Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 301: Thành Thiên Phong: Cổng Thành Và Những Ấn Tượng Đầu Tiên

Con đường mòn dẫn ra khỏi làng, nơi ánh bình minh vừa nhen nhóm, giờ đã khuất sau những rặng núi mờ sương. Lâm Dịch không ngoái đầu lại lần nữa, ánh mắt hắn kiên định hướng về phía đông, nơi Thành Thiên Phong ẩn mình, như một lời thề ngầm với chính mình và những người thân yêu ở lại.

Chuyến đi kéo dài ba ngày ròng rã. Ban đầu, cảnh vật hai bên đường vẫn còn chút quen thuộc, những cánh đồng khô cằn, những ngôi nhà tranh xiêu vẹo, những gương mặt khắc khổ của dân làng nơi biên ải. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vẫn còn cười đùa, đôi khi chỉ trỏ những điều lạ lẫm mà họ bắt gặp. Nhưng càng đi sâu vào nội địa, cảnh vật càng thay đổi. Những dấu hiệu của nạn đói và dịch bệnh bắt đầu hiện rõ hơn. Những khu rừng thưa thớt cây cối, những con đường vắng bóng người, đôi khi là những đoàn người di cư tiều tụy, ánh mắt vô hồn. Chúng như những vết sẹo hằn sâu trên tấm lưng Đại Hạ, minh chứng cho sự mục ruỗng đang lan tràn.

Lâm Dịch vẫn trầm tư, ánh mắt không ngừng quan sát. Hắn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ: cách thức những người đói rách kiếm ăn, sự thờ ơ của những lính tuần tra, hay sự vắng bóng của những thương đội lớn. Mỗi cảnh tượng đều củng cố thêm nhận định của hắn: Thôn Làng Sơn Cước quả thực là một ốc đảo may mắn, và sự bình yên ấy không thể kéo dài nếu không có sự bảo vệ từ bên ngoài. Bạch Vân Nhi, với vẻ ngoài thanh thoát nhưng đôi mắt sắc sảo, cũng im lặng quan sát, thỉnh thoảng khẽ cau mày, dường như cũng đang đồng cảm với những gì Lâm Dịch cảm nhận. Nàng ít nói hơn thường lệ, có lẽ vì những cảnh tượng đau lòng dọc đường đi đã khiến nàng phải suy ngẫm.

Đến ngày thứ ba, khi mặt trời đã đứng bóng, một đường chân trời mới hiện ra. Không phải là những ngọn núi trùng điệp, mà là một vệt đen sừng sững, vươn cao ngạo nghễ giữa nền trời xanh biếc. Đó là bức tường thành của Thành Thiên Phong.

"Trời đất ơi! Thành... thành lớn quá!" Vương Đại Trụ, người vốn dĩ vạm vỡ và ít khi biểu lộ cảm xúc mạnh, giờ đây cũng không kìm được tiếng thốt. Đôi mắt anh ta mở to, hàm há hốc, hoàn toàn bị choáng ngợp. Trần Nhị Cẩu còn khoa trương hơn, hắn nhảy cẫng lên trên xe ngựa, chỉ tay về phía trước, lắp bắp: "Ca… ca ca! Nhị Cẩu chưa từng thấy cái gì lớn như vầy! Này là thành hay là núi đây?" Giọng hắn run lên vì phấn khích, xen lẫn chút sợ hãi.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được sức nóng của nắng trưa dội vào mặt, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự hưng phấn pha lẫn căng thẳng. Dù đã chuẩn bị tinh thần rất kỹ lưỡng, nhưng khi đối diện với quy mô thực sự của Thành Thiên Phong, hắn vẫn không khỏi cảm thấy choáng ngợp. Bức tường thành, được xây bằng những khối đá xám khổng lồ, cao vút lên trời, hàng chục trượng. Những vết rêu phong và thời gian hằn trên đó kể câu chuyện về hàng trăm năm lịch sử. Các tháp canh mọc lên san sát, trên đỉnh là những lá cờ bay phấp phới trong gió, biểu tượng của sự uy quyền. Cổng thành, với hai cánh cửa gỗ lim đen kịt, được gia cố bằng sắt thép, trông như một cái miệng khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai. Dòng người và xe ngựa tấp nập đổ về phía cổng, tạo thành một dòng chảy không ngừng nghỉ, tựa như một con sông lớn mà Thôn Làng Sơn Cước chỉ là một cái ao nhỏ bên bờ.

