Lạc thế chi nhân - Chương 321: Sản Phẩm Mới, Giá Đột Phá: Phản Đòn Thương Trường
Những tia nắng sớm đầu tiên của Thành Thiên Phong còn chưa kịp len lỏi qua từng kẽ lá, rọi chiếu những mái ngói rêu phong, thì trong một căn phòng riêng biệt tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí đã đặc quánh sự căng thẳng và nghiêm trọng. Lâm Dịch ngồi đối diện Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu. Trên chiếc bàn gỗ sẫm màu, một bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng, những nét vẽ bằng bút than loang lổ các dấu chấm và đường gạch, đánh dấu những điểm quan trọng. Căn phòng, dù được trang trí đơn giản với vài bức thư pháp và một bình hoa sứ, vẫn không thể xua đi cái cảm giác ngột ngạt đang bao trùm. Tiếng trò chuyện ồn ào từ sảnh dưới, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười đùa vang vọng lên đây chỉ càng làm nổi bật sự im lặng đầy suy tư trong căn phòng này. Mùi khói gỗ thoảng qua từ lò sưởi đêm qua, lẫn với mùi trà mới pha và mùi giấy cũ, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa đầy áp lực.
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người trong nhóm. Gương mặt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại phản chiếu một sự tập trung cao độ, một ngọn lửa ý chí đang âm ỉ cháy. Hắn gầy đi chút ít sau những ngày dài tính toán và ít ngủ, nhưng sự mệt mỏi đó không làm giảm đi vẻ kiên nghị của hắn.
“Bàng Lão Gia đã ra tay.” Giọng Lâm Dịch trầm thấp, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. Hắn đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát. “Không chỉ dừng lại ở việc gây khó dễ cho các đối tác của chúng ta, hắn ta còn dùng ảnh hưởng của Thiên Phong Thương Hội để chèn ép, thậm chí là đe dọa. Mục tiêu của họ không chỉ là lợi nhuận, mà là dập tắt chúng ta từ trong trứng nước, ngăn không cho chúng ta có bất kỳ cơ hội nào để đặt chân vào thị trường Thành Thiên Phong.”
Bạch Vân Nhi, vẫn giữ vẻ thanh thoát thường thấy, nhưng đôi mắt thông minh của nàng ẩn chứa một nỗi lo lắng không thể che giấu. Nàng mặc một bộ y phục thương nhân màu xanh đậm, gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp. Nàng gật đầu, xác nhận lời Lâm Dịch. “Các đối tác vận chuyển đã đồng loạt rút lui, nguồn cung nguyên liệu cũng bị gián đoạn đáng kể. Đúng như huynh dự đoán, họ đang bóp nghẹt chúng ta từ mọi phía.” Nàng đặt tay lên bàn, ngón tay khẽ gõ nhẹ, thể hiện sự bồn chồn. “Thậm chí, có vài tiểu thương đã từng bày tỏ ý muốn hợp tác với chúng ta cũng đã thay đổi thái độ, né tránh khi chúng ta chủ động tiếp cận.”
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, nắm chặt nắm đấm. “Bọn khốn kiếp! Chơi bẩn đến vậy sao? Đại ca, cứ để ta đi tìm bọn chúng, xem thử chúng dám làm gì!” Giọng hắn đầy vẻ giận dữ, sẵn sàng đứng lên bảo vệ thương hội.
Trần Nhị Cẩu cũng sốt sắng không kém. “Đúng vậy, đại ca! Bọn chúng không cho chúng ta làm ăn yên ổn, chúng ta cũng đừng để chúng yên ổn!” Đôi mắt lanh lợi của hắn sáng lên vẻ hăng hái, chỉ chờ Lâm Dịch ra lệnh.
Lâm Dịch khẽ giơ tay, ra hiệu cho hai người im lặng. Hắn hiểu sự tức giận của họ, nhưng bạo lực không phải là giải pháp tốt nhất ở thời điểm này. “Đối đầu trực diện không phải là cách. Chúng ta không có tài nguyên, không có thế lực bằng họ. Đánh nhau bằng tiền, chúng ta thua. Đánh nhau bằng quyền, chúng ta càng không có cửa.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua bản đồ, rồi dừng lại ở một vùng núi hiểm trở phía tây Thành Thiên Phong – Thôn Làng Sơn Cước. “Chúng ta sẽ không đối đầu trực diện. Chúng ta sẽ tạo ra một thị trường mới, một nhu cầu mới mà họ không ngờ tới. Một thị trường mà Bàng Lão Gia và Thiên Phong Thương Hội chưa bao giờ đặt chân đến, hoặc coi thường.”
