Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 309: Bắt Chước Hời Hợt: Bài Học Đầu Tiên Cho Kẻ Phàm Phu

Ánh trăng đã lặn từ lâu, nhường chỗ cho những vệt hồng rực rỡ nơi chân trời phía Đông, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu ở Thành Thiên Phong. Dù màn đêm đã buông xuống với vô vàn suy tính và trăn trở, khi ánh bình minh đầu tiên len lỏi qua khe cửa sổ Quán Trọ Lạc Nguyệt, Lâm Dịch đã thức dậy. Hắn không hề ngạc nhiên trước sự mệt mỏi rã rời của cơ thể, nhưng tinh thần lại minh mẫn lạ thường. Những sơ đồ, ghi chú trên bàn vẫn còn nguyên vẹn, gợi nhắc về cuộc chiến thầm lặng mà hắn đã tiến hành trong bóng đêm. Mùi mực tàu thoang thoảng vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về những ý tưởng đã được thai nghén. Hắn gấp gọn "Cẩm Nang Kế Sách" lại, đặt nó cẩn thận vào ngăn kéo, tự nhủ rằng những nguyên lý cơ bản của nó vẫn luôn đúng, chỉ có cách áp dụng vào hoàn cảnh thực tế mới cần sự linh hoạt và sáng tạo vô tận.

Khi mặt trời lên cao hơn một chút, Lâm Dịch đã có mặt tại khu vực ăn sáng quen thuộc của Quán Trọ Lạc Nguyệt. Không khí buổi sáng nơi đây lúc nào cũng tấp nập, ồn ào. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười đùa của những thương nhân, khách lữ hành hối hả chuẩn bị cho một ngày làm việc mới, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng thoang thoảng từ những chén rượu sớm của vài vị khách hảo tửu, cùng mùi khói gỗ từ bếp lò lan tỏa khắp không gian, kích thích mọi giác quan. Lâm Dịch chọn một góc khuất ít người qua lại, nơi hắn có thể quan sát tổng thể mà không quá nổi bật. Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã đợi sẵn. Vương Đại Trụ vẫn với vẻ mặt chất phác quen thuộc, đôi mắt có chút mệt mỏi nhưng ánh lên sự trung thành tuyệt đối. Trần Nhị Cẩu thì nhanh nhảu, đôi mắt lanh lợi đảo quanh như thể muốn thu nạp mọi thông tin có thể. Bạch Vân Nhi, sau một đêm có lẽ cũng không mấy yên giấc, vẫn giữ được sự thanh thoát, đôi mắt thông minh của nàng đã sớm nhìn thấu vẻ trầm tư thoáng qua trên gương mặt Lâm Dịch.

"Lâm ca, trà nóng đây ạ," Bạch Vân Nhi nhẹ nhàng đặt chén trà thanh khiết xuống trước mặt hắn, hương thơm dịu nhẹ lập tức xua tan chút mệt mỏi còn vương lại. "Vân Nhi đã chuẩn bị ít bánh bao nhân thịt mà ca thích."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà nóng. Vị chát nhẹ, ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng, khiến tinh thần hắn trở nên sảng khoái hơn. "Mọi chuyện thế nào rồi?" Hắn hỏi, giọng điệu điềm tĩnh như thể chỉ đang hỏi về thời tiết.

Bạch Vân Nhi nhìn hắn, trong mắt nàng vẫn còn đôi chút lo lắng, nhưng đã được thay thế bằng sự trấn tĩnh sau khi trải qua nhiều biến cố. "Lâm ca, đúng như dự đoán của người." Nàng bắt đầu báo cáo, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. "Sau buổi Giao Lưu Trà Hội hôm trước, danh tiếng của 'Thiên Phong Linh Trà Bọc' đã lan xa. Nhưng cũng chính vì vậy mà... khắp chợ có đến mấy chỗ bán 'linh trà bọc' y hệt chúng ta." Nàng khẽ nhíu mày. "Họ cũng bày cả tranh vẽ, cũng cố gắng bắt chước cách quảng bá của chúng ta, dù có phần thô thiển hơn nhiều."

Trần Nhị Cẩu, không kìm được sự bức xúc, vội vàng bổ sung, giọng nói hơi to khiến vài vị khách xung quanh phải ngoái nhìn. "Đúng đấy Đại ca! Bọn họ còn dùng mấy chiêu trò rẻ tiền để dụ khách. Mấy cái 'tranh vẽ' của họ nhìn như trẻ con vẽ bậy, còn cái 'trà bọc' thì... ôi thôi, con ngửi thấy mùi ẩm mốc đã muốn chạy rồi!" Hắn làm mặt nhăn nhó, khiến Vương Đại Trụ bên cạnh phải nhịn cười. "Nhưng mà, ban đầu cũng có kha khá người tò mò ghé qua đấy ạ."

