Lạc thế chi nhân - Chương 303: Khởi Nghiệp Thiên Phong: Sắp Đặt Căn Cơ
Lâm Dịch đặt Cẩm Nang Kế Sách ngay ngắn trên bàn, ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt đang chăm chú nhìn mình. Ngoài cửa sổ, vầng trăng đã lùi sâu về phía tây, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên len lỏi qua mái ngói, vẽ lên nền đất những vệt sáng vàng mơ. Một ngày mới đã bắt đầu ở Thành Thiên Phong, và với Lâm Dịch, đó là khởi đầu của một chương mới, đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo còn vương vấn của đêm tàn và sự ấm áp dần lên của bình minh. Thành phố này, với vẻ ngoài phồn hoa và sự phức tạp của nó, giờ đây không còn là một thử thách xa vời, mà đã trở thành một chiến trường tiềm năng. Hắn đã sẵn sàng.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh còn đang cố sức xua đi màn sương mỏng giăng mắc trên những mái ngói rêu phong của Thành Thiên Phong, quán trọ Lạc Nguyệt đã bắt đầu nhộn nhịp. Mùi thức ăn sáng thoang thoảng, tiếng trò chuyện rì rầm của những lữ khách dậy sớm cùng tiếng bát đĩa va chạm lanh canh tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của chốn đô thị. Trong một góc khuất, nơi ánh sáng sớm mai vừa đủ chiếu rọi nhưng không quá gay gắt, Lâm Dịch đã triệu tập những người thân cận nhất của mình. Tấm bản đồ Thành Thiên Phong, giờ đây đã được đánh dấu chi chít những ký hiệu mà chỉ có Lâm Dịch mới hiểu, trải phẳng trên chiếc bàn gỗ sờn cũ. Không khí trong góc nhỏ đó vừa nghiêm túc, vừa pha chút hồi hộp về một khởi đầu mới, một hành trình chưa từng có.
Lâm Dịch nhìn từng người một, ánh mắt hắn sắc bén, tập trung, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một chút lo lắng mà chỉ hắn mới biết. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ thận trọng, nhưng đôi mắt thông minh của nàng đã ánh lên sự chờ đợi. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, ngồi ngay bên cạnh, ánh mắt đầy nhiệt huyết và sự tin tưởng tuyệt đối. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn và lanh lợi, ngồi cạnh Đại Trụ, liên tục liếc nhìn tấm bản đồ với vẻ tò mò. Lý Hổ thì đứng dựa lưng vào tường, tay vẫn không rời thanh đại đao giấu sau lưng, trầm tĩnh nhưng luôn sẵn sàng.
"Chúng ta sẽ gọi nó là Thiên Phong Thương Hội," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy kiên định, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. Hắn chậm rãi vuốt nhẹ trên tấm bản đồ, dừng lại ở khu vực trung tâm thành phố. "Mục tiêu ban đầu của chúng ta không phải là cạnh tranh trực tiếp với các thương hội lớn, mà là tạo ra sự khác biệt. Tạo ra một loại hình sản phẩm hoặc dịch vụ mà họ chưa từng nghĩ tới, nhưng lại thiết yếu với cuộc sống của người dân ở Đại Hạ này."
Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, sự thực tế mách bảo nàng rằng mọi việc sẽ không dễ dàng như lời Lâm Dịch nói. "Lâm Dịch, anh đã chọn được địa điểm nào chưa? Và chúng ta sẽ bắt đầu với sản phẩm gì? Thành Thiên Phong này đâu đâu cũng là thương gia lão luyện, h�� sẽ không để chúng ta dễ dàng đặt chân vào đâu." Nàng nói, giọng có chút lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Nàng hiểu rằng, trong cái thế giới này, mọi bước đi đều cần sự tính toán kỹ lưỡng, nhất là khi đối mặt với những thế lực đã ăn sâu bám rễ.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Địa điểm thì ta đã có trong đầu. Còn về sản phẩm, đó sẽ là thứ mà không ai có thể sao chép ngay lập tức, và quan trọng hơn, nó phải giải quyết được một vấn đề cấp thiết mà người dân đang gặp phải." Hắn dừng lại, nhìn vào Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi có thấy ở Thôn Làng Sơn Cước chúng ta, việc bảo quản thực phẩm, dược liệu khó khăn thế nào không? Hay việc các loại dầu ăn ở đây thường có mùi hôi và nhanh ôi thiu?"
Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa. "Đúng vậy, đại ca! Mấy lần ta đi săn về, thịt không kịp ướp muối là hôm sau đã bốc mùi rồi. Còn dầu ăn thì đúng là không để được lâu. Mấy bà trong làng hay than thở lắm." Giọng hắn to và rõ ràng, thu hút vài ánh mắt tò mò từ bàn bên cạnh.
Trần Nhị Cẩu, không kìm được sự bốc đồng, nhanh nhảu chen vào: "Hay là chúng ta mở một quán ăn? Tôi thấy ở đây món lẩu thịt dê rất được ưa chuộng! Nếu chúng ta có món lẩu thịt dê ngon hơn, chắc chắn sẽ đông khách!" Ánh mắt hắn sáng lên vẻ tinh nghịch, một chút ngây ngô chưa hiểu hết tầm nhìn của Lâm Dịch.
Lâm Dịch chỉ lắc đầu mỉm cười, không trách cứ. Hắn hiểu rằng, để những người này nắm bắt được ý tưởng hiện đại của mình cần thời gian. "Nhị Cẩu, chúng ta không chỉ muốn bán một món ăn ngon. Chúng ta muốn thay đổi cách mọi người sống, cách mọi người nhìn nhận về chất lượng cuộc sống. Một quán ăn chỉ là một phần nhỏ. Chúng ta muốn tạo ra một hệ thống."
Hắn mở Cẩm Nang Kế Sách, lật đến một trang có những hình vẽ và ký hiệu phức tạp mà Bạch Vân Nhi từng thấy trước đó. "Cẩm Nang Kế Sách đã nói về 'tạo ra nhu cầu', 'độc quyền sản phẩm' và 'xây dựng lòng tin'. Đây chính là những nguyên tắc mà chúng ta sẽ áp dụng. Chúng ta sẽ không chỉ cung cấp một sản phẩm, mà là một giải pháp. Một loại dầu ăn tinh chế h��n, với hương vị thơm ngon và thời gian bảo quản lâu hơn. Hay một loại vật liệu xây dựng nhẹ và bền hơn, giúp giảm chi phí và thời gian thi công. Hoặc thậm chí là một dịch vụ tư vấn sức khỏe dựa trên kiến thức dược liệu, kết hợp với các phương pháp vệ sinh cơ bản mà ở thế giới này chưa ai nghĩ đến."
Lâm Dịch chỉ tay vào một điểm trên bản đồ, nơi hắn đã đánh dấu từ tối qua. "Đây là nơi chúng ta sẽ bắt đầu. Một cửa hàng nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm nhưng lại rất gần khu chợ sầm uất. Nó cũ kỹ, đổ nát, nhưng vị trí của nó là tiềm năng." Hắn ngẩng lên, nhìn vào Bạch Vân Nhi. "Vân Nhi, nàng sẽ phụ trách tài chính và điều hành chung. Nàng sẽ là người giám sát mọi hoạt động, từ việc nhập hàng, quản lý nhân sự cho đến việc đối ngoại. Ta tin vào khả năng của nàng."
Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, sự lo lắng trong nàng dần được thay thế bằng một niềm tin vững chắc. Nàng biết Lâm Dịch không bao giờ nói suông. "Ta sẽ cố gắng hết sức."
"Đại Trụ, Lý Hổ," Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt hắn chuyển sang hai người đàn ông vạm vỡ. "Hai người sẽ phụ trách hậu cần và an ninh. Từ việc vận chuyển hàng hóa, sửa chữa cơ sở vật chất, cho đến việc bảo vệ tài sản và những người của chúng ta. Sức mạnh và sự trung thành của hai ngươi là vô cùng cần thiết."
Vương Đại Trụ đấm tay vào ngực, giọng hùng hồn: "Đại ca cứ nói, chúng tôi nguyện dốc hết sức! Kẻ nào dám gây sự, ta sẽ cho chúng biết tay!"