Tiếng ồn ào từ phía trước vọng lại ngày càng rõ. Tiếng bánh xe ngựa ken két trên đường đá, tiếng rao hàng the thé của tiểu thương, tiếng trò chuyện ồn ào của đám đông, tiếng cười nói giòn giã xen lẫn tiếng quát tháo của lính gác. Thậm chí, Lâm Dịch còn nghe thấy những âm thanh lạ lẫm hơn, như tiếng va chạm của kim loại sắc bén, hay một thứ gì đó như tiếng “dao động linh khí” – một khái niệm mà hắn đã nghe nói đến nhưng chưa bao giờ thực sự trải nghiệm. Mùi hương cũng là một bản giao hưởng hỗn độn: mùi gia vị nồng nàn từ những gánh hàng rong, mùi thức ăn đường phố hấp dẫn, thoang thoảng hương trầm từ một ngôi đền nào đó, và cả mùi kim loại đặc trưng từ những lò rèn gần kề. Tất cả tạo nên một bầu không khí sôi động, tràn đầy năng lượng, nhưng cũng tiềm ẩn sự hỗn loạn và cạnh tranh khốc liệt.

"Chúng ta đến nơi rồi," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm ổn, trấn an sự bồn chồn của mọi người. "Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu, hai người giữ chặt hàng hóa, đừng để thất lạc. Chúng ta sẽ xếp hàng làm thủ tục nhập thành." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt nàng vẫn bình tĩnh, thu trọn khung cảnh vào tầm nhìn. "Vân Nhi, nàng đã từng đến Thành Thiên Phong chưa?"

Bạch Vân Nhi khẽ gật đầu, mái tóc đen mượt khẽ lay động dưới cái nắng gắt. "Thiếp đã từng theo cha đến đây vài lần khi còn nhỏ, nhưng đã lâu lắm rồi. Hồi đó thành phố còn chưa rộng lớn và tấp nập như bây giờ." Nàng mím môi, rồi thêm vào: "Đại Hạ ta đang thời loạn lạc, nhưng nơi đây vẫn giữ được vẻ phồn hoa, quả là kỳ lạ."

"Kỳ lạ, nhưng cũng hợp lý," Lâm Dịch đáp, ánh mắt hắn lướt qua những bộ trang phục sang trọng của những thương nhân và quý tộc đang ung dung đi vào thành, rồi lại dừng lại ở những kẻ hành khất gầy gò, co ro bên vệ đường. "Tiền bạc và quyền lực luôn tìm được cách để cô lập mình khỏi sự khốn cùng của thế giới." Hắn trầm ngâm. *Đây chính là trung tâm kinh tế của vùng, nơi hội tụ mọi nguồn lực, mọi tham vọng. Nó như một nam châm, hút lấy tài nguyên và nhân lực từ khắp nơi, mặc kệ các vùng khác đang chìm trong đói nghèo.* Lâm Dịch cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Hắn không còn là thiếu niên Lâm Dịch của Thôn Làng Sơn Cước nữa, mà là một kẻ lạc loài đang cố gắng đặt những bước chân đầu tiên vào một thế giới phức tạp gấp vạn lần.

Đoàn xe của họ từ từ tiến vào hàng. Những người lính gác đứng sừng sững, trang bị giáp trụ nặng nề, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng người một. Họ đòi hỏi giấy tờ thông hành và một khoản phí nhập thành không hề nhỏ. Lâm Dịch đã chuẩn bị sẵn sàng cho điều này. Hắn đưa cho viên lính gác một tấm thẻ bài mà Bạch Vân Nhi đã chuẩn bị từ trước, cùng với một ít bạc lẻ. Viên lính nhìn tấm thẻ bài, ánh mắt có vẻ bớt phần kiêu căng, rồi nhanh chóng trả lại, đồng thời thu khoản phí. "Vào đi. Nhớ tuân thủ luật lệ thành phố. Kẻ nào gây rối, chớ trách binh đao vô tình!" Giọng hắn khàn khàn, đầy vẻ hăm dọa.

