Lạc thế chi nhân - Chương 293: Trật Tự Mới: Phân Chia Công Bằng
Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây sau dinh thự, Lâm Dịch ngồi một mình trong căn phòng làm việc tạm thời tại dinh thự Trần Thị. Căn phòng rộng lớn, giờ đây đã được dọn dẹp sạch sẽ, chỉ còn lại mùi gỗ cũ và hương trầm dịu nhẹ từ một lò hương nhỏ đặt trên bàn. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khẽ rít lên, như một lời nhắc nhở về sự lạnh lẽo của thế giới bên ngoài. Ánh nến lung linh trên bàn chiếu sáng tấm bản đồ Thôn Làng Sơn Cước được trải rộng, cùng với những ghi chép chi chít về tài sản của Trần Thị mà hắn đã tổng hợp được trong ngày.
Hắn cắm cúi viết, vẽ sơ đồ, tính toán. Mảnh giấy cũ kỹ, nhàu nát với những cái tên bí ẩn vẫn nằm trong tay hắn, như một lời nhắc nhở thường trực về những mối nguy hiểm tiềm tàng. Lâm Dịch biết, chiến thắng này mới chỉ là khởi đầu. Niềm vui của dân làng hôm nay, sự bình yên của ngôi làng vừa được giải thoát, chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Để bảo vệ những gì mình đã xây dựng, để biến niềm hy vọng mong manh đó thành một hiện thực vững chắc, hắn phải đi xa hơn, đối phó với những thế lực lớn hơn nhiều.
Hắn phác thảo các kế hoạch dài hạn. Hệ thống thủy lợi mới, không chỉ dựa vào kinh nghiệm cổ xưa mà còn k���t hợp với những kiến thức về thủy lực hiện đại mà hắn còn nhớ mang máng. Những giống cây trồng năng suất hơn, có khả năng chống chịu sâu bệnh tốt hơn, có thể giúp dân làng vượt qua nạn đói. Một quỹ y tế khẩn cấp, được gây dựng từ một phần tài sản tịch thu, để đối phó với dịch bệnh đang hoành hành. Hắn còn nghĩ đến việc xây dựng một trường học nhỏ, một xưởng thủ công, để tạo việc làm và nâng cao dân trí.
"Những thứ này không thể chỉ là khẩu hiệu," hắn tự nhủ, ánh mắt sắc bén nhìn vào những con số trên giấy. "Chúng phải là những bước đi cụ thể, có tính toán, có hiệu quả."
Hắn lật đi lật lại mảnh giấy cũ trong tay. Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, những quan lại cấp cao hơn ở phủ thành... Những cái tên này không chỉ là những chữ viết trên giấy, mà là những thế lực khổng lồ, những con cá mập thực sự trong biển lớn Đại Hạ. Sự sụp đổ của Trần Thị đã tạo ra một khoảng trống quyền lực, và khoảng trống đó chắc chắn sẽ thu hút đủ loại ánh mắt thèm muốn. Hắn biết, đây mới chỉ là trận chiến đầu tiên. Cuộc chiến lớn hơn nhiều, phức tạp hơn nhiều, đang chờ đợi hắn ở phía trước.
Lâm Dịch khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm pha lẫn sự mệt mỏi và gánh nặng trách nhiệm. Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng đã lên cao, treo lơ lửng giữa bầu trời đêm thăm thẳm, vằng vặc chiếu sáng một phần thị trấn xa xăm, nơi những ánh đèn le lói yếu ớt. Tiếng than củi cháy lách tách trong lò sưởi, tiếng bút sột soạt trên giấy, và cả tiếng gió đêm dường như cùng hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền cho những suy tư sâu xa của hắn.
*Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn lại thầm nhắc nhở mình. Và những kế hoạch chi tiết này, những tính toán cẩn trọng này, cùng với mảnh giấy trong tay hắn, và những kinh nghiệm, tư duy hiện đại mà hắn mang theo từ một thế giới khác, chính là những vũ khí đó. Cuộc hành trình này, rõ ràng, mới chỉ bắt đầu. Và hắn, một người xuyên không, sẽ phải chiến đấu không ngừng nghỉ, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ từng tấc đất, từng người dân, từng khoảnh khắc bình yên mà hắn đã dày công kiến tạo. Hắn biết, để làm được điều đó, hắn không thể chỉ dựa vào một chiến thắng nhỏ. Hắn phải xây dựng một nền móng vững chắc, đủ sức chống chọi với mọi phong ba bão táp sắp tới.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai trong trẻo, vàng óng len lỏi qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo của dinh thự Trần Thị, giờ đây đã trở thành nơi làm việc hành chính của Thôn Làng Sơn Cước. Không khí trong sảnh lớn không còn vẻ xa hoa, u ám như trước mà thay vào đó là sự tập trung và nghiêm túc. Một tấm bản đồ lớn được vẽ tay tỉ mỉ, chi tiết về Thôn Làng Sơn Cước và các vùng đất lân cận, được trải rộng trên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng, vốn là của Trần Thị gia tộc. Mùi hương trầm nhẹ nhàng vẫn vương vấn, quyện lẫn với mùi giấy mới và mực.
Lâm Dịch, trong bộ quần áo vải thô giản dị nhưng đã được giặt giũ cẩn thận, ngồi ở vị trí chủ tọa. Dáng vẻ gầy gò của hắn vẫn không che giấu được sự sắc bén trong ánh mắt, sự điềm tĩnh trong phong thái. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt đang ngồi xung quanh bàn. Quan Đại Nhân, với bộ quan phục ch��nh tề, râu dài bạc phơ, đang nhấp một ngụm trà, vẻ mặt vừa nghiêm nghị vừa tỏ rõ sự hài lòng. Bên cạnh ông là Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ nay đã bớt đi phần nào sự lo lắng cố hữu, nhưng vẫn còn chút e dè, thận trọng. Lão Hồ, vị trưởng lão đáng kính, với mái tóc bạc phơ và đôi mắt tinh anh nheo lại, đang trầm tĩnh quan sát mọi người, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt chòm râu.
Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ ngồi ở phía đối diện, vẻ mặt tràn đầy nhiệt huyết. Vương Đại Trụ vạm vỡ, chất phác, đôi mắt sáng rực nhìn về phía Lâm Dịch như một người lãnh đạo tối cao. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn, đôi khi còn có chút ngây ngô, nhưng ánh mắt lấp lánh sự tin tưởng tuyệt đối. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường thấy, lại chăm chú lắng nghe, bàn tay đặt trên thanh kiếm vỏ gỗ, sẵn sàng thực thi bất cứ mệnh lệnh nào.
Lâm Dịch dùng cây bút lông chỉ vào bản đồ, giọng nói trầm ổn, rõ ràng vang khắp căn phòng: “Mục tiêu của chúng ta không chỉ là phân chia công bằng, mà là xây dựng một nền tảng vững chắc cho tương lai, để dù có nạn đói hay dịch bệnh, dân làng chúng ta vẫn có thể đứng vững.” Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, như muốn khắc sâu lời nói của mình vào tâm trí họ. “Chúng ta sẽ không chỉ đơn thuần là phân chia lại ruộng đất của Trần Thị, mà còn quy hoạch lại toàn bộ Thôn Làng Sơn Cước. Ruộng đất sẽ được phân chia theo số nhân khẩu và khả năng lao động của mỗi hộ, đảm bảo không ai bị bỏ lại phía sau. Các khu vực chăn nuôi chung sẽ được xác định, nguồn nước sẽ được quản lý chặt chẽ để tối ưu hóa việc canh tác và sinh hoạt.”
Quan Đại Nhân đặt chén trà xuống, khẽ gật đầu, râu dài khẽ đung đưa. “Kế hoạch của Lâm công tử rất chu đáo. Việc này không chỉ giúp dân làng mà còn là một tấm gương cho các vùng khác. Ta tin rằng, nếu thực hiện thành công, tiếng tăm của Thôn Làng Sơn Cước sẽ lan xa, và sự quản lý này sẽ trở thành một mẫu mực.” Giọng ông ta mang theo một sự thận trọng nhất định, như thể ông đã nhìn thấy xa hơn những gì Lâm Dịch đang trình bày, một sự chú ý không mong muốn có thể kéo theo từ thành công này.
