Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 296: Củng Cố Nền Tảng: Con Đường Rộng Mở

Tiếng gió đêm vẫn thì thầm qua mái ngói, mang theo hơi sương lành lạnh của vùng biên thùy. Lâm Dịch đặt tách trà xuống, cảm giác ấm nóng từ chiếc chén sứ dần tan biến trong lòng bàn tay. Hắn nhìn chằm chằm vào mảnh giấy cũ kỹ, những nét chữ mờ nhạt như đang chờ đợi được giải mã, được đặt vào đúng vị trí của chúng trong bản đồ chiến lược của hắn. Lời Trương Quản Sự, lời Mã Đại Ca, những lời cảnh báo về thương trường hiểm ác và những đối thủ vô hình, tất cả như những mảnh ghép đang dần hoàn thiện một bức tranh lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều so với những gì hắn từng hình dung khi đặt chân đến cái thế giới cổ đại này. Hắn hít một hơi thật sâu, gạt bỏ những suy nghĩ miên man về những gì đã qua, tập trung vào hiện tại và những bước đi cần thiết cho một tương lai đầy bất trắc. Con đường đã chọn không có lối quay đầu, và hắn sẽ không phụ lòng những người đã đặt niềm tin vào hắn.

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch, thay vào đó là thứ ánh sáng vàng nhạt, dịu dàng của một ngày mới. Tiếng gà gáy vang vọng từ những ngôi nhà mái tranh còn lưa thưa khói bếp, tiếng trẻ con �� ới gọi nhau sau giấc ngủ dài, cùng tiếng chó sủa văng vẳng từ xa, tất cả hòa quyện tạo nên bản giao hưởng quen thuộc của Thôn Làng Sơn Cước. Không khí trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm, mùi khói bếp lẫn lộn, phảng phất chút hương thảo mộc từ những khu vườn nhỏ mới được chăm sóc. Lâm Dịch đã thức dậy từ rất sớm. Hắn mặc một bộ y phục vải thô màu xám, giản dị nhưng gọn gàng, tựa như một người nông dân bình thường, không hề có vẻ gì là kẻ vừa mới ngồi đàm phán với những thương nhân lẫy lừng của Thiên Phong Thương Hội.

Hắn ngồi trong căn nhà lớn mới được sửa sang lại từ một trong những cơ ngơi của Trần Thị Gia Tộc, giờ đây đã trở thành nơi hội họp chính của làng. Căn nhà vẫn giữ được nét kiến trúc gỗ đơn giản, nhưng đã được quét dọn sạch sẽ, những vết nứt trên tường cũng được trát lại cẩn thận. Bên trong, một chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa phòng, trên đó trải một tấm bản đồ đơn giản vẽ tay, phác thảo địa hình Thôn Làng Sơn Cước cùng các khu vực lân cận, đánh dấu những kho lương, những khu canh tác mới, và cả những con đường mòn dẫn vào Linh Dược Cốc.

"Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ, Hồ Gia Gia..." Lâm Dịch cất tiếng gọi, giọng nói trầm ổn, dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Từng người một bước vào, mang theo vẻ mặt hăng hái và sự kính trọng. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, vẫn còn vương vấn chút sương đêm trên mái tóc bù xù. Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn, đôi mắt sáng như sao, luôn mang theo vẻ nhiệt tình thường thấy. Lý Hổ nghiêm nghị, thân hình cao lớn, đứng tựa cửa như một pho tượng hộ vệ. Hồ Gia Gia, tóc bạc phơ, lưng hơi còng nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, chậm rãi tiến vào, tay vẫn lăm lăm túi thảo dược quen thuộc.

Lâm Dịch chỉ tay vào bản đồ, ánh mắt quét qua từng người, "Hợp tác với Thiên Phong Thương Hội là một cơ hội lớn cho Thôn Làng Sơn Cước. Nó không chỉ là việc bán đi vài mớ thảo dược, mà là cánh cửa để chúng ta thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của nghèo đói và sự chèn ép. Nhưng đi kèm với cơ hội luôn là gánh nặng. Chất lượng và uy tín phải đặt lên hàng đầu. Chúng ta không thể để sai sót xảy ra."