Khi xe ngựa lăn bánh qua cổng thành khổng lồ, cảm giác như bước vào một thế giới khác. Con đường chính lát đá xanh rộng thênh thang, hai bên là những cửa tiệm san sát, biển hiệu rực rỡ sắc màu. Những tòa nhà cao tầng với kiến trúc tinh xảo, mái ngói cong vút, chạm khắc rồng phượng, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ. Lâm Dịch đặc biệt chú ý đến những chi tiết nhỏ: những chiếc đèn lồng giấy đủ màu sắc treo trước cửa hàng, những cô gái bán hoa với nụ cười mời gọi, những võ sĩ đeo kiếm, lưng thẳng tắp, bước đi đầy vẻ tự tin.

"Oa... nhìn kìa ca ca! Có cả người biết bay nữa kìa!" Trần Nhị Cẩu hét lên, chỉ tay về phía một bóng người lướt nhẹ qua mái nhà, để lại một vệt sáng mờ ảo. Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn đã đọc về những người tu luyện, những kẻ có thể vận dụng linh khí để đạt được sức mạnh phi thường, nhưng đây là lần đầu tiên hắn chứng kiến tận mắt. *Linh khí mỏng manh? Không hề. Có vẻ như những tin đồn ở biên thùy không chính xác lắm, hoặc chỉ đơn giản là những người tu luyện không thường xuất hiện ở các vùng hẻo lánh.* Hắn tự nhủ. Đây là một yếu tố mới cần phải tính đến. Sức mạnh cá nhân, không chỉ là tiền bạc hay mưu mẹo, cũng có thể là một yếu tố quyết định ở nơi đây.

Vương Đại Trụ lầm bầm: "Thành phố này... giống như một cái lồng chim khổng lồ vậy. Rộng lớn, nhưng không có đồng ruộng để cày cấy." Anh ta vẫn giữ được sự chất phác của người nông dân, chỉ quan tâm đến những điều thiết thực nhất.

Lâm Dịch cười khẽ. "Đây không phải là nơi để cày cấy, Đại Trụ. Đây là nơi để buôn bán, để giao dịch, để tập trung tri thức và quyền lực. Chúng ta phải học cách sống trong 'cái lồng chim' này, và biến nó thành lợi thế của mình." Hắn quay sang Bạch Vân Nhi, ánh mắt nàng lóe lên vẻ thấu hiểu. "Vân Nhi, nàng có biết một quán trọ nào đó tươm tất một chút, nhưng không quá phô trương không? Chúng ta cần một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi và bắt đầu tìm hiểu."

Bạch Vân Nhi suy nghĩ một lát rồi đáp: "Có lẽ Quán Trọ Lạc Nguyệt ở khu Tây thành. Nó không phải là loại sang trọng nhất, nhưng khá sạch sẽ, an toàn và thường có nhiều thương nhân lui tới. Chúng ta có thể thu thập được nhiều tin tức ở đó."

"Tốt," Lâm Dịch gật đầu. "Vậy thì Quán Trọ Lạc Nguyệt." Hắn không nói nhiều, nhưng trong đầu hắn đã bắt đầu phác thảo những bước đi đầu tiên. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và ở một nơi như thế này, để sinh tồn, không chỉ cần kiếm ăn, mà còn phải hiểu rõ luật chơi, hiểu rõ kẻ địch và cả những cơ hội tiềm ẩn.*

***

Quán Trọ Lạc Nguyệt đúng như lời Bạch Vân Nhi mô tả: một tòa nhà gỗ hai tầng, nằm ẩn mình trong một con hẻm nhỏ ở khu Tây thành, cách xa sự ồn ào náo nhiệt của đường phố chính, nhưng vẫn không kém phần tấp nập. Những chiếc đèn lồng giấy màu đỏ và vàng treo dọc theo hiên nhà, tỏa ra ánh sáng ấm áp, mời gọi. Bên trong, không khí náo nhiệt hơn nhiều. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói giòn giã và cả tiếng phục vụ qua lại không ngớt. Mùi thức ăn thơm lừng, mùi rượu nồng nàn và thoang thoảng mùi khói gỗ từ bếp lan tỏa khắp nơi, tạo nên một sự ấm cúng khác hẳn với cái lạnh lẽo của Thôn Làng Sơn Cước.

