Lạc thế chi nhân - Chương 312: Thâm Căn Cố Đế: Chiến Lược Từ Thâm Tâm
Tiếng thì thầm của gió đêm lùa qua kẽ cửa sổ vẫn tiếp tục, nhưng giờ đây, nó không còn mang theo sự bất an, mà là tiếng vọng của những toan tính, những chiến lược đang hình thành trong tâm trí Lâm Dịch. Thành Thiên Phong dưới ánh trăng vẫn tĩnh mịch, nhưng những con sóng ngầm đang cuộn trào bên dưới, và Lâm Dịch đã sẵn sàng để cưỡi lên chúng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những mái ngói cong vút của Quán Trọ Lạc Nguyệt bằng một thứ ánh sáng vàng cam rực rỡ, trước khi nhường chỗ cho màn đêm đen thẳm. Trong một căn phòng riêng biệt trên tầng hai, cách xa sự ồn ào của đại sảnh bên dưới, không khí lại đặc quánh sự nghiêm túc. Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng ấm cúng, một chiếc bàn gỗ nhỏ đặt giữa phòng, trên đó chỉ có ba tách trà nóng bốc hơi nghi ngút và một đĩa điểm tâm chay nhỏ, dường như chẳng ai động đến. Ánh đèn dầu lập lòe trên bàn hắt bóng ba người đang ngồi, tạo nên những vệt sáng tối nhảy múa trên vách tường gỗ. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, và cả tiếng cười nói của khách trọ từ sảnh chính bên dưới vọng lên, tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi thành thị, nhưng không thể xua tan đi vẻ mặt trầm tư của Lâm Dịch, và sự căng thẳng hiện rõ trên nét mặt của Bạch Vân Nhi cùng Vương Đại Trụ.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò của một thiếu niên 17 tuổi, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự từng trải của một linh hồn hiện đại, khẽ đặt ngón tay lên cuốn Cẩm Nang Kế Sách nằm trước mặt. Hắn không nói gì ngay, chỉ nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hơi ấm lan tỏa trong cổ họng. Chiếc áo vải thô, dù đã được giặt giũ sạch sẽ, vẫn còn những vết vá li ti, một minh chứng cho nguồn gốc xuất thân chẳng mấy khá giả của hắn. Hắn ngước nhìn hai người cộng sự, ánh mắt sắc bén quét qua từng biểu cảm. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và đôi mắt thông minh, sắc sảo, đang ngồi thẳng lưng, tay siết nhẹ vào tà áo, vẻ mặt có chút e dè nhưng tràn đầy sự tập trung. Bên cạnh nàng, Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ nhưng khuôn mặt chất phác, đang nghiêng người về phía trước, ánh mắt lộ rõ sự sốt ruột và sẵn sàng hành động.
"Như chúng ta đã bàn," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm lắng nhưng rõ ràng, át đi phần nào tiếng ồn ào bên ngoài. "Những ánh mắt dò xét đã không còn là lời đồn. Chúng là sự thật. Bàng Lão Gia, Thiên Phong Thương Hội, và cả Hắc Sa Bang... tất cả đều đã bắt đầu chú ý đến chúng ta." Hắn dừng lại, cho phép những lời nói này thấm vào tâm trí hai người kia. "Ta đã tự mình thị sát một vài nơi. Những kẻ theo dõi dù cố gắng che giấu, nhưng vẫn lộ ra những sơ hở. Chúng không phải là những tay chuyên nghiệp của quan phủ hay thế gia lớn, mà có lẽ là những kẻ được thuê mướn, hoặc những kẻ muốn thăm dò cơ hội."
Bạch Vân Nhi gật đầu, khuôn mặt thanh tú khẽ cau lại. "Dạ, công tử. Những ngày qua, các đầu mối cung cấp nguyên liệu của chúng ta cũng nhận được những câu hỏi thăm dò. Có vẻ như chúng đang cố gắng tìm hiểu nguồn gốc của 'Thiên Phong Linh Trà', và cả cách chúng ta có thể đảm bảo được chất lượng đồng đều như vậy." Nàng nói, giọng nói ôn hòa nhưng từng từ đều chứa đựng sự chính xác của một thương nhân. "Thậm chí, có vài thương nhân nhỏ còn bị gạ gẫm, dò hỏi về công thức. May mắn thay, chúng ta đã chuẩn bị trước, không ai trong số họ tiết lộ bất cứ điều gì."
