Lạc thế chi nhân - Chương 306: Danh Tiếng Lan Xa: Sức Nóng Thiên Phong
Thành Thiên Phong, sau những ngày náo nhiệt như thể vừa trải qua một lễ hội lớn, vẫn không ngừng xôn xao. Không phải vì một tin tức giật gân từ triều đình xa xôi, cũng chẳng phải do một cuộc tỷ thí võ công kinh thiên động địa nào của giới giang hồ, mà là bởi một thứ tưởng chừng như tầm thường: trà. Cửa hàng của Lâm Dịch, nơi bán thứ "Thiên Phong Linh Trà Bọc" độc đáo, đã trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn, mọi câu chuyện phiếm từ những ngóc ngách nhỏ nhất đến những đại sảnh xa hoa.
Mấy ngày sau đêm khai trương thành công rực rỡ, sự cuồng nhiệt dành cho Linh Trà Bọc không những không giảm sút mà còn bùng nổ mạnh mẽ hơn. Con phố nơi cửa hàng tọa lạc, vốn đã sầm uất, giờ đây càng thêm tấp nập, chật cứng người qua lại. Từ sáng sớm tinh mơ, khi màn sương mỏng còn chưa tan hết trên những mái ngói rêu phong, đã có người đứng xếp hàng trước cửa. Đến giữa buổi, dòng người cứ thế kéo dài ra tận đầu phố, tạo thành một cảnh tượng chưa từng có đối với một cửa hàng trà.
Âm thanh huyên náo từ cửa hàng vọng ra xa. Tiếng người chen chúc trò chuyện, tiếng tiền xu leng keng không ngừng nghỉ, tiếng bát đĩa sứ lách cách khi khách hàng dùng thử trà nóng, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản hòa tấu của sự thịnh vượng. Xen lẫn vào đó là tiếng rao sang sảng, đầy nhiệt huyết của Trần Nhị Cẩu, át cả tiếng ồn ào xung quanh.
"Vâng, Thiên Phong Linh Trà Bọc của chúng tôi được bào chế từ những thảo dược quý hiếm, đảm bảo thanh tâm, an thần, lại dễ dàng mang theo mọi lúc mọi nơi!" Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem nhưng đôi mắt sáng ngời, không ngừng thao thao bất tuyệt, tay thoăn thoắt đưa những gói trà nhỏ đến tay khách hàng. Hắn ta, vốn dĩ chỉ là một thiếu niên ngây ngô từ vùng biên thùy, giờ đây đã trở thành một "tay bán hàng" chuyên nghiệp, với khả năng thuyết phục đáng kinh ngạc. Hắn biết cách làm cho mỗi khách hàng cảm thấy mình đ���c biệt, biết cách nhấn mạnh những công dụng phù hợp với từng đối tượng. Với những phu nhân quý tộc, hắn ca ngợi sự thanh nhã, quý phái của trà, giúp dưỡng nhan, an thần. Với các thương nhân bận rộn, hắn nhấn mạnh sự tiện lợi, giúp tỉnh táo, minh mẫn. Còn với những người lao động bình dân, hắn giới thiệu về công dụng bồi bổ sức khỏe, xua tan mệt mỏi sau một ngày làm việc vất vả. "Thử xem! Một gói thôi, đảm bảo quý khách sẽ thấy tinh thần sảng khoái, mọi ưu phiền tan biến!" Hắn cười toe toét, cái vẻ ngây ngô ban đầu giờ đây lại trở thành vũ khí lợi hại, khiến khách hàng cảm thấy dễ chịu, tin tưởng.
