Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 313: Ánh Mắt Người Quan Sát: Lý Giải Mưu Kế

Đêm buông xuống Thiên Phong Thành, mang theo một màn sương mỏng tang vương vấn trên những mái nhà ngói âm dương đã nhuốm màu thời gian. Sau cuộc họp chiến lược căng thẳng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, Lâm Dịch cảm thấy một sự thanh thản lạ lùng. Hắn biết, những con sóng ngầm mà hắn vừa kích động sẽ sớm trỗi dậy, và đây mới chỉ là khởi đầu. Nhưng hắn đã sẵn sàng.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang cố gắng len lỏi qua lớp sương mù dày đặc để đánh thức Thành Thiên Phong, Lâm Dịch đã có mặt tại cửa hàng chính của mình. Hắn không ngồi yên một chỗ, mà lướt qua từng gian hàng, quan sát cách bày biện, trò chuyện với từng nhân viên, nắm bắt mọi chi tiết nhỏ nhất. Cái ý nghĩ về "mồi nhử" vẫn luẩn quẩn trong tâm trí hắn. Hắn cần một động thái rõ ràng, đủ để thu hút nhưng không quá lộ liễu, đủ để thăm dò nhưng không quá nguy hiểm.

Và rồi, đúng như dự liệu c���a Lâm Dịch, một "con cá" đã cắn câu.

Thành Thiên Phong vào giữa buổi chợ luôn tấp nập và ồn ào. Hàng trăm con người đổ ra đường, tạo nên một bản giao hưởng của tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng xe bò lọc cọc và tiếng cười nói rộn ràng. Nắng nhẹ trải vàng trên những con đường lát đá, phản chiếu lấp lánh từ những mái ngói rêu phong. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng vỉa hè hòa quyện với hương trà thoang thoảng, mùi rượu nồng và khói gỗ từ những bếp lò đang đỏ lửa, tạo nên một không khí đặc trưng của phố thị cổ kính.

Giữa dòng người hối hả ấy, một bóng dáng gầy gò, lưng hơi khom, lặng lẽ hòa vào đám đông. Đó là Lý Quản Sự, một quản sự cấp thấp của Thiên Phong Thương Hội. Khuôn mặt ông ta đầy nếp nhăn, ánh mắt nhỏ và sắc sảo, thường mang vẻ nịnh hót khi đối diện người có quyền, nhưng giờ đây lại lấp lánh sự tinh quái và cẩn trọng. Ông ta mặc một bộ trường bào vải bông tương đối tươm tất, màu nâu sẫm, trông có vẻ bình thường như bao tiểu thương khác, nhưng lại không thể che giấu đi vẻ bần tiện và sự tính toán đã hằn sâu trên từng đường nét.

Lý Quản Sự không lập tức tiến vào cửa hàng của Lâm Dịch. Thay vào đó, ông ta dạo quanh khu chợ gần đó, ánh mắt không ngừng quét qua các quầy hàng, ghi nhận từng cử động, từng biểu cảm của những người xung quanh. Ông ta muốn cảm nhận hơi thở của khu vực này, muốn hiểu tại sao cái thương hiệu "Lạc Nguyệt" lại có thể nhanh chóng nổi lên như vậy, thu hút sự chú ý của Bàng Lão Gia và thậm chí là cả Tổng Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội.

Cuối cùng, ánh mắt của Lý Quản Sự dừng lại ở một quầy hàng nhỏ, nằm hơi tách biệt nhưng lại thu hút một lượng khách đáng kể. Ở đó, Trần Nhị Cẩu đang hăng say rao hàng. Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên vẻ nhanh nhẹn và nhiệt tình. Hắn mặc một bộ y phục vải thô màu xanh, trông có vẻ hơi cũ nhưng sạch sẽ, tay không ngừng giới thiệu sản phẩm mới.

"Gia vị Tứ Xuyên mới về! Thơm nồng, cay xè, đảm bảo ăn là ghiền! Món ăn tăng hương vị gấp bội!" Trần Nhị Cẩu oang oang, chất giọng bản địa pha chút tự hào. Hắn cầm một túi gia vị nhỏ, màu đỏ sẫm, đưa lên mũi hít hà một hơi thật sâu rồi lại xuýt xoa. "Thơm lừng, thơm lừng! Chỉ cần một nhúm nhỏ thôi là nồi canh nhạt cũng hóa sơn hào hải vị, món cá tanh cũng biến thành mỹ vị nhân gian!"