Vương Đại Trụ gật đầu xác nhận. "Có vài lão bá, lão thẩm ham của rẻ, thấy giống giống là mua liền. Nhưng sau đó thì..." Hắn lắc đầu, vẻ mặt tỏ rõ sự khinh thường.

Lâm Dịch vẫn lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng nhấp chén trà, ánh mắt không biểu lộ cảm xúc rõ ràng. Trong thâm tâm, hắn đã lường trước được điều này. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn từng nghĩ, nhưng cũng đồng thời nhận ra rằng, trong một thế giới thiếu thốn những khái niệm về bản quyền, về sở hữu trí tuệ, thì "tri thức" cũng dễ bị sao chép một cách hời hợt. Điều quan trọng không phải là có ai đó bắt chước, mà là họ bắt chước được đến đâu, và liệu họ có hiểu được cốt lõi của vấn đề hay không. "Cái vỏ bên ngoài thì dễ, nhưng cái hồn bên trong mới là thứ khó nắm bắt," hắn tự nhủ. Hắn biết, đây là bài kiểm tra đầu tiên cho thương hiệu của mình, cũng là cơ hội để khẳng định giá trị thực sự của "Thiên Phong Linh Trà Bọc".

Hắn đặt chén trà xuống, khẽ thở dài một hơi, nhưng đó không phải là tiếng thở dài của sự nản lòng, mà là của một người đang sẵn sàng đối mặt với thử thách. "Được rồi," hắn nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự quyết đoán. "Ăn xong chúng ta sẽ đi một vòng. Ta muốn tự mình xem xét tình hình."

Bạch Vân Nhi gật đầu, nàng hiểu ý Lâm Dịch. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng lập tức gật gù, sẵn sàng làm theo mọi mệnh lệnh của hắn. Đối với họ, Lâm Dịch không chỉ là người lãnh đạo, mà còn là người đã mang đến cho họ một con đường, một niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn. Hắn chưa bao giờ thất bại trong việc giải quyết khó khăn, và lần này cũng sẽ không ngoại lệ. Bầu không khí trong góc quán nhỏ bỗng trở nên căng thẳng hơn một chút, nhưng cũng tràn đầy sự mong đợi. Họ biết, một chiến lược mới sắp được Lâm Dịch vạch ra.

***

Chợ Linh Dược vào giữa trưa là một bức tranh sống động của Thành Thiên Phong, nơi mọi giác quan đều bị kích thích đến cực độ. Nắng gắt đổ xuống những mái che tạm bợ, phản chiếu lấp lánh trên đủ loại hàng hóa bày biện. Âm thanh huyên náo của tiếng rao hàng, tiếng mặc cả oang oang, tiếng bước chân vội vã của người mua kẻ bán, tiếng cười nói xôn xao hòa trộn vào nhau thành một thứ tạp âm đặc trưng của chốn phồn hoa đô thị. Mùi hương cũng là một bản giao hưởng hỗn độn: mùi hăng nồng của các loại thảo dược khô, mùi thơm dịu của hoa quả tươi, mùi gia vị cay nồng từ những quán ăn vặt, và đôi khi là mùi hơi người, mồ hôi trộn lẫn. Bầu không khí năng động, thơm ngát, nhưng cũng tiềm ẩn sự cạnh tranh khốc liệt.

Lâm Dịch dẫn Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu xuyên qua đám đông. Hắn không vội vã, đôi mắt sắc bén lướt qua từng quầy hàng, từng gương mặt. Không mất quá nhiều thời gian để họ tìm thấy những "đối thủ" mới nổi. Quả thật, ở một vài góc chợ, những quầy hàng nhỏ được dựng lên một cách tạm bợ, với những tấm bảng gỗ vẽ nguệch ngoạc, cố gắng mô phỏng lại hình ảnh của "Thiên Phong Linh Trà Bọc". Những tranh vẽ mô tả quy trình pha chế, những câu chuyện về "linh khí trời đất" được viết bằng nét chữ xiêu vẹo, đầy lỗi chính tả.

"Lâm ca, nhìn kìa!" Trần Nhị Cẩu khẽ kêu lên, chỉ vào một quầy hàng gần đó. "Họ cũng có 'trà bọc' kìa! Còn bày ra mấy cái hộp gỗ xấu xí y hệt chúng ta nữa!"

