Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 295: Hội Ngộ Thương Khách: Mở Đường Lớn

Sương sớm lãng đãng vương trên những cành cây khô khốc ven đường, phủ lên chúng một vẻ u tịch nhưng cũng đầy hy vọng của một ngày mới. Mặt trời còn chưa lên cao, chỉ rải những tia sáng yếu ớt, nhuộm hồng phía chân trời xa thẳm, báo hiệu một ngày trời trong và gió nhẹ. Tại một trạm tiếp tế nhỏ bé, nằm giữa con đường mòn heo hút dẫn ra thị trấn, ba thân ảnh đang dừng chân.

Trạm tiếp tế này chỉ là một tòa nhà gỗ đơn giản, mái lợp rơm đã ngả màu thời gian, bên cạnh là một chuồng ngựa cũ kỹ và một cửa hàng tạp hóa nhỏ với tấm biển hiệu kẽo kẹt trong gió. Tiếng gió lùa qua những khe hở của vách gỗ, tạo nên âm thanh vi vu như một lời thì thầm cổ xưa. Xa xa, có thể nghe thấy tiếng một vài loài động vật hoang dã cất tiếng gọi đàn, hòa vào sự tĩnh lặng của buổi bình minh. Một mùi bụi đất khô, lẫn với mùi rơm rạ mục và thoang thoảng hương khói bếp từ những căn nhà lân cận, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của vùng biên viễn xa xôi. Đối với những lữ khách đường xa, nơi đây như một ốc đảo nhỏ, một điểm dừng chân đáng hoan nghênh trước khi tiếp tục hành trình.

Lâm Dịch đứng tựa vào cột hiên, ánh mắt lướt qua những ngọn núi còn chìm trong màn sương m��� ảo. Hắn mặc bộ y phục vải thô đã sờn, nhưng được giặt giũ cẩn thận, không có vẻ nhếch nhác của kẻ nghèo khó mà toát lên sự gọn gàng, thanh đạm. Gương mặt thanh tú vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải. Trong tay hắn là một tập giấy da, ghi chép cẩn thận các thông số về sản lượng, chất lượng thảo dược, và cả những bản phác thảo về quy trình chế biến. Hắn lật từng trang, kiểm tra lại mọi con số, mọi chi tiết dù đã thuộc lòng. Đây không chỉ là những con số, đây là mồ hôi, là công sức, là niềm hy vọng của cả Thôn Làng Sơn Cước.

"Đại Trụ, Nhị Cẩu," Lâm Dịch khẽ gọi, giọng nói trầm ấm nhưng đủ vang để xuyên qua tiếng gió. "Chúng ta sắp đến thị trấn rồi. Nhớ kỹ lời ta dặn."

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác, đang đứng canh chừng ở lối ra vào, đôi mắt sắc bén quét ngang dọc khắp bốn phía. Hắn gật đầu, tiếng gật đầu nghe rõ mồn một. "Thiếu gia cứ yên tâm. Đại Trụ biết mình phải làm gì." Dù không hiểu hết những khúc mắc trong những cuộc giao dịch phức tạp này, nhưng Vương Đại Trụ tin tưởng Lâm Dịch tuyệt đối. Hắn chỉ biết một điều: kẻ nào có ý đồ bất lợi cho Lâm Dịch và dân làng, hắn sẽ là người đầu tiên đứng ra bảo vệ. Cảm giác cảnh giác luôn thường trực trong Vương Đại Trụ, như một bản năng của người từng lăn lộn kiếm sống ở vùng biên thùy đầy rẫy hiểm nguy. Hắn nắm chặt chuôi đao giấu trong vạt áo, một thói quen đã ăn sâu vào máu.

Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn hơn, đang tất bật sắp xếp lại các túi hàng mẫu trên lưng ngựa. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Không ai được đụng vào hàng của chúng ta đâu ạ!" cậu ta nói lớn, gương mặt toát lên vẻ hăng hái đặc trưng. Nhị Cẩu vẫn còn nhớ như in những ngày đói kém, khi miếng ăn còn là một thứ xa xỉ. Giờ đây, được đi theo Lâm Dịch, được thấy làng mình từng bước hồi sinh, cậu ta cảm thấy tràn đầy nhiệt huyết và lòng biết ơn.

