Lạc thế chi nhân - Chương 319: Bữa Tiệc Của Ánh Mắt: Thăm Dò Trong Bóng Tối Hào Quang
Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, nhưng bên trong Khách Sạn Vinh Hoa, ánh đèn lồng rực rỡ đã xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo của đêm khuya, thay vào đó là thứ khí ấm nóng, ngột ngạt của những toan tính và quyền lực ngầm. Lâm Dịch khẽ gật đầu đáp lại lời mời của Cổ Lão Gia, một lời mời không chỉ là sự hợp tác mà còn ẩn chứa vô vàn ý đồ thăm dò, thậm chí là thôn tính. Hắn biết, cánh cửa đã mở, và hắn đã sẵn sàng bước vào, nhưng không phải với tư thế một kẻ ngây thơ bị dẫn dắt.
Bàng Lão Gia, với vẻ mặt vừa tức tối vừa khó chịu, không thèm nói thêm lời nào, chỉ hừ lạnh một tiếng rồi quay người bước đi, hòa vào đám đông. Ông ta không ngờ rằng Cổ Lão Gia lại đích thân ra mặt che chắn cho Lâm Dịch, khiến cho cuộc thăm dò của mình bị cắt ngang một cách khó chịu. Ánh mắt liếc lại của Bàng Lão Gia trước khi khuất dạng mang theo một sự tức giận và cảnh báo rõ ràng.
Cổ Lão Gia vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhấp một ngụm trà, sau đó mỉm cười với Lâm Dịch. "Lâm lão đệ, nếu có hứng thú, ngày mai ngươi có thể đến Thiên Phong Thương Hội tìm Trương Quản Sự. Hắn sẽ giải thích cặn kẽ hơn về những 'mối làm ăn' mà ta vừa đề cập."
"Vãn bối xin đa tạ Cổ Lão Gia đã nâng đỡ," Lâm Dịch đáp lời, thái đ��� khiêm tốn nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Hắn hiểu rằng đây là một màn kịch được sắp đặt sẵn, và hắn chỉ là một nhân vật trong đó. Cái "nâng đỡ" này không phải là vô điều kiện, mà là một lời mời gọi vào một cái bẫy tinh vi hơn. "Vãn bối nhất định sẽ ghé thăm Trương Quản Sự."
Cổ Lão Gia gật đầu hài lòng, sau đó cũng quay người, bước đi chậm rãi về phía một nhóm các thương nhân lớn khác, nơi tiếng cười nói có phần gượng gạo hơn, nhưng quyền lực và lợi ích lại được trao đổi một cách kín đáo. Vị lão gia này không hề nói thêm một lời thừa thãi nào, mỗi cử chỉ, mỗi ánh mắt đều mang một ý nghĩa sâu xa. Lâm Dịch dõi theo bóng lưng của ông ta, nhận thấy ngay cả những thương nhân quyền thế nhất cũng phải hơi cúi đầu khi Cổ Lão Gia đi qua. Sức ảnh hưởng của Thiên Phong Thương Hội không chỉ nằm ở tài lực, mà còn ở sự khôn ngoan và cái uy được xây dựng qua hàng thế kỷ.
Bạch Vân Nhi đứng cạnh Lâm Dịch, khẽ siết lấy cánh tay hắn, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng sự lo lắng và ủng hộ. "Thiên Phong Thương Hội... quả nhiên không đơn giản." Nàng thì thầm, giọng nói mang chút căng thẳng.
Lâm Dịch nhấp một ngụm rượu đã nguội lạnh, vị chát nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. *Mỗi người ở đây đều là một quân cờ, hoặc một tay cờ. Quan trọng là hiểu được luật chơi và mục đích của họ.* Tiếng nhạc nhẹ du dương từ một góc sảnh, tiếng đàn tì bà trầm bổng hòa cùng tiếng sáo trúc réo rắt, tạo nên một bản hòa tấu có vẻ an bình nhưng lại không thể che giấu được sự căng thẳng ngầm đang ẩn chứa. Mùi nước hoa đắt tiền, mùi rượu vang nồng nàn, xen lẫn hương trầm thoang thoảng từ những lư hương được đặt khắp sảnh, tạo nên một bầu không khí xa hoa nhưng cũng đầy phức tạp.
Hắn quét mắt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, cố gắng đọc vị những người xung quanh. Những bộ trang phục lụa là, gấm vóc rực rỡ, những món trang sức lấp lánh trên tay, trên cổ các phu nhân, tiểu thư. Ánh đèn lồng ấm áp hắt xuống, tạo nên những bóng đổ kỳ ảo trên sàn gỗ đánh bóng. Tất cả đều là vỏ bọc, là lớp mặt nạ che giấu những ý đồ thực sự.
