Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 310: Ngọn Sóng Ngầm: Ánh Mắt Dò Xét Từ Bóng Tối

Ánh nắng trưa gay gắt vẫn không thể xuyên qua được lớp mái ngói dày đặc của Quán Trọ Lạc Nguyệt, nhưng không khí bên trong quán vẫn rộn ràng, tấp nập. Mùi thức ăn thơm lừng, từ món thịt kho tàu đậm đà đến canh cá nóng hổi, hòa quyện với mùi rượu gạo nồng nàn, tạo nên một bản giao hưởng ẩm thực đặc trưng của Thành Thiên Phong. Tiếng bát đĩa va chạm, tiếng cười nói giòn giã của những thương nhân vừa hoàn thành một phiên chợ bận rộn, và cả những tiếng rao hàng văng vẳng từ con phố bên ngoài, tất cả cùng tạo nên một bức tranh sống động về sự phồn hoa của chốn đô thị.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn những người xung quanh, ngồi tại một chiếc bàn gỗ sồi đã cũ kỹ nhưng chắc chắn. Hắn mặc bộ y phục thô sơ quen thuộc, nhưng đã được giặt giũ sạch sẽ, gọn gàng hơn nhiều so với những ngày đầu ở biên thùy. Khuôn mặt chất phác của hắn, với vết sẹo nhỏ trên má, giờ đây không còn vẻ khắc khổ mà thay vào đó là sự tự tin và một chút hãnh diện. Cạnh hắn là hai người nữa của thương hội, đều là những gương mặt mới được tuyển dụng và đang dần thích nghi với công việc ở Thành Thiên Phong. Họ vừa dùng bữa trưa, nhưng tai Đại Trụ vẫn không ngừng lắng nghe những câu chuyện phiếm từ các bàn xung quanh. Hắn biết, đây là một trong những cách tốt nhất để thu thập thông tin, điều mà Lâm lão đại đã dặn dò kỹ lưỡng. Hắn nhấp một ngụm trà phổ thông, vị chát nhẹ nhanh chóng tan đi, để lại một khoảng trống trong vòm miệng, khiến hắn không khỏi nhớ đến hương vị độc đáo, thơm lừng của “Thiên Phong Linh Trà Bọc”. Đúng là một trời một vực.

“Này, các huynh đệ có nghe gì chưa?” Một giọng nói oang oang vang lên từ bàn bên cạnh, thu hút sự chú ý của Đại Trụ. Đó là một thương nhân buôn tơ lụa, khuôn mặt đỏ gay vì vài chén rượu. “Mấy cái tiệm trà nhái của Bát Quái Tử với Lão Cẩu ở chợ Tây đã đóng cửa hết rồi đó!”

“Dẹp là phải!” Một người khác, có vẻ là một chủ cửa hàng tạp hóa, đáp lời, giọng đầy vẻ khinh thường. “Cái thứ trà nhạt thếch, đóng gói thì sơ sài, lại còn dám nói là ‘Linh Trà Bọc’ gì đó. Uống vào thấy phí tiền, còn làm mất cả vị giác.” Hắn khịt mũi một tiếng, tỏ vẻ khinh bỉ.

Tiểu Nhị Quán Rượu, một thanh niên nhanh nhẹn, lanh lợi, đang lau bàn gần đó, chen vào câu chuyện với vẻ mặt đầy vẻ khoái chí. Đôi mắt hắn đảo liên tục, thu nhận mọi thông tin như một cái máy. “Ai dà, mấy cái tiệm bắt chước kia đúng là không biết lượng sức! Trà của Lâm Lão Bản vừa thơm vừa ngon, uống vào sảng khoái hẳn. Mấy thứ kia… chậc chậc.” Hắn lắc đầu, ra vẻ tiếc nuối cho những kẻ ngu ngốc, rồi tiếp tục lau bàn với tốc độ nhanh hơn. “Mấy ngày đầu cũng có người hiếu kỳ mua thử, vì giá rẻ hơn. Nhưng rồi đâu lại vào đấy. Giờ thì ai cũng biết trà của Thiên Phong Linh Trà Bọc mới là hàng thật, không thể làm giả được.���

Vương Đại Trụ nghe vậy, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ tự hào khó tả. Ánh mắt hắn nhìn về phía hai người đi cùng, thấy họ cũng đang mỉm cười đầy hãnh diện, như thể chính họ là người đã làm ra loại trà thần diệu đó. Hắn thầm nghĩ, *Lão đại đúng là lợi hại!* Mấy ngày trước, khi Lâm Dịch phân tích về sự thất bại của những kẻ bắt chước, hắn chỉ bán tín bán nghi. Đại Trụ là một người thực tế, hắn chỉ tin vào những gì mình thấy tận mắt, sờ tận tay. Nhưng giờ đây, thực tế đã chứng minh lời Lâm Dịch nói hoàn toàn chính xác. Cái gọi là “câu chuyện” và “trải nghiệm” mà Lâm Dịch nhắc đến, tuy lúc đầu khó hiểu, nhưng dường như đã ăn sâu vào tâm trí khách hàng, trở thành một phần không thể thiếu của sản phẩm.

