Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 317: Thiên Phong Thương Hội: Hội Nghị Phân Tích 'Kẻ Ngoại Đạo'

Tiếng mưa đêm rả rích đã dần ngưng hẳn từ lúc nào, nhường chỗ cho một sự tĩnh mịch sâu thẳm bao trùm Thành Thiên Phong. Chỉ còn lại âm thanh đều đặn của những giọt nước đọng trên mái ngói thi thoảng rơi xuống, vỡ tan thành những mảnh nhỏ trên phiến đá lát sân. Trong trụ sở uy nghiêm của Thiên Phong Thương Hội, nơi mà quyền lực và tài phú đan xen, một đại sảnh họp kín vẫn đang sáng đèn, thách thức bóng tối mịt mùng của đêm khuya.

Không gian bên trong đại sảnh được thiết kế trang trọng và cổ kính, với những bức tường gỗ quý được chạm khắc tinh xảo, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ vô số ngọn nến đặt trên các chân đèn bằng đồng. Mùi hương trầm cao cấp, thanh tịnh nhưng cũng mang chút uy nghiêm, thoang thoảng trong không khí, xua đi cái ẩm ướt còn vương lại của cơn mưa. Không khí trong phòng đặc quánh một sự nghiêm nghị, căng thẳng, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng ho nhẹ của một vị trưởng lão nào đó, hoặc tiếng lật giấy sột soạt khi ai đó dò xét lại tập báo cáo.

Ngồi ở vị trí chủ tọa là Cổ Lão Gia, Thương Hội Trưởng Thiên Phong Thư��ng Hội. Dù đã ở tuổi xế chiều, khuôn mặt của lão vẫn xương xẩu nhưng đôi mắt lại tinh anh và sâu thẳm, ẩn chứa vẻ uy quyền và kinh nghiệm dày dặn của một người đã trải qua biết bao thăng trầm trên thương trường. Lão mặc một bộ trang phục gấm vóc sang trọng, lịch lãm, nhưng không hề phô trương, chỉ toát lên vẻ trầm tĩnh và đẳng cấp. Ngón tay lão gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ trắc, mỗi nhịp gõ đều như một tiếng chuông cảnh báo, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Đối diện lão, Trương Quản Sự đứng ở giữa phòng, trước một tấm bản đồ lớn của Thành Thiên Phong được trải rộng trên giá đỡ. Trên tấm bản đồ đó, nhiều chấm đỏ được đánh dấu cẩn thận, đại diện cho các cửa hàng, kho bãi quan trọng, và nổi bật hơn cả là một chấm đỏ tươi khác, nằm ngay giữa khu chợ sầm uất, nơi đặt cửa hàng của thương hội mới nổi mang tên "Tân Phong" của Lâm Dịch. Trương Quản Sự, với ngoại hình trung bình nhưng ăn mặc gọn gàng, vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt lại biết nhìn người, đang trình bày báo cáo bằng giọng nói đều đ���u, nhưng mỗi từ ngữ phát ra đều mang sức nặng.

"Bẩm Cổ Lão Gia, chư vị Trưởng lão, chư vị Quản sự," Trương Quản Sự cất lời, giọng nói rõ ràng nhưng không quá lớn, "kể từ báo cáo trước, tình hình thị trường Thành Thiên Phong đã có những biến động đáng kể. Đặc biệt, tốc độ phát triển của Thương Hội Lâm Dịch, với cái tên 'Tân Phong' đó, đã vượt xa mọi dự đoán." Hắn khẽ chỉ tay lên tấm bản đồ, vào vị trí cửa hàng của Lâm Dịch. "Sản phẩm 'Lương Khô Thiên Phong' của bọn họ, trong vài ngày qua, đã tạo nên một cơn sốt chưa từng có. Doanh thu đã đạt mức đáng kinh ngạc, vượt quá cả những ước tính lạc quan nhất của chúng ta. Và quan trọng hơn, nó đã tạo ra một làn sóng mới trong thị trường tiêu dùng, thay đổi thói quen mua sắm của không ít người dân Thành Thiên Phong."

