Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 302: Thiên Phong Thị Trường: Mắt Thấy Tai Nghe

Ánh trăng đã lặn, nhường chỗ cho những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua khung cửa sổ phòng trọ. Chúng vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền gỗ sẫm màu, đánh thức Lâm Dịch khỏi giấc ngủ ngắn nhưng đầy suy tư. Hắn mở mắt, cảm nhận sự ẩm ướt của sương đêm còn đọng lại trên không khí, và mùi khói bếp quen thuộc từ dưới nhà bếp của quán trọ bắt đầu lan tỏa. Một ngày mới đã thực sự bắt đầu, và cùng với nó là những bước đi đầu tiên trong kế hoạch của hắn tại Thành Thiên Phong.

Sau bữa điểm tâm đạm bạc nhưng nóng sốt, Lâm Dịch cùng Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu rời Quán Trọ Lạc Nguyệt. Cả nhóm hướng thẳng đến Chợ Linh Dược, một trong những điểm đến đầu tiên trong lịch trình khảo sát của Lâm Dịch. Khi họ càng đến gần, âm thanh của thành phố càng trở nên sống động. Tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng mặc cả ồn ào, tiếng bước chân vội vã của hàng trăm người chen chúc nhau tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy sức sống.

Chợ Linh Dược hiện ra trước mắt họ như một mê cung của màu sắc và mùi hương. Hàng trăm quầy hàng, từ những lều tạm bợ dựng bằng vải bạt cho đến những gian hàng kiên cố bằng gỗ, san sát nhau trải dài tít tắp. Trên mỗi quầy là vô vàn loại thảo dược, dược liệu được chất thành đống, phơi khô, hoặc ngâm trong các vò sành. Những tấm cờ hiệu sặc sỡ bay phấp phới trong gió nhẹ, in hình những linh vật may mắn hoặc tên các hiệu thuốc. Mùi hương của các loại dược liệu quyện vào nhau, tạo thành một hỗn hợp độc đáo: thoang thoảng mùi ngai ngái của nhân sâm, hăng nồng của quế chi, dịu nhẹ của cam thảo, và vô vàn những mùi vị lạ lẫm khác mà Lâm Dịch chưa từng biết đến. Đôi khi, một làn gió bất chợt lại mang theo mùi bùn đất và ẩm mốc từ những dược liệu tươi mới được khai thác từ sâu trong rừng núi, khiến không khí trở nên đặc quánh.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, há hốc miệng nhìn ngó xung quanh, đôi mắt anh ta tràn đầy vẻ choáng ngợp. "Trời đất ơi, nhiều thứ lạ quá! Cái này là cái gì vậy Đại Ca?" Anh ta chỉ vào một loại rễ cây khô cong queo, đen sạm, trông chẳng khác gì một khúc củi.

Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn và hiếu động hơn, đã lập tức len lỏi vào đám đông, đôi mắt sáng như sao, liên tục chỉ trỏ. "Đại ca, cái này có vẻ bán chạy lắm, người ta chen chúc mua kìa!" Cậu ta hào hứng nói, tay chỉ về một quầy hàng đang có rất nhiều người vây quanh.

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Đôi mắt hắn không dừng lại ở một điểm cụ thể nào quá lâu, mà lướt qua từng quầy hàng, từng loại dược liệu, ghi nhớ giá cả, cách thức buôn bán, và cả thái độ của người mua kẻ bán. Hắn đi chậm rãi, thi thoảng dừng lại ở vài quầy hàng, đưa tay chạm vào những bó thảo dược được bó lại sơ sài. *Thảo dược ở đây phong phú hơn hẳn ở làng, thậm chí còn nhiều loại quý hiếm mà mình chưa từng thấy ở Sơn Cước. Nhưng cách bảo quản và phân loại còn thô sơ quá. Nhiều dược liệu quý bị để lộ thiên, phơi nắng phơi gió, mất đi dược tính đáng kể. Việc phân loại cũng không rõ ràng, thường chỉ dựa vào kinh nghiệm mà không có tiêu chuẩn cụ thể. Nếu có thể cải thiện được quy trình này, giá trị của chúng sẽ tăng lên gấp bội.* Lâm Dịch thầm nghĩ, đầu óc hắn đã bắt đầu tính toán những con số và quy trình.

