Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 314: Bàn Cờ Thành Thiên Phong: Hé Lộ Thế Lực Ngầm

Đêm Thiên Phong tĩnh mịch dần nhường chỗ cho rạng đông. Ánh ban mai yếu ớt mỏng manh xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, rọi vào căn phòng nhỏ tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, nơi Lâm Dịch đang lặng lẽ ngồi trước tấm bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng trên bàn. Những chấm đỏ, chấm xanh hắn đánh dấu tối qua vẫn còn đó, như những lời nhắc nhở về ván cờ lớn đang chờ đợi. Hơi lạnh buổi sớm còn vương vấn trong không khí, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa phân tích và tính toán đã bùng cháy. Hắn biết, thời gian không chờ đợi ai, và mỗi khoảnh khắc trôi qua đều là cơ hội để đối thủ ra tay.

Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên. "Vào đi," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ổn, dường như đã chuẩn bị sẵn sàng cho một ngày mới đầy thử thách.

Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lần lượt bước vào. Bạch Vân Nhi vẫn giữ phong thái ung dung, lịch sự trong bộ thường phục thương nhân gọn gàng. Đôi mắt nàng tinh anh lướt qua bản đồ, rồi dừng l��i trên khuôn mặt Lâm Dịch, ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, chất phác, đứng thẳng thắn, ánh mắt chăm chú. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn một chút, chớp chớp mắt nhìn Lâm Dịch, vẻ mặt háo hức chờ đợi. Không khí trong phòng, vốn đã nghiêm túc, nay càng thêm phần tập trung.

"Ngồi xuống đi," Lâm Dịch ra hiệu. Hắn rót trà cho mỗi người, hơi ấm từ chén trà bốc lên làm dịu đi cái lạnh sớm mai. "Thành Thiên Phong này không đơn giản. Chúng ta cần hiểu rõ 'luật chơi' và 'người chơi' trước khi đặt chân quá sâu." Hắn nhìn từng người một, ánh mắt sắc bén như muốn đọc thấu suy nghĩ của họ. "Chúng ta không thể hành động một cách mù quáng. Mỗi bước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng, mỗi thông tin thu thập được đều phải được kiểm chứng và phân tích."

Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống. "Mọi thứ đều có giá của nó, thưa chủ nhân. Kẻ thù hay bạn hữu, đều cần có thông tin. Đặc biệt là trong một nơi như Thành Thiên Phong, nơi mà mỗi góc phố đều ẩn chứa những bí mật, và mỗi lời nói đều có thể là một cạm bẫy." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên định, thể hiện sự am hiểu sâu sắc về thế giới thương trường. "Từ những gì Lý Quản Sự đã thể hiện, Thiên Phong Thương Hội không chỉ quan tâm đến sản phẩm của chúng ta, mà còn muốn biết cách chúng ta vận hành, cách chúng ta thu hút khách hàng. Đó là dấu hiệu cho thấy họ đang cân nhắc một động thái lớn hơn, hoặc là hợp tác, hoặc là đối đầu."

Vương Đại Trụ gãi đầu, vẻ mặt có chút ngạc nhiên. "Thiên Phong Thương Hội lớn đến vậy, lẽ nào lại để ý đến tiệm nhỏ của chúng ta sao?" Hắn vẫn còn chút khó tin. "Nhưng chủ nhân cứ yên tâm, Đại Trụ sẽ dốc sức dò la tin tức. Dân đen như chúng tôi, tai mắt cũng chẳng kém ai. Sẽ không có chuyện gì thoát khỏi tầm mắt của tôi ở mấy cái chợ búa hay quán rượu lề đường đâu." Hắn đấm nhẹ vào ngực, thể hiện sự quyết tâm.

"Đúng vậy, Đại Trụ. Những gì Lý Quản Sự nhìn thấy chỉ là bề nổi," Lâm Dịch đáp, giọng trầm ngâm. "Thiên Phong Thành này là một cái ao sâu, và chúng ta mới chỉ là những con cá nhỏ vừa bơi vào. Thiên Phong Thương Hội chỉ là một trong số những con cá lớn. Còn có Bàng Lão Gia, và cả Hắc Sa Bang nữa." Hắn dùng ngón tay chỉ vào vài điểm trên bản đồ, những khu vực tập trung đông dân cư và buôn bán sầm uất. "Bạch Vân Nhi, nàng sẽ tiếp tục ở lại Lạc Nguyệt Thương Hội, không chỉ quản lý việc kinh doanh mà còn phải tinh ý quan sát. Bất kỳ ai đến hỏi han, thăm dò, dù là khách hàng hay thương nhân khác, đều phải được ghi lại. Đặc biệt là những ai có vẻ quyền thế, hay những người có thái độ khác thường. Chúng ta cần biết ai đang thực sự chú ý đến mình, và mức độ quan tâm của họ đến đâu."

