Lạc thế chi nhân - Chương 322: Bàng Gia Sao Chép: Vết Xe Đổ
Sáng sớm hôm ấy, Thành Thiên Phong đón một ngày nắng nhẹ, gió thổi lất phất mang theo hơi ẩm từ sông Vọng Xuyên, xua đi phần nào cái oi bức đặc trưng của những ngày cuối xuân. Trong cửa hàng của Lâm Dịch, không khí đã rộn ràng từ lâu, những tiếng rao hàng, tiếng mặc cả của khách buôn xen lẫn tiếng bước chân dồn dập, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự thịnh vượng non trẻ. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thanh thoát trong bộ thường phục thương nhân tơ lụa màu xanh nhạt, đang chăm chú kiểm kê sổ sách. Đôi mắt nàng, vốn sắc sảo và thông minh, giờ đây ánh lên vẻ hài lòng nhưng cũng không thiếu sự cảnh giác. Nàng biết, thành công càng lớn, sự dòm ngó càng nhiều.
Trần Nhị Cẩu, vừa trở về sau chuyến đi do thám, bước vào, trên môi nở nụ cười hớn hở, vẻ tò mò và hăm hở hiện rõ trên khuôn mặt ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc. Hắn bước thẳng đến chỗ Lâm Dịch, người đang ngồi tĩnh lặng bên một bàn trà nhỏ, chậm rãi nhấp từng ngụm trà thảo mộc. Lâm Dịch, dù thân hình vẫn còn chút gầy gò, xanh xao, nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn luôn tỏa ra một sự điềm tĩnh lạ thường, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người đến từ thế giới khác. Mái tóc đen bù xù thường ngày nay được buộc gọn gàng hơn, trang phục vải thô sơ nhưng sạch sẽ, tề chỉnh, không hề giống một thiếu niên nghèo khó nữa, mà mang dáng dấp của một chủ nhân. Vương Đại Trụ, vạm vỡ và chất phác, đứng cạnh Lâm Dịch như một bức tường thành, thỉnh thoảng lại gật gù, dù có lẽ không hiểu rõ lắm những lời Trần Nhị Cẩu sắp nói.
“Đại ca, Bạch tỷ!” Trần Nhị Cẩu cất tiếng, giọng nói có chút gấp gáp vì phấn khích. “Tiểu đệ đã dò la được tin tức. Bàng Lão Gia kia, quả nhiên không chịu ngồi yên. Hắn đã bắt đầu cho người làm theo sản phẩm mới của chúng ta, cái bánh Tịnh Tâm Lộ đó. Nhưng có vẻ không thuận lợi lắm!”
Bạch Vân Nhi ngẩng đầu, ánh mắt thoáng chút lo lắng. Nàng luôn là người cẩn trọng, không bao giờ đánh giá thấp đối thủ. “Thật sao? Hắn có vẻ quá tự tin vào khả năng sao chép của mình. Dù sao thì, chúng ta vẫn cần đề phòng, đừng để hắn có cơ hội lật ngược tình thế.”
Lâm Dịch đặt chén trà xuống, một tiếng động nhỏ nhưng đủ để thu hút sự chú ý. Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn suy tư. “Nghe nói, những sản phẩm đầu tiên của hắn chất lượng thế nào?” Giọng hắn trầm ấm, bình thản, không chút vội vàng.
Trần Nhị Cẩu vội vàng lấy ra từ trong bọc một vài gói nhỏ, trông khá giống với bao bì sản phẩm của Lâm Dịch, đặt lên bàn. Lâm Dịch cầm lấy một gói, cẩn thận bóc lớp giấy bọc thô sơ, để lộ ra một chiếc bánh. Vẻ ngoài của nó khá tương đồng với Tịnh Tâm Lộ của hắn, từ màu sắc đến hình dáng. Hắn đưa lên mũi ngửi, một mùi hương nhân tạo, nồng và gắt xộc vào khoang mũi, hoàn toàn khác biệt với mùi thơm dịu nhẹ, thanh mát của Tịnh Tâm Lộ thật. Hắn bẻ một miếng nhỏ, cho vào miệng. Vị ngọt gắt lợ, kèm theo chút vị chát đọng lại nơi đầu lưỡi, không hề có cái cảm giác thanh nhiệt, sảng khoái mà Tịnh Tâm Lộ mang lại. Chất bánh cũng thô hơn, dễ vỡ vụn và khô khốc.