Vương Đại Trụ vỗ ngực, giọng nói oang oang đầy tự tin, "Cậu chủ cứ yên tâm! Dân làng giờ đây đều có lòng tin tuyệt đối vào cậu chủ. Họ biết ơn cậu chủ đã cho họ một cuộc sống mới. Hàng hóa dù có nặng đến mấy, đường dù có xa đến mấy, chúng ta cũng sẽ đảm bảo an toàn và đúng hẹn. Cứ giao cho ta, huynh đệ cứ yên tâm." Sự nhiệt thành của Đại Trụ như một ngọn lửa, thắp sáng không khí trong phòng. Lâm Dịch nhìn hắn, trong lòng cảm thấy an tâm phần nào. Vương Đại Trụ không phải là người khôn ngoan nhất, nhưng sự trung thành và tinh thần làm việc không ngừng nghỉ của hắn là vô giá.

Hồ Gia Gia, chậm rãi xoa râu, ánh mắt hiền từ nhìn Lâm Dịch. "Lão hủ đã kiểm tra kỹ lưỡng Linh Dược Cốc. Thảo dược trong đó đủ cung ứng cho hợp đồng ban đầu. Nhưng để duy trì lâu dài, chúng ta cần một quy trình khai thác và chế biến chuẩn mực hơn nữa. Lão hủ sẽ đích thân giám sát từng công đoạn, đảm bảo không một cọng thảo dược nào bị phí phạm, không một dược tính nào bị suy giảm." Giọng nói của ông nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự kiên định và uy t��n của một người đã gắn bó cả đời với thảo mộc. Lâm Dịch gật đầu. Hồ Gia Gia chính là bảo bối quý giá nhất của làng trong việc khai thác tiềm năng của Linh Dược Cốc.

Trần Nhị Cẩu sốt sắng, "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ đốc thúc nhân công, phân chia công việc hợp lý. Từ khâu thu hái, phơi sấy, cho đến đóng gói, em sẽ đảm bảo không chậm trễ, không xảy ra sai sót nào. Hơn nữa, em đã chuẩn bị một đội ngũ những người nhanh nhẹn, đáng tin cậy để vận chuyển hàng hóa đến điểm tập kết an toàn." Trần Nhị Cẩu, từ một cậu bé chạy việc vặt, giờ đây đã trưởng thành hơn rất nhiều, đảm đương được những công việc tổ chức phức tạp. Sự nhanh nhẹn và khả năng sắp xếp của hắn đã giúp Lâm Dịch rất nhiều.

"Tốt." Lâm Dịch khẽ gật đầu, sự hài lòng hiện rõ trong ánh mắt. "Lý Hổ, ngươi sẽ phụ trách an ninh cho toàn bộ quá trình. Từ Linh Dược Cốc đến kho bãi, và đặc biệt là các chuyến vận chuyển. Ta không muốn bất kỳ sự cố nào xảy ra. Lợi nhuận của chúng ta sẽ rất lớn, và điều đó đồng nghĩa với việc sẽ có nhiều kẻ dòm ngó." Lý Hổ chỉ khẽ 'Hừm' một tiếng, rồi gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian như muốn xuyên thủng mọi hiểm nguy tiềm ẩn. Sự hiện diện của Lý Hổ luôn mang lại cảm giác an toàn và vững chắc. Hắn là một bức tường thép, một lá chắn đáng tin cậy.