Lý Hổ chỉ gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên định không lời. Hắn không nói nhiều, nhưng sự quyết tâm của hắn luôn hiển hiện rõ ràng.
"Còn Nhị Cẩu," Lâm Dịch nói, quay sang Trần Nhị Cẩu. "Ngươi nhanh nhẹn, mắt sáng, rất phù hợp cho việc tìm hiểu thông tin và liên lạc. Ngươi sẽ chịu trách nhiệm thu thập tin tức thị trường, dò la giá cả, và thiết lập các mối quan hệ ban đầu với những người bán hàng nhỏ, những người làm nghề tự do. Mọi thông tin, dù là nhỏ nhất, đều có thể giúp chúng ta rất nhiều."
Trần Nhị Cẩu vỗ ngực: "Đại ca cứ yên tâm! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Tôi sẽ đi khắp Thành Thiên Phong, không một ngóc ngách nào mà tôi không biết!"
Lâm Dịch nhìn cả nhóm, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Chúng ta chỉ là những kẻ ngoại lai, không có gốc rễ sâu dày, không có sự chống lưng của các gia tộc lớn hay bang phái giang hồ. Nhưng chúng ta có tri thức, có sự đoàn kết, và quan trọng nhất, chúng ta có một mục tiêu chung: sinh tồn một cách đàng hoàng và xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn. Đây là một con đường khó khăn, nhưng ta tin chúng ta sẽ thành công. Tri thức là vũ khí mạnh nhất của chúng ta."
Hắn đứng dậy, gập tấm bản đồ lại một cách cẩn thận. Bên ngoài, Thành Thiên Phong đã hoàn toàn bừng tỉnh, tiếng ồn ào của một ngày mới bắt đầu vươn tới tai. Lâm Dịch biết rằng, đây chỉ là những bước đi đầu tiên. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai và những ánh mắt dòm ngó. Nhưng với những người này ở bên, hắn cảm thấy mình không hề đơn độc. Hắn đã sẵn sàng cho cuộc chiến.
***
Chưa đầy một canh giờ sau đó, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ đã đứng trước cánh cửa cũ kỹ của một cửa hàng nằm trên một con phố nhỏ, nhưng lại gần kề khu chợ sầm uất nhất Thành Thiên Phong. Ánh nắng buổi trưa gay gắt đổ xuống, làm nổi bật những mảng tường loang lổ, những phiến ngói vỡ vụn và lớp rêu xanh phủ kín trên mái hiên. Mùi bụi bặm và ẩm mốc xộc thẳng vào mũi, quyện với mùi tanh nồng từ cống rãnh gần đó. Cửa hàng này, đúng như Lâm Dịch đã nói, cũ nát đến thảm hại. Cánh cửa gỗ mục rỗng, bản lề kêu kẽo kẹt như muốn gãy rời mỗi khi có cơn gió thoảng qua. Những tấm ván gỗ ốp tường cong vênh, để lộ ra những khoảng trống ẩm ướt bên trong.
Một gã trung niên béo ú, với bộ y phục lụa là có phần luộm thuộm và khuôn mặt đỏ gay vì nắng, đang đứng khoa chân múa tay trước cửa, thao thao bất tuyệt về "tiềm năng" của mảnh đất này. Đó là người môi giới bất động sản mà Lâm Dịch đã tìm được thông qua một tiểu nhị lanh lợi ở quán trọ. Gã tên là Trương Béo, nổi tiếng trong giới môi giới với khả năng "biến không thành có", "biến cũ thành mới" chỉ bằng lời nói.
"Đây là vị trí vàng đấy th��a quý khách! Vị trí không thể đẹp hơn! Nằm ngay trên tuyến đường huyết mạch dẫn vào chợ, lại gần con sông Thiên Phong, giao thương tấp nập! Chỉ cần sửa sang chút là đẹp ngay, giá cả cũng phải chăng, cực kỳ hợp lý cho một cơ hội kinh doanh nghìn năm có một!" Trương Béo lau mồ hôi trên trán, cố gắng tỏ ra nhiệt tình hết mức, giọng nói của hắn the thé, chói tai. "Chỉ cần quét vôi, thay mấy tấm ván mục, thêm một cái biển hiệu mới, đảm bảo khách hàng sẽ nườm nượp kéo đến!"
