Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 308: Cơn Sốt Trà: Áp Lực Mở Rộng và Những Thử Thách Đầu Tiên

Đêm trôi qua, mang theo dư âm của buổi "Giao Lưu Trà Hội Thiên Phong" rực rỡ, nhưng đối với Lâm Dịch và đội ngũ cốt cán của hắn, đó không phải là khúc khải hoàn để ngủ quên trên chiến thắng. Ngược lại, nó chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến mới, cam go hơn gấp bội.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ bằng giấy dầu, phủ một lớp vàng nhạt lên căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt. Căn phòng, vốn chỉ là nơi nghỉ ngơi đơn thuần, giờ đây đã bi��n thành một tổng hành dinh tạm bợ, với những chồng sổ sách, ghi chép và bản vẽ quy trình sản xuất được đặt la liệt trên chiếc bàn gỗ lớn, phản ánh khối lượng công việc khổng lồ đang đổ dồn lên vai thương hội. Tiếng trò chuyện ồn ào từ bên ngoài hành lang, tiếng bát đĩa va chạm loảng xoảng từ bếp, cùng với tiếng cười nói rộn ràng của những thương nhân và lữ khách đã thức dậy sớm, tạo nên một bầu không khí sôi động, náo nhiệt, nhưng bên trong căn phòng này, sự căng thẳng lại hiện rõ trên từng khuôn mặt.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ vẫn điềm tĩnh như thường lệ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại ẩn chứa một tia mệt mỏi khó nhận thấy. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, tiếng lạch cạch đều đặn như nhịp đập của một cỗ máy đang vận hành hết công suất. Mùi trà thơm dịu vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một hương vị đặc trưng của công việc và những toan tính.

Bạch Vân Nhi bước vào, đôi mắt thông minh của nàng hơi thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng tinh thần vẫn vô cùng tỉnh táo và nhiệt huyết. Vóc dáng thon thả của nàng di chuyển thanh thoát, áo quần chỉnh tề, nhưng nét mệt mỏi vẫn không thể che giấu hoàn toàn. Nàng đặt một chồng sổ sách mới toanh lên bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ, đủ để thu hút sự chú ý. "Chủ nhân," giọng nàng hơi khàn, nhưng vẫn rõ ràng và dứt khoát, "lượng khách và đơn hàng tăng vọt sau buổi Trà Hội. Chúng ta không thể đáp ứng nổi." Nàng thở dài một hơi, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. "Cả nhân công và nguyên liệu đều thiếu hụt trầm trọng, có nguy cơ ảnh hưởng đến uy tín nếu cứ tiếp tục thế này." Nàng không giấu được vẻ háo hức ban đầu, nhưng giờ đây, áp lực đã thay thế niềm vui. "Doanh thu hôm nay đã vượt xa dự kiến, nhưng đồng thời, số lượng đơn đặt hàng cho những buổi tiệc sắp tới của các phu nhân quý tộc đã lên đến mức chúng ta chưa từng nghĩ tới. Các tiểu thương cũng liên tục hỏi về khả năng hợp tác." Nàng giơ cao một vài bản hợp đồng đề xuất mới, ánh mắt vừa mừng vừa lo.

Lâm Dịch khẽ nhướng mày, ra hiệu cho nàng tiếp tục. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của những vấn đề phát sinh khi quy mô công việc bỗng chốc tăng lên gấp bội. Nàng tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự bất lực nhẹ nhàng. "Chúng ta đã vét sạch nguồn trà Shan Tuyết ở các vùng lân cận, nhưng vẫn không đủ. Các xưởng chế biến cũng hoạt động hết công suất, nhưng nhân công thì lại không kịp đào tạo, dẫn đến chất lượng đôi khi không đồng đều." Nàng nói đến đây, nét mặt càng thêm u ám. "Thêm vào đó, việc tuyển dụng người mới cũng không hề dễ dàng. Những người có kinh nghiệm thì lại kén chọn, còn những người chấp nhận làm thì lại quá non tay, cần rất nhiều thời gian để hướng dẫn."

