Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 299: Kiến Thiết Làng: Nền Móng Thịnh Vượng

Ánh trăng đã lặn, nhường chỗ cho vầng dương rực rỡ, nhưng trong thư phòng của Lâm Dịch, không khí vẫn còn vương vấn sự trầm tư của đêm trước. Hắn không ngủ nhiều, tâm trí bận rộn với những tính toán, những kế hoạch đã được ấp ủ từ lâu, nay có thể thực sự bắt đầu triển khai. Căn phòng rộng rãi trong dinh thự Trần Thị, vốn dĩ mang hơi hướng xa hoa phù phiếm, giờ đây đã được Lâm Dịch cải tạo thành một không gian làm việc thực dụng hơn, với những giá sách chất đầy tre cuốn, những bản đồ đơn giản được vẽ tay trên giấy da, và một chiếc bàn gỗ lớn đặt ngay giữa phòng, nơi ánh nắng ban mai có thể rọi thẳng vào, xua đi những u ám còn sót lại. Mùi mực mới, mùi gỗ cũ và một chút hương trầm thoang thoảng từ chiếc lư đồng nhỏ đặt ở góc phòng tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng vừa ấm cúng, rất phù hợp với một buổi họp kín.

Lâm Dịch, trong bộ y phục vải thô quen thuộc, ngồi tựa lưng vào ghế, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, vẫn còn vương chút mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết đoán. Hắn gầy gò, hơi xanh xao sau những tháng ngày lao tâm khổ tứ, nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn. Trước mặt hắn, trên chiếc bàn gỗ, là một tấm bản đồ làng Sơn Cước được vẽ lại một cách tỉ mỉ, cùng với vài biểu đồ đơn giản thể hiện tình hình sản xuất, phân phối lương thực và tài nguyên. Bên cạnh là cuốn Cẩm Nang Kế Sách dày cộp, vật bất ly thân của hắn, giờ đây được đặt trang trọng, như một minh chứng cho những gì đã qua và những gì sắp tới.

Bốn người đàn ông khác cũng có mặt, nét mặt ai nấy đều nghiêm túc, tập trung. Vương Đại Trụ, vạm vỡ với khuôn mặt chất phác, ngồi thẳng lưng, ánh mắt đầy nhiệt huyết và sự tin tưởng tuyệt đối vào người lãnh đạo của mình. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, đôi mắt sáng sủa, đang cẩn thận ghi chép. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ cố hữu nhưng ánh mắt đã dịu đi nhiều, toát lên sự trách nhiệm và kiên định. Cuối cùng là Lão Hồ, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại khi quan sát từng đường nét trên bản đồ, như một cây cổ thụ trầm mặc chứng kiến sự thay đổi của đất trời.

"Trần Thị Gia Tộc đã sụp đổ, nhưng đây chỉ là khởi đầu," Lâm Dịch mở lời, giọng trầm lắng, mang theo chút nặng nề của trách nhiệm. Hắn dùng chiếc bút lông nhỏ chỉ vào tấm bản đồ trải rộng trên bàn. "Chúng ta đã đánh bại một thế lực thối nát, nhưng cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Ngoài kia, nạn đói, dịch bệnh đang hoành hành, và cái gọi là 'trật tự' của Đại Hạ đã lung lay tận gốc rễ. Chúng ta phải xây dựng một nền móng vững chắc, không chỉ để tồn tại mà còn để thịnh vượng, bất chấp loạn thế bên ngoài."