Bạch Vân Nhi đưa tay che mũi, ánh mắt nàng quét một lượt từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài của cửa hàng đổ nát. Nàng khẽ lắc đầu, vẻ thận trọng hiện rõ trên gương mặt. "Lâm Dịch, nơi này có vẻ quá cũ nát. Sửa chữa sẽ tốn kém rất nhiều, e rằng còn hơn cả tiền mua. Liệu có xứng đáng không? Chúng ta đâu có nhiều bạc để hoang phí như vậy." Nàng thì thầm, không muốn để Trương Béo nghe thấy. Nàng hiểu rằng, mọi nguồn lực ban đầu đều vô cùng quý giá, không thể lãng phí vào một thứ không chắc chắn. Hơn nữa, nàng cũng lo ngại về sự chú ý không mong muốn từ các thế lực khác nếu họ đầu tư quá nhiều vào một vị trí chiến lược như vậy.
Lâm Dịch không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt hắn không nhìn vào lớp rêu phong hay những tấm ván mục nát, mà xuyên qua chúng, nhìn thấy cấu trúc tiềm ẩn, nhìn thấy lợi thế chiến lược của vị trí này. Hắn thấy được dòng người qua lại, dù không trực tiếp trước mặt cửa hàng, nhưng lại rất gần. Hắn thấy được sự khuất lấp của nó, một lợi thế ngụy trang ban đầu, giúp hắn tránh được những ánh mắt soi mói từ các thương hội lớn. Hắn biết, một khi sản phẩm của mình đủ tốt, thì dù có nằm trong hẻm sâu cũng sẽ có người tìm đến.
"Cũ nát thì sao?" Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm tĩnh, không một chút cảm xúc. Hắn bước lại gần cánh cửa, dùng ngón tay gầy gò chạm vào phiến gỗ mục. "Quan trọng là vị trí và tiềm năng. Hơn nữa, nó giúp chúng ta tránh được sự chú ý ban đầu. Một cửa hàng quá hoành tráng sẽ khiến các con mắt thèm thuồng nhìn vào. Còn một nơi như thế này, ai sẽ để tâm?" Hắn nhướng mày, nhìn Trương Béo. "Giá cả... có vẻ chưa phải chăng lắm. Ta nghĩ với tình trạng này, một nửa là quá nhiều."
Trương Béo giật mình. Hắn không ngờ vị khách trẻ tuổi này lại sắc sảo đến vậy. Hắn vốn nghĩ Lâm Dịch chỉ là một thiếu gia con nhà giàu, dễ dàng móc ví. "Ôi chao! Quý khách nói gì vậy? Giá này đã là hữu nghị lắm rồi! Ông chủ cũ đã dọn đi vội vã nên mới để lại giá hời như vậy đấy! Ta đã phải tốn bao nhiêu công sức mới thuyết phục được ông ta bán đó!" Gã lắp bắp, cố gắng giữ lại chút thể diện.
Lâm Dịch phớt lờ lời biện minh của Trương Béo. Hắn bước sâu vào bên trong, mùi ẩm mốc và bụi bặm càng nồng nặc hơn. Hắn dùng tay chạm vào bức tường gạch, kiểm tra độ chắc chắn của nó. Hắn ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, nơi những thanh xà ngang đã có dấu hiệu bị mối mọt gặm nhấm. Hắn đi thẳng vào góc khuất nhất, nơi có một cái giếng cạn và một kho chứa đồ cũ nát. Mắt hắn quét qua từng chi tiết, ghi nhớ mọi thứ.
"Vách tường này nứt, xà nhà mục, nền đất lún, giếng cạn. Mái ngói vỡ đến gần một nửa. Mùi hôi thối bốc lên từ phía sau. Nếu muốn sửa sang lại để kinh doanh, e rằng phải tốn kém gấp đôi, gấp ba số tiền mà ngươi đòi." Lâm Dịch nói, giọng điệu vẫn bình thản, nhưng mỗi câu chữ đều như một mũi dao đâm thẳng vào lời lẽ quảng cáo hoa mỹ của Trương Béo. "Ngươi nói vị trí đẹp, nhưng nó lại nằm khuất trong hẻm, người đi đường ít ai để ý. Ta nghĩ, giá này là quá cao."