Bạch Vân Nhi, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh và thanh thoát, bước đi bên cạnh Lâm Dịch, đôi mắt thông minh của nàng cũng không ngừng quan sát. "Dược liệu quý hiếm cũng không ít, nhưng giá cả có vẻ bị thao túng bởi một vài mối lớn. Ta để ý thấy một số loại dược liệu có giá rất cao, nhưng lại chỉ được bán ở một vài gian hàng cố định, và khách hàng của họ dường như đều là những người quen thuộc." Nàng thì thầm, giọng nói của nàng ôn hòa nhưng đầy sắc sảo, chứng tỏ nàng cũng có khả năng quan sát và phân tích không kém Lâm Dịch.

Lâm Dịch gật đầu đồng tình. Hắn đã nghe được vài cuộc mặc cả ở các quầy hàng khác nhau. Giá cả dao động rất lớn cho cùng một loại dược liệu, tùy thuộc vào người bán, người mua, và thậm chí là thời điểm trong ngày. Điều này cho thấy thị trường chưa thực sự minh bạch và có sự kiểm soát từ các thế lực ngầm. Hắn dùng ánh mắt sắc bén phân tích sự thiếu hiệu quả trong chuỗi cung ứng và phân phối. Rất nhiều dược liệu đến từ các vùng núi xa xôi, nhưng dường như không có một hệ thống thu mua và vận chuyển bài bản, chuyên nghiệp. Hầu hết là do những người thợ săn, tiều phu hoặc những thương nhân nhỏ lẻ tự mình mang đến, điều này dẫn đến chất lượng không đồng đều và giá thành bị đẩy lên cao do chi phí trung gian.

Lâm Dịch dừng lại trước một quầy hàng bán các loại nấm linh chi và sừng hươu khô. Chủ quầy là một lão già râu bạc phơ, đang ra sức thuyết phục một vị khách ăn mặc sang trọng. Lâm Dịch đứng đó, giả vờ xem xét một bó rễ cây, nhưng thực chất là lắng nghe cuộc trò chuyện của họ. Lão già rao giá một chiếc sừng hươu đã khô quắt với giá trên trời, nhưng vị khách lại chê bai về chất lượng và nguồn gốc không rõ ràng. Cuộc mặc cả kéo dài, cuối cùng vị khách bỏ đi với vẻ không hài lòng.

*Nếu có thể thiết lập một chuỗi cung ứng đáng tin cậy, đảm bảo chất lượng từ gốc và có quy trình bảo quản tiêu chuẩn, mình có thể chiếm lĩnh một phần đáng kể thị trường dược liệu cao cấp.* Lâm Dịch trầm ngâm. Hắn nhớ lại những kiến thức về quản lý chuỗi cung ứng hiện đại, về việc kiểm soát chất lượng từ đầu vào đến đầu ra, về việc xây dựng thương hiệu và niềm tin. Những điều này ở thế giới này dường như còn quá xa lạ.

Hắn khẽ quay sang Bạch Vân Nhi. "Nàng thấy đấy, thị trường này có vẻ sôi động, nhưng lại thiếu đi sự chuyên nghiệp. Chất lượng không đồng đều, giá cả thiếu ổn định, và niềm tin của người mua đối với người bán còn khá mong manh."

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, đôi mắt nàng ánh lên vẻ tán đồng. "Quả thật như vậy. Các thương gia lớn thường dựa vào danh tiếng lâu năm hoặc quan hệ để buôn bán, chứ ít khi đầu tư vào việc cải thiện chất lượng sản phẩm hay dịch vụ. Họ cũng không mấy quan tâm đến việc tạo ra sự khác biệt."