Hắn dừng lại, quét ánh mắt qua từng người. "Những gì chúng ta đã làm, những gì chúng ta đang có, là một 'ốc đảo' giữa sa mạc. Sự thịnh vượng này, sớm muộn gì cũng sẽ thu hút sự chú ý. Bởi vậy, chúng ta không thể chỉ phòng thủ. Chúng ta phải chủ động."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt tay. "Đại ca nói phải! Huynh đệ đã sẵn sàng nghe lệnh!"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi. "Tốt. Kế hoạch của chúng ta sẽ chia làm ba giai đoạn chính." Hắn bắt đầu giải thích, từng câu từng chữ rõ ràng, mạch lạc, không thừa không thiếu. "Thứ nhất là củng cố nội bộ, ổn định sản xuất và đời sống dân làng. Thứ hai là thiết lập một hệ thống quản lý hiệu quả, biến làng Sơn Cước thành một hình mẫu tự trị. Và thứ ba, cũng là quan trọng nhất, là mở rộng tầm ảnh hưởng, thiết lập những mối quan hệ mới để bảo vệ chúng ta khỏi những mối đe dọa lớn hơn."

Hắn chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi những cánh đồng mới được khai hoang. "Vương Đại Trụ, ngươi cùng Trần Nhị Cẩu sẽ phụ trách mảng nông nghiệp và hậu cần. Chúng ta sẽ áp dụng kỹ thuật luân canh, cải tạo đất bằng phân hữu cơ từ chăn nuôi, và đặc biệt là hệ thống thủy lợi mới. Ta muốn mỗi tấc đất đều được sử dụng hiệu quả, mỗi hạt giống đều mang lại năng suất cao nhất. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ theo dõi sát sao việc phân phối lương thực, đảm bảo không một ai trong làng phải chịu đói. Chúng ta đã có được tài sản của Trần Thị, đó là một nguồn lực đáng kể để đầu tư ban đầu."

Trần Nhị Cẩu lập tức đứng dậy, vẻ mặt hăng hái. "Đại ca cứ việc phân phó, Nhị Cẩu làm nấy! Lương thực sẽ đến tận tay từng hộ dân, không để thất thoát một hạt nào!"

Lý Hổ, người thường kiệm lời, giờ đây cũng lên tiếng, giọng trầm khàn. "Còn về an ninh, thưa Lâm Dịch? Trần Thị tuy đã bị loại bỏ, nhưng những kẻ hám lợi bên ngoài có lẽ sẽ không để yên khi thấy làng ta thịnh vượng."

Lâm Dịch gật đầu. "Ngươi nói đúng, Lý Hổ. An ninh là ưu tiên hàng đầu. Ngươi sẽ tiếp tục phụ trách đội tuần tra, tăng cường canh gác các ngả đường vào làng, đặc biệt là khu vực Linh Dược Cốc. Chúng ta sẽ huấn luyện thêm dân làng, biến họ thành những người có khả năng tự vệ. Không chỉ là bảo vệ mùa màng, mà còn là bảo vệ tính mạng và tài sản của chính họ. Ngoài ra, ta muốn ngươi thành lập một đội trinh sát nhỏ, thu thập thông tin về tình hình bên ngoài, đặc biệt là các bang phái giang hồ và tình hình quan lại ở Thành Thiên Phong."

Lý Hổ đáp lời dứt khoát. "Rõ, Lâm Dịch! Đội tuần tra sẽ luôn sẵn sàng. Linh Dược Cốc sẽ được canh giữ cẩn mật."

Lão Hồ, người vẫn trầm tư lắng nghe, giờ đây vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói. "Kế hoạch của Dịch công tử quả thực sâu rộng. Lão phu tin rằng dân làng sẽ đồng lòng ủng hộ. Tuy nhiên, việc quản lý một làng đang lớn mạnh như vậy, với nhiều hạng mục mới, không phải là chuyện dễ dàng. Chúng ta cần một 'Hội Đồng Làng' chính thức, với những quy tắc rõ ràng và sự phân công nhiệm vụ cụ thể."

