Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 300: Tầm Nhìn Vươn Xa: Chặng Đường Thiên Phong

Buổi sớm tinh mơ, khi những sợi nắng đầu tiên còn đang rón rén lướt qua đỉnh núi, nhuộm vàng những ngọn cây cổ thụ và tan dần vào màn sương mỏng như lụa, Lâm Dịch đã thức giấc. Hắn không ngủ nhiều, đêm qua những suy nghĩ về Thành Thiên Phong, về tương lai của Thôn Làng Sơn Cước, đã giằng xé tâm trí hắn cho đến tận khi ánh trăng mờ nhạt dần. Nhưng giờ đây, trong ánh sáng ban mai dịu dàng, mọi phân vân đều tan biến, chỉ còn lại sự kiên định. Hắn đã sẵn sàng.

Hắn bước ra khỏi nhà, hít sâu một hơi không khí trong lành, se lạnh của núi rừng. Mùi khói gỗ từ những bếp lửa vừa nhóm, mùi đất ẩm sau một đêm sương xuống, và mùi hương ngai ngái đặc trưng của các loại thảo dược phơi khô, tất cả quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi đây. Thôn Làng Sơn Cước hiện ra trước mắt hắn, không còn là một xóm nhỏ tiêu điều, nghèo đói như thuở ban đầu hắn đặt chân tới. Những ngôi nhà gỗ được sửa sang, vững chãi hơn, mái tranh được lợp lại cẩn thận, không còn những lỗ thủng để gió lùa hay mưa dột. Con đường đất trong làng đã được san phẳng, ít gập ghềnh hơn, và hai bên đường, những luống rau xanh mướt được chăm sóc tỉ mỉ, báo hiệu một vụ mùa bội thu.

Tiếng gà gáy vang vọng từ phía xa, tiếng chó sủa lanh lảnh, và rồi là tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ con. Chúng đang chơi trò đuổi bắt quanh gốc đa cổ thụ đầu làng, những gương mặt bầu bĩnh, hồng hào, không còn vẻ xanh xao, ốm yếu như trước. Lâm Tiểu Nguyệt, em gái hắn, với mái tóc đen bù xù được buộc gọn gàng, đang cười khúc khích, chạy nhảy tung tăng giữa đám bạn. Ánh mắt Lâm Dịch dừng lại nơi cô bé, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Chính vì những nụ cười vô tư lự này, vì sự bình yên hiện hữu khắp nơi này, mà hắn không thể chùn bước. Hắn biết, để bảo vệ chúng, hắn phải vươn xa hơn, phải đối mặt với những hiểm nguy lớn hơn.

Hắn bước chậm rãi dọc theo con đường làng, ánh mắt bao quát mọi thứ. Mỗi bước chân là một sự khẳng định cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của hắn và dân làng trong suốt thời gian qua. Những người dân, giờ đây không còn cúi mặt rụt rè, mà ngẩng cao đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tự tin và hy vọng. Khi thấy hắn, họ dừng tay công việc, mỉm cười chào hỏi kính trọng.

"Dịch công tử!"

"Chào Dịch công tử, sáng tốt lành!"

"Nhờ có Dịch công tử mà vụ mùa năm nay hứa hẹn lắm!"

Những lời chào đơn giản nhưng chất chứa sự biết ơn sâu sắc. Lâm Dịch khẽ gật đầu đáp lại, trên môi nở một nụ cười nhẹ. Hắn biết, trong mắt họ, hắn đã là một vị cứu tinh, một người lãnh đạo tài ba. Nhưng trong tâm trí hắn, hắn chỉ là một kẻ lạc loài, một người hiện đại đang cố gắng sinh tồn và bảo vệ những gì mình trân trọng trong một thế giới đầy rẫy bất trắc. *Họ tin tưởng mình, đó là một gánh nặng, nhưng cũng là một động lực,* hắn tự nhủ. *Để không phụ lòng tin ấy, mình phải làm tốt hơn nữa.*

