Lạc thế chi nhân - Chương 307: Quảng Bá Chấn Động: Giao Lưu Trà Hội Thiên Phong
Ánh trăng đã nhường chỗ cho những tia nắng bình minh đầu tiên, nhuộm hồng cả một góc trời phía đông Thành Thiên Phong. Dù đêm qua không ngủ, tâm trí Lâm Dịch vẫn tỉnh táo lạ thường, như một chiếc la bàn đã được định hướng rõ ràng. Hắn biết, sau mỗi bước tiến, thử thách sẽ càng thêm lớn. Và hôm nay, sẽ là một bước tiến quan trọng.
Trong một phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí tràn ngập mùi thức ăn nóng hổi xen lẫn hơi cay nồng của rượu gạo buổi sớm, nhưng không ai bận tâm đến việc thưởng thức trọn vẹn bữa sáng. Một bàn ăn lớn bằng gỗ chắc chắn đặt giữa phòng, trên đó không chỉ bày biện các món ăn mà còn chất chồng những cuộn giấy, bản vẽ và danh sách. ��èn lồng treo trên xà nhà vẫn còn sáng, hắt ánh vàng ấm áp lên những gương mặt đang tập trung cao độ. Tiếng bát đĩa va chạm khẽ khàng, tiếng trò chuyện nho nhỏ, đôi khi là tiếng cười khẽ của Trần Nhị Cẩu, tạo nên một bầu không khí vừa sôi động vừa căng thẳng.
Lâm Dịch, thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng ánh mắt kiên định, nhấp một ngụm trà nóng. Vị chát nhẹ nhàng lan tỏa nơi đầu lưỡi, giúp hắn thêm phần tỉnh táo. Hắn lướt mắt qua từng gương mặt quen thuộc. Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả trong bộ trang phục thương nhân lịch sự, đang lật giở từng trang kịch bản được viết tay cẩn thận, đôi lúc cau mày, đôi lúc lại gật gù. Vẻ lo lắng phảng phất trên khuôn mặt trái xoan của nàng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt thông minh ấy, Lâm Dịch thấy được sự quyết tâm không kém.
"Vân Nhi, mọi thứ đã ổn thỏa," Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy sức nặng, như một dòng chảy ngầm mang theo sức mạnh không ngờ. "Cứ làm theo kế hoạch. Quan trọng nhất là sự chân thành và độc đáo của chúng ta."
Bạch Vân Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ hồi hộp. "Vâng, công tử. Chỉ là... đây là lần đầu chúng ta tổ chức quy mô lớn như vậy. Nàng lo lắng buổi 'Giao Lưu Trà Hội' hoành tráng này sẽ có những sơ suất."
Lâm Dịch gật đầu hiểu ý. Hắn biết, trong thế giới này, mọi thứ đều vận hành theo những quy tắc cũ kỹ, và bất kỳ sự đổi mới nào cũng đều bị nhìn bằng ánh mắt nghi ngờ. Một buổi quảng bá sản phẩm rầm rộ như thế này, với những hình ảnh minh họa, những lời giới thiệu khoa trương, là điều chưa từng có. Nó không chỉ là bán trà, mà là bán một ý tưởng, một phong cách sống mới.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác có vết sẹo nhỏ, lúc này đang ghé sát tai Lý Hổ, thì thầm to nhỏ về việc bố trí người canh gác. Nghe thấy lời Bạch Vân Nhi, hắn quay phắt lại, vỗ ngực một tiếng "bộp" đầy tự tin. "Yên tâm đi, công tử. Trật tự bên ngoài cứ để huynh đệ chúng tôi lo liệu. Không một con ruồi nào dám quấy phá!" Giọng hắn to, rõ ràng, mang theo sự đảm bảo vững chắc.
Lý Hổ, vóc dáng cũng không kém phần vạm vỡ, vẻ mặt hung dữ thường ngày nay lại tập trung lạ thường. Hắn chậm rãi nói, giọng trầm đục: "Ta sẽ giữ mắt ở những kẻ lạ mặt. Thành Thiên Phong không thiếu những kẻ tò mò." Ánh mắt hắn quét một vòng quanh căn phòng, như đang dò xét từng góc khuất. Hắn hiểu ý Lâm Dịch. Thành công vang dội của cửa hàng trà những ngày qua chắc chắn đã khiến không ít kẻ ngứa mắt, và một sự kiện công khai như hôm nay chính là cơ hội để những kẻ đó "thăm dò" hoặc thậm chí là "phá đám".
