Lạc thế chi nhân - Chương 311: Ánh Mắt Dò Xét: Cuộc Săn Mồi Bắt Đầu
Tiếng thì thầm của gió đêm lùa qua kẽ cửa sổ, mang theo mùi khói than củi và gia vị từ các quán ăn còn mở cửa, hòa quyện với mùi ẩm mốc của gỗ cũ và hương trà thanh nhẹ thoang thoảng trong căn phòng riêng biệt tại Quán Trọ Lạc Nguyệt. Ánh nến lung lay, tạo ra những cái bóng dài, biến dạng trên vách tường, phản chiếu sự bất ổn trong không khí, dù bên ngoài vẫn là sự náo nhiệt quen thuộc của Thành Thiên Phong về đêm. Trong căn phòng trầm lắng ấy, ba con người đang ngồi quanh một chiếc bàn gỗ sờn cũ, gương mặt ai nấy đều mang vẻ căng thẳng.
Lâm Dịch đưa tay xoa xoa thái dương, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén. Hắn đã dành cả ngày để sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin vụn vặt, những cảm giác mơ hồ thành một bức tranh đáng sợ. “Mấy ngày nay, ta cảm thấy có gì đó không ổn,” hắn lên tiếng, giọng trầm thấp, phá vỡ sự im lặng. “Các ngươi có nhận ra không?”
Bạch Vân Nhi, vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, khẽ gật đầu, đôi mắt thông minh ánh lên vẻ lo lắng. Nàng đưa tay đặt lên chén trà đã nguội lạnh, cảm giác lạnh lẽo từ men sứ truyền đến ngón tay, giống như cảm giác bất an đang bao trùm tâm trí nàng. “Đúng vậy, công tử. Có vẻ như những người trước đây chỉ hóng hớt, tò mò về 'Thiên Phong Linh Trà Bọc' nay đã bắt đầu để ý kỹ hơn. Nhất là những người đến xem cách chúng ta bài trí cửa hàng, hỏi han về nguồn nguyên liệu, thậm chí là dò hỏi về nhân công của chúng ta.” Nàng dừng lại một chút, nhớ lại vài gương mặt lạ lẫm mà nàng đã thoáng thấy. “Ban đầu ta nghĩ họ chỉ là những thương nhân muốn học hỏi, nhưng cách họ quan sát, cách họ hỏi, không đơn thuần là sự hiếu kỳ.”
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác nhưng đầy sự cảnh giác, trầm giọng bổ sung. “Ta cũng thấy vài gương mặt lạ lảng vảng quanh kho hàng và cửa tiệm. Bọn chúng không có vẻ gì là khách hàng bình thường, cũng chẳng giống những kẻ muốn bắt chước hời hợt. Cách chúng nhìn chằm chằm vào các chuyến hàng, vào những người khuân vác, rất khác.” Hắn nắm chặt nắm đấm, đôi mắt có vết sẹo nhỏ trên má nheo lại. “Đôi khi, ta còn thấy chúng đứng cách xa, chỉ quan sát từ phía đối diện, nhưng ánh mắt lại rất sắc, như muốn nhìn thấu mọi thứ bên trong.”
Lâm Dịch gật đầu, những lời của Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ xác nhận suy nghĩ của hắn. “Không sai. Những kẻ bắt chước hời hợt đã rút lui, nhưng lại thu hút những ánh mắt tinh tường hơn. Đây mới là thử thách thực sự.” Hắn thầm nhủ. Thất bại của các tiểu thương đã làm nổi bật giá trị và sự độc đáo của thương hội hắn, và điều đó giống như một ngọn hải đăng thu hút sự chú ý của những con cá lớn hơn trong Thành Thiên Phong này. Hắn nhớ lại lời hắn đã nói đêm qua, rằng đây mới là khởi đầu của cuộc chiến thực sự. Và giờ đây, nh���ng ánh mắt dò xét này chính là những mũi tên đầu tiên được bắn ra, dù chưa gây sát thương, nhưng đã báo hiệu một cuộc săn lùng sắp sửa bắt đầu.