Hắn nhìn thấy Lâm phụ đang tỉ mẩn chăm sóc vườn rau nhỏ của gia đình. Lưng ông đã bớt còng, dáng đi cũng vững chãi hơn. Khuôn mặt rám nắng, khắc khổ năm nào giờ đây đã có thêm những nếp nhăn của tuổi tác, nhưng đôi mắt thì ánh lên vẻ mãn nguyện. Lâm mẫu đang phơi quần áo bên hiên nhà, vừa làm vừa ngâm nga một điệu hát dân gian cũ kỹ. Tiếng hát không còn mang nặng nỗi lo toan của miếng cơm manh áo, mà chứa đựng sự thanh thản, an yên.

Lâm Dịch dừng lại bên hàng rào, nhìn cha mẹ mình. "Cha, mẹ," hắn cất tiếng.

Lâm phụ ngẩng đầu lên, thấy con trai, ông mỉm cười hiền lành. "Dịch nhi, dậy sớm vậy con. Không ngủ thêm chút nữa sao?"

Lâm mẫu vội vàng chạy lại, tay phủi phủi nước. "Sáng nay con muốn ăn gì không? Mẹ sẽ làm cho con."

Lâm Dịch cảm nhận được sự ấm áp, quan tâm vô bờ bến từ cha mẹ. Đó là cảm giác mà hắn đã từng nghĩ mình không bao giờ có được khi bị đẩy vào thế giới này. Một gia đình, một mái ấm thực sự. *Đây là những gì mình đã chiến đấu để có được,* hắn nghĩ. *Và cũng là những gì mình phải tiếp tục chiến đấu để bảo vệ.* Hắn biết, sự bình yên này chỉ là tạm thời. Bên ngoài Thôn Làng Sơn Cước, thế giới đang chìm trong hỗn loạn. Tình hình Đại Hạ, theo những thông tin ít ỏi mà hắn thu thập được, ngày càng tồi tệ. Nạn đói hoành hành, dịch bệnh lan tràn, cướp bóc nổi lên khắp nơi. Trong khi đó, Thôn Làng Sơn Cước lại là một ốc đảo của sự thịnh vượng. Điều này, như Lão Hồ đã cảnh báo, sẽ sớm thu hút sự chú ý. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn tự nhủ, *và để sinh tồn một cách bền vững, ta không thể thụ động chờ đợi.* Hắn không chỉ muốn bảo vệ làng, mà còn muốn kiến tạo một tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả.

Hắn khẽ thở dài, trong lòng chất chứa bao nhiêu suy tư. Hắn biết mình không thể mãi mãi co cụm trong sự an toàn giả tạo này. Để bảo vệ những nụ cười, những gương mặt thân thương này, hắn phải vươn ra ngoài, phải đối mặt với thế giới rộng lớn và khắc nghiệt kia. Hắn phải mang tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình đối đầu với những thế lực mà Thôn Làng Sơn Cước đơn độc không thể chống lại. Hắn sẽ đi, mang theo hy vọng và trách nhiệm, để tìm kiếm một con đường, một vị thế, một sự bảo đảm cho sự bình yên mà hắn đã dày công kiến tạo.

***

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn. Trong thư phòng nhỏ của Lâm Dịch, ngọn đèn dầu lay lắt hắt những bóng hình chập chờn lên vách tường gỗ. Bên ngoài, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tạo nên một bản nhạc nền trầm buồn. Lâm Dịch ngồi đối diện Lão Hồ, chén trà trên bàn đã nguội lạnh từ lâu. Khuôn mặt Lão Hồ, dưới ánh đèn mờ, trông càng thêm khắc khổ, nhưng đôi mắt tinh anh của ông vẫn sáng quắc, thấu hiểu.

"Dịch công tử đã mang lại cho làng này một cuộc sống mà họ chưa từng dám mơ tới," Lão Hồ bắt đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự từng trải. "Giờ đây, mỗi người đều có việc làm, có cái ăn, và quan trọng nhất là có hy vọng. Mấy ngày trước, lão phu có nói chuyện với mấy cụ già trong làng. Họ bảo, chưa bao giờ thấy làng mình lại có sức sống như bây giờ. Ngay cả những đứa trẻ cũng trông khỏe mạnh, lanh lợi hơn rất nhiều."