Bạch Vân Nhi đứng bên cạnh, âm thầm khâm phục tài đàm phán của Lâm Dịch. Nàng biết, nếu là nàng, nàng đã bị Trương Béo dắt mũi từ lâu.
Trương Béo mếu máo, hắn không ngờ lại gặp phải một tay khách hàng khó nhằn đến vậy. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc mặc cả, nhưng không phải là một cuộc 'mổ xẻ' chi tiết đến vậy. "Quý khách... quý khách nói vậy là không đúng rồi. Đất đai ở Thành Thiên Phong này là tấc đất tấc vàng! Hơn nữa, ta đã nói là ông chủ cũ rất vội, nên mới bán giá này. Nếu không mua, sẽ có người khác mua ngay thôi!"
Lâm Dịch quay lại, nhìn thẳng vào mắt Trương Béo. "Người khác mua? Ta không thấy ai quan tâm đến cái đống đổ nát này cả. Ngươi đã treo biển bao lâu rồi? Chắc cũng phải vài tháng chứ?"
Trương Béo cứng họng. Quả thực, cửa hàng này đã bị bỏ hoang gần một năm nay, không ai muốn mua vì cái giá trên trời mà chủ cũ đòi. Hắn đã phải năn nỉ mãi mới được ủy thác bán với giá thấp hơn một chút, nhưng vẫn là quá cao so với tình trạng thực tế.
"Vậy thế này đi," Lâm Dịch đưa ra đề nghị cuối cùng, giọng dứt khoát. "Ta sẽ trả một nửa cái giá mà ngươi vừa nói, và ngươi phải chịu trách nhiệm lo liệu giấy tờ, thủ tục pháp lý. Nếu không, ta sẽ tìm nơi khác. Thành Thiên Phong này không thiếu cửa hàng bỏ hoang."
Trương Béo nhìn Lâm Dịch, rồi lại nhìn Bạch Vân Nhi và Vương Đại Trụ. Hắn cân nhắc. Mặc dù mất một nửa lợi nhuận, nhưng ít nhất hắn cũng hoàn thành được giao dịch. Nếu để lâu hơn nữa, không biết đến bao giờ mới bán được. Hắn thở dài thườn thượt, tỏ vẻ miễn cưỡng. "Được rồi... được rồi! Coi như ta thua quý khách. Nhưng đây là giá cuối cùng rồi đó!"
Lâm Dịch không nói thêm lời nào, chỉ gật đầu nhẹ. Một nụ cười kín đáo nở trên môi hắn. Hắn bí mật trao đổi ánh mắt với Bạch Vân Nhi, nàng cũng khẽ mỉm cười, vẻ hài lòng hiện rõ. Trong thế giới này, tri thức về giá trị thực của một tài sản và khả năng đàm phán sắc bén đôi khi còn hiệu quả hơn cả sức mạnh vũ lực. Hắn đã có được địa điểm mà mình mong muốn, với cái giá hời hơn rất nhiều so với dự kiến ban đầu. Đây là một chiến thắng nhỏ, nhưng vô cùng quan trọng cho bước khởi đầu.
***
Khi những tia nắng chiều bắt đầu dịu đi, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà cổ kính, cơ sở mới của "Thiên Phong Thương Hội" đã được dọn dẹp sơ bộ. Mùi bụi cũ vẫn còn vương vấn, nhưng đã xen lẫn với mùi gỗ mới và vôi vữa, báo hiệu một sự đổi thay. Vương Đại Trụ và Lý Hổ, với sức vóc của mình, đã dỡ bỏ những tấm ván mục nát, quét dọn những đống rác rưởi chất đống suốt bao năm. Trần Nhị Cẩu đã nhanh nhẹn chạy đi mua về một ít vật liệu cơ bản như vôi, cát, và một vài tấm ván gỗ mới. Tiếng cọ rửa sàn nh��, tiếng di chuyển đồ đạc và tiếng vọng trong không gian trống trải tạo nên một âm thanh hỗn độn nhưng tràn đầy sức sống.