Lý Quản Sự khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy tính toán. *Thật thú vị,* ông ta thầm nghĩ. *Loại gia vị này chưa từng thấy ở Thiên Phong. Các thương hội lớn, kể cả Thiên Phong Thương Hội, cũng chưa từng nhập về loại hàng hóa tương tự. Cách quảng bá cũng mới lạ, không chỉ rao bán mà còn nhấn mạnh vào trải nghiệm vị giác.* Ông ta tiến lại gần hơn, giả vờ xem xét một đống rau củ ở quầy bên cạnh, nhưng tai vẫn dỏng lên lắng nghe.

Trần Nhị Cẩu thấy có khách mới, lập tức chuyển sự chú ý. "Ông lão ơi, có muốn thử chút gia vị đặc biệt này không? Đảm bảo chưa từng ăn qua bao giờ! Nó đến từ vùng đất xa xôi, nơi mà ngay cả ánh sáng mặt trời cũng mang một vị cay nồng đặc trưng!"

Lý Quản Sự gật gù, giả bộ tò mò. "Vùng đất xa xôi? Là nơi nào vậy tiểu huynh đệ? Lão phu cũng đã đi nhiều nơi, nhưng chưa từng nghe nói đến loại gia vị này." Ông ta nói, giọng nhỏ nhẹ, lươn lẹo, cố tình tỏ ra hiền lành và thiếu hiểu biết.

Trần Nhị Cẩu, theo đúng "bài vở" mà Lâm Dịch đã dặn dò, liền nhiệt tình giải thích, tay không ngừng khuấy động hũ gia vị để mùi hương lan tỏa. "À, đó là một vùng đất nằm sâu trong dãy núi Vân Mộng, nơi có những bộ tộc bí ẩn sinh sống. Họ truyền nhau công thức gia vị này qua hàng trăm năm, dùng những loại thảo mộc mọc trên đỉnh núi cao, hấp thụ tinh hoa của đất trời. Đảm bảo độc nhất vô nhị!" Hắn nói, mắt sáng rực, dù không hiểu hết ý nghĩa sâu xa của những lời mình đang nói, nhưng lại nhớ rõ từng chữ mà Lâm Dịch đã dặn dò. *Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!*

Lý Quản Sự lắng nghe chăm chú. Ông ta khẽ cau mày. *Dãy núi Vân Mộng? Nơi đó hiểm trở vô cùng, ít người dám đặt chân đến. Nếu đúng là có nguồn hàng từ đó, thì đây quả là một mối làm ăn lớn. Nhưng liệu có thật không, hay chỉ là chiêu trò th���i phồng?* Ông ta liếc nhìn túi gia vị trên tay Trần Nhị Cẩu, rồi lại nhìn những khách hàng khác đang xúm xít, một vài người đã mua và đang hít hà, gật gù tán thưởng. Ông ta thấy một phụ nữ trung niên, ăn mặc giản dị, vừa mua một gói nhỏ, cười tươi rói nói: "Đúng là khác biệt! Cái mùi này kích thích vị giác lạ lùng. Chồng ta chắc chắn sẽ rất thích!"

Thấy vậy, Lý Quản Sự liền rút từ trong tay áo ra một cuốn sổ nhỏ và một cây bút lông. Ông ta khéo léo che giấu bằng cách giả vờ ghi chú danh sách mua sắm, nhưng thực chất là đang ghi lại từng lời Trần Nhị Cẩu nói, từng phản ứng của khách hàng, và cả những chi tiết nhỏ nhất về sản phẩm: màu sắc, mùi vị (qua cảm nhận của người khác), cách đóng gói. Ông ta còn tinh ý ghi lại số lượng hàng đã bán và giá cả. *Một loại gia vị mới, một nguồn gốc bí ẩn, một phương pháp quảng bá hiệu quả. Đây không phải là ngẫu nhiên, mà là một sự tính toán kỹ lưỡng.*

Trần Nhị Cẩu, như một đứa trẻ được khen, càng được đà nói nhiều hơn. "Gia vị này không chỉ dùng để nấu ăn đâu ông lão! Nó còn có thể dùng để ướp thịt, làm nước chấm, thậm chí là pha trà uống cũng rất đặc biệt, giúp cơ thể ấm áp, xua tan hàn khí!" Hắn đang tự phát huy sáng tạo, không biết rằng mỗi lời hắn nói ra đều như những mảnh ghép nhỏ đang được Lý Quản Sự tỉ mỉ lắp ráp.

