Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 318: Lời Mời Từ Thiên Phong: Bữa Tiệc Của Quyền Lực Và Âm Mưu

Ánh bình minh dần xuyên qua màn sương, chiếu rọi lên gương mặt già nua của Cổ Lão Gia, lộ rõ những nếp nhăn hằn sâu theo thời gian, nhưng đôi mắt lão vẫn sáng quắc, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây đang cuộn mình, báo hiệu một ngày mới đầy biến động. Trương Quản Sự và Mã Quản Sự đứng đó, cảm nhận được một luồng gió lạnh thổi nhẹ qua cửa sổ, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, một kỷ nguyên mà họ, và cả Thiên Phong Thương Hội, sẽ phải đối mặt với những thử thách chưa từng có. Quyết định đã được đưa ra. Thiên Phong Thương Hội sẽ tiếp cận "kẻ ngoại đạo" Lâm Dịch, và cuộc chơi mới đã chính thức bắt đầu.

***

Vài ngày sau, khi ánh nắng ban mai vừa đủ vàng để xua đi lớp sương mờ còn vương trên mái ngói của Thành Thiên Phong, một cỗ xe ngựa màu đen tuyền, không quá phô trương nhưng ẩn chứa vẻ lịch lãm, đã chậm rãi dừng lại trước cửa Thương Hội Lâm Dịch. Mùi gỗ mới, mực và giấy thơm vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa cùng tiếng tính toán lách cách của bàn tính, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, và những lời giao dịch nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát của các học trò. Thương hội của Lâm Dịch, dù mới thành lập chưa bao lâu, đã vận hành một cách bận rộn nhưng có trật tự, như một cỗ máy được bôi trơn kỹ càng.

Từ trong xe, Trương Quản Sự, với bộ trường bào xanh đậm gọn gàng và vẻ mặt không chút biểu cảm thừa thãi, bước xuống. Đôi mắt hắn vẫn tinh tường như thường lệ, quét nhanh một lượt quanh tòa nhà, đánh giá từng chi tiết nhỏ nhất. Bước chân hắn nhẹ nhàng, nhưng sự hiện diện của hắn lại khiến không khí như chùng xuống đôi chút. Một tiểu nhị đang bận rộn khuân vác hàng hóa lập tức nhận ra vị khách không tầm thường này, vội vàng chạy vào báo cáo.

Lâm Dịch đang ngồi trong thư phòng, xem xét sổ sách và lắng nghe Bạch Vân Nhi báo cáo về tình hình kinh doanh trong ngày. Hắn gầy gò hơn so với một thiếu niên mười bảy tuổi thông thường, nhưng ánh mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự từng trải và sắc bén không thể lẫn vào đâu được. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, vài sợi lòa xòa trước trán, toát lên vẻ bận rộn mà không hề lôi thôi. Trang phục của hắn vẫn là bộ đồ vải thô màu xám, nhưng đã được giặt sạch và là phẳng phiu, khác hẳn với những bộ quần áo vá víu thuở ban đầu.

"Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội đến." Tiểu nhị nói, giọng hơi gấp gáp.

Lâm Dịch khẽ nhướn mày. Hắn đã đoán trước được động thái này, nhưng không nghĩ lại nhanh đến vậy. "Mời vào." Hắn nói, giọng điệu vẫn bình thản.

Trương Quản Sự được dẫn vào. Hắn mỉm cười nhẹ khi nhìn thấy Lâm Dịch, nụ cười chỉ chạm đến khóe môi, không lan đến đôi mắt. "Lâm lão đệ, bận rộn quá nhỉ."

Lâm Dịch đứng dậy, khách khí đáp lễ. "Trương Quản Sự quá lời. Chút việc vặt vãnh thôi. Không biết Trương Quản Sự ghé thăm có chuyện gì?"

