Lạc thế chi nhân - Chương 292: Tịch Thu Gia Sản: Nền Móng Tái Thiết
Sáng hôm sau, dinh thự Trần Thị, vốn đã chìm trong không khí nặng nề của sự sụp đổ, giờ đây lại mang một vẻ bận rộn khác. Không còn là sự vội vã của kẻ sắp chạy trốn hay sự cuống quýt của kẻ bị truy đuổi, mà là một sự bận rộn có trật tự, nghiêm cẩn của công việc kiểm kê. Trời quang, nắng sớm trải một tấm thảm vàng nhạt lên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua những tán cây cổ thụ trong vườn, khiến những giọt sương đêm còn đọng lại trên lá lấp lánh như châu ngọc. Tuy nhiên, vẻ đẹp tĩnh lặng đó không làm dịu đi không khí căng thẳng, nghiêm túc bao trùm dinh thự.
Lâm Dịch đã có mặt từ sớm. Hắn mặc bộ y phục thô sơ quen thuộc, thân hình gầy gò của một thiếu niên mới lớn vẫn còn hằn rõ dấu vết của những tháng ngày thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng đôi mắt hắn thì hoàn toàn khác. Sâu thẳm và sắc bén, chúng quét qua từng ngóc ngách, từng chi tiết nhỏ trong dinh thự, như một con đại bàng đang săm soi con mồi. Tiếng lạch cạch của bàn tính gỗ vang lên đều đặn từ một gian phòng lớn, nơi các thư lại của quan phủ đang cắm cúi ghi chép. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng gọi nhau khẽ khàng, tiếng bước chân cẩn trọng của lính canh và quan lại hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng khô khan của công việc hành chính. Mùi gỗ cũ, bụi bặm, mực tàu và một chút mùi ẩm mốc đặc trưng của những căn phòng ít được thông gió quyện vào không khí, khiến Lâm Dịch cảm thấy như đang hít thở vào chính sự mục ruỗng và tham lam đã tích tụ bao năm của Trần Thị.
Quan Đại Nhân, râu dài, phong thái uy nghi, mặc trang phục quan lại chỉnh tề, đứng giữa sảnh lớn, đôi lúc lại liếc nhìn Lâm Dịch. Gương mặt ông có phần nghiêm nghị, nhưng ánh mắt ẩn chứa một sự nể trọng khó che giấu. Ông khẽ thở dài, bước đến bên Lâm Dịch, giọng nói trầm ấm pha chút xót xa: "Khối tài sản này... thật sự khiến người ta phải rùng mình. Trần Thị đã vơ vét không ít."
Lâm Dịch chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì. Trong lòng hắn, một cảm giác kinh ngạc xen lẫn phẫn nộ đang cuộn trào. Hắn đã đọc nhiều về sự tham lam của cường hào địa phương trong lịch sử, nhưng chứng kiến tận mắt khối tài sản khổng lồ này, hắn mới thực sự cảm nhận được sự tàn khốc của nó. Từng kho tàng, từng hòm tiền, từng kho lương thực được mở ra dưới sự giám sát chặt chẽ. Vàng bạc, châu báu chất thành đống; vải vóc tơ lụa đủ màu sắc; lương thực, ngũ cốc đầy ắp các nhà kho. Chúng được xếp đặt cẩn thận, như một bằng chứng câm lặng về sự giàu có mà Trần Thị đã xây dựng trên xương máu và mồ hôi của biết bao người dân nghèo.
