Lạc thế chi nhân - Chương 298: Bình Minh Mới: Nền Móng Vững Chắc
Ánh nến cuối cùng cũng vụt tắt, để lại căn phòng chìm vào bóng tối. Nhưng trong bóng tối ấy, đôi mắt Lâm Dịch vẫn sáng quắc, tràn đầy sự quyết tâm. Hắn sẽ đối mặt với mọi thứ, từng bước một, từng thách thức một, cho đến khi thực sự kiến tạo và bảo vệ được cuộc sống bình yên mà hắn từng khao khát. Đêm đó, hắn không ngủ nhiều, chỉ ngồi yên lặng bên cửa sổ, dõi mắt về phía chân trời đang dần hửng sáng, nơi Thành Thiên Phong ẩn hiện như một lời hứa hẹn, hay một lời thách đố.
***
Bình minh năm 1607 Đại Hạ rạng rỡ trải vàng trên những mái ngói cong vút của Dinh thự Trần Thị, xua tan đi màn đêm u ám và những dư âm nặng nề của quá khứ. Tuy nhiên, không khí bên trong đại sảnh lại căng như dây đàn, trái ngược hoàn toàn với sự tươi mới của buổi sớm. Đại sảnh, vốn từng là nơi Trần Thị Gia Chủ phô trương quyền lực và sự xa hoa, nay đã được quan quân canh giữ cẩn mật. Tiếng bước chân nặng nề của lính tuần tra vang vọng trên những phiến đá lạnh lẽo, tạo thành một nhịp điệu đều đặn, đe dọa. Mùi ẩm mốc và bụi bặm của một nơi đã lâu không được tẩy rửa kỹ càng hòa lẫn với mùi sắt lạnh của binh khí, gợi lên một cảm giác ngột ngạt khó tả.
Trên chiếc ghế cao đặt ở vị trí trung tâm, Quan Đại Nhân ngồi thẳng lưng, gương mặt nghiêm nghị, bộ râu dài đen nhánh càng tôn thêm vẻ uy nghi. Ánh mắt ông ta quét qua một lượt những người có mặt, dừng lại một chút trên Lâm Dịch đang đứng bên cạnh. Lâm Dịch, với thân hình gầy gò nhưng đứng thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh quen thuộc. Y phục của hắn tuy đã tươm tất hơn trước, nhưng vẫn toát lên vẻ giản dị, không hề phô trương, hoàn toàn đối lập với khung cảnh sang trọng mà giờ đây đã nhuốm màu tang thương.
Dưới chân Quan Đại Nhân, Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự quỳ gục trên đất, bị trói chặt bằng những sợi dây thừng thô ráp. Trần Thị Gia Chủ, kẻ từng béo tốt, ăn mặc sang trọng, nay trông tiều tụy thấy rõ. Khuôn mặt tròn trịa, mắt híp lại thường ngày giờ đây sưng húp, đầy vẻ tuyệt vọng và hằn học. Bộ quần áo gấm vóc vẫn còn trên người hắn nhưng đã nhàu nát, lấm lem bùn đất, càng làm nổi bật sự thảm hại của kẻ sa cơ. Lý Quản Sự thì gầy gò hơn, lưng hơi khom, giờ phút này đã hoàn toàn suy sụp. Hắn ta run rẩy, nước mắt giàn giụa, miệng liên tục lẩm bẩm những lời cầu xin vô nghĩa.
Phía sau hàng rào quan quân, một số dân làng Sơn Cước, những người đại diện cho bách tính bị Trần Thị ức hiếp, được phép chứng kiến buổi công bố phán quyết này. Họ đứng đó, lặng lẽ, ánh mắt vừa căm phẫn, vừa xen lẫn sự mãn nguyện. Một vài quan lại nhỏ của địa phương cũng có mặt, nét mặt phức tạp, có người thở phào nhẹ nhõm, có người lại tỏ vẻ lo lắng, như tự vấn về tương lai của chính mình.
Quan Đại Nhân ho nhẹ một tiếng, âm thanh vang vọng khắp đại sảnh, lập tức thu hút mọi sự chú ý. Ông ta mở một cuộn chiếu thư đã được đóng dấu niêm phong cẩn thận.
