Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 305: Linh Trà Lan Tỏa: Tiếng Vang Thiên Phong

Sau một ngày thử nghiệm lặng lẽ, khi mặt trời đã ngả bóng tây, Lâm Dịch cùng nhóm của mình đã có trong tay những dữ liệu quý giá. Hắn đã quan sát đủ, lắng nghe đủ, và cảm nhận đủ sự dao động của thị trường Thành Thiên Phong. Giờ đây, đã đến lúc đưa "Thiên Phong Linh Trà Bọc" ra ánh sáng một cách đường hoàng.

**Cảnh 1:**

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên mỏng manh xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong. Không khí vẫn còn vương vấn chút hơi sương đêm, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại. Bên trong cửa hàng mới của Lâm Dịch, mọi thứ đã được bày biện tươm tất một cách đáng kinh ngạc. Không còn vẻ sơ sài của ngày đầu tiên, giờ đây nơi đây toát lên một vẻ trang trọng nhưng vẫn ấm cúng. Những kệ gỗ được lau chùi bóng loáng, sắp xếp ngay ngắn từng hộp "Thiên Phong Linh Trà Bọc" nhỏ xinh, với màu sắc tươi tắn và họa tiết giản dị nhưng tinh tế. Mỗi hộp đều được bọc cẩn thận bằng giấy dầu chống ẩm, dán nhãn hiệu rõ ràng – một điều hiếm thấy trên thị trường trà lá rời hỗn tạp. Mùi hương thanh khiết, thoang thoảng của trà và thảo mộc tỏa ra, hòa quyện với mùi gỗ mới, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, khơi gợi sự tò mò.

Lâm Dịch, trong bộ y phục vải thô sạch sẽ nhưng vẫn giữ vẻ giản dị, đang kiểm tra từng chi tiết nhỏ. Đôi mắt hắn sắc bén lướt qua từ cách xếp đặt sản phẩm, vị trí của bảng hiệu gỗ nhỏ khắc chữ "Thiên Phong Linh Trà Bọc" được đặt trang trọng ở chính giữa, cho đến chiếc bàn dùng để pha trà mời khách. Hắn vuốt nhẹ lên một gói trà, cảm nhận sự chắc chắn của lớp giấy bọc, tựa như đang chạm vào thành quả của những ngày tháng miệt mài suy tính. Tâm trí hắn lúc này bình lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng sâu thẳm bên trong lại là dòng chảy của những tính toán phức tạp. Hắn biết, ấn tượng đầu tiên là cực kỳ quan trọng. Trong một thế giới đầy rẫy sự giả dối và lừa lọc, sự chân thành và chất lượng sẽ là vũ khí mạnh nhất của hắn.

"Nhị Cẩu, nhớ kỹ," Lâm Dịch lên tiếng, giọng trầm tĩnh nhưng rõ ràng, ánh mắt hướng về Trần Nhị Cẩu đang đứng cạnh, vẻ mặt đầy háo hức. "Mỗi khách hàng bước vào đây đều là một cơ hội. Đừng chỉ bán trà, hãy bán cả sự tiện lợi, bán cả sức khỏe, và bán cả sự tin tưởng. Hãy giới thiệu kỹ lưỡng, nhấn mạnh vào công dụng bồi bổ tinh thần, giúp tỉnh táo mà không gây khó chịu cho dạ dày. Nhưng tuyệt đối đừng quá phô trương. Chất lượng tự nó sẽ lên tiếng. Khi đã nếm thử, họ sẽ tự cảm nhận được giá trị." Lâm Dịch đưa tay chỉ vào chén trà đã pha sẵn trên bàn. "Hãy cho họ thấy sự khác biệt ngay lập tức. Một chén trà nhỏ, một câu chuyện chân thành, đó là cách chúng ta chinh phục lòng người." Hắn dừng lại một chút, như để lời nói thấm vào tâm trí chàng trai trẻ. "Và quan trọng nhất, dù có bận rộn đến đâu, cũng phải giữ thái độ niềm nở, nhiệt tình. Một nụ cười còn đáng giá hơn vạn lời quảng cáo."

Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhị Cẩu hiểu rồi ạ. Sẽ không làm đại ca thất vọng!" Vẻ mặt hắn lúc này không còn vẻ ngây ngô thường ngày mà thay vào đó là sự quyết tâm. Hắn đã chứng kiến cách Lâm Dịch làm việc, cách hắn tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất, và sự tin tưởng đó đã truyền sang hắn một nguồn năng lượng vô tận.

Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát. Nàng nhìn quanh cửa hàng, rồi lại nhìn về phía Lâm Dịch, trong đôi mắt thông minh, sắc sảo ánh lên một chút lo lắng. "Dịch ca," nàng nói, giọng ôn hòa nhưng vẫn chứa đựng sự dứt khoát của một người quản lý, "chúng ta đã chuẩn bị số hàng cho cả tuần. Nhưng hôm qua, chỉ với vài gói trà được bán ra, đã có không ít người hỏi thăm. Liệu hôm nay... lượng khách có thể sẽ rất lớn. Chúng ta có đủ hàng để bán không?" Nàng lo ngại rằng sự thành công bất ngờ có thể dẫn đến việc thiếu hụt nguồn cung, làm mất đi ấn tượng tốt ban đầu. "Nếu chúng ta không thể đáp ứng đủ nhu cầu, đó sẽ là một tổn thất lớn cho uy tín vừa mới gây dựng."

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. "Vân Nhi đừng lo. Ta đã dự liệu phần nào. Số hàng này chỉ là bước khởi đầu. Quan trọng là tạo được tiếng vang và sự tò mò. Về lâu dài, chúng ta sẽ có kế hoạch mở rộng sản xuất. Hiện tại, hãy tập trung vào việc phục vụ tốt nhất cho từng khách hàng đến đây." Hắn quay sang Vương Đại Trụ, người đang đứng sừng sững ở góc cửa hàng, thân hình vạm vỡ như một bức tường thành. Khuôn mặt chất phác của hắn lúc này cũng lộ rõ vẻ căng thẳng xen lẫn hưng phấn.

"Đại Trụ, ngươi và Lý Hổ hãy giữ trật tự. Đám đông có thể sẽ hỗn loạn. Ta không muốn bất kỳ sự cố đáng tiếc nào xảy ra. Giữ cho khách hàng cảm thấy an toàn và thoải mái khi mua sắm." Lâm Dịch dặn dò.

Vương Đại Trụ vỗ ngực, giọng nói to rõ, đầy tự tin. "Cứ để đó cho ta lo, Lâm ca. Ai dám gây rối, ta sẽ cho y biết tay! Đám tiểu nhân vặt vãnh ở Thành Thiên Phong này, ta không để chúng làm loạn đâu!" Lý Hổ, đứng cạnh Đại Trụ, chỉ gật đầu một cái thật mạnh, ánh mắt sắc lẹm lướt quanh, như một con đại bàng đã sẵn sàng săn mồi. Hắn ít nói, nhưng sự hiện diện của hắn đã đủ để răn đe bất kỳ kẻ nào có ý định xấu.

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Hắn đã đặt niềm tin đúng chỗ. Đội ngũ của hắn, dù còn non trẻ, nhưng đầy nhiệt huyết và sự trung thành. Hắn nhìn ra bên ngoài, mặt trời đã lên cao hơn một chút, đủ để xua đi lớp sương mờ. Những tiếng rao hàng từ các tiệm buôn lân cận bắt đầu vang lên, báo hiệu một ngày mới đã chính thức bắt đầu.

"Được rồi," Lâm Dịch nói, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Mở cửa đi, Nhị Cẩu."

Trần Nhị Cẩu không đợi nhắc lần thứ hai, nhanh nhẹn kéo cánh cửa gỗ ra. Tiếng kẽo kẹt của bản lề cũ kỹ vang lên, như một lời chào mời, để lộ không gian cửa hàng ấm cúng và những gói trà thơm lừng ra với thế giới bên ngoài. Ánh sáng ban mai tràn vào, chiếu rọi lên những gói "Thiên Phong Linh Trà Bọc", khiến chúng trông càng thêm hấp dẫn. Một chương mới trong hành trình của Lâm Dịch, và cả Thành Thiên Phong, đã chính thức bắt đầu. Hắn đứng đó, trầm mặc, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những bóng người đầu tiên xuất hiện trên con phố, tựa như một quân sư đang quan sát ván cờ vừa mới khai cuộc.