Bạch Vân Nhi nhíu mày, suy tư. “Một thị trường mới? Nhưng trong bối cảnh hiện tại, Thành Thiên Phong đã có đủ mọi loại hàng hóa thiết yếu rồi, lại còn bị Thiên Phong Thương Hội thao túng. Làm sao chúng ta có thể tạo ra một nhu cầu mới?”
Lâm Dịch mỉm cười nhạt, một nụ cười ẩn chứa sự tự tin. “Đôi khi, nhu cầu đã tồn tại, chỉ là chưa có ai thực sự đáp ứng nó một cách hiệu quả, hoặc người ta chưa nhận ra giá trị thực sự của nó. Nhị Cẩu, ngươi có thể tìm kiếm những nguyên liệu này không?” Hắn đưa cho Trần Nhị Cẩu một mảnh giấy nhỏ, trên đó ghi một danh sách các loại thảo dược và nguyên liệu đơn giản mà hắn đã nghiên cứu kỹ lưỡng trong những đêm mất ngủ.
Trần Nhị Cẩu nhận lấy, đọc lướt qua. “Những thứ này… chúng đều là những nguyên liệu khá phổ biến ở vùng núi, không quá đắt đỏ, nhưng lại ít được các thương nhân lớn chú ý. Chúng thường được dùng trong các bài thuốc dân gian nhỏ lẻ…”
“Chính xác.” Lâm Dịch gật đầu. “Và đó là lý do tại sao Bàng Lão Gia sẽ không thể ngờ tới. Hắn ta chỉ quan tâm đến những mặt hàng có lợi nhuận cao, những thứ đã có thị trường ổn định. Hắn sẽ không bao giờ nghĩ đến việc cạnh tranh với chúng ta ở cái gọi là ‘thị trường nhỏ lẻ’ này.”
Hắn quay sang Vương Đại Trụ. “Vương Đại Trụ, ngươi cần tập hợp một số người đáng tin cậy, những người đã từng theo ta ở thôn làng. Chúng ta sẽ chuyển địa điểm sản xuất về Thôn Làng Sơn Cước. Cần phải giữ bí mật tuyệt đối về quy trình sản xuất và nguồn gốc hàng hóa. Ta cần ngươi chuẩn bị lực lượng phân phối, những người có thể len lỏi vào từng ngóc ngách của Thành Thiên Phong, không chỉ các cửa hàng lớn mà cả các chợ nhỏ, các khu dân cư nghèo khó.”
Vương Đại Trụ lập tức đứng thẳng người, ánh mắt kiên định. “Đại ca cứ việc phân phó! Ta sẽ làm hết sức mình. Thôn làng Sơn Cước có nhiều anh em trung thành, họ chắc chắn sẽ giúp đỡ chúng ta.” Hắn vốn là người trọng nghĩa, lại tận mắt chứng kiến Lâm Dịch đã cứu sống và mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho nhiều người trong thôn, nên sự trung thành của hắn đối với Lâm Dịch là tuyệt đối.
Lâm Dịch quay lại Bạch Vân Nhi. “Vân Nhi, nàng sẽ phụ trách toàn bộ việc giám sát sản xuất và tài chính. Đặc biệt là chất lượng sản phẩm. Đây là yếu tố sống còn của chúng ta. Ngoài ra, nàng cần phải tính toán giá cả thật kỹ lưỡng. Chúng ta sẽ không bán quá rẻ để lỗ vốn, nhưng phải đủ cạnh tranh để thu hút người dân và các tiểu thương nhỏ.”
Bạch Vân Nhi gật đầu, sự lo lắng trong mắt đã vơi đi phần nào, thay vào đó là sự tập trung. “Huynh yên tâm. Ta sẽ đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng theo kế hoạch.” Nàng đã quen với cách làm việc đột phá của Lâm Dịch, và dù đôi khi có bất ngờ, nàng vẫn luôn tin tưởng vào tầm nhìn của hắn.