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, cũng gật đầu đồng tình. Anh ta vừa từ xưởng sản xuất trở về, trên người vẫn còn vương vấn mùi khói than và mồ hôi. Vẻ mặt anh ta lộ rõ sự mệt mỏi, nhưng đôi mắt vẫn đầy kiên nghị. "Đúng vậy, anh Dịch." Giọng anh ta hơi khàn, có chút gắt gỏng thường thấy, nhưng đầy sự lo lắng. "Xưởng sản xuất hoạt động hết công su���t nhưng vẫn không kịp. Mấy tiểu nhị mới tuyển cũng chưa quen việc, đôi khi còn gây ra sai sót nhỏ. Cứ đà này, mọi người sẽ kiệt sức mất." Anh ta đưa tay gãi gãi mái tóc rối bù. "Tối qua, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ phải thức trắng để hướng dẫn đám mới, nhưng có vẻ không ăn thua. Lượng trà bọc ra lò chỉ bằng một nửa so với nhu cầu, chưa kể đến việc kiểm tra chất lượng nữa."

Lâm Dịch nghe xong, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. Hắn chỉ khẽ gõ nhẹ ngón tay lên bàn, tiếng lạch cạch vang lên đều đặn trong không gian. Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, rồi lại nhìn Vương Đại Trụ, ánh mắt sắc bén như chim ưng, quét qua từng chi tiết trên khuôn mặt họ, đọc được cả sự mệt mỏi, lo lắng lẫn quyết tâm. Hắn biết, đây là một thử thách lớn, nhưng cũng là cơ hội để thương hội của hắn trưởng thành.

"Ta hiểu," giọng Lâm Dịch trầm lắng, không quá vui mừng hay tự mãn, nhưng cũng không hề nao núng. "Đây là cái giá của thành công, và cũng là thử thách chúng ta phải vượt qua." Hắn nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát nhẹ nhàng lướt qua đ��u lưỡi, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo cần thiết. "Hãy nói rõ từng vấn đề một." Hắn đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát. "Vân Nhi, hãy bắt đầu với vấn đề nhân sự và nguồn cung. Chúng ta đang thiếu bao nhiêu người? Chất lượng nguyên liệu đang bị ảnh hưởng như thế nào? Và những đối tác cung ứng hiện tại của chúng ta có thể mở rộng đến mức nào?"

Bạch Vân Nhi chăm chú lắng nghe, cây bút lông trong tay nàng nhanh chóng ghi chép. Nàng hiểu rằng, đây là lúc phải biến thành công nhất thời thành lợi thế lâu dài, và mọi chi tiết đều quan trọng. "Về nhân sự," nàng bắt đầu, "chúng ta cần ít nhất gấp đôi số lượng hiện tại để vận hành trơn tru cả khâu chế biến lẫn vận chuyển, phân phối. Đặc biệt là những người có kinh nghiệm trong việc sao trà, ủ trà, và đóng gói, vốn đòi hỏi sự tỉ mỉ. Những tiểu nhị mới thì còn quá non nớt, cần ít nhất một tháng đào tạo cơ bản mới có thể đảm bảo chất lượng." Nàng lật một trang sổ, chỉ vào một vài con số. "Về nguyên liệu, chúng ta đang phụ thuộc quá nhi���u vào các vườn trà Shan Tuyết ở vùng Tây Sơn. Lão Trương, đối tác chính của chúng ta, báo rằng sản lượng vụ này không cao, và ông ấy cũng đang gặp khó khăn trong việc thu mua thêm từ các tiểu thương khác. Giá cả cũng bắt đầu bị đẩy lên cao."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lóe lên một tia suy tư. "Giá cả bị đẩy lên cao... Vậy là đã có kẻ ngửi thấy mùi rồi." Hắn thầm nghĩ, Bàng Lão Gia chắc chắn không thể ngồi yên trước sự thành công rực rỡ của thương hội hắn. "Về nguyên liệu, Vân Nhi, hãy lập tức liên hệ với tất cả các đối tác cung ứng tiềm năng mà chúng ta đã từng thăm dò. Mở rộng phạm vi tìm kiếm ra các vùng xa hơn, thậm chí chấp nhận giá cao hơn một chút nếu chất lượng đảm bảo. Đồng thời, hãy cử người đi khảo sát các vườn trà mới, tìm cách thiết lập mối quan hệ trực tiếp với những người nông dân trồng trà. Chúng ta cần đa dạng hóa nguồn cung, không thể để bị phụ thuộc vào một vài mối."

Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, về sản xuất và vận chuyển. Những sai sót của nhân viên mới là gì? Chúng ta có thể tối ưu hóa quy trình như thế nào để giảm thiểu lỗi và tăng sản lượng?" Lâm Dịch hiểu rằng, trong giai đoạn tăng trưởng nóng này, việc duy trì chất lượng là tối quan trọng. Một sai sót nhỏ cũng có thể làm sụp đổ uy tín vừa được xây dựng.

Vương Đại Trụ trầm ngâm một lát, rồi đáp. "Anh Dịch, mấy đứa nhỏ mới tuyển thì đứa thì lỡ tay làm đổ trà khi rang, đứa thì đóng gói không chặt, trà bị bay mùi. Có đứa còn nhầm lẫn giữa các loại trà, may mà chúng ta phát hiện kịp thời." Anh ta lắc đầu. "Về quy trình, chúng ta đã cố gắng hết sức rồi. Xưởng thì nhỏ, công cụ thì hạn chế. Muốn tăng sản lượng thì chỉ có cách tăng thêm người và mở rộng xưởng thôi." Anh ta nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy hy vọng.

Lâm Dịch gật đầu. "Đại Trụ, hãy lập tức sắp xếp lại quy trình đào tạo. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ sẽ hỗ trợ ngươi. Chia nhỏ công việc, mỗi người chỉ tập trung vào một công đoạn nhỏ nhất có thể, để họ nhanh chóng quen tay. Đồng thời, hãy thiết lập một hệ thống kiểm tra chất lượng chặt chẽ ở từng công đoạn, không để bất kỳ sản phẩm lỗi nào lọt ra ngoài. Về việc mở rộng xưởng, ta sẽ đích thân xem xét sau. Trước mắt, chúng ta phải tận dụng tối đa những gì đang có."

Hắn nhấp thêm một ngụm trà, ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần gay gắt hơn. "Chúng ta cần một kế hoạch rõ ràng để đối phó với những thử thách này. Vân Nhi, hãy phác thảo một kế hoạch tuyển dụng chi tiết, bao gồm cả việc thu hút những người có kinh nghiệm và cách thức đào tạo những người mới. Chúng ta cần tìm kiếm những người không chỉ có sức lực mà còn có đầu óc, để phụ giúp quản lý. Số lượng đặt hàng sẽ tăng vọt, chúng ta không thể để đứt hàng." Lâm Dịch biết, việc thiếu hụt nhân sự và nguồn cung không chỉ là vấn đề nội bộ. Đằng sau đó, chắc chắn có bóng dáng của những thế lực đang muốn gây khó dễ cho hắn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Thành công của chúng ta chính là miếng mồi ngon trong mắt kẻ khác." Hắn thầm nghĩ. "Cá đã cắn câu rồi, giờ là lúc chúng ta phải chuẩn bị để giật cần, và đối phó với những cú giật ngược của nó."

***

Thời gian trôi đi không ngừng nghỉ, mang theo sức nóng và áp lực ngày càng lớn lên thương hội. Giữa buổi sáng, tại Tiệm Rèn Huyền Thiết – nơi một phần đã được tạm thời cải tạo thành xưởng sản xuất trà – không khí nóng bức và oi ả đến ngột ngạt. Mùi kim loại nóng hòa lẫn với mùi trà rang thơm lừng, tạo nên một hỗn hợp lạ lùng nhưng quen thuộc. Tiếng búa đập loảng xoảng từ khu vực rèn sắt vang vọng, hòa cùng tiếng người nói chuyện, tiếng cọ rửa, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của lao động. Mồ hôi thấm đẫm trên trán những người thợ, những tiểu nhị, và cả Vương Đại Trụ, người đang lấm lem khói bụi, miệt mài giám sát khu vực sản xuất trà.

