Lạc thế chi nhân - Chương 297: Dư Âm Chiến Thắng: Tầm Nhìn Xa Hơn Biên Thùy
Đêm khuya, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời, rải một lớp bạc mỏng lên những mái ngói của Dinh thự Trần Thị. Từng cơn gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng từ lư hương trên bàn, cùng mùi gỗ đánh bóng và không khí mát mẻ đặc trưng của một căn nhà cổ. Dinh thự, giờ đây đã thuộc về Lâm Dịch, mang một vẻ trang nghiêm nhưng không còn sự lạnh lẽo, u ám như khi Trần Thị Gia Tộc còn nắm quyền. Nó đã được dọn dẹp, sửa sang lại, trở thành nơi làm việc và sinh hoạt của hắn, một nơi yên tĩnh, rộng rãi để hắn có thể suy tư và lên kế hoạch.
Lâm Dịch ngồi một mình trong thư phòng, ánh nến chập chờn trên bàn chiếu lên gương mặt hắn, tạo thành những bóng đổ kỳ ảo. Hắn lấy ra cuốn Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sách chứa đựng những thông tin mật về các thế lực trong Đại Hạ. Từ giữa những trang giấy đã ngả vàng, hắn rút ra 'mảnh giấy' cũ kỹ với những cái tên bí ẩn. Những lời cảnh báo của Mã Đại Ca về các thương hội nhỏ dò la thông tin, về những vị quan lại dòm ngó, càng làm hắn thêm suy ngẫm.
"Thiên Phong Thương Hội chỉ là bước khởi đầu," Lâm Dịch thầm nghĩ, ngón tay hắn chậm rãi vuốt ve những nét chữ trên mảnh giấy. "Những cái tên này... Hắc Sa Bang, những quan lại cấp cao hơn, những thế l��c giang hồ khác... liệu chúng có ẩn chứa những hiểm nguy lớn hơn không?" Hắn nhớ lại lời Trương Quản Sự, "Những đối thủ không nhìn thấy." Giờ đây, những đối thủ đó đã bắt đầu hiện hình, dù chỉ là qua những lời đồn thổi.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thôn Làng Sơn Cước đang ngủ yên dưới ánh trăng. Hắn hình dung ra cảnh Linh Dược Cốc tràn ngập sức sống, dân làng hăng hái làm việc, những chuyến xe ngựa chất đầy hàng hóa quý giá lăn bánh trên con đường đất. Đó là bức tranh của sự thịnh vượng, của hy vọng. Nhưng chính sự thịnh vượng này, giữa bối cảnh "nạn đói năm 1600 Đại Hạ hoành hành khắp nơi, mà làng ta lại trù phú..." là một sự dị biệt đáng sợ.
"Đây là phúc hay là họa?" Hắn tự hỏi, một thoáng lo âu lướt qua trong đôi mắt sâu thẳm. Sự thành công của hắn, của Thôn Làng Sơn Cước, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn từ các quan lại cấp cao hoặc các thế lực tham lam khác, vượt xa tầm Trần Thị Gia Tộc. Hắn đã đánh đổ Trần Thị, nhưng đó chỉ là một con cá nhỏ trong đại dương rộng lớn này. Phía sau Trần Thị, còn là những con cá mập lớn hơn, hung hãn hơn.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè lên vai, nhưng đồng thời, một sự quyết tâm sắt đá cũng trỗi dậy trong lòng. Hắn đã chọn con đường này, con đường không có lối quay đầu. Hắn đã hứa với chính mình, với những người dân của Thôn Làng Sơn Cước, rằng hắn sẽ bảo vệ họ, sẽ mang đến cho họ một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn giờ đây đã kiên định hơn bao giờ hết. Mảnh giấy cũ kỹ vẫn nằm trên bàn, nhưng giờ đây nó không còn là một lời nhắc nhở về những mối đe dọa mơ hồ, mà là một bản đồ chiến lược, chỉ dẫn những bước đi tiếp theo. Những cái tên trên đó không phải là những kẻ thù không thể đánh bại, mà là những thách thức cần phải vượt qua. Thành Thiên Phong, nơi Thiên Phong Thương Hội đặt trụ sở, nơi có thể ẩn chứa những bí mật về các thế lực khác, đã trở thành một mục tiêu mới trong tâm trí hắn.
