Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 316: Bão Tố Nổi Lên: Phản Ứng Của Bàng Lão Gia

Thành Thiên Phong chìm trong vầng sáng dịu nhẹ của buổi sớm mai. Trong thư phòng rộng lớn, trang nhã của phủ đệ Bàng gia, Bàng Lão Gia đang nhâm nhi tách trà Long Tỉnh thượng hạng. Ánh nắng vàng óng len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống bộ trường bào lụa vân cẩm mà lão đang mặc, khiến nó lấp lánh như mặt nước hồ thu. Bàng Lão Gia, với thân hình mập mạp, khuôn mặt tròn trịa và đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén, thường tận hưởng những giây phút tĩnh lặng này trước khi bắt đầu một ngày bận rộn. Hương trầm cao cấp thoang thoảng quyện cùng mùi hoa lan hồ điệp đặt trên bàn, tạo nên một bầu không khí tinh tế và an yên, đúng như phong thái của một gia chủ quyền lực, giàu có bậc nhất Thành Thiên Phong.

Tiếng lụa xào xạc của bước chân thận trọng báo hiệu sự xuất hiện của Lão Quản Gia. Người đàn ông trung niên, với vẻ mặt khắc khổ và luôn cúi đầu, tiến vào thư phòng, d���ng lại cách bàn trà vài bước. Ông ta ăn mặc gọn gàng, toát lên sự phục tùng và cẩn trọng vốn có. Lão Quản Gia khẽ cúi mình, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ dè dặt: “Bẩm Lão Gia, có một thương hội mới nổi, tên là ‘Tân Phong’, vừa cho ra mắt một loại lương khô có tên ‘Lương Khô Thiên Phong’…”

Bàng Lão Gia khẽ nâng tách trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt khẽ liếc qua cuốn sách cổ đang mở trên tay. Lão không ngẩng đầu, chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười đầy vẻ khinh thường thoáng qua. “Lương khô?” Giọng lão trầm đục, mang theo chút mỉa mai. “Thứ đồ ăn của phu khuân vác, binh lính mà cũng đáng để bận tâm sao? Chắc lại mấy kẻ muốn dựa hơi Thiên Phong Thương Hội để kiếm chác thôi.” Lão phẩy tay một cách hờ hững, như thể đang xua đi một con ruồi vo ve phiền nhiễu. Trong mắt Bàng Lão Gia, cái tên ‘Tân Phong’ nghe có vẻ non nớt và ngây thơ, như thể những kẻ đứng sau chưa từng nếm trải sự tàn khốc của thương trường. Suốt bao năm qua, Bàng gia đã độc bá thị trường thực phẩm của Thành Thiên Phong, từ lúa gạo, thịt cá cho đến các loại gia vị quý hiếm. Những kẻ muốn chen chân vào đều đã bị lão dùng thủ đoạn mềm dẻo hoặc cứng rắn nghiền nát, không để lại một chút dấu vết.

Lão Quản Gia không dám nói thêm, chỉ cúi đầu, biết rằng Bàng Lão Gia đã có định kiến. Lão gia luôn tin rằng, ở Thành Thiên Phong này, mọi sản phẩm thiết yếu đều phải qua tay Bàng gia, mọi kẻ muốn làm ăn lớn đều phải cúi đầu trước Bàng gia. Một loại lương khô tầm thường, dù có tiện lợi đến mấy, cũng không thể lay chuyển được đế chế vững chắc mà lão đã dày công xây dựng. Trong suy nghĩ của Bàng Lão Gia, những thứ mới mẻ thường chỉ là nhất thời, những cơn sốt nhỏ nhoi rồi cũng sẽ nhanh chóng lụi tàn. Lão đã chứng kiến không biết bao nhiêu kẻ ôm mộng đổi đời rồi cuối cùng phải ngậm ngùi rời khỏi Thành Thiên Phong với hai bàn tay trắng. “Thành Thiên Phong này, không phải là nơi để những kẻ không biết tự lượng sức mình mà làm càn,” lão lẩm bẩm, âm lượng đủ để Lão Quản Gia nghe thấy, như một lời nhắc nhở không chỉ dành cho kẻ mới nổi kia, mà còn cho cả người quản gia của mình. Lão tin rằng, sớm muộn gì thì cái “Lương Khô Thiên Phong” đó cũng sẽ biến mất, như chưa từng xuất hiện. Lão tiếp tục đọc sách, dường như đã quên bẵng đi câu chuyện vừa rồi, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ nhàng lùa qua cửa sổ và mùi hương trầm thanh tịnh trong thư phòng.