Lâm Dịch khẽ nhấp trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi những suy nghĩ bộn bề. "Hy vọng... đó là điều quý giá nhất trong loạn thế này, Lão Hồ. Chúng ta phải giữ gìn nó. Bởi lẽ, khi con người mất đi hy vọng, họ sẽ mất đi tất cả." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bao trùm, nhưng vẫn cảm nhận được sự sống động của làng mình. Lòng hắn trào dâng một cảm giác trách nhiệm nặng nề. Chính vì những nụ cười ban ngày hắn nhìn thấy, hắn mới không thể dừng lại.

Lão Hồ gật đầu, đặt chén trà xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian tĩnh lặng. "Đúng vậy. Lão phu tin rằng, với sự dẫn dắt của Dịch công tử, làng Sơn Cước sẽ ngày càng thịnh vượng. Tuy nhiên," Lão Hồ dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch, "chỉ là, cây cao thì gió lớn. Sự thịnh vượng của chúng ta chắc chắn sẽ không tránh khỏi sự dòm ngó từ bên ngoài. Nhất là khi tình hình Đại Hạ đang ngày càng hỗn loạn. Nạn đói, dịch bệnh hoành hành khắp nơi, khiến con người trở nên khốn cùng và tuyệt vọng. Khi đó, bất kỳ nơi nào có sự sống, có hy vọng, đều sẽ trở thành mục tiêu."

Lâm Dịch không nói gì, chỉ gật đầu. Lời Lão Hồ như một gáo nước lạnh tạt vào tâm trí hắn, nhưng cũng là một lời nhắc nhở cần thiết. Hắn đã biết điều đó từ lâu, từ những thông tin ít ỏi mà hắn cố gắng thu thập được từ các thương nhân vãng lai, từ những lời đồn thổi về tình hình các vùng lân cận. Được nghe từ một người từng trải như Lão Hồ, đi��u đó càng trở nên rõ ràng và cấp bách hơn. Hắn nhớ lại "mảnh giấy" cũ kỹ, đã ố vàng theo thời gian, được hắn cất giữ cẩn thận trong Cẩm Nang Kế Sách. Những cái tên quen thuộc lại hiện lên trong đầu: Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, quan trường mục ruỗng... Những thế lực này, sớm muộn gì cũng sẽ để mắt tới "ốc đảo" Sơn Cước. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn thầm nghĩ. *Nếu muốn có một sự công bằng, hay ít nhất là một cuộc sống yên bình cho những người mình yêu thương, mình phải tự tay giành lấy nó.*

"Chính vì vậy, chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi," Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên định, ánh mắt ánh lên vẻ quyết tâm. "Chúng ta cần phải chủ động. Không chỉ củng cố nội bộ, mà còn phải vươn ra bên ngoài, tìm kiếm đồng minh, thu thập thông tin, và xây dựng một mạng lưới đủ mạnh để tự bảo vệ mình. Thôn Làng Sơn Cước đã trở thành một nền móng vững chắc, nhưng chỉ với nền móng thôi thì chưa đủ. Chúng ta cần một mái nhà kiên cố, một hệ thống phòng thủ vững chắc hơn."

Lâm Dịch cúi xuống, lấy từ trong ngực áo ra một cuốn sổ nhỏ đã cũ kỹ và một mảnh giấy ố vàng. Hắn đặt chúng cẩn thận lên bàn, dưới ánh đèn dầu. Đó chính là Cẩm Nang Kế Sách, nơi hắn ghi lại mọi kế hoạch, từ nông nghiệp, kinh tế cho đến phòng thủ, và mảnh giấy đã từng là bản đồ, là danh sách những thế lực hắn cần tìm hiểu, cần đối phó. Hắn chỉ vào những cái tên trên mảnh giấy. "Đây là những thế lực mà chúng ta sớm muộn cũng sẽ phải đối mặt. Chúng ta cần biết rõ về chúng, hiểu rõ cách vận hành của chúng."