Trong tâm trí Lâm Dịch, hắn đang đối mặt với một ván cờ lớn hơn nhiều. Hắn không có 'bàn tay vàng' hay thiên phú tu luyện để cậy dựa. Thứ hắn có chỉ là khả năng quan sát, tư duy logic và kinh nghiệm sống ở một thế giới khác. Hắn phải dùng trí tuệ để bù đắp cho sự yếu kém về sức mạnh cá nhân, phải biến mình thành một chiến lược gia, một người cầm quân thực thụ. Và để làm được điều đó, hắn cần thông tin. Thông tin là máu thịt của mọi quyết định.
Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nguội, vị chát đắng lướt qua đầu lưỡi, như nhắc nhở hắn về những gì sắp phải đối mặt. "Chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Chúng ta phải chủ động tìm hiểu." Lâm Dịch nói, ánh mắt lướt qua gương mặt lo lắng của Bạch Vân Nhi và sự kiên định của Vương Đại Trụ. "Vân Nhi, nàng hãy tiếp tục chú ý đến những người đến cửa hàng. Bất kỳ câu hỏi nào khác thường, bất kỳ hành đ���ng nào đáng ngờ, dù là nhỏ nhất, cũng phải ghi lại. Đặc biệt là những người hỏi về nguồn cung cấp nguyên liệu, quy trình chế biến, hay thậm chí là lịch trình vận chuyển của chúng ta." Nàng gật đầu, lấy ra một cuộn giấy nhỏ và cây bút lông, bắt đầu ghi chép.
"Còn Đại Trụ," Lâm Dịch tiếp tục, "ngươi cần tăng cường thêm lực lượng bảo vệ. Không chỉ là số lượng, mà còn là sự cảnh giác. Hãy phân công người đi tuần tra thường xuyên quanh kho hàng và các cửa tiệm, đặc biệt là vào ban đêm. Ta không muốn bất kỳ sự cố đáng tiếc nào xảy ra. Những kẻ này, nếu không thể bắt chước, chúng có thể sẽ tìm cách phá hoại." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vương Đại Trụ. "Và hãy cử thêm vài người tin cậy, khéo léo, trà trộn vào các tửu quán, trà lâu, nơi tụ tập của các thương nhân và cả giới giang hồ. Chúng ta cần nghe ngóng tin tức. Bất kỳ tin đồn nào liên quan đến thương hội của chúng ta, hay về các thế lực lớn trong Thành Thiên Phong, đều phải báo về ngay lập tức."
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Thuộc hạ đã r��, lão đại. Ta sẽ đích thân lo liệu chuyện này. Những kẻ dám dòm ngó thương hội của chúng ta, ta sẽ cho chúng biết tay." Giọng hắn có chút hằn học, nhưng Lâm Dịch biết đó là sự trung thành và quyết tâm bảo vệ.
Lâm Dịch khẽ thở dài. Hắn biết, mọi chuyện sẽ không đơn giản như Vương Đại Trụ nghĩ. Những kẻ này không phải là đám tiểu tặc vặt vãnh. Đây là một cuộc chiến của trí tuệ và quyền lực, nơi bạo lực chỉ là một công cụ, chứ không phải là giải pháp duy nhất. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, "và giờ là lúc chúng ta phải mài sắc nó." Hắn cần phải đi trước một bước, phải dự đoán được những bước đi của kẻ thù.
Cảm giác lạnh lẽo của chiếc bàn gỗ khi Lâm Dịch đặt tay lên, đối lập với hơi ấm từ chén trà Bạch Vân Nhi vừa pha lại cho hắn. Ánh đèn dầu lay động, tạo ra những cái bóng dài, biến dạng trên tường, phản chiếu sự bất ổn trong không khí, nhưng cũng không làm lu mờ đi sự kiên định trong ánh mắt của Lâm Dịch. Hắn không có ý định lùi bước. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn t��� nhủ, "và để sinh tồn, chúng ta phải chiến đấu." Cuộc họp kết thúc, cả ba chia nhau ra để thực hiện nhiệm vụ, để lại căn phòng chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió đêm và ánh nến lập lòe, báo hiệu một đêm dài sắp tới.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên mỏng manh xuyên qua lớp sương sớm, Thành Thiên Phong bừng tỉnh với một sức sống mới. Tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường, tiếng rao hàng của các tiểu thương, mùi thức ăn đường phố hấp dẫn cùng tiếng trò chuyện ồn ào của đám đông hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của một đô thị cổ đại. Lâm Dịch, trong bộ y phục vải thô giản dị, hòa mình vào dòng người tấp nập trên các con phố chính. Hắn không đi cùng Bạch Vân Nhi hay Vương Đại Trụ, mà chỉ có một vài người bảo vệ đi phía sau, giữ một khoảng cách nhất định để không gây chú ý.