Trần Nhị Cẩu, gương mặt ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, lúc này đang cầm một xấp tờ rơi, hăng hái kiểm tra lại nội dung. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn cười toe toét. "Mọi thứ đã sẵn sàng hết rồi ạ! Chỉ chờ giờ lành thôi!"
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn nhìn những người cộng sự của mình, mỗi người một vẻ, nhưng đều chung một lòng tin vào hắn, vào con đường mà hắn đang vạch ra. "Không ai sinh ra đã biết làm mọi thứ. Chúng ta học hỏi, chúng ta thích nghi. Quan trọng là không ngừng tiến l��n." Hắn thầm nghĩ, nhớ lại những bài học đầu tiên về marketing, về cách tạo dựng thương hiệu, về nghệ thuật giao tiếp với công chúng mà hắn từng được học ở thế giới cũ. Ở đây, giữa Đại Hạ vương triều này, những kiến thức ấy lại trở thành thứ vũ khí sắc bén nhất, giúp hắn phá vỡ mọi quy tắc cũ kỹ. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, ánh mắt kiên định.
Hắn đứng dậy, chỉnh lại vạt áo thô sơ của mình. Dù đã là chủ một thương hội đang lên, hắn vẫn giữ nguyên phong cách ăn mặc giản dị, không phô trương. "Chúng ta xuất phát thôi." Hắn bước về phía cửa, không khí trong phòng như được kéo căng thêm. Cả nhóm nhanh chóng thu dọn những thứ còn lại, ai nấy đều mang theo một sự phấn khích xen lẫn căng thẳng, cùng theo chân Lâm Dịch rời khỏi Quán Trọ Lạc Nguyệt, tiến thẳng đến quảng trường trung tâm, nơi buổi 'Giao Lưu Trà Hội' hứa hẹn sẽ làm chấn động Thành Thiên Phong.
***
Quảng trường trung tâm Thành Thiên Phong, nơi thường ngày chỉ là một bãi đất trống dùng để tập hợp quân lính hoặc nơi diễn ra các phiên chợ nhỏ lẻ, hôm nay đã biến thành một bức tranh rực rỡ sắc màu. Những gian hàng của thương hội Lâm Dịch được dựng lên vô cùng bắt mắt, với các tấm vải lụa đỏ thêu họa tiết mây trắng, những chiếc đèn lồng giấy hình hoa sen treo cao, và đặc biệt là những tấm biển gỗ khắc chữ tinh xảo, giới thiệu về "Thiên Phong Linh Trà Bọc". Một mùi hương trà thơm ngát, ngọt ngào hòa quyện với mùi gia vị nồng ấm từ khu chợ Linh Dược gần đó, thoang thoảng thêm hương hoa nhài từ những giỏ hoa treo dọc các cột trụ, tạo nên một không khí dễ chịu, mời gọi.
Tiếng rao hàng quen thuộc của các tiểu thương đã bị lu mờ bởi tiếng nhạc cụ nhẹ nhàng, du dương phát ra từ một góc quảng trường, nơi vài nhạc công được Lâm Dịch thuê đang biểu diễn. Đám đông khổng lồ đã tụ tập từ rất sớm, chen chúc nhau chật kín cả quảng trường. Có những phu nhân quý tộc với trang phục lụa là, trang sức lấp lánh, gương mặt kiêu kỳ nhưng ánh mắt đầy tò mò. Có những thương nhân với vẻ ngoài tính toán, đang săm soi mọi thứ với vẻ hoài nghi. Và không thiếu những dân thường, quần áo giản dị, biểu cảm đa dạng từ ngạc nhiên, thích thú đến bàn tán xôn xao. Họ đều bị thu hút bởi sự mới lạ, bởi lời đồn thổi về thứ trà độc đáo và cách làm ăn "kỳ lạ" của thương hội mới nổi này.