Lâm Dịch trải tấm bản đồ ra giữa bàn. Hắn chỉ vào từng khu vực, giải thích cặn kẽ. "Chúng ta sẽ mở rộng khu vực canh tác thảo dược ở phía Đông Linh Dược Cốc, nơi có nguồn nước dồi dào. Khu chế biến sẽ được nâng cấp, xây thêm vài lò sấy và kho chứa. Kho hàng chính sẽ đặt ở đây, gần con đường lớn dẫn ra thị trấn, nhưng cần có thêm tường rào và canh gác cẩn mật. Vương Đại Trụ, ngươi sẽ phụ trách việc xây dựng và đảm bảo tiến độ. Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ là đầu mối liên lạc chính với các đội sản xuất và vận chuyển. Hồ Gia Gia, ngươi sẽ là người kiểm định chất lượng cuối cùng."

Hắn lại nhìn Lý Hổ, "Về an ninh, ta muốn ngươi chọn ra những người đáng tin cậy nhất trong đội tuần tra. Chia họ thành các nhóm nhỏ, thay phiên nhau canh gác cả ngày lẫn đêm. Đặc biệt, các chuyến hàng khi rời làng phải có ít nhất một tiểu đội hộ tống. Chúng ta không thể coi thường bất kỳ mối đe dọa nào."

Mọi người lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại đặt câu hỏi hoặc đề xuất ý kiến, tạo nên một không khí làm việc vừa nghiêm túc vừa cởi mở. Lâm Dịch cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ những người xung quanh. Họ không còn chỉ là dân làng, là những người đi theo hắn vì cuộc sống, mà đã trở thành một đội ngũ, một cỗ máy đang dần vận hành trơn tru dưới sự chỉ đạo của hắn.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch thầm nghĩ, nhìn vào những khuôn mặt hăng hái. "Nhưng nó sẽ vô dụng nếu không có những người đủ tin tưởng và đủ sức để biến nó thành hiện thực." Hắn biết, thành công của Thôn Làng Sơn Cước không phải là công sức của riêng hắn, mà là sự hợp lực của tất cả mọi người. Sự hưng thịnh của làng là một minh chứng sống động cho câu nói đó. Trong bối cảnh loạn lạc, đói kém đang hoành hành khắp Đại Hạ, Thôn Làng Sơn Cước lại đang từng bước vươn mình, trở thành một ốc đảo của sự sống và hy v��ng. Điều đó càng khiến hắn cảm thấy trách nhiệm nặng nề hơn.

***

Giữa trưa, ánh nắng vàng rực rỡ đổ xuống Linh Dược Cốc, xuyên qua tán lá cây cổ thụ, tạo nên những đốm sáng lung linh trên thảm thực vật xanh tươi. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản hòa ca êm đềm của tự nhiên. Không khí trong cốc trong lành, mang theo mùi đất tươi, mùi ẩm mốc của đá, và đặc biệt là mùi hương nồng nàn, đa dạng của vô số loại thảo dược. Từng làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương hoa ngọt ngào, khiến tinh thần người ta sảng khoái lạ thường.

Dân làng, dưới sự chỉ dẫn của Hồ Gia Gia và sự đốc thúc của Trần Nhị Cẩu, đang hăng hái làm việc. Những đôi tay thoăn thoắt hái từng cọng thảo dược, cẩn thận đặt vào những chiếc giỏ mây. Ai nấy đều làm việc với một nụ cười trên môi, không còn vẻ mệt mỏi, u uất như trước kia. Sự đói kém đã lùi vào quá khứ, nhường chỗ cho niềm hy vọng và sự no đủ.

Hồ Gia Gia, với chiếc túi thuốc quen thuộc đeo bên hông, chậm rãi đi qua từng khu vực, kiểm tra từng cọng thảo dược, chỉ dẫn cho dân làng cách thu hái đúng cách, không làm tổn hại đến rễ cây hay những cây con mới nhú. "Các ngươi phải cẩn thận. Mỗi cây cỏ đều có linh tính của nó. Hái đúng cách, chúng ta sẽ có được dược liệu tốt nhất, và cây cỏ cũng sẽ sớm hồi phục, ban tặng cho chúng ta thêm nhiều mùa sau." Giọng ông nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền, khiến ai nấy đều răm rắp nghe theo.