**Cảnh 2:**

Tiếng kẽo kẹt của cánh cửa gỗ vừa mở ra như một tín hiệu, một lời mời gọi vô hình, xé tan sự tĩnh lặng của buổi sớm. Ban đầu, chỉ có vài người qua đường thưa thớt, nhưng không khí nhanh chóng trở nên sôi động. Hương trà thanh khiết, một mùi hương lạ lẫm nhưng dễ chịu, lan tỏa ra khắp con phố, lôi kéo sự chú ý của những người vội vã. Những ánh mắt tò mò bắt đầu đổ dồn về phía cửa hàng nhỏ.

Giữa trưa, dưới cái nắng gắt của Thành Thiên Phong, khung cảnh trước cửa hàng của Lâm Dịch đã trở nên hoàn toàn khác biệt so với buổi sáng. Đám đông chen chúc, ồn ào, tạo thành một dòng người dài dằng dặc. Không còn là sự tò mò nhẹ nhàng, mà là một làn sóng hứng thú mạnh mẽ, gần như là một cơn sốt nhỏ. Tiếng rao hàng của Trần Nhị Cẩu vang vọng khắp nơi, không phải là tiếng rao buồn tẻ mà là một màn giới thiệu đầy nhi���t huyết và lôi cuốn, tựa như một nghệ sĩ đang biểu diễn.

"Kính thưa quý vị, quý khách gần xa! Xin mời ghé qua cửa hàng 'Thiên Phong Linh Trà' của chúng tôi! Hôm nay là ngày đầu tiên ra mắt sản phẩm độc đáo nhất Thành Thiên Phong: 'Thiên Phong Linh Trà Bọc'! Đảm bảo uống vào là tỉnh táo, tinh thần sảng khoái, không còn uể oải, mệt mỏi! Đặc biệt, mỗi gói được đóng cẩn thận, tiện lợi mang theo, giữ trọn hương vị, không sợ ẩm mốc!" Trần Nhị Cẩu không ngừng nói, đôi tay nhanh nhẹn pha trà mời khách dùng thử. Hắn dùng chính ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi nhất để miêu tả những lợi ích mà Lâm Dịch đã chỉ dẫn. Hắn còn thêm thắt những câu chuyện nhỏ về việc trà này giúp một bác thợ rèn tỉnh táo hơn khi đập sắt, hay một bà lão ngủ ngon giấc hơn.

Bạch Vân Nhi, dù vóc dáng nhỏ bé, nhưng lại vô cùng dứt khoát và hiệu quả. Nàng đứng phía sau quầy, đôi tay thoăn thoắt nhận tiền, gói trà, và trả lại tiền thừa. Nàng không nói nhiều như Trần Nhị Cẩu, nhưng mỗi lời nàng nói ra đều rõ ràng, đi thẳng vào trọng tâm, giải đáp mọi thắc mắc của khách hàng một cách thuyết phục. Nàng nhấn mạnh vào nguồn gốc nguyên liệu sạch, quy trình chế biến tỉ mỉ, và sự khác biệt về chất lượng so với các loại trà thông thường. "Sản phẩm của chúng tôi được chọn lọc từ những lá trà tươi ngon nhất ở vùng núi Thiên Phong, kết hợp cùng các loại thảo mộc quý hiếm, không chỉ giúp tỉnh táo mà còn bồi bổ khí huyết, tăng cường sức đề kháng. Mời ngài dùng thử, sẽ cảm nhận được sự khác biệt ngay lập tức." Nàng mời một chén trà, hương thơm lan tỏa, khiến nhiều người không khỏi hít hà.

"Trà này thơm thật, uống vào sảng khoái tinh thần! Lại còn tiện lợi thế này sao?" Một khách hàng trung niên, sau khi nhấp một ngụm, thốt lên đầy kinh ngạc. Vẻ mặt anh ta từ nghi ngại chuyển sang thích thú rõ rệt. "Ta thường xuyên phải đi đường xa, mang theo trà lá rời rất bất tiện. Cái này quả là tuyệt vời!" Anh ta lập tức rút tiền mua năm gói.