Lâm Dịch đứng giữa căn phòng lớn, nơi trước đây chỉ là một đống đổ nát, giờ đã rộng rãi và sáng sủa hơn nhiều. Ánh mắt hắn quét qua những người đang tập trung trước mặt anh: nhóm cốt cán của hắn và vài ứng viên đầu tiên mà Trần Nhị Cẩu đã tìm kiếm được từ các quán trà, tửu lầu gần đó. Họ là những người dân thường, với quần áo cũ kỹ, gương mặt hằn lên vẻ khắc khổ và đôi mắt ánh lên niềm hy vọng mong manh. Có người già, có người trẻ, nhưng tất cả đều chung một khao khát: một công việc ổn định để mưu sinh trong cái Thành Thiên Phong đầy cạnh tranh này.
"Chào mừng các ngươi đến với Thiên Phong Thương Hội," Lâm Dịch mở lời, giọng hắn không quá to, nhưng đủ rõ ràng và uy lực để thu hút sự chú ý của mọi người. Hắn không dùng những lời hoa mỹ hay hứa hẹn viển vông, mà đi thẳng vào trọng tâm. "Thương hội của ta không cần những kẻ khôn lỏi, mà cần những người trung thực, cần cù, và dám học hỏi cái mới. Các ngươi có thể không có võ công cao cường, không có gia thế hiển hách, nhưng phải có trái tim kiên định và đôi tay chăm chỉ."
Một ứng viên già dặn, với chòm râu bạc phơ và đôi mắt từng trải, bước lên một bước. Ông ta từng là một người khuân vác ở bến cảng, nhưng vì tuổi già sức yếu nên bị thải loại. "Xin hỏi, ông chủ định kinh doanh mặt hàng gì mà lại có những yêu cầu lạ lùng như vậy? Ở Thành Thiên Phong này, các thương hội lớn đều trọng người có sức mạnh, có quan hệ, chứ chưa ai nói đến 'trái tim kiên định' hay 'học hỏi cái mới' cả." Giọng ông ta có chút hoài nghi, nhưng sâu thẳm vẫn là sự tò mò. Ông ta đã từng nghe nói về những thương hội của Bàng Lão Gia, nơi sự cạnh tranh khốc liệt và thủ đoạn là lẽ thường. "Tôi từng làm cho Bàng Lão Gia, nhưng chỉ vì một lần sơ suất mà bị đuổi không thương tiếc. Ở đó, nhân sự chỉ là công cụ."
Lâm Dịch gật đầu. "Ta hiểu. Nhưng chúng ta sẽ khác. Thiên Phong Thương Hội sẽ cung cấp những sản phẩm và dịch vụ mà Thành Thiên Phong chưa từng có, mang lại lợi ích thực sự cho mọi người. Và để làm được điều đó, chúng ta cần những con người có phẩm chất. Chúng ta sẽ không chỉ bán hàng, chúng ta sẽ bán lòng tin. Chúng ta sẽ bán chất lượng. Ta sẽ dạy cho các ngươi cách làm việc hiệu quả, cách sử dụng công cụ mới, và cả cách đối xử với khách hàng bằng sự tôn trọng. Điều đó có thể xa lạ với các ngươi bây giờ, nhưng tin ta đi, đó là con đường duy nhất để chúng ta tồn tại và phát triển bền vững."
Bạch Vân Nhi bước lên, đứng cạnh Lâm Dịch, ánh mắt nàng quét qua đám đông, củng cố thêm lời nói của hắn. "Chúng ta sẽ không chỉ cung cấp những sản phẩm tốt nhất, mà còn đảm bảo sự minh bạch và uy tín trong mọi giao dịch. Sẽ không có chuyện lừa lọc hay ép giá. Chúng ta sẽ xây dựng một danh tiếng mà không thương hội nào ở đây có thể sánh bằng." Nàng nói, giọng ôn hòa nhưng đầy kiên định.