Trưởng thôn Lão Vương ngập ngừng, hai bàn tay run run đặt lên đùi. “Tôi… tôi sẽ cố gắng hết sức để phối hợp, Lâm công tử. Chỉ là… việc phân chia lại ruộng đất, xưa nay vốn là chuyện lớn, dễ gây ra tranh chấp. Liệu… liệu có ổn thỏa không?” Nỗi lo lắng từ bao năm qua vẫn còn hằn sâu trong giọng nói của ông.
Lâm Dịch nhìn Trưởng thôn, giọng nói trấn an: “Chúng ta sẽ thiết lập một quy trình minh bạch, với sự giám sát của tất cả mọi người. Sẽ có các đội công tác nhỏ, do Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu và Lý Hổ phụ trách, trực tiếp đi từng nhà, đo đạc, ghi chép và giải thích. Mọi quyết định đều sẽ được công khai.” Hắn quay sang Vương Đại Trụ. “Đại Trụ, ngươi sẽ phụ trách đội đo đạc và phân chia ruộng đất. Đảm bảo mọi việc phải công bằng, chính xác. Ngươi có làm được không?”
Vương Đại Trụ lập tức đứng thẳng dậy, vẻ mặt cương nghị. “Cứ giao cho chúng tôi, Lâm ca! Chúng tôi sẽ đảm bảo mọi việc được thực hiện đúng như lời ca nói, không sai một tấc đất! Ai dám gian lận, Đại Trụ này sẽ không nương tay!” Giọng nói của hắn vang dội, đầy khí thế, làm tan đi phần nào sự e dè trong phòng.
Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn tiếp lời: “Lâm ca, tôi sẽ lo phần kho lương thực và quỹ y tế. Đảm bảo lương thực không thiếu một hạt, thuốc men đến tay người cần. Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Ánh mắt hắn tràn đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối.
Lý Hổ chỉ gật đầu, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả sự tận tâm và quyết tâm. Hắn biết nhiệm vụ của mình không chỉ là duy trì trật tự mà còn là bảo vệ toàn bộ quá trình tái thiết này khỏi bất kỳ sự quấy phá nào.
Lâm Dịch gật đầu hài lòng, sau đó lại dùng bút lông chỉ vào bản đồ. “Ngoài ra, chúng ta cần một hệ thống quỹ dự phòng, một quỹ y tế khẩn cấp, được gây dựng từ một phần tài sản tịch thu của Trần Thị. Điều này sẽ giúp chúng ta đối phó với nạn đói, dịch bệnh đang hoành hành khắp nơi. Không thể để dân làng của chúng ta bị động trước thiên tai, nhân họa.” Hắn nhấn mạnh từng lời, hình ảnh về những gì đã thấy, đã nghe về tình cảnh Đại Hạ năm 1600 cứ hiển hiện trong tâm trí hắn. “Và cuối cùng, tôi muốn xây dựng một trường học nhỏ, một xưởng thủ công. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta cần giáo dục thế hệ trẻ, tạo ra công ăn việc làm, để họ có thể tự nuôi sống bản thân, không còn phải chịu cảnh bị bóc lột, áp bức.”
Quan Đại Nhân khẽ nhíu mày, có vẻ ngạc nhiên trước tầm nhìn xa của Lâm Dịch, nhưng rồi lại gật đầu tán thành. “Lâm công tử quả nhiên không hổ danh. Kế hoạch này không chỉ là cứu đói nhất thời, mà là kế sách trăm năm. Được, ta sẽ toàn lực ủng hộ.” Lão Hồ khẽ mỉm cười, đôi mắt tinh anh ánh lên vẻ tán thưởng. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Nhưng Lâm Dịch đã nhìn thấy cái gốc rễ của vấn đề. Đó là điều mà không phải ai cũng làm được.”