Lâm Dịch quay lại nhìn hai người. "Đại Trụ, khi vào quán, ngươi hãy ngồi gần cửa, quan sát xung quanh. Nhị Cẩu, ngươi ở cạnh ta, nhưng đừng quá bận tâm vào cuộc nói chuyện. Cứ tự nhiên ăn uống, nhưng mắt phải nhìn, tai phải nghe. Nhớ lấy, chúng ta là người đến để giao dịch, không phải để cầu xin. Ngẩng cao đầu nhưng đừng kiêu ngạo, khiêm tốn nhưng đừng yếu thế." Hắn dặn dò một cách cẩn thận, từng lời đều ẩn chứa ý nghĩa sâu xa. Đây không chỉ là một cuộc gặp gỡ thương mại đơn thuần, mà còn là một cuộc đối đầu về khí thế, về vị thế.

Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí buổi sớm thấm vào phổi. Trong thâm tâm, Lâm Dịch biết rõ cuộc gặp gỡ với Thiên Phong Thương Hội lần này có ý nghĩa quan trọng đến mức nào. Nó không chỉ là cơ hội để Thôn Làng Sơn Cước thoát khỏi cảnh tự cung tự cấp, mà còn là bước đầu để anh đặt chân vào cái guồng quay kinh tế rộng lớn của Đại Hạ. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở mình. Nhưng giờ đây, sinh tồn không chỉ là lo đủ cái ăn, cái mặc, mà còn là tạo dựng một chỗ đứng vững chắc, một lá chắn bảo vệ cho những người anh quan tâm.

Hắn nhớ lại những lời Trương Quản Sự đã nói với thương nhân Lý huynh ở quán ăn, những tin tức về "Hắc Sa Bang" và cả "tiềm năng" mà Trương Quản Sự nhìn thấy ở hắn. Ánh mắt Trương Quản Sự, ẩn chứa sự thăm dò và khôn ngoan, hiện rõ mồn một trong tâm trí Lâm Dịch. Đối phó với những thương nhân lớn này không thể chỉ dựa vào sự chất phác hay trung thực. Họ là những con cáo già trên thương trường, và Lâm Dịch phải chứng tỏ mình cũng không phải là một con cừu non.

Hắn đã dành nhiều đêm để chuẩn bị cho cuộc gặp này, từ việc phân tích thị trường dược liệu, đánh giá tiềm năng sản xuất của làng, cho đến việc dự đoán các câu hỏi, các chiêu trò mà đối phương có thể sử dụng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn luôn tâm niệm điều đó. Trong một thế giới mà hắn không có tu vi, không có gia thế hiển hách, thì trí tuệ và khả năng suy luận logic của người hiện đại chính là lợi thế duy nhất của hắn.

"Họ sẽ thăm dò ta, sẽ đánh giá giá trị của ta thông qua cách ta nói chuyện, cách ta ứng xử," Lâm Dịch tự nhủ. "Họ sẽ nhìn vào những gì ta đã làm được ở Thôn Làng Sơn Cước, và cả những gì ta có thể làm được trong tương lai." Hắn không muốn chỉ là một nhà cung cấp nguyên liệu thô. Hắn muốn xây dựng một mối quan hệ đối tác bình đẳng, thậm chí là có lợi thế. Bởi vì, Thôn Làng Sơn Cước không chỉ có thảo dược, mà còn có một mô hình quản lý mới, một tinh thần lao động khác biệt. Đó là những thứ mà tiền bạc không thể mua được.

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hình dung lại toàn bộ quá trình đàm phán trong đầu, từ lời chào hỏi ban đầu cho đến các điều khoản chi tiết. Hắn lường trước mọi kịch bản, mọi câu hỏi hóc búa, và cả những ánh mắt nghi ngờ. Hắn sẽ phải giữ thái độ tự tin nhưng không phô trương, điềm tĩnh nhưng không lạnh nhạt.

"Cuộc chiến sinh tồn của ta, giờ đây, đã bước sang một chương mới," hắn thầm nghĩ. "Nó không còn chỉ là đối phó với cường hào địa phương, mà là đối mặt với cả một thế giới rộng lớn hơn, phức tạp hơn." Và hắn, Lâm Dịch, đã sẵn sàng.

