Lạc thế chi nhân - Chương 304: Linh Trà Khai Môn: Nét Chấm Phá Đầu Tiên
Ánh sáng cuối cùng của buổi chiều tà len lỏi qua ô cửa sổ, chiếu rọi lên gương mặt gầy gò nhưng đầy kiên nghị của Lâm Dịch. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những đối thủ mạnh mẽ như Bàng Lão Gia, những thế lực ngầm như Hắc Sa Bang, và cả những bí ẩn về thế giới tu hành còn đang chờ được khám phá. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn có tri thức, có tầm nhìn, và quan trọng nhất, hắn có những con người trung thành và tin tưởng đi cùng mình. Hắn đã đặt chân đến Thành Thiên Phong, và hắn sẽ để lại dấu ấn của mình ở đây. Thiên Phong Thương Hội đã chính thức bắt đầu.
***
Sáng hôm sau, một buổi sáng nắng nhẹ, trong lành hiếm hoi giữa những ngày cuối xuân ẩm ướt ở Thành Thiên Phong, không khí trong cửa hàng mới của Lâm Dịch mang một vẻ khác lạ. Không còn mùi ẩm mốc của những viên gạch cũ hay bụi bặm của ngày sửa chữa. Thay vào đó, một mùi hương gỗ mới, lẫn với chút vôi vữa và một thứ hương thơm thanh mát, dịu nhẹ, lan tỏa khắp không gian. Bên trong cửa hàng, dù vừa được sửa sang nhưng vẫn giữ được nét cổ kính của kiến trúc địa phương với những cột gỗ to sẫm màu và mái ngói âm dương, nhưng đã có sự sắp đặt gọn gàng, ngăn nắp một cách bất ngờ. Các kệ hàng hai bên tường còn khá trống trải, chỉ có vài chiếc bình gốm và giỏ mây trang trí, nhưng khu vực pha chế ở góc trong cùng và quầy tính tiền làm bằng gỗ sồi bóng loáng đã được đặt vào vị trí một cách chỉn chu, sạch sẽ.
Lâm Dịch, thân hình hơi gầy gò trong bộ y phục vải thô màu xám, đứng giữa gian phòng, tay cầm một gói trà nhỏ vuông vắn, được bọc trong lớp giấy dầu mỏng, bên trên có in mờ dòng chữ “Thiên Phong Linh Trà Bọc” cùng vài ký hiệu đơn giản mà chỉ có hắn mới hiểu ý nghĩa sâu xa. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng người trong nhóm cốt cán của mình. Trước mặt anh là Bạch Vân Nhi, với vóc dáng thon thả, cử chỉ thanh thoát, đôi mắt thông minh đang chăm chú lắng nghe, trên người nàng là bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo màu xanh ngọc. Kế bên nàng là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác hiện rõ vẻ nhiệt tình xen lẫn chút bỡ ngỡ, nhưng ánh mắt hắn vẫn đầy tin tưởng. Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhanh nhẹn, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, đang háo hức nhìn gói trà trong tay Lâm Dịch. Còn Lý Hổ thì trầm tĩnh đứng ở góc phòng, thân hình vạm vỡ, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi ngóc ngách, đảm bảo không có sơ suất nào. Cả bốn người đều đang dồn hết sự chú ý vào Lâm Dịch, chờ đợi những lời chỉ dẫn cuối cùng.
"Đây là 'Thiên Phong Linh Trà Bọc'," Lâm Dịch mở lời, giọng nói không lớn nhưng rõ ràng, từng tiếng đều mang theo sự chắc chắn. Hắn giơ gói trà lên, để mọi người cùng quan sát. "Điểm khác biệt của nó không chỉ nằm ở công thức trà mà chúng ta đã dày công nghiên cứu – một sự kết hợp giữa các loại thảo mộc địa phương và kỹ thuật chế biến đặc biệt để giữ được hương vị và công dụng tối đa. Mà còn ở cách chúng ta bán nó." Hắn dừng lại một chút, quan sát phản ứng của mọi người. "Tiện lợi, chất lượng ổn định, và rõ ràng về công dụng. Ba yếu tố này, nếu làm tốt, sẽ giúp chúng ta vượt lên trên tất cả các loại trà lá rời đang bán tràn lan trên thị trường."
