Lạc thế chi nhân - Chương 323: Mạng Lưới Độc Quyền: Lòng Tin Đổi Vàng
Căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi vẫn thường diễn ra những cuộc họp chiến lược, đêm nay lại mang một vẻ trầm mặc khác lạ. Ánh đèn dầu lay động trên bàn, hắt những vệt sáng vàng vọt lên gương mặt Lâm Dịch, khiến những đường nét thanh tú của hắn càng thêm sắc nét, nhưng cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi sau những ngày dài dồn hết tâm trí vào cuộc chiến thương trường. Mùi trà nóng thoang thoảng quyện với hương gỗ lim cũ kỹ của căn phòng, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng vừa căng thẳng. Ngoài kia, tiếng trò chuyện, tiếng bát đĩa va chạm, tiếng cười nói từ sảnh dưới vọng lên, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào quen thuộc của một quán trọ sầm uất, nhưng trong căn phòng này, chỉ có sự im lặng đầy suy tư của những người đang ngồi quanh bàn.
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn đặt chén xuống, tạo nên một tiếng động nhỏ xé toang sự tĩnh lặng. Đôi mắt sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, lướt qua từng gương mặt đối diện. Bạch Vân Nhi ngồi thẳng lưng, ánh mắt thông minh, sắc sảo chăm chú nhìn hắn, tay vẫn nắm chặt cuốn sổ ghi chép. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ ngồi cạnh nhau, vẻ mặt tuy còn đôi chút ngây ngô nhưng tràn đầy sự nhiệt tình và tin tưởng tuyệt đối. Họ vừa trải qua một ngày làm việc đầy hiệu quả, chứng kiến sản phẩm của mình được săn đón, thị trường quay lưng với hàng nhái của Bàng Lão Gia. Một chiến thắng rõ ràng, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, chiến thắng này còn quá nhỏ bé, quá mong manh.
“Chiến thắng nhỏ này chỉ là tạm thời,” Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm thấp, mang theo chút suy tư. “Chúng ta cần củng cố nền tảng vững chắc hơn nữa. Bàng Lão Gia, ông ta sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy.”
Bạch Vân Nhi hơi chau mày, vẻ khó hiểu thoáng qua trên gương mặt trái xoan thanh tú. Nàng là một thương nhân lão luyện trong thế giới này, và nàng hiểu rõ sự khắc nghiệt của thương trường. Nàng cũng biết Bàng Lão Gia là một đối thủ khó nhằn. Nhưng nàng cũng đã chứng kiến Lâm Dịch liên tiếp vạch ra những chiến lược vượt xa tầm hiểu biết của nàng, đưa họ từ chiến thắng này đến chiến thắng khác. “Nhưng thưa Lâm công tử,” nàng nói, giọng ôn hòa nhưng đầy sự tự tin. “Chúng ta đã khiến Bàng Lão Gia phải bó tay rồi. Sản phẩm nhái của ông ta đã bị thị trường tẩy chay. Ông ta còn có thể làm gì khác nữa?” Nàng tin rằng, khi đã không thể sao chép được sản phẩm cốt lõi, Bàng Lão Gia sẽ khó lòng tạo ra mối đe dọa lớn. Đây là quy tắc bất thành văn của thương trường cổ đại: ai có hàng tốt, người đó thắng.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi, ẩn chứa sự châm biếm nội tâm về tư duy cổ hủ của thế giới này. "Bạch cô nương, ông ta sẽ không từ bỏ. Những kẻ đã quen với việc dùng quyền lực và tiền bạc để chèn ép người khác, khi thất bại trên sân chơi quen thuộc, sẽ tìm đến những con đường khác. Những con đường mà một thương nhân bình thường không bao giờ dám nghĩ tới, và có lẽ cả cô cũng chưa từng đối mặt." Hắn dừng lại, ánh mắt trở nên sắc lạnh hơn. "Chúng ta phải khiến ông ta không còn cửa cạnh tranh, không phải bằng sản phẩm nữa, mà bằng một thứ vô hình nhưng kiên cố hơn bất cứ bức tường thành nào. Và cách tốt nhất là xây dựng một 'hàng rào' mà ông ta không thể vượt qua, không phải chỉ bằng chất lượng sản phẩm, mà bằng lòng tin và một mạng lưới vững chắc."
