Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 320: Bão Ngầm Nổi Sóng: Áp Lực Từ Phía Đối Thủ

Màn đêm Thành Thiên Phong vẫn còn vương vấn hơi sương lạnh lẽo khi Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi trở về thương hội. Con đường lát đá ẩm ướt phản chiếu ánh trăng mờ nhạt, khiến mọi thứ trở nên tĩnh mịch và có phần u ám hơn sau sự náo nhiệt giả tạo của yến tiệc. Bước chân của họ vang vọng lẻ loi giữa những dãy nhà im lìm, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một cơn bão dữ dội đang gầm thét. Hắn đã sẵn sàng cho một cuộc chiến sinh tồn mới, một cuộc chiến không chỉ trên thương trường mà còn là cuộc đấu trí đầy hiểm nguy.

Sáng hôm sau, mặt trời vừa ló rạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ, rải một vệt sáng ấm áp lên nền gạch cũ kỹ của căn nhà thuê nhỏ. Đây chính là nơi Lâm Dịch chọn làm trụ sở tạm thời cho thương hội của mình ở Thành Thiên Phong, một nơi khiêm tốn nhưng đủ để bắt đầu. Tiếng trò chuyện rộn ràng của phố phường đã bắt đầu vọng vào, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, tiếng bước chân vội vã của những người đi làm sớm, mùi gia vị nồng nàn và thức ăn đường phố thơm lừng lan tỏa trong không khí, tạo nên một bức tranh sống động của thành thị cổ đại.

Bên trong, không khí lại hoàn toàn trái ngược. Sự hăng hái ban đầu đã bị thay thế bằng một vẻ nặng nề, lo âu. Lâm Dịch ngồi phía trên một chiếc bàn gỗ thô mộc, đôi mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt của những người đang đứng trước mặt hắn. Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, nét cau mày ẩn hiện, ánh mắt thông minh thoáng vẻ băn khoăn. Đối diện họ là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại có vẻ co rúm, và Trần Nhị Cẩu, khuôn mặt vốn hay cười giờ đây lại tràn đầy vẻ khó chịu.

“Đại ca, ta... ta không hiểu nổi.” Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt bối rối. Cái sẹo nhỏ trên má hắn dường như cũng nhíu lại theo những nếp nhăn lo lắng. “Hôm qua còn nói chuyện rất hợp, các lão bản kia đều khen sản phẩm của chúng ta độc đáo, muốn hợp tác lâu dài. Vậy mà sáng nay, mấy người lại tự nhiên đổi ý rồi. Họ bảo là có việc gấp, không tiện hợp tác lúc này.” Giọng hắn cục cằn, nhưng ẩn chứa sự trung thực và một nỗi thất vọng sâu sắc. Hắn không thể nào chấp nhận được sự lật lọng trắng trợn như vậy.

Trần Nhị Cẩu lập tức chen vào, khuôn mặt sáng sủa giờ đây đỏ bừng vì tức giận. “Rõ ràng là có kẻ đứng sau giở trò! Mới hôm qua còn xởi lởi, hôm nay đã trở mặt như lật bánh tráng! Bọn họ coi lời nói của mình như gió thoảng mây bay sao? Không có chút tín nghĩa nào!” Anh ta nắm chặt tay, muốn xông ra ngoài tìm hiểu cho rõ mọi chuyện. Vẻ ngây ngô thường ngày của Nhị Cẩu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự phẫn nộ trước những bất công hiển hiện.

Bạch Vân Nhi thở dài, khẽ lắc đầu. “Đây không phải là ngẫu nhiên.” Giọng nàng ôn hòa nhưng đầy kiên định. “Trong giới thương nhân, chữ tín là vàng. Dù có chuyện gì gấp gáp, họ cũng sẽ không dễ dàng hủy bỏ hay trì hoãn một thỏa thuận đã gần như ngã ngũ mà không có lời giải thích rõ ràng. Chắc chắn có bàn tay điều khiển phía sau, dùng quyền lực hoặc lợi ích để ép buộc họ.” Nàng đưa mắt nhìn Lâm Dịch, chờ đợi phản ứng của hắn. Trong khoảnh khắc ấy, nàng như đọc được những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu hắn.

Lâm Dịch vẫn im lặng lắng nghe, ánh mắt sắc sảo của hắn quét qua từng người, từng biểu cảm, từng câu chữ. Hắn nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. “Không vội. Càng lúc này càng phải bình tĩnh.” Giọng hắn đều đều, trấn an nhưng không kém phần kiên quyết. “Hãy cho ta biết chi tiết từng trường hợp. Ai là người đầu tiên thay đổi ý định? Họ nói gì? Thái độ của họ ra sao? Và ai là người cuối cùng?”