Họ tìm được một bàn trống ở góc khuất, vừa đủ cho bốn người. Lâm Dịch dặn dò Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu trông coi hành lý, rồi gọi một tiểu nhị. "Cho chúng tôi bốn phần mì thịt bò, thêm chút rau xanh, và một bình trà nóng." Hắn không quên thêm vào, "Mấy ngày nay đường sá vất vả, huynh đệ của tôi có vẻ đói lắm rồi." Hắn khẽ đưa cho tiểu nhị một thỏi bạc nhỏ.

Tiểu nhị, một thanh niên gầy gò nhưng nhanh nhẹn, mắt sáng rỡ khi nhận bạc. "Khách quan cứ yên tâm, mì thịt bò của quán chúng tôi là ngon nhất khu này! Sẽ có ngay!" Hắn cúi đầu rối rít rồi nhanh chóng quay đi.

"Ca ca, cái thành này cái gì cũng ngon hết trơn!" Trần Nhị Cẩu thì thầm, đôi mắt hắn không ngừng đảo quanh, tò mò nhìn ngó mọi thứ. Hắn vừa vào thành đã được ăn một bát bánh bao nóng hổi, giờ lại sắp được ăn mì thịt bò. Đối với một thiếu niên lớn lên trong cảnh thiếu thốn, đây quả là một sự xa xỉ không tưởng. Vương Đại Trụ cũng gật gù, dù anh ta không nói nhiều, nhưng vẻ mặt anh ta đã thư thái hơn rất nhiều. Sự mệt mỏi sau chuyến đi dài dường như đã tan biến khi được bao bọc bởi không khí ấm cúng của quán trọ.

Bạch Vân Nhi khẽ mỉm cười, vẻ mặt nàng có chút nhẹ nhõm. "Quán trọ này vẫn như xưa, tuy không quá sang trọng nhưng lại có một sự ấm áp rất riêng." Nàng quay sang Lâm Dịch, giọng nói dịu dàng. "Thiếp đã thuê ba phòng. Hai phòng cho các huynh đệ, còn một phòng cho Lâm Dịch và thiếp. Phòng thiếp ở ngay cạnh phòng của huynh, có gì tiện trao đổi." Nàng nói một cách tự nhiên, như thể đây là chuyện đương nhiên.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, không chút biểu cảm. Hắn tin tưởng Bạch Vân Nhi, và nàng cũng là người duy nhất ở đây có thể cùng hắn bàn bạc những chuyện quan trọng. Hắn bắt đầu lắng nghe những cuộc trò chuyện xung quanh. Ở quán trọ này, những câu chuyện phiếm về buôn bán, về tình hình chính trị, hay thậm chí là những tin đồn giang hồ đều được truyền đi nhanh chóng.

"Nghe nói đợt hàng tơ lụa của Thiên Phong Thương Hội vừa rồi bị Hắc Sa Bang chặn đánh giữa đường. Mất sạch!" Một gã thương nhân béo phì, râu ria xồm xoàm, đang nhấm nháp ly rượu gạo, nói với giọng tiếc nuối.

"Cái bang Hắc Sa đó càng ngày càng quá quắt! Cứ cái đà này, làm ăn buôn bán gì nữa!" Một người khác càu nhàu, vẻ mặt đầy bất mãn.

"Có tin đồn là Bàng Lão Gia, người đứng sau Thiên Phong Thương Hội, đang tìm cách liên kết với Thẩm Đại Nhân để dẹp yên Hắc Sa Bang đấy. Nhưng mà Thẩm Đại Nhân có vẻ còn đang bận tâm đến việc ở biên giới phía Bắc, nghe nói chiến sự lại bùng nổ rồi." Một người đàn ông trung niên, mặc trang phục thư sinh, khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy lo lắng.

Những cái tên quen thuộc bắt đầu xuất hiện: Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, Bàng Lão Gia, Thẩm Đại Nhân. Chúng chính là những cái tên mà hắn đã ghi chú cẩn thận trên mảnh giấy kia. Lâm Dịch thu lại từng mẩu tin, từng lời nhận xét, như một miếng bọt biển hút nước. *Vậy là các thế lực này vẫn đang hoạt động mạnh mẽ, và mối quan hệ giữa chúng cũng phức tạp như hắn dự đoán.* Thiên Phong Thương Hội là một thế lực kinh tế lớn, Bàng Lão Gia là người đứng sau, còn Hắc Sa Bang là một tổ chức giang hồ chuyên cướp bóc, thu phí bảo kê. Thẩm Đại Nhân, chắc hẳn là một quan chức cấp cao có ảnh hưởng lớn.