Việc củng cố nền tảng ở Thôn Làng Sơn Cước là bước đi đầu tiên, vững chắc nhất. Rồi sau đó, hắn sẽ vươn ra, từng bước, từng bước một, tìm hiểu, đối phó và thậm chí là hợp tác với những thế lực lớn hơn. Lâm Dịch biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình còn gian nan hơn rất nhiều, một hành trình mà hắn sẽ phải dùng hết tri thức, mưu lược và khả năng thích nghi của mình để dẫn dắt những người tin tưởng hắn vượt qua mọi bão táp. Hắn sẽ không lùi bước, cho đến khi thực sự kiến tạo và bảo vệ được cuộc sống bình yên mà hắn từng khao khát.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên mỏng manh xuyên qua lớp sương sớm, phủ vàng con đường đất nhỏ quanh Thôn Làng Sơn Cước, Lâm Dịch đã thức dậy. Hắn rời khỏi Dinh thự Trần Thị, nơi từng là biểu tượng của quyền lực áp bức, giờ đây đã trở thành căn cứ địa của hắn, và bắt đầu bước chân dạo quanh làng. Không khí buổi sớm trong lành, mát mẻ, mang theo mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà đang chuẩn bị bữa sáng, mùi đất ẩm sau một đêm sương và cả mùi hương nhẹ nhàng của thảo dược từ các xưởng chế biến đã bắt đầu hoạt động.
Thôn làng đã thay đổi thật nhiều. Lâm Dịch chậm rãi bước đi trên con đường quen thuộc, ánh mắt hắn lướt qua từng chi tiết. Những ngôi nhà gỗ đơn sơ, mái tranh vẫn còn đó, nhưng đã được sửa sang tươm tất hơn, không còn vẻ xập xệ, cũ nát. Một vài bức tường đất đã được trát lại, mái nhà được lợp thêm rơm mới, cửa sổ được vá víu cẩn thận. Dấu hiệu của sự no ấm, dù chỉ là tương đối, đã hiện rõ trên từng mái nhà, từng góc sân.
Âm thanh của làng cũng đã khác. Không còn là tiếng thở dài của những người nông dân cam chịu, không còn tiếng khóc của những đứa trẻ đói ăn. Thay vào đó, là tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng heo ủn ỉn trong chuồng, tiếng lóc cóc của cối xay dược liệu đang hoạt động đều đặn. Và đặc biệt nhất, là tiếng cười trong trẻo, rộn ràng của những đứa trẻ đang chơi đùa bên giếng làng, một cảnh tượng mà chỉ vài tháng trước đây, Lâm Dịch khó lòng tưởng tượng nổi. Chúng không còn gầy gò, xanh xao, mà đã có da có thịt hơn, đôi má ửng hồng vì chạy nhảy.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, xen lẫn một chút hoài niệm về những ngày đầu tiên hắn đặt chân đến thế giới này, khi mà mỗi bữa ăn là một cuộc đấu tranh, mỗi ngày trôi qua là một thử thách sống còn. Giờ đây, hắn đã có thể thở phào nhẹ nhõm, ít nhất là ở nơi đây, trong Thôn Làng Sơn Cước này.
Hắn rẽ vào một con ngõ nhỏ, nơi có ngôi nhà của Lão Hồ. Cánh cửa gỗ cũ kỹ mở hé, Lão Hồ đang ngồi trên bậc cửa, nhâm nhi chén trà nóng, đôi mắt tinh anh nheo lại nhìn ra xa. Thân hình gầy gò của ông vẫn vậy, nhưng vẻ mặt đã thanh thản hơn rất nhiều, không còn sự lo âu, khắc khổ thường trực.
"Lão Hồ," Lâm Dịch cất tiếng, giọng điệu trầm ấm.