Lâm Dịch quay sang Lão Hồ, ánh mắt đầy kính trọng. "Lời Lão Hồ nói rất đúng. Đó là một phần trong giai đoạn thứ hai của ta. Một 'Hội Đồng Làng' sẽ được thành lập, bao gồm các trưởng lão có uy tín, những người có kinh nghiệm, và cả những người trẻ năng động. Nhiệm vụ của Hội Đồng không chỉ là giám sát, mà còn là đưa ra các quyết sách quan trọng, đảm bảo sự công bằng và minh bạch. Lão Hồ, lão phu mong muốn lão sẽ là người đứng đầu Hội Đồng này, với kinh nghiệm và sự sáng suốt của lão, chúng ta sẽ có một nền tảng vững chắc."

Lão Hồ khẽ gật đầu, đôi mắt tinh anh lấp lánh. "Lão phu xin hết lòng cống hiến cho làng. Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Sự thịnh vượng này, chúng ta cần phải giữ gìn bằng mọi giá."

Lâm Dịch gật đầu, thấu hiểu ý tứ sâu xa trong lời nói của Lão Hồ. Hắn nhìn xuống tấm bản đồ, nơi những mũi tên và ký hiệu đã được đánh dấu cẩn thận. Tâm trí hắn lại lướt qua những cái tên trên "mảnh giấy" cũ kỹ mà hắn đã cất trong Cẩm Nang Kế Sách – Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, quan trường mục ruỗng. Những cái tên đó, giờ đây không còn là những khái niệm mơ hồ mà là những thách thức cụ thể, những bức tường mà hắn phải vượt qua để bảo vệ cái "ốc đảo" này.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch thì thầm, không hẳn là nói với mọi người mà là tự nhắc nhở chính mình. "Và để sinh tồn trong thế giới này, chúng ta không thể chỉ biết đóng cửa. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và nó sẽ là thứ duy nhất giúp ta vượt qua những thử thách sắp tới. Thành Thiên Phong... đó là nơi chúng ta phải hướng đến." Hắn không nói chi tiết về việc mở rộng ra Thành Thiên Phong ngay lúc này, bởi đó là một bước đi đầy mạo hiểm, cần sự chuẩn bị kỹ lưỡng và chỉ có thể thực hiện khi nội bộ đã vững chắc. Nhưng trong lòng hắn, con đường đó đã rõ ràng.

Buổi họp kết thúc, các đồng minh lần lượt rời đi, mang theo những nhiệm vụ cụ thể và một tinh thần hăng hái chưa từng có. Lâm Dịch ngồi lại một mình trong thư phòng, nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy. Để xây dựng một "ốc đảo" thịnh vượng giữa một Đại Hạ đang chìm trong loạn lạc, hắn không thể chỉ dựa vào sự thông minh hay may mắn. Hắn cần sự kiên định, sự mưu lược và khả năng tổ chức phi thường. Hắn nhắm mắt lại, tưởng tượng ra hình ảnh Thôn Làng Sơn Cước trong tương lai, một nơi mà mọi người đều có cơm ăn áo mặc, nơi tiếng cười trẻ thơ không bị dập tắt bởi nạn đói hay chiến tranh. Đó là mục tiêu cuối cùng của hắn.

***

Ánh chiều tà buông xuống Cánh Đồng Bất Tận, nhuộm vàng những ngọn lúa non xanh mướt, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ thường, đối lập hoàn toàn với những gì đang diễn ra bên ngoài biên thùy. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất tươi mới, mùi mồ hôi mằn mặn của những người lao động và một chút hương hoa dại thanh khiết. Tiếng cuốc xẻng lách cách, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng cười đùa chất phác của dân làng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng.

Lâm Dịch, cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, bước đi chậm rãi trên con đường đất nhỏ dẫn qua những cánh đồng. Hắn vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng luống đất, từng mương nước. Thân hình gầy gò của hắn dường như càng gầy hơn khi đứng giữa khung cảnh rộng lớn của đồng ruộng, nhưng bước chân lại vô cùng vững chãi. Trang phục thô sơ, vá víu, không có chút gì thể hiện sự quyền quý, khiến hắn hòa mình vào những người dân lao động xung quanh.