***

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, rải những vệt nắng vàng ươm khắp các con phố, đoàn người của Lâm Dịch đã đến Quán Ăn Đại Phong. Thị trấn giờ đây đã náo nhiệt hơn nhiều so với cái thị trấn biên thùy bé nhỏ mà Lâm Dịch từng biết. Quán Ăn Đại Phong, một tòa nhà gỗ hai tầng bề thế, sừng sững giữa khu chợ sầm uất, nổi bật với kiến trúc truyền thống và những tấm biển hiệu vẽ hình món ăn rực rỡ. Từ bên ngoài, đã có thể nghe thấy tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói ồn ào của thực khách, tiếng trò chuyện râm ran và cả tiếng thức ăn xèo xèo từ nhà bếp ở phía sau. Một luồng hương thơm quyến rũ của các món ăn được chế biến từ gia vị phong phú, dầu ăn nóng hổi xộc vào mũi, đánh thức mọi giác quan. Bầu không khí sôi động, ồn ào, ấm áp và mời gọi khiến mọi người cảm thấy đói bụng ngay lập tức.

Bước vào bên trong, Lâm Dịch cảm nhận ngay sức nóng và sự huyên náo. Hắn đưa mắt quét một vòng, rồi ánh mắt dừng lại ở một bàn ăn nằm ở góc khuất, hơi cách biệt với đám đông. Hai thân ảnh quen thuộc đang ngồi đó: Trương Quản Sự với nụ cười khôn ngoan thường trực, và Bạch Vân Nhi, với vẻ thanh thoát, thông minh.

Vương Đại Trụ lập tức đi trước một bước, đứng hơi chếch phía sau Lâm Dịch, đôi mắt cảnh giác quét qua từng khuôn mặt trong quán, đôi tay vẫn đặt hờ trên chuôi đao. Trần Nhị Cẩu thì tròn mắt nhìn quanh, miệng suýt xoa trước sự giàu có, xa hoa của một quán ăn lớn.

Trương Quản Sự thấy Lâm Dịch bước vào, liền đứng dậy, chắp tay chào hỏi. "A, Lâm công tử! Đã lâu không gặp, mong rằng công tử vẫn khỏe mạnh." Giọng ông ta vẫn giữ vẻ khách sáo nhưng ẩn chứa sự nhiệt thành không thể giấu.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, đáp lễ. "Trương Quản Sự. Bạch tiểu thư." Hắn nhìn Bạch Vân Nhi, nàng cũng đứng dậy, khẽ cúi đầu chào, đôi mắt sắc sảo lướt qua Lâm Dịch một cách tinh tế, như đang đánh giá một món hàng quý giá. Nàng mặc một bộ trang phục thương nhân lịch sự, kín đáo nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái. Không có vẻ gì là một tiểu thư khuê các, mà là một nữ thương nhân thực thụ, đầy bản lĩnh.

"Mời Lâm công tử ngồi," Trương Quản Sự nói, ra hiệu về phía chỗ ngồi còn trống. "Lâm công tử không ngại chờ đợi, chúng ta đã gọi trước một vài món ăn đặc sản của Quán Đại Phong. Mời dùng bữa trước, chuyện làm ăn chúng ta nói sau."

Lâm Dịch không từ chối, an tọa xuống ghế. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu cũng tìm một chỗ ngồi gần đó, nhưng vẫn giữ khoảng cách hợp lý. Vương Đại Trụ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng Trần Nhị Cẩu thì đã không kìm được sự tò mò, liếc nhìn các món ăn đang được bày biện trên bàn.

Sau vài câu xã giao về thời tiết, về tình hình đường xá, Trương Quản Sự bắt đầu đi vào vấn đề chính. "Nghe đồn Lâm công tử đã có công lớn trong việc chấn chỉnh Trần Thị Gia Tộc, thật đáng ngưỡng mộ. Chuyện này đã gây chấn động không nhỏ trong giới thương nhân chúng tôi ở các trấn lân cận đấy." Giọng Trương Quản Sự không giấu được vẻ thăm dò, ánh mắt ông ta dán chặt vào Lâm Dịch, muốn tìm ra bất cứ dấu hiệu gì của sự kiêu ngạo hay tự mãn.