“Chứ sao nữa!” Một khách quen trung niên, với bộ râu quai nón bạc phơ, đang ngồi thưởng thức bát mì hoành thánh, chậm rãi nhấp một ngụm trà. “Cái trà đó không chỉ ngon, mà còn có cái cách bán hàng đặc biệt. Nghe nói còn có cả người kể chuyện, giải thích đủ thứ về nguồn gốc, về cách pha trà, về cả những câu chuyện bên lề. Mấy cái tiệm kia chỉ biết sao chép cái vỏ, chứ ruột rỗng tuếch.” Ông ta khịt mũi một tiếng, tỏ vẻ khinh bỉ. “Làm ăn phải có cái tâm, phải có cái tầm. Mấy thứ trà nhái đó, chỉ lừa được người không biết thôi.”

Vương Đại Trụ gật gù, cảm thấy hứng thú với những gì mình đang nghe. Đây chính là những lời khách hàng nói về thương hội của họ, những lời khen ngợi chân thành nhất. “Chất lượng là nền tảng, ‘câu chuyện’ là linh hồn,” lời Lâm Dịch vang vọng trong đầu hắn. Hắn càng ngày càng tin tưởng vào những gì Lâm Dịch đang làm. Nó không chỉ là kinh doanh, nó còn là một nghệ thuật, một sự tinh tế mà hắn chưa từng thấy.

Tuy nhiên, cuộc trò chuyện bỗng chốc rẽ sang một hướng khác, khiến Vương Đại Trụ phải chau mày, cảm giác bất an len lỏi vào tâm trí.

“Mà này, cái thương hội Thiên Phong Linh Trà Bọc này lên nhanh quá,” một giọng nói nhỏ hơn, có vẻ cẩn trọng hơn, cất lên từ một bàn khác, như thể người nói sợ bị ai đó nghe thấy. “Chỉ trong vài tháng mà ��ã khuấy động cả Thành Thiên Phong. Nghe nói Bàng Lão Gia cũng để mắt tới rồi đấy. Chắc chắn không để yên cho thương hội nhỏ này đâu. Bàng Lão Gia là một con cáo già, ông ta sẽ không dễ dàng để một miếng bánh ngon như vậy rơi vào tay kẻ khác.”

Cả bàn bỗng chốc im lặng hơn một chút. Tiểu nhị vẫn nhanh nhẹn phục vụ, nhưng ánh mắt lại liếc ngang liếc dọc, ra vẻ hiểu biết, như muốn nói: “Tôi biết nhiều hơn các vị nghĩ đấy.”

“Bàng Lão Gia thì nhằm nhò gì,” người râu quai nón lại nói, nhưng giọng ông ta cũng thấp hơn một chút, không còn oang oang như trước. “Mấy cái thương hội lớn ở Thành Thiên Phong này, ai cũng có một vài ‘tai mắt’ riêng, và ai cũng có những thủ đoạn riêng. Nghe nói cả Thiên Phong Thương Hội cũng đang để ý rồi. Cái bọn giang hồ, Hắc Sa Bang gì đó, cũng không biết có chịu ngồi yên không. Thành Thiên Phong này, đất chật người đông, làm ăn mà phất lên nhanh quá, kiểu gì cũng bị dòm ngó.”

“Hắc Sa Bang?” Một người khác hỏi, giọng có vẻ lo lắng, thậm chí là sợ hãi. “Cái bọn đó thì ai dám dây vào. Nghe nói chúng nó chuyên làm mấy chuyện cướp bóc, bảo kê, thậm chí là giết người không gớm tay. Chúng nó không theo luật lệ nào cả, chỉ có tiền và bạo lực là trên hết.” Hắn khẽ rùng mình, như thể đang nghĩ đến những chuyện kinh khủng.

Vương Đại Trụ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì thời tiết mà vì những lời vừa nghe. *Hắc Sa Bang?* Đây là cái tên mà Lâm Dịch đã nhắc đến đêm qua, một trong những thế lực “bóng tối” mà hắn cần phải đề phòng. Hắn đã từng nghe về sự tàn bạo của bang phái này ở Thành Thiên Phong, những câu chuyện rùng rợn về những thương nhân không chịu “hợp tác” đã biến mất không dấu vết, về những kho hàng bị cướp sạch, về những cửa hàng bị đập phá không thương tiếc. Bọn chúng là nỗi ám ảnh của giới kinh doanh Thành Thiên Phong, một cái bóng đen luôn rình rập.

Vương Đại Trụ cố giữ vẻ mặt bình tĩnh, không để lộ ra bất kỳ cảm xúc nào, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Niềm vui sướng ban đầu về thành công của thương hội nhanh chóng bị thay thế bằng một cảm giác bất an sâu sắc. *Lão đại đúng là lợi hại! Nhưng sao tự nhiên lại có nhiều người bàn tán về những chuyện này thế nhỉ?* Sự chú ý này, tuy là minh chứng cho sự thành công, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Nó mang theo cả những ánh mắt thèm muốn và những mối hiểm nguy tiềm tàng. Lâm Dịch đã nói, “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.” Và để sinh tồn, họ không chỉ cần chất lượng sản phẩm, mà còn cần sự cảnh giác tột độ.