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình ảnh những kẻ lén lút trong quán trà, chợ búa lại hiện về trong tâm trí hắn. "Ta biết. Chúng ta đang trở thành một 'cái gai' trong mắt họ. Đặc biệt là Bàng Lão Gia, hắn ta không dễ dàng chấp nhận thất bại. Và Thiên Phong Thương Hội, chúng ta đã lọt vào tầm ngắm của Trương Quản Sự, một người lão luyện và đầy mưu kế." Hắn mở mắt, ánh mắt dừng lại ở Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi đã thu thập được gì từ phía dân chúng và giang hồ?"
Vương Đại Trụ gãi gãi đầu, khuôn mặt có vết sẹo nhỏ trên má căng ra. "Bẩm lão đại, tin tức về thương hội chúng ta bây giờ lan nhanh như lửa cháy. Mấy quán trà, tửu lầu, đâu đâu cũng thấy người ta bàn tán về 'Thiên Phong Linh Trà', về việc chúng ta đã khiến mấy thương hội lớn phải lao đao. Có người còn đồn rằng, lão đại là kỳ nhân dị sĩ từ đâu tới, mang theo bí thuật, nên mới có thể làm ra thứ trà ngon đến vậy." Hắn nói to, rõ ràng, giọng nói đặc trưng của một người quen sống giữa đám đông, không giấu giếm điều gì. "Về Bàng Lão Gia, có kẻ nói hắn đang tức điên lên, thề sẽ tìm cách bóp chết chúng ta. Còn Hắc Sa Bang... mấy tay chân của ta nghe ngóng được, chúng đúng là đang quan tâm đến chúng ta. Một vài tên côn đồ đã thử quấy rối mấy cửa hàng nhỏ bán trà của chúng ta, nhưng đã bị đám huynh đệ ta xử lý gọn gàng. Chúng nó còn ra vẻ hống hách, hỏi han về nguồn cung, về 'luật làm ăn' của Thành Thiên Phong."
Lâm Dịch gật đầu. Hắn đã lường trước được điều này. Trong thế giới này, quy tắc không phải lúc nào cũng được viết ra giấy. "Luật làm ăn?" Hắn nhếch mép cười nhạt, một nụ cười ẩn chứa sự châm biếm. "Đối với Hắc Sa Bang, luật làm ăn của chúng là bạo lực và uy hiếp. Chúng ta không thể nhân nhượng." Hắn ��ưa tay ra hiệu, và Vương Đại Trụ lập tức trải một tấm bản đồ Thành Thiên Phong thu nhỏ lên bàn. Bản đồ được vẽ sơ sài nhưng đủ chi tiết để nhận diện các con đường chính, các khu chợ, và những khu vực tập trung của các thế lực lớn. Lâm Dịch dùng một cây bút lông nhỏ, chấm mực và đánh dấu những điểm quan trọng. "Đây là khu vực của Bàng Lão Gia, đây là Thiên Phong Thương Hội, còn đây là những hang ổ của Hắc Sa Bang." Hắn chỉ vào các chấm đỏ trên bản đồ. "Chúng ta đang đứng ở giữa ba thế lực này, như một miếng mồi ngon."
Tâm trí Lâm Dịch quay cuồng. Hắn biết rõ sự nguy hiểm của việc trở thành mục tiêu. Ở thời hiện đại, cạnh tranh thương trường chỉ dừng lại ở kiện tụng, mua chuộc, hoặc những chiêu trò bẩn thỉu trong giới kinh doanh. Nhưng ở thế giới này, sự cạnh tranh có thể biến thành những cuộc đổ máu, những vụ mất tích, hoặc cả những cuộc ám sát. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn không thể quên điều đó. Hắn không có bàn tay vàng, không có sức mạnh siêu nhiên, chỉ có tri thức và khả năng thích nghi. Tri th���c là vũ khí mạnh nhất, hắn tự nhủ, và hắn phải sử dụng nó một cách khôn ngoan nhất. Hắn phải biến những mối đe dọa này thành cơ hội, hoặc ít nhất là giảm thiểu thiệt hại.