Hắn nhìn lại mảnh giấy cũ kỹ trong tay, cảm giác nặng trĩu. Những cái tên trên đó vẫn là một lời nhắc nhở thường trực về những mối đe dọa đang rình rập, những con cá mập thực sự trong biển lớn Đại Hạ. Nhưng nhìn vào những khuôn mặt đầy quyết tâm trước mắt, nhìn vào bản đồ chi tiết đang dần thành hình, Lâm Dịch cảm thấy một sức mạnh mới dâng trào. Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng hắn, mà là của cả một tập thể. Và hắn, với tư cách là người dẫn dắt, sẽ phải dùng tất cả tri thức, mưu lược của mình để biến niềm hy vọng này thành hiện thực vững chắc.
***
Đến giữa trưa, quảng trường Thôn Làng Sơn Cước đã chật kín người. Ánh nắng ấm áp của ngày mới chiếu rọi khắp nơi, xua tan đi phần nào sự khắc nghiệt của cuộc sống. Dân làng tụ tập đông đảo, từ những cụ già lưng còng đến những đứa trẻ thơ ngây, tất cả đều hướng ánh mắt tò mò và đầy hy vọng về phía đài cao tạm bợ được dựng lên giữa quảng trường. Đây là lần đầu tiên họ được chứng kiến một cuộc họp mặt công khai như vậy, nơi mà những quyết định quan trọng về tương lai của họ sẽ được công bố. Tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt, nhưng không khí vẫn mang một sự trang trọng đặc biệt.
Trên đài cao, Quan Đại Nhân đứng cạnh Lâm Dịch, vẻ mặt uy nghiêm. Ông ta mặc bộ quan phục trang trọng, râu dài bay nhẹ trong gió, tạo nên một phong thái đầy quyền lực. Trưởng thôn Lão Vương đứng phía sau, vẻ mặt căng thẳng nhưng cũng ánh lên niềm tự hào. Dưới đài, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ cùng một số thanh niên khỏe mạnh trong làng đứng thành hàng, duy trì trật tự và sẵn sàng hỗ trợ. Vương Đại Trụ vạm vỡ, tay chống hông, ánh mắt quét qua đám đông, đảm bảo không có sự xáo trộn nào. Nhị Cẩu năng nổ, tươi cười, thỉnh thoảng lại vẫy tay với những người quen. Lý Hổ nghiêm nghị, đứng thẳng tắp như một tượng đá, đôi mắt cảnh giác quan sát mọi động tĩnh.
Quan Đại Nhân bước tới trước, dõng dạc cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp quảng trường: “Hôm nay, ta thay mặt triều đình Đại Hạ, và Lâm công tử thay mặt dân làng, công bố quyết định quan trọng sẽ thay đổi vận mệnh của Thôn Làng Sơn Cước!” Lời nói của ông như một làn sóng, dập tắt mọi tiếng xì xào, khiến cả quảng trường chìm vào im lặng. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông, và sau đó là Lâm Dịch.
Quan Đại Nhân tiếp tục, đọc một chiếu chỉ chính thức, công bố việc tịch thu toàn bộ tài sản của Trần Thị Gia Tộc, bao gồm ruộng đất, kho lương thực, tiền bạc, và giao quyền quản lý cho dân làng dưới sự hướng dẫn của Lâm Dịch. Ông cũng nhấn mạnh rằng đây là một bước đi để khôi phục công lý và mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho người dân. Tiếng nói của ông uy nghiêm, rõ ràng, gieo vào lòng dân làng niềm tin rằng triều đình vẫn còn quan tâm đến họ.
Sau khi Quan Đại Nhân kết thúc, Lâm Dịch bước lên phía trước. Hắn không mặc quan phục hay bất kỳ trang phục phô trương nào, chỉ là bộ quần áo vải thô đã sờn màu, nhưng phong thái của hắn lại toát lên một sự tự tin và chân thành hiếm có. Hắn nhìn thẳng vào đám đông, đôi mắt sâu thẳm mang theo sự từng trải và quyết tâm. Hắn biết, đây là khoảnh khắc quan trọng nhất, không chỉ để công bố mà còn để tạo dựng niềm tin.