"Đại ca xem, vụ mùa này chắc chắn sẽ bội thu," Vương Đại Trụ phấn khởi nói, đưa tay chỉ về phía xa, nơi những luống khoai, luống lúa đang phát triển mạnh mẽ. Khuôn mặt chất phác của hắn rạng rỡ niềm tự hào. "Dân làng ai cũng phấn khởi! Kỹ thuật luân canh mà đại ca dạy, lại thêm cả phân bón từ chuồng trại, đất đai màu mỡ hơn hẳn. Chẳng bù cho ngày trước, đất cằn cỗi, trồng mãi chẳng lên."

Trần Nhị Cẩu, bên cạnh, cũng nhanh nhảu tiếp lời. "Hệ thống thủy lợi mới này rất hiệu quả, nước tưới đến tận cuối ruộng. Chúng ta còn đang xây thêm mấy cái kho chứa mới nữa, đảm bảo lương thực thu hoạch về sẽ không bị hao hụt. Nhị Cẩu đã tính toán kỹ lưỡng rồi, chỉ cần thêm một tháng nữa là hoàn thành tất cả." Đôi mắt sáng lanh lợi của hắn ánh lên sự hăng hái, và trên tay hắn là một cuốn sổ nhỏ, ghi chép cẩn thận các hạng mục công việc.

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, nhưng trong lòng hắn là cả một đại dương cảm xúc. Hắn dừng lại bên một đám dân làng đang hăng say vun luống. Một người phụ nữ trẻ, với khuôn mặt rám nắng nhưng ánh mắt đầy sức sống, mỉm cười chào hắn. "Dịch công tử! Nhờ có công tử mà chúng tôi mới có ngày hôm nay. Đứa nhỏ nhà tôi giờ đã có cơm ăn đủ bữa, không còn phải lo đói rét nữa."

Lâm Dịch mỉm cười đáp lại, một nụ cười ấm áp hiếm thấy. "Mọi người đã vất vả rồi. Cứ tiếp tục chăm chỉ, cuộc sống của chúng ta sẽ ngày càng tốt đẹp hơn." Hắn biết, lời nói của mình không chỉ là động vi��n, mà còn là một lời hứa, một trách nhiệm nặng nề.

Hắn lại tiếp tục bước đi, tâm trí miên man. *Năm 1600 Đại Hạ,* hắn tự nhủ, *ngoài kia là đói kém, dịch bệnh hoành hành khắp nơi, cướp đi sinh mạng hàng triệu người. Những tin tức về nạn đói ở các phủ, các châu lân cận vẫn thường xuyên được mang về. Nhưng ở đây, là sự sống, là hy vọng.* Hắn nhìn những đứa trẻ đang chạy nhảy nô đùa trên con đường làng phía xa, tiếng cười trong trẻo vang vọng trong không gian. Chúng không phải lo lắng về bữa ăn kế tiếp, không phải sợ hãi những kẻ cướp bóc hay quan lại tham lam. Chúng có một tương lai, một điều mà rất nhiều đứa trẻ khác ở Đại Hạ đang bị tước đoạt.

Sự tương phản này khiến Lâm Dịch vừa tự hào, vừa cảm thấy áp lực. Cái "ốc đảo" này quá nổi bật. Nó giống như một ngọn đèn sáng giữa màn đêm đen kịt, chắc chắn sẽ thu hút những con thiêu thân, những kẻ hám lợi. Hắn vẫn nhớ rõ những cái tên trên "mảnh giấy" cũ, những thế lực mà hắn biết sẽ không dễ dàng bỏ qua một nơi đang thịnh vượng như Thôn Làng Sơn Cước.

"Đại ca, ngài có vẻ lo lắng?" Vương Đại Trụ hỏi, giọng chất phác, nhận ra sự trầm ngâm của Lâm Dịch.