Trương Quản Sự đưa tay áo phất nhẹ, ra hiệu cho tiểu nhị lui ra, sau đó mới chậm rãi lấy từ trong tay áo ra một tấm thiệp mời màu đỏ thẫm, làm bằng loại giấy thượng hạng, viền vàng óng ánh. "Thiên Phong Thương Hội ngưỡng mộ tài năng của Lâm lão đệ. Sản phẩm 'Lương Khô Thiên Phong' của lão đệ đã tạo nên một làn sóng lớn trong Thành Thiên Phong, thậm chí còn lan ra các vùng lân cận. Cổ Lão Gia nhà ta đặc biệt đánh giá cao tầm nhìn của lão đệ. Để tiện giao lưu, mở rộng tầm mắt, và cũng là để giới thiệu lão đệ với các vị thương nhân lớn trong thành, Thiên Phong Thương Hội có tổ chức một buổi yến tiệc xã giao vào đêm mai tại Khách Sạn Vinh Hoa. Cổ Lão Gia đặc biệt sai ta mang lời mời này đến tận tay Lâm lão đệ."

Lâm Dịch nhận lấy tấm thiệp, khẽ lướt mắt qua những dòng chữ viết tay mềm mại, nét bút thanh thoát. Hắn biết đây không chỉ là một lời mời xã giao thông thường. Đằng sau tấm thiệp lộng lẫy này là cả một ý đồ thăm dò, đánh giá, và có thể là cả một ván cờ lớn hơn.

*Thiện ý ư? Hay là mu���n thăm dò?* Hắn tự hỏi trong đầu. Đối với một thương hội lớn như Thiên Phong, không có chuyện họ chỉ đơn thuần "ngưỡng mộ tài năng" của một kẻ mới nổi. Mỗi lời nói, mỗi hành động đều chứa đựng mục đích riêng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* và hắn cần phải thu thập càng nhiều tri thức càng tốt về những đối thủ tiềm năng này.

Bạch Vân Nhi, nãy giờ vẫn đứng cạnh Lâm Dịch, lúc này mới khẽ tiến lại gần, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho Lâm Dịch nghe thấy. "Chúng ta có nên đi không, huynh?" Nàng nhìn Trương Quản Sự bằng ánh mắt cảnh giác. "Chắc chắn sẽ có rất nhiều con mắt dòm ngó. Không khéo lại rơi vào bẫy."

Lâm Dịch khẽ lắc đầu trấn an nàng, sau đó quay sang Trương Quản Sự, nở một nụ cười khách sáo nhưng không kém phần tự tin. "Được Thiên Phong Thương Hội ưu ái như vậy, vãn bối nào dám từ chối. Xin cảm ơn Trương Quản Sự đã đích thân đến đưa thiệp."

Trương Quản Sự vẫn giữ nụ cười nhạt. "Lâm lão đệ quá khách khí. Vậy thì đêm mai, tại Khách Sạn Vinh Hoa, chúng ta sẽ gặp lại." Hắn không lưu lại lâu, chỉ nói thêm vài câu chuyện phiếm về tình hình thời tiết, về giá gạo đang tăng nhẹ ở các vùng biên giới, rồi cáo từ. Trước khi rời đi, ánh mắt hắn lại quét một lần nữa khắp thư phòng, dừng lại vài giây ở gương mặt trầm tư của Bạch Vân Nhi, rồi mới quay gót.

Khi cánh cửa khép lại, không khí trong thư phòng mới thực sự trở nên tĩnh lặng. Bạch Vân Nhi sốt sắng hỏi. "Huynh định đi thật sao? Em thấy tên Trương Quản Sự đó không đơn giản. Hắn ta nhìn huynh cứ như đang nhìn một món hàng vậy."

Lâm Dịch vuốt nhẹ tấm thiệp mời, cảm nhận chất liệu giấy mịn màng dưới đầu ngón tay. "Không đi sao được? Đây là cơ hội để chúng ta bước chân vào thế giới của họ. Kẻ yếu thì phải tìm cách thích nghi, kẻ mạnh thì có thể định đoạt. Chúng ta bây giờ còn chưa đủ mạnh để từ chối." Hắn quay lưng lại với cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và để sinh tồn tốt hơn, ta cần phải hiểu rõ những kẻ đang muốn ăn tươi nuốt sống mình.* Hắn hiểu rõ, một khi đã tạo ra sản phẩm độc đáo và có lợi nhuận như 'Lương Khô Thiên Phong', việc bị dòm ngó là điều tất yếu. Đây không phải là một bữa tiệc, mà là một cuộc đối đầu đầu tiên, một màn ra mắt chính thức trên sân khấu lớn hơn. Hắn phải tham gia, phải quan sát, phải học hỏi. Hắn không có 'bàn tay vàng' hay thiên phú tu luyện, thứ duy nhất hắn có chính là đầu óc và khả năng thích nghi.