Lâm Dịch giả vờ thưởng thức rượu, nhưng ánh mắt hắn không ngừng di chuyển, phân tích. Hắn nhìn thấy Bàng Lão Gia đã tụ tập lại với một vài thương nhân khác, họ đang trò chuyện sôi nổi, và thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Lâm Dịch với ánh mắt đầy tính toán. *Thăm dò... hay là đã có tính toán từ trước?* Lâm Dịch thầm nghĩ. Rõ ràng, Bàng Lão Gia đã sớm nhận ra tiềm năng của "Lương Khô Thiên Phong" và coi hắn là mối đe dọa. Việc Cổ Lão Gia can thiệp càng khiến Bàng Lão Gia cảm thấy bị đe dọa hơn, và có lẽ, sẽ càng thúc đẩy ông ta phải hành động.
"Đừng đứng yên một chỗ quá lâu," Lâm Dịch khẽ nói với Bạch Vân Nhi, giọng điệu bình thản nhưng chứa đựng sự cảnh giác. "Hãy hòa vào đám đông, tìm kiếm thêm thông tin."
Bạch Vân Nhi hiểu ý, nàng cùng Lâm Dịch chậm rãi di chuyển, không quá vội vã, không quá nổi bật. Họ đi qua những nhóm người đang cười nói xì xào, tiếng thì thầm của những cuộc giao dịch ngầm, tiếng cười khách sáo che giấu sự khinh bỉ, và cả những ánh mắt dò xét lướt qua nhau. Lâm Dịch nghe được loáng thoáng những câu chuyện về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, về nạn đói đang lan rộng ở các tỉnh phía Bắc, và cả những tin đồn về việc Thẩm Đại Nhân đang có những động thái chính trị lớn. "Lương Khô Thiên Phong" của hắn, trong bối cảnh này, không chỉ là một món hàng, mà đã trở thành một yếu tố chiến lược quan trọng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng đôi khi, một món hàng hóa đúng lúc cũng có thể thay đổi cục diện.*
Hắn cũng nhận ra sự hiện diện của Quan Đại Nhân, vị quan lại địa phương mà hắn đã từng gặp trong một vài buổi tiệc xã giao trước đây. Vị Quan Đại Nhân này đang đứng giữa một nhóm các thương nhân lớn, phong thái uy nghi, nhưng ánh mắt lại chứa đầy vẻ tính toán. Ông ta cười nói thoải mái, xã giao, nhưng Lâm Dịch biết, đằng sau mỗi nụ cười, mỗi lời nói đều ẩn chứa những mục đích riêng. Mạng lưới quan hệ giữa thương nhân và quan lại ở Thành Thiên Phong này phức tạp hơn hắn tưởng rất nhiều. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," câu nói đó vang vọng trong tâm trí hắn. Và để sinh tồn trong thế giới này, hắn không thể chỉ dựa vào buôn bán, mà còn phải hiểu rõ cả luật chơi của chính trị và quyền lực.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương tổng hợp của bữa tiệc. Hắn đang cố gắng ghi nhớ mọi chi tiết, mọi mảnh ghép nhỏ nhặt để ghép lại thành một bức tranh toàn cảnh. Hắn biết, đêm nay chỉ là khởi đầu.
***
Khi Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đang di chuyển đến gần khu vực hành lang yên tĩnh hơn, nơi tiếng nhạc nhẹ đã dịu đi, chỉ còn tiếng bước chân sột soạt trên thảm và tiếng rì rầm của những cuộc trò chuyện riêng tư, một bóng người quen thuộc đã nhẹ nhàng tiếp cận. Đó là Trương Quản Sự, với vẻ mặt tươi cười, thân thiện như một người bạn cũ. Ông ta ăn mặc gọn gàng, chiếc áo gấm màu xanh thẫm không quá phô trương nhưng vẫn thể hiện địa vị. Đôi mắt ông ta vẫn tinh tường và có chút xảo quyệt như Lâm Dịch đã từng nhận thấy, nhưng nụ cười lại vô cùng chân thành.