Lâm Dịch khẽ nhếch mép. Những chiếc hộp gỗ kia, nhìn qua đã thấy sự cẩu thả, không tinh xảo như những sản phẩm của hắn. Màu sắc mờ nhạt, hoa văn in ấn lệch lạc, thậm chí có chỗ còn lem luốc. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn th��m nghĩ. "Nhưng cũng không có chỗ cho những kẻ lười biếng, chỉ biết bắt chước hời hợt."

Hắn dừng lại cách quầy hàng đó một khoảng, đủ gần để quan sát nhưng không quá lộ liễu. Một tiểu thương với vẻ mặt gian xảo, bộ quần áo dính đầy bụi bẩn đang ra sức mời chào khách. Hắn ta cầm một gói "trà bọc" lên, khoa chân múa tay nói về "công dụng thần kỳ", về "linh khí hội tụ", nhưng giọng điệu lại vô cùng thiếu tự tin, như thể chính hắn ta cũng không tin vào những gì mình đang nói.

Ban đầu, quả thực có vài khách tò mò, đặc biệt là những người chưa từng có cơ hội thưởng thức "Thiên Phong Linh Trà Bọc" chính hiệu. Một lão bá râu tóc bạc phơ, bị thu hút bởi cái tên "linh trà bọc" và mức giá rẻ hơn hẳn, tiến lại gần. "Trà này... có thật là linh trà không?" ông ta hỏi, giọng đầy nghi hoặc.

"Đương nhiên rồi lão bá!" Tiểu thương nọ vội vàng đáp lời, bộ mặt nở nụ cười giả lả. "Đây là trà thượng hạng, được hái từ đỉnh núi cao, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt. Uống vào đảm bảo tinh thần sảng khoái, bệnh tật tiêu tan!" Hắn ta ba hoa chích chòe, rồi nhanh chóng pha một chén trà mời lão bá dùng thử.

Lão bá cầm chén trà lên, đưa lên mũi ngửi. Một mùi ngai ngái, hơi mốc nhẹ xộc vào mũi, khiến ông ta khẽ nhíu mày. Tuy nhiên, vì tò mò, ông ta vẫn nhấp thử một ngụm. Vị trà chát xé lưỡi, đắng ngắt ở đầu lưỡi, sau đó là một hậu vị khó chịu. Lão bá lập tức nhổ ngụm trà ra, vẻ mặt thất vọng lộ rõ.

"Ôi chao! Trà gì mà dở tệ! Mùi vị sao kém xa trà bọc của Lạc Nguyệt Thương Hội vậy?" Lão bá lẩm bẩm, đoạn lắc đầu nguầy nguậy rồi bỏ đi, không quên lườm nguýt tiểu thương một cái. "Đúng là tiền nào của nấy!"

Tiểu thương kia mặt tái mét, nhưng cũng không dám nói gì. Cảnh tượng tương tự diễn ra ở một vài quầy hàng khác mà Lâm Dịch và nhóm của hắn đi qua. Một phu nhân giàu có, ăn mặc sang trọng, cũng bị lừa mua một gói "linh trà bọc" rẻ tiền. Sau khi về nhà pha thử, nàng lập tức quay lại quầy hàng, lớn tiếng than phiền về chất lượng kém cỏi, thậm chí còn dọa sẽ báo quan.

"Hừm, đúng là không có mắt nhìn!" Vương Đại Trụ lẩm bẩm, vẻ mặt đầy khinh bỉ. "Cái thứ trà đó mà cũng dám gọi là linh trà sao?"

Trần Nhị Cẩu cười hì hì. "Đại ca đã nói rồi, cái gì làm qua loa thì không bao giờ bền được. Trà của chúng ta mới là thật sự tốt!"

Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Hắn quan sát kỹ lưỡng từ xa, không chỉ chú ý đến phản ứng của khách hàng mà còn cả cách các tiểu thương sao chép thất bại. Hắn nhận thấy rằng, những kẻ bắt chước này không chỉ thiếu nguyên liệu chất lượng, mà còn thiếu cả sự tinh tế trong cách pha chế, đóng gói, và quan trọng hơn cả là thiếu "câu chuyện" đằng sau sản phẩm. Họ chỉ cố gắng sao chép hình thức mà không hiểu được giá trị cốt lõi.