Bạch Vân Nhi, mặc một bộ y phục thương nhân màu xanh ngọc lịch sự, đứng sau quầy tính tiền, tay thoăn thoắt gạt những đồng tiền vào hòm, mắt không rời sổ sách. Nàng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, chuyên nghiệp thường thấy, nhưng khóe môi đôi khi cũng khẽ cong lên một nụ cười hài lòng. Hương trà thảo dược thanh mát hòa quyện với mùi gỗ mới từ quầy hàng, đôi khi lại xen lẫn mùi hương trầm nhẹ từ các cửa hàng lân cận và mùi thức ăn đường phố thoang thoảng, tạo nên một không khí vừa sôi động vừa dễ chịu. Nàng cẩn thận kiểm tra từng gói trà trước khi đưa cho khách, đảm bảo không có sai sót nào. "Mời quý khách, mong quý khách dùng ngon miệng." Giọng nàng ôn hòa nhưng đầy uy tín, khác hẳn vẻ nồng nhiệt của Trần Nhị Cẩu. "Khách đông quá, e rằng kho hàng không đủ cung ứng cho ngày mai, Lâm Dịch," nàng khẽ nói nhỏ khi Lâm Dịch lướt qua bên cạnh, ánh mắt thoáng lộ vẻ lo lắng.
Lâm Dịch gật đầu. Hắn không trực tiếp tham gia vào việc bán hàng, mà đứng ở một góc khuất, quan sát mọi hoạt động. Thân hình gầy gò của hắn dễ dàng lẫn vào đám đông, đôi mắt sâu thẳm quét một lượt từ trong ra ngoài. Hắn nhìn cách Trần Nhị Cẩu tương tác với khách hàng, cách Bạch Vân Nhi quản lý dòng tiền và hàng hóa, cách Vương Đại Trụ và Lý Hổ, với vẻ mặt nghiêm nghị và thân hình vạm vỡ, giữ cho trật tự không bị xô đẩy và đảm bảo an toàn cho khu vực cửa hàng. Hai người họ, như những bức tường thành vững chãi, đứng ở hai bên cửa, ánh mắt cảnh giác quét quanh. Vư��ng Đại Trụ, dù chất phác, nhưng ánh mắt lúc này lại sắc bén lạ thường, không bỏ qua bất kỳ ai có biểu hiện khả nghi. Lý Hổ thì kiệm lời hơn, chỉ khẽ gật đầu đáp lại những ánh mắt tò mò. Họ thỉnh thoảng còn phải giúp chuyển những kiện trà lớn từ phòng sau ra, đảm bảo nguồn cung không bị gián đoạn.
Tiếng khách hàng khen ngợi không ngớt: "Trà này thật sự rất ngon! Tinh thần sảng khoái hẳn lên, lại còn tiện lợi nữa chứ!", "Trước đây ta chỉ dùng trà lá rời, nhưng từ khi dùng cái này, ta không muốn dùng thứ khác nữa. Vừa sạch sẽ, vừa thơm ngon, lại không mất công pha chế!", "Mỗi sáng uống một gói, cảm thấy đầu óc minh mẫn hẳn ra, làm việc cũng hiệu quả hơn nhiều!". Một phu nhân giàu có, với trang phục lụa là, trang sức lấp lánh, thậm chí còn hào phóng chi ra số tiền lớn để mua cả chục gói, khoe khoang với những người xung quanh về sự tinh tế trong lựa chọn của mình. Vẻ mặt bà ta đầy mãn nguyện, tựa như vừa tìm thấy một thứ báu vật.
Lâm Dịch khẽ nhếch môi. Thành công này vượt xa dự kiến ban đầu của hắn. Hắn không hề nghĩ rằng một sản phẩm đơn giản như trà túi lọc lại có thể gây ra một cơn sốt lớn đến vậy ở thế giới cổ đại này. Trong đầu hắn, những con số nhảy múa, những kế hoạch mở rộng đã bắt đầu hình thành. Nhưng đi kèm với niềm vui là sự cảnh giác. Hắn đã thấy không ít những ánh mắt dò xét từ các tiểu thương lân cận, vẻ mặt họ lúc thì ngạc nhiên, lúc thì ghen tị, và đôi khi là sự khó chịu không che giấu. Họ xì xào bàn tán, chỉ trỏ về phía cửa hàng, không khỏi tò mò về cái "thứ trà lạ" và "thằng nhóc ngoại lai" này.
