng. Bàng Lão Gia sẽ không ngồi yên, và những thế lực khác chắc chắn cũng sẽ chú ý. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi cần phải kiến tạo.
***
Buổi trưa, quán trà Lạc Nguyệt, một trong những quán trà lớn nhất Thành Thiên Phong, đang chật ních khách. Tiếng trò chuyện xì xào, tiếng bát đĩa va chạm nhẹ, tiếng cười nói nhỏ từ khắp các bàn hòa vào nhau, tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt. Mùi trà thơm lừng, quyện với khói gỗ thoang thoảng từ lò s��ởi, khiến lòng người thư thái. Tuy nhiên, nếu lắng nghe kỹ hơn, người ta sẽ nhận ra rằng, phần lớn những câu chuyện phiếm đều xoay quanh một chủ đề duy nhất: những biến động trên thương trường Thành Thiên Phong, đặc biệt là cuộc đối đầu giữa Bàng Lão Gia và thương hội mới nổi của Lâm Dịch.
Tiểu Nhị Quán Rượu, một chàng trai trẻ lanh lợi, nhanh nhẹn, mặc bộ đồ phục vụ gọn gàng, đang thoăn thoắt di chuyển giữa các bàn. Đôi tai của hắn không ngừng dỏng lên, thu thập từng mẩu chuyện, từng lời bàn tán. Đây là công việc quen thuộc của hắn, không chỉ để phục vụ khách, mà còn để gom góp thông tin. Ai biết được, có khi một mẩu tin nhỏ lại đáng giá hơn cả một bữa cơm no bụng.
Tại một góc khuất, ba thương nhân nhỏ tuổi trung niên đang ngồi quây quần bên ấm trà bốc khói. Khuôn mặt họ không quá sang trọng, trang phục giản dị nhưng sạch sẽ, ánh mắt dò xét và có chút e dè khi nhìn quanh, như thể lo sợ bị ai đó nghe lén.
“Thật không ngờ, Bàng Lão Gia lại thất bại thảm hại như vậy.” Thương nhân A, một người đàn ông gầy gò với bộ râu lưa thưa, khẽ nhấp một ngụm trà, giọng nói đầy vẻ kinh ngạc. “Hàng nhái của lão ta chất đống, chẳng ai muốn mua. Nghe nói lão ta lỗ nặng lắm, còn phải thanh lý cả vài kho hàng với giá rẻ mạt để gỡ gạc.”
Thương nhân B, một người đàn ông mập mạp hơn, với khuôn mặt phúc hậu, gật gù đồng tình. “Cũng đúng thôi. Cái thứ hàng kém chất lượng đó, dùng một lần đã hỏng, ai mà muốn mua lần thứ hai? Lâm Dịch kia làm ăn sòng phẳng, chất lượng sản phẩm lại vượt trội. Mấy hôm nay, ta thấy người ta tranh nhau mua hàng của hắn như điên.”
“Không chỉ chất lượng đâu, các ngươi ạ.” Thương nhân C, một người phụ nữ trung niên với ánh mắt tinh tường, nói thêm vào. “Ta nghe mấy bà hàng xóm nói, thương hội của Lâm Dịch còn có chính sách đổi trả hàng nếu không vừa ý, lại còn lắng nghe ý kiến khách hàng nữa. Nghe lạ lẫm chưa từng thấy. Có người còn được tặng quà nhỏ khi mua hàng nữa chứ. Đúng là cái ‘tâm’ làm ăn mà Tiểu Nhị Quán Rượu đã kể lại cho Bàng Lão Gia nghe mà lão ta không tin.”
Tiểu Nhị, đang lau bàn gần đó, giả vờ như không để ý, nhưng từng lời nói của họ đều lọt vào tai hắn. Hắn nhớ lại vẻ mặt giận dữ của Bàng Lão Gia đêm qua, khi hắn báo cáo về sự tin tưởng của dân chúng dành cho Lâm Dịch. Tiểu Nhị không khỏi rùng mình. Có vẻ như Bàng Lão Gia đã thực sự tức giận đến cực điểm.
“Chính vì cái ‘tâm’ đó mà Lâm Dịch mới được lòng dân chúng.” Thương nhân B tiếp lời, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. “Bàng Lão Gia thì sao? Chỉ biết vơ vét, bóc lột. Hàng hóa thì kém chất lượng, giá cả thì đắt đỏ. Ai mà chịu nổi?”
“Ta nghe nói mấy lão Trương, lão Vương ở phố Đông đã ngấm ngầm liên hệ với thương hội của Lâm Dịch rồi.” Thương nhân A hạ giọng, vẻ mặt thận trọng. “Nếu họ nhận được ưu đãi, chúng ta cũng nên thử xem sao. Ai mà không muốn kiếm chút lợi lộc, mà lại còn có tiếng thơm nữa chứ?”