Lão Hồ giật mình, rồi nở một nụ cười hiền lành khi thấy Lâm Dịch. "A, là Dịch nhi đấy ư? Con đến sớm vậy." Ông vẫy tay mời Lâm Dịch ngồi xuống bậc cửa bên cạnh. Mùi trà thảo mộc thoang thoảng dịu mát trong không khí.
Lâm Dịch ngồi xuống, cảm nhận hơi ấm của đá dưới ánh nắng ban mai. "Vâng, ta đi dạo một chút. Muốn xem mọi người thế nào."
Lão Hồ khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà. "Mọi người đều tốt cả, Dịch nhi à. Đã bao lâu rồi, ta mới lại thấy được cảnh tượng này ở Sơn Cước. Những đứa trẻ có thể chạy nhảy, người lớn có thể an tâm làm việc, không còn lo miếng ăn từng bữa. Tất cả là nhờ con, Lâm Dịch." Giọng Lão Hồ trầm ấm, mang theo sự biết ơn sâu sắc. "Con đã thay đổi tất cả."
Lâm Dịch chỉ lắc đầu nhẹ. "Không phải ta, là mọi người đã cùng nhau cố gắng. Ta chỉ là người may mắn có thể nhìn thấy con đường." Hắn biết, đó không phải là sự khiêm tốn giả tạo. Hắn thực sự tin rằng, nếu không có sự đồng lòng của dân làng, nếu không có sự tin tưởng mà họ dành cho hắn, thì mọi kế hoạch của hắn cũng chỉ là vô ích. "Nhưng... sự bình yên này, có lẽ chỉ là tạm thời, Lão Hồ."
Lão Hồ đặt chén trà xuống, đôi mắt tinh anh nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Con nói đúng. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng con đã mang lại sự công bằng cho nơi này, Dịch nhi. Và điều đó, là quý giá hơn tất cả." Ông khẽ vỗ vai Lâm Dịch. "Chỉ cần con giữ vững tâm niệm của mình, thì dù sóng gió có lớn đến đâu, dân làng này cũng sẽ đi theo con."
Lâm Dịch gật đầu, khắc ghi lời Lão Hồ vào lòng. Hắn biết, những lời này không chỉ là sự động viên, mà còn là một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai hắn.
Hắn rời khỏi nhà Lão Hồ, tiếp tục đi sâu vào làng. Ánh mắt hắn dừng lại ở một khoảng sân rộng, nơi Lâm phụ và Lâm mẫu đang chăm sóc một mảnh vườn rau xanh mướt. Khuôn mặt Lâm phụ đã bớt khắc khổ đi rất nhiều, ánh mắt hiền lành, đầy tình yêu thương khi ông tưới nước cho từng luống rau. Lâm mẫu, với mái tóc gọn gàng và bộ trang phục vải thô sạch sẽ, không còn bạc màu hay vá víu, đang tỉ mẩn nhổ cỏ. Gương mặt bà hồng hào, nụ cười thường trực trên môi, toát lên vẻ hạnh phúc và yên tâm.
"Cha, mẹ," Lâm Dịch gọi nhẹ.
Lâm mẫu quay lại, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. "Dịch nhi à, con có muốn ăn gì không? Mẹ vừa nấu canh gà, nóng hổi đấy." Giọng bà ấm áp, đầy yêu thương.
"Không cần đâu mẹ, con chỉ đi dạo một chút." Lâm Dịch đáp, cảm thấy một dòng chảy ấm áp lan tỏa trong lòng. Đó là cảm giác của một gia đình, của sự bình yên mà hắn đã từng khao khát.
Chợt, từ phía giếng làng, một bóng hình nhỏ nhắn chạy vọt đến. "Ca ca! Ca ca lại đây chơi với Tiểu Nguyệt!" Lâm Tiểu Nguyệt, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn lấp lánh sự ngây thơ và hoạt bát, không còn vẻ gầy gò, xanh xao như trước, lao đến ôm chầm lấy chân Lâm Dịch. Cô bé mặc một bộ quần áo mới, màu sắc tươi sáng, sạch sẽ.