Anh ta đi đi lại lại giữa những chiếc chảo rang lớn, đôi mắt sắc sảo không ngừng quan sát từng động tác của những người mới được tuyển vội vàng. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem nhưng đôi mắt sáng ngời, đang hăng hái hướng dẫn một nhóm tiểu nhị cách sao trà. "Nhanh tay lên một chút, nhưng phải đều! Không được để cháy đâu đấy, lãng phí lắm!" Hắn nói, tay vẫn thoăn thoắt đảo trà trong chảo. Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm túc thường thấy, đứng ở một góc, ánh mắt đầy cảnh giác theo dõi khu vực đóng gói, đảm bảo không có sai sót nào xảy ra. Anh ta không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của anh ta mang lại một cảm giác an tâm nhất định cho mọi người.

Một tiếng "rầm" nhỏ vang lên, kèm theo tiếng kêu hoảng hốt. Một tiểu nhị mới, gương mặt còn non nớt và tái mét vì sợ hãi, lỡ tay làm đổ một mẻ trà nhỏ đã rang xong xuống đất. Mùi thơm của trà lập tức lan tỏa, nhưng cùng với đó là sự tiếc nuối hiện rõ trên khuôn mặt của những người chứng kiến. Mấy cân trà quý giá, sau bao công sức chế biến, giờ đã không còn dùng được.

Vương Đại Trụ lập tức quay lại, ánh mắt hơi gắt. "Làm gì đó hả?" Anh ta quát khẽ, nhưng khi thấy gương mặt sợ hãi của tiểu nhị, giọng nói liền dịu đi. "Không sao, lần sau chú ý hơn là được. Cẩn thận một chút!" Anh ta cúi xuống, tự tay dọn dẹp mớ trà đổ, rồi quay sang Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ. "Nhị Cẩu, Lý Hổ, hướng dẫn cẩn thận cho họ, để ý từng chút một! Đừng để chuyện này tái diễn. Trà của chúng ta quý giá, không thể lãng phí dù chỉ một hạt." Anh ta nói, giọng chứa đầy sự thông cảm và trách nhiệm.

Đúng lúc đó, Bạch Vân Nhi vội vã chạy đến, mái tóc hơi rối, trên tay cầm một phong thư đã được mở niêm phong. Nàng bước đi nhanh đến mức gần như chạy, ánh mắt lộ rõ vẻ căng thẳng và lo lắng. "Đại Trụ, có tin xấu!" Giọng nàng hớt hải, vang lên giữa tiếng ồn ào của xưởng. "Lão Trương ở vùng Tây Sơn báo rằng lô trà Shan Tuyết của chúng ta bị thiếu hụt nghiêm trọng. Ông ấy không thể cung cấp đủ theo hợp đồng. Có vẻ như có kẻ đã thu mua hết nguyên liệu từ trước với giá cao hơn..." Nàng thở dốc, đưa phong thư cho Vương Đại Trụ.

Vương Đại Trụ nhíu mày, cầm lấy phong thư đọc qua. Sắc mặt anh ta lập tức trở nên khó coi. Đây chính là lô trà quan trọng nhất, đảm bảo nguồn cung cho các đơn hàng lớn của thương hội.

Ngay lúc đó, Lâm Dịch xuất hiện ở cửa xưởng. Hắn đã đi một vòng kiểm tra các công đoạn khác, và giờ đây, ánh mắt sắc bén của hắn quét qua toàn bộ cảnh tượng. Hắn lập tức nhận ra sự bất thường. "Chuyện gì vậy, Vân Nhi? Vấn đề nguồn cung sao?" Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán.

Bạch Vân Nhi lập tức quay sang Lâm Dịch, vội vàng báo cáo lại tình hình. "Chủ nhân, Lão Trương báo rằng một thương nhân lạ mặt đã đến Tây Sơn, đưa ra giá cao gấp rưỡi so với giá thị trường, thu mua gần như toàn bộ sản lượng trà Shan Tuyết của các vườn nhỏ. Ông ấy không thể cạnh tranh nổi." Nàng lo lắng nhìn Lâm Dịch, cảm thấy áp lực đè nặng. Đây rõ ràng là một đòn đánh vào huyết mạch của thương hội, nhắm thẳng vào nguồn cung nguyên liệu.