Lâm Dịch điềm tĩnh uống một ngụm trà nóng. Mùi trà thơm nhẹ, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo. "Trương Quản Sự quá khen rồi," hắn đáp, giọng điệu khiêm tốn nhưng không hề yếu ớt. "Chỉ là may mắn và sự đồng lòng của dân làng thôi. Trần Thị Gia Tộc đã gây nhiều điều trái với lẽ phải, khiến dân chúng oán thán. Khi thời thế thay đổi, có người đứng lên, ắt có kẻ phải ngã xuống. Lâm Dịch chỉ là người đứng mũi chịu sào, được dân làng tín nhiệm mà thôi."

Bạch Vân Nhi, người nãy giờ vẫn giữ im lặng, chăm chú quan sát, lúc này khẽ lên tiếng, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng vẫn đầy nữ tính. "Lâm công tử nói rất đúng. Nhưng việc chấn chỉnh một thế lực đã bám rễ sâu như Trần Thị Gia Tộc không thể chỉ dựa vào 'may mắn' và 'sự đồng lòng' đơn thuần. Chúng tôi nghe nói, công tử đã có những thay đổi lớn lao tại Thôn Làng Sơn Cước, từ việc phân chia ruộng đất đến việc phát triển các loại thảo dược mới. Chúng tôi muốn biết rõ hơn về sản phẩm của quý vị, đặc biệt là những loại thảo dược mà Quý Thôn đã và đang sản xuất." Nàng không hề vòng vo, đi thẳng vào trọng tâm, ánh mắt đầy sự mong đợi.

Lâm Dịch khẽ mỉm cười. "Bạch tiểu thư quả là người thẳng thắn. Về chuyện thảo dược, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn một vài mẫu vật và sổ sách ghi chép chi tiết. Nhưng trước hết, xin mời hai vị dùng bữa. Bàn chuyện làm ăn trên bụng đói e rằng không được minh mẫn cho lắm." Hắn nói một cách tự nhiên, vừa lịch sự vừa khéo léo, đẩy lùi ý đồ muốn thăm dò quá nhanh của đối phương, đồng thời tạo ra một không khí thoải mái hơn.

Trương Quản Sự và Bạch Vân Nhi nhìn nhau, dường như đều nhận ra ý tứ của Lâm Dịch. Trương Quản Sự bật cười sảng khoái. "Lâm công tử nói chí phải! Là chúng tôi nóng vội rồi. Mời, mời!"

Bữa ăn diễn ra trong không khí thoải mái hơn, nhưng không hề thiếu đi sự thăm dò ngầm. Lâm Dịch thỉnh thoảng hỏi về tình hình thị trường ở các trấn lớn, về nhu cầu của Thiên Phong Thương Hội. Trương Quản Sự thì tìm cách gợi chuyện về quá trình Lâm Dịch thu phục Trần Thị, về những khó khăn mà hắn đã trải qua. Lâm Dịch đáp lời một cách khéo léo, không nói quá nhiều nhưng cũng không giấu diếm hoàn toàn, tạo ra một bức màn bí ẩn vừa đủ để kích thích sự tò mò của họ. Hắn biết rằng, trong thương trường, thông tin cũng là một loại hàng hóa, và không phải thông tin nào cũng nên được tiết lộ miễn phí.

Khi một món cá om gừng nghi ngút khói được mang lên, mùi thơm cay nồng của gừng và vị ngọt của cá lan tỏa khắp bàn, Trương Quản Sự gắp một miếng cá vào bát Lâm Dịch. "Lâm công tử còn trẻ tuổi mà đã có kiến thức sâu rộng, lại có nhãn quan độc đáo. Thật khiến lão hủ phải ngưỡng mộ." Ông ta nói, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Lâm Dịch, như muốn đọc vị từng suy nghĩ của hắn.

Lâm Dịch cúi đầu cảm ơn, rồi đáp lời. "Trương Quản Sự quá khen. Lâm Dịch chỉ là một kẻ may mắn, học được chút ít kinh nghiệm từ những người đi trước. Con người ta, sinh tồn trong thế giới này, cần phải không ngừng học hỏi và thích nghi. Nếu không, ắt sẽ bị đào thải." Hắn khéo léo lồng ghép triết lý của mình vào lời nói, một triết lý mà hắn tin rằng sẽ gây ấn tượng với những người từng trải trên thương trường. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nghĩ, "chỉ có kẻ mạnh mới có quyền định đoạt vận mệnh của mình."