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lần lượt kể lại, cố gắng nhớ từng chi tiết nhỏ. Từ lão tiệm buôn gạo Hứa, người đã hứa sẽ nhập một lượng lớn “Lương Khô Thiên Phong” nhưng sáng nay lại viện cớ kho hàng đã đầy, cho đến lão tiệm tạp hóa Tôn, người bỗng nhiên nói muốn xem xét thêm vài ngày. Mỗi câu chuyện đều có một điểm chung: sự ngập ngừng, ánh mắt sợ hãi, và những lý do thoái thác mơ hồ.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, đôi mày khẽ nhíu. Trong đầu hắn, những mảnh ghép thông tin từ buổi yến tiệc đêm qua và những báo cáo sáng nay đang nhanh chóng được sắp xếp lại. *Bàng Lão Gia. Chắc chắn là ông ta.* Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi hắn. *Hành động nhanh thật. Không hổ là cáo già. Ta vừa mới chân ướt chân ráo bước vào Thành Thiên Phong, đã khiến ông ta phải ra tay trực tiếp, chứng tỏ ông ta cũng coi trọng ta không kém.*

Hắn đã dự đoán được phản ứng từ đối thủ, nhưng tốc độ và sự quyết đoán của Bàng Lão Gia vẫn khiến hắn hơi bất ngờ. Ngay sau buổi yến tiệc, khi Lâm Dịch còn đang phân tích những ánh mắt thăm dò và những lời nói ẩn ý, đối thủ của hắn đã hành động. Điều này cho thấy Bàng Lão Gia không chỉ đơn thuần là một thương nhân lão luyện mà còn là một người cực kỳ nhạy bén và tàn nhẫn. Hắn không ngần ngại sử dụng quyền lực và mối quan hệ để chèn ép đối thủ ngay lập tức, không cho Lâm Dịch có cơ hội củng cố vị thế.

*Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lời lẽ ấy lại vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch. Hắn chưa bao giờ ảo tưởng về một cuộc cạnh tranh công bằng. Đây là Đại Hạ, nơi quyền lực và thân phận quyết định mọi thứ. Hắn không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện, thứ hắn có chỉ là tri thức và khả năng thích nghi. Và giờ đây, hắn phải vận dụng những thứ đó để đối phó với một đối thủ có cả quyền lực, tài nguyên và kinh nghiệm.

“Đừng lo lắng quá.” Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn trấn an nhưng vẫn đầy sắc bén. “Cứ làm theo kế hoạch đã định. Ta sẽ giải quyết chuyện này.” Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò của một thiếu niên 17 tuổi, nhưng khí chất lại vững vàng như một ngọn núi. “Vương Đại Trụ, ngươi tiếp tục duy trì mối quan hệ với những đối tác còn lại, và đặc biệt chú ý đến những thương nhân nhỏ đang do dự. Không gây áp lực, chỉ cần cho họ thấy chúng ta vẫn ở đây. Nhị Cẩu, ngươi đi điều tra. Ta muốn biết Bàng Lão Gia đã dùng thủ đoạn gì, đã gặp gỡ những ai, và đã hứa hẹn hay đe dọa điều gì.”

“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu lập tức đáp lời, vẻ tức giận đã được thay thế bằng sự kiên định. Anh ta tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối, dù có chuyện gì xảy ra. Vương Đại Trụ cũng gật đầu, dù vẫn còn chút bối rối nhưng đã lấy lại được tinh thần.

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, trong lòng vừa lo lắng vừa cảm phục. Nàng biết Lâm Dịch không nói suông. Hắn luôn có những tính toán, những kế sách mà người khác không thể nhìn thấu. Nhưng nàng cũng hiểu, thách thức lần này không hề nhỏ. Thương hội của họ còn quá non trẻ, không thể đối đầu trực diện với một thế lực như Bàng Lão Gia, người đứng sau là cả Thiên Phong Thương Hội.

Lâm Dịch đi ra ngoài, đứng bên bệ cửa sổ, hít thở làn không khí đầy mùi vị của Thành Thiên Phong. Ánh nắng mặt trời đã lên cao, chiếu rọi khắp nơi. Bên ngoài, cuộc sống vẫn tiếp diễn một cách nhộn nhịp. Nhưng hắn biết, dưới vẻ ngoài yên bình ấy, một cuộc chiến âm thầm đã bắt đầu.