Hắn dạo bước qua khu chợ tấp nập, đôi mắt không ngừng quét qua từng gian hàng, từng gương mặt. Hắn không chỉ quan sát các loại hàng hóa, mà còn chú ý đến những ánh mắt, những cuộc trò chuyện lén lút, những cử chỉ bất thường của những người xung quanh. Lâm Dịch biết, những kẻ dò xét không bao giờ lộ liễu. Chúng sẽ ẩn mình trong đám đông, hành động như những người bình thường, nhưng ánh mắt của chúng sẽ phản bội ý đồ thật sự.
Hắn dừng lại trước một quầy bán bánh bao nóng hổi, giả vờ thưởng thức món ăn, nhưng tai vẫn dỏng lên lắng nghe những câu chuyện phiếm xung quanh. "Nghe nói cái thương hội 'Thiên Phong Linh Trà' làm ăn phát đạt lắm. Mấy hôm nay khách ra vào nườm nượp," một người phụ nữ nói với người bán hàng. "Đúng vậy, còn có tin đồn là lão Bàng Lão Gia cũng đang để mắt tới họ," người bán hàng thì thầm.
Lâm Dịch khẽ nhếch mép. Bàng Lão Gia, đúng như hắn dự đoán, đã không thể ngồi yên. Hắn đã thay đổi chiến lược, từ việc bắt chước hời hợt sang một cách tiếp cận kín đáo và nguy hiểm hơn.
Khi đi ngang qua một tiệm vải, Lâm Dịch tinh ý phát hiện ra một gã đàn ông mặc áo vải xám tro, dáng người hơi gù, đang đứng bên kia đường, giả vờ xem xét các tấm vải trưng bày. Tuy nhi��n, ánh mắt của gã không hề tập trung vào hàng hóa, mà lại liên tục liếc nhìn về phía cửa tiệm 'Thiên Phong Linh Trà' của Lâm Dịch, nằm cách đó không xa. Lâm Dịch đã thấy gã này ít nhất hai lần trong buổi sáng, và không chỉ gã, còn vài gương mặt khác cũng xuất hiện nhiều lần ở những vị trí chiến lược xung quanh các cửa hàng của hắn.
Hắn khẽ khựng lại, ra hiệu cho Vương Đại Trụ, người đang đi cách đó không xa trong bộ dạng một người dân bình thường. "Đại Trụ, ngươi có thấy gã mặc áo vải xám kia không? Hắn đã đi qua cửa tiệm của chúng ta ba lần rồi," Lâm Dịch thì thầm, giọng đủ nhỏ để chỉ mình Vương Đại Trụ nghe thấy, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi gã áo xám.
Vương Đại Trụ liếc mắt nhìn theo hướng Lâm Dịch chỉ, ánh mắt sắc lẹm lướt qua gã áo xám và vài người khác. "Ta đã để ý đến bọn chúng rồi, lão đại. Bọn chúng không phải khách hàng bình thường. Cách chúng nhìn, cách chúng đi đứng, rất giống những kẻ thám thính." Hắn khẽ gầm gừ. "Có cần ta cho người theo dõi chúng không?"
"Chưa vội," Lâm Dịch lắc đầu. "Nếu chúng ta hành động ngay bây giờ, chúng sẽ cảnh giác. Hãy để chúng nghĩ rằng chúng ta không hề hay biết gì. Càng để chúng tự do hành động, chúng ta càng có thể thu thập được nhiều thông tin hơn về cách thức hoạt động của chúng. Ta muốn biết chúng đến từ đâu, chúng làm việc cho ai, và mục đích thực sự của chúng là gì."