*Pha trà?* Lý Quản Sự ngạc nhiên. *Chưa từng nghe! Cái này thật sự độc đáo.* Ông ta ghi lại chi tiết đó, đồng thời quan sát ánh mắt của Trần Nhị Cẩu. Dù còn non nớt, nhưng sự nhiệt tình và tự tin của tên tiểu nhị này lại rất thuyết phục. Điều đó chứng tỏ hắn thực sự tin vào sản phẩm mình đang bán, hoặc ít nhất là được huấn luyện rất tốt. *Không phải là một cửa hàng tầm thường.* Lý Quản Sự kết luận trong lòng. Ông ta hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận rõ hơn mùi cay nồng của gia vị, một mùi hương vừa lạ lẫm vừa cuốn hút, khiến ông ta cảm thấy dạ dày mình bắt đầu cồn cào. Ông ta cũng không quên ghi lại cách Nhị Cẩu tương tác với khách hàng, sự thân thiện, nhiệt tình và khả năng "kể chuyện" về sản phẩm của hắn. Đây là một điều m�� nhiều thương hội lớn vẫn còn thiếu sót, thường chỉ chú trọng vào chất lượng sản phẩm mà quên đi cách tạo ra trải nghiệm mua sắm cho khách hàng.

Sau khi đã thu thập đủ thông tin về "gia vị Tứ Xuyên" và cách thức kinh doanh ở quầy hàng nhỏ này, Lý Quản Sự khẽ gật đầu, giả vờ mua một ít rau củ rồi rời đi. Ông ta không quên liếc nhìn Trần Nhị Cẩu một cái cuối cùng, ánh mắt đầy suy tư. *Chỉ là một tiểu nhị bình thường, nhưng lại có thể bán hàng một cách hiệu quả đến vậy. Chắc chắn phía sau phải có người chỉ đạo.* Ông ta tự nhủ, bước chân hướng về phía cửa hàng chính của "Lạc Nguyệt Thương Hội", nơi mà ông ta tin rằng sẽ tìm thấy những điều thú vị hơn nữa. Mùi gia vị vẫn vương vấn đầu mũi, vừa kích thích vừa khiến ông ta cảm thấy một sự thôi thúc khó tả.

Lý Quản Sự tiếp tục hành trình thăm dò của mình. Ông ta không đi thẳng đến cửa hàng chính của Lâm Dịch ngay lập tức mà vẫn giữ thái độ hết sức cẩn trọng, dạo quanh các con phố lân cận, ghé vào một vài tiệm trà, quán ăn để nghe ngóng thêm tin tức. Ông ta muốn chắc chắn rằng mình không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, bất kỳ lời đồn đại nào về cái thương hội mới nổi này. Bầu không khí tấp nập của Thiên Phong Thành dần lắng xuống khi buổi chiều tà bắt đầu buông. Những tia nắng vàng nhạt cuối cùng trải dài trên những mái nhà, nhuộm màu cam rực rỡ cho những đám mây lững lờ trôi. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi mát lành của dòng sông Thiên Thủy, xua đi cái nóng oi ả ban trưa.

Lý Quản Sự cuối cùng cũng bước chân vào cửa hàng chính của Lạc Nguyệt Thương Hội. Khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt bên ngoài phố chợ, bên trong cửa hàng lại toát lên một vẻ thanh lịch, khoa học đến lạ. Kiến trúc bên trong tuy vẫn là gỗ, nhưng được chạm khắc tinh xảo, những kệ hàng được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp, không một hạt bụi. Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng giấy được treo cao, cùng với ánh sáng tự nhiên từ ô cửa sổ lớn, chiếu rọi khắp gian hàng, tạo cảm giác thoáng đãng và sạch sẽ. Mùi hương dịu nhẹ của thảo mộc và xà phòng thơm thoang thoảng trong không khí, thay thế cho mùi gia vị nồng nàn bên ngoài, mang lại cảm giác thư thái và dễ chịu.