Cách đó không xa, tại khu chế biến tạm thời của làng, tiếng giã, tiếng sao tẩm thảo dược vang lên không ngớt. Những chiếc chảo lớn nghi ngút khói, mùi hương dược liệu hòa quyện vào không khí, tạo nên một mùi đặc trưng, vừa nồng nàn vừa dễ chịu. Lâm phụ, với làn da rám nắng và đôi tay thô ráp của một lão nông cần cù, đang cẩn thận khuấy đều một mẻ thảo dược đang sao trên bếp lửa. Gương mặt ông rạng rỡ, đôi mắt ánh lên niềm vui và sự tự hào. Lâm mẫu thì ngồi bên cạnh, tỉ mỉ nhặt sạch những cọng rác còn sót lại trong đống thảo dược đã phơi khô. Bà hát khe khẽ một khúc dân ca cổ, giọng hát dù không còn trẻ nhưng vẫn ấm áp, chan chứa tình yêu thương.

Nhìn thấy cha mẹ mình làm việc hăng say, Lâm Dịch cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Chỉ vài tháng trước, ông bà còn phải lo lắng từng bữa ăn, từng bát cháo cho con cháu. Giờ đây, họ không chỉ thoát khỏi cảnh đói kém, mà còn được góp sức vào công việc chung của làng, cảm thấy mình có ích, có giá trị.

"Nhìn những đứa trẻ này, ai nghĩ được chỉ vài tháng trước chúng ta còn lo cái ăn từng bữa," Lâm mẫu khẽ nói, ánh mắt bà dõi theo Lâm Tiểu Nguyệt đang chơi đùa cùng đám trẻ con khác gần đó. Tiểu Nguyệt, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu và mái tóc tết đuôi sam, không còn vẻ gầy gò, thiếu sức sống như trước. Cô bé chạy nhảy tung tăng, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp khu chế biến, như một bông hoa nhỏ vừa được tưới tắm. Lâm Dịch nghe thấy lời mẹ nói, trong lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Đó là sự hài lòng, sự nhẹ nhõm, nhưng cũng là một nỗi lo lắng âm ỉ.

"Đúng vậy, mẹ à," Lâm Dịch thầm nghĩ, "nhưng chính sự bình yên này, sự thịnh vượng này giữa bối cảnh loạn lạc, lại là một con dao hai lưỡi." Hắn biết, Thôn Làng Sơn Cước giờ đây giống như một ngọn hải đăng rực sáng giữa biển đêm bão tố, thu hút không chỉ những con tàu lạc hướng mà còn cả những kẻ cướp biển khát máu.

Hồ Gia Gia bước đến bên Lâm Dịch, ánh mắt tinh anh nhìn vào ngọn lửa đang cháy dưới chảo sao dược. "Lâm công tử đã giúp chúng ta khai thác đúng cách, không phí phạm tài nguyên trời ban. Từ khi công tử đến, Linh Dược Cốc như được hồi sinh, không chỉ ban cho chúng ta những loại thảo dược quý giá mà còn là nguồn sống mới cho cả làng."

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, "Đó là nhờ công sức của mọi người, và nhờ sự chỉ dẫn của Hồ Gia Gia. Lão nhân gia đã dành cả đời để hiểu biết về thảo mộc, nay có thể phát huy sở trường của mình, đó là điều đáng mừng."