Trong tâm trí Lâm Dịch, một kế hoạch phức tạp nhưng đầy hứa hẹn đang dần hình thành rõ nét. Bàng Lão Gia đã mắc một sai lầm chết người khi đánh giá thấp đối thủ. Hắn ta nghĩ rằng Lâm Dịch sẽ cố gắng giành giật thị phần hiện có, nhưng Lâm Dịch không bao giờ chơi theo luật của người khác. Hắn ta sẽ chơi một ván cờ hoàn toàn mới. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nhủ. Trong cái thế giới cổ đại này, việc áp dụng những kiến thức hiện đại về marketing, chuỗi cung ứng và phân khúc thị trường có thể tạo ra những đột phá không ngờ.
Áp lực từ Bàng Lão Gia không chỉ là một thách thức, mà còn là một động lực. Nó buộc Lâm Dịch phải suy nghĩ rộng hơn, sâu hơn. Hắn không có được sự may mắn của những người xuyên không khác với hệ thống hay "ngón tay vàng," nhưng hắn có trí tuệ và kinh nghiệm sống từ một thế giới văn minh hơn. Hắn biết cách nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ, biết cách biến nguy thành cơ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. Nếu muốn sinh tồn và phát triển, hắn phải tự mình tạo ra công bằng cho mình, tạo ra cơ hội cho mình. Đây là lúc để hắn chứng minh giá trị của mình, không phải bằng vũ lực hay tiền bạc, mà bằng trí tuệ và sự nhạy bén.
Hắn cũng nhận ra, việc sản xuất ở Thôn Làng Sơn Cước không chỉ mang lại bí mật mà còn mang lại sự gắn kết với những người dân lao động. Đây không chỉ là một chiến lược kinh doanh, mà còn là một cách để củng cố nền tảng xã hội của thương hội, tạo ra một mạng lưới ủng hộ vững chắc từ những tầng lớp thấp nhất, những người mà Thiên Phong Thương Hội thường bỏ qua. Khi chiến loạn bùng nổ, chính những người này mới là những người trung thành nhất.
Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt quét qua bản đồ một lần nữa. Những con đường gồ ghề dẫn đến Thôn Làng Sơn Cước, những ngôi chợ nhỏ nằm khuất trong các con hẻm Thành Thiên Phong, tất cả đều là một phần của chiến lược. “Chúng ta có khoảng ba ngày để chuẩn bị và sản xuất. Sau đó, chúng ta sẽ tấn công. Nhị Cẩu, việc dò la tình hình của Bàng Lão Gia vẫn phải tiếp tục, nhưng hãy cẩn thận hơn. Đừng để chúng ta bị lộ.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu chắc nịch. “Đại ca yên tâm, ta sẽ làm việc cẩn trọng.”
Lâm Dịch nhìn từng người. Trong mắt hắn, không chỉ có sự tự tin, mà còn có một tia trách nhiệm nặng nề. Hắn đang đặt cược tương lai của tất cả bọn họ vào ván bài này. Nhưng hắn tin vào sự lựa chọn của mình, tin vào khả năng của đội ngũ này. Và quan trọng hơn, hắn tin vào bản thân. Đây không phải là lúc để lo lắng, mà là lúc để hành động.
***
Vài ngày sau, buổi chiều tà, Thôn Làng Sơn Cước bỗng trở nên nhộn nhịp một cách lạ thường. Cái không khí bình yên, mộc mạc thường ngày của những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh thấp thoáng dưới chân núi, đường đất nhỏ quanh co giờ đây được thay thế bằng sự hối hả và tập trung. Tiếng trẻ con chơi đùa đâu đó xa xa, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên, và mùi khói gỗ lẫn thức ăn nấu từ các căn bếp vẫn vương vấn, nhưng tất cả đều bị lu mờ bởi âm thanh và mùi vị từ một xưởng sản xuất tạm bợ nằm khuất sau một rặng tre. Đây vốn là một nhà kho cũ của thôn, giờ đã được cải tạo thành nơi chế biến và đóng gói sản phẩm mới của Lâm Dịch.