Hắn cũng không bỏ qua những kẻ lạ mặt trà trộn trong đám đông. Một vài người ăn mặc khá giả, ánh mắt tinh ranh, không mua bán gì mà chỉ đứng quan sát, ghi chép. Đó là người của Bàng Lão Gia. Hắn nhận ra họ từ những lần trước. Lại có những kẻ ăn vận tối màu, lén lút hơn, ánh mắt sắc lẹm lướt qua mọi ngóc ngách của cửa hàng, mang theo một vẻ âm hiểm đặc trưng. Hắc Sa Bang. Lâm Dịch thở dài trong lòng. "Cứ từ từ, Vân Nhi. Càng đông càng tốt. Chỉ sợ không có người đến, chứ có người đến thì chúng ta sẽ có cách giữ chân họ." Hắn đáp lại Bạch Vân Nhi, giọng điệu bình thản, nhưng trong tâm trí hắn đã bắt đầu vẽ ra những đường đi nước bước để đối phó.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," Lâm Dịch tự nhủ. "Và càng không có chuyện 'há miệng chờ sung'. Thành công bao nhiêu thì thị phi bấy nhiêu. Đây chính là cái giá phải trả." Hắn khẽ siết chặt cuốn sổ nhỏ trong tay, ghi lại một vài quan sát về hành vi khách hàng, về lượng hàng tồn kho và những ánh mắt không thiện chí. Sự thành công này, đối với hắn, không phải là đích đến, mà chỉ là một khởi đầu, một bước đệm để tiến xa hơn, và cũng là một lời mời gọi cho vô vàn rắc rối.
***
Đêm khuya, sau khi ánh trăng đã lên cao, rọi sáng vằng vặc cả Thành Thiên Phong, cửa hàng trà cuối cùng cũng khép lại. Ánh nến leo lét tỏa ra từ căn phòng nhỏ phía sau, nơi dùng làm văn phòng tạm thời và cũng là nơi nghỉ ngơi của đội ngũ cốt cán. Mùi hương trà thảo dược vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi mực và mùi mồ hôi nhẹ của một ngày làm việc cật lực. Căn phòng, dù đơn giản nhưng sạch sẽ, giờ đây tràn ngập một bầu không khí mệt mỏi nhưng hưng phấn, căng thẳng nhưng đoàn kết.
Lâm Dịch, Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi quây quần quanh chiếc bàn gỗ thô ráp. Trên bàn là một đống sổ sách, những đồng tiền đủ loại, và vài tách trà đã nguội lạnh. Ai nấy đều thấm mệt, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hài lòng và sự mong chờ.
"Doanh thu hôm nay... vượt xa dự kiến của chúng ta, Lâm Dịch," Bạch Vân Nhi mở lời, giọng nàng tuy có chút mệt mỏi nhưng vẫn rất rõ ràng. Nàng lật giở những trang sổ sách chi chít chữ số, đầu óc vẫn minh mẫn như thường. "Chỉ trong ba ngày, chúng ta đã bán được số lượng trà tương đương với lượng hàng dự kiến cho nửa tháng. Với tốc độ này, chúng ta sẽ cạn kiệt nguyên liệu chỉ trong vài ngày tới." Nàng khẽ thở dài, sự lo ngại hiện rõ trên gương mặt. "Thậm chí ngay cả kho dự trữ của chúng ta cũng sắp trống rỗng. Việc sản xuất không thể theo kịp tốc độ tiêu thụ."
Lâm Dịch gật đầu, vẻ m��t nghiêm túc. Hắn đã dự liệu được điều này, nhưng tốc độ bùng nổ của thị trường vẫn khiến hắn hơi bất ngờ. Hắn vuốt nhẹ cằm, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự suy tư. "Đúng vậy. Đây là vấn đề của sự phát triển. Chúng ta phải giải quyết nó nhanh chóng, nếu không muốn mất đi sự tin tưởng của khách hàng. Chất lượng và sự ổn định là hai yếu tố sống còn."