Lâm Dịch gật đầu. "Đó chính là cơ hội của chúng ta. Ở một nơi mà mọi thứ vận hành theo lối cũ, một chút đổi mới cũng có thể tạo ra sự khác biệt lớn." Hắn lại lướt mắt qua một quầy hàng bán dầu thuốc gia truyền, mùi dầu thơm nồng bay thoang thoảng. *Dầu thuốc, hay thậm chí là dầu ăn. Các loại dầu ăn ở đây thường là dầu ép thô từ thực vật, chất lượng không cao, dễ bị ôi thiu. Nếu có thể tinh chế dầu ăn, loại bỏ tạp chất, kéo dài thời gian bảo quản và nâng cao hương vị, đó sẽ là một sản phẩm độc đáo.* Ý nghĩ đó lướt qua tâm trí hắn, như một tia sáng lóe lên trong màn đêm. Hắn đã từng nghĩ đến việc này ở Thôn Làng Sơn Cước, nhưng quy mô và nguồn lực ở đó không cho phép. Giờ đây, tại Thành Thiên Phong, cơ hội đã mở ra.

Hắn tiếp tục đi sâu vào chợ, đôi khi cúi xuống xem xét kỹ lưỡng một loại lá cây, đôi khi lại lắng nghe những câu chuyện phiếm của người bán hàng về nguồn gốc hàng hóa, về những chuyến đi mạo hiểm vào rừng sâu, hay về những thương nhân lớn đã thao túng giá cả như thế nào. Hắn nhận ra, sự giàu có của Thành Thiên Phong không chỉ đến từ việc buôn bán thuận lợi, mà còn từ việc khai thác tài nguyên thiên nhiên phong phú của vùng biên giới, và phần lớn lợi nhuận lại rơi vào tay một số ít kẻ có quyền lực. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Lâm Dịch tự nhủ, câu nói này đã trở thành kim chỉ nam trong mọi hành động của hắn. Để tồn tại và phát triển, hắn phải tìm ra khe hở trong hệ thống, và biến nó thành lợi thế của mình.

Sau khi đã đi hết Chợ Linh Dược, thu thập được kha khá thông tin, đoàn của Lâm Dịch tiếp tục hành trình đến Phố Thương Mại Ch��nh. Nơi đây, không khí lại hoàn toàn khác biệt so với khu chợ dược liệu ồn ào, dân dã.

Khi đặt chân vào Phố Thương Mại Chính, dường như họ bước sang một thế giới khác. Con đường lát đá xanh sạch sẽ, rộng rãi, hai bên là những cửa hàng được xây dựng kiên cố bằng gỗ quý và gạch nung. Kiến trúc ở đây tráng lệ hơn hẳn, với những mái ngói cong vút, những cột trụ chạm khắc tinh xảo, và những biển hiệu sơn son thếp vàng lấp lánh dưới ánh nắng chiều. Tiếng ồn ào của chợ đã được thay thế bằng những âm thanh trầm hơn: tiếng chuông gió leng keng từ các cửa hàng trang sức, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của các vị khách ăn mặc sang trọng, và tiếng lụa là xào xạc khi những cô gái quý tộc bước đi. Mùi hương cũng tinh tế hơn, không còn là sự hỗn tạp của dược liệu mà thay vào đó là mùi trầm hương thoang thoảng, mùi vải vóc mới, và cả mùi đồ ăn cao cấp từ các tửu lầu sang trọng.

Sự phồn hoa và chênh lệch giàu nghèo hiện rõ hơn bao giờ hết. Những người ăn mặc tầm thường như Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu có vẻ lạc lõng giữa dòng người sang trọng. Vương Đại Trụ lại một lần nữa tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng lần này là bởi sự xa hoa và lộng lẫy. Trần Nhị Cẩu thì chỉ biết đi theo sát Lâm Dịch, ánh mắt tò mò không ngừng dáo dác nhìn ngó.

Lâm Dịch, mặc dù vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt hắn vẫn sắc bén như cũ, quét một lượt qua các cửa hàng. Hắn quan sát cách các cửa hàng lớn vận hành, cách họ trưng bày hàng hóa, cách họ thu hút khách hàng và những dịch vụ họ cung cấp. Các loại vải vóc được xếp chồng lên nhau thành những ngọn đồi nhỏ đầy màu sắc, đồ gốm sứ tinh xảo được đặt trong tủ kính, trang sức vàng bạc đá quý lấp lánh dưới ánh nến lung linh.