Bạch Vân Nhi gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. "Thưa chủ nhân, tôi đã chuẩn bị một cuốn sổ ghi chép, cẩn thận phân loại theo từng đối tượng. Chúng ta cũng có thể tung ra thêm vài 'mồi nhử' khác, ví dụ như những sản phẩm mới được sản xuất với số lượng hạn chế, để xem ai sẽ là người đầu tiên tiếp cận."

Lâm Dịch mỉm cười hài lòng. "Rất tốt. Còn Vương Đại Trụ, ngươi có nhiệm vụ quan trọng hơn. Ta muốn ngươi thâm nhập sâu hơn vào các khu chợ, các quán trà, tửu lầu bình dân. Ngươi không cần phải tìm kiếm tin tức cụ thể, mà hãy lắng nghe những lời đồn đại, những câu chuyện phiếm của dân chúng. Đặc biệt là những chuyện liên quan đến Bàng Lão Gia, đến các quan chức địa phương, và cả những hoạt động của Hắc Sa Bang. Người dân bình thường đôi khi lại là nguồn thông tin chân thực nhất, bởi họ ít bị gò bó bởi những lợi ích hay ràng buộc." Hắn nhấn mạnh. "Hãy ghi nhớ, 'Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,' và trong một thế giới đầy rẫy bất trắc này, 'tri thức là vũ khí mạnh nhất'."

"Vâng, chủ nhân!" Vương Đại Trụ đáp vang, vẻ mặt phấn khởi. Hắn thích hợp với công việc giao thiệp với dân thường hơn là những mưu tính phức tạp trong thương trường.

Cuối cùng, Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu. "Nhị Cẩu, ngươi nhanh nhẹn, mắt tinh. Ngươi sẽ theo dõi mấy tên tay sai của Bàng Lão Gia, xem chúng làm gì. Không cần phải lại gần, chỉ cần quan sát từ xa, ghi nhớ những địa điểm chúng thường lui tới, những người chúng tiếp xúc. Ta muốn biết Bàng Lão Gia có bao nhiêu 'tai mắt', và hoạt động của chúng diễn ra như thế nào. Nhưng phải tuyệt đối cẩn thận, không được để lộ thân phận. Nếu bị phát hiện, nguy hiểm sẽ cận kề." Hắn dặn dò kỹ lưỡng, vì Trần Nhị Cẩu tuy nhiệt tình nhưng đôi khi còn hơi bộc trực.

Trần Nhị Cẩu vỗ ngực. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhị Cẩu sẽ như con mèo đen, không ai nhìn thấy, không ai nghe thấy. Sẽ không để ai phát hiện ra đâu!" Ánh mắt hắn sáng lên vẻ hưng phấn.

Lâm Dịch gật đầu. "Mỗi người một nhiệm vụ, nhưng đều hướng về một mục tiêu chung: hiểu rõ Thành Thiên Phong, tìm ra chỗ đứng cho chúng ta. Nhớ kỹ, không được hành động manh động, không được để lộ ý đồ. Chúng ta cần kiên nhẫn, chờ đợi thời cơ." Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu rực rỡ hơn. "Những biến động sắp tới sẽ còn lớn hơn nhiều. Tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân đang có những động thái chính trị lớn, và các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ cũng trở nên dữ dội hơn." Những lời đồn thổi về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" lại chợt lóe lên trong tâm trí hắn, nhưng hắn nhanh chóng gạt bỏ. Hiện tại, những mối đe dọa thực tế, hữu hình mới là điều cần tập trung. "Bây giờ, hãy hành động."

Ba người gật đầu, lần lượt rời khỏi phòng, mang theo những nhiệm vụ và sự quyết tâm riêng. Lâm Dịch ở lại, lại nhìn xuống bản đồ. "Bàn cờ này, đã đến lúc phải đặt những nước đi đầu tiên." Hắn tự nhủ.