***

Buổi chiều hôm sau, trước khi màn đêm buông xuống, không khí trong thương hội Lâm Dịch lại trở nên căng thẳng một cách lạ thường. Lâm Dịch đứng trước gương đồng, ngắm nhìn bộ trang phục mới mà Bạch Vân Nhi đã cẩn thận chuẩn bị. Đó là một bộ trường bào màu xanh lam đậm, chất liệu vải tuy không phải gấm lụa thượng hạng nhưng rất mềm mại và có độ rủ tự nhiên, đường may tinh xảo, không có một vết vá nào. Thắt lưng bằng da thuộc màu nâu trầm, cài một miếng ngọc bội nhỏ màu trắng ngà, do Bạch Vân Nhi mua tặng. Bộ trang phục này vừa đủ lịch sự để không bị xem thường, lại không quá phô trương để tránh sự soi mói không cần thiết.

"Trông huynh thật khác." Bạch Vân Nhi nói, đôi mắt thông minh lấp lánh nhìn hắn. Nàng đang kiểm tra lại từng nếp áo, chỉnh sửa lại cổ áo cho ngay ngắn. Nàng vẫn mặc bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo của mình, nhưng hôm nay lại không đi cùng hắn. "Huynh cứ yên tâm, muội sẽ lo liệu chu toàn mọi việc ở đây. Vương Đại Trụ cũng sẽ ở lại phụ giúp trông nom."

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang đứng ở một góc phòng, tay siết chặt cái chuôi dao găm giấu trong thắt lưng. Dù đã được dặn dò không được đi cùng, hắn vẫn không khỏi bồn chồn. "Đại ca, huynh phải cẩn thận đấy nhé. Mấy tên thương nhân giàu có đó, ta nghe nói bọn chúng ăn nói ngọt xớt nhưng lòng dạ hiểm độc lắm." Vết sẹo nhỏ trên má hắn do tai nạn hồi nhỏ càng khiến khuôn mặt hắn trông có vẻ dữ tợn hơn, nhưng ánh mắt lại đầy lo lắng.

Lâm Dịch quay lại, vỗ nhẹ vai Vương Đại Trụ. "Yên tâm, ta biết chừng mực. Lần này ta đi không chỉ là giao lưu, mà còn là để hiểu rõ hơn về Thành Thiên Phong này, về những con người đang nắm giữ quyền lực ở đây." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt nghiêm túc. "Vân Nhi, Đại Trụ, hai người ở nhà phải cẩn thận. Đêm nay, các ngươi hãy khóa chặt cổng chính, tăng cường tuần tra, và không được tiếp xúc với bất kỳ ai lạ mặt nào. Ta không muốn có bất kỳ sự cố nào xảy ra trong lúc ta vắng mặt."

Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt kiên quyết. "Huynh cứ đi đi, mọi việc ở đây đã có muội và Đại Trụ lo. Huynh chỉ cần giữ mình an toàn." Nàng biết Lâm Dịch không chỉ đối phó với những đối thủ trên thương trường, mà còn cả những âm mưu và thủ đoạn đen tối có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng thầm cảm kích sự tận tâm của hai người. *Bàng Lão Gia, Thiên Phong Thương Hội... Một bàn cờ lớn hơn nhiều so với Trần Thị, và những quân cờ ở đây cũng phức tạp hơn nhiều.* Hắn nhớ lại những thông tin mình đã thu thập được về Khách Sạn Vinh Hoa – một địa điểm sang trọng bậc nhất thành phố, thường xuyên tổ chức các buổi tiệc xa hoa của giới thượng lưu. Nơi đó không chỉ là nơi để ăn uống nhảy múa, mà c��n là một sàn đấu ngầm, nơi quyền lực được trao đổi, liên minh được hình thành, và đối thủ bị hạ bệ.