Bạch Vân Nhi, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt nàng ánh lên một tia sáng kỳ lạ. Nàng dường như đã tìm thấy điều gì đó thú vị trong lời nói của Lâm Dịch. Nàng không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, nhưng ánh mắt ấy lại khiến Lâm Dịch cảm thấy như đang bị soi chiếu đến tận xương tủy.

Cuộc gặp gỡ, tưởng chừng chỉ là một bữa ăn xã giao, nhưng thực chất lại là một màn đấu trí ngầm, một cuộc thăm dò lẫn nhau đầy tinh tế. Và Lâm Dịch, với sự điềm tĩnh và mưu lược của mình, đã không để lộ bất kỳ sơ hở nào.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà bắt đầu phai nhạt, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn rực rỡ, Quán Ăn Đại Phong vẫn còn khá đông đúc, nhưng không khí đã bớt ồn ào hơn lúc trưa. Sau bữa ăn, các món ăn đã được dọn đi, thay vào đó là trà nóng và những đĩa bánh ngọt tinh xảo. Đây là thời điểm thích hợp nhất để đi vào những cuộc đàm phán chính thức.

Lâm Dịch không vội vàng, hắn từ tốn lấy ra một chiếc túi vải thô từ trong tay nải, đặt nhẹ lên bàn. Từ trong túi, hắn lần lượt lấy ra những gói thảo dược khô được bọc kín đáo, cùng với một quyển sổ tay dày cộp. Mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, thanh mát lập tức lan tỏa trong không khí, xua đi phần nào mùi thức ăn còn vương vấn.

"Đây là một số mẫu vật tiêu biểu của các loại thảo dược mà Thôn Làng Sơn Cước chúng tôi đang phát triển," Lâm Dịch nói, giọng điệu điềm tĩnh. Hắn nhẹ nhàng mở một gói thảo dược, để lộ những cánh hoa khô màu tím ngắt, tỏa ra một mùi hương rất đặc trưng. "Loại này là 'Tử Kinh Thảo', có công dụng an thần, bổ huyết. Loại kia là 'Hoàng Liên Hoa', chuyên trị các chứng bệnh về tiêu hóa. Và đây là 'Bích Huyết Sâm', một loại sâm quý hiếm, có khả năng tăng cường nguyên khí, phục hồi sức khỏe nhanh chóng."

Bạch Vân Nhi đưa tay cầm lấy một nhánh Tử Kinh Thảo, đưa lên mũi ngửi. Đôi mắt nàng khẽ mở to, lộ vẻ kinh ngạc. "Mùi hương này... thật sự tinh khiết và nồng nàn. Khác hẳn với những loại thảo dược cùng tên mà chúng tôi thường thu mua trên thị trường." Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ thăm dò. "Lâm công tử có thể cho biết, Thôn Làng Sơn Cước đã dùng phương pháp gì để có thể trồng ra những loại thảo dược chất lượng đến vậy?"

Lâm Dịch mỉm cười, không trả lời thẳng vào câu hỏi. "Chúng tôi không chỉ bán thảo dược, Bạch tiểu thư. Chúng tôi bán sự tin cậy và một phương pháp độc đáo. Từ khâu chọn giống, cải tạo đất, đến quy trình chăm sóc, thu hái, và cả cách thức bảo quản, chúng tôi đều có những bí quyết riêng, được đúc kết từ kinh nghiệm lâu năm và cả những kiến thức mới mẻ. Những loại thảo dược này được trồng trên những mảnh đất màu mỡ được bồi đắp sau trận lụt lịch sử, lại được chăm sóc bởi những người nông dân tận tâm, hiểu rõ về từng loại cây. Điều đó đảm bảo chất lượng vượt trội và công dụng tối đa." Hắn cố tình nói lảng sang các yếu tố khác, không tiết lộ bí mật công nghệ.

Hắn mở quyển sổ tay, lật đến những trang ghi chép cẩn thận. "Đây là sổ sách ghi chép về sản lượng dự kiến của từng loại, cùng với bảng giá đề xuất. Chúng tôi cam kết chất lượng ổn định và nguồn cung lâu dài." Hắn đẩy quyển sổ về phía Bạch Vân Nhi và Trương Quản Sự.