"Trần Thị Gia Tộc," giọng Quan Đại Nhân trầm ấm nhưng đầy uy lực vang lên, "với tội danh cấu kết cường hào ác bá, ức hiếp bách tính, tham ô, tích trữ lương thực giữa thời nạn đói, và mưu hại người vô tội... nay bị tước bỏ mọi tước vị, tịch thu toàn bộ gia sản. Trần Thị Gia Chủ Trần Vinh Hoa và Lý Quản Sự Lý Trung sẽ bị lưu đày đến vùng biên ải xa xôi, thâm sơn cùng cốc, vĩnh viễn không được quay về, không được hưởng bất kỳ đặc ân nào! Mọi thành viên trực hệ còn lại của Trần Thị, nếu không liên quan trực tiếp đến các tội ác, sẽ bị giáng làm thứ dân, lao động công ích trong ba năm, sau đó được phép tự do sinh sống nhưng không được phép trở lại vùng đất này."
Lời phán quyết vừa dứt, Lý Quản Sự lập tức khóc lóc thảm thiết, tiếng tru tréo của hắn xé nát không khí trang nghiêm. "Đại nhân tha mạng! Tiểu nhân oan uổng! Tiểu nhân chỉ là kẻ làm thuê! Tất cả là do Trần Gia Chủ ép buộc!" Hắn ta cố gắng ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhợt nhạt, đầy nước mắt và nước mũi.
Trần Thị Gia Chủ, sau một khoảnh khắc chết lặng, đột nhiên ngẩng phắt đầu lên. Ánh mắt hắn ta đỏ ngầu, chứa đầy sự căm hờn và oán độc, xuyên thẳng qua đám đông, nhắm vào Lâm Dịch. Giọng hắn khản đặc, như thể bị ai bóp nghẹt, nhưng vẫn cố gắng thốt ra từng tiếng đầy nghiệt ngã. "Lâm Dịch... ngươi sẽ không yên ổn đâu! Một ngày nào đó... ngươi sẽ phải trả giá! Ngươi sẽ không thoát khỏi số mệnh giống như ta!" Lời nguyền rủa của Trần Thị Gia Chủ như một mũi dao sắc nh���n, găm thẳng vào không gian, mang theo sự thù hằn tột độ của một kẻ đã mất tất cả.
Lâm Dịch chỉ khẽ nhíu mày. Hắn vẫn đứng đó, bất động, không một chút biểu cảm. Trong thâm tâm, hắn thở dài. *Lời nguyền rủa của kẻ bại trận... ta đã nghe quá nhiều trong thế giới này.* Hắn đã chứng kiến không ít những kẻ sa cơ, những kẻ thù bị đánh bại, trút những lời cay độc cuối cùng. Những lời đó, đối với hắn, chỉ là tiếng vọng trống rỗng của sự yếu đuối, sự bất lực. Chúng không thể chạm tới hắn, không thể lay chuyển con đường hắn đã chọn. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn tự nhủ. *Và cũng không có chỗ cho sự yếu đuối hèn nhát.* Cái giá của việc tồn tại, của việc bảo vệ những người hắn yêu thương, đôi khi chính là việc phải tự mình trở thành kẻ quyết đoán, thậm chí là tàn nhẫn trong mắt người khác. Nhưng hắn không hối hận. Mọi hành động của hắn đều có mục đích, đều vì sự sinh tồn và phát triển của Thôn Làng Sơn Cước.
Quan Đại Nhân, sau khi lắng nghe những lời nguyền rủa cuối cùng, chỉ lắc đầu khẽ, ánh mắt ông ta nhìn Lâm Dịch với vẻ tán thưởng. Ông ta hiểu được sự phức tạp của tình hình, và ông ta cũng biết, nếu không có Lâm Dịch, có lẽ chính ông ta cũng đã không thể thoát khỏi sự kọng kẹt của Trần Thị. Ông ta nhìn Lâm Dịch, gật đầu nhẹ, như một lời khẳng định về sự hợp tác đã đạt được, một lời cảm ơn thầm lặng cho việc đã dẹp yên một mối họa lớn. Sau đó, ông ta dứt khoát đóng dấu son vào văn bản phán quyết, âm thanh "cộp" vang lên rõ ràng trong đại sảnh tĩnh lặng.
"Người đâu, thi hành!" Quan Đại Nhân ra lệnh.