Lâm Dịch tiếp tục cuộc dạo quanh của mình, không ngừng quan sát. Hắn nhận ra những gương mặt này không thuộc tầng lớp tiểu thương mà có vẻ chuyên nghiệp hơn, được huấn luyện để theo dõi và thu thập thông tin. Có lẽ chúng là những người được các thương hội lớn thuê, hoặc thậm chí là những kẻ được các thế lực ngầm cử đến. Hắn nhẩm tính số lượng những kẻ đáng ngờ mà hắn đã phát hiện, và cảm thấy một áp lực vô hình đang đè nặng lên vai.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. "Thành công luôn đi kèm với sự đố kỵ và nguy hiểm." Hắn không hề ngạc nhiên trước tình cảnh này. Ngược lại, hắn đã lường trước được điều đó. Vấn đề là, hắn ph��i phản ứng như thế nào để biến nguy thành cơ, để biến những ánh mắt dò xét này thành những quân cờ trong ván cờ của mình.
Hắn tiếp tục đi qua các con phố, qua những khu dân cư đông đúc, rồi đến gần khu vực bến cảng, nơi các thuyền buôn lớn tấp nập neo đậu. Ở đây, bầu không khí có phần hỗn tạp hơn, với sự pha trộn của đủ loại người: thương nhân, thủy thủ, phu khuân vác, và cả những kẻ giang hồ với vẻ mặt bặm trợn. Lâm Dịch biết, đây là nơi tốt nhất để nghe ngóng những tin tức 'động trời', những tin đồn mà giới quan lại hay thương nhân đứng đắn không bao giờ dám nói ra.
Hắn lướt qua một quán trà nhỏ, nơi những người phu khuân vác đang ngồi nghỉ ngơi, uống trà và tán gẫu. Tiếng nói chuyện ồn ào, pha lẫn tiếng cười đùa và cả những lời chửi thề bỗ bã. Đây là những tai mắt tốt nhất của thành phố, những người nắm giữ vô số thông tin vặt vãnh nhưng đôi khi lại cực kỳ quan trọng. Lâm Dịch dừng lại, mua một ấm trà và một đĩa hạt dưa, ngồi xuống một góc khuất, lắng nghe. Mùi trà xanh thoang thoảng, hòa với mùi mồ hôi và bụi đường, tạo nên một bức tranh chân thực về cuộc sống nơi đây. Hắn biết, công việc của hắn chỉ mới bắt đầu.
***
Khi nắng đã lên cao, Vương Đại Trụ tìm đến Quán Ăn Đại Phong, một nơi nổi tiếng với các món ăn bình dân và là điểm tụ tập của đủ loại người trong thành. Hắn chọn một góc khuất, khuất sau một tấm bình phong gỗ chạm trổ, giả vờ say sưa với bát mì nóng hổi và chén rượu trắng. Âm thanh trong quán ăn ồn ào đến mức hoàn hảo: tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói rôm rả, tiếng thức ăn xèo xèo trong bếp, tất cả tạo thành một lớp vỏ bọc dày đặc, giúp hắn dễ dàng lắng nghe mà không bị ai chú ý. Mùi thịt kho, mùi hành phi và mùi gia vị nồng nàn lan tỏa khắp không gian, khiến bụng dạ người ta cồn cào.
Tiểu Nhị Quán Rượu, một chàng trai nhanh nhẹn, lanh lợi với cái khăn vắt trên vai, đi đi lại lại giữa các bàn. Hắn có một cái miệng không ngừng nói, và đôi tai không ngừng nghe ngóng. Vương Đại Trụ đã nhiều lần nghe ngóng từ những người như Tiểu Nhị này, hắn biết đây là nguồn tin tức vặt vãnh nhưng lại vô cùng hữu ích.
"Này, lão Trương," Tiểu Nhị Quán Rượu ghé sát tai một khách quen, là một thương nhân nhỏ đang ngồi nhâm nhi chén rượu. "Gần đây có cái tin này hay lắm. Ông có biết cái thương hội 'Thiên Phong Linh Trà' mới nổi ở phía Đông thành không? Nghe nói làm ăn phát đạt lắm, khách khứa tấp nập, trà bán chạy như tôm tươi."
Lão Trương nhấp một ngụm rượu, tặc lưỡi. "Ai mà chẳng biết. Mấy hôm trước còn có mấy đứa ngu dại bắt chước họ, bán trà dởm, giờ thì vỡ nợ hết rồi."