*Sản phẩm ở đây đa dạng, nhưng thiếu sự độc đáo, thiếu chất lượng đồng đều.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Có quá nhiều cạnh tranh ở phân khúc này, nhưng lại có khoảng trống ở những dịch vụ đi kèm.* Hắn nhận thấy rằng, các cửa hàng lớn thường chỉ tập trung vào việc bán sản phẩm, mà ít khi chú trọng đến trải nghiệm của khách hàng. Không có dịch vụ hậu mãi, không có chính sách đổi trả rõ ràng, và việc tư vấn sản phẩm thường rất sơ sài.

Bạch Vân Nhi đi bên cạnh, khẽ nói: "Những cửa hàng lớn này có vẻ như thuộc về các gia tộc lớn. Người bình thường khó mà chen chân vào. Ta để ý thấy một số cửa hiệu có biểu tượng giống nhau, hoặc có những người quản lý quen mặt. Chắc hẳn là họ có liên kết với nhau."

Lâm Dịch gật đầu. Hắn cũng đã chú ý đến điều đó. Một vài cửa hàng lớn có logo hoặc biểu tượng riêng, thường là hình ảnh một linh vật hoặc một chữ cái cách điệu, được thêu trên tấm rèm cửa hoặc khắc trên biển hiệu gỗ. Điều này gợi ý về khái niệm "thương hiệu" đã tồn tại, dù còn rất sơ khai. Nhưng những "thương hiệu" này dường như chỉ đại diện cho một gia tộc hoặc một thế lực lớn nào đó, chứ không phải là một chiến lược tiếp thị để tạo ra sự khác biệt cho sản phẩm.

Hắn dừng lại trước một cửa hàng bán lụa, nơi những tấm lụa mềm mại được treo rủ xuống, màu sắc rực rỡ dưới ánh nắng. Một vài tiểu thư quý tộc đang được các nhân viên phục vụ tận tình, nhưng thái độ của nhân viên có vẻ khá cứng nhắc, chỉ đơn thuần là giới thiệu s���n phẩm mà không có sự nhiệt tình hay kỹ năng bán hàng thực sự. *Nếu có thể đào tạo đội ngũ bán hàng chuyên nghiệp, biết cách lắng nghe nhu cầu của khách hàng, biết cách tạo ra trải nghiệm mua sắm thú vị, chắc chắn sẽ thu hút được nhiều khách hơn.* Lâm Dịch lại một lần nữa nhìn thấy tiềm năng.

Khi đi ngang qua một con hẻm nhỏ, Lâm Dịch nghe thoáng những lời thì thầm từ một nhóm tiểu thương đang tụ tập. "Lại đến kỳ nộp 'phí bảo kê' rồi. Cái bang Hắc Sa đó đúng là hút máu mà! Không nộp thì liệu hồn, hàng hóa bị đập phá, người bị đánh dằn mặt là chuyện thường."

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắc Sa Bang. Cái tên này hắn đã nghe nhắc đến trên mảnh giấy cũ. Rõ ràng, chúng là một thế lực giang hồ có ảnh hưởng lớn đến hoạt động kinh doanh ở Thành Thiên Phong, không chỉ ở các chợ nhỏ mà ngay cả những cửa hàng lớn cũng phải dè chừng. *Muốn kinh doanh ở đây, không thể không đối phó với chúng. Liệu có thể đàm phán, hay phải đối đầu?* Hắn thầm cân nhắc.

Hắn tiếp tục đi, đôi mắt không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Hắn để ý thấy một cửa hàng nhỏ nằm khuất trong một góc phố, biển hiệu đã cũ mòn, dường như đã bị bỏ hoang từ lâu. Vị trí của nó không quá tệ, nằm gần một ngã tư sầm uất, nhưng lại bị che khuất bởi hai cửa hàng lớn khác. *Một vị trí chiến lược nhưng bị bỏ quên. Có thể đây là nơi thích hợp để bắt đầu.* Lâm Dịch ghi nhớ vị trí đó trong đầu.