Hắn khẽ ho một tiếng, ra hiệu cho hai người đi cùng chuẩn bị rời đi. “Chúng ta về thôi,” hắn nói, giọng vẫn bình thường nhưng ánh mắt đã trở nên sắc bén hơn, không còn vẻ chất phác như ban đầu. Hắn cần phải báo cáo những điều này cho Lâm Dịch ngay lập tức. Những gì hắn nghe được ở đây không còn là những câu chuyện phiếm đơn thuần nữa, mà là những tín hiệu cảnh báo rõ ràng. Cuộc chiến sinh tồn của họ, như Lâm Dịch đã nói, có lẽ mới chỉ bắt đầu. Hắn đứng dậy, bước nhanh ra khỏi quán trọ, để lại phía sau những tiếng bàn tán xôn xao vẫn còn vương vấn trong không khí.

***

Cùng lúc đó, trong một phủ đệ xa hoa, tráng lệ ở khu vực phía đông Thành Thiên Phong, Bàng Lão Gia đang ngồi lặng lẽ sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng. Căn phòng rộng lớn này được trang trí cầu kỳ, với những bức tranh thủy mặc đắt giá được vẽ bởi những danh họa nổi tiếng, những bình gốm sứ cổ kính có niên đại hàng trăm năm, và những tủ sách lớn chất đầy kinh thư cổ. Ánh sáng chiều tà hắt qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi lên khuôn mặt tròn trịa, mập mạp của ông ta. Mùi trầm hương thoang thoảng từ lư hương bằng đồng cổ, quyện với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một không gian vừa sang trọng vừa uy nghiêm. Đôi mắt nhỏ, sắc bén thường ngày luôn ánh lên vẻ tính toán, giờ đây lại ẩn chứa một sự suy tư sâu sắc, không còn vẻ khinh thường hay coi thường như những ngày đầu khi Lâm Dịch xuất hiện.

Trên tay ông ta là một xấp giấy mỏng, được buộc gọn gàng bằng sợi tơ lụa màu vàng. Đó là bản báo cáo chi tiết về “Thương hội Thiên Phong Linh Trà Bọc”, về Lâm Dịch, và về sự thất bại thảm hại của những kẻ cố gắng bắt chước mô hình kinh doanh của hắn. Bàng Lão Gia đã đọc đi đọc lại bản báo cáo này ít nhất ba lần, mỗi lần đọc lại, một nếp nhăn sâu hơn lại xuất hiện giữa đôi lông mày của ông. Ông ta gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều đặn như tiếng chuông điểm, thể hiện sự tập trung cao độ và một tâm trí đang hoạt động hết công suất.

“Cái tên Lâm Dịch này…” Bàng Lão Gia lẩm bẩm, giọng nói trầm khàn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Ông ta thở dài một tiếng, một hơi thở nặng nề, mang theo sự bất mãn. “Hắn không tầm thường.”

Một tên tay sai, ăn mặc kín đáo trong bộ y phục màu đen không có bất kỳ dấu hiệu nhận biết nào, đứng cung kính ở một góc phòng, không dám hó hé nửa lời. Hắn là một trong những kẻ được Bàng Lão Gia tin tưởng nhất, chuyên phụ trách việc thu thập thông tin và thực hiện những mệnh lệnh bí mật, những việc mà không ai trong phủ đệ dám công khai.

“Ban đầu, ta nghĩ hắn chỉ là một tên nhóc may mắn, tìm được một công thức trà độc đáo, rồi dùng chút mánh lới để quảng bá,” Bàng Lão Gia tiếp tục, ánh mắt vẫn dán vào bản báo cáo, như thể muốn xuyên thủng từng con chữ. “Nhưng không. Hắn không chỉ bán trà, hắn bán cả một câu chuyện. Một ‘câu chuyện’ đủ sức mê hoặc lòng người, đủ sức khiến người ta tin tưởng và yêu thích sản phẩm của hắn.” Ông ta nhếch mép, một nụ cười khó đoán nở trên khuôn mặt mập mạp. “Những kẻ bắt chước thất bại là phải. Họ chỉ nhìn thấy cái vẻ bề ngoài, cái cách hắn đóng gói, cái cách hắn quảng bá, mà không hiểu được cái cốt lõi mà hắn đang xây dựng. Cái cốt lõi đó, nó không chỉ nằm ở vị trà, mà còn nằm ở cái cách hắn khiến người ta tin tưởng, khiến người ta cảm thấy được trân trọng. Hắn ta tạo ra một ‘trải nghiệm’, một ‘văn hóa’ thưởng trà. Điều này… điều này vượt xa những gì ta đã thấy trong giới kinh doanh Thành Thiên Phong suốt mấy chục năm qua.”

Tay sai của Bàng Lão Gia khẽ động đậy, hắn đã theo Bàng Lão Gia nhiều năm, chứng kiến không biết bao nhiêu thủ đoạn trên thương trường, nhưng cái cách làm của Lâm Dịch quả thực khiến hắn bất ngờ. “Vậy, Lão Gia… chúng ta có cần ra tay chèn ép hắn ngay không ạ? Chúng ta có thể dùng mối quan hệ để chặn nguồn cung của hắn, hoặc tung tin đồn xấu, làm mất uy tín của hắn?”