Bạch Vân Nhi bước tới gần hơn, đôi mắt nàng ánh lên vẻ suy tư. "Mỗi gói nhỏ này có thể pha được bao nhiêu lần, và giá cả thì sao, Lâm Dịch? Chúng ta cần có một mức giá hợp lý để cạnh tranh, nhưng cũng phải đảm bảo lợi nhuận." Nàng đưa tay nhận lấy một gói trà từ Lâm Dịch, cẩn thận xem xét lớp giấy bọc.
Lâm Dịch gật đầu. "Mỗi gói được định lượng kỹ lưỡng, có thể pha được hai đến ba lần, tùy theo khẩu vị. Chúng ta sẽ bán với giá ba đồng một gói nhỏ. So với trà lá rời chất lượng tương đương, giá này có vẻ cao hơn một chút, nhưng hãy nhớ đến sự tiện lợi và chất lượng đồng đều mà chúng ta mang lại. Khách hàng sẽ không cần phải đong đếm, không sợ mua phải trà kém chất lượng, và quan trọng hơn, họ có thể mang theo bên mình, pha bất cứ lúc nào." Hắn giải thích tỉ mỉ, phác thảo bức tranh về một sản phẩm hoàn toàn mới m�� so với những gì người dân Thành Thiên Phong từng biết.
Trần Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt vẫn còn chút hoài nghi. "Đại ca, liệu người ta có chịu mua cái thứ lạ lẫm này không? Ở đây, ai cũng quen dùng trà lá mua cân rồi. Tự dưng ra cái gói bé tí thế này, lại còn ba đồng, e rằng khó bán." Giọng hắn lộ rõ sự lo lắng, phản ánh tâm lý chung của một người đã quen với lối kinh doanh truyền thống.
Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin. "Họ sẽ mua, Nhị Cẩu, nếu chúng ta cho họ thấy được giá trị thực sự. Nhiệm vụ của con là giới thiệu kỹ lưỡng về lợi ích của trà, không chỉ là hương vị thơm ngon, mà còn là công dụng giúp tỉnh táo tinh thần, giải tỏa mệt mỏi sau một ngày làm việc, đặc biệt với những người lao động hay những tiểu thương buôn bán vất vả. Quan trọng nhất, hãy mời họ dùng thử miễn phí một ngụm nhỏ, được pha chế ngay tại đây. Một khi đã nếm thử, họ sẽ hiểu sự khác biệt." Hắn nhấn mạnh từ "miễn phí", một chiến lược marketing đơn giản nhưng hiệu quả mà hắn đã học được từ thế giới c��. "Đại Trụ, Lý Hổ," hắn quay sang hai người kia, "đảm bảo mọi thứ ở cửa hàng thật sạch sẽ và trật tự. Từ chén trà, bàn ghế, đến cả lối đi. Sự sạch sẽ và ngăn nắp sẽ tạo ấn tượng tốt ban đầu, khiến khách hàng cảm thấy tin tưởng và thoải mái hơn khi bước vào."
Vương Đại Trụ lập tức gật đầu, vẻ mặt hăm hở. "Rõ, đại ca! Tôi sẽ lau chùi mọi thứ bóng loáng, không một hạt bụi!" Lý Hổ chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt nghiêm nghị quét một lượt quanh cửa hàng, như đã ghi nhớ từng chi tiết nhỏ.