“Đúng vậy.” Thương nhân C nói, ánh mắt lóe lên vẻ tính toán. “Làm ăn với Bàng Lão Gia giờ đây chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ. Hắn có thể quay lưng với chúng ta bất cứ lúc nào. Nhưng Lâm Dịch kia, hắn dường như muốn xây dựng một mối quan hệ lâu dài, dựa trên sự tin tưởng.”
H��� bắt đầu bàn bạc về khả năng chuyển sang hợp tác với thương hội của Lâm Dịch, cân nhắc những rủi ro và lợi ích. Một mặt, họ lo sợ sự trả đũa của Bàng Lão Gia, một mặt khác, họ bị thu hút bởi cơ hội làm ăn mới, với một người chủ có vẻ công bằng và tầm nhìn xa hơn. Tâm lý e dè, thận trọng của những thương nhân nhỏ lẻ, vốn quen với việc bị chèn ép, giờ đây đang dần được thay thế bằng một tia hy vọng. Họ đã chứng kiến Bàng Lão Gia thất bại, và họ cũng nhìn thấy Lâm Dịch thành công. Điều đó đủ để họ cân nhắc lại lòng trung thành của mình.
Tiểu Nhị Quán Rượu lắng nghe, trong lòng thầm ghi nhớ từng chi tiết. Hắn biết, những thông tin này sẽ rất hữu ích cho Bàng Lão Gia. Nhưng đồng thời, hắn cũng không khỏi tự hỏi. Cái gọi là ‘lòng tin’ mà Lâm Dịch đang xây dựng, liệu có thực sự mạnh mẽ đến mức có thể thay đổi cục diện Thành Thiên Phong? Hắn đã chứng kiến rất nhiều thương hội đến rồi đi, nhưng chưa từng thấy một ai lại có thể làm lung lay vị thế của Bàng Lão Gia nhanh đến vậy. Hắn tự nhủ, có lẽ Lâm Dịch thực sự khác biệt. Hắn đã dùng một thứ vũ khí vô hình mà Bàng Lão Gia không thể chống đỡ.
Trời đã về chiều, ánh nắng cuối ngày bắt đầu nhạt dần, mang theo một chút hơi se lạnh. Quán trà vẫn náo nhiệt, nhưng những câu chuyện đã bắt đầu chuyển hướng sang những chủ đề khác. Tiểu Nhị Quán Rượu thu dọn những chén trà đã cạn, trong đầu hắn vẫn văng vẳng những lời bàn tán về Lâm Dịch và Bàng Lão Gia. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến khốc liệt hơn. Dòng chảy lòng người đã bắt đầu chuyển hướng, và những kẻ không thể thích nghi sẽ bị cuốn trôi.
***
Ánh đèn lồng đỏ treo trước cổng phủ đệ của Bàng Lão Gia đã được thắp sáng từ lâu, nhưng chúng chỉ càng làm nổi bật thêm vẻ u ám, nặng nề bao trùm toàn bộ không gian. Không khí bên trong căn phòng làm việc rộng lớn của Bàng Lão Gia đặc quánh mùi hương trầm cao cấp, nhưng giờ đây, nó lại bị át đi bởi mùi rượu nồng nặc và sự căng thẳng tột độ. Những tiếng đồ sứ vỡ loảng xoảng, tiếng thở dốc nặng nề của một người đàn ông đang cố kìm nén cơn thịnh nộ, vang vọng khắp căn phòng, khiến ngay cả những người hầu quen thuộc nhất cũng phải run rẩy khi nghe thấy. Trời đã tối hẳn, và hơi lạnh của buổi chiều muộn đã len lỏi qua từng khe cửa sổ.
Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp của ông ta giờ đây trông càng đồ sộ hơn dưới ánh đèn lờ mờ, đang đứng giữa căn phòng đầy mảnh vỡ. Chiếc áo lụa sang trọng mà ông ta thường mặc giờ nhăn nhúm, xộc xệch. Khuôn mặt tròn trịa, từng được xem là biểu tượng của sự phú quý và quyền lực, giờ đây đỏ gay vì tức giận, mồ hôi lấm tấm. Đôi mắt nhỏ bé của ông ta, từng sắc bén và tính toán, giờ chỉ còn ánh lên sự cay cú, hoang mang và một tia độc địa không thể che giấu. Ông ta vừa nhận được một bản báo cáo mới nhất, và nó như giọt nước tràn ly, khiến mọi sự kiềm chế của ông ta tan biến.
“Cái gì?! Lại có thêm ba nhà nữa?!” Ông ta gầm lên, giọng nói khản đặc vì giận dữ, tay vung lên khiến một chiếc bình hoa sứ cổ bên cạnh rơi xuống đất, vỡ tan tành. “Cái lũ tiểu nhân ham lợi! Chúng dám quay lưng với ta? Cái thằng Lâm Dịch kia rốt cuộc đã làm gì mà khiến chúng nó phản bội ta nhanh như vậy?!”