Bàng Lão Gia giơ tay, ra hiệu cho tay sai im lặng. Đôi mắt nhỏ của ông ta nheo lại, ánh lên một tia sáng sắc lạnh. “Không vội. Một con cá nhỏ đang bơi ra biển lớn, sẽ có nhiều kẻ khác muốn nuốt chửng nó trước chúng ta. Chúng ta chỉ cần quan sát, và chờ thời cơ thích hợp.” Ông ta nhếch mép một lần nữa, nụ cười càng thêm vẻ thâm hiểm. “Thị trường Thành Thiên Phong không chỉ có một mình ta. Hắn ta đã gây ra quá nhiều động tĩnh, và những ánh mắt khác đã bắt đầu đổ dồn về phía hắn. Để hắn tự mình đối phó với những kẻ đó trước. Để hắn tự mình thử thách xem liệu cái ‘câu chuyện’ và ‘trải nghiệm’ của hắn có thể chống đỡ được bao lâu trước những thủ đoạn bẩn thỉu của thương trường.”

“Ngươi hãy điều tra kỹ hơn về nguồn gốc của hắn,” Bàng Lão Gia ra lệnh, giọng nói trở nên kiên quyết hơn, không còn vẻ lẩm bẩm nữa. “Hắn ta đến từ đâu? Có thế lực nào đứng sau lưng hắn không? Tại sao một kẻ xuất thân tầm thường lại có những ý tưởng kinh doanh lạ lùng đến vậy? Và quan trọng nhất, tìm hiểu về nguồn cung trà của hắn. Hắn lấy trà từ đâu? Với số lượng lớn như vậy, liệu có phải là một vùng trà bí mật nào đó không? Ta muốn biết mọi thứ, từ loại đất trồng, khí hậu, cho đến cách thức thu hoạch và chế biến. Mọi chi tiết đều quan trọng.”

“Vâng, Lão Gia,” tay sai đáp lời, giọng nói chắc nịch, cúi đầu một cách cung kính. “Thuộc hạ sẽ điều tra cặn kẽ, không bỏ sót một chi tiết nào.”

Bàng Lão Gia gật đầu, đưa tay xoa xoa thái dương, như thể đang chịu đựng một cơn đau đầu khó chịu. “Và ngươi cũng nên để ý đến những động thái của Hắc Sa Bang. Mấy ngày nay, ta nghe tin tức về việc chúng nó hoạt động mạnh mẽ hơn ở ngoại ô Thành Thiên Phong, thậm chí còn có tin đồn về việc chúng đang tìm cách thâu tóm một số con đường buôn bán nhỏ. Một miếng bánh ngon như ‘Thiên Phong Linh Trà Bọc’, e rằng chúng nó cũng sẽ không bỏ qua. Bọn chúng không theo luật lệ, chỉ biết dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề.”

Tay sai hơi rùng mình khi nghe nhắc đến cái tên Hắc Sa Bang. Đối với giới kinh doanh Thành Thiên Phong, cái tên đó đồng nghĩa với tai họa. “Lão Gia… nếu bọn Hắc Sa Bang ra tay, e rằng sẽ rất khó đối phó. Chúng nó tàn bạo và không có giới hạn.”

“Cứ để chúng nó ra tay trước,” Bàng Lão Gia lạnh lùng nói, ánh mắt xa xăm. “Đây cũng là một cách để thử thách cái tên Lâm Dịch kia. Xem hắn có thể chống đỡ được đến đâu. Nếu hắn có thể vượt qua được, vậy thì hắn càng đáng giá để chúng ta… ‘hợp tác’ sau này.” Ông ta nhấn mạnh từ “hợp tác” với một ý nghĩa khó lường. “Nếu hắn không thể, vậy thì chúng ta cũng chẳng mất gì. Thị trường Thành Thiên Phong này, không thiếu những kẻ muốn thử vận may, và cũng không thiếu những kẻ phải trả giá đắt.”

Ông ta đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, như một vệt máu loang lổ. Thành Thiên Phong tuy phồn hoa, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy, những con sóng ngầm luôn chực chờ nuốt chửng những kẻ yếu thế. Bàng Lão Gia là một con cáo già trên thương trường, và ông ta hiểu rõ rằng, để sinh tồn và phát triển, không chỉ cần trí tuệ, mà còn cần sự kiên nhẫn, và đôi khi là cả sự tàn nhẫn. “Ta sẽ chờ. Chờ xem con cá nhỏ này có thể bơi xa đến đâu trong cái biển lớn đầy rẫy cá mập này.” Ông ta khẽ nhếch mép, ánh mắt lướt qua những bức tranh thủy mặc, như đang chiêm nghiệm một kế sách vĩ đại.