Ông ta đặc biệt chú ý đến cách bài trí. Các sản phẩm không bị chất đống lộn xộn mà được trưng bày một cách có chủ đích, mỗi loại đều có một không gian riêng, kèm theo những bảng hiệu nhỏ ghi rõ công dụng và giá cả bằng nét chữ ngay ngắn, dễ đọc. Khách hàng không phải chen lấn, mà có thể thoải mái lựa chọn, chạm vào sản phẩm để cảm nhận. Điều này hoàn toàn khác biệt so với các cửa hàng truyền thống khác, nơi hàng hóa thường được bày la liệt, khiến khách hàng phải tự mình tìm kiếm và hỏi han.

Lý Quản Sự bước đến khu vực trưng bày xà phòng thơm. Những bánh xà phòng với nhiều hình dáng và màu sắc bắt mắt, từ màu xanh ngọc của bạc hà đến màu hồng phớt của hoa hồng, được đặt trên những chiếc đĩa gốm nhỏ xinh. Ông ta khẽ đưa tay chạm vào một bánh xà phòng màu tím nhạt, cảm nhận độ mịn màng, mát lạnh của nó. Mùi hương hoa oải hương dịu nhẹ lập tức lan tỏa, không nồng gắt mà thanh thoát, tinh tế. *Loại xà phòng này quả thực rất đặc biệt,* ông ta nghĩ. *Không chỉ có hương thơm dễ chịu, mà còn có cảm giác mềm mại khi chạm vào. Nó khác xa với loại xà phòng tro và mỡ động vật thô ráp mà Thiên Phong Thương Hội vẫn bán.*

Bạch Vân Nhi, với vẻ chuyên nghiệp và thanh thoát thường thấy, đang đứng ở quầy thu ngân, cẩn thận kiểm kê sổ sách. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái. Vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, và đôi mắt thông minh, sắc sảo của nàng không hề bỏ sót bất kỳ vị khách nào bước vào cửa hàng. Nàng đã nhận ra Lý Quản Sự ngay từ khoảnh khắc ông ta bước qua ngưỡng cửa. Lâm Dịch đã dặn dò nàng về những "vị khách đặc biệt" sẽ đến thăm dò, và nàng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Khi Lý Quản Sự tiến lại gần quầy, Bạch Vân Nhi ngẩng đầu lên, nở một nụ cười xã giao, dịu dàng nhưng đầy tự tin. "Kính chào quý khách. Không biết ngài có cần sự giúp đỡ nào không?" Giọng nói của nàng ôn hòa, nhưng ẩn chứa một sự sắc bén, khác hẳn với sự bợ đỡ của Lý Quản Sự.

"Tiểu thư, loại xà phòng này quả th��c rất đặc biệt," Lý Quản Sự mở lời, giọng nói nhỏ nhẹ, cố gắng tỏ ra lịch thiệp. Ông ta cầm một bánh xà phòng hương oải hương lên. "Không biết có bí quyết gì mà hương thơm lại lưu giữ lâu đến vậy? Lão phu cũng đã dùng qua nhiều loại xà phòng, nhưng chưa có loại nào khiến ta ấn tượng như thế này."

Bạch Vân Nhi mỉm cười nhẹ. "Thưa ngài, đây là bí quyết gia truyền của vùng biên viễn, kết hợp với các loại thảo mộc quý hiếm được thu hái từ những khu rừng sâu thẳm. Chúng tôi sử dụng một phương pháp đặc biệt để chưng cất tinh dầu, giúp hương thơm không chỉ dịu nhẹ mà còn lưu giữ rất lâu. Mỗi bánh xà phòng đều được làm thủ công, trải qua nhiều công đoạn tỉ mỉ để đảm bảo chất lượng tốt nhất." Nàng giải thích một cách trôi chảy, nhưng không hề đi sâu vào chi tiết cụ thể. *Lão gia đã dặn không tiết lộ quá nhiều,* nàng thầm nhắc nhở bản thân.

Lý Quản Sự gật gù, ánh mắt sáng lên vẻ tò mò. "Bí quyết gia truyền vùng biên viễn... Thảo mộc quý hiếm... Nghe có vẻ rất độc đáo. Vậy nguồn gốc của những lo���i thảo mộc này là từ đâu? Liệu có thể mua số lượng lớn được không?" Ông ta cố gắng dò hỏi, muốn tìm hiểu về chuỗi cung ứng và khả năng mở rộng sản xuất của Lạc Nguyệt Thương Hội.