Vài ngày sau, bầu trời Thành Thiên Phong trở nên âm u, mây đen kéo đến che phủ ánh mặt trời chiều tà. Trong cùng căn thư phòng ấy, Bàng Lão Gia không còn vẻ ung dung như trước. Lão đã đặt cuốn sách sang một bên, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây xám xịt đang chồng chất, tựa như một điềm báo chẳng lành. Một cảm giác bất an mơ hồ đã bắt đầu len lỏi trong lòng lão từ sáng sớm, khi những tin đồn về "Lương Khô Thiên Phong" ngày càng lan rộng, không còn chỉ là những lời xì xào nhỏ nhặt mà đã trở thành chủ đề nóng hổi khắp các khu chợ, quán trà.

Cánh cửa thư phòng lại mở ra, và Lão Quản Gia lần thứ hai bước vào, nhưng lần này với vẻ mặt trắng bệch, mồ hôi lấm tấm trên trán. Tập báo cáo trên tay ông ta dày hơn hẳn, và những tờ giấy run rẩy trong tay ông ta như thể đang phản ánh sự lo lắng tột độ. Lão Quản Gia run rẩy trình bày, giọng nói đứt quãng, gần như không thành tiếng: “Lão Gia… tình hình… không ổn.” Ông ta dừng lại, hít một hơi thật sâu, như để lấy lại chút bình tĩnh, rồi tiếp tục, từng lời như những nhát dao đâm vào sự kiêu hãnh của Bàng Lão Gia. “Doanh số của ‘Lương Khô Thiên Phong’ đã vượt quá mọi dự đoán, có người còn nói chỉ trong vài ngày đã bán được số lượng bằng cả tháng lương thực của một trấn nhỏ! Khắp chợ đều bàn tán về nó, thậm chí còn có tin đồn… Thiên Phong Thương Hội cũng đang để mắt tới.”

Từng lời của Lão Quản Gia vang vọng trong thư phòng, phá tan sự yên tĩnh u ám. Bàng Lão Gia từ từ đặt chén trà xuống, không phải nhẹ nhàng như lúc trước mà là một tiếng "cạch" khô khốc, sắc mặt lão dần trở nên u ám, những nếp nhăn trên trán hằn sâu. Đến khi nghe thấy cái tên "Thiên Phong Thương Hội", lão không kìm được nữa, đột ngột đập mạnh tay xuống bàn, một tiếng “rầm” vang dội khiến Lão Quản Gia giật mình lùi lại một bước. “Cái gì?! Một thứ lương khô cỏn con mà có thể gây ra chấn động lớn đến vậy? Kẻ đứng sau là ai? Ngươi điều tra rõ ràng chưa?!”

Bàng Lão Gia đứng bật dậy, thân hình mập mạp di chuyển nặng nề nhưng đầy uy lực. Lão bắt đầu đi lại quanh thư phòng, đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén giờ đây nheo lại, ánh lên sự tức giận và suy tính. Cảm giác bất an lúc nãy đã biến thành sự phẫn nộ và lo lắng thực sự. Lão không thể tin được rằng một sản phẩm mà lão đã khinh miệt lại có thể tạo ra một cơn địa chấn như vậy trên thị trường. Hơn nữa, việc Thiên Phong Thương Hội để mắt tới càng khiến lão cảm thấy bị thách thức. Bàng Lão Gia đã bỏ ra không biết bao nhiêu công sức và tiền bạc để thao túng thị trường, để biến Thành Thiên Phong thành sân sau của mình. Giờ đây, một kẻ vô danh tiểu tốt, với một món đồ ăn tầm thường, lại dám ngang nhiên phá vỡ trật tự mà lão đã dày công thiết lập.

Trong đầu Bàng Lão Gia, những suy nghĩ cuộn xoáy. Đây không chỉ là vấn đề tiền bạc hay lợi nhuận. Đây là vấn đề th��� diện, là vấn đề quyền lực. Nếu lão không dập tắt mầm mống này ngay lập tức, vị thế của Bàng gia sẽ bị lung lay, và những kẻ khác sẽ lợi dụng cơ hội này để thách thức lão. Lão nhớ lại những lần lão đã nghiền nát các đối thủ khác, không chỉ bằng tiền mà còn bằng uy thế, bằng các mối quan hệ với quan phủ và thậm chí là Hắc Sa Bang. Nhưng lần này, đối thủ lại xuất hiện một cách bất ngờ, từ một nơi mà lão chưa từng nghĩ tới, và bằng một cách thức hoàn toàn mới lạ. Lương khô, một thứ tưởng chừng đơn giản, lại có thể chứa đựng sức mạnh kinh hoàng đến vậy.