***

Buổi trưa, cái nắng gắt của Thành Thiên Phong đổ xuống những mái nhà ngói đỏ, khiến không khí trở nên oi ả. Quán Trọ Lạc Nguyệt, dù vậy, vẫn tấp nập khách ra vào. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói giòn tan của thực khách hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi đô thị. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp, mùi rượu nồng nồng từ những vò sành, và cả mùi khói gỗ cháy âm ỉ từ lò sưởi cũ kỹ, tất cả đan xen vào nhau, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy sức sống.

Lâm Dịch, trong bộ y phục giản dị, ngồi tại một góc khuất của sảnh chính, giả vờ thưởng thức bữa trưa của mình. Một bát mì thịt bò bốc khói nghi ngút, cùng với một đĩa dưa muối chua cay, trông có vẻ bình thường nhưng lại là món ăn khoái khẩu của hắn. Tuy nhiên, đôi mắt hắn không ngừng lướt qua những gương mặt xa lạ, lắng nghe những mẩu chuyện rời rạc lọt vào tai. "Thiên Phong Thành này, dù có vẻ bề ngoài náo nhiệt, nhưng ẩn sâu bên trong là những dòng chảy ngầm không ngừng vận động," hắn thầm nghĩ. "Muốn sống sót, muốn phát triển, phải trở thành một phần của dòng chảy đó, hoặc ít nhất là hiểu rõ hướng đi của nó."

Cố lão bản, với thân hình tròn trĩnh và khuôn mặt luôn tươi cười, đang bận rộn chạy đi chạy lại giữa các bàn, miệng không ngớt lời chào hỏi khách quen, dặn dò tiểu nhị. Đôi mắt ti hí của ông ta vẫn tinh tường, dường như không bỏ sót bất kỳ vị khách nào. Lâm Dịch chờ đợi một khoảnh khắc thích hợp, khi Cố lão bản vừa tiễn một tốp khách hàng ra cửa và có vẻ rảnh rỗi hơn một chút.

"Cố lão bản!" Lâm Dịch khẽ gọi, giọng hắn vừa đủ nghe để không gây chú ý nhưng cũng đủ để Cố lão bản quay lại.

Cố lão bản nhìn thấy Lâm Dịch, nụ cười trên môi càng thêm tươi. "Ôi chao, Lâm lão đệ! Thật vinh hạnh khi lão đệ lại chiếu cố quán nhỏ của lão phu. Món mì có hợp khẩu vị không? Có cần thêm chút tương ớt không?" Ông ta nhanh nhẹn bước đến bên bàn Lâm Dịch, mang theo một chai rượu nhỏ và hai chén sứ.

"Món mì của Cố lão bản vẫn ngon tuyệt vời như mọi khi," Lâm Dịch đáp, mỉm cười xã giao. Hắn biết, để moi thông tin từ một người khôn khéo như Cố lão bản, không thể đi thẳng vào vấn đề. Phải từ từ, từng bước một, như đang kéo sợi tơ nhện. "Nhưng hôm nay, ta lại muốn mời Cố lão bản dùng một chén rượu, coi như cảm tạ sự chiếu cố của lão bản bấy lâu nay." Hắn khẽ đẩy chén rượu về phía Cố lão bản.

Cố lão bản trợn mắt ngạc nhiên, rồi cười lớn. "Ha ha ha! Lâm lão đệ khách sáo quá! Chén rượu này, lão phu xin nhận! Được lão đệ mời rượu, đúng là vinh hạnh cho quán nh�� này!" Ông ta không từ chối, rót đầy chén rượu cho mình và Lâm Dịch. Sau một ngụm rượu mạnh, Cố lão bản thở ra một hơi dài, vẻ mặt thư thái hơn nhiều.

"Cố lão bản thật có tài, quản lý quán trọ lớn thế này mà vẫn giữ được sự nhộn nhịp," Lâm Dịch tiếp lời, giọng điệu ẩn chứa sự khen ngợi chân thành. "Chắc hẳn phải có mối quan hệ rộng khắp Thành Thiên Phong, mới có thể giữ được hoạt động kinh doanh ổn định trong cái thành phố đầy cạnh tranh này." Hắn biết, lời khen ngợi đúng chỗ sẽ mở ra cánh cửa của sự tin tưởng.

Cố lão bản vuốt râu, nụ cười vẫn thường trực trên môi, nhưng trong đôi mắt ti hí lại lộ ra vẻ tự mãn khó tả. "Khách sáo rồi, Lâm lão đệ. Chỉ là buôn bán nhỏ, kiếm chút lời qua ngày thôi. Nhưng mà, Thành Thiên Phong này đúng là rồng rắn lẫn lộn, không có chút 'tai mắt' thì khó mà trụ vững. Đâu phải ai cũng có thể mở quán, giữ quán như lão phu đây đâu." Ông ta nói, giọng điệu có chút khoe khoang nhưng cũng đầy ẩn ý.