Sau khi đã đi qua hầu hết các con phố chính và những ngóc ngách nhỏ, thu thập được vô số thông tin từ các cuộc trò chuyện, các biển hiệu, và cả những ánh mắt của người dân, mặt trời cũng đã ngả về tây. Cả nhóm trở về Quán Trọ Lạc Nguyệt, mang theo trong mình những cảm xúc khác nhau: sự mệt mỏi, sự ngạc nhiên, và với Lâm Dịch, là một khối lượng lớn dữ liệu cần phải xử lý.

Buổi tối, không khí trong phòng trọ trở nên tĩnh lặng hơn hẳn. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đã ngủ say trên những chiếc giường kê sát tường, tiếng ngáy đều đều của họ như một bản nhạc nền dịu nhẹ. Cả ngày dài đi lại và tiếp xúc với sự sầm uất của Thành Thiên Phong đã vắt kiệt sức lực của hai chàng trai làng chất phác.

Trong căn phòng thuê tại Quán Trọ Lạc Nguyệt, chỉ còn lại Lâm Dịch và Bạch Vân Nhi. Ánh đèn dầu le lói từ ngọn nến trên bàn hắt lên một quầng sáng ấm áp, đủ để chiếu rõ tấm bản đồ thô sơ của Thành Thiên Phong mà Lâm Dịch đã mua được từ một người bán hàng rong. Hắn trải tấm bản đồ ra, bên cạnh là Cẩm Nang Kế Sách đã sờn cũ, và một vài tờ giấy trắng dùng để ghi chép.

Lâm Dịch ngồi bên bàn, tay cầm một chiếc bút lông, đôi mắt trầm tư nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ. Hắn vẽ nguệch ngoạc trên đó, khoanh tròn các khu vực tiềm năng, gạch đầu dòng các ý tưởng vừa nảy sinh trong đầu. Bạch Vân Nhi ngồi đối diện, rót một chén trà nóng cho hắn, đôi mắt nàng dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch, lắng nghe những phân tích và suy luận của hắn.

"Thị trường Thiên Phong tuy rộng lớn, nhưng lại tồn tại nhiều điểm yếu." Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói hắn trầm ổn và rõ ràng, xé tan sự im lặng trong phòng. Hắn chỉ vào tấm bản đồ. "Sự thiếu hụt về chất lượng đồng đều của sản phẩm, cách thức tiếp thị kém hiệu quả, và đặc biệt là thiếu những sản phẩm thực sự độc đáo, đáp ứng nhu cầu cơ bản nhưng với cách thức mới lạ."

Hắn nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục: "Dược liệu ở chợ Linh Dược, tuy phong phú, nhưng khâu bảo quản còn quá sơ sài. Nếu chúng ta có thể mang đến những dược liệu được bảo quản tốt hơn, phân loại rõ ràng hơn, và có chứng nhận nguồn gốc đáng tin cậy, chắc chắn sẽ có chỗ đứng. Còn ở Phố Thương Mại Chính, các cửa hàng lớn chỉ tập trung vào những sản phẩm truyền thống, thiếu sự đổi mới. Chất lượng không đồng đều, và dịch vụ khách hàng thì hầu như không có."

Bạch Vân Nhi khẽ nhíu mày, nàng bày tỏ mối lo ngại của mình. "Ngươi định làm gì? Cạnh tranh trực tiếp với các thương hội lớn e rằng rất khó khăn, họ có gốc rễ sâu dày, lại còn có sự chống lưng của các gia tộc lớn và cả bang phái giang hồ. Chúng ta chỉ là những kẻ ngoại lai, không có gì trong tay."

Lâm Dịch đặt bút xuống, nhìn thẳng vào mắt Bạch Vân Nhi. Ánh mắt hắn sáng lên vẻ quyết tâm. "Chúng ta sẽ không cạnh tranh, mà là tạo ra một sân chơi mới. Một loại hình sản phẩm hoặc dịch vụ mà họ chưa từng nghĩ tới, nhưng lại thiết yếu với cuộc sống. Chúng ta sẽ không cố gắng giành giật thị phần từ họ, mà là mở rộng thị trường, tạo ra một phân khúc khách hàng mới, hoặc phục vụ một nhu cầu đang bị bỏ ngỏ."