Món mì thịt bò được mang ra, hương thơm bay nghi ngút. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu không chờ đợi thêm nữa, lao vào ăn một cách ngon lành. Lâm Dịch cũng cầm đũa, nhưng hắn ăn chậm rãi, vừa ăn vừa suy nghĩ. Bát mì nóng hổi, miếng thịt bò mềm tan, rau xanh tươi mát, tất cả đều là những thứ xa xỉ mà dân làng Sơn Cước chỉ có thể mơ ước. *Sự chênh lệch giàu nghèo ở đây quá lớn. Đây vừa là thách thức, vừa là cơ hội. Nếu mình có thể mang lại những thứ mà dân thường mong muốn, mình có thể tạo ra một sự thay đổi.*

Bạch Vân Nhi nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng đầy vẻ thăm dò. "Huynh có vẻ đã nghe được nhiều điều thú vị rồi?"

Lâm Dịch khẽ gật đầu. "Cũng tạm được. Nhưng vẫn còn quá ít để đưa ra bất kỳ kết luận nào. Ngày mai, chúng ta cần đi dạo một vòng quanh thành phố, đặc biệt là khu chợ và các khu buôn bán lớn. Nàng có thể giúp ta tìm hiểu về giá cả hàng hóa, các loại sản phẩm đang được ưa chuộng, và những nhu cầu còn bỏ ngỏ ở đây không?"

"Đương nhiên rồi," Bạch Vân Nhi đáp. "Đó vốn là sở trường của thiếp."

Hắn quay sang Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, hai người vẫn còn đang bận rộn với bát mì của mình. "Đại Trụ, Nhị Cẩu. Tối nay hai người cứ nghỉ ngơi thật tốt. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu công việc thực sự. Các ngươi hãy chuẩn bị tinh thần, ở đây không phải là Thôn Làng Sơn Cước nữa. Mọi thứ đều khác biệt, đều phức tạp hơn nhiều."

Vương Đại Trụ ngẩng đầu lên, khuôn mặt dính chút nước sốt. "Đại ca cứ yên tâm. Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ nghe lời đại ca hết!" Trần Nhị Cẩu nhanh nhảu nói, còn Vương Đại Trụ chỉ gật đầu một cái thật mạnh, ánh mắt đầy tin tưởng.

Lâm Dịch khẽ cười. *Thật may mắn khi có những người đồng hành đáng tin cậy như vậy. Họ có thể còn ngây thơ, còn bỡ ngỡ, nhưng lòng trung thành và sự tin tưởng của họ là vô giá.* Bữa tối kết thúc trong không khí ấm cúng. Sau khi ăn xong, mọi người trở về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị cho một ngày mới đầy thử thách.

***

Đêm xuống, Thành Thiên Phong chìm vào một vẻ đẹp khác lạ. Ánh đèn dầu le lói từ hàng ngàn ngôi nhà, cửa hàng và quán trọ trải dài, tạo nên một tấm thảm lấp lánh dưới bầu trời đầy sao. Gió đêm mát mẻ thổi qua khung cửa sổ, mang theo mùi hương thoang thoảng của hoa dại và khói bếp đã tàn.

Lâm Dịch ngồi một mình bên cửa sổ phòng trọ, tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Hắn rót một chén trà nóng, hơi nước bốc lên làm ấm đôi bàn tay. Hắn nhìn ra khung cảnh rộng lớn của Thành Thiên Phong, không còn là sự choáng ngợp như ban ngày, mà là một cảm giác trầm tư, suy tính. *Thành phố này, giống như một cơ thể sống khổng lồ, đang thở, đang vận động không ngừng. Nó chứa đựng cả sự phồn hoa tột độ lẫn những góc khuất tăm tối, cả cơ hội lẫn hiểm nguy.*

Hắn đặt chén trà xuống, rồi cẩn thận lấy ra Cẩm Nang Kế Sách và mảnh giấy đã sờn cũ từ trong túi hành lý. Ánh đèn dầu hắt lên những dòng chữ nguệch ngoạc trên mảnh giấy: "Thiên Phong Thương Hội", "Hắc Sa Bang", "Bàng Lão Gia", "Thẩm Đại Nhân", "Quan Đại Nhân". Những cái tên này, giờ đây không còn chỉ là những khái niệm mơ hồ nữa, mà đã bắt đầu có hình hài cụ thể hơn trong tâm trí hắn sau những gì hắn đã nghe được ở quán trọ.