“Hừm, trông thì giống, nhưng mùi vị, cảm giác dùng đều kém xa.” Trần Nhị Cẩu tiếp lời, vẻ khinh thường hiện rõ trên nét mặt. “Người của hắn không có được nguyên liệu đặc biệt, cũng không biết cách chế biến tinh xảo như chúng ta. Tiểu đệ đã thử hỏi vài người mua rồi, ai cũng lắc đầu lè lưỡi chê bai. Có người còn nói, ăn vào thấy cổ họng khô rát, chứ chẳng thấy thanh nhiệt giải độc gì cả.”
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên khuôn mặt. Nội tâm hắn lại dậy sóng. *Đúng như dự đoán. Bí quyết không chỉ nằm ở công thức, mà còn ở quy trình và nguyên liệu đặc thù của thế giới hiện đại...* Hắn nhắm mắt lại một chút, hồi tưởng lại những kiến thức về hóa sinh, dược liệu mà hắn từng học. Cái gọi là “nguyên liệu đặc biệt” mà Trần Nhị Cẩu nhắc đến, thực chất là những loại thảo mộc, khoáng chất có khả năng thanh nhiệt, giải độc và bổ sung khoáng chất vi lượng một cách cân bằng, được hắn tinh chế và kết hợp theo những tỉ lệ nhất định, dựa trên kiến thức y học cổ truyền và hiện đại. Không chỉ vậy, quy trình sản xuất cũng đòi hỏi sự kiểm soát nhiệt độ, độ ẩm và thời gian chính xác, điều mà những lò bánh thô sơ thời cổ đại khó lòng đạt được.
Hắn mở mắt, nhìn Bạch Vân Nhi. “Xem ra, Bàng Lão Gia vẫn chỉ dừng lại ở việc sao chép hình thức. Ông ta không hiểu được giá trị cốt lõi của sản phẩm chúng ta.” Hắn quay sang Trần Nhị Cẩu. “Ngươi đã làm rất tốt. Hãy tiếp tục theo dõi sát sao động thái của Bàng Lão Gia và thị trường. Đừng bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào.”
Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, vẻ mặt từ lo lắng chuyển sang nhẹ nhõm. “Đại ca nói phải, bọn họ sao mà so được với tài nghệ của chúng ta chứ! Bánh của chúng ta ăn vào là biết khác biệt ngay!” Giọng hắn to và rõ ràng, mang đậm chất chất phác, khiến không khí trong phòng bớt đi vài phần căng thẳng.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt lại quay về phía chiếc bánh nhái trên bàn. *Hàng rào công nghệ vô hình.* Hắn thầm nghĩ. Đó là lợi thế lớn nhất của hắn. Ở một thế giới mà khoa học kỹ thuật chưa phát triển, việc tái tạo một sản phẩm đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về hóa học, vật lý, hay thậm chí là sinh học, là điều gần như không thể. Bàng Lão Gia chỉ có thể nhìn thấy bề nổi, thấy được sản phẩm cuối cùng, nhưng không thể thấu hiểu được quá trình tạo ra nó, cũng như không thể tìm ra được những nguyên liệu thay thế có tính chất tương tự. Điều này khiến Lâm Dịch cảm thấy khá tự tin, nhưng cũng không thể chủ quan. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng một khi đối thủ đã nhận ra sự khác biệt, họ sẽ tìm cách khác để đối phó, không chỉ dừng lại ở việc sao chép. Bàng Lão Gia là một con cáo già trên thương trường, hắn sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại này.
Bạch Vân Nhi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ vẻ thận trọng. “Nếu vậy, chúng ta có thể tạm yên tâm về chất lượng. Nhưng không có nghĩa là chúng ta có thể lơ là. Bàng Lão Gia chắc chắn sẽ không bỏ cuộc. Hắn sẽ tìm cách khác để chèn ép chúng ta, có thể là về nguồn cung, phân phối, hoặc thậm chí là dùng đến những thủ đoạn bẩn thỉu hơn.” Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự tin tưởng. “Lâm Dịch, chàng nghĩ chúng ta nên làm gì tiếp theo?”
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Chúng ta cứ tiếp tục làm tốt phần việc của mình, đảm bảo chất lượng và cung cấp ổn định. Còn về Bàng Lão Gia...” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia suy tính. “Để xem hắn sẽ giở trò gì. Mỗi lần hắn ra tay, lại là một lần chúng ta có cơ hội để hiểu rõ hơn về đối thủ, và từ đó, tìm ra cách đối phó hiệu quả nhất. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới này, chúng ta phải luôn đi trước đối thủ một bước. Hãy chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất, nhưng đồng thời, cũng phải sẵn sàng để nắm bắt mọi cơ hội nhỏ nhất.”