Bạch Vân Nhi đứng giữa xưởng, vóc dáng thon thả của nàng nổi bật giữa những người dân làng đang hối hả làm việc. Nàng mặc một bộ y phục đơn giản hơn thường lệ, nhưng vẫn giữ được vẻ thanh lịch và chuyên nghiệp. Đôi mắt thông minh của nàng không ngừng quan sát, kiểm tra từng chi tiết. Trước mặt nàng là những thùng gỗ lớn chứa đầy các loại nguyên liệu thảo mộc đã được sơ chế, tỏa ra một mùi hương đặc trưng, không quá nồng nhưng dễ chịu.
“Đại Trụ, tỷ lệ này phải chính xác từng chút một,” nàng nhắc nhở Vương Đại Trụ, người đang cẩn thận đổ một loại bột mịn màu trắng vào một cái cối lớn. “Đây là bí quyết của chúng ta. Chỉ cần sai một ly, chất lượng sẽ khác một dặm.”
Vương Đại Trụ lau mồ hôi trên trán, khuôn mặt chất phác nhưng đầy nghiêm túc. “Vâng, Bạch tiểu thư. Tôi đã dặn dò mọi người rất kỹ rồi. Mỗi lần trộn đều phải có người kiểm tra lại. Anh em trong thôn đều hiểu đây là nồi cơm của chúng ta, không ai dám lơ là.” Hắn quay sang một vài người dân làng khác đang loay hoay với những chiếc khuôn và những tấm vải thô để gói ghém sản phẩm. “Nhanh tay lên một chút! Chiều nay Nhị Cẩu sẽ đến kiểm tra, không được chậm trễ!”
Người dân làng, với làn da rám nắng và đôi tay chai sần, làm việc hăng say. Họ là những người đã từng sống trong cảnh nghèo đói, nhờ Lâm Dịch mà cuộc sống mới dần khởi sắc. Giờ đây, họ không chỉ làm việc vì tiền công, mà còn vì sự tin tưởng và lòng biết ơn đối với “Lâm công tử” – người đã mang lại cho họ hy vọng. Họ trộn các loại thảo dược theo tỷ lệ bí mật mà Lâm Dịch đã truyền dạy, sau đó ép thành từng bánh nhỏ, rồi gói ghém cẩn thận trong lớp giấy dầu chống ẩm. Sản phẩm có tên là “Tịnh Tâm Lộ” – một loại lương khô đặc biệt, không chỉ giúp no bụng mà còn có tác dụng thanh nhiệt, giải độc nhẹ, rất phù hợp trong bối cảnh dịch bệnh và nắng nóng đang lan rộng ở một số vùng lân cận.
Bạch Vân Nhi khẽ hít một hơi, mùi thảo dược tươi mới tràn ngập lồng ngực nàng. Nàng thầm ngưỡng mộ Lâm Dịch. Hắn không chỉ nhìn thấy lợi nhuận, mà còn nhìn thấy nhu cầu thực sự của người dân, đặc biệt là trong thời điểm khó khăn này. Khi Bàng Lão Gia và Thiên Phong Thương Hội chỉ tập trung vào những mặt hàng xa xỉ hay những thứ đã có thị trường ổn định, Lâm Dịch lại chọn một con đường khác – một con đường tuy khó khăn hơn, nhưng lại có tiềm năng lớn hơn để xây dựng lòng tin và sự ủng hộ từ tầng lớp bình dân. Nàng biết, những sản phẩm như "Tịnh Tâm Lộ" này, tuy không mang lại lợi nhuận khổng lồ như buôn bán tơ lụa hay châu báu, nhưng nó lại là thứ thiết yếu, thứ mà người dân cần hàng ngày, đặc biệt trong bối cảnh nạn đói và tình hình biên giới căng thẳng đang được nhắc đến nhiều hơn.
Ngoài xưởng, Trần Nhị Cẩu đang kiểm tra những chiếc xe ngựa đã được chất đầy các thùng hàng. Hắn nhanh nhẹn leo lên, kiểm tra từng dây buộc, từng tấm bạt che. Đôi mắt sáng lanh của hắn không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
“Đại ca, lộ trình vận chuyển đã sẵn sàng!” Trần Nhị Cẩu báo cáo, giọng đầy phấn khích khi Lâm Dịch đến kiểm tra. “Sẽ có ba tuyến đường khác nhau để tránh bị theo dõi. Chúng sẽ đến Thành Thiên Phong trước bình minh ngày mai, được ngụy trang cẩn thận. Ngay khi chợ mở cửa, chúng ta sẽ bắt đầu phân phối.”