"Mục tiêu của Bàng Lão Gia là nghiền nát chúng ta, hoặc ít nhất là chiếm lấy công thức của Thiên Phong Linh Trà để hắn ta có thể độc quyền. Hắn ta sẽ không từ thủ đoạn nào, từ việc phá hoại nguồn cung, tung tin đồn thất thiệt, cho đến việc mua chuộc nhân công của chúng ta," Lâm Dịch phân tích, giọng nói trở nên lạnh lùng hơn. "Thiên Phong Thương Hội thì khác. Trương Quản Sự là một con cáo già. Hắn ta có thể muốn hợp tác, hoặc muốn thôn tính chúng ta, nhưng sẽ không dùng những thủ đoạn thô bạo như Bàng Lão Gia. Hắn ta sẽ đánh vào điểm yếu của chúng ta, có thể là nguồn vốn, mạng lưới phân phối, hoặc danh tiếng." Hắn thở dài. "Còn Hắc Sa Bang... chúng là mối đe dọa lớn nhất đối với sự ổn định. Chúng không quan tâm đến thương đạo, chỉ quan tâm đến lợi ích và quyền lực bằng bạo lực. Tin đồn về việc ta có liên hệ với bang chủ Hắc Sa Bang... đó có thể là một con dao hai lưỡi, khiến chúng vừa e dè, vừa muốn thử sức."
Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ chăm chú lắng nghe, không bỏ sót một lời nào. Mỗi phân tích của Lâm Dịch đều mở ra một góc nhìn mới, một sự thật tàn khốc mà họ, những người đã quen với luật lệ của Đại Hạ, đôi khi lại không thể nhìn thấu một cách toàn diện. Căn phòng im lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài. Dưới ánh đèn dầu lập lòe, khuôn mặt của Lâm Dịch hiện lên vẻ nghiêm nghị, đôi mắt ánh lên sự quyết đoán không lay chuyển. Hắn biết, ván cờ này đã bắt đầu, và hắn không có quyền thua.
***
Hoàng hôn dần buông hẳn, ánh sáng yếu ớt cuối cùng cũng biến mất, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Một ngọn nến được thắp thêm, ánh sáng vàng ấm áp xua đi phần nào cái lạnh của đêm. Dưới ánh nến, cuộc thảo luận tiếp tục đi sâu vào các khía cạnh kinh doanh và chiến lược đối phó. Lâm Dịch kéo tấm bản đồ lại gần hơn, tay hắn vẫn không ngừng chỉ trỏ vào những điểm đã đánh dấu. Tiếng trò chuyện ồn ào từ sảnh dưới đã vơi đi nhiều, nhường chỗ cho những âm thanh trầm lắng hơn của đêm khuya: tiếng mõ canh, tiếng bước chân thưa thớt trên hành lang, và cả tiếng gió thổi xào xạc ngoài cửa sổ.
"Chúng ta không thể thụ động chờ đợi," Lâm Dịch lặp lại, giọng nói đầy kiên định. Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, rồi sang Vương Đại Trụ. "Phải chủ động mở rộng, nhưng cũng phải củng cố nền móng. Kế hoạch 'mồi nhử' mà ta đã nói đến không chỉ là để thăm dò đối thủ, mà còn là bước đầu để chúng ta tự mình mở rộng." Hắn ngừng lại một chút, sắp xếp lại suy nghĩ. "Ta đã suy nghĩ về các sản phẩm mới. 'Thiên Phong Linh Trà' đã tạo được tiếng vang, nhưng chúng ta không thể chỉ dựa vào một loại sản phẩm. Chúng ta cần đa dạng hóa."
Bạch Vân Nhi lập tức lấy ra một cuốn sổ nhỏ và cây bút lông, sẵn sàng ghi chép. "Công tử có ý tưởng gì không ạ? Ngoài trà, chúng ta còn có thể kinh doanh gì để phù hợp với nguồn lực hiện tại của chúng ta?" Nàng hỏi, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, thể hiện sự chuyên nghiệp của một người quản lý. Nàng biết, vấn đề cốt lõi không chỉ là ý tưởng, mà còn là nguồn lực và sự ổn định của chuỗi cung ứng. "Và quan trọng hơn, việc bảo vệ bí mật sản phẩm mới sẽ khó khăn hơn rất nhiều nếu chúng ta càng mở rộng."