Hắn nhìn Trần Nhị Cẩu, người đang gãi đầu suy nghĩ. "Nhị Cẩu, ngày mai ngươi hãy tìm thêm vài người đáng tin cậy để hỗ trợ việc đóng gói. Ưu tiên những người cẩn thận, tỉ mỉ. Phải đảm bảo mỗi gói trà đều đạt tiêu chuẩn." Trần Nhị Cẩu lập tức gật đầu lia lịa, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Đảm bảo không làm đại ca thất vọng!" Hắn vốn dĩ đã có chút "tai mắt" ở thành phố, quen biết khá nhiều người dân lao động chân chất.
"Vương Đại Trụ, Lý Hổ," Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt chuyển sang hai người đàn ông vạm vỡ đang ngồi im lặng lắng nghe. "Hai người hãy chuẩn bị cho chuyến đi mua nguyên liệu tiếp theo. Lần này phải đi xa hơn, không chỉ quanh Thành Thiên Phong nữa. Tìm đến các vùng núi phía Bắc, hoặc thậm chí là các thương lộ lớn hơn. Chúng ta cần tìm nguồn cung ổn định, số lượng lớn và chất lượng cao. Ta sẽ đưa cho hai người danh sách các loại thảo dược cần thiết."
Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên định. "Đã rõ, Lâm Dịch. Nhưng ta thấy có vài kẻ lạ mặt cứ lảng vảng quanh cửa hàng mấy hôm nay. Bọn chúng không mua trà, chỉ đứng nhìn trộm rồi ghi chép gì đó." Hắn nhíu mày, vẻ mặt đầy cảnh giác. "Thậm chí có mấy tên còn ăn mặc như người của Hắc Sa Bang, lén lút dò xét. E là không phải chuyện tốt lành gì."
Lý Hổ cũng phụ họa: "Đúng vậy. Ta và Đại Trụ đã để ý. Bọn chúng không dám đến gần, nhưng ánh mắt thì rõ ràng là không có ý tốt. Ta đã nhắc nhở anh em cảnh giác hơn."
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh hơn một chút. "Ta biết. Cá đã cắn câu rồi. Giờ là lúc chúng ta phải chuẩn bị để giật cần." Hắn không hề bất ngờ, vì hắn đã lường trước được điều này. "Bọn chúng sẽ đến. Vấn đề ch�� là sớm hay muộn, và dưới hình thức nào mà thôi."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm tĩnh mịch. Ánh trăng sáng vằng vặc đổ xuống, phủ lên Thành Thiên Phong một vẻ huyền ảo. "Chúng ta không có võ công cao cường, không có thế lực gia tộc chống lưng, nhưng chúng ta có trí tuệ và sự đoàn kết. Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Hắn quay lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong nhóm. "Chúng ta sẽ không dễ dàng bị bắt nạt. Vân Nhi, ngoài việc tìm kiếm nguồn cung, nàng hãy tìm hiểu thêm về các quy định của Thành Thiên Phong về kinh doanh, về các loại thuế má và... cả những loại 'phí' không chính thức. Nhị Cẩu, ngươi tiếp tục giữ vững phong độ bán hàng. Đại Trụ, Lý Hổ, hai người là chỗ dựa vững chắc của chúng ta. Chuyến đi sắp tới sẽ rất quan trọng, phải cẩn thận."
Mỗi người đều gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ biết con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng họ tin tưởng vào Lâm Dịch, tin tưởng vào sự lựa chọn của mình. Trong cái thế giới đầy rẫy hiểm nguy này, việc tìm được một người lãnh đạo có trí tuệ và một mục tiêu chung để theo đuổi đã là một điều may mắn. Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi len lỏi khắp cơ thể, nhưng trong tâm trí, những kế hoạch mới, những bước đi táo bạo hơn đã bắt đầu hình thành. Hắn sẽ không để bất kỳ ai phá hủy những gì hắn đang xây dựng, hay đe dọa những người hắn trân trọng.