"Đây chỉ là bề nổi," Lâm Dịch thầm nghĩ, ánh mắt hắn sắc lạnh. "Còn bao nhiêu thứ đã được che giấu? Bao nhiêu tiền bạc đã được chuyển đi, bao nhiêu tài sản đã được tẩu tán trước khi chúng bị bắt? Cái thế giới này, thực sự, không nợ ai một sự công bằng." Suy nghĩ đó càng củng cố thêm quyết tâm trong hắn. Để bảo vệ những người hắn yêu thương, hắn không thể chỉ dừng lại ở việc đánh đổ một Trần Thị. Hắn phải hiểu rõ hơn về cách vận hành của cả hệ thống này, về những thế lực lớn hơn đã che chắn cho Trần Thị bấy lâu.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác nhưng đầy tinh thần trách nhiệm, đang cùng Lý Hổ giám sát việc kiểm kê và vận chuyển kho lương thực. Hắn ra lệnh rành mạch, đôi khi hơi cục cằn nhưng không ác ý, đảm bảo mọi thứ diễn ra suôn sẻ. Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường thấy, giờ đây trầm tĩnh hơn nhiều, chỉ tập trung vào nhiệm vụ của mình. Hắn cẩn trọng kiểm đếm từng bao gạo, từng đấu ngô, ánh mắt không còn vẻ bất cần như trước. Có lẽ, việc tận mắt chứng kiến sự sụp đổ của một thế lực từng khiến hắn phải cúi đầu đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm hối cải và sự thận trọng. Trần Nhị Cẩu thì nhanh nhẹn, hăm hở hơn cả. Hắn chạy đi chạy lại, hỗ trợ việc vận chuyển các hòm tiền bạc, châu báu về nơi an toàn dưới sự canh gác của lính. Mỗi lần nhìn thấy một hòm tiền được mở ra, đôi mắt hắn lại sáng lên, không phải vì tham lam, mà vì niềm vui sướng khi nghĩ đến những gì dân làng sẽ nhận được. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lẩm bẩm, như để nhắc nhở chính mình về trách nhiệm.
Lâm Dịch không ngừng đi quanh, quan sát. Hắn không chỉ nhìn vào số lượng tài sản, mà còn đánh giá chất lượng, nguồn gốc của chúng. Hắn chú ý đến những loại ngũ cốc, giống cây trồng mà Trần Thị tích trữ, những loại thuốc men quý hiếm trong kho dược liệu, hay thậm chí là những loại sách vở, bản đồ được cất giữ trong thư phòng. Đối với hắn, đây không chỉ là tài sản, mà là những nguồn lực quý giá có thể dùng để tái thiết, để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho thôn làng. Hắn biết, tri thức là vũ khí mạnh nhất, và những thông tin này, dù chỉ là những mảnh ghép nhỏ, cũng sẽ góp phần vào bức tranh lớn mà hắn đang cố gắng vẽ nên. Hắn nhớ lại lời Quan Đại Nhân: "Các mối liên hệ của Trần Thị không hề nhỏ." Khối tài sản khổng lồ này chính là minh chứng hùng hồn nhất cho lời đó, đồng thời cũng ngầm báo hiệu rằng những thế lực lớn hơn nhiều đang ẩn mình trong bóng tối, và cuộc chiến thực sự còn ở phía trước.
***
Buổi trưa, không khí tại quảng trường làng Thôn Làng Sơn Cước lại hoàn toàn khác biệt. Nắng ấm áp trải đều, gió nhẹ mơn man qua những mái nhà tranh vách đất, mang theo mùi đất ẩm sau đêm và mùi khói bếp thân thuộc. Nhưng hôm nay, mùi khói bếp còn quyện lẫn với một mùi hương khác, mùi thức ăn mới được nấu chín, một mùi hương đã lâu không xuất hiện trong làng. Dân làng tụ tập đông đúc, không còn vẻ e dè hay sợ hãi. Tiếng reo hò phấn khích hòa lẫn tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng trẻ con cười đùa giòn tan, tạo thành một bản hòa ca của niềm hy vọng.
Quan Đại Nhân, với dáng vẻ uy nghi, đứng trên một bục cao tạm bợ được dựng vội, bên cạnh là Lâm Dịch, trầm tĩnh và kiên định. Ánh mắt Lâm Dịch quét qua từng khuôn mặt trong đám đông. Hắn thấy Lâm phụ, khuôn mặt khắc khổ đã giãn ra, ánh mắt hiền lành, đầy tự hào khi nhìn về phía hắn. Hắn thấy Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, nay rạng rỡ hơn nhiều, đang ôm Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé với đôi mắt to tròn ngây thơ, đang thích thú vỗ tay theo tiếng reo hò của dân làng. Trưởng thôn Lão Vương, dáng người thấp bé, khuôn mặt khắc khổ, giờ đây cũng không giấu nổi sự vui mừng, nhưng vẫn có chút bối rối khi đứng trước sự kiện trọng đại này, cố gắng thể hiện sự hợp tác.