"Thành Thiên Phong..." Lão Hồ lẩm bẩm, như đọc được suy nghĩ của Lâm Dịch khi ông nhìn vào mảnh giấy. "Đó là nơi hội tụ của mọi thế lực, cả tốt lẫn xấu. Một nơi đầy cơ hội nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy. Dịch công tử định..."

Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Lão Hồ, không hề né tránh. "Con phải đi. Con phải đến Thành Thiên Phong. Để tìm hiểu, để thiết lập mối quan hệ, để tìm kiếm những con đường mới, và để đối phó với những mối đe dọa tiềm tàng từ xa. Không thể để chúng đến tận cửa làng mới hành động." Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết đoán sắt đá. Hắn biết mình đang đặt bản thân vào nguy hiểm, nhưng đó là cái giá phải trả để bảo vệ những gì mình đã dày công xây dựng. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn luôn tin tưởng vào điều đó. Và để có được tri thức về thế giới bên ngoài, hắn phải tự mình dấn thân.

Lão Hồ im lặng một lúc lâu, ánh mắt xa xăm như nhìn về một nơi nào đó rất xa. Cuối cùng, ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao nhiêu lo lắng nhưng cũng xen lẫn niềm tin. "Lão phu biết, Dịch công tử là người có tầm nhìn xa trông rộng. Làng Sơn Cước này, số mệnh của nó, có lẽ đã được định đoạt từ khi Dịch công tử xuất hiện. Lão phu chỉ mong Dịch công tử đi đường bình an, mọi sự thuận lợi." Ông đặt tay lên vai Lâm Dịch, một cái vỗ nhẹ nhưng truyền đi một nguồn sức mạnh vô hình. "Làng này, lão phu và mọi người sẽ cố gắng giữ vững, chờ ngày Dịch công tử trở về."

***

Đêm đã về khuya, vầng trăng đã lên cao, treo lơ lửng giữa nền trời đen thẫm, rải ánh bạc xuống khắp Thôn Làng Sơn Cước, tạo nên một vẻ đẹp huy��n ảo, tĩnh mịch. Trong thư phòng của Lâm Dịch, không khí trở nên căng thẳng hơn, nhưng cũng đầy quyết tâm. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định. Trần Nhị Cẩu, dáng người trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tràn đầy nhiệt huyết. Và Lý Hổ, vạm vỡ không kém Vương Đại Trụ, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ đây lại lộ rõ sự nghiêm nghị, trung thành. Ba người họ, ba cánh tay đắc lực đã cùng Lâm Dịch trải qua bao sóng gió, đã cùng hắn kiến tạo nên Thôn Làng Sơn Cước thịnh vượng ngày hôm nay.

Lâm Dịch đứng trước họ, ánh đèn dầu hắt bóng hắn lên vách tường, khiến dáng người gầy gò của hắn trông có vẻ cao lớn hơn. Hắn đã trình bày rõ ràng về kế hoạch của mình, về việc hắn sẽ đi đến Thành Thiên Phong. Hắn không che giấu những mối nguy hiểm tiềm tàng, không hề tô hồng về một chuyến đi dễ dàng. Hắn nói thẳng thắn về sự cần thiết phải vươn ra ngoài, về việc Thôn Làng Sơn Cước không thể mãi là một ốc đảo đơn độc giữa biển cả loạn lạc.