Ngay lập tức, đám lính áp giải Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự. Chúng không hề nương tay, kéo lê hai kẻ tội đồ ra khỏi đại sảnh. Tiếng khóc lóc thảm thiết của Lý Quản Sự, tiếng la hét và những lời nguyền rủa độc địa của Trần Thị Gia Chủ dần tắt lịm khi chúng bị lôi ra xa, rồi biến mất hẳn sau cánh cửa gỗ nặng nề.
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên từ phía dân làng. Sau đó là những tiếng reo hò nhỏ bé, rồi lớn dần, lan rộng khắp đại sảnh và cả bên ngoài. Một số người thậm chí còn vỗ tay, họ đã chờ đợi ngày này quá lâu. Gương mặt của họ, vốn hốc hác vì nạn đói và sự áp bức, nay rạng rỡ hẳn lên. Đối với họ, đây không chỉ là sự trừng phạt một kẻ ác, mà là sự giải thoát, một bình minh mới thực sự cho cuộc sống của họ. Lâm Dịch lặng lẽ quan sát. Hắn biết, khoảnh khắc này là một cột mốc quan trọng. Sự kiện Trần Thị sụp đổ không chỉ mang lại công lý, mà còn củng cố vững chắc quyền lực và vị thế của hắn, của Thôn Làng Sơn Cước. Một mối họa đã được loại bỏ, và cánh cửa cho những cơ hội mới đã mở ra. Nhưng hắn cũng hiểu, đây chỉ là một chiến thắng cục bộ. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai.
***
Buổi chiều cùng ngày, một cơn mưa rào bất chợt đổ xuống, gột rửa những bụi bặm và u ám còn vương lại từ buổi sáng. Khi tạnh mưa, không khí trở nên mát mẻ, trong lành, nắng dịu nhẹ trải trên những tán cây xanh mướt, mang theo một mùi hương đất ẩm và cây cỏ tươi mới. Dinh thự Trần Thị cũ, giờ đây đã được dân làng gọi thân mật là "Dinh thự Lâm Dịch", toát lên một vẻ đẹp bình dị và tràn đầy sức sống mới.
Trong một căn phòng rộng rãi ở Dinh thự, vốn từng là thư phòng riêng của Trần Thị Gia Chủ nhưng giờ đã được cải tạo lại, Lâm Dịch đang ngồi cùng những cộng sự thân tín của mình. Căn phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, những giá sách trống trơn, những bức tranh sơn thủy đơn giản thay thế cho các tác phẩm phô trương trước kia. Mùi gỗ mới, mùi giấy và mực, cùng thoang thoảng hương trà thảo mộc từ ấm trà trên bàn, tạo nên một không gian làm việc dễ chịu và tập trung.
Trên chiếc bàn gỗ lim lớn, một tấm bản đồ làng Sơn Cước được trải rộng, chi chít những ký hiệu và đường nét được vẽ thêm bằng mực tàu. Bên cạnh đó là những ghi chép cẩn thận về tài sản tịch thu từ Trần Thị – danh sách ruộng đất, kho lương thực, tài nguyên khoáng sản, và cả những thông tin về lực lượng lao động. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Lão Hồ và Hồ Gia Gia đều có mặt, mỗi người một vẻ nhưng đều toát lên sự nhiệt huyết và tinh thần trách nhiệm.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đang chăm chú lắng nghe Lâm Dịch. Anh ta gật gù liên tục, tay cầm bút lông chuẩn bị ghi chép. Trần Nhị Cẩu, vẻ mặt nhanh nhẹn, đôi mắt sáng ngời, thỉnh thoảng lại đưa tay chỉ trỏ vào bản đồ với vẻ phấn khích. Lý Hổ, giờ đây đã trầm tĩnh hơn nhiều, không còn vẻ hung dữ thường thấy mà thay vào đó là sự nghiêm túc, tập trung. Lão Hồ, tóc bạc phơ, lưng hơi còng nhưng đôi mắt vẫn tinh anh và sắc sảo, vuốt chòm râu bạc, thỉnh thoảng lại đưa ra những lời nhận xét sâu sắc. Hồ Gia Gia, râu tóc cũng bạc trắng, thân hình nhỏ bé nhưng luôn nhanh nhẹn, đang xem xét một cuộn giấy ghi chép về dược liệu, gương mặt toát lên vẻ chuyên tâm.