Lâm Dịch hướng dẫn từng bước một, từ cách pha trà mẫu sao cho hương vị đạt chuẩn, cách đóng gói bao bì đơn giản nhưng đảm bảo vệ sinh, đến cách mời chào khách hàng sao cho lịch sự, nhiệt tình mà không gây khó chịu. Hắn muốn nhấn mạnh vào sự khác biệt và lợi ích thiết thực của sản phẩm, thay vì chỉ đơn thuần rao bán. Trong tâm trí Lâm Dịch, đây không chỉ là một gói trà, đây là một trải nghiệm, một giải pháp cho nhu cầu của người tiêu dùng, một bước đột phá trong tư duy kinh doanh ở thế giới này. Hắn tin vào tri th���c của mình, vào khả năng quan sát và phân tích thị trường mà hắn đã rèn giũa. Nhưng sâu thẳm bên trong, một áp lực vô hình vẫn đè nặng lên hắn. Hắn đang đặt cược vào ý tưởng hiện đại của mình giữa một thế giới truyền thống, bảo thủ. Liệu sự tiện lợi và chất lượng có đủ sức chinh phục thói quen cố hữu của người dân và sự cạnh tranh khốc liệt của các thương nhân lão làng? Sự lo lắng về thành bại của bước đi đầu tiên này ẩn hiện trong từng suy nghĩ của hắn, dù bên ngoài vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn lướt mắt qua Cẩm Nang Kế Sách đang đặt trên bàn làm việc của mình, một cuốn sách rách nát đầy những ghi chú và bản vẽ nguệch ngoạc. Nó là lời nhắc nhở về những nguyên tắc kinh doanh hiện đại mà hắn đang cố gắng áp dụng: "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, "nhưng nó chỉ phát huy tác dụng khi được thực hành đúng cách."
Bạch Vân Nhi hiểu rõ những gì Lâm Dịch đang nghĩ. Nàng biết, hắn đang mạo hiểm. Nhưng nàng cũng tin tưởng vào tầm nhìn của hắn. Nàng nhìn gói trà trong tay, cảm nhận sự mịn màng của lớp giấy dầu, hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa. Đây không chỉ là trà, đây là sự đổi mới. Nàng nghĩ đến những buổi chiều Lâm Dịch miệt mài thử nghiệm các loại lá, các công thức pha chế, sự tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Hắn đã dồn hết tâm huyết vào sản phẩm này. Nàng tin, nó sẽ thành công. Trần Nhị Cẩu đã nhanh nhẹn chạy ra góc pha chế, bắc bếp đun nước, chuẩn bị những ấm trà đầu tiên. Tiếng nước sôi reo nhẹ nhàng, tiếng chén sứ va vào nhau lách cách, tạo nên một không khí rộn ràng, đầy mong đợi. Vương Đại Trụ và Lý Hổ bắt đầu sắp xếp lại bàn ghế, quét dọn những hạt bụi li ti còn sót lại, làm cho mọi thứ trở nên hoàn hảo nhất có thể. Trong cửa hàng nhỏ bé ấy, những con người với xuất thân khác nhau, tính cách khác nhau, nhưng đều đang hướng về một mục tiêu chung, một niềm tin chung vào người đàn ông đang đứng giữa phòng. Đây là khởi đầu của Thiên Phong Thương Hội, một khởi đầu đầy hứa hẹn, nhưng cũng không ít thách thức.
***
Giữa trưa, khi ánh nắng gắt đổ xuống con phố tấp nập, Thành Thiên Phong chìm trong một bầu không khí oi ả và hối hả. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng bước chân hối hả của người qua đường, tiếng lách cách từ những gánh hàng rong, và mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn ven đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng ồn ã của cuộc sống đô thị. Phía trước cửa hàng mới của Lâm Dịch, không có tiếng rao lớn hay chiêu trò lôi kéo ồn ào. Trần Nhị Cẩu, trong bộ y phục sạch sẽ, gọn gàng, đứng ở bậc cửa, gương mặt vẫn còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, lịch sự mời chào những người qua lại. "Kính mời quý khách ghé qua Thiên Phong Thương Hội, nếm thử Thiên Phong Linh Trà Bọc. Trà thơm mát, tiện lợi, giúp tỉnh táo tinh thần, giải tỏa mệt mỏi sau một ngày làm việc." Hắn không dùng những lời lẽ khoa trương hay cường điệu, chỉ đơn giản là giới thiệu những lợi ích cốt lõi của sản phẩm, đúng như Lâm Dịch đã chỉ dẫn.
Bạch Vân Nhi, vẻ mặt điềm tĩnh và chuyên nghiệp, đứng sau quầy gỗ bóng loáng, bên cạnh là một bộ ấm trà tinh xảo và những gói trà mẫu được bày biện ngăn nắp. N��ng kiên nhẫn giải thích cho vài người khách tò mò đầu tiên dừng lại. Vương Đại Trụ và Lý Hổ đứng ở hai góc cửa hàng, thân hình vạm vỡ của họ tạo nên một sự hiện diện vững chãi, vẻ mặt có chút nghiêm nghị, đảm bảo không ai gây rối hay làm phiền khách hàng, nhưng cũng không quá hung dữ khiến người ta e ngại. Họ không nói lời nào, chỉ lặng lẽ quan sát, như những vệ sĩ trung thành.