Tiểu Nhị Quán Rượu cười hì hì. "Đúng vậy. Nhưng mà, nghe nói lão Bàng Lão Gia gần đây cứ nhắc mãi về cái thương hội đó. Còn cử người đi thăm dò đủ đường. Thậm chí còn có tin đồn là ông ta muốn thâu tóm luôn cả thương hội đó đó!"
Vương Đại Trụ khẽ nhíu mày, giả vờ húp mì, nhưng tai hắn không bỏ sót một lời nào. Bàng Lão Gia quả nhiên đã ra tay. Hắn đã lường trước điều này, nhưng thông tin từ Tiểu Nhị vẫn khiến hắn cảnh giác hơn. Lão Bàng là một con cáo già, không dễ đ��i phó.
Chẳng bao lâu sau, Tiểu Nhị Quán Rượu đi ngang qua bàn của Vương Đại Trụ. Thấy hắn ăn uống ngon lành, Tiểu Nhị cười toe toét. "Huynh đệ, hôm nay ăn ngon miệng chứ?"
Vương Đại Trụ gật đầu, đặt đũa xuống. "Mì ở đây đúng là nhất. Mà này, Tiểu Nhị, ta nghe nói gần đây thành phố có nhiều chuyện lạ lắm à?"
Tiểu Nhị Quán Rượu nhìn quanh một lượt, hạ giọng. "Đúng vậy đó huynh đệ. Gần đây có mấy gã trông bặm trợn lắm, cứ lảng vảng hỏi về mấy chuyến hàng mới của 'Thiên Phong Linh Trà'. Nghe nói còn có cả người của Hắc Sa Bang nữa đó." Hắn nói nhỏ đến mức chỉ Vương Đại Trụ mới có thể nghe thấy. "Mấy lão thương nhân lớn cũng không yên, nhất là Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội. Nghe đồn ông ta cũng đang cho người đi điều tra lai lịch của cái thương hội mới này, xem thử họ có 'chống lưng' gì không."
Tim Vương Đại Trụ đập thình thịch. Hắc Sa Bang! Cái tên này khiến hắn lập tức cảnh giác cao độ. Lão đại đã dặn dò phải đặc biệt chú ý đến bang phái này. Chúng không phải là thương nhân, mà là những kẻ sẵn sàng dùng bạo lực để đạt được mục đích. Và Thiên Phong Thương Hội, một trong những thế lực thương nghiệp lớn nhất Thành Thiên Phong, cũng đã bắt đầu chú ý.
"Hắc Sa Bang ư?" Vương Đại Trụ giả vờ ngạc nhiên, giọng có chút run rẩy. "Thật sao? Bọn chúng nổi tiếng là hung hãn, ai mà dám đụng vào chứ?"
Tiểu Nhị Quán Rượu gật đầu lia lịa. "Đúng vậy đó huynh đệ. Mấy hôm nay ta thấy có mấy gã mặt mày bặm trợn, lưng đeo đao, cứ lui tới khu chợ đông người, ánh mắt dò xét khắp nơi. Chắc chắn là người của Hắc Sa Bang rồi. Chúng nó nghe ngóng xem có 'miếng bánh ngon' nào để cướp bóc hay không."
Vương Đại Trụ nhấp một ngụm rượu trắng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. "Vậy thì cái thương hội 'Thiên Phong Linh Trà' này cũng gặp rắc rối lớn rồi. Dù sao thì cũng chỉ là buôn bán nhỏ lẻ, sao có thể chống lại Hắc Sa Bang được chứ."
Tiểu Nhị Quán Rượu lắc đầu. "Không hẳn đâu huynh đệ. Nghe nói lão đại của cái thương hội đó cũng không phải dạng vừa. Mấy bữa trước còn có tin ��ồn là lão đại đó từng có ân tình gì đó với bang chủ Hắc Sa Bang... nhưng mà cũng chỉ là tin đồn thôi, không biết thực hư thế nào."