Đúng lúc đó, ánh mắt Lâm Dịch chợt dừng lại ở một góc khuất của con phố. Từ xa, một bóng người mập mạp, mặc trang phục lụa sang trọng, đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén đang quan sát mọi thứ. Đó chính là Bàng Lão Gia. Hắn ta không trực tiếp đến gần các quầy hàng trà, mà chỉ đứng từ xa, ánh mắt lướt qua những cảnh tượng hỗn loạn, thất vọng của khách hàng. Trên gương mặt tròn trịa của Bàng Lão Gia, ban đầu là vẻ suy tư, sau đó là một cái nhếch mép khó hiểu. Có vẻ như hắn ta cũng đã nhận ra điều gì đó. Hắn không nói gì, chỉ khẽ phẩy tay ra hiệu cho một tên tùy tùng đang đứng cạnh, rồi quay lưng bước đi, hòa vào đám đông, để lại một dấu hỏi lớn trong tâm trí Lâm Dịch.

Lâm Dịch biết, Bàng Lão Gia không phải là một kẻ dễ dàng bị đánh lừa. Hắn ta đã nhìn thấy sự khác biệt, đã nhận ra rằng mô hình của "Thiên Phong Linh Trà Bọc" không dễ sao chép chỉ bằng cách nhìn bề ngoài. Điều này đồng nghĩa với việc, đối thủ của hắn sẽ không còn dừng lại ở những chiêu trò bắt chước hời hợt, mà sẽ chuyển sang một chiến lược đối đầu phức tạp và sâu sắc hơn. Cuộc chiến thương trường, chỉ mới bắt đầu.

Hắn khẽ siết chặt tay. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Và để sinh tồn trong một thế giới đầy rẫy những kẻ muốn lợi dụng và đạp đổ, hắn phải luôn đi trước một bước, phải luôn giữ vững giá trị cốt lõi của mình.

***

Khi ánh chiều dần buông xuống, nhuộm vàng cả Thành Thiên Phong, không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo chút gió nhẹ xua đi cái nóng bức của ban trưa. Sau khi quan sát đủ, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu trở về văn phòng tạm thời của thương hội. Căn phòng, dù không quá rộng rãi, nhưng được bài trí ngăn nắp, sạch sẽ, mang lại cảm giác yên bình, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào, hỗn loạn của chợ búa. Mùi hương trà thanh khiết đặc trưng của "Thiên Phong Linh Trà Bọc" phảng phất trong không khí, như một lời khẳng định về chất lượng và sự khác biệt.

Lâm Dịch ngồi vào ghế, đặt cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" lên bàn. Cuốn sách cũ kỹ, ố vàng, nhưng chứa đựng những triết lý kinh doanh đã vượt thời gian. Hắn lật mở một trang, ngón tay nhẹ nhàng lướ qua những dòng chữ cổ, nhưng trong đầu hắn, những khái niệm hiện đại vẫn đang xoay vần.

"Các ngươi đã thấy rồi đó," Lâm Dịch mở lời, ánh mắt sắc bén lướt qua từng người. "Những gì chúng ta chứng kiến hôm nay, chính là bài học đầu tiên cho những kẻ phàm phu chỉ biết nhìn cái vỏ bên ngoài mà không hiểu được cái hồn bên trong."

Bạch Vân Nhi gật đầu đồng tình, nàng chăm chú lắng nghe, hiểu rằng đây là một buổi phân tích chiến lược quan trọng. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng ngồi thẳng lưng, dù có thể không hiểu hết những khái niệm sâu xa, nhưng họ biết Lâm Dịch luôn có lý lẽ của mình.

"Họ bắt chước hình thức, bắt chước cái tên, thậm chí là cách chúng ta bày trí. Nhưng họ quên mất điều cốt lõi nhất," Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. Hắn khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn. "Trà của chúng ta không chỉ là lá trà, nó là một câu chuyện. Nó là chất lượng được kiểm định nghiêm ngặt từ khâu chọn lựa nguyên liệu. Nó là trải nghiệm độc đáo từ cách pha chế đến hương vị tinh tế. Và quan trọng nhất, nó là sự tin tưởng mà chúng ta đã xây dựng bằng cả cái tâm của mình."

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí mọi người. "Những kẻ bắt chước kia, họ dùng trà kém chất lượng, pha chế cẩu thả. Họ không có một chuỗi cung ứng ổn định để đảm bảo nguyên liệu tốt nhất. Họ không có quy trình kiểm soát chất lượng. Họ không có một 'câu chuyện' nào để kể ngoài việc sao chép của chúng ta. Và họ càng không có sự chân thành để tạo dựng niềm tin nơi khách hàng."

Bạch Vân Nhi khẽ đặt tay lên cuốn sổ ghi chép. "Vậy là, chất lượng sản phẩm và 'câu chuyện' thương hiệu là hai yếu tố quan trọng nhất, thưa Lâm ca?"