Bạch Vân Nhi vẫn giữ nụ cười trên môi. "Thưa ngài, nguồn gốc của những thảo mộc này là một bí mật. Chúng tôi có những đầu mối riêng để thu hái chúng. Về số lượng, chúng tôi chỉ bán số lượng có hạn, ngài thông cảm. Bởi lẽ, việc làm ra những bánh xà phòng này đòi hỏi rất nhiều công sức và thời gian. Chúng tôi ưu tiên chất lượng hơn số lượng, để đảm bảo mỗi sản phẩm đến tay khách hàng đều là hoàn hảo nhất." Nàng khéo léo né tránh câu hỏi về nguồn cung và số lượng, chỉ cung cấp thông tin chung chung nhưng đủ để kích thích sự tò mò của đối phương. Nàng cũng không quên nhấn mạnh vào giá trị thủ công và chất lượng, điều mà khách hàng ở Thiên Phong rất coi trọng.

Lý Quản Sự không bỏ cuộc. Ông ta chuyển sang một kệ hàng khác, nơi trưng bày những tập giấy viết chất lượng cao. Giấy mịn màng, trắng muốt, không hề bị nhòe mực khi chạm vào. "Còn loại giấy này thì sao? Mực không hề bị lem, viết lên rất mượt mà. Lão phu chưa từng thấy loại giấy nào tốt đến vậy ở Thiên Phong." Ông ta đưa tay vuốt nhẹ lên bề mặt giấy, cảm nhận sự nhẵn mịn của nó.

"Đó là loại giấy được làm từ vỏ cây đặc biệt, kết hợp với kỹ thuật xeo giấy từ phương Bắc," Bạch Vân Nhi giải thích, giọng điệu vẫn điềm tĩnh. "Nó trải qua nhiều công đoạn xử lý phức tạp, giúp giấy không chỉ bền mà còn có khả năng kháng nước nhẹ, không bị ẩm mốc trong thời tiết nồm ẩm. Chúng tôi cũng chỉ có số lượng nhất định, chủ yếu phục vụ các thư sinh, quan lại và những người yêu thích viết lách." Nàng không nói dối, nhưng cũng không nói hết sự thật.

Lý Quản Sự ghi chép lại mọi phản ứng, mọi chi tiết nhỏ nhất về sản phẩm và thái độ của nhân viên. Ông ta ghi lại cách Bạch Vân Nhi khéo léo từ chối tiết lộ thông tin, cách nàng nhấn mạnh vào sự độc đáo, chất lượng và số lượng hạn chế. Ông ta quan sát những khách hàng khác đang mua sắm, nhận thấy họ đều có vẻ hài l��ng và thích thú với sản phẩm. Một vài khách hàng còn hỏi thăm về các sản phẩm mới sắp ra mắt, cho thấy lòng trung thành của họ với thương hiệu Lạc Nguyệt.

*Không chỉ sản phẩm độc đáo, mà còn có cả nhân viên tài giỏi và phương pháp quản lý, kinh doanh mới lạ.* Lý Quản Sự thầm đánh giá. *Cái thương hội này không phải là loại dễ đối phó. Tổng Quản Sự đã đúng khi cử ta đến đây thăm dò. Nếu không có những động thái này, e rằng Thiên Phong Thương Hội sẽ bị bỏ lại phía sau bởi cái "thương hội biên viễn" non trẻ này.* Ông ta nhận ra rằng, những gì mình đang chứng kiến không chỉ là những sản phẩm mới lạ, mà còn là một mô hình kinh doanh hoàn toàn khác biệt, tập trung vào trải nghiệm khách hàng, chất lượng sản phẩm và xây dựng thương hiệu. Đây là những điều mà Thiên Phong Thương Hội, với truyền thống lâu đời, lại đang thiếu sót.

Sau gần một canh giờ thăm dò, Lý Quản Sự đã ghi kín vài trang giấy trong cuốn sổ nhỏ của mình. Ông ta cảm thấy mình đã thu thập được kha khá thông tin, đủ để trình bày với Tổng Quản Sự. Ông ta mua tượng trưng một bánh xà phòng và một tập giấy, rồi cúi đầu chào Bạch Vân Nhi. "Cảm ơn tiểu thư đã nhiệt tình giới thiệu. Lão phu đã hiểu rõ hơn về quý thương hội. Hẹn gặp lại."