“Hỡi bà con Thôn Làng Sơn Cước!” Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói của hắn không quá to nhưng lại rất rõ ràng, mạnh mẽ và đầy sự chân thành, đủ để mọi người đều có thể nghe thấy. “Trong suốt bao năm qua, chúng ta đã phải chịu đựng sự áp bức, bóc lột của Trần Thị. Ruộng đất bị chiếm đoạt, lương thực bị cướp bóc, con người bị đối xử như nô lệ. Nhưng hôm nay, tất cả đã kết thúc!”
Tiếng reo hò bắt đầu nổi lên, nhưng Lâm Dịch giơ tay ra hiệu im lặng. “Tuy nhiên,” hắn tiếp tục, “chiến thắng này chỉ là khởi đầu. Để thực sự thay đổi cuộc sống của chúng ta, chúng ta phải cùng nhau xây dựng một trật tự mới, một Thôn Làng Sơn Cước công bằng và thịnh vượng.” Hắn dùng ngôn ngữ đơn giản, dễ hiểu nhất để giải thích cặn kẽ về kế hoạch phân chia ruộng đất. “Ruộng đất là của dân, tài nguyên là của chung. Mỗi gia đình sẽ được phân chia ruộng đất dựa trên số nhân khẩu và khả năng lao động. Sẽ không có ai phải lo lắng về việc không có đất canh tác, không có lương thực để ăn.”
Hắn tiếp tục giải thích về hệ thống dự trữ lương thực chung, về quỹ y tế khẩn cấp được thành lập để đối phó với dịch bệnh đang hoành hành, về kế hoạch xây dựng các công trình thủy lợi để đảm bảo nước tưới cho mùa màng. “Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một làng Sơn Cước thịnh vượng, nơi không còn ai phải lo lắng đói rét. Mỗi người đều có trách nhiệm và quyền lợi công bằng.”
Khi Lâm Dịch nói về việc giáo dục con trẻ, về việc tạo ra công ăn việc làm, những tiếng xì xào tán đồng bắt đầu nổi lên. Đôi mắt của dân làng, vốn đã quen với sự lam lũ và tuyệt vọng, giờ đây ánh lên niềm hy vọng rạng rỡ. Họ nhìn vào Lâm Dịch không chỉ như một người đã giải thoát họ khỏi ách thống trị của Trần Thị, mà còn là một người có thể dẫn dắt họ đến một tương lai tốt đẹp hơn.
“Tôi biết, con đường phía trước còn nhiều khó khăn,” Lâm Dịch kết thúc, “nhưng chỉ cần chúng ta đoàn kết, đồng lòng, cùng nhau lao động và xây dựng, Thôn Làng Sơn Cước chắc chắn sẽ trở thành một nơi đáng sống, một nơi mà chúng ta có thể tự hào.”
Lời nói của Lâm Dịch vừa dứt, cả quảng trường như vỡ òa. Tiếng reo hò, vỗ tay vang dội, át cả tiếng gió. Những người dân lam lũ, cả đời chỉ biết cúi mặt làm việc, nay ngẩng cao đầu, ánh mắt tràn đầy sự phấn khích và niềm tin. Họ tin vào Lâm Dịch, tin vào những lời hứa của hắn, tin vào một tương lai tươi sáng mà hắn đã vẽ ra. Quan Đại Nhân mỉm cười mãn nguyện, khẽ gật đầu với Lâm Dịch. Lão Hồ cũng khẽ vuốt râu, đôi mắt tinh anh lấp lánh sự tán thưởng.