"Lão phu uống trà cả đời, chưa từng thấy loại nào độc đáo như vậy. Hương vị thanh tao, hậu vị ngọt nhẹ, lại còn có chút dược hương thoang thoảng. Đúng là hảo trà! Cho ta mười gói!" Một lão thương gia râu bạc phơ, vốn nổi tiếng khó tính trong việc thưởng trà, cũng không kìm được sự tán thưởng. Ánh mắt ông ta không chỉ có sự hài lòng mà còn có một chút kinh ngạc. Ông đã thấy không ít chiêu trò quảng cáo, nhưng hiếm khi thấy một sản phẩm nào lại thực sự làm được như lời giới thiệu.

Tiếng khen ngợi, tiếng trầm trồ vang lên không ngớt. Tiền xu leng keng không ngừng rơi vào hòm. Hàng hóa nhanh chóng được bán ra, tạo thành một cơn sốt nhỏ trên phố. Người này truyền người kia, tin tức về "Thiên Phong Linh Trà Bọc" lan đi nhanh như gió. Có người chen lấn để được mua, có người chỉ đứng xem nhưng cũng không ngừng bàn tán.

Lâm Dịch đứng nép mình trong một góc khuất bên trong cửa hàng, ánh mắt trầm tĩnh quan sát toàn bộ khung cảnh hỗn loạn nhưng đầy phấn khích. Hắn không trực tiếp tham gia vào việc bán hàng, nhưng lại là đạo diễn của toàn bộ vở diễn này. Trong đầu hắn, từng con số, từng biểu hiện của khách hàng đều được phân tích kỹ lưỡng. Sự thành công này không n��m ngoài dự đoán của hắn. Hắn đã nghiên cứu kỹ lưỡng tâm lý khách hàng, nhu cầu thị trường, và cách thức tiếp thị hiện đại. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nghĩ. Trong cái thế giới cổ đại này, sự tiện lợi, chất lượng đồng đều và một chiến lược tiếp thị thông minh có thể tạo ra những tác động mạnh mẽ hơn bất kỳ loại phép thuật hay võ công nào.

Hắn cũng không bỏ qua những ánh mắt dò xét từ xa. Vương Đại Trụ và Lý Hổ đứng chắn ở lối ra vào, thân hình vạm vỡ của họ như hai pho tượng đá, vừa giữ trật tự cho dòng người, vừa quan sát xung quanh với vẻ cảnh giác cao độ. Lý Hổ đặc biệt chú ý đến những người không có vẻ gì là muốn mua trà, chỉ đứng nhìn ngó xung quanh một cách lén lút. Hắn đã được Lâm Dịch dặn dò kỹ lưỡng về điều này.

Bạch Vân Nhi, khi gói gói trà cuối cùng trong số hàng chuẩn bị cho buổi sáng, thoáng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng pha lẫn tự hào. Nàng đã đúng khi lo lắng về lượng hàng. Dù đã chuẩn bị rất kỹ, nhưng tốc độ bán ra vượt xa mọi dự tính. "Dịch ca, chúng ta đã bán gần hết số hàng dự kiến cho cả ngày rồi!" Nàng nói nhỏ, gần như thì thầm, nhưng giọng nói vẫn đầy sự phấn khích.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh. "Không sao, Vân Nhi. Hãy thông báo cho khách hàng rằng chúng ta sẽ bổ sung hàng vào buổi chiều. Quan trọng là giữ được chất lượng và lời hứa. Đừng để họ cảm thấy thất vọng." Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự thành công này, dù đáng mừng, nhưng cũng sẽ kéo theo những rắc rối không nhỏ. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. Sự nổi bật luôn đi kèm với sự chú ý, và không phải sự chú ý nào cũng là tốt.

**Cảnh 3:**

Trong khi không khí trước cửa hàng của Lâm Dịch đang sôi động đến đỉnh điểm, thì ở một góc khuất khác của Thành Thiên Phong, những ánh mắt lạnh lùng và tính toán đang dõi theo từng động tĩnh.