Bạch Vân Nhi tiễn ông ta ra cửa, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi. Ánh mắt nàng dõi theo bóng Lý Quản Sự khuất dần vào dòng người, rồi nàng quay trở lại quầy thu ngân, ánh mắt thông minh lấp lánh sự tính toán. Nàng biết, "mồi nhử" đã được tung ra, và giờ là lúc chờ đợi phản ứng.

Đêm khuya, Thành Thiên Phong chìm vào giấc ngủ sâu. Tiếng ồn ào của ban ngày đã hoàn toàn lắng xuống, chỉ còn tiếng gió rít nhè nhẹ qua kẽ lá và tiếng côn trùng rả rích trong đêm tĩnh mịch. Trong căn phòng làm việc tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, ngọn nến trên bàn lung lay, hắt bóng Lâm Dịch đang ngồi trầm tư. Cuốn Cẩm Nang Kế Sách nằm mở ra bên cạnh, những trang giấy vàng ố với nét chữ chi chít, như một minh chứng cho kho tàng tri thức mà hắn mang theo từ thế giới cũ. Mùi mực, mùi gỗ và hương trà thoang thoảng từ chén trà nguội lạnh trên bàn tạo nên một không khí tĩnh lặng nhưng không kém phần suy tư.

Lâm Dịch, thân hình gầy gò dưới ánh nến yếu ớt, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. Hắn đang nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng trên bàn, với vài chấm đỏ và xanh đã được đánh dấu cẩn thận. Bên cạnh hắn, Vương Đại Trụ đứng thẳng tắp, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, nhưng ánh mắt tràn đầy sự trung thành và cảnh giác. Hắn vừa trở về sau khi theo dõi Lý Quản Sự đến tận khi ông ta trở về Thiên Phong Thương Hội.

"Đại ca, tên quản sự đó đã về," Vương Đại Trụ nói, giọng to, rõ ràng nhưng được kiềm chế để không phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm. "Hắn ghi chép rất nhiều, còn cố dò hỏi về nguồn hàng của chúng ta. Nhị Cẩu và Vân Nhi đã làm rất tốt, không để lộ quá nhiều."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi. Đó là một nụ cười tự tin, ẩn chứa sự tính toán. "Không sao. Càng tò mò, càng dễ mắc bẫy. Ta muốn hắn mang v�� đủ thông tin để Thiên Phong Thương Hội cảm thấy hứng thú... nhưng cũng đủ bí ẩn để họ không thể sao chép dễ dàng." Hắn nhấp một ngụm trà nguội, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng.

Trong tâm trí Lâm Dịch, một ván cờ lớn đang được triển khai. "Mồi nhử" đã thành công bước đầu. Lý Quản Sự, như một con ong thợ cần mẫn, đã mang về những thông tin có giá trị nhưng lại bị Lâm Dịch chủ động điều hướng. Gia vị Tứ Xuyên và xà phòng thơm, với cái mác "bí quyết gia truyền từ vùng biên viễn" và "thảo mộc quý hiếm", đã tạo ra một lớp màn bí ẩn đủ dày để Thiên Phong Thương Hội không thể dễ dàng xuyên thủng. Họ sẽ thấy được tiềm năng lợi nhuận khổng lồ, nhưng cũng sẽ cảm thấy khó khăn trong việc sao chép hoặc cạnh tranh trực tiếp. *Đây chính là cái cân bằng mà ta mong muốn,* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Không quá lộ liễu để họ chèn ép ngay lập tức, nhưng đủ hấp dẫn để họ phải cân nhắc hợp tác hoặc ít nhất là tiếp tục thăm dò.*

Hắn dùng bút chấm một chấm xanh trên bản đồ, đánh dấu địa điểm của Lạc Nguyệt Thương Hội. "Lý Quản Sự đã thu thập thông tin về hai sản phẩm của chúng ta: gia vị Tứ Xuyên và xà phòng thảo mộc," Lâm Dịch nói, giọng điệu chậm rãi, phân tích. "Hắn cũng đã quan sát cách chúng ta bày biện hàng hóa, cách chúng ta tương tác với khách hàng, và cả thái độ của nhân viên. Điều này cho thấy Thiên Phong Thương Hội không chỉ quan tâm đến sản phẩm, mà còn đến mô hình kinh doanh của chúng ta."