Lâm Dịch nghe xong, ánh mắt hơi nheo lại. Hắn đã lường trước điều này, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh và trực tiếp như vậy. "Bàng Lão Gia đã ra tay rồi sao?" Hắn thầm nghĩ. "Hay là có một thế lực khác?" Hắn không biểu lộ sự tức giận, chỉ có sự điềm tĩnh đến đáng sợ. "Vân Nhi, lập tức liên hệ với tất cả các nhà cung cấp khác mà chúng ta đã từng thăm dò. Tìm bất kỳ loại trà nào có chất lượng tương đương Shan Tuyết, dù giá có cao hơn một chút cũng được. Ưu tiên hàng đầu là đảm bảo không đứt hàng. Đồng thời, cử người đi sâu vào vùng Tây Sơn, tìm hiểu rõ ràng về thương nhân lạ mặt đó. Ta muốn biết hắn là ai, và hắn đứng sau ai."

Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, chuyện thiếu hụt nguyên liệu này sẽ khiến áp lực sản xuất càng lớn. Ngươi phải chấn chỉnh lại quy trình và đào tạo tại chỗ cho nhân viên mới càng nhanh càng tốt. Tuyệt đối không được để chất lượng sản phẩm bị ảnh hưởng. Thà ít mà chất lượng, còn hơn nhiều mà kém." Lâm Dịch biết, đây không chỉ là một vấn đề về nguồn cung, mà còn là một cuộc chiến về uy tín và khả năng thích nghi. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và hắn sẽ dùng nó để vượt qua thử thách này.

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Rõ, anh Dịch! Em sẽ đích thân giám sát từng công đoạn. Ai làm không đúng, em sẽ phạt!" Giọng anh ta đầy quyết tâm, dù vẻ mệt mỏi vẫn hiện rõ. Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ cũng lập tức quay lại với công việc, đốc thúc các tiểu nhị mới làm việc cẩn thận hơn.

Bạch Vân Nhi khẽ thở dài, rồi nhanh chóng bắt tay vào công việc, ánh mắt kiên định. Nàng hiểu rằng, đây là một cuộc chiến không khoan nhượng, và mỗi người trong thương hội đều phải dốc hết sức mình. Tiếng ồn ào trong xưởng lại vang lên, nhưng giờ đây, nó mang theo một sự căng thẳng và quyết tâm mới.

***

Đêm dần buông xuống, phủ một màn đen huyền ảo lên Thành Thiên Phong. Ánh trăng sáng vành vạnh trên bầu trời, soi chiếu những mái ngói rêu phong, những con hẻm nhỏ tĩnh lặng, và cả những con đường lớn thưa thớt bóng người. Gió đêm lùa qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh se sắt và tiếng côn trùng kêu thưa thớt, tạo nên một không gian tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sự hối hả và căng thẳng của ban ngày.

Trong căn phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, Lâm Dịch vẫn ngồi trước bàn, dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Ngọn lửa nhỏ nhảy nhót, hắt bóng hắn lên tường, tạo thành một hình ảnh cô độc và trầm tư. Hắn không ngủ. Mặc dù cơ thể đã thấm mệt sau một ngày dài giải quyết vô số vấn đề, nhưng tâm trí hắn vẫn hoạt động không ngừng nghỉ. Trên bàn, những tờ giấy trải rộng, chi chít những ký hiệu, biểu đồ, sơ đồ về chuỗi cung ứng, quy trình sản xuất, và cả sơ đồ tổ chức nhân sự. Bàn tay hắn cầm bút lông, thỉnh thoảng lại ghi chép thêm vài dòng, hoặc phác thảo một ý tưởng mới. Mùi mực tàu thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi giấy cũ, mang lại cảm giác thân thuộc đến lạ lùng.