"Lâm huynh, Bạch cô nương, thật vinh hạnh được gặp hai vị ở đây!" Trương Quản Sự cất tiếng, giọng nói ôn hòa nhưng vẫn đủ nghe. "Bữa tiệc này quả nhiên là một dịp hiếm có để các thương nhân lớn trong thành tụ họp."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, đáp lại. "Trương Quản Sự quá khách sáo rồi. Vãn bối và Vân Nhi cũng may mắn được Cổ Lão Gia ưu ái mới có cơ hội tham dự." Hắn không quên nhắc đến Cổ Lão Gia, ngụ ý rằng sự hiện diện của hắn không phải là ngẫu nhiên, mà có sự bảo trợ từ Thiên Phong Thương Hội, một thông điệp tinh tế gửi đến Trương Quản Sự và những tai mắt xung quanh.
"Lâm huynh thật biết nói đùa," Trương Quản Sự cười khẽ, rồi ánh mắt ông ta chuyển sang Lâm Dịch, dừng lại lâu hơn một chút. "Tuy nhiên, phải nói rằng 'Lương Khô Thiên Phong' của Lâm huynh quả là một kỳ tích. Nó đã làm chấn động cả Thành Thiên Phong này, không chỉ về mặt thương nghiệp mà còn về cả cách nhìn nhận của người dân về lương thực. Nghe nói, ngay cả ở các vùng biên giới, danh tiếng của nó cũng đã được lan truyền rộng rãi."
Lâm Dịch giữ vẻ mặt bình thản, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn hiểu rằng đây không chỉ là một lời khen ngợi xã giao, mà còn là một lời thăm dò sâu sắc. Thiên Phong Thương Hội đã nghiên cứu rất kỹ về "Lương Kh�� Thiên Phong" và tầm ảnh hưởng của nó. "Trương Quản Sự quá khen rồi. Chỉ là một chút sáng tạo nhỏ để giúp đỡ người dân trong lúc khó khăn. Trong cảnh nạn đói hoành hành, có thể giúp được chút nào hay chút đó." Hắn vẫn duy trì hình ảnh một người có tâm, không quá tham vọng, nhưng cũng không hoàn toàn phủ nhận giá trị của sản phẩm.
Trương Quản Sự gật gù, ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can Lâm Dịch. "Lâm huynh nói phải. Giúp đỡ người dân là việc thiện, nhưng cũng là việc kinh doanh. Với danh tiếng và nhu cầu lớn như hiện tại, không biết Lâm huynh có ý định mở rộng quy mô sản xuất trong thời gian tới không? Nguồn cung hiện tại liệu có đáp ứng nổi nhu cầu khổng lồ ấy không?"
Đây chính là trọng tâm của cuộc thăm dò. Lâm Dịch biết rõ điều này. Hắn không thể trả lời quá thẳng thắn, cũng không thể quá mập mờ. "Mở rộng thì cần phải xem xét nhiều yếu tố, Trương Quản Sự ạ. Đặc biệt là nguồn nguyên liệu, nhân lực và cả mạng lưới phân phối. Để đảm bảo chất lượng và số lượng ổn định, cần phải có một sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Vãn bối vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu và tính toán."
Hắn chú ý đến từng sắc thái trong giọng nói và ánh mắt của Trương Quản Sự. Có một sự mong đợi, một sự tính toán rõ ràng trong câu hỏi của ông ta. Bạch Vân Nhi khẽ nắm chặt tay Lâm Dịch hơn một chút, một tín hiệu cảnh báo tinh tế. Nàng hiểu rằng Trương Quản Sự đang muốn tìm hiểu xem Lâm Dịch có đang gặp khó khăn trong việc mở rộng hay không, và liệu Thiên Phong Thương Hội có thể tận dụng điều đó để đưa ra một lời đề nghị có lợi cho họ.
Trương Quản Sự nhấp một ngụm trà, rồi nở nụ cười đầy ẩn ý. "Về điều này, Thiên Phong Thương Hội chúng tôi có thể có một vài đề xuất đáng giá, Lâm huynh ạ. Mạng lưới thu mua nguyên liệu của chúng tôi trải rộng khắp Đại Hạ, nhân lực cũng hùng hậu, và đặc biệt là kinh nghiệm vận chuyển, phân phối hàng hóa đến mọi ngóc ngách của vương triều. Nếu Lâm huynh có thể hợp tác với chúng tôi, e rằng 'Lương Khô Thiên Phong' không chỉ làm chấn động Thành Thiên Phong này, mà còn có thể lan rộng ra toàn Đại Hạ, thậm chí là các quốc gia lân cận."