Lâm Dịch biết đây là thời cơ tốt. "Nghe Cố lão bản nói vậy, ta c��ng thêm tò mò. Thiên Phong Thành này có những thế lực nào đáng gờm nhất? Ta nghe nói Bàng Lão Gia là một trong những thế lực lớn nhất ở đây. Không biết vị này chuyên làm ăn gì, có tiếng tăm ra sao?" Hắn hỏi, giả vờ như một thương nhân mới đến, tò mò về môi trường kinh doanh.

Nụ cười trên môi Cố lão bản hơi chùng xuống, ông ta liếc nhìn xung quanh một cách cẩn trọng, hạ thấp giọng. "Bàng Lão Gia à... Ông ta thì... đúng là một thế lực không thể xem thường. Nói đến Bàng Lão Gia là nói đến cả một đế chế ở Thành Thiên Phong này." Ông ta nhấp thêm một ngụm rượu, như để lấy thêm dũng khí. "Ông ta có mặt khắp nơi, từ gạo muối đến đất đai, thậm chí cả mấy sòng bạc, kỹ viện cũng có phần. Ai muốn kinh doanh ở đây, muốn làm ăn lớn, đều phải 'đi qua cửa' của Bàng Lão Gia ít nhiều."

"Ồ, vậy sao?" Lâm Dịch giả vờ ngạc nhiên. "Rộng lớn đến vậy ư? Ta tưởng Thiên Phong Thương Hội mới là lớn nhất chứ."

Cố lão bản khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo. "Thiên Phong Thương Hội thì đúng là lớn, nhưng họ là một tổ ch���c, một thương hội có quy củ. Còn Bàng Lão Gia thì khác. Ông ta là một cá nhân, nhưng lại nắm trong tay vô số mối quan hệ, vô số ngành nghề. Có thể nói, ông ta như một cái rễ cây cổ thụ, ăn sâu bám rễ vào mọi ngóc ngách của Thành Thiên Phong này. Mấy cái nhà đấu giá, mấy cái cửa hàng lớn, thậm chí cả việc cung cấp lương thực cho binh lính ở biên giới, đều có bóng dáng của ông ta."

Lâm Dịch lắng nghe kỹ lưỡng, ghi nhớ từng lời. Cố lão bản đã xác nhận những phỏng đoán ban đầu của hắn về Bàng Lão Gia – một thế lực đa ngành, có ảnh hưởng sâu rộng. "Vậy... mối quan hệ của Bàng Lão Gia với các quan chức thì sao, thưa Cố lão bản?" Lâm Dịch lại hỏi, giọng điệu có vẻ vô tư nhưng ánh mắt lại sắc như dao cạo.

Cố lão bản lại hạ giọng thấp hơn nữa, gần như thì thầm. "Chuyện này... lão đệ nghe thôi, đừng nói ra ngoài nhé. Bàng Lão Gia có rất nhiều tiền, và tiền thì có thể mua được nhiều thứ. Quan chức ở Thành Thiên Phong này, từ lớn đến nhỏ, ai mà chẳng muốn có thêm chút bổng lộc? Đặc biệt là mấy vị quan lại ở nha môn, hay mấy ông tướng trấn giữ cổng thành, đều có qua lại với Bàng Lão Gia. Mỗi lần có việc gì cần 'thu xếp', chỉ cần Bàng Lão Gia ra mặt, mọi chuyện đều êm thấm." Ông ta nháy mắt, tỏ vẻ 'hiểu biết'. Điều này ngầm khẳng định sự thối nát của quan trường Thành Thiên Phong, một yếu tố mà Lâm Dịch đã dự đoán từ lâu.

"Mà còn nghe nói, Hắc Sa Bang cũng phải nể ông ta vài phần..." Cố lão bản lại buông ra một câu, như một lời thì thầm đầy cảnh báo. "Mấy tên giang hồ đó, tuy hung hãn tàn bạo, nhưng cũng phải dựa vào Bàng Lão Gia để 'rửa tiền', để tiêu thụ hàng hóa bất chính. Ông ta... chính là kẻ đứng sau, giật dây mọi thứ, nhưng lại không bao giờ tự mình ra mặt."