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy, đó là điểm mấu chốt. Về sản phẩm mới, ta đang nghĩ đến một loại 'bánh ngọt' hoặc 'kẹo' được làm từ nguyên liệu địa phương, nhưng với công thức chế biến đặc biệt, đảm bảo hương vị độc đáo và dễ dàng bảo quản. Hoặc thậm chí là các loại 'dầu thơm' từ hoa cỏ núi rừng, thứ mà giới quý tộc và phú hào luôn ưa chuộng." Hắn nói, trong đầu hiện lên hình ảnh các loại bánh kẹo, mỹ phẩm từ thời hiện đại. "Vấn đề cốt lõi là nguồn lực và sự ổn định của chuỗi cung ứng, cũng như việc bảo vệ bí mật sản phẩm." Hắn nhấn mạnh. "Chúng ta cần đảm bảo nguồn nguyên liệu sạch, ổn định, và độc quyền nếu có thể. Vương Đại Trụ, ngươi cần cử người đi tìm kiếm các vùng đất có thể trồng trọt hoặc thu hoạch các loại nguyên liệu này, và tìm cách thiết lập mối quan hệ trực tiếp với người dân địa phương. Hạn chế tối đa việc thông qua các thương lái trung gian, để tránh bị cắt đứt nguồn cung khi có biến."
Vương Đại Trụ nghiêm túc lắng nghe. "Vâng, lão đại. Ta sẽ cho người đi ngay. Ta cũng đã dặn dò đám huynh đệ trong bang phải hết sức cẩn thận, không để lộ sơ hở về nguồn cung trà hiện tại. Nếu có ai đó dám bén mảng đến vùng nguyên liệu của chúng ta, ta sẽ cho chúng biết tay." Hắn nói, giọng có chút cục cằn, nhưng ánh mắt đầy trung thành. "Giới giang hồ chỉ quan tâm đến lợi ích và quy tắc ngầm. Chúng ta cần hiểu rõ chúng để tránh rắc rối. Nếu chúng ta thể hiện sự yếu đuối, chúng sẽ lập tức nhảy vào cắn xé."
Lâm Dịch khẽ nhếch môi. "Không chỉ tránh rắc rối, mà còn phải biết cách lợi dụng chúng. Hắc Sa Bang, Bàng Lão Gia, hay Thiên Phong Thương Hội, tất cả đều có những quy tắc và điểm yếu riêng. Chúng ta không thể đánh trực diện với họ về lực lượng hay quyền lực, nhưng chúng ta có thể dùng trí tuệ để đối phó." Hắn vạch ra một danh sách trên giấy. "Đây là những 'điểm yếu' của chúng ta: quy mô nhỏ, nguồn vốn hạn chế, thiếu mạng lưới quan hệ sâu rộng. Và đây là 'cơ hội' của chúng ta: sản phẩm độc đáo, chất lượng vượt trội, sự nhanh nhạy trong thích ứng, và quan trọng nhất là... chúng ta không có gì để mất."
Bạch Vân Nhi nhanh chóng tính toán trên một bàn tính nhỏ, tiếng hạt gỗ lách cách vang lên đều đặn. "Nếu chúng ta mở rộng sản phẩm, chi phí đầu tư ban đầu sẽ không nhỏ. Chúng ta cần tính toán kỹ lưỡng để không bị cạn kiệt vốn. Việc tìm kiếm và đào tạo nhân công mới cũng là một thách thức. Và việc bảo vệ công thức, quy trình chế biến, đặc biệt là với các sản phẩm thực phẩm, sẽ vô cùng quan trọng." Nàng trình bày một cách logic và thực tế, đôi mắt thông minh lướt qua các con số. "Ta lo ngại nhất là việc đối thủ sẽ tấn công vào chuỗi cung ứng hoặc tìm cách sao chép sản phẩm của chúng ta. Hoặc tệ hơn, tung ra các sản phẩm kém chất lượng, làm mất uy tín của chúng ta."
Lâm Dịch gật đầu, đồng ý với những lo ngại của Bạch Vân Nhi. "Nàng nói rất đúng. Đó là lý do vì sao chúng ta cần một chiến lược toàn diện, không chỉ phòng thủ mà còn tấn công. Về chi phí, chúng ta sẽ bắt đầu với quy mô nhỏ, thử nghiệm thị trường trước khi mở rộng. Về nhân công, chúng ta cần chọn lọc những người thật sự trung thành và đáng tin cậy, và tạo điều kiện sống tốt cho họ để họ gắn bó với thương hội." Hắn suy nghĩ một lát. "Về việc bảo vệ công thức, chúng ta cần phân chia quy trình chế biến thành nhiều công đoạn nhỏ, do nhiều người khác nhau thực hiện, không ai biết toàn bộ công thức. Đồng thời, Vân Nhi, nàng cần rà soát lại toàn bộ quy trình sản xuất, xem xét liệu có bất kỳ lỗ hổng nào có thể bị đối thủ lợi dụng hay không."