Lâm Dịch không đứng cùng nhóm. Hắn ẩn mình trong một quán trà nhỏ đối diện, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, gọi một chén trà xanh thông thường và ngồi ở một bàn gần cửa sổ, quan sát mọi diễn biến. Hắn muốn nhìn nhận mọi thứ một cách khách quan nhất, không để sự hiện diện của mình làm ảnh hưởng đến phản ứng tự nhiên của khách hàng. Từ vị trí này, hắn có thể thấy rõ nét mặt của từng người qua đường, nghe được những lời bàn tán xì xào, và đánh giá hiệu quả của chiến lược ban đầu.
Một người bán hàng rong, gánh trên vai một gánh hàng rau củ quả, khuôn mặt lam lũ nhưng đôi mắt lanh lợi, dừng lại trước cửa hàng. Hắn nhìn chằm chằm vào gói trà nhỏ trong tay Trần Nhị Cẩu, vẻ mặt đầy hoài nghi. "Trà gì mà gói ghém kỹ thế này? Có gì khác trà lá thông thường của ta đâu? Lại còn đòi ba đồng một gói bé tí ấy à?" Giọng hắn cộc lốc, pha chút thách thức.
Trần Nhị Cẩu vẫn giữ nụ cười thân thiện. "Thưa vị huynh đài, đây là trà đã được tuyển chọn kỹ lưỡng, pha trộn theo công thức độc đáo, đảm bảo chất lượng đồng đều, hương vị thanh mát và công hiệu giúp tỉnh táo. Mỗi gói này đã được định lượng cẩn thận, có thể dùng được nhiều lần, rất tiện cho người bận rộn như ngài. Mời ngài nếm thử một chén nhỏ, hoàn toàn miễn phí." Hắn nói, tay đưa ra một chén trà nhỏ bốc hơi nghi ngút, hương thơm thoang thoảng bay tới.
Người bán hàng rong nhíu mày, nhưng sự tò mò chiến thắng sự hoài nghi. Hắn miễn cưỡng cầm lấy chén trà, hít một hơi rồi nhấp một ngụm. Đôi mắt hắn từ từ mở to. Hương vị thanh mát, dịu nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, không đắng chát như những loại trà rẻ tiền hắn vẫn uống, mà lại có một hậu vị ngọt ngào khó tả. "Ừm... hương vị quả là khác biệt. Thanh mát, lại có chút hậu vị ngọt." Hắn lẩm bẩm, rồi uống cạn chén trà. "Cái này... quả thật là tiện lợi. Mang theo đi bán hàng cũng không sợ đổ vỡ hay ẩm mốc." Hắn nói, giọng đã dịu đi nhiều. Cuối cùng, sau một hồi cân nhắc, hắn mua một gói.
Không lâu sau, một tiểu thương địa phương, ăn mặc truyền thống, gương mặt hằn nét tính toán, cũng đứng lại quan sát. Hắn bán vải vóc ở cửa hàng đối diện, và hắn không thích sự xuất hiện của bất kỳ đối thủ mới nào. Ban đầu, hắn đứng khoanh tay, ánh mắt dò xét đầy cảnh giác. Nhưng khi thấy người bán hàng rong kia mua hàng và những lời nhận xét tích cực, sự tò mò của hắn cũng trỗi dậy. Hắn bước đến, giọng nói có chút dè dặt. "Tiểu tử, trà này có gì hay ho mà ngươi lại rao bán rầm rộ vậy?"
Lúc này, Bạch Vân Nhi bước lên. Nàng giải thích một cách rõ ràng và dứt khoát, đi thẳng vào vấn đề. "Thưa vị khách, chúng tôi không rao bán rầm rộ. Chúng tôi chỉ muốn giới thiệu một sản phẩm chất lượng và tiện lợi đến mọi người. 'Thiên Phong Linh Trà Bọc' được chế biến từ những lá trà tươi ngon nhất, kết hợp với các loại thảo mộc quý hiếm, giúp tăng cường sức khỏe và tinh thần. Đặc biệt, nó được đóng gói cẩn thận, đảm bảo hương vị và công dụng luôn ổn định. Ngài có thể dùng thử để cảm nhận sự khác biệt." Nàng mời hắn một chén trà.
