Lạc thế chi nhân - Chương 315: Lương Khô Đổi Đời: Đòn Bẩy Thị Trường Mới
Tiếng côn trùng đêm rả rích bên ngoài cửa sổ của Quán Trọ Lạc Nguyệt dần tắt hẳn, nhường chỗ cho những thanh âm đầu tiên của một ngày mới. Gà gáy vang vọng từ một góc xa xăm nào đó trong Thành Thiên Phong, tiếp nối là tiếng bước chân vội vã của những người dậy sớm, tiếng rao hàng xa xăm và mùi khói bếp len lỏi qua không khí se lạnh. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, bên bàn, dưới ánh nến leo lét đã cháy gần cạn dầu, cuốn Cẩm Nang Kế Sách vẫn mở ra trước mặt, nhưng ánh mắt hắn không còn dừng lại ở những nét vẽ nguệch ngoạc trên tấm bản đồ nữa. Hắn đang nhìn xa xăm, xuyên qua bức tường, xuyên qua màn đêm sắp tan, nhìn về một tương lai mà hắn đang từng bước định hình.
Sự bất công mà Bàng Lão Gia đại diện, sự phức tạp của một mạng lưới quyền lực chằng chịt, tất cả đều đã được phân tích và sắp xếp gọn gàng trong tâm trí hắn. Hắn không phải là kẻ dại dột xông vào đối đầu trực diện. Tri thức là vũ khí, và sự chuẩn bị kỹ lưỡng là áo giáp. Hắn đã chuẩn bị "mồi nhử". Và hôm nay, mồi nhử đó sẽ được tung ra.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa, vẽ những vệt vàng nhạt trên sàn nhà, Lâm Dịch gấp cuốn Cẩm Nang Kế Sách lại, cất nó vào một góc kín đáo. Hắn đứng dậy, vươn vai, hít thở một hơi thật sâu. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo chút ẩm ướt của sương đêm và mùi đất nồng. Khoảnh khắc này, hắn cảm thấy mình như một vị tướng quân trước trận chiến, đã vạch ra toàn bộ chiến lược, và giờ là lúc triển khai.
Tại căn phòng nhỏ của thương hội Lạc Nguyệt, nơi ánh sáng ban mai còn yếu ớt, Lâm Dịch đã triệu tập những người cộng sự thân cận của mình. Bạch Vân Nhi ngồi nghiêm chỉnh, nét mặt thanh tú toát lên sự tập trung. Nàng vẫn mặc bộ trang phục thương nhân kín đáo, chiếc trâm cài tóc đơn giản nhưng tinh tế, thể hiện sự chuyên nghiệp và cẩn trọng. Vương Đại Trụ đứng dựa vào tường, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, gương mặt chất phác nhưng đôi mắt lộ rõ vẻ sốt sắng. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và nụ cười thường trực, không ngừng xoa hai bàn tay vào nhau, vẻ hưng phấn lộ rõ. A Phúc, cậu bé học việc gầy gò, đen nhẻm, ngồi nép mình trong góc, đôi mắt to tròn mở to, đầy vẻ tò mò và ngưỡng mộ nhìn Lâm Dịch.
Lâm Dịch bước đến giữa phòng, đặt một vài miếng lương khô màu nâu nhạt lên chiếc bàn gỗ đã cũ kỹ. Chúng được bọc đơn giản bằng lá sen khô, buộc bằng sợi rơm, trông không mấy cầu kỳ nhưng lại tỏa ra một mùi hương nhẹ nhàng, pha trộn giữa vị ngũ cốc rang, mật ong và một chút thảo mộc khô. Mùi hương này không quá nồng, nhưng đủ để khơi gợi sự tò mò, và quan trọng hơn, không hề giống bất kỳ loại lương khô nào mà họ từng biết.