Lâm Dịch cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Bàng Lão Gia không chỉ là một thương nhân, mà là một tay trùm, một kẻ điều hành cả một mạng lưới tội phạm và tham nhũng. Mối liên hệ với Hắc Sa Bang đặc biệt đáng lo ngại, vì nó có nghĩa là đối đầu với Bàng Lão Gia không chỉ là một cuộc chiến thương trường, mà còn có thể là một cuộc chiến sinh tử. "Vậy ra, Hắc Sa Bang cũng là một phần trong mạng lưới của Bàng Lão Gia," Lâm Dịch thầm nghĩ, "Điều này khiến mọi chuyện phức tạp hơn rất nhiều."

Cố lão bản nhìn vẻ mặt trầm ngâm của Lâm Dịch, cười khà khà. "Thôi, nói chuyện vẩn vơ vậy đủ rồi. Lâm lão đệ cứ yên tâm làm ăn. Chỉ cần không đụng chạm đến lợi ích của Bàng Lão Gia, thì mọi chuyện vẫn sẽ êm đẹp thôi." Ông ta vỗ vai Lâm Dịch, rồi lại vội vã quay trở lại công việc của mình.

Lâm Dịch gật đầu, nhưng trong lòng hắn lại dấy lên một cảm giác bất an. "Không đụng chạm lợi ích của Bàng Lão Gia?" Hắn tự hỏi. "Ở Thành Thiên Phong này, e rằng khó mà không đụng chạm." Hắn biết, đế chế của Bàng Lão Gia quá rộng lớn, đến mức bất kỳ động thái phát triển nào của Lạc Nguyệt Thương Hội cũng đều có thể bị coi là xâm phạm lãnh địa của hắn ta. Hắn đã thu thập được những thông tin vô giá, nhưng đồng thời cũng nhận ra sự nguy hiểm tiềm tàng lớn hơn gấp bội.

***

Đêm buông xuống, mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu. Ánh nến leo lét trong căn phòng nhỏ tại Quán Trọ Lạc Nguyệt hắt lên những bóng hình đổ dài, nhảy múa trên tường. Lâm Dịch ngồi một mình, trước mặt là cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" đã ố vàng theo thời gian, cùng với một tờ giấy trắng tinh. Trên tờ giấy đó, hắn đang tỉ mỉ phác thảo một sơ đồ, một tấm bản đồ quyền lực của Thành Thiên Phong, dựa trên những mảnh ghép thông tin đã thu thập được. Mùi nến cháy thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy cũ từ cuốn Cẩm Nang, tạo nên một không gian riêng tư, trầm lắng, nơi những suy nghĩ của Lâm Dịch được tự do bay bổng.

"Bàng Lão Gia... không chỉ là một thương nhân, mà là một mạng lưới nhện khổng lồ. Mọi thứ đều liên kết chặt chẽ." Hắn lẩm bẩm, ngón tay lướt trên sơ đồ. Một vòng tròn lớn ở trung tâm ghi "Bàng Lão Gia", từ đó tỏa ra vô số nhánh nhỏ hơn. Một nhánh ghi "Thực phẩm & Lương thực", một nhánh khác "Bất động sản & Đất đai", rồi đến "Sòng bạc & Kỹ viện", "Vận tải", và cả "Cho vay nặng lãi". Hắn còn vẽ thêm những đường nối đứt đoạn, tượng trưng cho mối quan hệ mờ ám: một đường nối đến "Quan chức nha môn", một đường khác đến "Tướng lĩnh biên phòng", và đặc biệt, một đường đậm hơn nối thẳng đến "Hắc Sa Bang". Tiếng côn trùng đêm rả rích bên ngoài cửa sổ, như tiếng thì thầm của những bí mật đang dần được hé lộ.

Hắn nhớ lại những lời Cố lão bản đã nói, về việc Bàng Lão Gia "có mặt khắp nơi", "rửa tiền" cho Hắc Sa Bang, và "mua chuộc" quan chức. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch thầm nhủ, "Và Bàng Lão Gia chính là hiện thân rõ ràng nhất của sự bất công đó." Hắn đã từng đối mặt với thế gia địa phương ở làng cũ, với những áp bức và thủ đoạn bẩn thỉu. Nhưng quy mô và mức độ tinh vi của Bàng Lão Gia ở Thành Thiên Phong này lại lớn hơn gấp bội. Đó không chỉ là một cá nhân, mà là một hệ thống, một bộ máy khổng lồ ăn mòn xã hội từ bên trong.