Từ một góc khuất trong quán trà đối diện, nơi cách cửa hàng của Lâm Dịch không xa, có một người đàn ông ăn mặc khá giả, khoác trên mình bộ tơ lụa màu xanh sẫm, đang nhấp chén trà nóng. Nét mặt hắn lạnh lùng, đôi mắt nhỏ nhưng sắc bén, không ngừng quét qua đám đông đang chen chúc trước cửa hàng "Thiên Phong Linh Trà". Hắn là một trong những thám tử thân tín của Bàng Lão Gia, người được giao nhiệm vụ theo dõi mọi biến động trên thị trường Thành Thiên Phong.

Hắn đặt chén trà xuống, tiếng men sứ va chạm nhẹ vào mặt bàn gỗ. Mùi hương trà Phổ Nhĩ nồng đậm trong quán trà này hoàn toàn đối lập với hương trà thanh khiết từ cửa hàng đối diện. "Thú vị," hắn lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, chỉ đủ cho bản thân nghe thấy, hoặc cho kẻ tùy tùng đứng sau lưng hắn. "Không ngờ một cửa hàng nhỏ vừa mới mở lại có thể gây ra náo động như vậy. Lượng khách đông hơn cả tiệm trà của Trần Lão Bản, mà Trần Lão Bản đã có thâm niên mười năm ở đây." Hắn nhíu mày, vẻ mặt lộ rõ sự khó chịu. Hắn đã từng nghe về việc Lâm Dịch thuê mặt bằng này, nhưng Bàng Lão Gia không mấy quan tâm, cho rằng chỉ là một tên nhóc con mới đến muốn thử vận may. Giờ đây, "tên nhóc con" này lại đang làm rung chuyển cả một góc phố. "Bàng Lão Gia chắc chắn sẽ muốn biết rõ... về loại trà này, và cả kẻ đứng sau nó nữa." Hắn đưa mắt nhìn sang kẻ tùy tùng đứng cạnh, ra hiệu. Ngay lập tức, kẻ tùy tùng lặng lẽ rời đi, hòa vào dòng người đông đúc.

Trong khi đó, ở một con hẻm tối tăm, ẩm thấp nằm khuất sau dãy nhà cổ kính, một bóng người mặc đồ đen, hòa mình vào bóng tối, cũng đang lặng lẽ quan sát. Hắn ta đứng bất động như một bức tượng, chỉ có đôi mắt sắc lạnh, ẩn dưới vành mũ rộng, là không ngừng di chuyển, ghi nhận mọi thứ. Hắn ta không quan tâm đến hương vị trà hay sự tiện lợi của nó. Thứ hắn quan tâm là số lượng người mua, số tiền mà cửa hàng này kiếm được, và tiềm năng "thu nhập" mà nó có thể mang lại. Hắn là một trong những tay thám thính của Hắc Sa Bang, chuyên đánh giá "con mồi" trước khi thủ lĩnh bang phái ra tay.

Mùi ẩm mốc, tanh tưởi của con hẻm không làm hắn bận tâm. Hắn chỉ chú ý đến tiếng tiền xu leng keng từ cửa hàng đối diện, tiếng cười nói huyên náo của đám đông, và cả sự hiện diện của hai tên hộ vệ to lớn (Vương Đại Trụ và Lý Hổ) đứng gác. "Mới ngày đầu đã thế này," hắn thầm nghĩ, giọng không cảm xúc. "Có vẻ như tên tiểu tử này có chút tài cán. Hắc Sa Bang sẽ không bỏ qua miếng mồi ngon như vậy." Ánh mắt hắn lóe lên một tia tham lam lạnh lẽo. Đối với Hắc Sa Bang, mọi sự thịnh vượng đều có thể biến thành nguồn lợi nhuận, thông qua "phí bảo kê" hoặc tệ hơn là cưỡng đoạt. Hắn khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như không thể nhận ra trong bóng tối, rồi biến mất vào sâu trong con hẻm, để lại phía sau một cảm giác lạnh lẽo như thể có một bóng ma vừa lướt qua.

Lâm Dịch, từ vị trí quan sát của mình, đã không bỏ qua những ánh mắt lạ lướt qua cửa hàng. Hắn nhận ra vẻ cảnh giác đặc trưng của kẻ thăm dò, sự lạnh lùng và toan tính trong ánh mắt của những kẻ không mua bán gì mà chỉ quan sát. "Đây là những 'vị khách không mời mà đến' mà mình đã dự đoán," hắn thầm nghĩ. Hắn biết, sự thành công của "Thiên Phong Linh Trà Bọc" đã chạm đến lợi ích của những thế lực ngầm và các thương hội lớn khác. Sự chú ý của Bàng Lão Gia là điều không tránh khỏi, và Hắc Sa Bang cũng sẽ sớm tìm đến.