Bạch Vân Nhi chăm chú đọc từng dòng, đôi khi khẽ nhíu mày suy nghĩ. "Với quy mô sản xuất như vậy, Lâm công tử có đảm bảo được sản lượng ổn định không? Và làm thế nào để tránh sự cạnh tranh từ các thương gia khác? Dược liệu quý, ắt sẽ có kẻ dòm ngó." Nàng đặt câu hỏi sắc bén, trực diện.

Trương Quản Sự xen vào, giọng trầm ngâm. "Thương trường như chiến trường, không chỉ có tiền là đủ, Lâm công tử à. Những mối làm ăn béo bở thường đi kèm với những hiểm nguy khó lường. Thiên Phong Thương Hội chúng tôi có mạng lưới rộng khắp, nhưng cũng không thể lúc nào cũng bảo vệ được tất cả đối tác của mình khỏi mọi âm mưu." Ông ta nói, ánh mắt xa xăm, ẩn chứa nhiều điều chưa nói. Đây là một lời cảnh báo, nhưng cũng là một lời thăm dò về mức độ chuẩn bị của Lâm Dịch.

Lâm Dịch gật đầu. "Tôi hiểu ý của Trương Quản Sự. Chính vì vậy, tôi đến đây không chỉ để bán thảo dược, mà còn để tìm kiếm một đối tác đáng tin cậy, có tầm nhìn xa. Thôn Làng Sơn Cước chúng tôi không chỉ có thảo dược, mà còn có một hệ thống quản lý sản xuất hiệu quả, một lực lượng lao động đoàn kết. Chúng tôi có thể không có nguồn tài chính dồi dào như các đại thương gia, nhưng chúng tôi có sự đổi mới, có khả năng thích nghi, và quan trọng nhất, có sự độc quyền về một số phương pháp canh tác và chế biến."

Hắn dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào tâm trí đối phương. "Hơn nữa, chúng tôi còn có một tầm nhìn xa hơn. Thay vì chỉ bán dược liệu thô, chúng tôi muốn hợp tác để chế biến sâu hơn, tạo ra các sản phẩm dược liệu có giá trị cao hơn, như các loại cao dược, hoàn tán, hoặc thậm chí là các loại trà thảo mộc đặc biệt. Điều này không chỉ mang lại lợi nhuận lớn hơn, mà còn giúp chúng tôi xây dựng một thương hiệu riêng, một chuỗi cung ứng bền vững, giảm thiểu rủi ro từ sự cạnh tranh của các thương gia khác."

Lâm Dịch đưa ra ý tưởng về một chuỗi cung ứng khép kín, từ khâu trồng trọt đến chế biến và phân phối, một khái niệm mà có lẽ những thương nhân cổ đại này chưa từng nghĩ đến một cách hệ thống. Hắn biết rằng, đây là điểm khác biệt lớn nhất của hắn so với những đối tác khác mà Thiên Phong Thương Hội từng giao dịch.

Bạch Vân Nhi lắng nghe chăm chú, đôi mắt nàng sáng lên một cách rõ rệt. Nàng ghi chép nhanh chóng vào cuốn sổ của mình. "Chế biến sâu... Xây dựng thương hiệu... Chuỗi cung ứng..." Nàng lặp lại những từ khóa đó, như thể đang cân nhắc trọng lượng của chúng. "Ý tưởng này rất táo bạo và có tiềm năng lớn. Nhưng nó đòi hỏi một khoản đầu tư không nhỏ, cùng với kinh nghiệm về thị trường và phân phối mà Thôn Làng Sơn Cước các vị có lẽ còn thiếu." Nàng vừa nói, vừa nhìn Lâm Dịch, như muốn xem phản ứng của hắn.