"Ta sẽ đi Thành Thiên Phong," Lâm Dịch lặp lại, giọng nói trầm tĩnh nhưng vang vọng trong căn phòng nhỏ. "Làng ta cần một chỗ đứng vững chắc hơn, một tấm lá chắn kiên cố hơn trước sóng gió. Tình hình bên ngoài ngày càng hỗn loạn, nạn đói và dịch bệnh đang tàn phá khắp nơi. Sự thịnh vượng của chúng ta sẽ sớm thu hút sự chú ý, cả từ những thế lực muốn hợp tác, lẫn những kẻ muốn cướp đoạt."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lần lượt nhìn qua từng người, như dò xét, nhưng thực chất là để khẳng định niềm tin của mình vào họ. "Ta tin tưởng các ngươi sẽ giữ vững nơi đây, bảo vệ những gì chúng ta đã dày công xây dựng."

Vương Đại Trụ, người được giao trọng trách quản lý chung của làng, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. "Huynh cứ yên tâm đi đi, Lâm ca. Làng này có chúng ta giữ, sẽ không ai động đến một sợi tóc nào của người dân! Huynh đã tin tưởng giao phó, Đại Trụ này xin thề sẽ dốc hết sức mình. Mọi việc lớn nhỏ trong làng, từ đồng áng đến các mối quan hệ với các thôn lân cận, ta sẽ thay huynh quán xuyến thật tốt. Không để xảy ra bất kỳ sai sót nào." Giọng nói của Đại Trụ trầm ấm, chất phác nhưng vang lên đầy sức nặng của lời hứa.

Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt hăng hái, nhanh nhảu tiếp lời. "Đại ca cứ việc đi, chuyện kinh doanh cứ giao cho Nhị Cẩu lo liệu! Mấy tuyến đường buôn bán mới, mấy mối hàng mới mà đại ca đã vạch ra, Nhị Cẩu sẽ cố gắng mở rộng thêm. Thông tin từ bên ngoài, Nhị Cẩu cũng sẽ cố gắng dò la, gửi về cho đại ca thật nhanh chóng. Đại ca cần gì, cứ nhắn về, Nhị Cẩu sẽ tìm cách đáp ứng!" Anh chàng nói bằng một giọng điệu đầy nhiệt huyết, ánh mắt lấp lánh sự trung thành và khao khát được chứng tỏ bản thân.

Lý Hổ, người phụ trách huấn luyện dân binh và an ninh, vỗ mạnh vào ngực, tạo ra một tiếng thùm thụp. "Binh lính trong làng sẽ được huấn luyện thật tốt, không để bất kỳ kẻ nào xâm phạm! Ta sẽ tăng cường tuần tra, canh gác, đảm bảo không một con ruồi nào có thể lọt vào làng mà không bị phát hiện. Những kỹ thuật phòng thủ mà đại ca đã dạy, ta sẽ truyền thụ cho anh em, biến làng ta thành một pháo đài vững chắc. Đại ca đi xa, cứ an tâm mà lo việc lớn." Giọng Lý Hổ trầm khàn nhưng đầy uy lực, thể hiện sự nghiêm túc và quyết tâm.

Lâm Dịch nhìn từng người, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười hài lòng. Hắn đưa tay vỗ vai từng người, cảm nhận được sự tin tưởng và quyết tâm sắt đá từ họ. "Tốt lắm. Có các ngươi ở đây, ta an tâm rồi." Hắn biết, họ không chỉ tin tưởng hắn, mà còn tin tưởng vào chính tương lai mà hắn đã vẽ ra cho Thôn Làng Sơn Cước. Niềm tin ấy, sự gắn bó ấy, chính là thứ tài sản vô giá mà hắn đã kiến tạo được.

"Nhưng ta cũng muốn nhắc lại," Lâm Dịch nói, giọng nghiêm trọng trở lại, "Thành Thiên Phong là một nơi phức tạp. Ta sẽ cần thời gian để tìm hiểu và tạo dựng vị thế. Trong thời gian ta vắng mặt, các ngươi phải hết sức cẩn trọng. Không được chủ quan, không được lộ liễu. Mọi quyết định lớn, hãy tham khảo ý kiến của Lão Hồ. Ông ấy là người có kinh nghiệm và tầm nhìn." Hắn đưa cho Trần Nhị Cẩu một vài đồng vàng nhỏ, "Đây là chi phí ban đầu để Nhị Cẩu mở rộng các tuyến đường buôn bán, và chiêu mộ thêm một vài tai mắt ở các thị trấn lân cận để thu thập thông tin."