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lướt qua những thùng hàng được che chắn cẩn thận. Hắn cảm nhận được sự tỉ mỉ và chu đáo trong công việc của Trần Nhị Cẩu. “Tốt lắm. Nhớ dặn dò anh em phải hết sức cẩn thận. Tuyệt đối không được gây sự với bất kỳ ai, và nếu có bất kỳ sự cố nào, hãy ưu tiên bảo toàn hàng hóa và tính mạng.”
“Vâng, đại ca!” Trần Nhị Cẩu đáp lời. Hắn tự hào khi được giao phó một trọng trách lớn như vậy. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” câu nói cửa miệng của hắn thể hiện sự trung thành tuyệt đối.
Lâm Dịch quay sang Bạch Vân Nhi. “Mọi việc ổn thỏa chứ, Vân Nhi?”
Bạch Vân Nhi mỉm cười nhẹ. “Mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch của huynh. Chất lượng sản phẩm đã được kiểm nghiệm kỹ lưỡng. Giá cả cũng đã được tính toán sao cho vừa túi tiền của người dân mà chúng ta vẫn có lời.” Nàng biết, Lâm Dịch không chỉ muốn bán hàng, mà còn muốn tạo ra một làn sóng, một sự thay đổi.
Lâm Dịch hài lòng gật đầu. Hắn cảm nhận được làn gió nhẹ từ núi thổi xuống, mang theo hương đất và cây cỏ. Nơi đây, xa rời sự ồn ào và mưu mô của Thành Thiên Phong, lại là nơi ươm mầm cho một cuộc đối đầu thương trường đầy kịch tính. Sự bí mật của Thôn Làng Sơn Cước là một lợi thế lớn, cho phép họ chuẩn bị mà không bị đối thủ phát hiện. Tuy nhiên, hắn cũng ý thức được rằng, khi sản phẩm này ra mắt, sự chú ý từ bên ngoài sẽ không tránh khỏi. Và đó là lúc họ phải đối mặt với những thách thức mới, có thể là sự dòm ngó từ các thế lực khác, hoặc thậm chí là nguy cơ về an ninh khi Bàng Lão Gia phát hiện ra địa điểm sản xuất này. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Hiện tại, họ đã sẵn sàng cho bước đi đầu tiên.
Những chiếc xe ngựa bắt đầu lăn bánh trong bóng tối nhập nhoạng, hướng về Thành Thiên Phong, mang theo không chỉ là hàng hóa, mà còn là hy vọng và tham vọng của một thương hội non trẻ, sẵn sàng làm rung chuyển thị trường của những kẻ thống trị.
***
Sáng hôm sau, Thành Thiên Phong bừng tỉnh trong một buổi ban mai nắng ấm, đông đúc và ồn ào như mọi ngày. Khắp các ngả đường, người dân hối hả đi lại, các tiểu thương bày biện hàng hóa, tiếng rao hàng, tiếng mặc cả vang lên không ngớt. Nhưng tại một góc phố nhỏ, gần khu chợ trung tâm, một cảnh tượng khác thường đang diễn ra, thu hút mọi ánh nhìn tò mò.
Cửa hàng của Lâm Dịch, vốn dĩ chỉ là một gian hàng nhỏ, đơn giản, được trang trí bằng vài tấm biển gỗ mộc mạc ghi rõ “Thương Hội Lạc Thế – Tịnh Tâm Lộ”, giờ đây lại chật cứng người. Không chỉ có vậy, một dòng người dài dằng dặc đã xếp hàng từ lúc trời còn tờ mờ sáng, kéo dài ra tận ngã tư, tạo thành một khung cảnh chưa từng thấy ở nơi này. Tiếng xì xào bàn tán, tiếng ngạc nhiên xen lẫn tiếng trầm trồ vang lên không ngớt, tạo thành một bản giao hưởng của sự hứng thú và tò mò. Mùi hương đặc trưng của “Tịnh Tâm Lộ” – một mùi thơm nhẹ nhàng, thanh mát của các loại thảo dược – lan tỏa trong không khí, lấn át cả mùi thức ăn và khói gỗ quen thuộc của phố thị.