***

Không xa phủ đệ của Bàng Lão Gia, tại tổng bộ của Thiên Phong Thương Hội – một kiến trúc đồ sộ, tráng lệ nằm ngay trung tâm thương mại sầm uất nhất Thành Thiên Phong – Trương Quản Sự đang ngồi đọc một phong thư mỏng. Căn phòng của ông ta không quá hoa lệ như của Bàng Lão Gia, nhưng lại toát lên vẻ trang nghiêm và hiệu quả, thể hiện đúng phong cách làm việc của một thương hội lớn, có tổ chức. Những kệ sách cao chất đầy sổ sách kế toán, bản đồ thương lộ được đánh dấu tỉ mỉ, và những báo cáo thị trường chi tiết, cùng với một vài chậu cây cảnh được cắt tỉa cẩn thận, tạo nên một không gian làm việc vừa tĩnh lặng vừa đầy tri thức. Mùi mực tàu mới và mùi gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, tạo cảm giác dễ chịu và thư thái, giúp người ta tập trung hơn vào công việc.

Trương Quản Sự, với ngoại hình trung bình, không quá nổi bật nhưng đôi mắt lại tinh anh, sắc sảo, khẽ vuốt chòm râu lưa thưa của mình. Ông ta mặc một bộ trường bào bằng vải lụa màu xám tro, trông gọn gàng và lịch sự, không phô trương nhưng vẫn toát lên vẻ quyền quý. Ông ta đã ở vị trí này nhiều năm, chứng kiến không biết bao nhiêu thương hội nổi lên rồi lụi tàn ở Thành Thiên Phong, nhưng trường hợp của Lâm Dịch lại khiến ông ta cảm thấy đặc biệt thú vị, thậm chí là có chút tò mò.

Phong thư trên tay ông ta cũng là một bản báo cáo, nhưng nó chi tiết và khách quan hơn nhiều so với bản của Bàng Lão Gia. Nó không chỉ ghi chép về doanh số, về sự thất bại của các kẻ bắt chước, mà còn phân tích sâu sắc về chiến lược của Lâm Dịch, về cách hắn ta tạo dựng thương hiệu, về “câu chuyện” mà hắn kể, và cả những phản ứng của thị trường, của khách hàng, và của các đối thủ cạnh tranh. Thiên Phong Thương Hội có mạng lưới tình báo rộng khắp, và họ không bao giờ bỏ qua bất kỳ một động tĩnh nào trên thương trường.

“Cái tên Lâm Dịch này… thật thú vị,” Trương Quản Sự lẩm bẩm, đặt phong thư xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Ông ta nhấp một ngụm trà nóng, vị trà tuy ngon nhưng không thể sánh bằng hương vị độc đáo, khó quên của “Thiên Phong Linh Trà Bọc” mà ông đã từng được thưởng thức tại buổi Giao Lưu Trà Hội.

Thư đồng của ông ta, một thanh niên trẻ tuổi, thông minh và nhanh nhẹn, đứng nghiêm túc cạnh bàn, vẻ mặt đầy vẻ mong chờ. “Vâng, Quản Sự. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, hắn đã khuấy động cả thị trường trà Thành Thiên Phong. Thật là một điều hiếm thấy. Ngay cả những thương hội lớn cũng phải bất ngờ trước sự phát triển thần tốc của hắn.”

Trương Quản Sự gật đầu. “Hắn ta không chỉ có sản phẩm tốt, mà còn có một cái đầu nhạy bén. Cái cách hắn ta khiến khách hàng tin tưởng, cái cách hắn ta biến một món hàng thành một thứ ‘văn hóa’ để trải nghiệm… đó không phải là điều mà một thương nhân bình thường có thể làm được. Hắn ta có một tầm nhìn xa, một khả năng thấu hiểu tâm lý khách hàng mà không phải ai cũng có.” Ông ta trầm ngâm một lát, ánh mắt xa xăm. “Ngươi hãy tiếp tục theo dõi, nhưng không cần làm gì cả. Chúng ta cần tìm hiểu rõ hơn về người này trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào. Một cây non mới nhú cần thời gian để phát triển, chúng ta không nên vội vàng nhổ bỏ hoặc uốn nắn nó.”

“Vâng, Quản Sự,” thư đồng đáp lời, cúi đầu một cách cung kính. “Nhưng Bàng Lão Gia có vẻ đã bắt đầu chú ý rồi ạ. Nghe nói ông ta đã cử người đi điều tra nguồn gốc và nguồn cung của Lâm Dịch. Và có vẻ như ông ta đang chuẩn bị những động thái tiếp theo.”

Trương Quản Sự khẽ cười nhạt, ánh mắt ánh lên vẻ khinh thường tinh tế. “Bàng Lão Gia chỉ nhìn thấy lợi nhuận trước mắt. Ông ta chỉ quan tâm đến việc làm sao để nuốt chửng miếng bánh này nhanh nhất có thể. Thiên Phong Thương Hội chúng ta nhìn xa hơn.” Ông ta đưa tay vuốt chòm râu, vẻ mặt đầy vẻ thâm thúy. “Một người có thể tạo ra sản phẩm độc đáo là một chuyện, một người có thể duy trì và phát triển nó trong môi trường khắc nghiệt này lại là chuyện khác. Thương trường Thành Thiên Phong này như một cái ao tù. Kẻ nào bơi quá nhanh, quá nổi bật, đều sẽ bị những con cá lớn hơn để mắt. Bàng Lão Gia là một con cá lớn, nhưng không phải là lớn nhất. Và hắn ta cũng không phải là người duy nhất muốn chén con cá nhỏ kia.”