Hắn liếc nhìn Trần Nhị Cẩu. “Ngươi hãy tiếp tục giữ liên lạc với những người buôn bán nhỏ lẻ, những người đã từng bị Bàng Lão Gia chèn ép. Họ sẽ là tai mắt tốt nhất của chúng ta. Và cũng đừng quên thăm dò xem, Bàng Lão Gia đã bắt đầu tìm kiếm những loại nguyên liệu đặc biệt nào, và từ đâu.” Hắn biết, Bàng Lão Gia chắc chắn sẽ không cam tâm mà sẽ tìm cách truy lùng nguồn gốc của những loại thảo mộc đặc biệt mà hắn đang sử dụng. Đó có thể là một cơ hội để hắn gieo vào đó những thông tin sai lệch, hoặc thậm chí là một cái bẫy.
Vương Đại Trụ, dù không hoàn toàn hiểu hết những mưu tính sâu xa của Lâm Dịch, nhưng vẫn kiên định với một niềm tin mãnh liệt. “Đ��i ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Cứ có lệnh của đại ca, ta và Nhị Cẩu sẽ hoàn thành!” Hắn vỗ ngực, giọng nói hùng hồn.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, trong lòng cảm thấy ấm áp. Hắn biết, những con người này, dù không có tri thức của thế giới hiện đại, nhưng sự trung thành và lòng tin của họ lại là tài sản quý giá nhất mà hắn có được ở thế giới này. *Cuộc chiến này, sẽ không chỉ là một cuộc chiến thương trường đơn thuần,* hắn thầm nghĩ. *Nó sẽ là một phép thử cho khả năng thích nghi và sinh tồn của mình, trong một thế giới đầy rẫy bất trắc và cạm bẫy.*
***
Khu chợ Linh Dược, vốn dĩ đã sầm uất quanh năm, nhưng vào buổi trưa hôm đó, nó càng trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp các ngõ ngách, tiếng mặc cả ồn ào như tiếng ve kêu mùa hạ, tiếng bước chân người qua lại dồn dập tạo nên một dòng chảy không ngừng. Mùi hương của các loại thảo dược đa dạng, từ cam thảo ngọt nhẹ đến hoàng liên đắng chát, từ quế hồi nồng ấm đến bạc hà the mát, hòa quyện vào nhau tạo nên một tổng thể vừa thơm ngát, vừa đôi khi hăng nồng, đặc trưng của một chợ dược liệu lớn. Các quầy hàng mở rộng, lều tạm dựng san sát, những lá cờ hiệu rực rỡ với đủ loại biểu tượng của các thương hiệu dược liệu bay phấp phới trong gió. Bầu không khí nơi đây luôn tràn đầy năng lượng, sự cạnh tranh ngầm giữa các thương nhân như một dòng điện chạy dọc khắp khu chợ.
Nhưng hôm nay, có một chủ đề được bàn tán xôn xao hơn cả những lời rao hàng. Đó là những sản phẩm mới xuất hiện, trông khá giống với Tịnh Tâm Lộ của thương hội Lâm Dịch, nhưng lại được bày bán ở các quầy hàng của những thương nhân có liên hệ với Bàng Lão Gia, với mức giá rẻ hơn đáng kể.
“Ê, nhìn xem, cái này giống y chang Tịnh Tâm Lộ của Lâm Dịch huynh đệ bán kìa!” Một người dân A, tay cầm một gói bánh có vẻ ngoài tương tự, lên tiếng với bạn mình. Hắn cẩn thận lật qua lật lại gói bánh, ánh mắt pha lẫn tò mò và nghi hoặc. “Nhưng sao giá lại rẻ thế này? Rẻ gần một nửa so với bên kia luôn đó!”
Người dân B, một phụ nữ trung niên có vẻ từng trải, khịt mũi. “Ta mua thử rồi, ngươi đừng phí tiền. Trông thì giống, nhưng chất lượng kém lắm. Mùi thì nồng và gắt, không hề có cái hương thanh mát của hàng thật. Ăn vào thì thấy lợ lợ ở cổ, mà cái công dụng thanh nhiệt giải độc gì thì chẳng thấy đâu. Cả nhà ta đứa nào cũng chê. Đúng là tiền nào của nấy thôi, ham rẻ là rước bực vào người.” Nàng lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt thất vọng rõ rệt.