Lâm Dịch đứng bên trong cửa hàng, cạnh Bạch Vân Nhi. Hắn mặc một bộ y phục vải thô màu xám, đơn giản nhưng gọn gàng, vẻ ngoài vẫn thanh tú nhưng đôi mắt lại sắc sảo hơn bao giờ hết. Trên môi hắn là một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, một nụ cười ẩn chứa sự hài lòng nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày. Hắn quan sát đám đông đang chen lấn, những gương mặt háo hức và cả những ánh mắt nghi ngờ của một vài tiểu thương khác.
Bạch Vân Nhi, trong bộ y phục xanh đậm thanh lịch, đang bận rộn điều phối việc bán hàng. Nàng tính toán nhanh nhảu, đưa ra chỉ dẫn rõ ràng cho những người phụ giúp. Nàng cũng không thể giấu được vẻ vui mừng, nhưng vẫn cố gắng giữ phong thái chuyên nghiệp. Nàng ghé sát tai Lâm Dịch, nói nhỏ: “Mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch của huynh. Chúng ta đã bán hết một nửa số hàng chỉ trong vòng một khắc. Khó có thể tưởng tượng được nhu cầu lại lớn đến vậy.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt hắn quét qua đám đông. “Đây mới chỉ là khởi đầu. Chúng ta cần giữ vững chất lượng và kiểm soát tốt nguồn cung. Quan trọng hơn, chúng ta cần quan sát phản ứng của thị trường và các đối thủ.” Hắn cảm nhận được cái nóng bức từ đám đông chen chúc, nhưng trong lòng lại thấy một sự mát mẻ của chiến thắng bước đầu.
Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu thì đang bận rộn hơn bao giờ hết. Vương Đại Trụ dùng thân hình vạm vỡ của mình để giữ trật tự cho hàng người, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực. “Mọi người xếp hàng cẩn thận! Ai cũng sẽ có phần! Đừng chen lấn!” Trần Nhị Cẩu thì nhanh nhẹn chạy tới chạy lui, đưa hàng cho khách, thu tiền và giải đáp thắc mắc. Gương mặt hắn ướt đẫm mồ hôi nhưng ánh mắt lại rạng rỡ niềm vui.
“Thật không thể tin được! Giá này mà chất lượng thế này ư?” Một tiểu thương béo tốt cầm trên tay một bánh Tịnh Tâm Lộ, ngạc nhiên thốt lên. “Ta đã thử qua rồi, ăn rất ngon miệng, lại còn có tác dụng thanh nhiệt nữa. Chắc chắn sẽ bán chạy lắm!”
Một người dân nghèo khác, tay ôm chặt bánh Tịnh Tâm Lộ vừa mua được, reo lên: “Mấy hôm nay tìm mua lương khô khó quá, giá lại đắt đỏ. May mà có cửa hàng này! Vợ con ta sẽ không phải chịu đói nữa rồi!” Nụ cười trên môi ông ta là nụ cười của sự biết ơn và hy vọng.
Những lời khen ngợi, những tiếng reo vui cứ thế vang lên, tạo nên một hiệu ứng lan truyền mạnh mẽ. Người này mua được, người khác lại càng muốn mua. Những tiểu thương khác, ban đầu còn hoài nghi, giờ cũng bắt đầu nhập hàng về bán thử, nhận thấy tiềm năng khổng lồ của sản phẩm này. "Tịnh Tâm Lộ" không chỉ là một loại lương khô, nó còn là một giải pháp thiết thực cho tình hình thiếu thốn và bệnh tật đang dần lan rộng.
Lâm Dịch nhìn những gương mặt đó, trong lòng hắn trào dâng nhiều cảm xúc. Đây không chỉ là một chiến thắng thương trường đơn thuần. Đây là sự chứng minh cho triết lý của hắn: tri thức có thể thay đổi cuộc sống, và sinh tồn không nhất thiết phải là giẫm đạp lên người khác. Hắn không có 'bàn tay vàng' hay sức mạnh tu luyện, nhưng hắn có khả năng nhìn thấy những gì người khác bỏ qua, và biến nó thành lợi thế. Hắn đã tạo ra một sản phẩm mà cả Bàng Lão Gia và Thiên Phong Thương Hội đều không ngờ tới, một sản phẩm đánh trúng vào nhu cầu cấp thiết nhất của người dân – nhu cầu sinh tồn.