Hắn nhìn lại bản thân trong gương. Một thiếu niên gầy gò, xanh xao, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một ngọn lửa không thể dập tắt – ngọn lửa của sự kiên cường và ý chí sinh tồn. Hắn không có thân phận hiển hách, không có gia thế chống lưng, tất cả những gì hắn có là trí óc và kinh nghiệm từ một thế giới khác. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn hiểu điều đó hơn ai hết. Muốn có chỗ đứng, muốn bảo vệ những người mình yêu thương, hắn phải tự mình tranh đấu.

"Ta đi đây." Lâm Dịch nói, giọng điệu dứt khoát. Hắn bước ra cửa, Vương Đại Trụ vội vàng mở cửa xe ngựa thuê đã đợi sẵn. Trước khi bước lên, hắn ngoảnh đầu nhìn lại thương hội của mình, một góc nhỏ bé nhưng đang dần phát triển trong lòng Thành Thiên Phong rộng lớn. Đêm nay sẽ là một bước ngoặt.

Trong cỗ xe ngựa chật chội, Lâm Dịch nhắm mắt lại. Hắn tự nhắc nhở bản thân về những gì cần phải làm. Quan sát, lắng nghe, phân tích. Không nói nhiều, không bộc lộ cảm xúc, nhưng cũng không thể hiện sự yếu kém. Mục tiêu của hắn không phải là trở thành tiêu điểm, mà là thu thập thông tin, đánh giá đối thủ, và khẳng định sự tồn tại của mình một cách khôn ngoan nhất. Hắn cảm nhận được sự mịn màng của vải áo mới, một cảm giác xa xỉ hiếm hoi. Nhưng ngay cả cảm giác này cũng không làm hắn mất đi sự cảnh giác. Đây là cuộc chiến, và hắn phải là người sống sót cuối cùng.

***

Khách Sạn Vinh Hoa hiện ra sừng sững trong ánh trăng sáng vằng vặc của Thành Thiên Phong, như một cung điện lộng lẫy được dát vàng giữa màn đêm. Kiến trúc nhiều tầng, thiết kế trang nhã với những mái cong chạm trổ tinh xảo, những cột đá lớn uy nghi, và hàng trăm chiếc đèn lồng lụa đỏ rực rỡ treo cao, hắt ánh sáng vàng ấm áp xuống sân rộng. Hương nước hoa cao cấp từ những quý bà quý cô, mùi gỗ đánh bóng từ nội thất, và phảng phất hương vị lạ lẫm, xa xỉ từ những món ăn đang được dọn trong sảnh chính, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa tinh tế, vừa nhộn nhịp, nhưng lại ẩn chứa sự bí mật, toan tính.

Khi cỗ xe ngựa của Lâm Dịch dừng lại ở cổng chính, hắn bước xuống, cảm nhận được làn gió đêm mát mẻ lướt qua mặt. Ngay lập tức, hắn cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới khác, hoàn toàn đối lập với sự khắc nghiệt của vùng biên thùy mà hắn từng sống, hay cả sự bận rộn của thương hội mình. Đây là thế giới của quyền lực và xa hoa, nơi những con người thượng lưu tụ họp.

Tiếng trò chuyện rì rầm, tiếng cười khách sáo, tiếng nhạc cụ cổ truyền du dương nhưng bị lấn át bởi sự ồn ào của đám đông, tiếng ly chén va chạm thanh thúy – tất cả tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn nhưng có trật tự riêng. Lâm Dịch hít một hơi sâu, đôi mắt sâu thẳm của hắn nhanh chóng quét qua đại sảnh. Những bộ trang phục lụa là gấm vóc rực rỡ sắc màu, những khuôn mặt tươi cười nhưng đôi mắt lại sắc bén, những cử chỉ xã giao điệu nghệ – tất cả đều là một phần của màn kịch lớn.

Ngay khi hắn vừa đặt chân vào sảnh, Trương Quản Sự đã xuất hiện, như thể hắn đã chờ sẵn ở đó. "Lâm lão đệ đến rồi, mời vào." Hắn nở một nụ cười rộng hơn so với buổi sáng, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng thăm dò Lâm Dịch từ đầu đến chân, đánh giá bộ trang phục và khí chất của hắn. "Các vị lão gia đều đang chờ được diện kiến tài năng trẻ của Thành Thiên Phong."