Lâm Dịch đứng đó, nhìn vào biển người đang reo hò, trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc phức tạp. Hắn cảm nhận được gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai gầy của mình. Niềm hy vọng lớn lao trong ánh mắt của dân làng là một động lực mạnh mẽ, nhưng cũng là một gánh nặng khổng lồ. Hắn biết, sự hân hoan này có thể mong manh biết bao trước bối cảnh nạn đói và dịch bệnh toàn vùng Đại Hạ năm 1600 đang hoành hành. Những thế lực lớn hơn mà hắn đã nhìn thấy trên mảnh giấy cũ kỹ vẫn đang lơ lửng như một đám mây đen trên bầu trời. Xung đột giữa mong muốn bảo vệ sự yên bình nhỏ bé này và việc phải đối mặt với một thế giới tàn khốc, biến động lớn hơn vẫn luôn ám ảnh hắn. Nhưng hôm nay, hắn đã gieo mầm hy vọng. Và hắn sẽ chiến đấu hết mình để bảo vệ nó.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây. Gió nhẹ thổi qua những cánh đồng, mang theo hơi đất ẩm và mùi mồ hôi mằn mặn. Cánh đồng làng Thôn Làng Sơn Cước, vốn đã im lìm và bỏ hoang một thời gian dài dưới ách thống trị của Trần Thị, giờ đây lại sống động hơn bao giờ hết. Hàng trăm người dân, nam nữ già trẻ, đều hăng hái bắt tay vào công việc. Tiếng cuốc xẻng va chạm vào đất, tiếng người nói chuyện, tiếng cười đùa rộn rã, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự tái sinh.
Những nhóm dân làng được phân công nhiệm vụ cụ thể, miệt mài làm việc. Một tốp thanh niên vạm vỡ đang cắm cọc, căng dây, đo đạc ruộng đất một cách cẩn thận dưới sự giám sát của Vương Đại Trụ. Mồ hôi lấm tấm trên trán họ, nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự phấn khởi. Một tốp khác đang vận chuyển những bao giống cây trồng từ kho lương thực mới được xây dựng tạm bợ ra đồng. Mùi lúa mì, ngô khô thoang thoảng trong gió. Một số người già và phụ nữ thì tập trung sửa chữa hệ thống thủy lợi cũ kỹ, nạo vét kênh mương, gia cố bờ đập. Họ làm việc không ngừng nghỉ, như thể muốn bù đắp lại tất cả những năm tháng đã mất.
Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Lý Hổ đi vòng quanh, giám sát, hướng dẫn và giải đáp thắc mắc cho dân làng. Lâm Dịch đích thân kiểm tra việc đo đạc, đảm bảo tính chính xác và công bằng tuyệt đối. Hắn cầm một cuộn giấy, trên đó có ghi chi tiết từng phần đất, từng hộ gia đình. Hắn biết, đây là nền tảng của niềm tin, không thể có bất kỳ sai sót nào.
“Lâm công tử, mảnh đất này có tính cả phần đất hoang hóa phía sau không?” Một dân làng trung niên, với khuôn mặt rám nắng và đôi tay chai sạn, hỏi Lâm Dịch, chỉ vào một khu đất cỏ dại mọc um tùm.
Lâm Dịch nhìn vào bản đồ, rồi nhìn ra khu đất. “Có, nhưng chúng ta sẽ cần thời gian để khai hoang. Ưu tiên trước mắt là những mảnh đã có thể canh tác ngay. Phần đất hoang hóa đó, chúng ta sẽ có kế hoạch riêng để biến nó thành nơi chăn nuôi hoặc trồng trọt cây lâu năm.” Hắn giải thích cặn kẽ, đảm bảo mọi người đều hiểu rõ kế hoạch dài hạn.
Vương Đại Trụ, với giọng nói to và rõ ràng, đi ngang qua, vỗ vai người dân làng: “Này, các anh cứ làm theo hướng dẫn của Lâm ca. Sau này sẽ không ai phải chịu thiệt! Mọi thứ đều đã được tính toán kỹ lưỡng rồi!” Hắn cười sảng khoái, rồi lại quay sang chỉ đạo một nhóm khác.