Tuy nhiên, trong sâu thẳm tâm trí, Lâm Dịch không hề lơ là. Hắn biết, sự thành công này sẽ không kéo dài yên bình. Càng thành công, càng nổi bật, họ càng trở thành mục tiêu. "Sản phẩm mới này, dù là hàng thiết yếu, nhưng có thể sẽ thu hút sự chú ý của Quan Đại Nhân hoặc các quan lại khác," hắn thầm nghĩ. "Những người đó có thể nhìn thấy tiềm năng kiểm soát hoặc đánh thuế nó trong bối cảnh nạn đói. Và quan trọng nhất, Bàng Lão Gia sẽ không ngồi yên." Sự tức giận của Bàng Lão Gia chắc chắn sẽ bùng phát, và hắn ta sẽ không từ thủ đoạn nào để trả đũa. Lâm Dịch cảm nhận được một cơn bão lớn hơn đang hình thành, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.
***
Cùng lúc đó, trong văn phòng sang trọng của Bàng Lão Gia tại Thiên Phong Thương Hội, bầu không khí đặc quánh sự tức giận và lo lắng. Ánh nắng buổi trưa gay gắt bên ngoài không thể xua đi vẻ u ám trong căn phòng này. Bàng Lão Gia, với thân hình mập mạp và khuôn mặt tròn trịa, đang ngồi trên chiếc ghế gỗ chạm trổ tinh xảo, sắc mặt âm trầm như đáy nồi. Đôi mắt nhỏ của ông ta giờ đây nheo lại đầy vẻ hung ác. Trước mặt ông là một vài bánh “Tịnh Tâm Lộ” được gói ghém đơn giản, và chồng báo cáo về tình hình thị trường mới nhất. Mùi thảo dược thanh mát từ sản phẩm của Lâm Dịch dường như chỉ càng làm tăng thêm sự bực bội trong lòng ông.
Một quản sự của ông ta, với vẻ mặt tái mét và run rẩy, đang quỳ gối dưới đất, cố gắng báo cáo một cách rõ ràng nhất có thể. “Lão gia… sản phẩm ‘Tịnh Tâm Lộ’ của Thương Hội Lạc Thế đang gây sốt khắp Thành Thiên Phong. Chỉ trong một buổi sáng, họ đã bán được số lượng khổng lồ. Dân chúng xếp hàng dài từ sáng sớm, và cả các tiểu thương nhỏ cũng đổ xô đi mua để nhập hàng về bán lại.”
Bàng Lão Gia nghe vậy, ánh mắt bỗng trở nên đỏ ngầu. Ông ta vung tay đập mạnh xuống bàn trà bằng gỗ lim quý giá, khiến chén trà men ngọc trên bàn rung lên bần bật. “Một lũ tiểu nhân! Dám dùng cái thứ rẻ tiền đó để phá hoại thị trường của ta! Chuyện này là sao? Sao ta lại không hề hay biết gì về loại sản phẩm này? Các ngươi ăn hại đến mức để một tên nhãi ranh tung hoành trên đất của ta sao?” Giọng ông ta gầm lên, vang vọng khắp căn phòng, khiến quản sự càng thêm sợ hãi.
“Dạ… dạ bẩm lão gia…” Quản sự lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng trên trán. “Họ… họ đã chuẩn bị rất kín kẽ. Nơi sản xuất được đặt ở Thôn Làng Sơn Cước, một vùng hẻo lánh, khó dò la. Hơn nữa, những nguyên liệu họ dùng đều là những thứ phổ biến, không đáng chú ý, nên chúng ta không hề có bất kỳ tin tức gì.” Hắn run rẩy đưa ra một báo cáo khác. “Giá bán của họ chỉ bằng một nửa so với lương khô thông thường mà chúng ta cung cấp, nhưng chất lượng lại không hề thua kém, thậm chí còn tốt hơn ở một vài khía cạnh, đặc biệt là tác dụng thanh nhiệt, giải độc… điều mà dân chúng đang rất cần trong mùa này.”