Hắn cầm lấy một cây bút lông và một mảnh giấy sờn cũ, phác thảo vài nét nguệch ngoạc. "Bàng Lão Gia đã cố sao chép sản phẩm, nhưng thất bại. Ông ta sẽ không đời nào thừa nhận mình kém cỏi. Thay vào đó, ông ta sẽ nghĩ rằng chúng ta có bí mật, có thế lực chống lưng, hoặc thậm chí là có 'yêu thuật' nào đó. Và khi đó, hắn sẽ không còn cạnh tranh bằng tiền bạc hay sản phẩm nữa, mà bằng bạo lực, uy hiếp, hoặc thậm chí là vu khống."
Trần Nhị Cẩu nghe đến đây thì gương mặt bỗng trở nên nghiêm trọng. Hắn từng lăn lộn ở chợ búa, biết được những thủ đoạn ngầm của các thế lực lớn. Vương Đại Trụ cũng siết chặt nắm đấm, ánh mắt lộ vẻ lo lắng.
Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói chậm rãi nhưng mỗi lời đều như đinh đóng cột. "Chúng ta sẽ mở rộng mạng lưới phân phối. Không chỉ một cửa hàng lớn ở trung tâm, mà là nhiều điểm bán nhỏ lẻ, phân tán khắp Thành Thiên Phong, thậm chí là ra các vùng lân cận. Những điểm bán này sẽ không phải là của chúng ta trực tiếp quản lý, mà sẽ do những người dân nghèo khó, những tiểu thương lương thiện nhưng không có cơ hội làm ăn, đứng ra bán."
Bạch Vân Nhi ngạc nhiên. "Mở rộng phân phối thì đúng là cần thiết, nhưng lại giao cho người ngoài quản lý, liệu c�� ổn thỏa? Chuyện quản lý hàng hóa, thu chi, làm sao để đảm bảo không thất thoát?"
Lâm Dịch mỉm cười. "Đây chính là điểm mấu chốt. Chúng ta không chỉ bán sản phẩm, chúng ta bán cả cơ hội. Chúng ta sẽ cung cấp hàng hóa cho họ với giá ưu đãi, để họ có thể kiếm chút lợi nhuận đủ sống, đủ nuôi gia đình. Điều kiện duy nhất là họ phải thật thà, chăm chỉ, và tuân thủ các quy tắc của chúng ta. Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, các ngươi sẽ có nhiệm vụ đi khắp Thành Thiên Phong, tìm kiếm những gia đình như vậy. Ưu tiên những người nghèo khổ, những người bị chèn ép, những người có tiếng tốt trong xóm làng."
Hắn quay sang Bạch Vân Nhi. "Về việc quản lý, cô không cần lo lắng. Chúng ta sẽ có một hệ thống sổ sách đơn giản, dễ hiểu để họ ghi chép. Quan trọng hơn, chúng ta sẽ xây dựng một 'dịch vụ hậu mãi' chưa từng có ở thế giới này."
"Dịch vụ hậu mãi?" Bạch Vân Nhi lặp lại, từ ngữ này hoàn toàn xa lạ với nàng.
"Chính xác," Lâm Dịch gật đầu. "Nếu khách hàng mua sản phẩm của chúng ta mà không ưng ý, hoặc có bất kỳ vấn đề gì, họ có thể đến bất kỳ điểm phân phối nào để đổi trả, thậm chí là được hoàn lại tiền. Chúng ta sẽ lắng nghe mọi phản hồi của khách hàng, dù là khen ngợi hay chê bai, để cải thiện sản phẩm và dịch vụ."
Nàng trầm ngâm, cố gắng hình dung ý tưởng này. Trong giới thương nhân Đại Hạ, chuyện mua bán là một lần giao dịch, tiền trao cháo múc, không có chuyện đổi trả hay hoàn tiền. Việc này chẳng khác nào tự mang họa vào thân, đối mặt với những kẻ lạm dụng, hoặc những lời phàn nàn vô cớ.