Trên một sân khấu nhỏ được dựng công phu ở giữa quảng trường, Bạch Vân Nhi xuất hiện. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh ngọc, thanh thoát và trang nhã, mái tóc đen mượt được búi cao gọn gàng, tôn lên khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt nàng lấp lánh sự tự tin, khác hẳn vẻ lo lắng lúc sáng sớm. Nàng duyên dáng tiến lên, tay cầm một cuộn giấy đã mở ra, trên đó là những hình ảnh được vẽ tỉ mỉ về quy trình chế biến trà và công dụng của nó.
Giọng nói của nàng trong trẻo, du dương nhưng đầy sức thuyết phục, vang vọng khắp quảng trường. "Kính thưa quý vị, hôm nay, chúng tôi không chỉ mang đến trà, mà là một câu chuyện, một hành trình từ vùng đất hoang sơ đến chén trà tinh túy trên tay quý vị!" Nàng dùng ngôn ngữ hoa mỹ, kết hợp với những cử chỉ mềm mại nhưng dứt khoát, thu hút mọi ánh nhìn. Nàng giới thiệu về vùng đất Thiên Phong, nơi chốn linh khí hội tụ, nơi sản sinh ra những lá trà quý giá nhất. Nàng còn dùng những mô hình nhỏ để minh họa cho quy trình "bọc" trà độc đáo, khiến đám đông không khỏi trầm trồ.
Lâm Dịch đứng sau cánh gà, quan sát mọi thứ. Hắn thấy một phu nhân giàu có, với chiếc trâm cài tóc dát vàng lấp lánh, che miệng khẽ xuýt xoa: "Ồ, cách nói chuyện này thật mới lạ! Trà này quả thực rất đặc biệt." Bên cạnh nàng, một tiểu thư khác gật gù tán đồng.
Hắn cũng nhận ra những gương mặt quen thuộc. Ở một góc khuất, dưới bóng cây cổ thụ, người của Bàng Lão Gia đang đứng, vẻ mặt khó chịu. Một tên tay sai đang chăm chú ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. "Thuyết trình... quảng bá... chưa từng thấy thủ đoạn này..." hắn thì thầm, giọng đầy vẻ nghi ngờ. Hắn không hiểu, một buổi giới thiệu đơn thuần làm sao có thể tạo ra sức hút lớn đến vậy. Trong khi đó, thám thính của Hắc Sa Bang, với gương mặt khắc khổ, ánh mắt lấm lét, lẩn khuất giữa đám đông, đánh giá "miếng mồi ngon" này. Chúng không quan tâm đến trà, chỉ quan tâm đến lợi nhuận khổng lồ đang chảy vào túi Lâm Dịch.
Khi Bạch Vân Nhi kết thúc phần giới thiệu của mình, một tràng pháo tay vang dội khắp quảng trường. Nàng mỉm cười cúi chào, sau đó quay về phía sau, ra hiệu cho Lâm Dịch.
Lâm Dịch bước ra. Hắn không có vẻ ngoài hào nhoáng hay lời nói hoa mỹ như Bạch Vân Nhi, nhưng khí chất trầm ổn, tự tin của hắn lại có một sức hút riêng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua đám đông, như đang đọc được từng suy nghĩ, từng sự tò mò trong lòng mỗi người.
"Kính thưa quý vị." Giọng hắn không quá to, nhưng lại rõ ràng và chắc nịch, như một dòng nước mát thấm vào lòng người. "Thiên Phong Linh Trà Bọc không chỉ là một thức uống, mà còn là một phương pháp dưỡng sinh, một triết lý sống. Mỗi lá trà được tuyển chọn kỹ lưỡng, trải qua mười hai công đoạn chế biến thủ công cầu kỳ nhất, không chỉ giữ lại hương vị nguyên bản của đất trời mà còn hàm chứa tinh hoa của tự nhiên, giúp thanh lọc cơ thể, minh mẫn tâm trí."
Lâm Dịch không ch�� nói về trà, hắn còn nói về "tinh thần của sự tiện lợi", về việc làm sao một chén trà ngon có thể dễ dàng đến với mọi người, mọi lúc mọi nơi. Hắn nhắc đến những lợi ích mà những người lao động vất vả hay những vị quan lại bận rộn có thể nhận được từ Thiên Phong Linh Trà Bọc. Hắn còn khéo léo lồng ghép những kiến thức về y học cổ truyền, về sự cân bằng âm dương, khiến những người nghe không khỏi gật gù tán thưởng.