Hắn nhìn lại cảnh tượng hăng say làm việc của dân làng. Mỗi người một tay, từ việc thu hái, phơi sấy, cho đến giã nát, sao tẩm. Mỗi công đoạn đều được thực hiện một cách cẩn thận, tỉ mỉ, dưới sự giám sát chặt chẽ. Đây không còn là những người dân chất phác chỉ biết làm nông, mà đã trở thành những người thợ lành nghề, những mắt xích quan trọng trong một chuỗi cung ứng đang dần hình thành. Sự thay đổi trong suy nghĩ, trong cách làm việc của họ chính là thành quả lớn nhất mà Lâm Dịch đã đạt được.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "nhưng để sinh tồn bền vững, cần phải xây dựng một nền tảng vững chắc." Và cái nền tảng ấy, chính là những con người này, là niềm tin và hy vọng đang cháy bỏng trong mỗi trái tim dân làng. Hắn biết, con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, nhưng với những con người này, hắn cảm thấy mình có thể đối mặt với mọi thử thách.

***

Chiều tối, khi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Quán Ăn Đại Phong ở thị trấn gần đó lại trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào, tiếng cụng ly giòn tan hòa cùng mùi thức ăn thơm phức, mùi gia vị nồng nàn và hơi men cay nồng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, sôi động. Các thương nhân, khách lữ hành, và cả những người dân địa phương đều tụ tập tại đây, vừa để lấp đầy cái bụng đói, vừa để trao đổi tin tức, chuyện phiếm.

Lâm Dịch ngồi ở một góc khuất, cùng với Vương Đại Trụ và Lý Hổ. Hắn mặc một bộ y phục bình thường, cố gắng hòa mình vào đám đông, tránh gây chú ý. Ba người đã ở đây chờ Mã Đại Ca. Không lâu sau, một thân hình vạm vỡ, da ngăm đen vì nắng gió, với nụ cười sảng khoái và vẻ ngoài phong trần bước vào quán. Đó chính là Mã Đại Ca, người đối tác vận chuyển đáng tin cậy của Lâm Dịch.

"Mã Đại Ca!" Vương Đại Trụ vẫy tay.

Mã Đại Ca gật đầu chào, rồi nhanh chóng ngồi xuống, gọi ngay một chén rượu lớn. "Hôm nay chuyến hàng thuận lợi chứ, Mã Đại Ca?" Lâm Dịch hỏi, giọng điệu vẫn trầm ổn như thường lệ. Mã Đại Ca uống cạn chén rượu, thở phào một tiếng rồi lấy tay quệt mép. "Thuận lợi! Thuận lợi lắm, Lâm công tử. Hàng hóa của cậu chủ giờ là vàng ròng đó. Đóng gói cẩn thận, chất lượng lại cao, Thiên Phong Thương Hội vừa nhận đã khen nức nở. Họ còn hối thúc ta sắp xếp thêm chuyến nữa kìa."

Mã Đại Ca nói xong, lại tự rót thêm một chén rượu, ánh mắt liếc nhìn xung quanh một cách cẩn trọng trước khi tiếp tục. "Nhưng mà... càng quý giá, càng có nhiều mắt thèm muốn. Tôi nghe phong phanh có vài kẻ đã bắt đầu dò la về nguồn gốc thảo dược của làng ta."

Lâm Dịch nhíu mày, ánh mắt sắc bén hơn. "Vậy sao? Có biết là ai không, Mã Đại Ca?"

Mã Đại Ca nhấp một ngụm rượu nhỏ, trầm ngâm. "Chỉ là lời đồn thôi, công tử à. Có kẻ nói là mấy thương hội nhỏ lẻ ở các trấn lân cận, muốn học hỏi cách làm. Lại có kẻ nói là do mấy vị quan lại ở các phủ xa hơn, thấy làng ta tự nhiên phất lên giữa mùa đói kém nên sinh lòng tham. Họ cử người dò la, xem Thôn Làng Sơn Cước có gì đặc biệt mà lại có thể làm ăn khấm khá đến vậy."

Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, từng lời Mã Đại Ca nói đều được hắn phân tích kỹ lưỡng trong đầu. "Thương trường hiểm ác," lời Trương Quản Sự lại văng vẳng bên tai hắn. Đúng vậy, không chỉ có cạnh tranh lành mạnh, mà còn có cả sự dòm ngó, âm mưu và những thủ đoạn bẩn thỉu.