Dưới ánh nến, Mã Quản Sự, Phó Thương Hội Trưởng Thiên Phong Thương Hội, ngồi bên cạnh Cổ Lão Gia. Hắn là một người đàn ông trung niên, vóc dáng vạm vỡ, ánh mắt sắc bén và có phần hung hăng. Bộ trang phục thương nhân cao cấp trên người hắn có v�� cứng nhắc, phản ánh một phần tính cách của hắn. Mã Quản Sự không giấu nổi vẻ khó chịu, hắn nhíu mày, gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn, tạo ra một tiếng động chói tai trong không gian yên tĩnh.

"Một thương hội nhỏ bé mới nổi, lại dám khuấy động thị trường của chúng ta?" Mã Quản Sự không giữ được sự bình tĩnh, cất giọng hơi gắt, "Chẳng lẽ Thiên Phong Thương Hội lại để mặc một kẻ ngoại đạo làm càn, ngang nhiên chiếm đoạt miếng bánh mà chúng ta đã dày công xây dựng bấy lâu nay?" Hắn liếc nhìn các vị trưởng lão khác, như muốn tìm kiếm sự đồng tình. Một vài người khẽ gật đầu, vẻ mặt tỏ rõ sự lo lắng.

Cổ Lão Gia vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, lão không hề biểu lộ cảm xúc ra mặt, nhưng đôi mắt sâu thẳm của lão lại ánh lên một tia suy tư. Lão đưa tay ra hiệu cho Mã Quản Sự giữ im lặng, rồi quay sang Trương Quản Sự. "Mã Quản Sự, đừng vội." Giọng lão trầm ấm nhưng đầy uy lực, khiến cả căn phòng như chùng xuống. "Cái gọi là 'ngoại đạo' này lại có thể làm được điều mà nhiều lão làng chưa nghĩ tới. Hơn nữa, nh��ng thông tin mà Lý Quản Sự đã báo cáo trước đây về ý tưởng kinh doanh của Lâm Dịch, ta đã để tâm. Trương Quản Sự, ngươi thấy sao về tiềm năng của 'Lương Khô Thiên Phong' nếu đặt trong bối cảnh nạn đói và biên cương bất ổn như hiện nay?"

Câu hỏi của Cổ Lão Gia như chạm vào một điểm mấu chốt, khiến Trương Quản Sự khẽ rùng mình. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho báo cáo này, không chỉ về doanh số mà còn về tiềm năng chiến lược. "Bẩm Cổ Lão Gia, đó chính là điều đáng lo ngại nhất." Trương Quản Sự đáp, giọng trở nên nghiêm túc hơn. "Sản phẩm này không chỉ tiện lợi và ngon miệng, nó còn có thể bảo quản lâu dài, dễ vận chuyển, và quan trọng nhất, giá thành lại phải chăng. Trong tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh bắt đầu lan rộng ở các vùng lân cận, loại lương khô này có thể trở thành một mặt hàng chiến lược. Nó có thể cứu đói cho binh lính, cho dân chúng di cư, thậm chí là một công cụ để ổn định lòng dân."

Một vị trưởng lão khác, một lão nhân râu tóc bạc phơ với vẻ mặt nhân h���u, khẽ vuốt chòm râu, trầm ngâm nói: "Lão Trương nói không sai. Ta cũng đã nghe tin tức từ các thương đội về tình hình biên giới. Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ cũng trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Nếu 'Lương Khô Thiên Phong' thực sự có thể giải quyết vấn đề lương thực, e rằng không chỉ là vấn đề thương trường đơn thuần nữa."

Mã Quản Sự hừ lạnh. "Vậy thì sao? Dù nó có là thuốc tiên đi chăng nữa, nó cũng là của kẻ khác. Chúng ta không thể để một kẻ lạ mặt nắm giữ một lợi thế lớn như vậy. Cổ Lão Gia, chúng ta cần phải hành động dứt khoát. Thôn tính hắn, hoặc ít nhất là ép hắn phải giao nộp bí quyết. Thiên Phong Thương Hội chúng ta có đủ lực lượng và mối quan hệ để làm điều đó." Trong ánh mắt của hắn hiện rõ sự khát khao và một chút hung tợn, như một con sói nhìn thấy miếng mồi béo bở.

Cổ Lão Gia vẫn nhìn Trương Quản Sự, không để ý đến sự nóng nảy của Mã Quản Sự. "Ngươi đã điều tra về Lâm Dịch này chưa? Hắn rốt cuộc là ai? Có lai lịch gì? Dám một mình gây dựng nên cơ nghiệp này sao?" Lão hỏi, giọng điệu mang theo sự dò xét tinh tế, không một chút sơ hở.