Trần Nhị Cẩu cẩn thận nhận lấy, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. "Nhị Cẩu hiểu rồi, đại ca. Sẽ không làm đại ca thất vọng!"

Lâm Dịch gật đầu. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho chuyến đi này, không chỉ về mặt vật chất mà còn về mặt tinh thần. Hắn đã dự liệu mọi khả năng, mọi rủi ro. Nhưng điều quan trọng nhất, là hắn đã tạo ra một đội ngũ vững chắc, một hệ thống vận hành có thể tự chủ trong thời gian hắn vắng mặt. Hắn tin vào họ, tin vào những con người chất phác nhưng đầy nghị lực này. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng giờ đây, hắn không đơn độc. Hắn có một hậu phương vững chắc, một ngôi làng đang chờ hắn trở về, mang theo một tương lai tốt đẹp hơn.

***

Sáng hôm sau, sương sớm vẫn còn giăng mắc trên những tán cây, tạo thành một màn khói huyền ảo bao phủ Thôn Làng Sơn Cước. Không khí se lạnh đặc trưng của buổi ban mai len lỏi qua từng khe cửa, từng ngóc ngách, làm da thịt Lâm Dịch khẽ rùng mình. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc bình yên, như muốn níu giữ bước chân người lữ khách.

Trong căn nhà nhỏ quen thuộc, mùi thức ăn nóng hổi đã lan tỏa khắp nơi, xua đi cái lạnh giá của buổi sớm. Lâm Dịch ngồi vào bàn, đối diện là Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt. Đây là bữa ăn sáng cuối cùng của hắn với gia đình trước khi lên đường. Lâm mẫu không ngừng gắp thức ăn vào bát hắn, ánh mắt đong đầy lo lắng.

"Con đi xa nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng quá lao lực," Lâm mẫu dặn dò, giọng nói run run. Bà đưa tay sửa lại cổ áo cho hắn, động tác ân cần, trìu mến. "Đừng quên ăn uống đúng bữa, đừng thức khuya nhiều quá. Ngoài đường nhiều hiểm nguy, con phải cẩn thận từng li từng tí. Sớm về với mẹ cha và Tiểu Nguyệt nhé." Nước mắt bà đã bắt đầu ngấn lệ, nhưng bà cố kìm nén, không muốn con trai phải bận lòng.

Lâm Dịch cảm nhận được sự lo lắng sâu sắc từ người mẹ. Hắn nắm lấy bàn tay chai sạn của bà, khẽ vỗ về. "Mẹ cứ yên tâm, con sẽ cẩn thận. Con đã chuẩn bị rất kỹ rồi. Cha mẹ và Tiểu Nguyệt ở nhà phải giữ gìn sức khỏe, đừng lo lắng cho con quá." Hắn quay sang Lâm phụ. Lâm phụ, vẫn trầm ngâm hút tẩu thuốc, làn khói trắng lượn lờ quanh khuôn mặt khắc khổ. Ông không nói nhiều, nhưng ánh mắt ông chất chứa bao nhiêu lời muốn gửi gắm, bao nhiêu sự tin tưởng và cả nỗi lo lắng thầm kín. "Cha, con sẽ sớm trở về, mang theo tin tức tốt lành. Cha ở nhà hãy giúp Đại Trụ và mọi người quán xuyến công việc nhé."

Lâm phụ gật đầu nhẹ, đặt tẩu thuốc xuống. "Con cứ đi đi, việc nhà đã có cha mẹ lo liệu. Con hãy nhớ lời Lão Hồ, cây cao thì gió lớn. Phải hết sức cẩn trọng." Giọng ông trầm ấm, dặn dò nhưng cũng đầy tin tưởng. Ông đã nhìn thấy sự trưởng thành vượt bậc của đứa con trai này, và dù trong lòng có lo lắng, ông biết Lâm Dịch không phải là một đứa trẻ nữa.