Trương Quản Sự dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua bản đồ Thành Thiên Phong trên tường, dừng lại ở những khu vực giang hồ phức tạp. “Những tin đồn về Hắc Sa Bang cũng bắt đầu lan truyền mạnh hơn. Bọn chúng không hề quan tâm đến ‘luật chơi’ trên thương trường. Chúng chỉ quan tâm đến lợi ích và bạo lực. Và một khi chúng đã nhắm đến một mục tiêu, rất ít kẻ có thể thoát được.”

“Quản Sự muốn nói… Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với Hắc Sa Bang?” thư đồng hỏi, giọng có chút lo lắng, bởi vì hắn biết sự tàn bạo của bang phái này.

“Có khả năng rất cao,” Trương Quản Sự đáp. “Nếu hắn ta có thể vượt qua được những thử thách đó, nếu hắn có thể đứng vững trước cả Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang, thì khi đó, giá trị của hắn sẽ không còn chỉ là một thương hội nhỏ bé nữa. Khi đó, chúng ta sẽ có những cân nhắc khác. Một người như vậy, có thể là một đối tác tiềm năng, hoặc cũng có thể là một mối đe dọa cần phải loại bỏ.”

Ông ta đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh Thành Thiên Phong rộng lớn dưới ánh chiều tà. Những mái ngói san sát, những con đường tấp nập, tất cả đều ẩn chứa những bí mật và những cuộc đấu đá không ngừng. “Thời cuộc đang thay đổi. Tình hình biên giới căng thẳng, nạn đói dịch bệnh hoành hành ở các vùng lân cận, và cả những lời đồn về ‘Linh khí mỏng manh’ cùng ‘thế lực tu hành’ đang dần trở nên rõ nét hơn. Thiên hạ đang loạn, và Thành Thiên Phong này cũng không thể đứng ngoài vòng xoáy đó.” Ông ta thở dài một tiếng. “Một con người như Lâm Dịch, trong thời điểm này, có thể là một mối họa, hoặc là một cơ hội lớn cho Thiên Phong Thương Hội chúng ta.”

Trương Quản Sự quay lại, ánh mắt nhìn thẳng vào thư đồng. “Hãy ghi nhớ. Thiên Phong Thương Hội không vội vàng. Chúng ta sẽ quan sát. Và chỉ khi nào thời cơ chín muồi, chúng ta mới ra tay.” Ông ta nhấn mạnh từng chữ, thể hiện sự quyết đoán và tầm nhìn xa của một nhà lãnh đạo thương hội lớn. Hắn biết, trong cuộc chơi này, kẻ nào vội vàng, kẻ đó sẽ ph���i trả giá.

***

Đêm đã buông xuống Thành Thiên Phong, mang theo một làn gió se lạnh, luồn lách qua từng con ngõ nhỏ, từng mái nhà, khiến không khí trở nên tĩnh mịch hơn. Trong văn phòng tạm thời của Thương hội Thiên Phong Linh Trà Bọc, ánh đèn dầu leo lét trên bàn làm việc của Lâm Dịch, tạo nên những bóng đổ chập chờn trên tường, như những linh hồn vô định đang nhảy múa. Mùi trà thơm dịu nhẹ vẫn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sản phẩm đã mang lại cho họ sự chú ý ngoài mong đợi, và cũng là khởi nguồn của những rắc rối đang dần kéo đến.

Lâm Dịch ngồi trước bàn, bản đồ Thành Thiên Phong trải rộng. Chiếc bản đồ được vẽ tay tỉ mỉ, với những nét mực đã mờ đi theo thời gian, đánh dấu các tuyến đường buôn bán, các khu chợ, các phủ đệ của quan lại, và cả những khu vực được cho là hoạt động của các bang phái giang hồ. Hắn khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mỗi tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của trái tim, ánh mắt sắc bén lướt qua từng chi tiết, như muốn khắc sâu chúng vào trong tâm tr��. Thân hình gầy gò của hắn, thường ngày có vẻ yếu ớt do thiếu ăn và lao động vất vả, giờ đây lại toát lên một vẻ kiên cường, trầm ổn, như một cây tùng bách đứng vững giữa phong ba bão táp. Khuôn mặt thanh tú nhưng trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, đang phân tích từng chi tiết nhỏ nhất.

Đối diện hắn, Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ đứng thẳng, vẻ mặt không giấu được sự lo lắng và căng thẳng. Họ vừa hoàn thành báo cáo về những gì đã thu thập được trong ngày, những tin tức mà họ biết chắc sẽ không làm Lâm Dịch vui vẻ. Cảm giác se lạnh của đêm Thành Thiên Phong không chỉ đến từ gió mà còn từ những tin tức vừa được truyền đạt, bao trùm lấy không gian nhỏ hẹp của văn phòng.

Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả và đôi mắt thông minh, giọng nói vẫn rõ ràng nhưng có chút căng thẳng, cho thấy nàng đang phải kiềm chế cảm xúc. “Lâm ca, có vẻ như chúng ta đã quá nổi bật. Sau buổi Giao Lưu Trà Hội, và đặc biệt là sau khi những kẻ bắt chước thất bại thảm hại, tin tức về chúng ta lan truyền nhanh hơn chúng ta nghĩ. Nhiều người bắt đầu hỏi về nguồn gốc trà, về cách chúng ta làm ra nó, về những bí quyết đằng sau thành công của chúng ta. Ngay cả những thương nhân lớn cũng bắt đầu để ý, không còn coi chúng ta là một thương hội nhỏ bé, vô danh nữa.” Nàng khẽ nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh. “Hôm nay, ta còn nghe được một vài lời thì thầm trong chợ, nói rằng Bàng Lão Gia đã cử người đi điều tra chúng ta rồi, và ông ta không còn vẻ khinh thường như trước.”

Vương Đại Trụ tiếp lời, giọng nói cục cằn hơn thường lệ, thể hiện sự khó chịu và một chút tức giận trước những ánh mắt dòm ngó. “Đúng vậy, lão đại. Ở Quán Trọ Lạc Nguyệt, ta nghe được rất nhiều chuyện. Không chỉ Bàng Lão Gia, mà cả Thiên Phong Thương Hội cũng đang quan tâm, nhưng với một thái độ khác, thận trọng hơn. Và… còn cả cái tên Hắc Sa Bang nữa.” Hắn hơi rùng mình khi nhắc đến cái tên này, cái tên mà ai cũng phải sợ hãi ở Thành Thiên Phong. “Bọn chúng nghe nói rất tàn bạo, chuyên làm những chuyện bẩn thỉu, không theo bất kỳ quy tắc nào. E rằng… chúng sẽ không để yên cho chúng ta đâu. Chúng nó chỉ nhìn thấy lợi nhuận, chứ không quan tâm đến ‘câu chuyện’ hay ‘trải nghiệm’ gì cả.”

Lâm Dịch lắng nghe một cách chăm chú, không cắt lời họ. Hắn biết rằng, những gì họ báo cáo đều nằm trong dự liệu của hắn, thậm chí còn diễn ra nhanh hơn hắn nghĩ. “Cây cao gió lớn.” Câu nói đó đã lặp đi lặp lại trong đầu hắn từ lâu. Sự thành công sẽ luôn đi kèm với sự chú ý, và sự chú ý sẽ kéo theo những ánh mắt thèm muốn, những mối hiểm nguy tiềm tàng.

Hắn ngước mắt lên, nhìn thẳng vào hai người họ, ánh mắt sắc bén ẩn chứa một ngọn lửa quyết tâm không gì có thể dập tắt. “Chuyện này là tất yếu. Chúng ta đã gây ra quá nhiều động tĩnh. Một sản phẩm độc đáo, một mô hình kinh doanh mới mẻ, trong một thị trường đang khát khao sự đổi mới như Thành Thiên Phong, chắc chắn sẽ tạo ra những cơn sóng lớn. Chúng ta không thể che giấu mãi được.”

“Nhưng đây cũng là cơ hội,” Lâm Dịch nói tiếp, giọng điệu trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn, như một lời khẳng định. “Giờ đây, chúng ta không còn là một thương hội nhỏ bé vô danh nữa. Chúng ta đã có được sự công nhận, và quan trọng hơn, chúng ta đã có được sự chú ý. Vấn đề là, làm sao để biến sự chú ý này thành lợi thế, chứ không phải là mối nguy hiểm. Chúng ta không thể trốn tránh, mà phải đối mặt.” Hắn gõ nhẹ ngón tay lên bản đồ, dừng lại ở khu vực Thành Thiên Phong, như đang vạch ra một kế hoạch chiến lược.

“Chúng ta phải chuẩn bị. Luôn luôn phải chuẩn bị cho những điều tồi tệ nhất.” Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, ánh mắt đầy tin tưởng. “Vân Nhi, nàng đã làm rất tốt việc củng cố chuỗi cung ứng. Giờ đây, ta cần nàng lập danh sách tất cả các nhà cung cấp nguyên liệu có thể có, càng nhiều càng tốt. Không chỉ trà, mà cả vật liệu đóng gói, nhân công, và thậm chí là những nguồn cung cấp phụ trợ khác. Chúng ta cần phải đa dạng hóa, và tìm cách tự chủ một phần nếu có thể. Điều này sẽ giúp chúng ta không bị bất kỳ thế lực nào khống chế về nguồn cung. Nàng phải tạo ra một mạng lưới cung ứng phức tạp đến mức không ai có thể cắt đứt nó một cách dễ dàng.”

“Vâng, Lâm ca,” Bạch Vân Nhi đáp lời, sự lo lắng trong mắt nàng dần được thay thế bằng sự quyết tâm. Nàng biết, những gì Lâm Dịch nói là hoàn toàn chính xác.