“Điều tra ngay!” Bàng Lão Gia quát lớn, giọng lão vang vọng trong thư phòng, át đi tiếng gió rít bên ngoài. “Ta muốn biết mọi thứ về cái thương hội ‘Tân Phong’ đó, về cái kẻ đứng đằng sau nó. Ta muốn biết nó có bao nhiêu tiền, có bao nhiêu thế lực, và nó có những mối quan hệ nào! Không được bỏ sót bất cứ chi tiết nào!” Lão đưa tay xoa xoa thái dương, cảm thấy cơn đau đầu bắt đầu ập đến. Mùi hương trầm trong thư phòng giờ đây không còn thanh tịnh n���a, mà trở nên ngột ngạt, như thể đang bị bao trùm bởi sự tức giận và lo lắng của chính lão. Lão phải hành động. Nhanh chóng và dứt khoát. Nhưng phải làm thế nào để không chỉ dập tắt mối đe dọa này mà còn giữ vững thể diện của Bàng gia? Đây là một ván cờ mới, và lão không thể để mình thua cuộc.

Đêm khuya cùng ngày, tiếng mưa bắt đầu rơi lất phất bên ngoài phủ đệ Bàng gia, tạo nên một bản hòa âm u ám cùng tiếng gió gào thét và tiếng rít nhẹ của cây cối. Trong một căn phòng rộng rãi, được trang trí bằng những bức tranh thủy mặc và thư pháp tinh xảo, không khí lại nặng nề, u ám đến nghẹt thở. Hương trầm nồng hơn quyện với mùi gỗ cũ và mùi đất ẩm khi mưa rơi, bao trùm lên những khuôn mặt căng thẳng, đầy lo sợ của các thuộc hạ cấp cao của Bàng Lão Gia.

Bàng Lão Gia ngồi chủ tọa, thân hình mập mạp của lão tựa như một ngọn núi sừng sững, đè nặng lên không gian. Hai tay lão đặt trên chiếc bàn gỗ lớn giữa phòng, ánh mắt sắc bén quét qua từng gương mặt thuộc hạ đang cúi đầu sợ sệt. Họ là những thương nhân tinh ranh, những tay chân giang hồ được đào tạo kỹ lưỡng, nhưng trước ánh mắt của Bàng Lão Gia lúc này, tất cả đều trở nên nhỏ bé, ánh mắt lấm lét, biểu cảm căng thẳng đến tột độ. Thỉnh thoảng, tiếng ho khan khe khẽ vang lên, phá vỡ sự im lặng đáng sợ.

“Các ngươi đã nghe rõ tình hình.” Bàng Lão Gia mở lời, giọng lão trầm đục, vang vọng trong căn phòng. “Một con cá nhỏ muốn quậy đục ao lớn của ta. Ta muốn biết, ai có thể nói cho ta biết, con cá này từ đâu đến, nó có bao nhiêu nanh vuốt, và làm thế nào để ta… nghiền nát nó?” Lão nhấn mạnh hai chữ “nghiền nát” với một sự lạnh lẽo đáng sợ, khiến không khí trong phòng như đông đặc lại. Đây không chỉ là một câu hỏi, mà là một lời tuyên án.

Một thuộc hạ, một người đàn ông trung niên với bộ y phục chỉnh tề của một thương nhân, khẽ rụt cổ, giọng nói run rẩy nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh: “Bẩm Lão Gia, theo điều tra, thương hội ‘Tân Phong’ do một thanh niên tên Lâm Dịch đứng đầu, có vẻ mới từ vùng biên thùy đến. Hắn ta có vẻ có vài thủ đoạn lạ… Lư��ng Khô Thiên Phong của hắn ta không chỉ tiện lợi mà còn có hương vị độc đáo, giá cả lại phải chăng, khiến dân chúng rất ưa chuộng.”

Bàng Lão Gia nghe vậy, khẽ nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo xuất hiện trên khuôn mặt lão. “Thủ đoạn lạ? Hay là kẻ ngốc không biết trời cao đất rộng?” Lão khinh miệt. “Ta không cần nghe lời khen ngợi, ta cần cách để hắn biết, Thành Thiên Phong này, ai mới là chủ!” Lão đập nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều như một nhát búa giáng vào tâm trí các thuộc hạ.