Lâm Tiểu Nguyệt, với đôi mắt to tròn, ngây thơ, đã sớm đỏ hoe. Cô bé nắm chặt vạt áo anh trai, khuôn mặt bầu bĩnh cúi gằm xuống, không dám ngẩng lên. "Ca ca đi rồi, ai chơi với Tiểu Nguyệt đây? Ai kể chuyện cho Tiểu Nguyệt nghe nữa?" Giọng nói non nớt của cô bé nghẹn ngào, khiến trái tim Lâm Dịch như bị bóp chặt.

Hắn mỉm cười nhẹ, đưa tay xoa đầu cô bé. Mái tóc mềm mại của Tiểu Nguyệt lướt qua kẽ tay hắn, mang theo sự ấm áp của tình thân. "Tiểu Nguyệt ngoan, ca ca đi rồi sẽ sớm về thôi. Ca ca đi để tìm cách cho Tiểu Nguyệt có nhiều quần áo đẹp hơn, có nhiều đồ chơi hơn, có nhiều câu chuyện hay hơn để nghe. Tiểu Nguyệt ở nhà phải nghe lời cha mẹ, phải học hành chăm chỉ, biết không?" Hắn khẽ cúi xuống, ôm chặt cô bé vào lòng. Mùi hương quen thuộc từ cơ thể em gái, sự mềm mại của mái tóc, tất cả gợi lên trong hắn khao khát được ở lại, được sống một cuộc đời bình dị, an yên bên gia đình.

Nhưng lý trí mách bảo hắn, sự bình yên này chỉ là mong manh. Để nó thực sự vững bền, hắn phải dấn thân. Hắn phải đi, để đối mặt với những thử thách lớn hơn, để kiến tạo một tương lai mà không ai có thể phá vỡ. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn tự nhủ một lần nữa. Và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải chấp nhận hy sinh những giây phút bình yên hiện tại.

Hắn buông Tiểu Nguyệt ra, ánh mắt ẩn chứa sự kiên định. "Đến giờ rồi."

Lâm Dịch đứng dậy, nhìn Lâm phụ, Lâm mẫu và Tiểu Nguyệt lần cuối. Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt thân thương, khắc ghi vào tận đáy lòng. Hắn biết, mỗi bước đi của hắn từ nay về sau, không chỉ vì bản thân hắn, mà còn vì những con người này, vì Thôn Làng Sơn Cước. Hắn không phải là anh hùng, không phải là tiên nhân, hắn chỉ là một người bình thường, một kẻ lạc loài giữa dòng thời gian, đang cố gắng hết sức để bảo vệ những giá trị mà hắn trân trọng.

Hắn khoác lên mình bộ quần áo đơn giản nhất, mang theo một túi hành lý nhỏ gọn và thanh kiếm đã trở thành vật bất ly thân. Ngoài cổng làng, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Lão Hồ đã chờ sẵn. Họ không nói gì, chỉ trao cho hắn những cái nhìn đầy tin tưởng và quyết tâm.

Ánh bình minh đã lên cao, nhuộm đỏ cả một góc trời. Con đường mòn dẫn ra khỏi làng, hướng về phía đông, nơi Thành Thiên Phong ẩn mình, giờ đây không còn chìm trong màn đêm mà hiện rõ mồn một. Lâm Dịch quay đầu nhìn lại Thôn Làng Sơn Cước lần cuối. Ngôi làng nhỏ của hắn, một ốc đảo của sự sống và hy vọng giữa một Đại H��� đang mục ruỗng.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của gió sớm và mùi hương của đất mẹ. Bước chân hắn vững vàng, kiên định. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một chặng đường mới, cam go hơn, phức tạp hơn. Một chặng đường mà hắn sẽ phải dùng hết tri thức, mưu lược và khả năng thích nghi của mình để đối mặt với những thế lực lớn hơn, để bảo vệ những gì hắn đã dày công xây dựng.

Thành Thiên Phong, ta đến đây.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free