"Đó chính là lý do chúng tôi cần Thiên Phong Thương Hội," Lâm Dịch đáp lại một cách bình thản. "Các vị có vốn, có mạng lưới phân phối, có kinh nghiệm thị trường. Chúng tôi có nguồn lực sản xuất, có bí quyết công nghệ, có khả năng đổi mới. Đây là một sự hợp tác đôi bên cùng có lợi. Về phần đầu tư, chúng tôi có thể góp bằng đất đai, nhân công, và cả những bí quyết mà chúng tôi nắm giữ. Chúng tôi tin rằng, nếu hợp tác chặt chẽ, chúng ta có thể tạo ra một thị trường dược liệu hoàn toàn mới, một thương hiệu mà không ai có thể cạnh tranh được."

Trương Quản Sự vuốt râu, khuôn mặt ông ta lộ vẻ suy tư sâu sắc. Ông ta liếc nhìn Bạch Vân Nhi, và nàng khẽ gật đầu, ra hiệu rằng ý tưởng của Lâm Dịch thực sự đáng để cân nhắc. "Lâm công tử quả nhiên không tầm thường. Tư duy này... không giống bất kỳ thương nhân nào mà lão hủ từng gặp. Đây không chỉ là bán hàng, mà là xây dựng cả một nền tảng." Trương Quản Sự khen ngợi, nhưng vẫn giữ vẻ thận trọng. "Tuy nhiên, để đi đến quyết định cuối cùng, chúng tôi cần thời gian để kiểm tra thực tế tại Thôn Làng Sơn Cước, đánh giá tiềm năng thật sự của các vị. Và nếu mọi chuyện thuận lợi, chúng ta có thể bắt đầu bằng một hợp đồng thử nghiệm nhỏ, trước khi mở rộng quy mô."

Lâm Dịch biết rằng đây là một bước tiến lớn. "Đó là điều hiển nhiên, Trương Quản Sự. Chúng tôi sẵn lòng chào đón các vị đến thăm Thôn Làng Sơn Cước bất cứ lúc nào. Tôi tin rằng, khi tận mắt chứng kiến những gì chúng tôi đã và đang làm, các vị sẽ càng thêm tin tưởng vào tiềm năng hợp tác này."

Một thỏa thuận sơ bộ đã được đạt được, mở ra một cánh cửa lớn cho Thôn Làng Sơn Cước. Nhưng Lâm Dịch biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai.

***

Đêm khuya buông xuống, trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải ánh bạc xuống khắp vạn vật. Một làn gió mát lạnh lùa qua những tán cây cổ thụ trong khuôn viên Dinh thự Trần Thị, tạo nên những tiếng xào xạc rì rào. Sau một ngày dài ở thị trấn, trở về dinh thự quen thuộc, Lâm Dịch cảm thấy một sự pha trộn giữa thành công và áp lực đang đè nặng lên vai mình.

Thư phòng rộng lớn, giờ đây đã trở thành nơi làm việc quen thuộc của hắn, chìm trong ánh nến vàng vọt. Mùi gỗ cũ của những kệ sách, hòa quyện với chút hương trầm nhẹ nhàng từ bình hương đặt trên bàn, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, trầm tư, đôi khi mang chút cô độc. Lâm Dịch ngồi một mình, nhâm nhi tách trà nóng, vị đắng chát của trà lan tỏa nơi đầu lưỡi, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo cần thiết.

Hắn lướt mắt qua các tài liệu ghi chép về cuộc gặp gỡ với Thiên Phong Thương Hội. Những con số, những điều khoản, những lời hứa hẹn... tất cả đều hiện rõ trong đầu hắn. Việc hợp tác với một thương hội lớn như Thiên Phong Thương Hội chắc chắn sẽ mở ra một cánh cửa lớn cho Thôn Làng Sơn Cước, giúp làng có cơ hội phát triển kinh tế, thoát khỏi cảnh nghèo đói và sự kìm kẹp của các thế lực địa phương. Nhưng đồng thời, nó cũng đồng nghĩa với những trách nhiệm và rủi ro lớn hơn rất nhiều.

"Thiên Phong Thương Hội... một thế lực khổng lồ," Lâm Dịch tự nhủ, giọng nói khẽ khàng, hòa vào sự tĩnh lặng của đêm. "Họ không chỉ nhìn vào lợi nhuận trước mắt, mà còn nhìn vào tiềm năng lâu dài. Và mình, mình đã cho họ thấy được tiềm năng đó." Hắn nhớ lại ánh mắt sắc sảo của Bạch Vân Nhi, sự khôn ngoan của Trương Quản Sự. Họ là những người có tầm nhìn, và họ đã nhận ra giá trị không chỉ ở sản phẩm mà còn ở chính tư duy của hắn.