Vương Đại Trụ đăm chiêu suy nghĩ, thỉnh thoảng gật đầu. Hắn cảm thấy có chút khó khăn khi theo kịp những toan tính phức tạp trong kinh doanh, nhưng hắn hiểu rõ về thế giới giang hồ và những con người trong đó. "Lão đại, về việc bảo vệ, ta sẽ tăng cường lực lượng bảo vệ. Không chỉ ở kho hàng và cửa tiệm, mà còn bảo vệ những nhân công chủ chốt. Chúng ta cũng cần thiết lập một mạng lưới thông tin ngầm, để nắm bắt mọi động thái của đối thủ, không chỉ trong giới thương nhân mà còn trong giới giang hồ." Hắn nói, ánh mắt kiên định. "Ta sẽ cử những huynh đệ đáng tin cậy trà trộn vào các quán trà, tửu lầu, thậm chí là sòng bạc, để nghe ngóng tin tức. Bất kỳ động thái bất thường nào của Bàng Lão Gia, Thiên Phong Thương Hội, hay Hắc Sa Bang đều phải được báo cáo ngay lập tức."
Lâm Dịch hài lòng với đề xuất của Vương Đại Trụ. Xây dựng một mạng lưới thông tin tình báo là điều cần thiết trong môi trường này. Hắn nhớ lại những bài học về tình báo kinh tế từ thế giới hiện đại. "Rất tốt, Đại Trụ. Nắm bắt thông tin là chìa khóa để chúng ta luôn đi trước một bước. Đừng ngại bỏ tiền để mua tin tức nếu cần thiết. Trong thế giới này, thông tin là vàng." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, rồi sang Vương Đại Trụ. "Chúng ta đang sống trong một thời đại đầy biến động, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận đang trở nên nghiêm trọng hơn. Tình hình biên giới ngày càng căng thẳng. Những biến động này sẽ ảnh hưởng đến mọi mặt của đời sống, và chúng ta cần chuẩn bị cho điều đó. Sự bất ổn chung của thời đại có thể là nguy cơ, nhưng cũng có thể là cơ hội cho những người biết nắm bắt."
Hắn nhắm mắt lại, một hình ảnh thoáng qua trong tâm trí: những tin đồn mơ hồ về 'linh khí mỏng manh' và 'thế lực tu hành' mà hắn từng nghe loáng thoáng ở biên thùy. Hắn không biết chúng là thật hay giả, nhưng trong một thế giới mà hắn đã xuyên không đến, mọi thứ đều có thể xảy ra. Tuy nhiên, lúc này, ưu tiên của hắn vẫn là sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh. Đó là sự thật hiển nhiên nhất.
***
Đêm đã khuya. Ánh trăng mờ nhạt chiếu qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền nhà gỗ. Tiếng ồn ào từ sảnh dưới đã hoàn toàn lắng xuống, chỉ còn tiếng gió rít nhè nhẹ qua kẽ lá và tiếng côn trùng rả rích trong đêm tĩnh mịch. Trong căn phòng riêng, ngọn đèn dầu đã lụi dần, chỉ còn lại ánh nến leo lét trên bàn, hắt bóng ba con người đang ngồi đó, khuôn mặt họ hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng ánh m���t vẫn ánh lên sự kiên định. Kế hoạch sơ bộ đã được hoàn thiện, những gạch đầu dòng chiến lược đã được phác thảo.
Lâm Dịch khẽ vươn vai, cảm nhận sự mỏi mệt lan tỏa khắp cơ thể sau nhiều giờ tập trung cao độ. Thân hình gầy gò của hắn dường như càng thêm nhỏ bé dưới ánh nến yếu ớt, nhưng ý chí trong hắn lại mạnh mẽ như một khối thép. Hắn nhìn hai người cộng sự của mình, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng sâu sắc. Bạch Vân Nhi, với vẻ mặt tập trung và sắc sảo, đang cẩn thận cất cuốn sổ ghi chép và cây bút lông vào trong túi. Nàng đã ghi lại từng chi tiết, từng con số, và những lời dặn dò của Lâm Dịch. Vương Đại Trụ, dù không hoàn toàn hiểu hết những mưu lược sâu xa trong kinh doanh, nhưng sự trung thành và sẵn sàng hành động của hắn lại là một trụ cột vững chắc.