Lâm Dịch cúi xuống, vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của em gái. "Tiểu Nguyệt ngoan. Ca ca phải làm việc, không chơi được rồi."
"Dịch nhi cứ đi đi, cha mẹ và Tiểu Nguyệt ở đây đều ổn cả." Lâm phụ nói, ánh mắt ông nhìn Lâm Dịch đầy tự hào. "Con cứ lo việc lớn của con."
Lâm Dịch nhìn gia đình, nhìn Thôn Làng Sơn Cước, một cảm giác vừa mãn nguyện, vừa nặng trĩu. Sự bình yên này, hắn đã tự tay kiến tạo, và hắn phải bảo vệ nó bằng mọi giá. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Hắn thầm nhắc nhở bản thân. Nhưng giờ đây, sinh tồn không chỉ là cho riêng hắn, mà là cho tất cả những người mà hắn yêu thương, những người đã đặt niềm tin vào hắn.
***
Buổi tối, ánh trăng tròn vành vạnh vẫn treo cao trên bầu trời, soi sáng Dinh thự Trần Thị. Trong căn phòng khách chính rộng lớn, nơi trước đây từng diễn ra những cuộc yến tiệc xa hoa của Trần Thị Gia Tộc, giờ đây lại là nơi họp mặt của những con người chất phác, đáng tin cậy. Bầu không khí trang nghiêm, nhưng không còn sự ngột ngạt của quyền lực áp bức, mà thay vào đó là sự tin tưởng và quyết tâm. Mùi gỗ đánh bóng, mùi hương thoang thoảng của thảo dược từ kho gần đó và mùi trầm hương từ lư đốt trên bàn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt hắn trầm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng người. Đối diện hắn là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn, gương mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên định. Bên cạnh Đại Trụ là Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, luôn toát lên vẻ hăng hái, nhiệt tình. Và cuối cùng là Lý Hổ, vạm vỡ, cao lớn không kém Vương Đại Trụ, gương mặt khắc khổ với vết sẹo nhỏ trên lông mày, ánh mắt trầm tĩnh nhưng đầy trách nhiệm.
"Trần Thị Gia Tộc đã sụp đổ," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, "nhưng thế lực bên ngoài vẫn còn rất nhiều. Chúng ta không thể lơ là." Hắn đặt bàn tay lên mặt bàn gỗ trơn nhẵn, cảm nhận sự vững chắc của nó. "Sự thịnh vượng của Thôn Làng Sơn Cước chúng ta, trong bối cảnh nạn đói hoành hành khắp Đại Hạ, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn. Những lời đồn thổi, những ánh mắt dò xét đã bắt đầu xuất hiện. Chúng ta cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết."
Vương Đại Trụ gật đầu kiên định, nắm chặt tay. "Huynh cứ yên tâm, đại ca. Đệ sẽ đốc thúc anh em tuần tra cẩn mật, cả ngày lẫn đêm. Không kẻ nào dám bén mảng đến đây quấy phá nữa." Hắn nói to, rõ ràng, tràn đầy sự tự tin và lòng trung thành. "Hơn nữa, ta đã cho người gia cố thêm các chốt gác ở Linh Dược Cốc và các tuyến đường chính ra vào làng. Bất kỳ động tĩnh nào cũng sẽ được báo cáo ngay lập tức."
Trần Nhị Cẩu hăng hái tiếp lời. "Đúng vậy, đại ca! Mấy thương nhân từ trấn dưới đã bắt đầu đưa hàng lên rồi. Họ nói muốn học hỏi cách làm ăn của chúng ta, và còn muốn đặt mua thêm thảo dược nữa cơ. Ta đã từ chối khéo rồi, nói là chúng ta đang bận rộn với các mối làm ăn lớn hơn. Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn cười hì hì, vẻ mặt tràn đầy nhiệt huyết. "Nhưng cũng có một vài kẻ lạ mặt, ăn mặc khá giả, cứ lảng vảng ở rìa làng, dò hỏi về chúng ta. Ta đã cho người để mắt tới bọn chúng rồi."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, đôi mắt hắn hơi nheo lại. Những thông tin này xác nhận suy đoán của hắn. "Tốt lắm. Cứ tiếp tục theo dõi chúng, nhưng đừng gây sự. Chúng ta cần tìm hiểu ý đồ của chúng trước." Hắn quay sang Lý Hổ. "Lý Hổ, tình hình huấn luyện dân làng thế nào rồi?"