"Thiên Phong Thương Hội muốn thăm dò, Bàng Lão Gia muốn chèn ép, Hắc Sa Bang muốn bóc lột..." Lâm Dịch thở dài. "Thành Thiên Phong này, đúng là một bàn cờ lớn, và chúng ta đang ở giữa một ván đấu sinh tử." Hắn cảm nhận rõ sự nặng trĩu của cuốn Cẩm Nang Kế Sách trên tay, như thể nó chứa đựng toàn bộ trọng trách của những bước đi sắp tới. Các ngành nghề kinh doanh đa dạng của Bàng Lão Gia, từ những nhu yếu phẩm cơ bản đến những dịch vụ đen tối, cho thấy hắn ta đã kiểm soát gần như toàn bộ mạch máu kinh tế của thành phố. Đây vừa là thách thức lớn, vừa là cơ hội, bởi vì nơi nào có sự độc quyền và bất công, nơi đó sẽ có kẽ hở để khai thác.

Hắn nhớ lại những lời dặn dò của mình cho Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, và Trần Nhị Cẩu. "Mỗi người một mắt xích trong mạng lưới thông tin của ta," hắn nghĩ. "Vân Nhi là tai mắt ở thương trường, Đại Trụ là tai mắt trong dân chúng, Nhị Cẩu là tai mắt trong thế giới ngầm. Phải kết nối tất cả lại, mới có thể tạo thành một bức tranh toàn cảnh." Lâm Dịch đã quen với việc phân tích dữ liệu và xây dựng mô hình trong thế giới cũ. Ở đây, hắn cũng đang làm điều tương tự, nhưng với những thông tin rời rạc hơn, và rủi ro cao hơn gấp bội.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo chút hơi lạnh. Tình hình biên giới căng thẳng, nạn đói dịch bệnh, những động thái chính trị của Thẩm Đại Nhân, các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ... Tất cả đều là những yếu tố vĩ mô, những cơn bão lớn đang dần hình thành ở chân trời, và Thành Thiên Phong này chỉ là một hòn đảo nhỏ giữa đại dương hỗn loạn đó. "Nếu không xây dựng một căn cứ vững chắc ở đây, chúng ta sẽ bị cuốn trôi," hắn tự nhủ.

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà nguội, vị đắng chát lan tỏa trong miệng. Hắn không phải là một anh hùng, không mơ mộng thay đổi thế giới. Mục tiêu của hắn vẫn chỉ là sinh tồn, và bảo vệ những người xung quanh. Nhưng ở Thành Thiên Phong này, sinh tồn không chỉ là kiếm đủ ăn, mà là phải có quyền lực, có tiếng nói, đủ để không bị kẻ khác chèn ép, đủ để tạo ra một không gian an toàn cho mình và những người thân yêu.

Hắn cầm bút lên, vẽ thêm vài chấm nhỏ trên sơ đồ, đánh dấu những khu vực mà Lạc Nguyệt Thương Hội có thể bắt đầu thâm nhập, những điểm yếu của Bàng Lão Gia mà hắn có thể khai thác. "Né tránh, đối đầu, hay lợi dụng?" Hắn tự vấn. Có lẽ, phải là cả ba. Phải né tránh những cuộc đối đầu trực diện không cần thiết, phải sẵn sàng đối đầu khi bị dồn vào chân tường, và quan trọng nhất, phải tìm cách lợi dụng những sơ hở, những mâu thuẫn trong chính mạng lưới của Bàng Lão Gia để tạo ra chỗ đứng cho riêng mình.

Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi Lâm Dịch. Nụ cười không phải của sự vui vẻ, mà là của một sự thấu hiểu sâu sắc, của một kẻ đã nhìn rõ bản chất của cuộc chơi. Hắn biết, ván cờ này sẽ còn rất dài, và mỗi nước đi đều phải được tính toán cẩn trọng. Nhưng hắn không hề nao núng. Hắn đã sống sót trong một thế giới khác, và hắn sẽ sống sót ở đây. Bởi vì hắn có tri thức, có mưu lược, và quan trọng nhất, hắn có những người cộng sự đáng tin cậy. Và hắn, với tư duy hiện đại, biết rằng "mồi nhử" chỉ là bước khởi đầu. Ván cờ lớn hơn, mang tên sinh tồn và phát triển, vẫn đang chờ đợi hắn tiếp tục đặt những nước đi đầy tính toán. Ánh nến lung lay, soi rõ quyết tâm kiên cường trong đôi mắt sâu thẳm của Lâm Dịch.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free