Một cụ già râu tóc bạc phơ, vốn là một danh y trong vùng, vuốt râu thán phục: "Lời nói có lý có lẽ, lại còn kết hợp với y lý. Chàng trai này không đơn giản!"
Lâm Dịch dẫn dắt buổi giao lưu bằng sự tự tin và kiến thức sâu rộng, kết hợp giữa ngôn ngữ cổ đại trang trọng và những ý tưởng marketing hiện đại. Hắn còn tổ chức các hoạt động thử trà, nơi khách hàng có thể tự tay pha một chén trà bọc đơn giản nhưng đầy hương vị. Những mini-game vui nhộn, những câu đố về trà, về Thiên Phong cũng được tổ chức, thu hút đông đảo người tham gia. Trần Nhị Cẩu, với sự hăng hái của mình, liên t���c phát tờ rơi, hướng dẫn khách hàng và hô hào mọi người tham gia. Hắn cười toe toét, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn cảm thấy tự hào khi là một phần của sự kiện lớn này.
Đám đông chen chúc, trầm trồ. Tiếng bàn tán xôn xao, tiếng cười nói rộn ràng. Nhiều người không ngần ngại rút tiền ra mua trà, thậm chí là đặt hàng số lượng lớn. Các phu nhân quý tộc tỏ ra vô cùng thích thú với sự mới lạ và tiện lợi của Thiên Phong Linh Trà Bọc. "Thật tiện lợi! Không cần phải tốn công pha chế lỉnh kỉnh nữa," một phu nhân nhận xét, tay mân mê gói trà bọc tinh xảo.
Trong khi đó, Vương Đại Trụ và Lý Hổ liên tục kiểm soát đám đông, ánh mắt cảnh giác quét qua những gương mặt lạ, đặc biệt là những kẻ lấm lét, có vẻ ngoài không đứng đắn. Họ không bỏ sót một hành động khả nghi nào. Lý Hổ thầm nghĩ, cái thành công này, thật sự quá mức nổi bật, không thể không thu hút sự chú ý của những kẻ muốn làm điều xấu. Hắn siết chặt tay vào chuôi kiếm giấu dưới lớp áo, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào. Lâm Dịch đã nói, "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," và hắn hiểu rõ điều đó.
Buổi 'Giao Lưu Trà Hội' diễn ra thành công rực rỡ, vượt xa mọi kỳ vọng. Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm vàng cả quảng trường, Lâm Dịch và đội ngũ của hắn đã tạo ra một làn sóng mới, một chủ đề bàn tán sôi nổi nhất Thành Thiên Phong. Nhưng hắn biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Hoàng hôn đã buông xuống Thành Thiên Phong, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên những mái nhà cổ kính. Ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng dọc theo các con phố, tạo nên một vẻ đẹp lung linh huyền ảo. Trong phòng riêng tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, không khí đã dịu đi nhiều so với buổi sáng, nhưng sự căng thẳng vẫn còn đó, ẩn chứa dưới vẻ mệt mỏi nhưng đầy phấn khích của mọi người.
Lâm Dịch ngồi trước bàn trà, tay cầm một chén Thiên Phong Linh Trà Bọc vừa pha, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp phòng. Hắn nhấp một ngụm, ánh mắt trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng Thành Thiên Phong đã lên hết, như những đốm lửa nhỏ đang nhảy múa trong đêm. Bên cạnh hắn, Bạch Vân Nhi đang cặm cụi ghi chép vào một cuốn sổ dày đặc những con số và phản hồi từ khách hàng. Mái tóc nàng lòa xòa vài sợi, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực niềm vui.
"Công tử, doanh thu hôm nay vượt xa dự kiến!" Bạch Vân Nhi không giấu được vẻ háo hức. "Rất nhiều người hỏi về phương thức hợp tác, và các phu nhân quý tộc đã đặt hàng số lượng lớn cho những buổi tiệc sắp tới của họ!" Nàng dường như muốn reo lên vì sung sướng, nhưng vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt vẫn còn lấm lem bụi bặm nhưng cười toe toét, chen vào: "Đại ca, nhiều người còn nói chưa từng thấy buổi quảng bá nào hay như vậy! Họ nói chúng ta làm ăn rất 'có tâm'!" Hắn hăng hái kể lại những lời khen ngợi mà hắn nghe được từ đám đông.