Một người phụ nữ trẻ tuổi khác, với đôi mắt sáng và dáng vẻ nhanh nhẹn, rụt rè hỏi: "Thưa ông chủ, vậy chúng tôi sẽ làm những công việc gì ạ? Và lương bổng thì thế nào?"
Lâm Dịch mỉm cười. "Hiện tại, công việc của các ngươi sẽ là cùng nhau sửa sang lại nơi này. Dọn dẹp, vận chuyển vật liệu, phụ giúp thợ mộc, thợ nề. Ai có sức thì làm việc nặng, ai khéo tay thì làm việc nhẹ. Lương bổng sẽ được trả công theo ngày, và sẽ không thấp hơn mức trung bình của Thành Thiên Phong. Hơn nữa, những ai làm việc chăm chỉ, trung thực, sẽ có cơ hội được học hỏi và thăng tiến trong tương lai. Ta không hứa hẹn cho các ngươi một cuộc sống giàu sang ngay lập tức, nhưng ta hứa sẽ cho các ngươi một cơ hội để tự mình xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn."
Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Đại Trụ, ngươi hãy sắp xếp cho những người này bắt đầu với việc dọn dẹp và sửa chữa nhỏ. Quan sát thái độ của từng người. Ai lười biếng, ai trung thực, ai có khả năng lãnh đạo, ai có mắt quan sát. Báo cáo lại cho ta vào cuối ngày."
Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt rạng rỡ. "Rõ, đại ca! Tôi sẽ làm thật tốt!" Hắn nhanh chóng bắt đầu phân công nhiệm vụ cho các ứng viên. Lý Hổ trầm tĩnh đứng bên cạnh, ánh mắt sắc bén dò xét từng người, ghi nhớ từng cử chỉ, từng lời nói. Trần Nhị Cẩu thì đã nhanh nhẹn chạy đi tìm mua thêm vài dụng cụ cần thiết.
Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, giọng nàng có chút lo lắng: "Lâm Dịch, nếu chúng ta làm ăn phát đạt, chắc chắn sẽ có người dòm ngó. Đặc biệt là Hắc Sa Bang, họ nổi tiếng với việc đòi 'phí bảo kê' đối với các thương hội mới. Chúng ta nên chuẩn bị thế nào?" Nàng nhớ lại những tin đồn về sự tàn bạo của bang phái này.
Lâm Dịch gật đầu. "Ta biết. Nhưng đó là chuyện của sau này. Hiện tại, chúng ta cần tập trung vào việc xây dựng nền móng vững chắc. Khi chúng ta đã có một nền tảng vững chắc, thì việc đối phó với những ánh mắt dòm ngó sẽ dễ dàng hơn nhiều. Chúng ta sẽ không tìm cách đối đầu trực tiếp ngay lúc này, mà là xây dựng sức mạnh từ bên trong."
Hắn nhìn quanh căn phòng đang dần được hồi sinh. Hắn đã phác thảo sơ đồ bố trí nội thất, vạch ra những khu vực chức năng: một khu vực trưng bày sản phẩm, một kho chứa hàng, một khu vực làm việc và m��t góc nhỏ để pha chế dược liệu. Dù còn rất nhiều việc phải làm, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, hình ảnh một "Thiên Phong Thương Hội" hiện đại, uy tín và khác biệt đã dần hiện rõ.
Ánh sáng cuối cùng của buổi chiều tà len lỏi qua ô cửa sổ, chiếu rọi lên gương mặt gầy gò nhưng đầy kiên nghị của Lâm Dịch. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ đầy chông gai, với những đối thủ mạnh mẽ như Bàng Lão Gia, những thế lực ngầm như Hắc Sa Bang, và cả những bí ẩn về thế giới tu hành còn đang chờ được khám phá. Nhưng hắn không sợ hãi. Hắn có tri thức, có tầm nhìn, và quan trọng nhất, hắn có những con người trung thành và tin tưởng đi cùng mình. Hắn đã đặt chân đến Thành Thiên Phong, và hắn sẽ để lại dấu ấn của mình ở đây. Thiên Phong Thương Hội đã chính thức bắt đầu.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.