Một người hầu già, với mái tóc bạc phơ và khuôn mặt nhăn nheo vì sợ hãi, run rẩy tiến lên. Hắn đã phục vụ Bàng Lão Gia mấy chục năm, nhưng chưa bao giờ thấy chủ nhân của mình tức giận đến mức độ này. “Bẩm Lão Gia… Lâm Dịch kia không chỉ có hàng hóa độc đáo, mà cách làm ăn của hắn cũng… khác lạ. Hắn… hắn nói là ‘lợi ích chung’, ‘cùng nhau phát triển’… Hắn còn cam kết bảo vệ những thương nhân nhỏ, không để họ bị chèn ép…”. Người hầu lắp bắp, từng từ như bị mắc kẹt trong cổ họng.
Lời giải thích của người hầu không những không xoa dịu được cơn giận của Bàng Lão Gia, mà còn như đổ thêm dầu vào lửa. “Lợi ích chung cái khỉ mốc!” Bàng Lão Gia đập mạnh tay xuống chiếc bàn gỗ lim, tạo ra một tiếng động lớn, khiến người hầu giật bắn mình. “Hắn đang cướp chén cơm của ta! Hắn đang phá hoại cái trật tự mà ta đã gây dựng bao năm nay! Hắn đang dùng cái thứ gọi là ‘lòng tin’ để biến ta thành kẻ ác trong mắt thiên hạ!” Ông ta nghiến răng, ánh mắt nhỏ bé lóe lên một tia độc địa. “Ta sẽ không để hắn yên! Không bao giờ!”
Bàng Lão Gia đẩy người hầu ra, ra lệnh cho hắn lui xuống. Cánh cửa đóng sập lại, trả lại sự tĩnh mịch đáng sợ cho căn phòng. Ông ta đứng đó, giữa những mảnh vỡ của đồ sứ và sự đổ nát của uy tín, cảm giác bị cô lập và phản bội dâng trào. Những thương nhân nhỏ lẻ, những kẻ mà ông ta từng khinh thường và dễ dàng thao túng, giờ đây lại dám quay lưng với ông ta, chạy theo một thằng nhãi ranh không tên tuổi. Đây không còn là chuyện kinh doanh, đây là cuộc chiến vì danh dự, vì quyền lực, và trên hết, vì sự tồn vong của chính ông ta.
Trong đầu Bàng Lão Gia, những kế hoạch tàn độc bắt đầu thành hình. Hắn đã từng nghĩ đến Hắc Sa Bang, những kẻ chỉ biết đến bạo lực và tiền bạc. Giờ đây, hình ảnh của chúng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Những điểm phân phối mới của Lâm Dịch, rải rác khắp các khu dân cư, có vẻ là một mạng lưới kiên cố, nhưng đối với Bàng Lão Gia, chúng lại là những mục tiêu yếu ớt, dễ bị tấn công nhất. Một vụ cháy, một vụ cướp, hay đơn giản là một vài lời đồn đại xấu xa được tung ra, cũng đủ để phá hủy cái gọi là “lòng tin” mà Lâm Dịch đã dày công xây dựng.
Ông ta nhớ lại đêm qua, khi hắn nhìn ra bầu trời âm u, tiếng sấm rền vang như báo hiệu một cơn bão sắp đến. Và giờ đây, cơn bão đó đã thực sự ập đến, không phải là cơn bão của thiên nhiên, mà là cơn bão của lòng người phản bội. Ông ta sẽ dùng mọi mối quan hệ, mọi thủ đoạn, kể cả những phương pháp tàn nhẫn nhất, để dập tắt cái mầm mống nguy hiểm này. Bởi vì, đây không chỉ là cuộc chiến thương trường, đây còn là cuộc chiến vì danh dự và quyền lực. Và ông ta, Bàng Lão Gia, sẽ không bao giờ thua cuộc.
Một nụ cười độc địa nở trên môi ông ta. Ánh mắt ông ta quét qua tấm bản đồ Thành Thiên Phong đang nằm trên bàn, nơi những chấm đỏ lẻ tẻ, những điểm phân phối mới của Lâm Dịch được đánh dấu. Chúng là những điểm yếu chí mạng. Ông ta sẽ chứng minh cho Lâm Dịch thấy, cái gọi là ‘lòng tin’ của dân chúng, dưới lưỡi dao của cường quyền, cũng có thể tan biến như bọt biển. Và cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ. Hắn sẽ khiến Lâm Dịch phải hối hận vì đã dám đối đầu với một con cá m��p lão làng như ông ta. Kế hoạch đã được định hình, và Bàng Lão Gia, với sự bình tĩnh đáng sợ của kẻ đã hạ quyết tâm làm mọi thứ để đạt được mục đích, sẽ không ngần ngại thực hiện nó.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.