"Chính xác," Lâm Dịch khẳng định. "Chất lượng là nền tảng, là yếu tố sống còn. Còn 'câu chuyện' là linh hồn, là thứ tạo nên sự khác biệt, là thứ khiến khách hàng nhớ đến chúng ta, tin tưởng chúng ta, và yêu mến sản phẩm của chúng ta. Một câu chuyện có thể là về nguồn gốc của trà, về công sức của những người nông dân, về lợi ích sức khỏe mà nó mang lại, hay đơn giản là cảm giác thư thái, an yên khi thưởng thức." Hắn phác thảo một sơ đồ đơn giản trên một tờ giấy trắng, vẽ những mũi tên chỉ dẫn từ "Chất lượng" đến "Câu chuyện", và từ đó đến "Niềm tin khách hàng". "Những kẻ bắt chước, họ chỉ thấy cái ngọn, chứ không ��ào được cái gốc."

"Vậy thì, chúng ta không cần lo lắng về bọn họ nữa sao, Lâm ca?" Trần Nhị Cẩu hỏi, vẻ mặt có chút ngây ngô.

Lâm Dịch lắc đầu. "Không phải không lo lắng, mà là không cần quá bận tâm đến những đối thủ ở cấp độ này. Họ sẽ tự đào thải thôi. Tuy nhiên, điều này cũng cho thấy rằng chúng ta đang đi đúng hướng, và sản phẩm của chúng ta có sức hút lớn. Đó cũng là lý do Bàng Lão Gia đã bắt đầu chú ý kỹ hơn." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng cần tiếp tục củng cố chuỗi cung ứng của chúng ta. Tìm kiếm thêm các nguồn cung cấp trà chất lượng cao, thiết lập mối quan hệ bền vững, thậm chí là xem xét việc tự chủ một phần nguyên liệu nếu có thể. Đa dạng hóa nguồn cung là cực kỳ quan trọng để không bị phụ thuộc vào bất kỳ ai, đặc biệt là khi các thế lực khác có thể sẽ tìm cách gây khó dễ cho chúng ta." Hắn nhớ lại lời độc thoại của mình đêm qua về việc nguồn cung có thể bị chặn.

"Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu," hắn quay sang hai người. "Hai người tiếp tục giám sát chặt chẽ quy trình s���n xuất, đảm bảo chất lượng từng gói trà. Và đặc biệt là, tiếp tục truyền tải 'câu chuyện' của chúng ta đến mọi người. Để họ không chỉ mua trà, mà còn mua cả một phần văn hóa, một phần trải nghiệm."

Lâm Dịch biết rằng, những gì hắn đang xây dựng không chỉ là một thương hội, mà là một hệ thống. Một hệ thống có khả năng tự vận hành, tự bảo vệ, và tự phát triển. "Nhu cầu tăng cường tuyển dụng và đào tạo nhân sự là cần thiết, nhưng phải đi đôi với việc xây dựng văn hóa doanh nghiệp, để mỗi người đều hiểu được giá trị cốt lõi mà chúng ta đang theo đuổi." Hắn nhấc chiếc bút lông lên, ghi thêm vài dòng vào sơ đồ mới. "Chúng ta không chỉ bán trà, chúng ta bán niềm tin, bán trải nghiệm, bán một lối sống."

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng đã bắt đầu xuất hiện trên bầu trời đêm, huyền ảo và tĩnh lặng. Tin tức về tình hình biên giới vẫn căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận vẫn âm ỉ, như những ngọn lửa leo lét báo hiệu một hiểm họa lớn hơn. Thẩm Đại Nhân vẫn đang có những đ��ng thái chính trị lớn hơn, và các cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ ở Thành Thiên Phong cũng trở nên dữ dội hơn. Những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn, như những đám mây đen báo hiệu giông bão.

Lâm Dịch khẽ thở dài. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng gió đêm. "Để sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ hơn, phải thông minh hơn, và phải đoàn kết hơn." Cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở thương trường. Hắn biết, Bàng Lão Gia sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Hắc Sa Bang cũng sẽ sớm có động thái. Và những thách thức lớn hơn, liên quan đến cả số phận của Đại Hạ vương triều, cũng đang dần hiện hữu.

Nhưng trong ánh mắt hắn, không có sự sợ hãi, mà là ngọn lửa của sự quyết tâm. Hắn sẽ dùng trí tuệ và sự đoàn kết để đối phó với mọi thách thức. Hắn sẽ dùng những vũ khí của một người hiện đại để dựng lên một bức tường thành vững chắc, không chỉ bảo vệ thương hội, mà còn là những người đã tin tưởng và đi theo hắn. "Ngày mai, sẽ là một ngày mới, với những trận chiến mới," hắn tự nhủ, "và ta đã sẵn sàng."

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free