Lâm Dịch quay sang Vương Đại Trụ, vẻ mặt nghiêm nghị. “Đại Trụ, ngươi và Nhị Cẩu cần tiếp tục củng cố lực lượng bảo vệ của thương hội. Tuyển thêm người, huấn luyện họ cẩn thận. Không chỉ bảo vệ hàng hóa, mà còn là bảo vệ con người, bảo vệ chính chúng ta. Và quan trọng hơn, ta muốn ngươi tìm hiểu thêm về các thế lực ‘bóng tối’ trong Thành Thiên Phong, đặc biệt là Hắc Sa Bang.” Hắn nhấn mạnh cái tên cuối cùng, ánh mắt trở nên sắc lạnh. “Tìm hiểu về cách thức hoạt động của chúng, về những mối quan hệ của chúng, về những điểm yếu của chúng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Đại Trụ. Chúng ta không thể chiến đấu trong bóng tối nếu không biết kẻ địch là ai.”

“Hắc Sa Bang không chỉ là một bang phái giang hồ bình thường,” Lâm Dịch giải thích, giọng điệu trở nên nghiêm trọng hơn, như đang nói về một kẻ thù thực sự. “Chúng nó là những kẻ không có nguyên tắc, sẵn sàng dùng bạo lực để đạt được mục đích. Nếu chúng ta trở thành mục tiêu của chúng, mọi thứ sẽ trở nên rất khác so với một cuộc cạnh tranh thương nghiệp thông thường. Chúng ta không thể dùng tiền để giải quyết mọi chuyện với bọn chúng.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. “Thuộc hạ đã rõ, lão đại. Ta sẽ cử người đi điều tra cặn kẽ, thậm chí là trà trộn vào hang ổ của chúng nếu cần thiết.”

Lâm Dịch khẽ thở dài, đưa tay xoa xoa thái dương. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi đang vây lấy mình, nhưng không thể dừng lại. “Chúng ta đang sống trong một thời kỳ hỗn loạn.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm tĩnh mịch bao trùm, nhưng trong tâm trí hắn lại hiện lên hình ảnh một Đại Hạ vương triều đang trên đà suy thoái, với những cuộc chiến tranh, nạn đói, và dịch bệnh. “Năm 1600 Đại Hạ, nạn đói và dịch bệnh hoành hành, chính quyền mục nát. Một miếng bánh ngon như ‘Thiên Phong Linh Trà Bọc’ chắc chắn sẽ thu hút những con kền kền. Đây mới là khởi đầu của cuộc chiến thực sự.”

*Nội tâm của Lâm Dịch bắt đầu bộc lộ sâu sắc hơn.* Hắn biết rõ hơn ai hết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để sinh tồn, hắn phải luôn đi trước một bước, phải dự đoán được những bước đi của kẻ thù. Hắn không có bàn tay vàng, không có thiên phú tu luyện, thứ hắn có chỉ là khối óc và kinh nghiệm sống ở một thế giới khác. Hắn phải dùng trí tuệ để bù đắp cho sự yếu kém về sức mạnh cá nhân, phải biến mình thành một chiến lược gia, một người cầm quân thực thụ.

Hắn nhớ lại những lời hắn đã tự nhủ đêm qua: “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu.” Và để sinh tồn, hắn cần một hệ thống vững chắc, một mạng lưới thông tin rộng lớn, và một đội ngũ trung thành, có khả năng thực thi. Hắn không thể để những người đã tin tưởng hắn, những người đã theo hắn từ những ngày đầu khó khăn, phải chịu thiệt thòi.

“Những tin đồn về ‘Linh khí mỏng manh’ và ‘thế lực tu hành’ cũng bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều,” Lâm Dịch nói, giọng trầm ngâm, như đang suy tư về một thế giới khác, xa lạ. “Dù chúng ta không tham gia vào những chuyện đó, nhưng chúng ta cũng không thể phớt lờ. Bởi vì, khi loạn lạc xảy ra, những thế lực này sẽ là những người đầu tiên khuấy động mọi thứ, và chúng ta sẽ bị cuốn vào vòng xoáy đó, dù muốn hay không.”

Lâm Dịch khép lại bản đồ, cất vào trong ngăn kéo. Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra Thành Thiên Phong tĩnh mịch dưới ánh trăng, nơi những con sóng ngầm đang cuộn trào. “Ngày mai, sẽ là một ngày mới, với những trận chiến mới.” Hắn quay lại nhìn Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ, ánh mắt kiên định, như một vị tướng quân đang nhìn vào những binh lính trung thành của mình. “Chúng ta không chỉ bán trà. Chúng ta đang xây dựng một pháo đài. Một pháo đài mà những kẻ muốn xâm phạm sẽ phải trả giá đắt.”

Hắn đã sẵn sàng. Không phải với sức mạnh của một anh hùng, mà với sự tỉnh táo của một người từng trải, với mưu lược của một chiến lược gia, và với ý chí kiên cường của một kẻ sinh tồn. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nhủ, “và ta sẽ không ngần ngại sử dụng nó để bảo vệ những gì ta trân trọng. Cuộc chiến này, ta sẽ không thua.”

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free