Lời bàn tán của họ nhanh chóng lan ra. Một thương nhân nhỏ C, người đã kinh doanh ở chợ này hàng chục năm, chứng kiến cảnh tượng đó, khẽ lắc đầu ngao ngán. “Bàng Lão Gia muốn bắt chước Lâm Dịch nhưng không có cái tài đó. Hàng của hắn chỉ được cái mã ngoài, chứ cốt lõi thì rỗng tuếch. Khách hàng bây giờ tinh lắm, đâu dễ bị lừa. Mấy cái bánh này, lúc đầu có người tò mò mua thử, nhưng giờ thì ai cũng tránh xa rồi.” Ông ta chỉ tay về phía một gian hàng bày bán sản phẩm nhái, lèo tèo vài ba khách hàng đứng xem, nhưng không ai có ý định mua.
Thật vậy, những người dân Thành Thiên Phong, sau thời gian đầu bị thu hút bởi mức giá rẻ, đã nhanh chóng nhận ra sự khác biệt. Họ đã quen với chất lượng vượt trội của Tịnh Tâm Lộ do Lâm Dịch cung cấp – hương vị thanh mát, cảm giác sảng khoái sau khi dùng, và đặc biệt là hiệu quả rõ rệt trong việc giải nhiệt, làm dịu cổ họng trong những ngày nắng nóng. Khi họ cầm trên tay chiếc bánh nhái của Bàng Lão Gia, cảm giác đầu tiên là sự thô ráp của lớp vỏ bánh, mùi hương nồng hắc nhân tạo xộc vào mũi, và khi nếm thử, vị ngọt gắt không tự nhiên cùng cảm giác khô khan khó chịu. Sự thất vọng hiện rõ trên từng khuôn mặt.
Người dân D, một thư sinh trẻ tuổi với vẻ ngoài thanh tú, tay cầm một gói Tịnh Tâm Lộ chính gốc từ cửa hàng của Lâm Dịch, vừa đi ngang qua. Hắn mỉm cười nhẹ khi nghe những lời bàn tán. “Thôi cứ mua hàng của Lâm Dịch cho chắc. Đắt một chút mà đáng đồng tiền bát gạo. Yếu tố sức khỏe đâu thể đùa được. Mấy cái hàng nhái này, chẳng biết họ dùng thứ gì để làm, nhỡ có độc thì sao?” Lời nói của hắn nhận được sự đồng tình của nhiều người xung quanh.
Cảnh tượng ở chợ Linh Dược diễn ra thật rõ ràng. Ở một bên, những quầy hàng bán sản phẩm nhái của Bàng Lão Gia trở nên thưa thớt khách, thậm chí có những gian hàng gần như trống rỗng. Tiểu thương đứng bán thì ủ rũ, vẻ mặt thất vọng. Một số người cố gắng hạ giá thấp hơn nữa, nhưng dường như cũng không còn tác dụng. Người dân, sau khi xem xét, so sánh, đều lắc đầu chê bai rồi đổ xô về phía các cửa hàng có bán Tịnh Tâm Lộ chính gốc của Lâm Dịch. Tiếng tiền xu leng keng tại các quầy hàng này vang lên không ngớt, thể hiện sự buôn bán tấp nập.
Sự tương phản này quá rõ rệt. Bao bì của hàng nhái, dù cố gắng bắt chước đến mức tinh vi, nhưng vẫn không thể che giấu được sự kém chất lượng bên trong. Người dân đã học được bài học về giá trị thực sự, không chỉ qua hình thức hay giá cả. Họ tin vào trải nghiệm của chính mình, tin vào cái cảm giác sảng khoái và lợi ích sức khỏe mà Tịnh Tâm Lộ mang lại.
*Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, Lâm Dịch đã từng suy nghĩ như vậy. Và giờ đây, tri thức của hắn, kết hợp với sự tỉ mỉ trong quy trình sản xuất và chất lượng nguyên liệu được kiểm soát chặt chẽ, đã tạo nên một "hàng rào công nghệ" vô hình mà Bàng Lão Gia không thể vượt qua. Những người dân thường, dù không hiểu về công nghệ hay hóa học, nhưng lại là những "giám khảo" công tâm nhất. Họ không quan tâm đến thương hiệu lớn hay nhỏ, họ chỉ quan tâm đến sản phẩm nào thực sự tốt cho sức khỏe của họ, và xứng đáng với đồng tiền họ bỏ ra.