Bên ngoài căn phòng, tiếng cười nói ấm áp của Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt vọng vào. Họ đang cùng nhau chuẩn bị bữa tối ở sân sau, tiếng dao thớt lách cách, tiếng than hồng tí tách, tạo nên một không khí gia đình ấm cúng, đối lập với sự nghiêm túc của cuộc họp. Tiếng cười trong trẻo của Tiểu Nguyệt như một làn gió mát lành, xua tan đi sự căng thẳng, nhắc nhở Lâm Dịch về mục đích cuối cùng của mọi nỗ lực.
"Tài sản của Trần Thị sẽ không được dùng vào việc tư lợi cá nhân," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định, "mà sẽ được dùng để cải thiện cuộc sống của toàn bộ dân làng. Ưu tiên hàng đầu hiện tại là lương thực dự trữ, y tế và mở rộng sản xuất thảo dược." Hắn chỉ tay vào các khu vực trên bản đồ. "Vương Đại Trụ, anh phụ trách phân phối lương thực công bằng, giám sát việc xây dựng lại các kho chứa và các công trình phúc lợi khác. Đặc biệt chú ý đến việc xây dựng thêm nhà ở cho những gia đình khó khăn."
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Đại ca yên tâm, tôi sẽ đích thân giám sát. Tuyệt đối không để xảy ra việc tham ô, tư lợi."
"Nhị Cẩu, Lý Hổ," Lâm Dịch tiếp tục, nhìn sang hai người kia, "hai người tiếp tục quản lý các xưởng chế biến thảo dược và đội tuần tra. Chúng ta cần đảm bảo an ninh cho làng, đặc biệt là các tuyến đường vận chuyển hàng hóa mới. Đồng thời, cần mở rộng quy mô sản xuất, tăng cường hiệu quả. Nhu cầu về thảo dược của Thiên Phong Thương Hội là rất lớn."
"Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Trần Nhị Cẩu h��� hởi đáp, đôi mắt sáng bừng. "Tôi sẽ cùng Lý Hổ ca đốc thúc anh em làm việc, không để lơ là. Đội tuần tra cũng sẽ tăng cường tuần tra ngày đêm."
Lý Hổ cũng gật đầu, ánh mắt kiên định. "Chúng tôi sẽ không phụ lòng tin của Lâm Dịch huynh."
Lão Hồ vuốt râu, chậm rãi lên tiếng. "Làng ta đã qua được kiếp nạn này là nhờ phúc của Lâm Dịch. Nhờ có ngươi, dân làng mới có ngày hôm nay. Nhưng cũng cần cẩn trọng. Cây cao gió lớn, sự thịnh vượng của chúng ta có thể sẽ thu hút những ánh mắt không mong muốn. Kẻ thù cũ đã mất, nhưng kẻ thù mới có thể xuất hiện từ mọi hướng." Giọng ông cụ trầm lắng, mang theo kinh nghiệm sống. Lão Hồ đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm, quá nhiều sự đổi thay. Ông hiểu rằng, sự giàu có luôn đi kèm với lòng tham, và không phải ai cũng sẽ vui mừng trước thành công của Thôn Làng Sơn Cước.
Lâm Dịch gật đầu, hiểu rõ ý của Lão Hồ. Những suy nghĩ của hắn đêm qua về "mảnh giấy" và những thế lực lớn hơn đã được Lão Hồ nhắc nhở một lần nữa. *Sự thịnh vượng của Thôn Làng Sơn Cước, nổi bật giữa bối cảnh nạn đói năm 1600 Đại Hạ, chính là một nam châm, thu hút cả cơ hội và hiểm nguy.* Hắn biết, để bảo vệ sự bình yên này, hắn không thể chỉ co cụm trong làng.
Hồ Gia Gia, sau khi xem xong cuộn giấy, ngẩng đầu lên, ánh mắt hiền từ nhưng đầy sự tính toán của một người thợ thuốc. "Với nguồn dược liệu dồi dào hơn từ Linh Dược Cốc và các vùng đất mới mà chúng ta đã giành được từ Trần Thị, chúng ta có thể sản xuất nhiều loại thuốc hơn, không chỉ chữa bệnh mà còn bồi bổ sức khỏe cho dân làng và mở rộng thị trường. Chúng ta cũng có thể nghiên cứu các bài thuốc mới dựa trên 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' mà Lâm Dịch đã cung cấp. Điều này sẽ củng cố thêm vị thế của làng ta."