Hắn lật giở Cẩm Nang Kế Sách, chỉ vào một trang giấy đã ngả màu. "Cẩm Nang Kế Sách đã nói về 'tạo ra nhu cầu', 'độc quyền sản phẩm' và 'xây dựng lòng tin'. Đây chính là những nguyên tắc mà chúng ta sẽ áp dụng. Ví dụ, một loại dầu ăn tinh chế hơn, với hương vị thơm ngon và thời gian bảo quản lâu hơn. Hay một loại vật liệu xây dựng nhẹ và bền hơn, giúp giảm chi phí và thời gian thi công. Hoặc thậm chí là một dịch vụ tư vấn sức khỏe dựa trên kiến thức dược liệu, kết hợp với các phương pháp vệ sinh cơ bản mà ở thế giới này chưa ai nghĩ đến."

Lâm Dịch tiếp tục phác thảo trên giấy, những nét vẽ tuy đơn giản nhưng lại chứa đựng những ý tưởng táo bạo. Hắn vẽ một mô hình chuỗi cung ứng khép kín cho dược liệu, từ khâu khai thác, bảo quản, đến phân loại và phân phối. Hắn cũng vẽ một sơ đồ về quy trình tinh chế dầu ăn, và cả một hình ảnh về một cửa hàng kiểu mẫu với dịch vụ khách hàng chuyên nghiệp.

"Vấn đề là tìm kiếm nguồn lực và cách thức để giới thiệu nó." Lâm Dịch trầm ngâm nói, hắn lướt ngón tay trên tấm bản đồ, dừng lại ở vị trí của cửa hàng bỏ hoang mà hắn đã để ý. "Chúng ta cần một địa điểm, một nơi để bắt đầu. Và chúng ta cần những người có thể tin tưởng được, những người có thể giúp chúng ta biến những ý tưởng này thành hiện thực."

Bạch Vân Nhi lắng nghe, đôi mắt nàng dần sáng lên. Nàng nhận ra rằng, Lâm Dịch không chỉ đơn thuần là một người có đầu óc sắc bén, mà còn là một chiến lược gia tài ba, luôn nhìn thấy cơ hội trong mọi khó khăn. "Nhưng nếu sản phẩm của chúng ta quá mới lạ, liệu có thu hút được sự chú ý không mong muốn từ các thế lực lớn không?" Nàng vẫn còn chút lo lắng.

Lâm Dịch gật đầu. "Đó là một rủi ro. Nhưng chúng ta sẽ bắt đầu nhỏ, từ từ xây dựng danh tiếng và lòng tin. Khi chúng ta đã có một nền tảng vững chắc, thì việc đối phó với những ánh mắt dòm ngó sẽ dễ dàng hơn nhiều. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn một cách bền vững, chúng ta cần phải phát triển. Và tri thức là vũ khí mạnh nhất của chúng ta."

Hắn gấp Cẩm Nang Kế Sách lại, đặt nó ngay ngắn trên bàn. Ánh đèn dầu leo lét soi rõ khuôn mặt gầy gò nhưng đầy kiên nghị của hắn. Hắn đã dành cả ngày để quan sát, phân tích, và giờ đây, những mảnh ghép rời rạc đã bắt đầu khớp vào nhau, tạo thành một bức tranh tổng thể về thị trường Thiên Phong. Hắn đã nhìn thấy những khoảng trống, những nhu cầu chưa được đáp ứng, và quan trọng nhất, là những cơ hội mà không ai khác nhìn thấy.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của đêm thành phố và sự ấm áp từ ly trà đã nguội. Hắn nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi xuống những mái nhà cổ kính của Thành Thiên Phong. Thành phố này, với vẻ ngoài phồn hoa và sự phức tạp của nó, giờ đây không còn là một thử thách xa vời, mà đã trở thành một chiến trường tiềm năng. Hắn đã sẵn sàng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free