Vương Đại Trụ cố gắng thu thập thêm thông tin, nhưng Tiểu Nhị đã phải chạy đi phục vụ các bàn khác. Hắn ngồi lại một mình, suy nghĩ về những gì đã nghe được. Bàng Lão Gia, Thiên Phong Thương Hội, và giờ là Hắc Sa Bang. Ba thế lực lớn, mỗi thế lực đều có những toan tính riêng, và tất cả đều đang hướng về thương hội 'Thiên Phong Linh Trà'. "Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu rồi," hắn thầm nhủ, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn nhanh chóng ăn hết bát mì, trả tiền và rời khỏi quán ăn, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: phải báo lại cho lão đại càng sớm càng tốt.
***
Tối cùng ngày, trong căn phòng quen thuộc tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, ánh đèn dầu lay động trên chiếc bàn gỗ, soi rõ một bản đồ Thành Thiên Phong được trải rộng. Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi ngồi đối diện nhau, giữa họ là cuốn Cẩm Nang Kế Sách dày cộm, chứa đựng vô số những ghi chép và phân tích c��a Lâm Dịch từ những ngày đầu đặt chân đến thế giới này. Lâm Dịch đang dùng một cây bút lông nhỏ, cẩn thận vẽ những đường nét, đánh dấu những khu vực và thế lực tiềm năng trên bản đồ. Ánh mắt anh sắc bén, suy nghĩ nhanh như điện xẹt, cố gắng kết nối các mẩu thông tin rời rạc lại với nhau.
Vương Đại Trụ vừa trở về, gương mặt còn vương sự mệt mỏi nhưng ánh mắt rực lên vẻ nghiêm trọng, báo cáo lại những gì hắn đã nghe ngóng được từ Quán Ăn Đại Phong.
Lâm Dịch lắng nghe từng lời của Vương Đại Trụ, tay vẫn không ngừng đánh dấu trên bản đồ. Khi Vương Đại Trụ kết thúc, hắn khẽ thở dài, đặt bút xuống. "Vậy là đúng như ta dự đoán. Bàng Lão Gia là một con cáo già, ông ta sẽ không ra mặt ngay đâu. Nhưng những kẻ dò xét mà ta và Đại Trụ đã phát hiện hôm nay, chắc chắn là của ông ta. Ông ta đang muốn thăm dò điểm yếu, thăm dò nguồn cung, quy trình chế biến, và cả mối quan hệ của chúng ta." Hắn chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi có các kho hàng và xưởng sản xuất của thương hội. "Ông ta muốn tìm cách thâu tóm hoặc phá hoại."
Bạch Vân Nhi nhìn vào bản đồ, rồi ngước lên nhìn Lâm Dịch, vẻ mặt đầy lo lắng. "Còn Hắc Sa Bang... chúng ta phải đặc biệt cẩn trọng. Chúng không nói lý lẽ như thương nhân. Bọn chúng là những kẻ giang hồ, sẵn sàng dùng vũ lực để đạt được mục đích. Nếu chúng ta trở thành mục tiêu của chúng, mọi chuyện sẽ rất khó lường." Nàng nắm chặt tay, cảm giác bất an dâng lên.
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Hắc Sa Bang là một thế lực nguy hiểm. Chúng không quan tâm đến thương đạo, chúng chỉ quan tâm đến lợi ích và quyền lực bằng bạo lực. Tin đồn về việc chúng quan tâm đến 'Thiên Phong Linh Trà' cho thấy chúng đang coi chúng ta là một 'miếng bánh ngon'. Và tin đồn về mối quan hệ của ta với bang chủ Hắc Sa Bang... đó có thể là một con dao hai lưỡi." Hắn nhớ lại những lần hắn phải xử lý các bang phái giang hồ ở những nơi khác, và cách chúng thường phản ứng khi có 'tin đồn' về một kẻ nào đó có liên hệ với chúng.
"Vậy chúng ta phải làm gì, công tử?" Bạch Vân Nhi hỏi, giọng nàng có chút run rẩy. "Tiếp tục phát triển hay thu mình lại? Nếu càng phát triển, càng nổi bật, chúng ta sẽ càng trở thành mục tiêu của nhiều thế lực hơn."