"Đây là 'Lương Khô Thiên Phong'," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, "Không chỉ là lương khô thông thường. Nó là sự tiện lợi, dinh dưỡng, và trên hết, là một giải pháp cho những người cần nó nhất." Hắn cầm một miếng lên, xoay nhẹ trong tay, rồi bẻ đôi. Miếng lương khô vỡ ra dễ dàng, để lộ kết cấu chặt chẽ bên trong. "Nguyên liệu bao gồm ngũ cốc đa dạng, ��ược rang xay kỹ lưỡng, trộn với mật ong rừng và một số loại thảo mộc giúp dễ tiêu hóa, lại có thể bảo quản được lâu. Quy trình sản xuất đã được tối ưu hóa để đảm bảo chất lượng đồng đều."
Bạch Vân Nhi nhìn kỹ miếng lương khô, nàng đưa tay chạm nhẹ vào, cảm nhận độ cứng cáp nhưng không quá khô giòn. "Mùi vị này... rất đặc biệt. Không ngấy, lại có chút thanh mát." Nàng nhấp môi, "Nhưng Lâm Dịch, nếu đây là sản phẩm chủ lực, chúng ta đã chuẩn bị đủ nguồn cung cho đợt đầu, nhưng nếu nhu cầu vượt quá dự kiến... liệu chúng ta có thể đáp ứng kịp?" Nàng luôn là người đặt ra những câu hỏi thiết thực nhất, trực tiếp đi vào vấn đề cốt lõi của kinh doanh.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đó là một mối lo chính đáng, Vân Nhi. Nhưng đây là Thành Thiên Phong, không phải làng biên thùy. Nguồn cung nguyên liệu ở đây phong phú hơn, và ta đã có một số phương án dự phòng. Mục tiêu của chúng ta là tiếp cận càng nhiều người càng tốt, với giá cả hợp lý nhất. Giá bán sẽ thấp hơn lương khô trên thị trường, nhưng chất lượng vượt trội." Hắn nhìn sang Trần Nhị Cẩu, "Nhị Cẩu, ngươi sẽ là người trực tiếp bán hàng. Hãy nhớ, không chỉ rao bán, mà là giới thiệu, là chia sẻ một giải pháp. Cho khách hàng dùng thử, nói về sự tiện lợi của nó, sự no bụng mà nó mang lại cho những người lao động, những người đi đường xa. Hãy để họ cảm nhận được giá trị thực sự."
Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, đôi mắt sáng bừng. "Đại ca cứ yên tâm, Nhị Cẩu sẽ rao bán tới nỗi cả Thành Thiên Phong này đều biết tới Lương Khô Thiên Phong! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Cậu ta đã quen với việc Lâm Dịch giao cho những nhiệm vụ "lạ lùng" nhưng luôn mang lại hiệu quả bất ngờ. Sự nhiệt huyết của Trần Nhị Cẩu luôn là một tài sản quý giá.
"Vương Đại Trụ," Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ, "Ngươi sẽ phụ trách vận chuyển hàng hóa từ nơi sản xuất bí mật đến đây, và đảm bảo an ninh cho quầy hàng. Hôm nay chắc chắn sẽ rất đông đúc, tránh để xảy ra xô xát hay mất mát." Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt nắm đấm. "Đại ca cứ yên tâm, có ta ở đây, ruồi muỗi cũng không bay lọt!" Giọng nói của hắn vang dội, đầy khí thế.
"Vân Nhi," Lâm Dịch lại nhìn Bạch Vân Nhi, "Nàng sẽ quản lý tài chính, ghi chép cẩn thận mọi khoản thu chi, và quan sát phản ứng của thị trường. Hãy để ý xem ai là người mua, họ có vẻ ngoài thế nào, thái độ ra sao. Đặc biệt, hãy chú ý đến những ánh mắt khác lạ, những kẻ chỉ đứng nhìn mà không mua, hoặc cố ý dò hỏi quá nhiều." Hắn hạ giọng, "Thiên Phong Thương Hội và Bàng Lão Gia sẽ không ngồi yên."
Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng hơn. Nàng hiểu ý Lâm Dịch. Thành công không bao giờ đến mà không đi kèm với sự chú ý, và sự chú ý đó có thể là con dao hai lưỡi. "Ta đã hiểu, Lâm Dịch. Mọi thông tin sẽ được ghi chép đầy đủ."