***

Buổi chiều cùng ngày, quán trà Lạc Nguyệt yên tĩnh hơn hẳn so với sự ồn ào của phố xá bên ngoài. Nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, nơi đây mang một vẻ cổ kính, trầm mặc. Tiếng trò chuyện rì rầm của khách, tiếng nhạc nhẹ nhàng từ một cây đàn tranh vọng lại, cùng với tiếng nước trà được rót vào chén nghe thật êm tai, tạo nên một không gian thích hợp cho những suy tư và bàn bạc kín đáo. Hương trà thơm dịu từ chén Phổ Nhĩ bốc hơi nghi ngút, quyện lẫn mùi bánh ngọt thoang thoảng, khiến không khí trở nên thư thái hơn đôi chút.

Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện nhau, trên bàn là hai chén trà bốc hơi nghi ngút, và một đĩa điểm tâm nhỏ. Ánh nắng dịu dàng cuối chiều chiếu qua khung cửa sổ chạm khắc, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên mặt bàn.

“Bàng Lão Gia kh��ng hề đơn giản.” Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị đắng nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo. “Ông ta không chỉ thăm dò, mà còn hành động rất nhanh gọn và dứt khoát. Hắn ta không cho chúng ta thời gian để thở.” Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại sắc bén, như đang nhìn xuyên thấu vào những toan tính phức tạp của đối thủ.

Bạch Vân Nhi đặt chén trà xuống, vẻ lo lắng vẫn chưa tan biến hoàn toàn trên gương mặt thông minh của nàng. “Mấy lão bản nhỏ kia cũng sợ hãi. Họ không dám đối đầu trực tiếp với Thiên Phong Thương Hội, hay nói đúng hơn là không dám đối đầu với Bàng Lão Gia. Dù sản phẩm của chúng ta có tốt đến mấy, họ cũng không dám mạo hiểm sinh kế của mình để đổi lấy một lời hứa.” Nàng thở dài, “Đây là Thành Thiên Phong, nơi các thế lực đã ăn sâu bén rễ. Một thương hội mới nổi như chúng ta khó lòng lay chuyển được.”

Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với nhận định của Bạch Vân Nhi. Hắn đã tính toán đến khả năng này, nhưng việc nó xảy ra nhanh chóng và hiệu quả đến vậy vẫn khiến hắn phải đánh giá lại đối thủ. “Điều quan trọng là họ đã phản ứng nhanh đến mức nào. Chỉ trong vòng chưa đầy một ngày sau yến tiệc, tin tức và áp lực đã lan đến những thương nhân nhỏ. Chứng tỏ Bàng Lão Gia đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ thời cơ để ra tay. Hắn ta đã có một mạng lưới thông tin và ảnh hưởng rộng khắp, không chỉ trong giới thương nhân mà có lẽ còn vươn tới cả quan trường.”

Hắn khoanh tay trước ngực, nhắm mắt lại. Trong đầu hắn, những suy nghĩ chạy đua với tốc độ chóng mặt. *Một cuộc chiến thương trường, không, đây là một cuộc chiến giành giật quyền sinh tồn.* Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng nếu không có đủ tài nguyên và lực lượng để triển khai tri thức đó, nó cũng chỉ là lý thuyết suông. Bàng Lão Gia đang dùng chiêu bài kinh điển của những kẻ mạnh: cô lập và bóp nghẹt. Cắt đứt nguồn cung ứng, chặn đường tiêu thụ, khiến thương hội của hắn không có đất để tồn tại.

*Liệu có nên đáp trả bằng những thủ đoạn tương tự?* Một thoáng suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lâm Dịch. *Sử dụng tin đồn, mua chuộc, thậm chí là những hành động bạo lực ngầm?* Nhưng hắn nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ đó. Thứ nhất, hắn không có đủ tài nguyên và mạng lưới để làm điều đó hiệu quả như Bàng Lão Gia. Thứ hai, và quan trọng hơn, hắn không muốn trở thành một kẻ như vậy. Hắn đến từ một thế giới nơi cạnh tranh được quy định bởi luật pháp, dù đôi khi có những chiêu trò bẩn thỉu, nhưng vẫn có một giới hạn nhất định. Ở đây, giới hạn ấy dường như rất mờ nhạt. Hắn cần phải tìm một con đường khác, một con đường độc đáo của riêng mình.

“Vậy chúng ta phải làm gì?” Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng mang theo chút bất lực. “Tiếp tục tìm đối tác mới, hay cố gắng giữ những người đã có? Nhưng nếu Bàng Lão Gia tiếp tục gây áp lực, liệu chúng ta có thể làm gì được?” Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy tin tưởng nhưng cũng chứa đựng sự lo lắng cho tương lai của thương hội, và cả những người đang đi theo họ.

Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn kiên định. Vẻ thất vọng ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự quyết tâm rực cháy. “Không. Chúng ta sẽ không cố gắng giữ những người đã mu��n bỏ đi, cũng không vội vàng tìm kiếm đối tác mới theo cách cũ.” Hắn chậm rãi nói, từng lời như đinh đóng cột. “Nếu chúng ta càng cố gắng níu kéo, chúng ta càng cho thấy điểm yếu của mình. Nếu chúng ta vội vàng tìm người thay thế, Bàng Lão Gia sẽ càng dễ dàng bóp nghẹt chúng ta. Hắn ta muốn chúng ta hoảng loạn, muốn chúng ta mắc sai lầm.”

Hắn dựa lưng vào ghế, thở ra một hơi dài. “Hắn ta đang dùng quyền lực và uy tín để tạo ra một bức tường vô hình xung quanh chúng ta, khiến mọi người không dám đến gần. Nhưng bức tường đó cũng có khe hở.” Lâm Dịch khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa sự thách thức. “Chúng ta sẽ không phá vỡ bức tường đó bằng vũ lực, mà sẽ tìm cách lách qua, hoặc thậm chí là biến nó thành lợi thế của chính mình.”

“Biến nó thành lợi thế?” Bạch Vân Nhi ngạc nhiên. “Làm sao có thể?”

“Khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra.” Lâm Dịch nói, ánh mắt xa xăm. “Bàng Lão Gia đang dồn ép chúng ta, nhưng cũng chính là hắn ta đang tạo ra một áp lực mà không phải ai cũng có thể chịu đựng. Những người chịu đựng được, hoặc những người có lý do khác để hợp tác với chúng ta, sẽ là những đồng minh thực sự đáng tin cậy. Hoặc, chúng ta sẽ phải tạo ra một lối đi riêng, nơi Bàng Lão Gia không thể với tới.”

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng người hối hả trên phố. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.* Lần này, Lâm Dịch không chỉ cần sinh tồn, mà còn phải phát triển. Cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn, mà còn là của những người đã đặt niềm tin vào hắn: Vương Đại Trụ chất phác, Trần Nhị Cẩu trung thành, và Bạch Vân Nhi thông minh. Hắn không thể để họ thất vọng.

***

Sáng hôm sau, bầu trời Thành Thiên Phong âm u, những đám mây xám xịt giăng kín, báo hiệu một ngày không mấy tươi sáng. Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi lạnh se sắt. Trong một con hẻm nhỏ khuất, ít người qua lại, gần Chợ Linh Dược sầm uất, Lâm Dịch đang chờ đợi. Con hẻm này ẩm ướt, đôi chỗ còn đọng vũng nước nhỏ, thoảng mùi ẩm mốc và cả mùi rác thải nhẹ từ một góc khuất. Thỉnh thoảng, một làn gió lại thổi qua, mang theo mùi thảo dược thoang thoảng từ chợ, rồi lại nhanh chóng tan biến. Không khí có chút bí hiểm, thích hợp cho một cuộc gặp gỡ kín đáo.

Không lâu sau, một bóng người nhanh nhẹn lách vào con hẻm. Đó là Trần Nhị Cẩu. Khuôn mặt anh ta có vẻ mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn sáng và nhanh nhẹn, chứa đựng sự quyết tâm. Anh ta nhìn quanh một lượt, đảm bảo không có ai theo dõi, rồi mới đến gần Lâm Dịch, khẽ khom người.

“Đại ca, ta đã dò la rồi.” Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng nói của anh ta không còn sự bốc đồng như ngày hôm qua, thay vào đó là sự cẩn trọng. “Đúng là lão già Bàng Lão Gia giở trò. Hắn ta sai người đi khắp nơi, nói xấu thương hội chúng ta, còn đe dọa mấy lão bản nhỏ nếu dám hợp tác.” Vẻ khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt Nhị Cẩu. Anh ta không thích những thủ đoạn bẩn thỉu như vậy.

Lâm Dịch gật đầu, vẻ mặt hắn không hề ngạc nhiên. Những gì Nhị Cẩu báo cáo hoàn toàn khớp với dự đoán của hắn. “Hắn ta dùng chiêu gì? Đe dọa trực tiếp hay dùng lợi ích để mua chuộc?” Hắn hỏi, giọng điệu bình thản, nhưng ánh mắt lại trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết. Hắn muốn biết rõ chiến thuật của đối thủ.