Lâm Dịch dường như đọc được suy nghĩ của nàng. "Cô lo lắng về việc bị lợi dụng, đúng không? Đúng vậy, sẽ có những kẻ lợi dụng. Nhưng số đó không nhiều. Cái chúng ta muốn là xây dựng lòng tin tuyệt đối từ dân chúng. Khi họ biết rằng chúng ta không chỉ bán hàng để kiếm lời, mà còn quan tâm đến trải nghiệm của họ, đến cuộc sống của họ, họ sẽ trở thành những khách hàng trung thành nhất. Họ sẽ là 'hàng rào' kiên cố nhất của chúng ta. Khi một sản phẩm được hàng ngàn người dân tin dùng và bảo vệ, Bàng Lão Gia sẽ khó lòng động vào nó, dù ông ta có dùng thủ đoạn nào đi chăng nữa."
Trong đầu Lâm Dịch, một bản đồ phức tạp của hệ thống phân phối hiện đại đang dần hình thành. Hắn nhớ lại những chuỗi cửa hàng tiện lợi, những dịch vụ chăm sóc khách hàng ở thế giới cũ. Ở đây, trong Đại Hạ vương triều, nơi mà "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," nơi "thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn phải tạo ra sự công bằng của riêng mình, tạo ra một hệ thống mà tri thức và sự thấu hiểu con người trở thành "vũ khí mạnh nhất." Hắn không thể dựa vào quyền lực hay bạo lực. Hắn phải dựa vào sự thông minh và khả năng thích nghi của một người đến từ tương lai. Hắn biết, ý tưởng này sẽ gặp nhiều trở ngại, nhưng đây là con đường duy nhất để hắn và những người xung quanh có thể đứng vững trước cơn bão quyền lực đang dần hình thành.
Bạch Vân Nhi bừng tỉnh, đôi mắt nàng sáng lên vẻ thán phục. Nàng đã hiểu. Đây không chỉ là một chiến lược kinh doanh đơn thuần, mà là một chiến lược tạo dựng lòng dân, một chiến lược xã hội. "Lâm công tử... ngài thật sự là một thiên tài! Chưa từng có ai nghĩ đến việc làm ăn như vậy!"
Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, gương mặt rạng rỡ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ giao việc tìm người cho Nhị Cẩu, đảm bảo sẽ tìm ra những người thật thà, chăm chỉ nhất!"
Vương Đại Trụ, với vẻ mặt chất phác quen thuộc, cũng gật đầu lia lịa. "Đúng vậy! Đại ca cứ yên tâm! Thôn làng Sơn Cước chúng ta đã dạy cho chúng ta biết thế nào là gắn bó, là tin tưởng lẫn nhau. Chúng ta sẽ làm được!"
Lâm Dịch nhìn những gương mặt đầy nhiệt huyết, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn biết rằng mình không đơn độc. "Tốt. Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu ngay ngày mai. Bạch cô nương, cô sẽ chịu trách nhiệm giám sát toàn bộ hệ thống, từ việc nhập hàng, quản lý kho bãi, đến việc xử lý các trường hợp đổi trả. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, các ngươi sẽ đi tìm kiếm các điểm phân phối, thiết lập mối quan hệ với những gia đình mới, đồng thời cũng kiêm luôn việc vận chuyển hàng hóa ban đầu."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Thành Thiên Phong. Đêm nay, một kế hoạch mới, táo bạo và đầy rủi ro, đã được vạch ra. Hắn biết, Bàng Lão Gia sẽ không ngồi yên. Nhưng hắn cũng tin rằng, sức mạnh của lòng tin và sự đoàn kết, được xây dựng trên nền tảng của tri thức và sự thấu hiểu, sẽ là tấm khiên vững chắc nhất. Tiếng gió đêm khẽ thổi qua song cửa, mang theo hơi lạnh của sương đêm, như báo hiệu một cuộc chiến mới, không chỉ trên thương trường mà còn trên cả mặt trận nhân tâm, sắp sửa bùng nổ.
***
Giữa trưa, khi Thành Thiên Phong tấp nập và sôi động nhất, các con phố tràn ngập âm thanh của tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng bánh xe ngựa lăn trên nền đá và tiếng bước chân hối hả của hàng ngàn người. Dưới ánh nắng ấm áp của một ngày trời trong, gió nhẹ, một cảnh tượng mới mẻ đang diễn ra, thu hút sự chú ý của mọi người.