Lâm Dịch quay sang A Phúc. "A Phúc, ngươi sẽ đi theo Nhị Cẩu, học cách bán hàng, cách giao tiếp với khách hàng. Đồng thời, hãy giúp Nhị Cẩu gói ghém hàng hóa, và quan sát xung quanh. Có điều gì lạ, hãy lập tức báo cho Nhị Cẩu hoặc Đại Trụ." A Phúc gật đầu lia lịa, vẻ mặt hớn hở. Được giao nhiệm vụ, cậu bé cảm thấy mình thật sự hữu ích.
"Lương Khô Thiên Phong này, không chỉ đơn thuần là một món ăn," Lâm Dịch nhìn từng người một, ánh mắt sắc bén, "Nó là một tuyên bố. Một lời khẳng định rằng Lạc Nguyệt Thương Hội không chỉ bán những món đồ lạ lẫm, mà chúng ta còn có thể tạo ra những giá trị thiết thực, chạm đến cuộc sống của mọi người dân. Nó sẽ là bước đầu tiên để chúng ta thâm nhập sâu hơn vào thị trường Thành Thiên Phong, đặc biệt là thị trường thực phẩm do Bàng Lão Gia độc quyền." Hắn không cần nói rõ hơn, nhưng mọi người đều hiểu. Đây không chỉ là kinh doanh, đây là một ván cờ.
Mùi hương của lương khô vẫn thoang thoảng trong căn phòng. Bên ngoài, tiếng ồn ào của Thành Thiên Phong đang dần trở nên rõ ràng hơn, như một con thú khổng lồ vừa thức giấc. Lâm Dịch siết chặt nắm tay, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm và sự phấn khích của một khởi đầu mới. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất. Hôm nay, chúng ta sẽ dùng tri thức để tạo ra sự khác biệt."
***
Trời đã ngả về trưa, ánh nắng trở nên gay gắt hơn, đổ vàng rực rỡ xuống những con phố đông đúc của Thành Thiên Phong. Quầy hàng của Lạc Nguyệt Thương Hội, dù chỉ là một góc nhỏ được dựng tạm trước cửa hàng chính, lại bất ngờ trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Trần Nhị Cẩu, với chiếc áo vải thô đã thấm đẫm mồ hôi, đứng trên một chiếc ghế gỗ nhỏ, ra sức rao hàng. Giọng cậu ta vang lanh lảnh, pha lẫn sự nhiệt tình và một chút hài hước đặc trưng.
"Quý khách ơi, quý khách ơi! Lương Khô Thiên Phong đây! Tiện lợi vô cùng, no bụng tức thì, lại còn thơm ngon bổ dưỡng! Chẳng lo đói bụng trên đường xa, chẳng lo đói bụng khi lao động nặng nhọc! Món ngon giá rẻ đây!" Trần Nhị Cẩu cầm một miếng lương khô lên, cắn một miếng thị phạm, nhai ngấu nghiến với vẻ mặt cực kỳ mãn nguyện, sau đó đưa tay xoa bụng, "Đảm bảo no căng, khỏe mạnh cả ngày!"
Ban đầu, những người qua đường chỉ tò mò. Họ dừng lại, đưa mắt nhìn miếng lương khô lạ lẫm, rồi lại nhìn cái vẻ hăng hái quá đà của Trần Nhị Cẩu. Một vài người lớn tuổi hơn, với khuôn mặt khắc khổ do lao động vất vả, tỏ vẻ nghi ngờ. Lương khô, họ đã ăn nhiều rồi, đa phần là thứ cứng ngắc, khó nuốt, vị nhạt nhẽo, chỉ dùng để chống đói chứ chẳng có gì gọi là "thơm ngon bổ dưỡng".
"Cậu nhóc này, món này của ngươi thật sự khác biệt sao?" Một khách hàng lớn tuổi, với bộ râu muối tiêu, hỏi, giọng đầy hoài nghi.