Lời nói của Trương Quản Sự không phải là một câu hỏi, mà là một lời mời chào trực tiếp, ẩn chứa cả sự dụ dỗ và một chút áp lực. Hắn đang vẽ ra một viễn cảnh tươi sáng, nhưng cũng đồng thời ngụ ý rằng một mình Lâm Dịch sẽ khó có thể đạt được điều đó.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, nhưng chỉ trong chốc lát rồi giãn ra. Hắn suy nghĩ nhanh chóng. Thiên Phong Thương Hội đang đưa ra một cây gậy và một củ cà rốt. Cây gậy là áp lực về việc "không thể tự mình mở rộng," củ cà rốt là viễn cảnh "làm bá chủ Đại Hạ." Hắn cần phải thật cẩn trọng.
"Đề xuất của Trương Quản Sự quả là hấp dẫn," Lâm Dịch đáp, giọng điệu trầm lắng, không quá nhiệt tình, cũng không quá lạnh nhạt. "Vãn bối rất cảm kích tấm lòng của Thiên Phong Thương Hội. Tuy nhiên, việc hợp tác lớn như vậy cần phải cân nhắc kỹ lưỡng. Vãn bối cần thời gian để suy nghĩ, và cũng mong muốn được tìm hiểu cặn kẽ hơn về những 'đề xuất đáng giá' mà Trương Quản Sự vừa nhắc đến." Hắn đã chấp nhận lời mời, nhưng cũng đồng thời kéo dài thời gian, không để bản thân rơi vào thế bị động. Hắn muốn có thêm thời gian để đánh giá lại toàn bộ tình hình, và tìm kiếm những quân bài tẩy của riêng mình.
Trương Quản Sự mỉm cười, nụ cười vẫn thân thiện nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ hài lòng. "Đương nhiên rồi, Lâm huynh. Việc trọng đại thì không thể vội vàng. Cứ thong thả suy nghĩ. Ngày mai, nếu Lâm huynh có nhã ý, cứ đến Thiên Phong Thương Hội, Trương mỗ sẽ đích thân tiếp đãi, và chúng ta sẽ bàn bạc kỹ lưỡng hơn." Ông ta khẽ cúi đầu, sau đó rời đi, để lại Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi trong bầu không khí tĩnh lặng hơn một chút.
"Hắn muốn chúng ta đến Thiên Phong Thương Hội để họ có thể nắm rõ hơn về chúng ta," Bạch Vân Nhi nói, giọng có chút lo lắng. "Sợ rằng đó không chỉ là một cuộc đàm phán thông thường."
Lâm Dịch nhìn theo bóng Trương Quản Sự. "Đương nhiên rồi. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Cuộc đối thoại vừa rồi không phải là thương lượng, mà là thăm dò. Hắn muốn biết chúng ta có gì, và liệu có dễ dàng bị lung lay hay không. Nhưng đây cũng là cơ hội để chúng ta tìm hiểu về Thiên Phong Thương Hội."
***
Khi buổi tiệc dần đi đến hồi kết, Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi đã lùi về một góc khuất hơn, gần cửa sổ, từ đó họ có thể quan sát toàn cảnh sảnh tiệc mà không quá bị chú ý. Ánh đèn lồng bắt đầu có vẻ yếu ớt hơn đôi chút, nhưng bầu không khí vẫn còn vương vấn sự huyên náo và những toan tính chưa dứt.
Từ vị trí của mình, Lâm Dịch nhìn thấy Bàng Lão Gia đang trò chuyện với Cổ Lão Gia ở một khu vực VIP nhỏ, nơi có những chiếc ghế tựa bọc gấm và một bàn trà nhỏ. Họ không còn vẻ đối đầu căng thẳng như lúc nãy, mà đang nói chuyện với một thái độ có vẻ hòa nhã hơn, tuy nhiên, cả hai đều thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa nhiều suy nghĩ phức tạp. *Bàng Lão Gia đang tìm cách liên kết với Thiên Phong Thương Hội để đối phó với mình, hay là Thiên Phong Thương Hội đang dùng Bàng Lão Gia để thăm dò?* Lâm Dịch thầm nghĩ, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hoặc có thể, họ đang bàn về một kế hoạch nào đó liên quan đến hắn, hoặc thậm chí là liên quan đến "Lương Khô Thiên Phong." Sự xuất hiện của Cổ Lão Gia đã làm thay đổi đáng kể cục diện. Từ một đối thủ đơn lẻ, giờ đây Lâm Dịch có thể phải đối mặt với một liên minh tiềm năng của các thế lực lớn nhất Thành Thiên Phong.
Bạch Vân Nhi khẽ đặt tay lên cánh tay Lâm Dịch, truyền đi sự lo lắng. Nàng cũng đã nhận thấy những ánh mắt đó. *Mỗi người đều có toan tính riêng. Chúng ta phải cẩn thận hơn nữa.* Nàng thì thầm, không cần Lâm Dịch phải lên tiếng đáp lại.