Lâm Dịch mỉm cười đáp lại, một nụ cười lịch sự nhưng không quá thân mật. "Vãn bối nào dám để các vị lão gia chờ đợi. Xin Trương Quản Sự dẫn đường."

Hắn bước vào sâu hơn trong sảnh, cảm nhận không khí ngột ngạt hơn khi có quá nhiều người tụ tập. Hương trầm thoang thoảng từ một góc phòng, mùi rượu vang nồng nàn từ những ly rượu trên tay các vị khách, cùng với mùi thức ăn xa xỉ từ bàn tiệc lớn đặt giữa sảnh, kích thích mọi giác quan của hắn. Hắn lắng nghe các cuộc trò chuyện xung quanh, cố gắng chắt lọc những thông tin hữu ích. Những tin đồn về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, về nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, về những động thái chính trị lớn của Thẩm Đại Nhân ��� tất cả đều được nhắc đến một cách gián tiếp, ẩn ý trong những lời lẽ xã giao.

*Ồn ào, nhưng tĩnh lặng. Tất cả đều là diễn kịch.* Lâm Dịch nghĩ thầm. Hắn biết mình phải cẩn trọng từng lời nói, từng cử chỉ. Đây là một cuộc chơi mà hắn chưa từng tham gia, nhưng hắn phải thích nghi nhanh chóng.

Trương Quản Sự dẫn Lâm Dịch đi qua vài nhóm người, giới thiệu hắn với một vài thương nhân nhỏ hơn, những người này nhìn Lâm Dịch bằng ánh mắt tò mò và kính trọng. "Đây là Lâm Dịch, chủ nhân của Thương Hội Lâm Dịch, người đã tạo ra 'Lương Khô Thiên Phong' trứ danh."

Mỗi lần như vậy, Lâm Dịch lại khẽ cúi đầu, mỉm cười và nói những lời khách sáo. Hắn luôn quan sát, thu thập thông tin từ mọi ánh mắt, mọi nụ cười. Hắn thấy những ánh mắt dò xét, những nụ cười giả tạo, và cả những ánh mắt ghen tị.

Đột nhiên, từ một góc sảnh, một ánh mắt sắc lẹm lướt qua Lâm Dịch. Hắn cảm nhận được sự chú ý đó, quay đầu lại. Đó là Bàng Lão Gia, thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt nhỏ nhưng chứa đầy sự xảo quyệt. Ông ta đang đứng cạnh một nhóm người, tay cầm ly rượu, khẽ nhếch mép khi ánh mắt chạm trán với Lâm Dịch.

"Kẻ ngoại đạo đã đến." Lâm Dịch thoáng nghe thấy Bàng Lão Gia nói nhỏ với người bên cạnh, giọng điệu chứa đầy sự khinh thường và mỉa mai. Dù chỉ là một câu nói thì thầm, nhưng sự thù địch ngầm trong đó lại rõ ràng như ban ngày.

Lâm Dịch không hề bộc lộ cảm xúc, chỉ khẽ gật đầu đáp lại ánh mắt của Bàng Lão Gia, rồi tiếp tục lắng nghe Trương Quản Sự giới thiệu. Hắn biết, đêm nay sẽ không hề yên bình.

***

Đêm tiệc dần trôi về khuya, ánh đèn lồng vẫn rực rỡ, nhưng không khí đã trở nên nồng nặc mùi rượu và những toan tính chưa thành lời. Lâm Dịch di chuyển khéo léo trong đám đông, không quá nổi bật nhưng cũng không bị lu mờ. Hắn trò chuyện với vài người, chủ yếu là lắng nghe và quan sát. Hắn nghe được những lời tán dương về 'Lương Khô Thiên Phong', nhưng cũng nghe được những lời bóng gió về "kẻ mới nổi không biết lượng sức", hay "cây cao gió lớn".