Trương Quản Sự cúi đầu. "Bẩm Lão Gia, đã có điều tra sơ bộ. Lâm Dịch này tự xưng là từ một vùng biên thùy xa xôi đến, không có gia thế hiển hách, cũng không có tiền bạc dồi dào. Hắn ta chỉ là một thanh niên tầm mười bảy, mười tám tuổi. Tuy nhiên, hắn ta lại có vẻ tinh thông nhiều điều lạ lùng, từ cách quản lý thương hội, đến việc sáng tạo sản phẩm, thậm chí là cách thu hút nhân tài như Bạch Vân Nhi, một cô nương có tài năng hơn người nhưng lại chọn đi theo hắn." Hắn dừng lại một chút, như đang cân nhắc từ ngữ. "Có thể nói, hắn ta là một kẻ... không thể dùng lẽ thường mà suy đoán."

"Không thể dùng lẽ thường mà suy đoán?" Mã Quản Sự bật cười khẩy, giọng đầy châm chọc. "Hay là chúng ta đã quá coi trọng một tên nhóc con? Chẳng qua là may mắn gặp thời thôi. Cổ Lão Gia, ta đề nghị chúng ta nên nhanh chóng ra tay. Có thể cử người tiếp cận, dùng giá cao mua lại công thức. Nếu không được, chúng ta có thể dùng biện pháp mạnh hơn để ép buộc."

Ánh mắt Cổ Lão Gia khẽ nheo lại. "Mã Quản Sự, ngươi nghĩ một kẻ không có gia thế, không có tiền bạc, lại có thể một mình gây dựng được cơ nghiệp như vậy, lại còn sáng tạo ra một sản phẩm có tiềm năng lớn đến thế, chỉ là 'may mắn gặp thời' sao?" Lão lắc đầu nhẹ. "Trong thế giới này, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và Lâm Dịch này, e rằng không đơn thuần chỉ có tri thức về kinh doanh. Một người có thể tạo ra 'Lương Khô Thiên Phong' trong bối cảnh hiện tại, cho thấy hắn có tầm nhìn vượt xa những gì chúng ta vẫn nghĩ. Chúng ta không nợ ai một sự công bằng, nhưng chúng ta cũng không thể tự đào hố chôn mình vì sự kiêu ngạo."

Một vị trưởng lão khác, người có vẻ mặt nghiêm nghị và trầm tư nhất, lên tiếng: "Cổ Lão Gia nói chí lý. Hơn nữa, việc thôn tính hay ép buộc trong lúc này là hạ sách. Bàng Gia đã bắt đầu có động thái thăm dò. Nếu chúng ta cũng ra tay quá lộ liễu, e rằng sẽ tạo cơ hội cho Bàng Gia lợi dụng. Chưa kể, việc 'Lương Khô Thiên Phong' được lòng dân, nếu chúng ta làm quá mạnh tay, e rằng sẽ gây ra phản ứng tiêu cực từ phía dân chúng, ảnh hưởng đến danh tiếng của Thiên Phong Thương Hội."

Cổ Lão Gia gật đầu tán thành. "Đúng vậy. Danh tiếng là cái gốc của một thương hội lớn. Chúng ta không thể vì một cái lợi nhỏ mà đánh mất uy tín bấy lâu. Hơn nữa, những tin đồn mơ hồ về 'Linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' gần đây cũng đang lan truyền, dù chưa có căn cứ rõ ràng, nhưng cũng đủ để chúng ta phải thận trọng. Kẻ nào có thể làm được những điều phi thường, không thể loại trừ hắn có mối liên hệ nào đó với những thế lực vượt ngoài tầm hiểu biết của chúng ta." Lão khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng.

"Vậy thì, chúng ta nên làm gì?" Mã Quản Sự hỏi, giọng tuy vẫn có chút khó chịu nhưng đã dịu đi phần nào trước sự phân tích của Cổ Lão Gia và các trưởng lão.