Cái cảm giác gai người khi bị theo dõi không hề xa lạ với Lâm Dịch. Hắn đã quá quen với việc phải cảnh giác trong thế giới này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhở bản thân. Thành công chỉ là một mặt của đồng xu, mặt còn lại là những hiểm nguy rình rập. Hắn vuốt nhẹ cằm, trong đầu đã bắt đầu phác thảo những kế hoạch đối phó. Đây không chỉ là một cuộc chiến kinh doanh, mà còn là một cuộc chiến sinh tồn đầy cam go. Cái mùi trà thanh khiết trong cửa hàng giờ đây hòa lẫn với một mùi nguy hiểm vô hình, khiến hắn càng thêm đề phòng.

**Cảnh 4:**

Khi ánh trăng bạc đã chiếu rọi xuống những mái nhà cổ kính của Thành Thiên Phong, xua đi cái nóng bức của ban ngày, cửa hàng của Lâm Dịch đã đóng cửa im lìm. Mọi sự ồn ào, náo nhiệt của ban ngày đã lắng xuống, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm khuya. Bên trong, dưới ánh sáng lờ mờ của vài ngọn đèn dầu, cả nhóm Lâm Dịch đang ngồi quây quần quanh một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, cùng nhau kiểm đếm tiền bạc và tổng kết ngày đầu tiên.

Ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc vất vả, nhưng đôi mắt họ lại rạng rỡ niềm vui và sự tự hào. Mùi trà thơm vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi mồ hôi và sự hưng phấn. Những đồng tiền xu leng keng đổ ra từ chiếc hòm gỗ, chất thành từng đống nhỏ trên bàn, lấp lánh dưới ánh đèn. Đây không chỉ là tiền, mà là bằng chứng cho sự thành công, cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của cả nhóm.

Bạch Vân Nhi, dù đã mệt lả, vẫn giữ được sự tỉnh táo và chuyên nghiệp của mình. Nàng cẩn thận kiểm đếm từng đồng, ghi chép tỉ mỉ vào cuốn sổ da. "Dịch ca, chúng ta đã bán hết sạch số hàng chuẩn bị cho cả tuần, chỉ trong một ngày!" Nàng nói, giọng nàng hơi khàn đi nhưng vẫn không giấu được sự phấn khích. Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy ngưỡng mộ và một chút bối rối. "Thật không thể tin nổi. Ta chưa từng thấy bất kỳ cửa hàng nào ở Thành Thiên Phong có thể làm được điều này." Nàng đã từng quản lý nhiều cửa hàng nhỏ, từng chứng kiến nhiều chiêu trò quảng cáo, nh��ng chưa bao giờ thấy một sản phẩm nào lại có sức hút mãnh liệt đến vậy.

Trần Nhị Cẩu, dù tay chân mỏi nhừ, vẫn không ngừng huyên thuyên. "Đúng vậy! Nhiều người còn hỏi khi nào có hàng mới để mua thêm. Có khách còn đặt trước cả chục gói! Đại ca à, chúng ta sắp giàu to rồi!" Hắn cười toe toét, khuôn mặt lấm lem bụi bẩn nhưng đôi mắt sáng rực. Hắn kể lại những câu chuyện về khách hàng, về những lời khen ngợi, những ánh mắt kinh ngạc của họ khi nếm thử "Thiên Phong Linh Trà Bọc". Hắn còn khoe khoang về cách hắn đã thuyết phục được một bà lão khó tính mua liền ba gói.

Vương Đại Trụ và Lý Hổ chỉ ngồi lắng nghe, thỉnh thoảng gật gù. Họ không phải là những người giỏi ăn nói, nhưng sự hiện diện của họ, những gương mặt mệt mỏi nhưng kiên định, đã đủ để nói lên sự hài lòng và lòng trung thành của họ. Họ đã làm tốt công việc của mình, giữ cho đám đông ổn định và đảm bảo an toàn cho cửa hàng.