"Đúng vậy," Lâm Dịch tán đồng. "Y tế là một trong những trụ cột. Chúng ta cần mở rộng trạm y tế, đào tạo thêm người, và đảm bảo mọi người dân đều có thể tiếp cận thuốc men khi cần. Hồ Gia Gia, ta tin tưởng ông sẽ làm tốt việc này."
Mọi người nhiệt tình tiếp thu, phân công nhiệm vụ rõ ràng. Lâm Dịch đưa ra thêm một số chỉ thị cụ thể về việc quản lý tài chính, tổ chức lực lượng lao động, và cả việc giáo dục cơ bản cho trẻ em trong làng. Hắn không có 'bàn tay vàng' của tu luyện, nhưng hắn có tri thức, có khả năng tổ chức, và quan trọng hơn, hắn có một tầm nhìn. Hắn cảm thấy sự đoàn kết và tin tưởng trong ánh mắt của họ. Đó không chỉ là niềm tin vào một người lãnh đạo, mà là niềm tin vào một tương lai tươi sáng hơn, một tương lai mà họ đã cùng nhau xây dựng. Từ một ngôi làng nghèo đói, bị cường hào áp bức, Sơn Cước đang dần lột xác, trở thành một hình mẫu của sự ổn định và phát triển. Đây là thành quả mà hắn đã dày công vun đắp, và hắn sẽ không để bất cứ ai phá hủy nó.
***
Đêm buông xuống, không trăng, chỉ có hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm màn nhung đen của bầu trời. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi hương cỏ cây của núi rừng, vuốt ve khuôn mặt Lâm Dịch khi hắn đứng một mình trên ban công thư phòng. Từ vị trí này, hắn có thể nhìn bao quát toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước đang chìm trong màn đêm yên bình. Ánh đèn dầu le lói từ những căn nhà, như những đốm lửa nhỏ của sự sống, của hy vọng. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng chó sủa xa xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của cuộc sống thôn dã.
Một cảm giác bình yên hiếm có lan tỏa trong lòng hắn, một sự bình yên mà hắn đã phải đổi bằng biết bao mưu toan, bao cuộc đối đầu, và cả những gánh nặng trách nhiệm không tên. Trần Thị đã ngã xuống. Một chương đã khép lại, nhưng hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Sự tĩnh lặng của đêm khuya càng làm nổi bật những suy tư sâu sắc trong tâm trí hắn.
Hắn quay vào thư phòng, nơi ánh đèn dầu vàng vọt hắt bóng hắn lên bức tường. Hắn chậm rãi bước đến chiếc bàn, lấy ra Cẩm Nang Kế Sách đã sờn cũ, người bạn tri kỷ đã đồng hành cùng hắn qua bao sóng gió. Lật từng trang giấy đã ngả màu thời gian, hắn dừng lại ở "mảnh giấy" cũ kỹ, nơi những nét chữ đã phai mờ, nhưng nội dung thì vẫn khắc sâu trong tâm trí hắn.
*Trần Thị đã ngã xuống.* Hắn thầm thì trong tâm tưởng, giọng nói nội tâm trầm lắng. *Một chương đã khép lại. Công lý đã được thực thi, ít nhất là theo cách của thế giới này. Nhưng đây mới chỉ là khởi đầu. Lời nguyền rủa của Trần Thị Gia Chủ, dù có vẻ trống rỗng, vẫn là một lời nhắc nhở. Kẻ thù có thể bị đánh bại, nhưng lòng thù hận thì không dễ dàng tan biến. Và thế giới này, vốn không chỉ có Trần Thị Gia Tộc.*
Hắn dùng ngón tay vuốt nhẹ lên những cái tên ghi trên mảnh giấy – Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, quan trường mục ruỗng, Thành Thiên Phong. Những cái tên này, giờ đây không còn là những khái niệm mơ hồ. Chúng đang hiện hữu, đang chờ đợi hắn, như những thử thách không thể tránh khỏi.