Lâm Dịch lật giở Cẩm Nang Kế Sách. Những trang giấy đã cũ mèm, nhưng bên trong là những kiến thức về kinh tế, quản lý, xã hội học mà hắn đã dành thời gian tích lũy và điều chỉnh để phù hợp với thế giới này. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn tự nhủ. *Ở một nơi mà sức mạnh cá nhân có thể bị chi phối bởi linh khí tu luyện, thì tri thức của mình chính là thứ vũ khí duy nhất để cạnh tranh.*

Hắn bắt đầu tổng hợp thông tin. Thành Thiên Phong là một trung tâm kinh tế sầm uất, nơi hàng hóa từ khắp nơi đổ về và phân phối đi. Điều này có nghĩa là có nhu cầu lớn về giao thương, về sản phẩm. Nhưng đồng thời, nó cũng là nơi các thế lực ngầm như Hắc Sa Bang hoành hành, gây khó dễ cho các thương nhân. Thiên Phong Thương Hội, dưới sự chống lưng của Bàng Lão Gia, dường như là một trong những kẻ thống trị thị trường. Và trên hết, là sự hiện diện của quan trường, mà tiêu biểu là Thẩm Đại Nhân và Quan Đại Nhân, những người có thể định đoạt vận mệnh của cả thành phố bằng một chữ ký.

*Mục tiêu của mình là gì?* Lâm Dịch tự hỏi. *Không phải là để xưng bá, không phải để làm bá chủ. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn một cách bền vững, mình phải xây dựng một nền tảng vững chắc, một chỗ đứng không thể lay chuyển.* Hắn nhớ lại lời Lão Hồ: "Cây cao gió lớn." Thôn Làng Sơn Cước đã trở thành một cây cao giữa sa mạc đói nghèo, và giờ đây, hắn phải tìm cách để nó không bị quật ngã bởi những cơn gió lớn từ Thành Thiên Phong.

Hắn phác thảo trong đầu một vài bước đi đầu tiên. Thứ nhất, cần phải tìm hiểu sâu hơn về thị trường, về những sản phẩm mà Thôn Làng Sơn Cước có thể cung cấp (thảo dược quý, sản phẩm nông nghiệp chế biến). Thứ hai, phải tìm cách len lỏi vào mạng lưới giao thương hiện có, hoặc tạo ra một con đường mới. Thứ ba, phải tìm cách đối phó với Hắc Sa Bang – liệu có thể hợp tác, hay phải đối đầu? Và cuối cùng, quan trọng nhất, là làm sao để tránh sự dòm ngó của các thế lực lớn như Thiên Phong Thương Hội và quan trường, ít nhất là trong giai đoạn đầu.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Hắn đã hiểu rõ điều đó từ lâu. Ở đây, kẻ mạnh sẽ nuốt chửng kẻ yếu. Muốn đứng vững, hắn không thể yếu kém. Hắn phải nhanh chóng thích nghi, phải sử dụng mọi lợi thế mà hắn có.

Một cơn gió mạnh lùa vào phòng, làm lay động những ngọn nến. Lâm Dịch vươn tay, giữ chặt Cẩm Nang Kế Sách. Hắn nhìn ra màn đêm. Những ánh đèn dầu vẫn le lói, như những đốm lửa nhỏ trong một biển đêm rộng lớn. Hắn là một trong những đốm lửa ấy, nhỏ bé, nhưng không hề đơn độc. Hắn có kiến thức, có sự kiên định, và quan trọng nhất, hắn có những người tin tưởng hắn ở phía sau.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của gió đêm và sự ấm áp của trà nóng. Hắn gấp Cẩm Nang Kế Sách lại, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. Ngày mai, mọi thứ sẽ bắt đầu. Thành Thiên Phong sẽ sớm biết đến cái tên Lâm Dịch này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free