Sự thất bại của Bàng Lão Gia trong việc sao chép sản phẩm của Lâm Dịch không chỉ là một đòn giáng vào kinh tế, mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín và niềm kiêu hãnh của ông ta. Các thương nhân nhỏ, những người ban đầu còn lưỡng lự, giờ đây càng thêm tin tưởng vào thương hội của Lâm Dịch. Họ nhận ra rằng, dù Bàng Lão Gia có quyền lực đến mấy, nhưng nếu sản phẩm không có chất lượng, không thể nào giữ chân được khách hàng. Điều này củng cố thêm vị thế của Lâm Dịch trên thương trường Thành Thiên Phong, nhưng đồng thời cũng biến hắn thành một mục tiêu lớn hơn, không chỉ trong thương trường mà có thể cả chính trường và giang hồ. Bởi vì, một người dám đối đầu và đánh bại một thế lực như Bàng Lão Gia, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của rất nhi��u người. Và trong thế giới loạn lạc này, sự chú ý đôi khi lại là một con dao hai lưỡi.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt của buổi tối, không khí trong thư phòng rộng lớn của Bàng Lão Gia lại càng trở nên u ám và nặng nề hơn bao giờ hết. Một chiếc bàn trà men ngọc vốn tinh xảo, giờ đã bị hất đổ, chén sứ vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ dưới nền gạch lạnh lẽo. Mùi hương trầm, vốn dĩ dùng để xoa dịu tinh thần, giờ đây lại càng khiến không gian thêm phần ngột ngạt. Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa thường ngày vẫn giữ vẻ kiêu ngạo, giờ đây đỏ bừng lên vì tức giận. Ông ta ngồi trên ghế, tay đấm mạnh xuống mặt bàn gỗ lim, phát ra một tiếng "rầm" khô khốc, khiến cả căn phòng như rung lên bần bật.
“Đồ vô dụng! Một lũ ăn hại!” Giọng ông ta gầm lên, vang vọng khắp căn phòng, mang theo sự phẫn nộ tột cùng. “Các ngươi làm ăn kiểu gì vậy hả? Một món đồ cỏn con, một cái bánh rẻ tiền mà cũng không sao chép được sao?! Ta nuôi các ngươi ăn sung mặc sướng, để các ngươi làm ra những thứ rác rưởi đó sao?!”
Người hầu cận, một lão quản sự già nua, run rẩy quỳ rạp dưới đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Hắn không dám ngẩng đầu lên, chỉ biết lắp bắp. “Dạ bẩm Lão Gia… chúng nô tài đã cố gắng hết sức, ngày đêm không ngừng nghỉ. Nhưng nguyên liệu và cách thức chế biến của thương hội kia quá đặc biệt, quá tinh xảo… chúng ta không thể nào bắt chước được hoàn toàn. Chúng nô tài đã thử mọi cách, tìm mọi loại thảo mộc tương tự, nhưng… nhưng không tài nào ra được cái hương vị và công dụng như của họ.” Giọng hắn nhỏ dần, yếu ớt như tiếng muỗi kêu.
Bàng Lão Gia nghe vậy, cơn thịnh nộ càng bốc lên ngùn ngụt. Ông ta vung tay đập mạnh xuống bàn một lần nữa. “Câm miệng! Ngươi nghĩ ta tin lời đó sao? Chẳng lẽ một thằng nhóc con từ xó xỉnh nào đó, một tên nhãi ranh không có chút tiếng tăm nào lại có bí quyết hơn Bàng mỗ ta, hơn cả Thiên Phong Thương Hội của ta sao?!” Ông ta đứng bật dậy, đi đi lại lại trong phòng, mỗi bước chân đều nặng nề, thể hiện sự bất an và tức giận tột độ. “Lâm Dịch! Ngươi giỏi lắm! Ngươi được lắm! Nhưng đừng tưởng mọi chuyện sẽ dễ dàng như vậy! Ngươi dám coi thường Bàng Lão Gia ta sao?!”
Nỗi nhục nhã vì bị qua mặt, bị thất bại trong cuộc chiến thương trường tưởng chừng dễ dàng, đang gặm nhấm lòng tự trọng và niềm kiêu ngạo đã được gây dựng bao năm của Bàng Lão Gia. Ông ta, người đã từng dùng quyền lực và tiền bạc để bóp nghẹt không biết bao nhiêu đối thủ, giờ đây lại vướng vào một kẻ vô danh tiểu tốt, một thiếu niên mà ông ta coi là “nhãi ranh”. Điều này không chỉ là thiệt hại về kinh tế, mà còn là một vết nhơ khó gột rửa trong danh tiếng của ông ta.