Lâm Dịch khẽ lắc đầu. "Không có gì. Ta chỉ đang suy nghĩ về những bước đi tiếp theo. Chúng ta đã có lương thực, có an ninh. Nhưng điều đó vẫn chưa đủ. Chúng ta cần phải tạo ra giá trị thặng dư, cần phải trao đổi với bên ngoài để có được những thứ mà làng ta không có."

Trần Nhị Cẩu gật gù. "Đúng vậy! Bọn Nhị Cẩu đã thử mang một ít dược liệu từ Linh Dược Cốc ra thị trấn bán, giá cũng khá tốt. Nhưng dạo này đường xá không yên bình, người đi lại cũng ít hơn."

Lâm Dịch nhíu mày. "Đó là lý do ta cần Lý Hổ tăng cường an ninh. Và đó cũng là lý do chúng ta cần phải mở rộng tầm nhìn. Việc buôn bán nhỏ lẻ ở thị trấn sẽ không đủ. Chúng ta cần những con đường lớn hơn, những đối tác lớn hơn. Và để làm được điều đó, chúng ta cần phải hiểu rõ hơn về Thành Thiên Phong."

Hắn dừng lại, nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt. Xa xa, những ngôi nhà mới đang được dựng lên, những kho chứa đang dần hoàn thiện. Dân làng vẫn miệt mài làm việc, nhưng trên khuôn mặt họ đã không còn vẻ tuyệt vọng mà thay vào đó là sự hăng hái, niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn. Lâm Dịch cảm thấy một làn gió mát lạnh lướt qua da, mang theo hơi ẩm của đất. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng sự sống đang cuộn chảy trong từng mạch đất, từng hơi thở của dân làng. *Đây là thành quả của tri thức, của sự kiên cường và khả năng thích nghi,* hắn thầm nhủ. *Và ta sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.*

***

Hoàng hôn đã buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Tuy nhiên, trong Thôn Làng Sơn Cước, ánh đèn dầu ấm áp đã thắp sáng các căn nhà, xua đi bóng tối. Tiếng cười đùa của trẻ nhỏ vẫn còn vang vọng từ khoảng sân rộng gần quảng trường làng, nơi chúng đang chơi trò đuổi bắt dưới ánh trăng mờ ảo. Mùi khói bếp thoảng nhẹ trong không khí, quyện với mùi trà thơm từ quán trà nhỏ ven đường, tạo nên một không gian ấm cúng và an lành.

Trong quán trà, Lâm Dịch và Lão Hồ đang ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn gỗ thấp. Chiếc ấm trà bằng gốm vẫn còn bốc hơi nghi ngút, tỏa ra mùi hương thanh tao của trà xanh. Lão Hồ, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, chậm rãi nhấp một ngụm trà, đôi mắt tinh anh nheo lại khi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đứa trẻ đang nô đùa. Lâm Dịch ngồi trầm tư, lắng nghe tiếng cười trong trẻo ấy, cảm nhận sự bình yên hiếm có này. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật vẻ trầm tư và một chút ưu lo ẩn hiện trong đôi mắt.

"Dịch công tử đã mang lại cho làng này một cuộc sống mà họ chưa từng dám mơ tới," Lão Hồ bắt đầu, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng sự từng trải. "Giờ đây, mỗi người đều có việc làm, có cái ăn, và quan trọng nhất là có hy vọng. Mấy ngày trước, lão phu có nói chuyện với mấy cụ già trong làng. Họ bảo, chưa bao giờ thấy làng mình lại có sức sống như bây giờ. Ngay cả những đứa trẻ cũng trông khỏe mạnh, lanh lợi hơn rất nhiều."

Lâm Dịch khẽ nhấp trà, vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, làm dịu đi những suy nghĩ bộn bề. "Hy vọng... đó là điều quý giá nhất trong loạn thế này, Lão Hồ. Chúng ta phải giữ gìn nó. Bởi lẽ, khi con người mất đi hy vọng, họ sẽ mất đi tất cả." Hắn nhìn những đứa trẻ, lòng trào dâng một cảm giác trách nhiệm nặng nề. Chính vì những nụ cười này, hắn mới không thể dừng lại.