Trần Nhị Cẩu không hề nao núng. "Thưa lão bá, tiểu nhân không dám nói dối! Cứ thử một miếng đi rồi sẽ biết! Nếu không ngon, không no, tiểu nhân xin hoàn lại tiền!" Cậu ta nhanh nhẹn bẻ một miếng nhỏ, đưa cho lão bá. A Phúc đứng bên cạnh, cũng hăng hái không kém, gói ghém những gói lương khô đã được cân sẵn, xếp chúng thật gọn gàng trên bàn.
Lão bá dè dặt cầm lấy miếng lương khô, đưa lên mũi ngửi. Mùi hương nhẹ nhàng, không quá hăng, lại có chút ngọt ngào. Ông ta cắn một miếng nhỏ. Sự ngạc nhiên lập tức hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo. Miếng lương khô không hề cứng như ông nghĩ, lại có vị ngọt thanh, bùi bùi, rất dễ ăn. "Ch��! Món này... vừa tiện lợi lại vừa ngon miệng! Giá cũng phải chăng!" Ông ta thốt lên, ánh mắt sáng bừng.
"Đúng vậy! Mấy ngày nay đi đường xa, có cái này thì khỏe biết bao!" Một người đàn ông khác, có vẻ là khách thương, cũng nếm thử và gật gù tán thưởng.
Tiếng lành đồn xa. Chỉ trong chốc lát, một đám đông bắt đầu tụ tập trước quầy hàng của Lạc Nguyệt Thương Hội. Những người lao động nghèo, những khách thương vội vã, thậm chí cả những bà nội trợ đi chợ cũng bị thu hút. Họ xếp hàng dài, chen chúc nhau để được nếm thử miếng lương khô đặc biệt này. Tiếng cười nói, tiếng xuýt xoa khen ngợi, tiếng tiền xu leng keng va vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào, náo nhiệt.
Vương Đại Trụ phải vất vả lắm mới duy trì được trật tự. Thân hình vạm vỡ của hắn trở thành một bức tường vững chắc, ngăn không cho đám đông chen lấn quá mức, đảm bảo quầy hàng không bị đổ vỡ. Thỉnh thoảng, hắn lại phải lớn giọng nhắc nhở: "Mọi người từ từ! Ai cũng có phần! Đừng chen lấn!" Gương mặt hắn lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ vui vẻ, tự hào. Hắn chưa từng thấy một món hàng nào lại được đón nhận nồng nhiệt đến vậy.
Bạch Vân Nhi đứng cách đó không xa, tựa vào một cột nhà, ánh mắt thông minh sắc sảo của nàng không ngừng quét qua đám đông. Nàng ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ nhỏ trên tay: số lượng bán ra, loại khách hàng, những nhận xét phổ biến. Nàng vốn là một người tài giỏi, nhưng ngay cả nàng cũng không khỏi kinh ngạc trước tốc độ bán hàng chóng mặt này. Mấy ngày chuẩn bị kỹ lưỡng, tính toán sản lượng, tưởng chừng đã là một con số lớn, vậy mà chỉ mới giữa trưa đã vơi đi quá nửa. "Lâm Dịch lại đúng rồi," nàng thầm nghĩ, "Cái đầu của hắn... thật sự không thể đoán trước được."
Lâm Dịch, trong khi đó, không hề xuất hiện trực tiếp trước quầy hàng. Hắn chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn từ một góc khuất trong cửa hàng chính, ánh mắt sâu thẳm, sắc bén. Hắn quan sát từng biểu cảm của khách hàng, từng động thái của đám đông. Hắn không chỉ nhìn thấy doanh thu, mà còn nhìn thấy những cơ hội tiềm tàng, những kẽ hở trong thị trường mà Bàng Lão Gia đã bỏ qua. Hắn cũng nhận ra một vài ánh mắt dò xét, những kẻ ăn mặc khá giả hơn, đứng từ xa quan sát quầy hàng, có lẽ là tai mắt của Thiên Phong Thương Hội hoặc Bàng Lão Gia. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười không hề vui vẻ, mà ẩn chứa sự tính toán. "Cá đã bắt đầu cắn câu," hắn thầm nhủ.