Hắn lật giở những trang "Cẩm Nang Kế Sách" đã ố vàng, đôi khi dừng lại ở một trang nào đó, đọc đi đọc lại những dòng chữ cổ xưa. Nhưng trong tâm trí hắn, những con chữ ấy lại được dịch ra thành những khái niệm hiện đại: "quản lý rủi ro chuỗi cung ứng," "tối ưu hóa quy trình sản xuất tinh gọn," "quản lý nguồn nhân lực." Hắn biết, cuốn sách này chỉ là kim chỉ nam, là những nguyên tắc cơ bản. Còn việc áp dụng chúng vào thực tế của thế giới này, với những biến số phức tạp của một xã hội cổ đại, lại là một thử thách hoàn toàn khác.

"Nhu cầu tăng nhanh là tốt, nhưng nếu không có hệ thống quản lý bài bản, nó sẽ trở thành gánh nặng," Lâm Dịch độc thoại nội tâm, giọng nói vang vọng trong căn phòng trống, nhưng chỉ hắn nghe thấy. "Nguồn cung bị chặn, nhân công thiếu hụt... không phải chỉ là vấn đề nhỏ nữa, mà là dấu hiệu của sự cạnh tranh. Bàng Lão Gia, hay thậm chí là Hắc Sa Bang, có lẽ đã bắt đầu hành động ngầm để gây khó dễ cho chúng ta." Hắn nhắm mắt lại, hình dung ra bản đồ Thành Thiên Phong, những mối quan hệ chằng chịt giữa các thế lực. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. "Khi ngươi trở nên nổi bật, ngươi sẽ trở thành mục tiêu."

Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén như dao cạo. "Cần phải xây dựng một hệ thống vững chắc hơn, không thể chỉ dựa vào sự ứng biến nữa. Tuyển dụng, đào tạo là một phần, quan trọng hơn là tạo ra các kênh cung ứng độc lập, không bị phụ thuộc, và một đội ngũ quản lý có khả năng tự vận hành." Hắn phác thảo một sơ đồ mới, vẽ những đường nối, những mũi tên chỉ dẫn, tượng trưng cho những kênh cung ứng đa dạng hóa, những nhà kho dự trữ, những điểm trung chuyển mới. "Nếu ta có thể tự chủ một phần nguyên liệu, hoặc ít nhất là có nhiều lựa chọn thay thế, thì những đòn đánh vào chuỗi cung ứng sẽ không còn hiệu quả nữa."

Lâm Dịch biết rằng, những gì đang xảy ra chỉ là khởi đầu. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, những động thái chính trị của Thẩm Đại Nhân, và cả những cuộc giao tranh dữ dội hơn giữa các bang phái giang hồ ở Thành Thiên Phong, tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong những câu chuyện phiếm, như những ngọn lửa leo lét báo hiệu một hiểm họa lớn hơn. Hắn không thể chỉ tập trung vào việc kinh doanh trà. Thương hội của hắn, dù nhỏ bé, cũng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy của những biến động lớn hơn này.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lẩm bẩm. "Và để sinh tồn, đôi khi phải chiến đấu, phải chủ động giật cần." Hắn không có thiên phú tu luyện, không có "bàn tay vàng" hay thế lực gia tộc chống lưng. Thứ duy nhất hắn có, là tri thức từ một thế giới khác, khả năng quan sát nhạy bén và tư duy logic của một người hiện đại. Hắn phải dùng những vũ khí đó để dựng lên một bức tường thành vững chắc, không chỉ bảo vệ thương hội, mà còn là những người đã tin tưởng và đi theo hắn.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vằng vặc vẫn treo trên bầu trời đêm. Một đêm nữa trôi qua, và một ngày mới đầy thử thách lại đang chờ đợi. Lâm Dịch khẽ thở dài, nhưng trong hơi thở đó không có sự mệt mỏi, mà là sự quyết tâm. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dùng trí tuệ và sự đoàn kết để đối phó với mọi thách thức. Ngày mai, sẽ là một ngày mới, với những trận chiến mới, và hắn đã sẵn sàng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free