Một thuộc hạ khác, có vẻ ngoài của một tay chân giang hồ có kinh nghiệm, lên tiếng: “Lão Gia, chúng ta có thể tung tin đồn xấu về chất lượng sản phẩm, hoặc dùng thủ đoạn cạnh tranh giá để đẩy hắn ra khỏi thị trường. Nếu cần, Hắc Sa Bang cũng có thể… ‘thuyết phục’ các nhà cung cấp nguyên liệu ngừng hợp tác với hắn ta.”

Bàng Lão Gia gật gù, ánh mắt sắc lạnh vẫn không rời khỏi thuộc hạ. “Đó là những phương pháp cũ rích. Hiệu quả thì có, nhưng quá thô thiển. Ta muốn một kế hoạch tinh vi hơn. Một kế hoạch không chỉ khiến hắn ta phải phá sản, mà còn khiến hắn ta phải nhận ra rằng, đối đầu với Bàng gia là một sai lầm chết người.” Lão dừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người. “Trước tiên, ta muốn các ngươi điều tra sâu hơn về cái tên Lâm Dịch này. Hắn từ đâu đến, có mối quan hệ gì, có điểm yếu gì. Ta muốn biết cả gia đình hắn, những người hắn quan tâm, tất cả mọi thứ. Một khi đã biết rõ về con mồi, việc săn bắt sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

Lão phác thảo những kế hoạch ban đầu, giọng nói đầy quyền uy và sự xảo quyệt. “Chúng ta sẽ không vội vàng. Một mặt, cử người thăm dò sâu hơn, cố gắng mua chuộc những kẻ làm việc cho hắn để nắm được bí mật công thức. Một mặt, chúng ta sẽ bắt đầu tung những tin đồn nhỏ, gây hoang mang trong dân chúng về nguồn gốc và chất lượng của lương khô. Đồng thời, hãy bắt đầu chuẩn bị cho một cuộc chiến thương trường khốc liệt. Hắn có thể có lương khô, ta có cả một đế chế thực phẩm.” Bàng Lão Gia đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm mưa gió. “Nhưng nếu cần, chúng ta cũng không ngại dùng đến những biện pháp ‘mạnh tay’ hơn. Hãy nhớ, mọi hành động phải thật ‘khéo léo’ để không làm mất mặt Bàng Gia, nhưng cũng đủ ‘mạnh tay’ để dập tắt mầm mống nguy hiểm này. Ta muốn hắn phải biến mất khỏi Thành Thiên Phong này, hoặc ít nhất là phải cúi đầu trước ta, không một chút danh dự.”

Lão liếc nhìn ra ngoài, nơi những giọt mưa đang đập vào khung cửa kính, tựa như những lời cảnh báo rợn người. Bàng Lão Gia thừa hiểu rằng, sự trỗi dậy của Lương Khô Thiên Phong không chỉ đơn thuần là một sản phẩm mới, mà nó đại diện cho một tư duy mới, một cách làm ăn mới. Đây không phải là một cuộc cạnh tranh đơn thuần, mà là một cuộc chiến tranh giành quyền lực, một cuộc đấu giữa thế lực cũ đã ăn sâu bám rễ và một thế lực mới đầy tiềm năng. Trong đầu lão, hình ảnh Lâm Dịch dần hiện rõ, một thanh niên trẻ tuổi, không có gia thế, không có tiền bạc, nhưng lại dám thách thức cả một đế chế. Kẻ như vậy, không thể để nó tồn tại.

“Hãy nhớ,” Bàng Lão Gia nói thêm, giọng lão hạ thấp, đầy vẻ đe dọa, “Thiên Phong Thành này, ta là người định đoạt luật chơi. Kẻ nào không tuân thủ, kẻ đó sẽ phải trả giá.” Lão quay người lại, ánh mắt quét qua các thuộc hạ, “Bắt đầu đi. Ta muốn thấy kết quả.” Các thuộc hạ đồng loạt cúi đầu, lòng nặng trĩu. Họ biết rằng, một cơn bão lớn đang nổi lên, và họ chính là những kẻ sẽ phải đương đầu với nó. Cuộc chiến không khoan nhượng giữa Bàng gia và Lạc Nguyệt Thương Hội, giữa quyền lực cũ và tư duy mới, đã chính thức bắt đầu.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free