***
Cùng lúc đó, trong một dinh thự rộng lớn, lộng lẫy ở khu phố thượng lưu của Thành Thiên Phong, Bàng Lão Gia đang ngồi trên chiếc ghế thái sư chạm khắc tinh xảo, vẻ mặt u ám khó chịu. Ánh nến lung linh trong phòng khách xa hoa, phản chiếu lên những món đồ cổ quý giá được trưng bày khắp nơi, nhưng không thể xua đi cái vẻ nặng nề bao trùm căn phòng. Mùi hương trầm cao cấp và nước hoa đắt tiền lan tỏa, nhưng không làm dịu đi sự giận dữ tiềm ẩn trong vị lão gia quyền lực này.
Một thuộc hạ thân tín, ăn mặc tươm tất, cúi người cung kính đứng trước mặt ông ta. Hắn ta là tai mắt của Bàng Lão Gia, chuyên thu thập tin tức từ khắp nơi trong thành. "Bẩm Lão Gia," thuộc hạ khẽ nói, giọng đầy thận trọng, "cái cửa hàng trà nhỏ mới mở đó... đã trở thành chủ đề nóng nhất Thành Thiên Phong mấy ngày nay. Doanh thu của chúng nó, theo ước tính của thuộc hạ, đã vượt qua cả ba cửa hàng trà lớn nhất của chúng ta cộng lại chỉ trong vài ngày."
Bàng Lão Gia đột ngột mở mắt, ánh mắt sắc lẹm, tràn đầy vẻ kinh ngạc và tức giận. "Thật vô lý!" Ông ta đập mạnh tay xuống thành ghế, tiếng gỗ khô khốc vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. "Một thằng nhóc mới đến, với cái thứ trà bọc vớ vẩn đó mà dám cướp mối làm ăn của lão phu sao? Chẳng lẽ trà của Bàng gia ta, với danh tiếng mấy chục năm nay, lại không bằng thứ trà cỏ rác đó ư?" Ông ta thở phì phò, bộ râu bạc rung lên theo từng hơi thở dồn dập. Lão ta không thể tin được, một kẻ vô danh tiểu tốt lại có thể gây ra chấn động lớn đến vậy.
Thuộc hạ rụt rè đáp: "Thưa Lão Gia, không phải trà của chúng ta không ngon... mà là cách chúng nó làm... rất lạ. Tiện lợi, dễ mua, lại còn quảng cáo đủ thứ công dụng. Chúng nó còn có cả một quầy nhỏ để khách hàng dùng thử miễn phí, lại còn có người hướng dẫn cách pha chế, cách thưởng thức. Người dân, đặc biệt là phụ nữ và những người bận rộn, rất ưa chuộng. Họ nói cái thứ trà bọc đó vừa sạch sẽ, vừa thơm ngon, lại không mất công đun nấu cầu kỳ." Hắn ta khẽ nuốt nước bọt, biết rằng những lời này có thể chọc giận Bàng Lão Gia hơn nữa, nhưng hắn phải báo cáo sự thật.
Bàng Lão Gia nghe xong, ánh mắt ban đầu đầy giận dữ dần chuyển sang vẻ suy tư sâu xa. Ông ta nhắm mắt lại, ngón tay khẽ gõ nhịp lên thành ghế, tiếng gõ đều đều trong không gian tĩnh lặng. "Lạ? Hừm, xem ra lão phu đã đánh giá thấp con cá con này rồi." Lão ta đã kinh doanh ở Thành Thiên Phong này mấy chục năm, chưa từng thấy một đối thủ nào có thể bùng nổ nhanh chóng như vậy. Các thương gia khác, dù có tài giỏi đến mấy, cũng phải mất nhiều năm, thậm chí là cả đời để gây dựng được danh tiếng và chỗ đứng. Còn cái thằng nhóc Lâm Dịch này, chỉ trong vài ngày đã khiến cả Thành Thiên Phong phải nhắc đến tên.