Trương Quản Sự lúc này mới tiếp lời: "Bẩm Lão Gia, theo thiển ý của tiểu nhân, chúng ta cần phải có một kế hoạch chi tiết hơn, vừa thăm dò vừa cân nhắc. Thứ nhất, cử người tiếp tục điều tra sâu hơn về lai lịch của Lâm Dịch, những mối quan hệ của hắn. Thứ hai, chúng ta có thể cử người tiếp cận hắn, nhưng không phải để thôn tính hay ép buộc, mà là để 'mời gọi' hợp tác. Tìm hiểu xem hắn có yêu cầu gì, có tầm nhìn ra sao. Một mặt, cũng nên tung ra một vài sản phẩm tương tự để thăm dò phản ứng thị trường và để chuẩn bị cho cuộc cạnh tranh nếu cần."

Cổ Lão Gia nhắm mắt lại, dường như đang suy nghĩ rất sâu xa. "Thăm dò... và mời gọi." Lão lặp lại, giọng trầm ngâm. "Trương Quản Sự nói đúng. Một con cáo già không bao giờ ăn một con gà non đang được cả làng bảo vệ mà không tính toán kỹ. Đặc biệt là khi con gà non đó lại có vẻ ngoài mạnh mẽ và bí ẩn đến vậy. Chúng ta cần hiểu rõ 'con mồi' trước khi quyết định săn bắt hay thuần hóa nó." Lão mở mắt, nhìn thẳng vào Trương Quản Sự. "Ngươi là người đã theo dõi sát sao tình hình. Ta giao cho ngươi nhiệm vụ này. Hãy sắp xếp một cuộc gặp gỡ với Lâm Dịch này. Phải thật khéo léo, không được để hắn cảm thấy bị đe dọa, nhưng cũng phải thể hiện được sự trọng thị của Thiên Phong Thương Hội."

Trương Quản Sự cúi đầu nhận lệnh. "Dạ, tiểu nhân tuân lệnh." Hắn biết đây là một nhiệm vụ khó khăn, đòi hỏi sự tinh tế và khéo léo, nhưng hắn cũng cảm thấy một sự hứng thú ngấm ngầm. Kẻ có thể khiến Thiên Phong Thương Hội phải đích thân ra mặt, chắc chắn không phải là một nhân vật tầm thường.

Cuộc họp kéo dài cho đến khi những tia nắng đầu tiên của bình minh bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, xua đi phần nào bóng tối và sự căng thẳng trong đại sảnh. Các vị trưởng lão và quản sự lần lượt rời đi, để lại Cổ Lão Gia, Trương Quản Sự và Mã Quản Sự tiếp tục bàn bạc riêng trong một căn phòng nhỏ hơn, ấm cúng hơn nhưng vẫn giữ được vẻ trang trọng. Mùi trà thơm dịu nhẹ giờ đây đã pha lẫn với hương trầm, tạo nên một không khí trầm lắng và tập trung hơn.

Cổ Lão Gia nhấp một ngụm trà nóng hổi, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Ngoài cửa sổ, trời tờ mờ sáng, sương sớm vẫn còn bao phủ Thành Thiên Phong, khiến cảnh vật chìm trong một màn mờ ảo. Những tiếng chim hót r��n ràng từ bên ngoài vọng vào, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu.

Mã Quản Sự vẫn giữ vẻ mặt khó chịu. "Nếu không dập tắt ngay, e rằng sẽ thành hậu họa lớn." Hắn gõ ngón tay lên bàn, tạo ra những tiếng cộp cộp đều đặn, biểu hiện cho sự thiếu kiên nhẫn. "Chúng ta có thể dùng thế lực của Bang Hắc Sa để gây áp lực, hoặc thông qua Quan Đại Nhân để làm khó dễ. Chẳng lẽ Cổ Lão Gia lại muốn hòa giải với một tên nhóc con mới nổi?"

Trương Quản Sự lắc đầu nhẹ. "Mã Quản Sự, cách đó tuy hiệu quả nhưng quá lộ liễu và có thể gây phản tác dụng." Hắn cẩn trọng phân tích. "Lâm Dịch không phải kẻ dễ bắt nạt, hắn có những mánh khóe khó lường. Hơn nữa, 'Lương Khô Thiên Phong' đang được lòng dân, động vào lúc này sẽ không hay. Bàng Gia đang dõi theo từng động thái của chúng ta. Nếu chúng ta dùng những thủ đoạn đó, không chỉ khiến dân chúng oán giận, mà còn có thể khiến Bàng Gia có cớ để ra tay."