"Mã Đại Ca, ông có nghe được cụ thể về những vị quan lại đó không? Họ ở phủ nào, tên tuổi ra sao?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự sắc bén.

Mã Đại Ca lắc đầu, "Không rõ, công tử. Chỉ là những lời đồn thổi truyền miệng trong giới thương nhân chúng tôi. Nhưng mà... cậu chủ nên cẩn thận. Thương trường cũng như chiến trường, không chỉ có tiền bạc, mà còn có cả tính mạng nữa." Ông nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy vẻ quan ngại, như một người từng trải muốn cảnh báo cho đàn em.

Vương Đại Trụ nghe vậy thì bức xúc, "Mấy tên quan tham này! Chẳng làm gì được cho dân, chỉ giỏi bóc lột, giờ lại còn muốn dòm ngó của cải của chúng ta!" Lý Hổ thì vẫn im lặng, nhưng bàn tay hắn đã siết chặt chuôi kiếm bên hông, ánh mắt lộ vẻ hung dữ.

"Bình tĩnh, Đại Trụ," Lâm Dịch khẽ nói, "chúng ta sẽ giải quyết từng chuyện một." Hắn quay sang Mã Đại Ca, "Cảm ơn Mã Đại Ca đã cảnh báo. Ông cứ tiếp tục để mắt đến những tin tức như vậy, có gì thì báo cho tôi ngay lập tức."

Mã Đại Ca gật đầu, "Cậu chủ yên tâm. Chúng tôi làm nghề này, tai mắt phải tinh tường. Hơn nữa, cậu chủ đã giúp tôi có được mối làm ăn lớn như vậy, tôi cũng phải có trách nhiệm." Ông lại uống cạn chén rượu, rồi bắt đầu kể thêm vài chuyện vặt vãnh trên đường đi, những câu chuyện về các vùng đất khác đang chịu ảnh hưởng nặng nề của nạn đói, về những băng cướp hoành hành, về sự mục ruỗng của quan lại ở khắp nơi. Mỗi câu chuyện đều như một lời nhắc nhở về sự mong manh của cuộc sống và sự tàn khốc của cái thế giới này.

Lâm Dịch lắng nghe, trong lòng càng thêm khẳng định suy nghĩ của mình. Thành công của Thôn Làng Sơn Cước sẽ không thể giữ kín mãi. Sớm muộn gì nó cũng sẽ trở thành mục tiêu của những kẻ tham lam, dù là từ quan trường hay giang hồ.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ. "Nếu muốn có được sự công bằng, hay ít nhất là một cuộc sống ổn định, ta phải tự tay mình kiến tạo và bảo vệ nó. Không chỉ cho riêng mình, mà cho tất cả những người đã đặt niềm tin vào ta." Hắn biết, những tin tức từ Mã Đại Ca chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn nhiều sóng gió hơn nữa.

***

Đêm khuya, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời, rải một lớp bạc mỏng lên những mái ngói của Dinh thự Trần Thị. Từng cơn gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng từ lư hương trên bàn, cùng mùi gỗ đánh bóng và không khí mát mẻ đặc trưng của một căn nhà cổ. Dinh thự, giờ đây đã thuộc về Lâm Dịch, mang một vẻ trang nghiêm nhưng không còn sự lạnh lẽo, u ám như khi Trần Thị Gia Tộc còn nắm quyền. Nó đã được dọn dẹp, sửa sang lại, trở thành nơi làm việc và sinh hoạt của hắn, một nơi yên tĩnh, rộng rãi để hắn có thể suy tư và lên kế hoạch.

Lâm Dịch ngồi một mình trong thư phòng, ánh nến chập chờn trên bàn chiếu lên gương mặt hắn, tạo thành những bóng đổ kỳ ảo. Hắn lấy ra cuốn Cẩm Nang Kế Sách, cuốn sách chứa đựng những thông tin mật về các thế lực trong Đại Hạ. Từ giữa những trang giấy đã ngả vàng, hắn rút ra 'mảnh giấy' cũ kỹ với những cái tên bí ẩn. Những lời cảnh báo của Mã Đại Ca về các thương hội nhỏ dò la thông tin, về những vị quan lại dòm ngó, càng làm hắn thêm suy ngẫm.