Hắn đã nhận ra mạng lưới quan hệ phức tạp giữa các thương nhân và quan lại. Ở một góc khác của sảnh, Quan Đại Nhân, với gương mặt nghiêm nghị và bộ râu dài, đang bận rộn xã giao với một nhóm người ăn mặc sang trọng khác, tay múa may, miệng liên tục nở những nụ cười giả tạo. Đó là một phần của thế giới mà Lâm Dịch buộc phải hiểu và điều hướng.

"Lâm lão đệ, thật không ngờ ta lại có thể diện kiến được tài năng trẻ như ngươi ở đây."

Giọng nói vang lên ngay bên tai, khiến Lâm Dịch quay lại. Đó chính là Bàng Lão Gia, với nụ cười thân thiện đến đáng sợ trên môi. Ông ta đứng sừng sững trước mặt Lâm Dịch, thân hình mập mạp che khuất tầm nhìn, đôi mắt nhỏ híp lại, nhưng lại sáng quắc như nhìn thấu tâm can. Mùi rượu nồng nàn từ người ông ta phả vào mặt Lâm Dịch.

"Bàng Lão Gia quá khen." Lâm Dịch khẽ cúi đầu, giữ vẻ khiêm nhường. "Chút tài mọn của vãn bối sao dám so với uy danh của Bàng Gia, một trong những thế lực thương nghiệp lâu đời nhất Thành Thiên Phong." Hắn cố gắng giữ giọng điệu bình thản, không chút sợ hãi hay bộc lộ cảm xúc.

Bàng Lão Gia cười khà khà, tiếng cười nghe như tiếng sỏi cọ vào nhau. "Ngươi khiêm tốn quá. Nhưng danh tiếng của 'Lương Khô Thiên Phong' đã lan xa, đến cả những kẻ già nua như ta cũng phải giật mình. Không ngờ một thiếu niên trẻ tuổi như ngươi lại có thể làm nên chuyện lớn đến vậy ở Thành Thiên Phong." Giọng điệu của ông ta tuy khách sáo, nhưng ẩn chứa sự mỉa mai và dò xét, như đang cố gắng nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc bình thản của Lâm Dịch. Một sự dò xét không chỉ về sản phẩm, mà còn về con người Lâm Dịch, về lai lịch và điểm yếu của hắn.

Lâm Dịch nhấp một ngụm rượu nhỏ trong ly, cảm nhận vị chát nhẹ đầu lưỡi. "Bàng Lão Gia quá khen. Thành Thiên Phong rộng lớn, nhân tài vô số. Vãn bối chỉ là may mắn nắm bắt được một chút cơ hội nhỏ mà thôi." Hắn đáp trả một cách khôn ngoan, không nhận hết công lao, nhưng cũng không hạ thấp bản thân. Hắn không muốn tạo ấn tượng kiêu ngạo, nhưng cũng không muốn bị xem thường. *Đây là một cuộc chiến cân não, mỗi lời nói đều là một mũi tên.*

Trong lúc hai người đang đối thoại, Cổ Lão Gia, người đứng đầu Thiên Phong Thương Hội, đã lặng lẽ tiến đến gần. Ông ta đứng cách đó không xa, tay chắp sau lưng, đôi mắt trầm tĩnh lướt qua Lâm Dịch, rồi lại nhìn Bàng Lão Gia. Vẻ mặt ông ta không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng Lâm Dịch cảm nhận được ánh mắt sắc bén đang đánh giá mình.

*Kẻ này không đơn giản. Bàng Lão Gia e rằng đã đánh giá thấp y rồi.* Cổ Lão Gia nghĩ thầm. Ông đã quan sát Lâm Dịch từ lúc hắn mới bước vào. Một thiếu niên gầy gò, nhưng lại mang một khí chất rất riêng, không hòa lẫn vào đám đông ồn ào này. Hắn không hề tỏ ra lúng túng hay sợ hãi trước những ánh mắt dò xét, và cách hắn đối đáp với Bàng Lão Gia cũng đầy lý lẽ và sự khôn ngoan.

Bàng Lão Gia vẫn tiếp tục dò xét. "Cơ hội nhỏ ư? Một 'cơ hội nhỏ' mà có thể khiến các thương hội gạo lớn trong thành phải đau đầu, thậm chí còn khiến Thiên Phong Thương Hội cũng phải đích thân ra mặt mời mọc. E rằng cơ hội này không hề nhỏ chút nào đâu, Lâm lão đệ." Ông ta nhếch mép, ánh mắt lướt qua Cổ Lão Gia như một lời khiêu khích ngầm.