Trần Nhị Cẩu, với nụ cười tươi rói và vẻ nhanh nhẹn thường thấy, đang hăng hái giám sát việc thiết lập một quầy hàng nhỏ ở một góc phố đông đúc. Quầy hàng được dựng bằng gỗ thông mới, tuy đơn giản nhưng sạch sẽ, gọn gàng, khác hẳn với những sạp hàng lụp xụp thường thấy. Trên quầy, những sản phẩm của thương hội Lâm Dịch được bày biện ngăn nắp, bắt mắt. Không xa đó, Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang thoăn thoắt vác những thùng hàng từ chiếc xe ngựa xuống, đặt cẩn thận vào kho nhỏ phía sau quầy. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng ánh mắt tràn đầy sự phấn khởi.
“Này, chị Ba! Hôm nay Lương Khô Thiên Phong mới về, lại có thêm cả loại xà phòng thơm mới nữa đấy! Giá cả vẫn vậy, mà còn được đổi trả nếu không ưng ý nhé!” Trần Nhị Cẩu hớn hở rao, giọng nói lanh lảnh vang khắp một góc phố.
Một bà lão gầy gò, tay xách giỏ tre, chậm rãi tiến lại gần. “Thật sao, Nhị Cẩu? Lại được đổi trả nữa à? Chuyện này lạ quá! Từ trước tới giờ làm gì có ai cho đổi trả hàng đã mua đâu?”
Trần Nhị Cẩu cười tươi rói, đưa tay chỉ vào tấm bảng nhỏ ghi rõ quy định đổi trả được treo ngay ngắn trên quầy. “Dạ thưa bà, đây là quy định mới của thương hội Lâm Dịch chúng cháu. Lâm công tử bảo, làm ăn phải có chữ tín, phải đặt lòng tin của khách hàng lên hàng đầu. Bà cứ mua về dùng thử, nếu không hợp, cứ mang ra đây, chúng cháu đổi cho bà món khác, hoặc hoàn lại tiền!”
Bà lão nheo mắt nhìn tấm bảng, rồi nhìn sang những sản phẩm được bày biện. Bà đã từng dùng Lương Khô Thiên Phong, biết chất lượng của nó tốt hơn hẳn những loại lương khô khác trên thị trường, mà giá cả lại phải chăng. Nhưng chính cái chính sách "đổi trả" này mới là điều khiến bà ngạc nhiên nhất. Nó phá vỡ mọi quy tắc mua bán mà bà đã biết bao nhiêu năm qua. "Sản phẩm của Lâm công tử đúng là tốt thật, mà còn được đổi trả nếu không ưng ý. Chưa từng thấy thương hội nào như vậy!" Bà xì xào với người phụ nữ đứng bên cạnh.
Không chỉ có quầy hàng của Trần Nhị Cẩu, ở nhiều góc phố khác của Thành Thiên Phong, những quầy hàng tương tự cũng đang mọc lên. Chúng được đặt ở những nơi dễ tiếp cận, do những gia đình nghèo khó nhưng đáng tin cậy quản lý. Những người này, từ khi được thương hội Lâm Dịch tin tưởng giao phó, gương mặt ai nấy cũng rạng rỡ hẳn lên, không còn vẻ u sầu, lo toan thường trực. Họ không chỉ là người bán hàng, mà còn là những đại sứ, truyền đi thông điệp về sự tử tế và lòng tin.
“Thương hội Lâm Dịch không chỉ bán hàng tốt, mà còn cho chúng tôi cơ hội kiếm sống. Họ đúng là người tốt!” Một tiểu thương đại lý mới được Lâm Dịch hỗ trợ, đang thoăn thoắt sắp xếp hàng hóa, hồ hởi nói với một đồng nghiệp. Anh ta từng phải chật vật kiếm sống qua ngày, nhưng giờ đây, anh có thể tự hào mình là một phần của một thương hội đang lên.