Vương Đại Trụ và Lý Hổ, dù đã mệt nhoài sau một ngày dài đứng canh gác và giữ trật tự, vẫn đứng nghiêm túc ở một góc phòng. Vẻ mặt họ lộ rõ sự phấn khích vì thành công của buổi quảng bá, nhưng cũng không qu��n giữ vẻ cảnh giác.
Lâm Dịch khẽ nhấp thêm một ngụm trà, vị đắng chát nhẹ nhàng lướt qua đầu lưỡi, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo cần thiết. Hắn biết, thành công càng lớn, nguy hiểm càng rình rập. "Tốt." Giọng hắn trầm lắng, không quá vui mừng hay tự mãn. "Nhưng sự chú ý này cũng sẽ mang đến phiền phức. Bàng Lão Gia sẽ không ngồi yên, và Hắc Sa Bang chắc chắn đã ngửi thấy mùi tiền. Chúng ta cần chuẩn bị cho những 'vị khách' không mời mà đến."
Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm túc thường thấy, gật đầu. "Ta sẽ tăng cường canh gác. Sẽ không có chuyện gì xảy ra." Hắn biết rõ bản chất của Thành Thiên Phong, nơi luật rừng đôi khi còn mạnh hơn cả luật pháp.
Lâm Dịch quay lại nhìn Lý Hổ, ánh mắt sắc bén như chim ưng. "Không chỉ là canh gác." Hắn đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát. "Chúng ta cần chủ động. Vân Nhi, hãy chuẩn bị một bản kế hoạch chi tiết về việc mở rộng nguồn cung và nhân sự. Chúng ta cần tìm kiếm thêm những vườn trà chất lượng, mở rộng xưởng chế biến. Đồng thời, tuyển thêm những người đáng tin cậy, không chỉ có sức lực mà còn có đầu óc, để phụ giúp quản lý. Số lượng đặt hàng sẽ tăng vọt, chúng ta không thể để đứt hàng."
Bạch Vân Nhi chăm chú lắng nghe, cây bút lông trong tay nàng nhanh chóng ghi chép. Nàng hiểu rằng, đây là lúc phải biến thành công nhất thời thành lợi thế lâu dài.
"Đại Trụ, Nhị Cẩu," Lâm Dịch tiếp tục, "hãy tập trung vào việc củng cố mối quan hệ với những tiểu thương đã ủng hộ chúng ta. Hãy cho họ thấy chúng ta là đối tác đáng tin cậy, chứ không phải kẻ cạnh tranh. Và đặc biệt là, Lý Hổ, hãy tìm hiểu động thái của Bàng Lão Gia và Hắc Sa Bang. Chúng ta cần biết rõ họ đang toan tính điều gì, và chuẩn bị phương án đối phó."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. "Khả năng tổ chức sự kiện và chiến lược truyền thông này là lợi thế lớn của chúng ta, nhưng cũng là điểm yếu. Nó quá khác biệt so với thời đại này, dễ bị ghen ghét, bị sao chép hoặc bị phá hoại." Hắn thầm nghĩ, "Cá đã cắn câu rồi. Giờ là lúc chúng ta phải chuẩn bị để giật cần." Hắn biết, một cơn bão đang dần hình thành. Tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận, những động thái chính trị của Thẩm Đại Nhân, và cả những cuộc giao tranh dữ dội hơn giữa các bang phái giang hồ ở Thành Thiên Phong, tất cả đều báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong những câu chuyện phiếm, như những ngọn lửa leo lét báo hiệu một hiểm họa lớn hơn.
Lâm Dịch siết chặt tay. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng' hay thế lực gia tộc chống lưng. Thứ duy nhất hắn có, là tri thức từ một thế giới khác, khả năng quan sát nhạy bén và tư duy logic của một người hiện đại. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lẩm bẩm. "Và để sinh tồn, đôi khi phải chiến đấu, phải chủ động giật cần." Đội ngũ của anh nghiêm túc lắng nghe, hiểu rằng thành công hôm nay chỉ là bước khởi đầu cho những thử thách lớn hơn. Con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai và thử thách. Nhưng Lâm Dịch biết, hắn sẽ không đơn độc. Hắn sẽ dùng trí tuệ và sự đoàn kết để đối phó với mọi thách thức. Ngày mai, sẽ là một ngày mới, với những trận chiến mới.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.