"Hỡi bà con Thôn Làng Sơn Cước!" Giọng Quan Đại Nhân vang vọng, dõng dạc. "Theo lệnh của Tri Phủ Đại Nhân, toàn bộ tài sản của Trần Thị Gia Tộc đã bị tịch thu. Sau khi kiểm kê và trích nộp công quỹ, một phần sẽ được dùng để bồi thường cho những gia đình bị Trần Thị áp bức, trả lại ruộng đất, tài sản đã bị chúng cướp đoạt!"
Một tiếng reo hò bùng nổ, không phải là tiếng hò hét cuồng nhiệt, mà là tiếng reo của sự giải thoát, của niềm tin đã được thắp lại. Nhiều người bật khóc, không kìm được xúc động. Họ đã phải chịu đựng quá lâu, đã sống trong tuyệt vọng quá dài. Giờ đây, công lý đã đến, dù muộn màng.
"Phần còn lại," Quan Đại Nhân tiếp tục, giọng ông hùng hồn hơn, "sẽ được dùng để tái thiết và phát triển Thôn Làng Sơn Cước! Để mua giống cây trồng mới, để sửa chữa đường sá, xây dựng hệ thống thủy lợi, để mua thuốc men cho bà con trong lúc nạn dịch đang hoành hành khắp Đại Hạ!"
Lần này, tiếng reo hò còn lớn hơn, vang dội khắp quảng trường. "Hoan hô! Cảm ơn Quan Đại Nhân! Cảm ơn Lâm Đại Nhân!" Những tiếng hô vang dội, đầy lòng biết ơn, hướng về phía Lâm Dịch.
Lâm Dịch cảm thấy một làn sóng ấm áp lan tỏa trong lòng, nhưng cũng là một gánh nặng vô hình đè lên vai. Hắn biết, niềm vui này là chân thật, nhưng cũng rất mong manh. Dân làng đặt niềm tin tuyệt đối vào hắn, vào Quan Đại Nhân, vào một tương lai tươi sáng hơn. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, niềm hy vọng này chỉ có thể được duy trì nếu hắn thực sự có thể mang lại những thay đổi cụ thể, lâu dài. Hắn nhìn thấy những khuôn mặt gầy gò, những đôi mắt trũng sâu vì đói khát, những vết sẹo hằn trên da vì lao động cực nhọc. Dù Trần Thị đã sụp đổ, cái bóng của nạn đói và dịch bệnh vẫn đang lởn vởn khắp nơi, không chỉ riêng vùng biên thùy này mà cả Đại Hạ vương triều.
Ngay sau bài phát biểu của Quan Đại Nhân, các thanh niên khỏe mạnh trong làng, dưới sự chỉ đạo của Vương Đại Trụ, bắt đầu phân phát lương thực và thuốc men từ kho tịch thu của Trần Thị. Những bao gạo trắng, những túi ngũ cốc thơm lừng được xếp ngay ngắn, chờ đợi để đến tay từng hộ gia đình. Vương Đại Trụ, với vẻ mặt hăng hái, chỉ đạo mọi người một cách có trật tự, đảm bảo không ai bị bỏ sót. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn như sóc, chạy đi chạy lại, hỗ trợ bốc vác, miệng không ngớt lời: "Mọi người cứ xếp hàng, ai cũng có phần! Trần Thị đã gieo gió thì giờ phải gặt bão!" Lý Hổ, với vẻ mặt trầm tĩnh, đứng canh giữ kho hàng, ánh mắt sắc bén đảm bảo không có sự lộn xộn nào xảy ra.
Các thư lại của quan phủ, cùng với Trưởng thôn Lão Vương, tỉ mỉ ghi nhận danh sách những người bị Trần Thị cướp đoạt ruộng đất, hứa hẹn sẽ hoàn trả lại trong thời gian sớm nhất. Từng hành động nhỏ, từng lời hứa, đều là những viên gạch đầu tiên xây dựng lại niềm tin đã mất. Lâm Dịch đứng đó, im lặng quan sát. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một chương mới đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Hắn phải giữ vững niềm hy vọng này, phải biến nó thành hiện thực, không chỉ cho riêng thôn làng này, mà còn cho những nơi khác, nếu có thể. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng để sinh tồn một cách có ý nghĩa, đôi khi phải chiến đấu cho những giá trị lớn hơn.