Ông ta chợt nh��� lại ánh mắt khinh miệt của mình khi lần đầu tiên nghe tin về "cái cửa hàng trà cỏn con" đó. Một sự coi thường tai hại. "Cái thằng nhóc đó... nó không chỉ bán trà, nó đang bán một thứ khác. Một thứ mà chúng ta đã bỏ qua, hoặc không hiểu." Bàng Lão Gia tự nhủ. "Tiện lợi... sạch sẽ... nhanh gọn..." Những khái niệm này, đối với lão ta, thật xa lạ và có phần khó hiểu.
"Hãy tiếp tục theo dõi sát sao," Bàng Lão Gia mở mắt, giọng nói trầm xuống, mang theo một vẻ lạnh lẽo đáng sợ. "Ta muốn biết tất cả về cái thương hội nhỏ đó... và cả cái thằng nhóc Lâm Dịch kia nữa. Từ xuất thân, mối quan hệ, cho đến từng đường đi nước bước của nó. Không được bỏ qua bất kỳ chi tiết nào. Ta muốn biết nó có gì đặc biệt mà lại có thể khuấy động cả Thành Thiên Phong này." Ánh mắt lão ta lóe lên vẻ toan tính. Một kẻ dám đe dọa đến lợi ích của Bàng gia, dù là ai, cũng phải trả giá. "Để xem, cái thằng nhóc này có thể nhảy nhót được bao lâu."
***
Trong một con hẻm tối tăm, ẩm thấp ở khu ổ chuột của Thành Thiên Phong, một quán rượu nhỏ xập xệ vẫn còn sáng đèn. Tiếng chén đĩa lạch cạch, tiếng cụng ly, tiếng cười nói ồn ào của đám người giang hồ hòa quyện với tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục nát. Mùi khói thuốc, rượu nồng, mồ hôi và thức ăn xào nấu đặc quánh trong không khí, tạo nên một bầu không khí hỗn tạp, nguy hiểm. Bên ngoài, mưa phùn lất phất, càng làm tăng thêm vẻ u ám cho con hẻm.
Ở một góc khuất, khuất sau một cái cột gỗ lớn, hai tên thám thính của Hắc Sa Bang đang ngồi đối diện nhau, thì thầm to nhỏ. Cả hai đều mặc y phục tối màu, che kín gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc lẹm, đầy vẻ âm hiểm. Tên thứ nhất, với gương mặt xương xẩu, khẽ nâng chén rượu, nhấp một ngụm rồi đặt mạnh xuống bàn.
"Cái cửa hàng trà mới mở đó, lão đại à, mấy ngày nay làm ăn phát đạt lắm. Khách ra vào nườm nượp, tiền bạc chảy vào như nước," hắn ta nói, giọng khàn khàn. "Ta đã đi dò la mấy lần, nghe nói bọn chúng bán một thứ trà bọc lạ lùng, tiện dụng hơn trà bình thường nhiều. Dân chúng cuồng đến nỗi xếp hàng dài ra tận phố."
Tên thứ hai, có vẻ là kẻ cầm đầu, nhếch mép cười lạnh. Vết sẹo dài chạy ngang qua khóe mắt hắn ta càng khiến khuôn mặt trở nên dữ tợn hơn. Hắn ta rót thêm rượu vào chén của mình, ánh mắt lóe lên vẻ tham lam. "Ồ? Một con cá béo mới đến Thành Thiên Phong sao? Xem ra chúng ta có việc để làm rồi." Hắn ta khẽ nhấm nháp rượu, cái vị cay nồng của nó dường như càng làm tăng thêm sự tàn nhẫn trong ánh mắt. "Chắc là nên 'thăm hỏi' nó một chuyến, xem nó có hiểu quy tắc của Thành Thiên Phong này không."