Trần Nhị Cẩu nhíu mày. “Cả hai, đại ca. Với những người yếu thế, những tiểu thương nhỏ lẻ mà không có chỗ dựa, hắn ta dùng lời lẽ đe dọa trực tiếp. Bảo rằng nếu dám hợp tác với chúng ta, sẽ bị Thiên Phong Thương Hội chèn ép, không còn đường làm ăn ở Thành Thiên Phong nữa. Còn với những người có chút máu mặt, có chút tài sản, hắn ta lại dùng lợi ích để mua chuộc, hoặc dùng quyền lực của Thiên Phong Thương Hội để gây áp lực gián tiếp. Ví dụ như hứa hẹn cho họ quyền ưu tiên nhập hàng hiếm, hoặc giảm thuế cho cửa hàng của họ thông qua các mối quan hệ với quan lại.”

Lâm Dịch lắng nghe, bàn tay hắn khẽ siết chặt. Điều này chứng tỏ Bàng Lão Gia không chỉ dựa vào uy tín cá nhân mà còn vận dụng cả quyền lực của Thiên Phong Thương Hội, thậm chí là cả quan trường. Mạng lưới của hắn ta rộng hơn Lâm Dịch tưởng, và thủ đoạn cũng đa dạng hơn.

“Vậy ra, ta đã bị đưa vào tầm ngắm một cách chính thức rồi.” Lâm Dịch nói, giọng nói lạnh lùng, không chút cảm xúc. Đó không phải là lời than thở, mà là một sự xác nhận, một lời tuyên bố về cuộc đối đầu không thể tránh khỏi. Hắn không còn là một người ngoài cuộc có thể ẩn mình, giờ đây hắn đã trở thành mục tiêu chính thức.

Trần Nhị Cẩu nhìn Lâm Dịch, trong mắt anh ta là sự lo lắng. “Đại ca, vậy chúng ta phải làm sao? Bàng Lão Gia và Thiên Phong Thương Hội quá mạnh. Chúng ta...” Anh ta ngập ngừng, không dám nói hết câu.

“Chúng ta sẽ không lùi bước.” Lâm Dịch ngắt lời, ánh mắt hắn sáng quắc. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu muốn sinh tồn và phát triển, chúng ta phải tự mình tạo ra công bằng cho mình. Bàng Lão Gia muốn chơi, ta sẽ chơi cùng hắn ta.” Trong tâm trí Lâm Dịch, một kế hoạch mới đang dần hình thành. Hắn đã hiểu rõ đối thủ. Giờ là lúc để hắn thể hiện khả năng thích nghi và mưu lược của một người đến từ tương lai.

Áp lực này, tuy lớn, nhưng cũng đồng thời mở ra những cánh cửa mới. Bàng Lão Gia đã tự đẩy mình vào thế đối đầu trực diện, và điều đó cũng có nghĩa là hắn ta sẽ phải lộ ra những điểm yếu. Lâm Dịch không có quyền lực, không có tài sản kếch xù, nhưng hắn có tri thức, có sự nhạy bén và quan trọng nhất, hắn có "Lương Khô Thiên Phong" – một sản phẩm mà trong bối cảnh nạn đói và tình hình biên giới căng thẳng đang được nhắc đến ngày càng nhiều, có thể trở thành một món hàng chiến lược, một lá bài tẩy.

Hắn cũng chợt nhớ đến những lời thì thầm về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" mà hắn nghe được tại yến tiệc. Có lẽ, đã đến lúc hắn phải mở rộng tầm nhìn của mình ra khỏi những cuộc chiến thương trường thông thường. Liệu có tồn tại những đồng minh bất ngờ, những thế lực ngầm có thể giúp hắn đối trọng lại với Bàng Lão Gia và Thiên Phong Thương Hội? Giang hồ, hay thậm chí là quan trường, có thể chứa đựng những cơ hội mà hắn chưa từng nghĩ tới.

Lâm Dịch khẽ xoay người, ánh mắt lướt qua những con hẻm nhỏ u tối, những mái nhà rêu phong của Thành Thiên Phong. Hắn cảm nhận được làn gió lạnh lướt qua mặt, mang theo một mùi vị của sự thay đổi, của những biến cố sắp xảy ra. Tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh đang lan rộng, các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn – tất cả đều là dấu hiệu của một sự bất ổn lớn đang đến gần. Cuộc chiến của hắn, vì thế, không chỉ là vì thương hội, mà còn là vì sự sinh tồn của chính hắn và những người hắn yêu quý trong cái thế giới đầy biến động này.

Bàn tay Lâm Dịch siết chặt lại. Đây không phải là lúc để lo lắng hay do dự. Đây là lúc để chiến đấu. Và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free