*Thiên Phong Thương Hội... một thế lực kinh tế khổng lồ, kiểm soát nhiều mạch máu thương mại. Hắc Sa Bang... một tổ chức giang hồ đầy rẫy tội ác, hiểm độc và khó lường. Quan trường mục ruỗng... sự thối nát từ bên trong, còn đáng sợ hơn cả kẻ thù rõ mặt, bởi nó ẩn mình trong bóng tối của quyền lực.* Lâm Dịch nhắm mắt lại, một cơn đau đầu nhẹ nhói lên. *Ta đã từng nghĩ chỉ cần sống yên ổn, bảo vệ những người xung quanh. Nhưng giờ đây, để thực sự bảo vệ họ, ta không thể dừng lại.*
Sự thịnh vượng của Thôn Làng Sơn Cước, sự khác biệt của nó giữa bối cảnh nạn đói năm 1600 Đại Hạ, chắc chắn sẽ không thể che giấu mãi. Những lời của Lão Hồ về "cây cao gió lớn" lại vang vọng trong đầu hắn. Một khi Thôn Làng Sơn Cước trở thành một thỏi nam châm thu hút sự chú ý, nó sẽ trở thành mục tiêu của những ánh mắt tham lam, của những âm mưu đen tối. Hắn không thể ngồi yên chờ đợi. Hắn cần phải chủ động, phải vươn ra xa hơn.
*Thành Thiên Phong... đó mới là nơi hội tụ của mọi thế lực.* Hắn mở mắt, ánh nhìn xuyên qua bức tường, như muốn nhìn thẳng đến thành phố phồn hoa nhưng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy ấy. *Đó sẽ là chiến trường tiếp theo của ta.* Hắn biết, việc mở rộng ra Thành Thiên Phong không chỉ đơn thuần là kinh doanh. Đó là bước đi chiến lược để hắn có thể tiếp cận những thông tin quan trọng hơn, để hắn có thể tạo dựng những mối quan hệ mới, và để hắn có thể đối phó với những thế lực lớn hơn, những thế lực mà Thôn Làng Sơn Cước đơn độc không thể chống lại.
Gánh nặng của sự lãnh đạo, của trách nhiệm nặng trĩu trên đôi vai gầy của hắn. Hắn là người duy nhất nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, người duy nhất mang trong mình tri thức từ một thế giới khác, người duy nhất có thể vạch ra con đường phía trước. Hắn không có 'bàn tay vàng' của tu luyện, không có sức mạnh siêu phàm. Vũ khí duy nhất của hắn là tri thức, là khả năng suy luận, là sự kiên cường và khả năng thích nghi. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn tự nhắc nhở, *và nó sẽ là thứ duy nhất giúp ta vượt qua những thử thách sắp tới.*
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lùa vào phổi, mang theo một chút mùi hương của giấy cũ và mực. Trái tim hắn đập đều đặn, không nhanh, không chậm, nhưng mỗi nhịp đập đều chứa đựng một sự kiên định sắt đá. Hắn không bi lụy, không lạc quan thái quá. Hắn chỉ là một con người thực tế, luôn tính toán từng bước đi, từng khả năng có thể xảy ra.
Hắn khẽ vuốt ve "mảnh giấy", rồi cất nó cẩn thận trở lại Cẩm Nang Kế Sách. Cuốn sách đó, đối với hắn, không chỉ là một cuốn sổ ghi chép, mà là một lời nhắc nhở về con đường hắn đã đi, và con đường hắn sắp bước tới. Những thách thức phía trước sẽ không hề dễ dàng, có thể là những cuộc đối đầu kinh tế ngầm, những âm mưu chính trị sâu xa, hay thậm chí là những cuộc đụng độ đổ máu với các băng nhóm giang hồ. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn đã chọn con đường này, và hắn sẽ đi đến cùng, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ. Để bảo vệ nụ cười của Tiểu Nguyệt, sự an yên của cha mẹ, và cuộc sống thịnh vượng mà dân làng Sơn Cước đã cùng hắn dày công xây dựng.
Anh nhìn về phía xa, nơi Thành Thiên Phong ẩn hiện trong màn đêm, ánh mắt đầy quyết tâm và một chút ưu lo. Hắn đã sẵn sàng cho hành trình mới. Bình minh của Thôn Làng Sơn Cước đã đến, và bình minh đó, sẽ là điểm khởi đầu cho một hành trình lớn hơn, vươn xa hơn, vào một thế giới phức tạp và nguy hiểm hơn gấp bội.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.