Trong khi đó, ở cửa hàng chính của thương hội, Bạch Vân Nhi không ngừng bận rộn. Nàng không còn ngồi sau bàn giấy như một quản lý cao ngạo, mà đích thân đi lại giữa các gian hàng, lắng nghe từng lời khách hàng nói. Vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát của nàng thu hút ánh nhìn của nhiều người. Gương mặt trái xoan với đôi mắt thông minh, sắc sảo giờ đây mang một vẻ dịu dàng, kiên nhẫn khi tiếp nhận các phản hồi.
Một bà mẹ trẻ đang bế con nhỏ, vẻ mặt hơi lo lắng, tiến lại gần Bạch Vân Nhi. “Thưa cô nương, ta mua loại thuốc bổ này cho con ta, nhưng xem ra nó không hợp với thể trạng của thằng bé. Nó uống vào có vẻ không tiêu.”
Bạch Vân Nhi mỉm cười nhẹ nhàng, không hề tỏ vẻ khó chịu. “Chị cứ yên tâm. Chị đã giữ lại hóa đơn và sản phẩm còn nguyên vẹn chứ?” Bà mẹ trẻ gật đầu. “Vậy thì chị cứ mang đến đây, chúng tôi sẽ đổi cho chị loại khác phù hợp hơn, hoặc hoàn lại tiền nếu chị muốn. Chúng tôi luôn lắng nghe ý kiến của quý khách để sản phẩm ngày càng hoàn thiện hơn.”
Cử chỉ và lời nói của Bạch Vân Nhi khiến bà mẹ trẻ cảm động. Bà cúi đầu cảm ơn rối rít, trên gương mặt hiện rõ sự ngạc nhiên pha lẫn tin tưởng. Đây là điều mà bà chưa từng trải qua trong suốt cuộc đời mình. Các thương nhân khác chỉ biết bán hàng, còn chuyện khách hàng dùng thế nào, có hợp hay không, thì chẳng ai quan tâm. Nhưng thương hội Lâm Dịch lại khác.
Những câu chuyện về chính sách đổi trả, về sự quan tâm của thương hội Lâm Dịch nhanh chóng lan truyền khắp Thành Thiên Phong. Người dân xì xào bàn tán, từ những bà nội trợ ở chợ, đến những tiểu thương ở góc phố, ai nấy đều khen ngợi sự “tử tế” và “làm ăn có tâm” của thương hội mới nổi này. Họ không chỉ mua hàng vì chất lượng, mà còn vì cảm giác được tôn trọng, được lắng nghe, một cảm giác xa xỉ trong một xã hội đầy rẫy sự phân biệt và chèn ép.
Lâm Dịch, mặc dù không trực tiếp có mặt ở các điểm phân phối, nhưng qua những báo cáo của Bạch Vân Nhi, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, hắn có thể cảm nhận được sự thành công của chiến lược này. Hắn biết, lòng tin của dân chúng là một loại tài sản vô giá, khó có thể định lượng bằng tiền bạc, nhưng lại là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất. Trong một thế giới mà quyền lực và bạo lực có thể giải quyết mọi vấn đề, thì việc xây dựng một cộng đồng gắn kết bằng lòng tin và lợi ích chung chính là cách để hắn tự bảo vệ mình và những người hắn yêu thương. Hắn đang tạo ra một "thương hiệu" không chỉ bằng sản phẩm, mà bằng chính giá trị nhân văn mà hắn mang đến từ thế giới hiện đại. Đây không chỉ là một cuộc chiến thương trường, đây còn là một cuộc cách mạng trong tư duy kinh doanh, một cuộc cách mạng của lòng tin. Và hắn, Lâm Dịch, đang là người dẫn đầu.
***
Trời âm u, những đám mây đen nặng nề vần vũ trên bầu trời Thành Thiên Phong, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp đổ xuống. Trong thư phòng rộng lớn của Bàng Lão Gia, không khí cũng nặng nề và ngột ngạt không kém. Mùi hương trầm đắt tiền vẫn vấn vương, nhưng không thể xua đi cái cảm giác u ám, bức bối đang bao trùm căn phòng. Bàng Lão Gia ngồi trên ghế bành chạm khắc tinh xảo, thân hình mập mạp của ông ta dường như càng thêm nặng nề. Đôi mắt nhỏ, sắc bén giờ đây đỏ ngầu vì tức giận, nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ Thành Thiên Phong đang trải rộng trên bàn.