"Thiên Phong Thương Hội chỉ là bước khởi đầu," Lâm Dịch thầm nghĩ, ngón tay hắn chậm rãi vuốt ve những nét chữ trên mảnh giấy. "Những cái tên này... Hắc Sa Bang, những quan lại cấp cao hơn, những thế lực giang hồ khác... liệu chúng có ẩn chứa những hiểm nguy lớn hơn không?" Hắn nhớ lại lời Trương Quản Sự, "Những đối thủ không nhìn thấy." Giờ đây, những đối thủ đó đã bắt đầu hiện hình, dù chỉ là qua những lời đồn thổi.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Thôn Làng Sơn Cước đang ngủ yên dưới ánh trăng. Hắn hình dung ra cảnh Linh Dược Cốc tràn ngập sức sống, dân làng hăng hái làm việc, những chuyến xe ngựa chất đầy hàng hóa quý giá lăn bánh trên con đường đất. Đó là bức tranh của sự thịnh vượng, của hy vọng. Nhưng chính sự thịnh vượng này, giữa bối cảnh "nạn đói năm 1600 Đại Hạ hoành hành khắp nơi, mà làng ta lại trù phú..." là một sự dị biệt đáng sợ.

"Đây là phúc hay là họa?" Hắn tự hỏi, một thoáng lo âu lướt qua trong đôi mắt sâu thẳm. Sự thành công của hắn, của Thôn Làng Sơn Cước, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn từ các quan lại cấp cao hoặc các thế lực tham lam khác, vượt xa tầm Trần Thị Gia Tộc. Hắn đã đánh đổ Trần Thị, nhưng đó chỉ là một con cá nhỏ trong đại dương rộng lớn này. Phía sau Trần Thị, còn là những con cá mập lớn hơn, hung hãn hơn.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm đè lên vai, nhưng đồng thời, một sự quyết tâm sắt đá cũng trỗi dậy trong lòng. Hắn đã chọn con đường này, con đường không có lối quay đầu. Hắn đã hứa với chính mình, với những người dân của Thôn Làng Sơn Cước, rằng hắn sẽ bảo vệ họ, sẽ mang đến cho họ một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Hắn mở mắt ra, ánh nhìn giờ đây đã kiên định hơn bao giờ hết. Mảnh giấy cũ kỹ vẫn nằm trên bàn, nhưng giờ đây nó không còn là một lời nhắc nhở về những mối đe dọa mơ hồ, mà là một bản đồ chiến lược, chỉ dẫn những bước đi tiếp theo. Những cái tên trên đó không phải là những kẻ thù không thể đánh bại, mà là những thách thức cần phải vượt qua. Thành Thiên Phong, nơi Thiên Phong Thương Hội đặt trụ sở, nơi có thể ẩn chứa những bí mật về các thế lực khác, đã trở thành một mục tiêu mới trong tâm trí hắn.

Việc củng cố nền t���ng ở Thôn Làng Sơn Cước là bước đi đầu tiên, vững chắc nhất. Rồi sau đó, hắn sẽ vươn ra, từng bước, từng bước một, tìm hiểu, đối phó và thậm chí là hợp tác với những thế lực lớn hơn. Lâm Dịch biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình còn gian nan hơn rất nhiều, một hành trình mà hắn sẽ phải dùng hết tri thức, mưu lược và khả năng thích nghi của mình để dẫn dắt những người tin tưởng hắn vượt qua mọi bão táp. Hắn sẽ không lùi bước, cho đến khi thực sự kiến tạo và bảo vệ được cuộc sống bình yên mà hắn từng khao khát.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free