Bàng Lão Gia nghe đến đây, sắc mặt càng thêm khó coi. Ông ta nhắm mắt lại, nghiến răng kèn kẹt. Một loại cảm giác bị sỉ nhục, bị qua mặt đang dâng trào trong lồng ngực ông. Ông ta, Bàng Lão Gia quyền lực của Thiên Phong Thương Hội, lại bị một tên nhãi ranh không có chút tiếng tăm nào qua mặt, dùng một thứ sản phẩm rẻ tiền để làm lung lay thị trường của mình. Đây không chỉ là thiệt hại về kinh tế, mà còn là một đòn giáng mạnh vào uy tín và thể diện của ông ta.
“Lâm Dịch…” Ông ta lẩm bẩm, tên của Lâm Dịch thốt ra từ kẽ răng như một lời nguyền rủa. “Ta đánh giá thấp ngươi rồi. Ngươi không chỉ là một tên nhãi ranh may mắn, mà là một con cáo già biết cách ẩn mình.” Ông ta mở mắt ra, đôi mắt nhỏ giờ đây không còn sự giận dữ đơn thuần, mà thay vào đó là một tia mưu mô và tàn nhẫn. “Nhưng đừng hòng dễ dàng như vậy! Ngươi nghĩ rằng chỉ cần tung ra một thứ hàng hóa rẻ mạt là có thể lay chuyển được Thiên Phong Thương Hội sao? Nực cười!”
Trong tâm trí Bàng Lão Gia, một kế hoạch trả đũa tàn độc đang dần hình thành. Ông ta sẽ không chấp nhận thất bại này. Ông ta đã từng dùng quyền lực, tiền bạc để bóp nghẹt Lâm Dịch, nhưng tên nhãi ranh đó lại tìm được một khe hở. Giờ đây, ông ta sẽ không chỉ dùng tiền và quyền lực, mà sẽ dùng đến những thủ đoạn khác, những thủ đoạn mà một thương nhân bình thường sẽ không bao giờ dám nghĩ tới.
“Mau đi điều tra kỹ lưỡng về cái Thôn Làng Sơn Cước đó cho ta!” Bàng Lão Gia ra lệnh, giọng nói lạnh lẽo đến rợn người. “Tìm hiểu xem chúng sản xuất bằng cách nào, và quan trọng hơn, ai là người đứng sau lưng chúng. Ta không tin một tên nhãi ranh không có chỗ dựa nào lại có thể làm được điều này.” Ông ta nghi ngờ Lâm Dịch có thể đã liên kết với một thế lực ngầm nào đó.
Quản sự vội vàng cúi đầu. “Dạ, tiểu nhân sẽ lập tức đi điều tra!”
Bàng Lão Gia nhìn chằm chằm vào bánh Tịnh Tâm Lộ trên bàn. Hắn đã tạo ra một làn sóng, một sự chú ý không thể phủ nhận. Nhưng càng được chú ý, Lâm Dịch càng trở thành mục tiêu. Sự thành công ban đầu này có thể khiến Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội chính thức liên hệ với Lâm Dịch, có thể là để hợp tác, nhưng nhiều khả năng là để thăm dò sâu hơn về "Lương Khô Thiên Phong" và các sản phẩm khác của anh. Và chính ông ta, Bàng Lão Gia, sẽ không để cho chuyện đó xảy ra dễ dàng. Ông ta sẽ dùng mọi mối quan hệ, mọi thủ đoạn để dập tắt cái mầm mống nguy hiểm này.
Ông ta nhắm mắt lại lần nữa, hình dung ra viễn cảnh Lâm Dịch bị nghiền nát dưới bánh xe quyền lực của mình. Đây không chỉ là cuộc chiến thương trường, đây còn là cuộc chiến vì danh dự và quyền lực. Và ông ta, Bàng Lão Gia, sẽ không bao giờ thua cuộc. Những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, cũng như các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn, tất cả đều là dấu hiệu của một sự bất ổn lớn. Và trong cơn bất ổn đó, Bàng Lão Gia sẽ không để bất kỳ kẻ ngoại lai nào gây xáo trộn trật tự m�� ông ta đã gây dựng bấy lâu nay. Lâm Dịch đã chọc giận một con mãnh thú đang say ngủ, và cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.