Trần Nhị Cẩu thì năng nổ ở khu vực kho lương thực và trạm y tế tạm thời. Hắn đang phân phát các gói thuốc bổ, thuốc trị bệnh đơn giản cho những người ốm yếu hoặc trẻ nhỏ. “Thuốc men này là thuốc bổ, ai ốm yếu thì đến nhận. Đừng ngại! Lâm ca nói phải chăm sóc sức khỏe cho tất cả mọi người!” Hắn nói với một bà lão đang run rẩy vì bệnh tật, tận tay đưa cho bà một chén thuốc đã sắc sẵn.
Lý Hổ thì im lặng hơn, nhưng sự hiện diện của hắn lại mang đến một cảm giác an toàn. Hắn đi tuần tra xung quanh khu vực làm việc, đôi mắt sắc bén quan sát mọi thứ. Thỉnh thoảng, hắn lại giúp đỡ dân làng khiêng vác những vật nặng, hoặc chỉ đạo một số thanh niên khác gia cố hàng rào bảo vệ. Hắn biết, an ninh là yếu tố then chốt để đảm bảo mọi công việc diễn ra suôn sẻ.
Lâm Dịch dừng lại bên một con kênh đang được nạo vét. Hắn nhìn dòng nước đục ngầu đang chảy chậm, trong đầu hình dung ra hệ thống thủy lợi hiện đại hơn, hiệu quả hơn. Hắn biết, việc này không thể chỉ dựa vào sức người và kinh nghiệm cổ xưa. Hắn cần phải áp dụng những kiến thức về thủy lực mà hắn còn nhớ mang máng từ thế giới cũ để cải thiện nó. Đây là một thách thức lớn về mặt kỹ thuật và tổ chức.
Khi mặt trời lặn hẳn, để lại phía sau một vệt đỏ cam rực rỡ, dân làng dần nghỉ tay. Họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ, vừa ăn uống đơn giản vừa bàn tán rôm rả về công việc trong ngày, về những kế hoạch sắp tới. Tiếng cười nói, tiếng hát vang lên, một âm thanh mà Thôn Làng Sơn Cước đã không được nghe thấy trong nhiều năm qua.
Lâm Dịch đứng trên một gò đất cao, nhìn xuống cảnh tượng đó. Hắn cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, nhưng cũng đi kèm với một gánh nặng mới. Niềm hy vọng trong ánh mắt của dân làng là một động lực mạnh mẽ, nhưng cũng là một lời hứa mà hắn phải gánh vác. Hắn biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Sự thành công này, nếu được duy trì, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn từ các thế lực lớn hơn. Quan Đại Nhân đã ám chỉ điều đó, và mảnh giấy cũ kỹ trong tay hắn vẫn là lời nhắc nhở thường trực. Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, hay thậm chí là các quan lại cấp cao hơn ở phủ thành. Chúng sẽ không ngồi yên khi chứng kiến một Thôn Làng Sơn Cước nhỏ bé lại dám đứng lên và tự chủ như vậy.
Hắn khẽ siết chặt mảnh giấy trong tay, cảm nhận sự thô ráp của nó. Những cái tên đó vẫn còn nguyên vẹn, như những mục tiêu tiếp theo trong cuộc chiến sinh tồn này. Việc hắn tập trung vào xây dựng hệ thống dự phòng như kho lương thực, quỹ y tế, không chỉ là để chống lại nạn đói, dịch bệnh, mà còn là để chuẩn bị cho những biến động lớn hơn trong tương lai, có thể là chiến loạn, có thể là những cuộc đối đầu quyền lực.
Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Hắn không mơ mộng trở thành hoàng đế hay tiên nhân. Mục tiêu của hắn vẫn luôn là sinh tồn, và bảo vệ những người xung quanh. Để làm được điều đó, hắn phải không ngừng học hỏi, không ngừng tính toán, và không ngừng chiến đấu. Cuộc hành trình của một người xuyên không ở thế giới này, rõ ràng, vẫn còn rất dài. Và hắn, với tri thức làm vũ khí, sẽ tiếp tục bước đi, từng bước một, vững chắc và kiên cường.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.