Ánh mắt nhỏ của Bàng Lão Gia, giờ đây không còn sự tức giận đơn thuần, mà thay vào đó là một tia mưu mô và tàn nhẫn đến rợn người. Ông ta ra lệnh cho người hầu lui ra, giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương. “Ngươi ra ngoài đi, không có lệnh của ta, không ai được phép vào đây.”
Lão quản sự vội vàng cúi đầu, lùi ra ngoài như được tha bổng, đóng sập cửa lại, để lại Bàng Lão Gia một mình trong căn phòng u tối.
Bàng Lão Gia chìm vào suy tư, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những mảnh vỡ sứ trên nền nhà. *Không thể sao chép? Vô lý! Chắc chắn có điều gì đó khuất tất.* Ông ta không tin vào cái gọi là “bí quyết đặc biệt” của một thằng nhóc. Trong đầu ông ta, Lâm Dịch phải có một thế lực nào đó chống lưng, một người nào đó đã cung cấp cho hắn những nguyên liệu độc đáo hoặc một phương pháp chế biến bí truyền. *Nhưng là ai? Và tại sao ta lại không hề hay biết gì?*
Ông ta nhớ lại những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, cũng như các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn. Tất cả đều là dấu hiệu của một sự bất ổn lớn, một cơn bão đang dần hình thành. Và trong cơn bất ổn đó, những kẻ có quyền lực và thủ đoạn sẽ có thể làm mọi thứ để đạt được mục đích của mình.
*Có lẽ đã đến lúc không thể giữ thể diện nữa rồi.* Bàng Lão Gia thầm nghĩ. *Nếu không thể dùng thương trường để đánh bại hắn, vậy thì ta sẽ dùng những con đường khác. Những con đường mà một thương nhân bình thường sẽ không bao giờ dám nghĩ tới.* Ông ta đã từng dùng tiền để mua chuộc, dùng quyền lực để chèn ép. Nhưng giờ đây, Lâm Dịch đã chứng minh rằng hắn không phải là một con tốt dễ bị kiểm soát.
Lâm Dịch đã chọc giận một con mãnh thú đang say ngủ, và con mãnh thú này sẽ không từ bỏ cho đến khi kẻ chọc giận nó phải trả một cái giá đắt. Bàng Lão Gia bắt đầu suy nghĩ về Hắc Sa Bang, một bang phái giang hồ khét tiếng với những thủ đoạn tàn độc, có mối quan hệ khá mật thiết với ông ta. Hoặc có thể, ông ta sẽ dùng đến những quan hệ trong triều đình, những kẻ tham lam và sẵn sàng bóp nặn bất cứ ai cản đường. Ông ta sẽ không để cho Lâm Dịch tiếp tục lớn mạnh, không để cho hắn làm lung lay vị thế của mình, và càng không để cho hắn phá vỡ cái trật tự mà ông ta đã gây dựng bấy lâu nay ở Thành Thiên Phong.
Trong đầu Bàng Lão Gia, một kế hoạch trả đũa tàn độc đang dần hình thành. Lần này, không chỉ là tiền bạc hay uy tín, mà còn là một cuộc chiến sinh tử. Ông ta sẽ tìm hiểu tận gốc rễ về Lâm Dịch, về cái "Thôn Làng Sơn Cước" bí ẩn, và về bất cứ ai dám đứng sau lưng hắn. Ông ta sẽ dùng mọi mối quan hệ, mọi thủ đoạn, kể cả những phương pháp tàn nhẫn nhất, để dập tắt cái mầm mống nguy hiểm này. Bởi vì, đây không chỉ là cuộc chiến thương trường, đây còn là cuộc chiến vì danh dự và quyền lực. Và ông ta, Bàng Lão Gia, sẽ không bao giờ thua cuộc.
Ánh mắt ông ta trở nên lạnh lẽo như băng giá. Sự thất bại này chỉ càng khiến ý chí trả thù của ông ta trở nên mạnh mẽ hơn. Lâm Dịch đã quá tự tin vào cái "hàng rào công nghệ" của mình, nhưng hắn không biết rằng, trong một thế giới mà quyền lực và bạo lực có thể giải quyết mọi vấn đề, những bí mật về nguyên liệu hay công nghệ có thể bị cướp đoạt, hoặc thậm chí là bị hủy diệt hoàn toàn. Bàng Lão Gia sẽ chứng minh cho Lâm Dịch thấy, hắn đã sai lầm khi dám đối đầu với một con cá mập lão làng như ông ta. Và cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.