"Chúng ta sẽ bắt đầu từ những bước nhỏ nhất," Lâm Dịch nói, giọng nói khàn nhẹ vì nói nhiều, nhưng vẫn đầy uy lực. "Mọi việc phải được tiến hành cẩn trọng, không được sơ suất. 'Mồi nhử' sẽ được tung ra trong ba ngày tới. Tin đồn về việc 'Thiên Phong Linh Trà' sắp mở thêm chi nhánh ở thị trấn lân cận, hoặc sắp ra mắt một loại 'bánh ngọt' đặc biệt, sẽ được lan truyền một cách tự nhiên. Ta muốn xem con cá nào sẽ nhảy lên đầu tiên, và chúng sẽ hành động ra sao." Hắn nhấn mạnh từng lời, hiểu rõ sự nguy hiểm của trò chơi này.
Bạch Vân Nhi gật đầu, ánh mắt kiên định. "Ta sẽ bắt tay vào việc chuẩn bị ngay, công tử. Các đầu mối cung cấp nguyên liệu, nhân công, và việc bảo mật công thức sẽ là ưu tiên hàng đầu. Ta cũng sẽ chuẩn bị các kịch bản đối phó với những tin đồn xấu hoặc những chiêu trò phá hoại từ đối thủ." Nàng nói, giọng nói tuy ôn hòa nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. "Sẽ không dễ dàng, nhưng chúng ta sẽ làm được." Nàng tin vào khả năng của Lâm Dịch, và tin vào chính mình.
Vương Đại Trụ đứng dậy, vỗ nhẹ vào nắm đấm của mình. "Đại ca cứ yên tâm. Có ta và huynh đệ ở đây, sẽ không để ai gây rối. Bất kỳ kẻ nào dám động đến thương hội của chúng ta, ta sẽ cho chúng biết thế nào là 'luật rừng' của Thành Thiên Phong. Mạng lưới thông tin ngầm của ta cũng sẽ được kích hoạt hết công suất. Không một động tĩnh nào của Bàng Lão Gia hay Hắc Sa Bang có thể thoát khỏi tai mắt chúng ta." Hắn nói to, rõ ràng, tràn đầy sự tự tin và lòng trung thành.
Lâm Dịch nhìn hai người họ, một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhiều cạm bẫy, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có Bạch Vân Nhi, một người phụ nữ thông minh và sắc sảo, có thể giúp hắn biến những ý tưởng hiện đại thành hiện thực trong thế giới cổ đại này. Hắn có Vương Đại Trụ, một người trung thành, dũng mãnh, và có khả năng thực thi những kế hoạch cần đến sức mạnh và sự ảnh hưởng trong giới giang hồ. Đó là những cánh tay đắc lực mà hắn cần để sinh tồn và phát triển.
Hắn đặt bàn tay lên cuốn Cẩm Nang Kế Sách nằm trên bàn, cảm nhận sự dày dặn và trầm trọng của nó. Cuốn sách này không phải là một phép màu, không phải là một "bàn tay vàng" như trong những câu chuyện xuyên không khác. Nó chỉ là một biểu tượng, một kho tàng tri thức mà hắn đã tích lũy từ thế giới cũ, và hắn phải tự mình biến tri thức đó thành sức mạnh. Hắn khẽ nhắm mắt lại, như đang suy tư, hay đang hình dung về những bước đi tiếp theo. Trong tâm trí hắn, ván cờ lớn đã bắt đầu, và mỗi nước đi đều cần sự cẩn trọng, mưu lược, và cả một chút liều lĩnh.
Thành Thiên Phong vẫn chìm trong giấc ngủ của đêm khuya, nhưng những con sóng ngầm đã bắt đầu cuộn trào dưới lòng đất. Và Lâm Dịch, với tri thức từ thế giới hiện đại và ý chí kiên cường, đã sẵn sàng để cưỡi lên những con sóng đó, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ những gì hắn trân trọng nhất. Cuộc chiến này, hắn sẽ không thua.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.