Khi nắng chiều bắt đầu dịu xuống, quầy hàng của Lạc Nguyệt Thương Hội vẫn tấp nập không ngớt. Tiếng rao của Trần Nhị Cẩu đã khản đặc, nhưng cậu ta vẫn không ngừng nghỉ. A Phúc, dù mệt mỏi, vẫn cố gắng gói ghém những gói lương khô cuối cùng.
"Hết rồi! Thật xin lỗi quý khách, Lương Khô Thiên Phong đã bán hết sạch trong ngày hôm nay! Xin quý khách quay lại vào ngày mai!" Trần Nhị Cẩu cuối cùng cũng phải thông báo, giọng nói đầy tiếc nuối nhưng cũng không giấu được sự tự hào. Đám đông xôn xao, một vài người tỏ ra thất vọng, nhưng đa số đều tỏ ý sẽ quay lại vào ngày mai. Họ đã tìm thấy một món ăn tiện lợi, giá cả phải chăng và thực sự ngon miệng.
Thành công vang dội ngoài mong đợi. Một ngày bán hàng, sản lượng của cả tuần đã bay sạch.
***
Đêm đã về khuya, Thành Thiên Phong chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió luồn qua những mái ngói và tiếng côn trùng đêm rả rích. Tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, trong căn phòng đơn sơ của mình, Lâm Dịch ngồi bên bàn, ánh nến leo lét chiếu sáng lên cuốn sổ ghi chép doanh thu mà Bạch Vân Nhi vừa mang đến. Những con số được viết bằng mực đen rõ ràng, từng dòng từng dòng, tổng kết một ngày kinh doanh vượt xa mọi dự đoán. Doanh thu của "Lương Khô Thiên Phong" trong ngày đầu tiên đã đạt đến một con số đáng kinh ngạc, đủ để Lạc Nguyệt Thương Hội có một khoản lợi nhuận kha khá và đủ vốn để tiếp tục mở rộng quy mô.
Sự thỏa mãn nhẹ nhàng lan tỏa trong lòng Lâm Dịch. Hắn gật đầu. Đây không phải là may mắn, đây là kết quả của sự nghiên cứu kỹ lưỡng thị trường, phân tích nhu cầu, và chiến lược sản phẩm đúng đắn. Trong thế giới cũ, người ta gọi đây là "đột phá thị trường". Ở đây, trong Đại Hạ vương triều, nó là một "mồi nhử" hiệu quả.
Hắn lật sang trang tiếp theo của cuốn sổ, nơi Bạch Vân Nhi đã ghi lại những quan sát của mình: "Đa số khách hàng là người lao động, khách thương. Một vài nhóm người ăn mặc khá giả, đứng quan sát từ xa, không mua. Có kẻ dò hỏi về nguồn gốc sản phẩm, quy trình sản xuất, nhưng đã bị Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ khéo léo từ chối." Lâm Dịch mỉm cười nhạt. Đúng như hắn dự đoán. "Cá" đã thực sự cắn câu.
"Thành công đến nhanh hơn dự kiến," hắn tự nhủ, giọng nói trầm lắng vang vọng trong căn phòng vắng. "Điều đó có nghĩa là, 'cá' sẽ cắn câu sớm hơn." Bàng Lão Gia, người đã độc quyền thị trường thực phẩm bấy lâu nay, chắc chắn sẽ không thể làm ngơ trước sự xuất hiện của một sản phẩm mới, vừa rẻ vừa ngon, lại được dân chúng đón nhận nồng nhiệt đến vậy. Lâm Dịch có thể hình dung ra vẻ mặt giận dữ của lão ta khi nhận được tin tức. Bàng Lão Gia sẽ phản ứng thế nào đây? Sẽ là chèn ép? Sẽ là dò la nguồn gốc? Hay sẽ là mua chuộc? Hắn đã chuẩn bị cho tất cả.