Lâm Dịch không vội vàng đáp lời, hắn chỉ mỉm cười nhẹ. "Thành công hay thất bại, rốt cuộc cũng chỉ là ý trời. Vãn bối chỉ biết cố gắng hết sức mình mà thôi." Hắn không muốn sa lầy vào cuộc tranh cãi vô nghĩa này. Mục tiêu của hắn là thu thập thông tin, không phải là đối đầu trực diện ngay lúc này.

Bàng Lão Gia dường như không hài lòng với câu trả lời của Lâm Dịch, ông ta toan nói thêm điều gì đó, nhưng Cổ Lão Gia đã tiến lên một bước. "Bàng Lão Gia, Lâm lão đệ, hai vị đang trò chuyện gì mà sôi nổi vậy?" Giọng nói của Cổ Lão Gia trầm ổn, mang theo một sự uy nghiêm tự nhiên, khiến cuộc đối thoại căng thẳng giữa Lâm Dịch và Bàng Lão Gia phải tạm dừng.

Bàng Lão Gia cười hờ hững. "Không có gì, chỉ là đang tán gẫu với Lâm lão đệ về chuyện làm ăn buôn bán thôi. Cổ Lão Gia cũng có hứng thú với 'Lương Khô Thiên Phong' sao?"

Cổ Lão Gia gật đầu. "Đương nhiên rồi. Sản phẩm tốt thì ai mà chẳng có hứng thú. Chúng ta đều là người làm ăn, lợi lộc là trên hết." Ông ta nói, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Lâm lão đệ, không biết ngươi có muốn tìm hiểu về các mối làm ăn ở những vùng xa hơn không? Thiên Phong Thương Hội ta có mạng lưới rộng khắp, có thể giúp ngươi mở rộng tầm mắt."

Lời mời của Cổ Lão Gia không chỉ là một lời mời hợp tác, mà còn là một lời thăm dò sâu sắc hơn. Lâm Dịch hiểu rằng đây là một bước đi quan trọng trong ván cờ này. Hắn nhìn Cổ Lão Gia, rồi thoáng lướt qua Bàng Lão Gia đang đứng cạnh đó, với vẻ mặt vừa tức tối vừa khó chịu.

*Cuộc chạm mặt với Bàng Lão Gia cho thấy đây sẽ là một đối thủ khó nhằn, không chỉ trong thương trường mà có thể còn dùng cả thủ đoạn 'đen tối'.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Sự hiện diện của Cổ Lão Gia và thái độ quan sát của ông báo hiệu Thiên Phong Thương Hội vẫn đang đánh giá mình, mở ra khả năng hợp tác hoặc đối đầu mạnh mẽ hơn.* Hắn cũng nhận ra mạng lưới quan hệ phức tạp giữa thương nhân và quan lại, ám chỉ anh sẽ phải điều hướng nhiều hơn trong thế giới chính trị của Thành Thiên Phong.

"Vãn bối rất vinh hạnh được Cổ Lão Gia để mắt tới. Về chuyện đó, vãn bối rất muốn được nghe thêm." Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định, không hề nao núng. Hắn biết, cánh cửa đã mở, và hắn đã sẵn sàng bước vào. Đêm nay, hắn đã nhìn thấy một phần của ván cờ lớn hơn, những con người quyền lực và những âm mưu tiềm ẩn. Hắn đã thấy những thách thức, nhưng cũng nhìn thấy những cơ hội.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn sáng vằng vặc trên bầu trời Thành Thiên Phong. Dưới ánh trăng ấy, những cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ vẫn diễn ra, những tin đồn về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" vẫn âm ỉ, báo hiệu một sự bất ổn lớn đang đến gần. Cuộc sống này, dù ở hiện đại hay cổ đại, dù ở vùng biên thùy hay trong thành phố hoa lệ, vẫn luôn là một cuộc chiến sinh tồn. Và Lâm Dịch, hắn đã sẵn sàng.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free