"Quy tắc?" Tên thứ nhất cười khẩy. "Quy tắc của Hắc Sa Bang chúng ta chứ gì." Hắn ta gật gù, rồi đột nhiên vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn một chút. "Nhưng nghe nói thằng chủ nó còn trẻ lắm, tên là Lâm Dịch, nhưng có vẻ không phải dạng vừa đâu. Có vài kẻ dám gây sự với cửa hàng của nó đều bị những gã vệ sĩ to con của nó đánh cho bầm dập. Hơn nữa, nó còn có một con bé quản lý khá thông minh, ăn nói sắc sảo. Cẩn thận vẫn hơn."
Tên cầm đầu nhấp thêm một ngụm rượu, tiếng cụng chén vang lên khô khốc. "Trẻ tuổi thì càng dễ dạy dỗ." Hắn ta cười khẩy, nụ cười mang đầy vẻ khinh miệt và tự mãn. "Những thằng nhóc mới lớn, vừa có chút tiền là lại tưởng mình là bá chủ thiên hạ. Để lão đại định đoạt. Hắc Sa Bang chúng ta sẽ cho nó biết, ở Thành Thiên Phong này, muốn làm ăn yên ổn thì phải biết điều. Không có cái gọi là 'miễn phí' đâu. Mọi thứ đều có cái giá của nó." Hắn ta đặt chén rượu xuống bàn, ánh mắt lạnh lẽo quét qua bóng tối. "Chuẩn bị đi. Ngày mai chúng ta sẽ có một 'vị khách' mới."
***
Ánh trăng dần lặn, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Trong phòng sau cửa hàng trà, Lâm Dịch không ngủ. Hắn ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài đường phố vẫn còn vắng lặng. Những âm thanh của đêm đã lắng xuống, nhưng trong tâm trí hắn, những tiếng vang của sự thành công và những lời cảnh báo về mối hiểm nguy vẫn không ngừng vọng lại.
Hắn đã dự liệu được điều này. Cái thế giới này, vận hành bởi quyền lực, thân phận và sự tàn khốc của sinh tồn, sẽ không bao giờ để yên cho một kẻ đột phá quy tắc. Thành công của hắn, dù chỉ là một bước nhỏ, đã chạm đến lợi ích của những kẻ khác, đã khuấy động những thế lực ngầm. Bàng Lão Gia, với quyền lực thương nghiệp của mình, sẽ không dễ dàng chấp nhận một đối thủ mới nổi. Hắc Sa Bang, với bàn tay nhuốm máu của giới giang hồ, sẽ không bỏ qua một miếng mồi béo bở.
Lâm Dịch khẽ thở dài. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có 'bàn tay vàng' hay thế lực gia tộc chống lưng. Thứ duy nhất hắn có, là tri thức từ một thế giới khác, khả năng quan sát nhạy bén và tư duy logic của một người hiện đại. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn lẩm bẩm. "Và để sinh tồn, đôi khi phải chiến đấu."
Hắn nhớ lại những tin tức mơ hồ về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận. Những cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ ở Thành Thiên Phong cũng trở nên dữ dội hơn. Thậm chí, những tin đồn về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" cũng bắt đầu xuất hiện nhiều hơn trong những câu chuyện phiếm. Tất cả đều báo hiệu một sự b��t ổn lớn sắp xảy ra, một cơn bão đang dần hình thành.
Lâm Dịch siết chặt tay. Hắn không mơ mộng làm anh hùng hay thay đổi thế giới. Hắn chỉ muốn bảo vệ những người xung quanh, xây dựng một cuộc sống ổn định cho mình và họ. Con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai và thử thách. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dùng trí tuệ và sự đoàn kết để đối phó với mọi thách thức. Ngày mai, sẽ là một ngày mới, với những trận chiến mới. Nhưng Lâm Dịch biết, hắn sẽ không đơn độc.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.