Nhưng đi kèm với cơ hội là những thách thức không nhỏ. Việc mở rộng quy mô sản xuất, duy trì chất lượng, và nhất là bảo vệ Thôn Làng Sơn Cước khỏi những tác động tiêu cực của thương trường lớn. "Thương trường hiểm ác," lời Trương Quản Sự vẫn còn văng vẳng bên tai hắn. "Những đối thủ không nhìn thấy." Hắn biết, khi Thôn Làng Sơn Cước bắt đầu vươn ra, nó sẽ trở thành tâm điểm của sự chú ý, không chỉ từ những đối tác mà còn từ những kẻ cạnh tranh, những thế lực tham lam khác.

Lâm Dịch đặt tách trà xuống, rồi khẽ vươn tay lấy ra "mảnh giấy" cũ kỹ từ trong ngăn kéo bàn. Hắn vuốt ve những nét chữ đã mờ, cảm nhận sự thô ráp của giấy dưới đầu ngón tay. Ánh nến chập chờn đổ bóng lên mảnh giấy, khiến những cái tên trên đó như nhảy múa, trở nên sống động hơn bao giờ hết. Hắc Sa Bang, những quan lại cấp cao hơn, những thế lực giang hồ khác... Chúng không còn là những khái niệm mơ hồ nữa, mà giờ đây là những đối thủ, những mối đe dọa mà hắn sẽ phải đối mặt hoặc tìm cách hợp tác trong tương lai gần.

"Thành công của Thôn Làng Sơn Cước giữa nạn đói năm 1600 Đại Hạ... chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn," hắn trầm ngâm. "Trần Thị Gia Tộc chỉ là một con cá nhỏ trong đại dương này. Phía sau họ còn là những con cá mập lớn hơn, hung hãn hơn." Hắn biết, thành công của hắn sẽ là cái gai trong mắt nhiều kẻ.

Hắn đã chọn con đường này, con đường không có lối quay đầu. Kể từ khi hắn quyết định dùng tri thức của mình để thay đổi vận mệnh của Thôn Làng Sơn Cước, hắn đã chấp nhận rằng cuộc sống bình yên tuyệt đối sẽ là một điều xa xỉ. Nhưng hắn không hối hận. Nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt của dân làng, nhìn thấy những đứa trẻ không còn phải chịu cảnh đói kém, hắn biết mình đã làm đúng.

"Con đường này không có lối quay đầu," hắn thì thầm, lời nói hòa vào tiếng gió đêm. "Nhưng ta sẽ không để những người tin tưởng ta phải thất vọng." Hắn tự nhắc nhở bản thân về mục tiêu ban đầu của mình: sinh tồn, bảo vệ gia đình và những người yếu thế. Giờ đây, mục tiêu đó đã mở rộng ra, bao gồm cả việc tạo dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho cả một cộng đồng.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một sự quyết tâm sắt đá. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu muốn có được sự công bằng, hay ít nhất là một cuộc sống ổn định, ta phải tự tay mình kiến tạo và bảo vệ nó."

Hắn mở mắt ra, ánh nhìn giờ đây đã kiên định hơn bao giờ hết. Mảnh giấy cũ kỹ vẫn nằm trên bàn, nhưng giờ đây nó không còn là một lời nhắc nhở về những mối đe dọa mơ hồ, mà là một bản đồ chiến lược, chỉ dẫn những bước đi tiếp theo. Bạch Vân Nhi, với sự thông minh và sắc sảo của nàng, có thể sẽ trở thành một đồng minh quan trọng, một cầu nối với thế giới bên ngoài. Nhưng hắn sẽ phải cẩn trọng, từng bước, từng bước một.

Ngoài kia, Thôn Làng Sơn Cước đang ngủ yên dưới ánh trăng. Đó là lý do để hắn không bao giờ lùi bước. Hắn đã đi được một chặng đường dài, từ một kẻ xuyên không hoang mang đến một người lãnh đạo được dân làng tin tưởng. Và hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình còn gian nan hơn rất nhiều. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, với tri thức làm vũ khí, và với niềm tin vào chính mình.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free