Lâm Dịch nhấp một ngụm rượu đã cạn đáy, dùng gương mặt trầm tư để che giấu sự phân tích đang diễn ra bên trong. Hắn cố gắng đọc khẩu hình và cử chỉ của Bàng Lão Gia và Cổ Lão Gia từ xa, phán đoán nội dung cuộc trò chuyện của họ. Dù không thể nghe rõ, nhưng cách Bàng Lão Gia thỉnh thoảng gật đầu một cách miễn cưỡng, và vẻ mặt điềm tĩnh của Cổ Lão Gia, khiến Lâm Dịch suy đoán rằng Thiên Phong Thương Hội đang đưa ra một số điều kiện hoặc yêu cầu đối với Bàng Lão Gia. Có lẽ, họ đang ép Bàng Lão Gia phải hợp tác, hoặc ít nhất là phải kiềm chế lại những hành động quá khích, để Thiên Phong Thương Hội có thể tự mình thăm dò và kiểm soát Lâm Dịch.
Xa hơn một chút, Lâm Dịch còn thấy Quan Đại Nhân đang tiếp xúc với một số thương nhân lớn khác, những người mà hắn đã từng thấy trên thương trường Thành Thiên Phong. Quan Đại Nhân vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại rất linh hoạt, trao đổi những nụ cười xã giao và những lời nói thì thầm. Rõ ràng, vị quan này không chỉ là một vị khách mời danh dự, mà còn là một mắt xích quan trọng trong mạng lưới quan hệ quyền lực của thành phố. Hắn đang củng cố các mối quan hệ chính trị, có thể là để chuẩn bị cho một động thái nào đó, hoặc đơn giản là duy trì quyền lực của mình.
Lâm Dịch thở dài một tiếng không ai nghe thấy. Thành Thiên Phong này quả nhiên là một cái hồ sâu, nơi cá lớn nuốt cá bé, và những dòng chảy ngầm phức tạp hơn hắn tưởng tượng rất nhiều. Hắn lại chợt nghĩ đến những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, về nạn đói và dịch bệnh đang hoành hành. Những cuộc nói chuyện phiếm tại bữa tiệc này, dù chỉ là những lời xì xào, nhưng cũng đã vẽ nên một bức tranh u ám về tương lai của Đại Hạ. "Lương Khô Thiên Phong" của hắn, thứ sản phẩm đơn giản nhưng lại có ý nghĩa sinh tử, đang dần trở thành một món hàng chiến lược, và hắn, Lâm Dịch, đang bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực và chính trị.
Hắn cũng nghe loáng thoáng những lời thì thầm về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" từ một nhóm thương nhân trẻ tuổi hơn, những người có vẻ ít quan tâm đến chuyện làm ăn mà lại thích những câu chuyện kỳ bí. Những tin đồn này, dù mơ hồ, nhưng lại khiến Lâm Dịch cảm thấy một sự bất an sâu sắc. Hắn biết, thế giới này không chỉ có những cuộc chiến thương trường hay chính trị, mà còn có những yếu tố siêu nhiên, những bí ẩn mà hắn chưa thể chạm tới. Đây là một cuộc chiến sinh tồn trên nhiều mặt trận, và hắn cần phải chuẩn bị cho tất cả.
"Chúng ta về thôi," Lâm Dịch nói khẽ, giọng đều đều. "Đêm nay đã đủ rồi."
Bạch Vân Nhi gật đầu, nàng hiểu. Nàng biết, trong đầu Lâm Dịch lúc này đang là một mớ bòng bong của những thông tin, những suy đoán, những kế hoạch. Hắn đã nhìn thấy một phần của ván cờ lớn hơn, những con người quyền lực và những âm mưu tiềm ẩn. Hắn đã thấy những thách thức, nhưng cũng nhìn thấy những cơ hội.
Họ cùng nhau bước ra khỏi Khách Sạn Vinh Hoa, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch của Thành Thiên Phong. Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, soi rõ con đường về. Dưới ánh trăng ấy, những cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ vẫn diễn ra, những tin đồn về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" vẫn âm ỉ, báo hiệu một sự bất ổn lớn đang đến gần. Cuộc sống này, dù ở hiện đại hay cổ đại, dù ở vùng biên thùy hay trong thành phố hoa lệ, vẫn luôn là một cuộc chiến sinh tồn. Và Lâm Dịch, hắn đã sẵn sàng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.