Lâm Dịch trầm ngâm lắng nghe. Hắn không cười lớn hay thể hiện sự vui mừng quá mức. Khuôn mặt hắn vẫn điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự toan tính. Hắn vuốt nhẹ lên chiếc bàn gỗ thô ráp, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. "Tốt," hắn khẽ nói, giọng trầm ấm. "Kết quả này cho thấy chúng ta đã đi đúng hướng. Sản phẩm của chúng ta có giá trị thực sự, và thị trường Thành Thiên Phong đã sẵn sàng đón nhận nó." Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong nhóm, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bạc đang chiếu rọi.

"Nhưng cũng đừng quá vui mừng," Lâm Dịch tiếp tục, giọng hắn mang một chút nghiêm trọng. "Thành công càng lớn, sự chú ý càng nhiều. Ngày hôm nay, chúng ta đã thu hút không ít ánh mắt từ những nơi không mấy thiện chí. Ta đã thấy người của Bàng Lão Gia, và cả những kẻ đến từ Hắc Sa Bang. Họ sẽ không để yên cho chúng ta đâu." Hắn không nói thẳng, nhưng lời lẽ của hắn đã đủ để truyền tải sự cảnh báo.

Bạch Vân Nhi siết chặt cuốn sổ trong tay, vẻ mặt trở nên lo lắng. Nàng đã nghe lời Lâm Dịch nói về "phí bảo kê" và những rắc rối từ Bàng Lão Gia. "Vậy chúng ta phải làm sao, Dịch ca? Nếu họ tìm đến..."

Lâm Dịch giơ tay ngăn lời nàng. "Yên tâm, ta đã có dự liệu. Nhưng trước mắt, chúng ta cần bàn bạc về việc mở rộng sản xuất. Số hàng chúng ta có là không đủ. Chúng ta cần tìm thêm nguồn nguyên liệu, thuê thêm người, và lên kế hoạch cho những đợt bán hàng tiếp theo." Hắn nhìn từng người. "Sự tin tưởng của khách hàng là vàng. Chúng ta không thể để họ thất vọng. Chất lượng phải luôn được đảm bảo."

"Và về những 'vị khách không mời mà đến'," Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn sắc lạnh hơn một chút, "chúng ta cũng sẽ có cách đối phó. Ta đã nói rồi, tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta không có võ công cao cường, không có thế lực gia tộc chống lưng, nhưng chúng ta có trí tuệ và sự đoàn kết. Chúng ta sẽ không dễ dàng bị bắt nạt." Hắn khẽ siết chặt tay, trong đầu đã bắt đầu hình thành những kế hoạch mới, những bước đi táo bạo hơn.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Ngoài kia, Thành Thiên Phong đang chìm trong giấc ngủ, nhưng đâu đó, những âm mưu, những toan tính vẫn đang âm thầm diễn ra. Những tin tức về tình hình biên giới ngày càng căng thẳng, nạn đói và dịch bệnh ở các vùng lân cận vẫn len lỏi vào tâm trí hắn. Những cuộc giao tranh giữa các bang phái giang hồ ở Thành Thiên Phong cũng trở nên dữ dội hơn, báo hiệu một sự bất ổn lớn sắp xảy ra. Thậm chí, hắn còn nghe phong thanh về những tin đồn mơ hồ về "Linh khí mỏng manh" và "thế lực tu hành" – những điều mà trước đây hắn chỉ coi là chuyện hoang đường. Nhưng Lâm Dịch biết, tất cả những điều đó đều sẽ ảnh hưởng đến con đường sinh tồn của hắn.

Con đường phía trước còn rất dài, đầy chông gai và thử thách. Nhưng ít nhất, viên gạch đầu tiên đã được đặt xuống một cách vững chắc, và đội ngũ của hắn đã chứng minh được sự kiên cường và khả năng thích nghi. Dù không mơ mộng trở thành hoàng đế hay tiên nhân, Lâm Dịch vẫn sẽ kiên trì, từng bước một, xây dựng cuộc sống mà hắn và những người thân yêu của hắn đáng được hưởng. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi trà còn vương vấn, cảm nhận sự mệt mỏi nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Ngày mai, sẽ l�� một ngày mới, với những thách thức mới, nhưng hắn đã sẵn sàng.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free