Lý Hổ, với vẻ mặt trầm tĩnh, chậm rãi đáp: "Có ta ở đây, không ai có thể làm hại làng được. Ta đã dạy cho đám trẻ và cả những người đàn ông khỏe mạnh trong làng cách tự vệ cơ bản rồi. Dù chưa thể thành cao thủ, nhưng họ đã biết cách cầm vũ khí, biết cách phòng thủ và phối hợp. Một đội tuần tra bí mật cũng đã được thành lập, gồm những người đáng tin cậy nhất. Chúng ta sẽ không để bất cứ ai dễ dàng xâm phạm." Giọng hắn chắc nịch, đầy trách nhiệm.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, tỏ vẻ hài lòng. "Rất tốt. Sức mạnh của làng không chỉ nằm ở kinh tế, mà còn ở khả năng tự bảo vệ. Lý Hổ, ngươi hãy tiếp tục đốc thúc việc huấn luyện, và đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các tuyến đường vận chuyển thảo dược." Hắn nhìn ba người, ánh mắt kiên định. "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua Trần Thị Gia Tộc. Đó là một chiến thắng lớn, nhưng cũng là một lời cảnh báo. Con đường phía trước sẽ còn nhiều chông gai hơn nữa. Nhưng ta tin rằng, với sự đồng lòng và nỗ lực của tất cả chúng ta, Thôn Làng Sơn Cước sẽ ngày càng vững mạnh."
Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm bao trùm làng. "Những mối làm ăn với Thiên Phong Thương Hội chỉ là bước khởi đầu. Chúng ta cần phải mở rộng tầm nhìn, không chỉ dừng lại ở đây. Các ngươi hãy chuẩn bị tinh thần cho những kế hoạch lớn hơn, những nơi xa hơn." Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió đêm se lạnh mơn man trên mặt. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng sự đoàn kết và lòng trung thành mới là nền tảng vững chắc nhất."
Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt họ không chỉ có sự tin tưởng mà còn là sự ngưỡng mộ sâu sắc. Họ biết, đại ca của họ đang chuẩn bị cho một cuộc chiến mới, một cuộc chiến không chỉ trên chiến trường mà còn trên thương trường, trên con đường vận mệnh của toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước.
***
Khung cảnh đêm càng về khuya càng tĩnh lặng, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió se lạnh lùa qua kẽ lá. Lâm Dịch lại một mình trong thư phòng quen thuộc của Dinh thự Trần Thị. Ánh nến trên bàn đã lụi dần, chỉ còn le lói những tia sáng cuối cùng, hắt bóng hắn lên bức tường, tạo nên một hình ảnh cô độc. Hắn ngồi đó, trầm ngâm, tay cầm chiếc Cẩm Nang Kế Sách đã sờn cũ, như một người bạn tri kỷ đã đồng hành cùng hắn qua bao sóng gió.
Hắn mở cuốn sách ra, và một lần nữa, rút ra 'mảnh giấy' cũ kỹ với những nét chữ đã phai mờ theo thời gian. Những cái tên ghi trên đó – Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, quan trường mục ruỗng, Thành Thiên Phong – giờ đây không còn là những khái niệm mơ hồ hay những lời đồn thổi xa xôi. Chúng đã trở thành những chương tiếp theo của cuộc đời hắn, những thách thức cụ thể đang chờ đợi.
"Thế giới này không chỉ có một Trần Thị Gia Tộc." Lâm Dịch thầm thì, giọng nói hòa vào sự tĩnh mịch của đêm khuya. Hắn dùng ngón tay vuốt ve từng nét chữ, cảm nhận sự mỏng manh của tờ giấy, tựa như sự mỏng manh của cuộc sống bình yên mà hắn đang cố gắng kiến tạo. "Sự bình yên này... chỉ là tạm thời." Hắn hiểu rõ hơn ai hết cái quy luật khắc nghiệt của thế giới này. Thành công luôn đi kèm với sự chú ý, và sự chú ý sẽ kéo theo những ánh mắt tham lam, những âm mưu đen tối.