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Bạch Vân Nhi, ánh mắt kiên định. "Thu mình là chết, Vân Nhi. Trong thế giới này, sự yếu đuối sẽ bị nuốt chửng. Chúng ta không thể lùi bước. Chúng ta phải chủ động." Hắn đặt tay lên cuốn Cẩm Nang Kế Sách, cảm nhận mùi giấy cũ và mực khô, thứ đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của hắn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và chúng ta sẽ sử dụng nó để bảo vệ những gì chúng ta trân trọng."
Hắn đứng dậy, đi lại quanh phòng. "Trước hết, cần phải củng cố nội bộ. Đại Trụ, ngươi cần lập tức tăng cường thêm nhân lực bảo vệ, không chỉ ở kho hàng và cửa tiệm, mà còn bảo vệ những nhân công chủ chốt, đặc biệt là những người biết về công thức và quy trình chế biến. Hãy thiết lập các đội tuần tra bí mật, thay đổi lịch trình thường xuyên để tránh bị dò xét. Đồng thời, Vân Nhi, nàng cần rà soát lại toàn bộ quy trình sản xuất, xem xét li���u có bất kỳ lỗ hổng nào có thể bị đối thủ lợi dụng hay không. Đặc biệt là nguồn cung nguyên liệu. Nếu chúng ta bị cắt đứt nguồn cung, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn."
Hắn dừng lại trước tấm bản đồ, ánh mắt tập trung vào các khu vực tập trung của các thương hội lớn và cả những hang ổ của Hắc Sa Bang. "Và sau đó... chúng ta cần một 'mồi nhử' để thử phản ứng của họ."
Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ cùng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy thắc mắc. "Mồi nhử?" Bạch Vân Nhi hỏi.
"Đúng vậy," Lâm Dịch mỉm cười nhạt, nụ cười ẩn chứa sự sắc bén và một chút lạnh lẽo. "Chúng ta không thể ngồi chờ đợi chúng ra tay. Chúng ta phải chủ động đẩy chúng vào thế phải hành động, để chúng ta có thể thấy rõ bản chất và phương thức của chúng. Ta cần biết Bàng Lão Gia sẽ dùng chiêu trò gì, Thiên Phong Thương Hội sẽ tiếp cận chúng ta ra sao, và Hắc Sa Bang sẽ hung hãn đến mức nào."
Hắn quay sang nhìn Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng hãy chuẩn bị một kế hoạch mở rộng hoạt động. Không phải là một sự mở rộng th��c sự, mà là một 'tin tức' về sự mở rộng. Hãy để tin đồn về việc 'Thiên Phong Linh Trà' sắp mở thêm chi nhánh ở một thành trấn lân cận, hoặc sắp ra mắt một sản phẩm mới, lan truyền ra ngoài. Tin tức này phải đủ hấp dẫn để thu hút sự chú ý của các thế lực này, nhưng cũng phải đủ mơ hồ để chúng không thể nắm bắt được chi tiết."
Vương Đại Trụ gật đầu hiểu ý. "Lão đại muốn chúng ta ném một cục đá xuống hồ nước yên ả, để xem con cá nào sẽ nhảy lên đầu tiên."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, đôi mắt phản chiếu ánh đèn dầu lập lòe, như đang nhìn thấy trước một ván cờ đầy biến động. "Chính xác. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà còn tấn công. Chúng ta sẽ biến những ánh mắt dò xét này thành những cơ hội để chúng ta hiểu rõ hơn về đối thủ, để chúng ta có thể chuẩn bị tốt hơn cho cuộc chiến sắp tới." Hắn đặt tay lên cuốn Cẩm Nang Kế Sách, cảm nhận sự dày dặn của nó, như một kho tàng tri thức vô giá. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và ta sẽ không ngần ngại sử dụng nó để bảo vệ những gì ta trân trọng. Cuộc chiến này, ta sẽ không thua."
Tiếng thì thầm của gió đêm lùa qua kẽ cửa sổ vẫn tiếp tục, nhưng giờ đây, nó không còn mang theo sự bất an, mà là tiếng vọng của những toan tính, những chiến lược đang hình thành trong tâm trí Lâm Dịch. Thành Thiên Phong dưới ánh trăng vẫn tĩnh mịch, nhưng những con sóng ngầm đang cuộn trào bên dưới, và Lâm Dịch đã sẵn sàng để cưỡi lên chúng.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.