Trên tấm bản đồ, những chấm đỏ đánh dấu các điểm phân phối mới của thương hội Lâm Dịch ngày càng nhiều, như những vết loang lổ ghê tởm trên bức tranh quyền lực mà ông ta đã dày công gây dựng. Mỗi chấm đỏ đó là một lời thách thức, một sự sỉ nhục vào danh tiếng và quyền uy của Bàng Lão Gia. Ông ta nắm chặt tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Sự thất bại trong việc sao chép sản phẩm đã là một đòn giáng mạnh, giờ đây, cái cách làm ăn quái dị của Lâm Dịch lại càng khiến ông ta căm tức.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ đầy thù hận của Bàng Lão Gia. “Vào đi!” Ông ta gằn giọng, sự kiên nhẫn của ông ta đã cạn kiệt.
Một tiểu nhị quán rượu, với gương mặt nhanh nhẹn nhưng giờ đây tái nhợt vì lo sợ, rụt rè bước vào. Hắn cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào Bàng Lão Gia, chỉ dám đưa mắt liếc trộm tấm bản đồ trên bàn. “Thưa Lão Gia… có tin tức mới…”
“Nói!” Bàng Lão Gia đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc khiến Tiểu Nhị giật mình run rẩy.
“Dạ… dạ thưa Lão Gia… thương hội của Lâm Dịch… bọn chúng… bọn chúng đã mở thêm rất nhiều điểm bán nhỏ lẻ khắp Thành Thiên Phong. Lại còn… còn có cái gọi là ‘dịch vụ hậu mãi’ nữa…” Tiểu Nhị lắp bắp, sợ hãi trước sự giận dữ bùng lên trong ánh mắt của Bàng Lão Gia.
Bàng Lão Gia trợn mắt, khuôn mặt tròn trịa đỏ bừng lên. “Cái gì mà dịch vụ hậu mãi? Cái gì mà đổi trả? Thật là những trò lố bịch! Hắn ta định làm từ thiện sao? Một thương nhân mà lại đi làm cái trò đó? Hắn nghĩ hắn là ai? Một vị Bồ Tát cứu khổ cứu nạn à?!” Ông ta gằn giọng, mỗi lời nói đều như muốn xé toạc không khí. Trong thế giới của Bàng Lão Gia, thương trường là chiến trường, là nơi cá lớn nuốt cá bé, là nơi dùng mọi thủ đoạn để kiếm lời. Cái khái niệm "dịch vụ hậu mãi" này, đối với ông ta, chẳng khác nào một trò hề, một sự sỉ nhục vào những nguyên tắc làm ăn mà ông ta đã tôn thờ bấy lâu.
Tiểu Nhị nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. “Thưa Lão Gia… nhưng người dân lại rất tin tưởng. Họ nói rằng sản phẩm của Lâm Dịch không chỉ tốt mà còn có ‘tâm’, khác hẳn những thương hội chỉ biết kiếm lời… Họ còn nói… nói rằng chưa từng thấy thương hội nào như vậy…”
Lời của Tiểu Nhị như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự kiêu ngạo của Bàng Lão Gia. “Đủ rồi!” Ông ta gầm lên, tay vồ lấy tấm bản đồ trên bàn, vò nát nó trong lòng bàn tay. Giấy sờn cũ nhăn nhúm, tượng trưng cho những kế hoạch của ông ta đã bị Lâm Dịch phá tan tành. “Thương trường vốn là chiến trường, không phải nơi để chơi trò ‘có tâm’ đó! Lâm Dịch, ngươi đã chơi quá giới hạn rồi!”
Bàng Lão Gia đứng phắt dậy, thân hình mập mạp của ông ta run lên vì giận dữ. Ông ta bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời âm u, nơi những tia sét đầu tiên bắt đầu xé toạc màn mây đen. Tiếng sấm rền vang xa xa, như tiếng trống trận báo hiệu một cơn bão sắp đến, không chỉ là cơn bão của thiên nhiên, mà còn là cơn bão của sự trả thù.