"Thiên Phong Thương Hội đã là một thế lực lớn, nhưng đó cũng chỉ là một trong số các thế lực được nhắc đến trên mảnh giấy này." Hắn suy ngẫm. "Hắc Sa Bang... một tổ chức giang hồ đầy rẫy tội ác. Quan trường mục ruỗng... sự thối nát từ bên trong, còn đáng sợ hơn cả kẻ thù rõ mặt." Lâm Dịch nhắm mắt lại, một cơn đau đầu nhẹ nhói lên. "Ta đã từng nghĩ chỉ cần sống yên ổn, bảo vệ những người xung quanh. Nhưng giờ đây, để thực sự bảo vệ họ, ta không thể dừng lại."
Cảm giác cô độc lại ập đến, như một làn sương lạnh lẽo bao phủ lấy tâm trí hắn. Hắn là người duy nhất nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, người duy nhất mang trong mình tri thức từ một thế giới khác, người duy nhất có thể vạch ra con đường phía trước. Gánh nặng của sự lãnh đạo, của trách nhiệm nặng trĩu trên đôi vai gầy của hắn. Hắn không có 'bàn tay vàng' của tu luyện, không có sức mạnh siêu phàm. Vũ khí duy nhất của hắn là tri thức, là khả năng suy luận, là sự kiên cường và khả năng thích nghi.
"Thành Thiên Phong... đó mới là nơi hội tụ của mọi thế lực." Hắn mở mắt, ánh nhìn xuyên qua bức tường, như muốn nhìn thẳng đến thành phố phồn hoa nhưng ẩn chứa vô vàn hiểm nguy ấy. "Đó sẽ là chiến trường tiếp theo của ta." Hắn biết, việc mở rộng ra Thành Thiên Phong không chỉ đơn thuần là kinh doanh. Đó là bước đi chiến lược để hắn có thể tiếp cận những thông tin quan trọng hơn, để hắn có thể tạo dựng những mối quan hệ mới, và để hắn có thể đối phó với những thế lực lớn hơn, những thế lực mà Thôn Làng Sơn Cước đơn độc không thể chống lại.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh lùa vào phổi, mang theo một chút mùi hương của giấy cũ và mực. Trái tim hắn đập đều đặn, không nhanh, không chậm, nhưng mỗi nhịp đập đều chứa đựng một sự kiên định sắt đá. Hắn không bi lụy, không lạc quan thái quá. Hắn chỉ là một con người thực tế, luôn tính toán từng bước đi, từng khả năng có thể xảy ra.
Hắn gập mảnh giấy lại, đặt nó trở lại Cẩm Nang Kế Sách. Cuốn sách đó, đối với hắn, không chỉ là một cuốn sổ ghi chép, mà là một lời nhắc nhở về con đường hắn đã đi, và con đường hắn sắp bước tới. Những thách thức phía trước sẽ không hề dễ dàng, có thể là những cuộc đối đầu kinh tế ngầm, những âm mưu chính trị sâu xa, hay thậm chí là những cuộc đụng độ đổ máu với các băng nhóm giang hồ. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn đã chọn con đường này, và hắn sẽ đi đến cùng, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ. Để bảo vệ nụ cười của Tiểu Nguyệt, sự an yên của cha mẹ, và cuộc sống thịnh vượng mà dân làng Sơn Cước đã cùng hắn dày công xây dựng.
Ánh nến cuối cùng cũng vụt tắt, để lại căn phòng chìm vào bóng tối. Nhưng trong bóng tối ấy, đôi mắt Lâm Dịch vẫn sáng quắc, tràn đầy sự quyết tâm. Hắn sẽ đối mặt với mọi thứ, từng bước một, từng thách thức một, cho đến khi thực sự kiến tạo và bảo vệ được cuộc sống bình yên mà hắn từng khao khát.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.