Lão Hồ gật đầu, đặt chén trà xuống bàn. "Đúng vậy. Lão phu tin rằng, với sự dẫn dắt của Dịch công tử, làng Sơn Cước sẽ ngày càng thịnh vượng. Tuy nhiên," Lão Hồ dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch, "chỉ là, cây cao thì gió lớn. Sự thịnh vượng của chúng ta chắc chắn sẽ không tránh khỏi sự dòm ngó từ bên ngoài. Nhất là khi tình hình Đại Hạ đang ngày càng hỗn loạn. Nạn đói, dịch bệnh hoành hành khắp nơi, khiến con người trở nên khốn cùng và tuyệt vọng. Khi đó, bất kỳ nơi nào có sự sống, có hy vọng, đều sẽ trở thành mục tiêu."

Lâm Dịch không nói gì, chỉ gật đầu. Lời Lão Hồ như một gáo nước lạnh tạt vào tâm trí hắn, nhưng cũng là một lời nhắc nhở cần thiết. Hắn đã biết điều đó từ lâu, nhưng được nghe từ một người từng trải như Lão Hồ, điều đó càng trở nên rõ ràng và cấp bách hơn. Hắn nhớ lại "mảnh giấy" cũ kỹ, những cái tên quen thuộc lại hiện lên trong đầu: Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, quan trường mục ruỗng... Những thế lực này, sớm muộn gì cũng sẽ để mắt tới "ốc đảo" Sơn Cước.

"Chính vì vậy, chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi," Lâm Dịch nói, giọng điệu kiên định. "Chúng ta cần phải chủ động. Không chỉ củng cố nội bộ, mà còn phải vươn ra bên ngoài, tìm kiếm đồng minh, thu thập thông tin, và xây dựng một mạng lưới đủ mạnh để tự bảo vệ mình."

"Thành Thiên Phong..." Lão Hồ lẩm bẩm, như đọc được suy nghĩ của Lâm Dịch. "Đó là nơi hội tụ của mọi thế lực, cả tốt lẫn xấu. Một nơi đầy cơ hội nhưng cũng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy."

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đã lên cao, chiếu sáng con đường mòn dẫn ra khỏi làng, hướng về phía đông. Thành Thiên Phong, một đô thị sầm uất và phức tạp, đang ẩn mình trong màn đêm, chờ đợi hắn. Hắn biết, để bảo vệ những gì mình đã dày công xây dựng, để bảo vệ nụ cười của Tiểu Nguyệt, sự an yên của cha mẹ, và cuộc sống thịnh vượng mà dân làng Sơn Cước đã cùng hắn dày công xây dựng, hắn không thể mãi mãi co cụm trong "ốc đảo" này. Hắn phải đối mặt với thế giới bên ngoài, đối mặt với những thử thách lớn hơn, những thế lực mà Thôn Làng Sơn Cước đơn độc không thể chống lại.

Hắn cảm thấy sức nặng của Cẩm Nang Kế Sách trong túi áo. Trong đó, không chỉ có những kế hoạch kinh tế, mà còn có cả những ghi chép về tình hình chính trị, quân sự của Đại Hạ mà hắn đã dày công thu thập. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ. *Để có được sự công bằng, hay ít nhất là một cuộc sống yên bình, ta phải tự mình tạo ra nó.*

Lâm Dịch đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ thư phòng, nơi ánh trăng vằng vặc chiếu sáng con đường mòn dẫn ra khỏi làng, hướng về phía đông, nơi Thành Thiên Phong ẩn mình trong màn đêm. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn. Cuộc chiến không chỉ để sinh tồn, mà còn để kiến tạo một tương lai bền vững, một tương lai mà Thôn Làng Sơn Cước, hay đúng hơn là 'cái nôi' này, sẽ cần một người như hắn dẫn dắt để đối mặt với giông bão. Hắn đã sẵn sàng.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free