"Vậy tiếp theo chúng ta sẽ làm gì, Đại ca?" Vương Đại Trụ hỏi, ánh mắt đầy mong chờ. Hắn không hiểu hết những mưu lược sâu xa trong kinh doanh, nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, như đang hình dung những bước đi tiếp theo. "Chúng ta sẽ không làm gì cả, ít nhất là trong vài ngày tới," hắn đáp, mở mắt ra, ánh nhìn kiên định. "Chúng ta sẽ để Thiên Phong Thương Hội tự mình suy tính. Ta muốn xem họ sẽ phản ứng thế nào. Liệu họ sẽ cử thêm người đến thăm dò? Hay sẽ trực tiếp đưa ra lời mời hợp tác? Hoặc có thể, họ sẽ tìm cách gây khó dễ cho chúng ta?"

Hắn lại chấm thêm vài chấm ��ỏ trên bản đồ, đánh dấu những khu vực mà Lý Quản Sự đã đi qua, và cả những khu vực mà hắn dự định sẽ triển khai "mồi nhử" tiếp theo. "Trong khi chờ đợi, chúng ta sẽ tiếp tục củng cố nội lực. Bạch Vân Nhi sẽ tiếp tục tối ưu hóa quy trình sản xuất, đảm bảo chất lượng sản phẩm luôn ổn định. Ngươi," hắn nhìn Vương Đại Trụ, "sẽ tiếp tục mở rộng mạng lưới thông tin ngầm, đặc biệt là trong giới giang hồ. Ta muốn biết bất kỳ động thái nào từ Bàng Lão Gia hay Hắc Sa Bang. 'Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,' và trong một thế giới đầy rẫy bất trắc này, 'tri thức là vũ khí mạnh nhất'." Hắn nhấn mạnh những cụm từ đã trở thành kim chỉ nam cho hành động của mình.

Lâm Dịch đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của Thành Thiên Phong. Hơi lạnh từ bên ngoài lùa vào, khiến hắn khẽ rùng mình. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thì thầm, không phải với Vương Đại Trụ, mà là với chính mình. "Những biến động sắp tới sẽ còn lớn hơn nhiều. Tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận được nhắc đến nhiều hơn. Thẩm Đại Nhân đang có những động thái chính trị lớn, và các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ cũng trở nên dữ dội hơn." Hắn đã nghe được những lời đồn thổi mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành", nhưng hắn vẫn cố gắng gạt bỏ chúng, tập trung vào những mối đe dọa hiện hữu, thực tế.

Hắn biết, Thiên Phong Thương Hội chỉ là một trong số những thử thách đầu tiên. Phía trước còn có Bàng Lão Gia với quyền lực địa phương, và Hắc Sa Bang với sự tàn bạo của thế giới ngầm. Nhưng Lâm Dịch không hề nao núng. Hắn đã sống sót trong một thế giới khác, và hắn sẽ sống sót ở đây. Hắn không chỉ muốn bảo vệ bản thân và những người thân yêu, mà còn muốn xây dựng một chỗ đứng vững chắc, một "căn cứ an toàn" giữa thời loạn lạc.

"Ngươi đi nghỉ đi, Đại Trụ," Lâm Dịch nói, quay lại nhìn người cộng sự trung thành. "Ta muốn một mình suy nghĩ thêm một chút."

Vương Đại Trụ gật đầu, "Vậy Đại ca cũng nên nghỉ ngơi sớm. Sức khỏe là quan trọng nhất." Hắn cúi người chào rồi lặng lẽ rời khỏi phòng, đóng cửa lại.

Chỉ còn lại một mình Lâm Dịch trong căn phòng nhỏ, dưới ánh nến leo lét. Hắn lại nhìn xuống tấm bản đồ, ngón tay lướt qua những con đường, những khu phố của Thiên Phong Thành. Mỗi chấm đỏ, mỗi chấm xanh trên bản đồ không chỉ là địa điểm, mà còn là những mắt xích trong mạng lưới mà hắn đang cố gắng dệt nên. Cuộc chiến này, hắn sẽ không thua. Bởi vì hắn có tri thức, có mưu lược, và quan trọng nhất, hắn có những người cộng sự đáng tin cậy. Và hắn, với tư duy hiện đại, biết rằng "mồi nhử" chỉ là bước khởi đầu. Ván cờ lớn hơn, mang tên sinh tồn và phát triển, vẫn đang chờ đợi hắn tiếp tục đặt những nước đi đầy tính toán.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free