Tiểu thương kia do dự một lát, rồi cũng nhấp một ngụm. "Ồ..." Hắn thốt lên, vẻ mặt ngạc nhiên. "Quả thật là khác biệt. Không chỉ tiện lợi, mà hương vị cũng rất tinh tế. Cái này... có vẻ không tệ." Hắn nếm thử thêm một ngụm nữa, ánh mắt đã bớt đi vẻ hoài nghi, thay vào đó là sự tính toán. Hắn bắt đầu suy nghĩ đến khả năng kiếm lời từ sản phẩm này, hoặc ít nhất là cách nó có thể ảnh hưởng đến thị trường trà hiện tại.
Từ quán trà đối diện, Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng phản ứng của từng người. Hắn nhận thấy nụ cười hài lòng của người bán hàng rong, ánh mắt suy tư của tiểu thương buôn vải. Hắn cũng không bỏ qua ánh mắt dò xét của một tiểu thương lão làng ở cửa hàng bên cạnh, người chuyên buôn bán các loại trà lá rời. Sau khi chứng kiến lượng khách nhỏ ban đầu và những lời khen ngợi, lão ta khẽ nhếch mép cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ coi thường. Lão ta có vẻ nghĩ rằng đây chỉ là một trào lưu nhất thời, không đáng bận tâm. Nhưng Lâm Dịch biết, sự khinh thường đó có thể nhanh chóng biến thành cạnh tranh gay gắt, đặc biệt nếu lão ta có liên hệ với những thế lực lớn hơn như Bàng Lão Gia.
Đột nhiên, Lâm Dịch thoáng thấy một vài ánh mắt lạ lướt qua cửa hàng của mình. Đó là những kẻ ăn mặc không quá nổi bật, nhưng dáng vẻ lén lút và ánh mắt sắc lạnh của chúng không qua mắt được hắn. Chúng không mua bán gì, chỉ lướt qua, quan sát một cách kín đáo rồi biến mất vào đám đông. Lâm Dịch nhíu mày. Đây có thể là người của Hắc Sa Bang, đến để thăm dò tình hình, đánh giá xem Thiên Phong Thương Hội có đủ "tiềm năng" để thu "phí bảo kê" hay không. Hoặc cũng có thể là những thương hội lớn khác đang cử người đến tìm hiểu về đối thủ mới.
Trần Nhị Cẩu, dù đang bận rộn với khách hàng, cũng nhận thấy một vài điều bất thường. Một số người ghé qua, không hẳn là để mua trà, mà chỉ lảng vảng hỏi thăm về "ông chủ" của cửa hàng, với những câu hỏi vu vơ như "Ông chủ là người phương nào?", "Ông chủ có quen biết ai ở Thành Thiên Phong không?". Nhị Cẩu, với bản tính nhanh nhẹn, đã ghi nhớ những khuôn mặt đó và những câu hỏi kỳ lạ. Hắn thầm nghĩ, có lẽ đại ca Lâm Dịch đã bắt đầu bị để ý rồi.
Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm khi những gói trà đầu tiên được bán ra, dù số lượng không nhiều. Đây chỉ là bước khởi đầu, một nét chấm phá đầu tiên. Sản phẩm "Thiên Phong Linh Trà Bọc" dù chỉ là một loại trà đơn giản, nhưng cách đóng gói và tiếp thị hiện đại của nó đã tạo ra một sự khác biệt rõ rệt trên thị trường. Hắn tin rằng, sự tiện lợi, chất lượng ổn định và cách tiếp cận khách hàng mới mẻ này sẽ trở thành tiền đề cho những đổi mới lớn hơn của Thiên Phong Thương Hội trong tương lai. Con đường phía trước còn dài, nhưng ít nhất, viên gạch đầu tiên đã được đặt xuống một cách vững chắc. Hắn nhấp một ngụm tr�� xanh bình thường, nhưng trong tâm trí, hương vị của "Thiên Phong Linh Trà Bọc" vẫn còn đọng lại, đánh dấu một khởi đầu mới, đầy hứa hẹn và thách thức.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.