Trong đầu Bàng Lão Gia, một ngọn lửa căm hờn bùng cháy dữ dội. Hắn không thể chịu đựng được việc bị một thằng nhãi ranh vô danh tiểu tốt liên tiếp qua mặt. Cái "lòng tin" mà Lâm Dịch đang xây dựng, cái "tâm" mà hắn đang rao giảng, đối với Bàng Lão Gia, đó là một mối đe dọa còn lớn hơn cả việc bị mất thị phần. Nó đe dọa đến toàn bộ trật tự, đến cái cách mà ông ta đã quen thao túng mọi thứ. Ông ta đã từng nghĩ, chỉ cần dùng tiền, dùng quyền lực, dùng thủ đoạn sao chép, là có thể dập tắt cái mầm mống Lâm Dịch. Nhưng giờ đây, Lâm Dịch không chỉ có sản phẩm tốt, hắn còn có một thứ vũ khí vô hình mà ông ta không thể sao chép, không thể mua chuộc, đó là sự ủng hộ của dân chúng.
"Khốn kiếp! Hắn đang muốn biến ta thành kẻ ác trong mắt thiên hạ sao?!" Bàng Lão Gia nghiến răng, ánh mắt nhỏ bé lóe lên một tia độc địa. "Hắn đang dùng những kẻ thấp kém nhất để chống lại ta, đang dùng cái gọi là 'lòng tin' để phá hoại trật tự mà ta đã gây dựng bao năm!"
Ông ta không còn nghĩ đến việc cạnh tranh trên thương trường nữa. Những quy tắc kinh doanh đã trở nên vô nghĩa trước sự táo tợn của Lâm Dịch. Lúc này, điều duy nhất Bàng Lão Gia nghĩ đến là phải dập tắt cái mầm mống nguy hiểm này bằng mọi giá, bằng mọi thủ đoạn. Mối quan hệ với Hắc Sa Bang, những kẻ chỉ biết đến bạo lực và tiền bạc, trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết trong tâm trí ông ta. Hoặc có thể, những quan lại tham lam ở triều đình, những kẻ sẵn sàng làm mọi thứ vì lợi ích cá nhân, cũng sẽ là quân cờ hữu dụng.
Cơn mưa bắt đầu nặng hạt, từng giọt nước lạnh buốt đập vào khung cửa sổ, tạo nên âm thanh rào rào. Bàng Lão Gia đưa tay vuốt râu, ánh mắt ông ta trở nên lạnh lẽo như băng giá, không còn sự giận dữ bộc phát, mà thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ, một sự bình tĩnh của kẻ đã hạ quyết tâm làm mọi thứ để đạt được mục đích.
Lâm Dịch đã quá tự tin vào cái "hàng rào công nghệ" và "lòng tin" của mình. Nhưng hắn không biết rằng, trong một thế giới mà quyền lực và bạo lực có thể giải quyết mọi vấn đề, những bí mật về nguyên liệu hay công nghệ có thể bị cướp đoạt, hoặc thậm chí là bị hủy diệt hoàn toàn. Và cái "lòng tin" của dân chúng, dưới lưỡi dao của cường quyền, cũng có thể tan biến như bọt biển. Bàng Lão Gia sẽ chứng minh cho Lâm Dịch thấy, hắn đã sai lầm khi dám đối đầu với một con cá mập lão làng như ông ta. Và cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ.
Ánh mắt ông ta quét qua bản đồ Thành Thiên Phong, dừng lại ở những chấm đỏ lẻ tẻ, những điểm phân phối mới của Lâm Dịch. Những điểm đó, nằm rải rác giữa các khu dân cư, có vẻ như là một mạng lưới kiên cố, nhưng đối với Bàng Lão Gia, chúng lại là những mục tiêu yếu ớt, dễ bị tấn công nhất. Ông ta sẽ dùng mọi mối quan hệ, mọi thủ đoạn, kể cả những phương pháp tàn nhẫn nhất, để dập tắt cái mầm mống nguy hiểm này. Bởi vì, đây không chỉ là cuộc chiến thương trường, đây còn là cuộc chiến vì danh dự và quyền lực. Và ông ta, Bàng Lão Gia, sẽ không bao giờ thua cuộc. Một nụ cười độc địa nở trên môi ông ta, ẩn chứa một kế hoạch tàn độc đang dần thành hình trong cơn mưa tầm tã.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.