Cổ Lão Gia đặt chén trà xuống, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Mã Quản Sự. "Trương Quản Sự nói đúng. Một con cáo già không bao giờ ăn một con gà non đang được cả làng bảo vệ. Huống chi, 'Lương Khô Thiên Phong' này còn có thể là một 'con gà' đẻ trứng vàng, có thể giúp chúng ta rất nhiều trong tình hình loạn lạc sắp tới. Chúng ta cần một kế sách khôn ngoan hơn." Lão thở dài một tiếng. "Mã Quản Sự, ta hiểu sự nóng vội của ngươi, nhưng đôi khi, kiên nhẫn mới là vũ khí lợi hại nhất. Đặc biệt là khi đối thủ của chúng ta không phải là một kẻ đơn giản."

Cổ Lão Gia lại nhấp một ngụm trà, hơi nước nóng làm ấm gương mặt xương xẩu của lão. "Hãy nhớ, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, không chỉ cho Lâm Dịch mà còn cho Thiên Phong Thương Hội chúng ta. Trong bối cảnh loạn lạc, nếu có thể, chúng ta nên biến kẻ thù thành bạn, hoặc ít nhất là không tạo thêm kẻ thù không cần thiết. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta cảm thấy Lâm Dịch này đang nắm giữ một loại tri thức mà chúng ta chưa hề có."

Lão nhìn Trương Quản Sự, vẻ mặt nghiêm nghị. "Tiếp cận đi, nhưng phải là 'mời' chứ không phải 'ép'. Xem thử, kẻ này có đáng để Thiên Phong Thương Hội đích thân ra mặt hay không. Cũng xem thử, hắn có thể mang lại những gì cho chúng ta. Nếu hắn thực sự có tầm nhìn, có khả năng, và quan trọng nhất, có thể cùng chúng ta vượt qua giai đoạn loạn lạc này, thì việc hợp tác không phải là không thể."

Mã Quản Sự vẫn còn muốn nói điều gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên quyết của Cổ Lão Gia, hắn đành nuốt lời vào trong. Hắn biết Cổ Lão Gia là người có tầm nhìn xa, không chỉ nhìn vào lợi ích trước mắt. Tuy nhiên, trong lòng hắn vẫn nhen nhóm một sự bất mãn và một ý nghĩ rằng, nếu không thể "mời", thì "ép" cũng không phải là một lựa chọn tồi.

Trương Quản Sự cúi đầu, lòng thầm cảm phục sự thâm sâu của Cổ Lão Gia. Hắn biết rằng, với quyết định này, Thiên Phong Thương Hội không chỉ đơn thuần là muốn tìm hiểu về một đối thủ, mà còn đang mở ra một cánh cửa cho những khả năng mới, cho một tương lai mà không ai có thể đoán trước được. Cuộc gặp gỡ với Lâm Dịch sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc đàm phán thương mại, mà nó còn là một cuộc thăm dò về một con người, một tư duy mới, có khả năng thay đổi cục diện của cả Thành Thiên Phong này.

Cổ Lão Gia khẽ đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn sương sớm đang dần tan. "Hãy nhớ," lão nói, giọng nói tuy trầm nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường, "Thiên Phong Thương Hội đã đứng vững qua bao đời không phải vì chúng ta mạnh nhất, mà vì chúng ta là những kẻ thích nghi tốt nhất. Kẻ nào không thích nghi, kẻ đó sẽ bị đào thải. Ta muốn xem, Lâm Dịch này, hắn có thể thích nghi đến mức nào, và Thiên Phong Thương Hội chúng ta, có thể cùng hắn thích nghi đến đâu."

Ánh bình minh dần xuyên qua màn sương, chiếu rọi lên gương mặt già nua của Cổ Lão Gia, lộ rõ những nếp nhăn hằn sâu theo thời gian, nhưng đôi mắt lão vẫn sáng quắc, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những tầng mây đang cuộn mình, báo hiệu một ngày mới đầy biến động. Trương Quản Sự và Mã Quản Sự đứng đó, cảm nhận được một luồng gió lạnh thổi nhẹ qua cửa sổ, mang theo hơi thở của một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, một kỷ nguyên mà họ, và cả Thiên Phong Thương Hội, sẽ phải đối mặt với những thử thách chưa từng có. Quyết định đã được đưa ra. Thiên Phong Thương Hội sẽ tiếp cận "kẻ ngoại đạo" Lâm Dịch, và cuộc chơi mới đã chính thức bắt đầu.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free