Còn Thiên Phong Thương H���i. Lý Quản Sự chắc chắn đã gửi báo cáo về những gì ông ta quan sát được trong những ngày qua. Giờ đây, với sự bùng nổ của Lương Khô Thiên Phong, họ sẽ không còn coi Lạc Nguyệt Thương Hội chỉ là một thương hội nhỏ bé với vài món đồ lạ mắt nữa. Sự xuất hiện của một sản phẩm lương thực tiện lợi, có tiềm năng lớn như vậy, chắc chắn sẽ khiến những kẻ đứng đầu Thiên Phong Thương Hội phải suy nghĩ lại về thái độ của mình. Trương Quản Sự, hay thậm chí là những nhân vật cấp cao hơn, có lẽ sẽ sớm có động thái. "Mồi nhử" này, không chỉ là để thu hút Bàng Lão Gia, mà còn để khẳng định vị thế với Thiên Phong Thương Hội, buộc họ phải nhìn nhận Lạc Nguyệt Thương Hội một cách nghiêm túc hơn.
Lâm Dịch gấp cuốn sổ lại, đặt nó sang một bên. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao trùm Thành Thiên Phong. Ánh trăng mờ nhạt chiếu rọi xuống những mái nhà, vẽ nên những bóng đen u tối. Tĩnh lặng bao trùm thành phố, nhưng hắn biết, dưới lớp vỏ bọc yên bình đó, những dòng chảy ngầm đang bắt đầu cuộn xiết.
"Lương khô này chỉ là khởi đầu," hắn thì thầm, ánh mắt sắc bén quét qua bóng đêm. "Vấn đề không phải là bán được bao nhiêu, mà là cách nó thay đổi cục diện. Một cú hích mạnh vào thị trường thực phẩm của Bàng Lão Gia, và một lời khẳng định với Thiên Phong Thương Hội rằng chúng ta không phải là một thương hội nhỏ bé tầm thường." Hắn đã từng đối mặt với nạn đói, với những người dân gầy mòn vì thiếu ăn ở vùng biên thùy. Sản phẩm này, không chỉ mang lại lợi nhuận, mà còn mang lại một giải pháp.
Hắn nhớ lại những tin tức mơ hồ về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận. Thẩm Đại Nhân, những động thái chính trị của ông ta. Các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ trở nên dữ dội hơn. Tất cả đều là những dấu hiệu của một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Lương Khô Thiên Phong, với bản chất tiện lợi và dinh dưỡng, có tiềm năng rất lớn. Liệu nó có thể trở thành một giải pháp cho vấn đề lương thực trong tình hình chiến tranh và thiên tai? Liệu nó có thể mở ra cơ hội để hắn tiếp xúc với các quan lại như Quan Đại Nhân, hay thậm chí là binh lính ở tiền tuyến sau này? Khả năng đó khiến hắn suy nghĩ.
Lâm Dịch đưa tay xoa cằm, một thói quen khi hắn suy nghĩ sâu sắc. Hắn hình dung lại "bản đồ quyền lực" mà hắn đã phác thảo đêm qua, những đường nối chằng chịt giữa Bàng Lão Gia, Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, và cả những quan chức địa phương. Giờ đây, một chấm nhỏ mang tên Lạc Nguyệt Thương Hội đã được thêm vào, và chấm nhỏ đó đang bắt đầu lan tỏa những vòng sóng.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhắc nhở. "Và để sinh tồn, để bảo vệ những người xung quanh, ta phải tạo ra sự công bằng cho riêng mình." Hắn không phải là một hoàng đế, không phải một tiên nhân. Hắn chỉ là một người đàn ông xuyên không, mang theo tri thức của một thế giới khác, và khao khát một cuộc sống bình dị. Nhưng ở đây, trong Thành Thiên Phong đầy rẫy mưu toan và tranh giành này, sự bình dị đó chỉ có thể đạt được khi hắn đủ mạnh mẽ để không bị ai chèn ép.
Ánh nến trong phòng đã gần cạn, bập bùng như một linh hồn đang cháy hết mình. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí đêm. Hắn đã đặt những nước cờ đầu tiên. Ván cờ lớn hơn, mang tên sinh tồn và phát triển, vẫn đang chờ đợi hắn tiếp tục đặt những nước đi đầy tính toán. Quyết tâm kiên cường ánh lên trong đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch, như ngọn lửa không bao giờ tắt. Hắn đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì sẽ đến.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.