***
Khi màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây sau dinh thự, Lâm Dịch ngồi một mình trong căn phòng làm việc tạm thời tại dinh thự Trần Thị. Căn phòng rộng lớn, giờ đây đã được dọn dẹp sạch sẽ, chỉ còn lại mùi gỗ cũ và hương trầm dịu nhẹ từ một lò hương nhỏ đặt trên bàn. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khẽ rít lên, như một lời nhắc nhở về sự lạnh lẽo của thế giới bên ngoài. Ánh nến lung linh trên bàn chiếu sáng tấm bản đồ Thôn Làng Sơn Cước được trải rộng, cùng với những ghi chép chi chít về tài sản của Trần Thị mà hắn đã tổng hợp được trong ngày.
Hắn cắm cúi viết, vẽ sơ đồ, tính toán. Mảnh giấy cũ kỹ, nhàu nát với những cái tên bí ẩn vẫn nằm trong tay hắn, như một lời nhắc nhở thường trực về những mối nguy hiểm tiềm tàng. Lâm Dịch biết, chiến thắng này mới chỉ là khởi đầu. Niềm vui của dân làng hôm nay, sự bình yên của ngôi làng vừa được giải thoát, chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Để bảo vệ những gì mình đã xây dựng, để biến niềm hy vọng mong manh đó thành một hiện thực vững chắc, hắn phải đi xa hơn, đối phó với những thế lực lớn hơn nhiều.
Hắn phác thảo các kế hoạch dài hạn. Hệ thống thủy lợi mới, không chỉ dựa vào kinh nghiệm cổ xưa mà còn kết hợp với những kiến thức về thủy lực hiện đại mà hắn còn nhớ mang máng. Những giống cây trồng năng suất hơn, có khả năng chống chịu sâu bệnh tốt hơn, có thể giúp dân làng vượt qua nạn đói. Một quỹ y tế khẩn cấp, được gây dựng từ một phần tài sản tịch thu, để đối phó với dịch bệnh đang hoành hành. Hắn còn nghĩ đến việc xây dựng một trường học nhỏ, một xưởng thủ công, để tạo việc làm và nâng cao dân trí.
"Những thứ này không thể chỉ là khẩu hiệu," hắn tự nhủ, ánh mắt sắc bén nhìn vào những con số trên giấy. "Chúng phải là những bước đi cụ thể, có tính toán, có hiệu quả."
Hắn lật đi lật lại mảnh giấy cũ trong tay. Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, những quan lại cấp cao hơn ở phủ thành... Những cái tên này không chỉ là những chữ viết trên giấy, mà là những thế lực khổng lồ, những con cá mập thực sự trong biển lớn Đại Hạ. Sự sụp đổ của Trần Thị đã tạo ra một khoảng trống quyền lực, và khoảng trống đó chắc chắn sẽ thu hút đủ loại ánh mắt thèm muốn. Hắn biết, đây mới chỉ là trận chiến đầu tiên. Cuộc chiến lớn hơn nhiều, phức tạp hơn nhiều, đang chờ đợi hắn ở phía trước.
Lâm Dịch khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm pha lẫn sự mệt mỏi và gánh nặng trách nhiệm. Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng đã lên cao, treo lơ lửng giữa bầu trời đêm thăm thẳm, vằng vặc chiếu sáng một phần thị trấn xa xăm, nơi những ánh đèn le lói yếu ớt. Tiếng than củi cháy lách tách trong lò sưởi, tiếng bút sột soạt trên giấy, và cả tiếng gió đêm dường như cùng hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền cho những suy tư sâu xa của hắn.
*Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn lại thầm nhắc nhở mình. Và những kế hoạch chi tiết này, những tính toán cẩn trọng này, cùng với mảnh giấy trong tay hắn, và những kinh nghiệm, tư duy hiện đại mà hắn mang theo từ một thế giới khác, chính là những vũ khí đó. Cuộc hành trình này, rõ ràng, mới chỉ bắt đầu. Và hắn, một người xuyên không, sẽ phải chiến đấu không ngừng nghỉ, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ từng tấc đất, từng người dân, từng khoảnh khắc bình yên mà hắn đã dày công kiến tạo. Hắn biết, để làm được điều đó, hắn không thể chỉ dựa vào một chiến thắng nhỏ. Hắn phải xây dựng một nền móng vững chắc, đủ sức chống chọi với mọi phong ba bão táp sắp tới.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.