Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 291: Khải Hoàn Ca Biên Thùy: Niềm Vui Trộn Lẫn Lo Âu

Sáng sớm hôm sau, cái lạnh se sắt của mùa đông vùng biên thùy vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng không thể dập tắt ngọn lửa hân hoan đang bùng cháy nơi quảng trường thị trấn. Từng dòng người, từ những lão nông lưng còng tóc bạc đến những đứa trẻ thơ còn chưa kịp hiểu chuyện, đều đổ về, tạo nên một biển người đông nghịt. Tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng xì xào bàn tán về những tội ác ghê tởm của Trần Thị Gia Tộc, và cả những tiếng reo hò phấn khích đã bắt đầu vang lên, hòa vào tiếng lính canh rao vang những mệnh lệnh khô khan, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy cảm xúc. Mùi bụi, mồ hôi của đám đông quyện với mùi đất ẩm, mùi cỏ khô và thoang thoảng đâu đó mùi thức ăn hiếm hoi từ các gánh hàng rong, phảng phất một không khí vừa sôi động, vừa có chút ngột ngạt. Nắng sớm bắt đầu len lỏi qua những mái nhà, rải ánh vàng nhạt lên những khuôn mặt hốc hác vì đói nghèo, nhưng đôi mắt ai nấy đều ánh lên niềm hy vọng và sự chờ đợi.

Lâm Dịch đứng lẫn trong đám đông, chọn một vị trí không quá nổi bật nhưng đủ để quan sát toàn cảnh. Thân hình gầy gò của hắn, chiếc áo vải thô sơ vá víu, lẫn vào giữa những người dân thường, khiến hắn trông không khác gì một thiếu niên nghèo khó khác. Nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn, ẩn chứa vẻ trầm tư và sắc bén đặc trưng, lại không ngừng lướt qua từng gương mặt, từng biểu cảm của những người xung quanh. Hắn cảm nhận được niềm vui sướng đang dâng trào, sự hả hê khi kẻ áp bức cuối cùng cũng bị trừng trị. Nghe những lời bàn tán, những câu chuyện về sự tàn ác của Trần Thị, hắn biết rằng, sự căm phẫn đã tích tụ bao lâu nay nay đã tìm được lối thoát.

Rồi, một sự xáo động lớn nổi lên từ phía cổng dinh thự Trần Thị. Hai bóng người bị lính canh áp giải, tay chân bị trói chặt, đầu cúi gằm xuống đất, bước ra giữa tiếng la ó, chửi rủa của đám đông. Đó chính là Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự. Ngoại hình của Trần Thị Gia Chủ, vốn dĩ luôn phô trương sự quyền quý, nay trở nên thảm hại đến đáng thương. Bộ y phục lụa là nhăn nhúm, mái tóc rối bù, khuôn mặt béo tốt thường ngày giờ tái nhợt, đôi mắt mất hết vẻ kiêu ngạo, thay vào đó là sự hoảng loạn và sợ hãi. Lý Quản Sự, kẻ thường ngày lanh lợi, xảo trá, giờ đây cũng chỉ là một bóng ma vô hồn, bước đi xiêu vẹo như kẻ mất trí. Mỗi bước chân của chúng đều kéo theo một làn sóng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội như sấm, châm ngòi cho một làn sóng hả hê bùng nổ khắp quảng trường. Đây chính là khoảnh khắc mà bao người đã mong chờ.

"Lâm công tử vạn tuế! Công tử là vị cứu tinh của chúng ta!" Một tiếng hô vang lên từ đám đông, rồi nhanh chóng lan ra, biến thành một điệp khúc hùng tráng. Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắn không hề khao khát những lời tung hô này, thậm chí còn cảm thấy có chút khó chịu. Vị cứu tinh? Hắn chỉ là một người đang cố gắng sinh tồn, và bảo vệ những người hắn trân trọng. Mọi hành động của hắn đều xuất phát từ mục tiêu ấy, không phải từ bất kỳ lý tưởng cao cả nào.

Trên đài cao, Quan Đại Nhân xuất hiện với phong thái uy nghi, bộ quan phục chỉnh tề, râu dài phất phơ trong gió sớm. Gương mặt ông ta vẫn nghiêm nghị, nhưng ánh mắt chứa đựng sự hài lòng rõ rệt. "Trần Thị Gia Tộc, với tội ác tày trời, bóc lột dân chúng, ám sát quan lại, nay đã bị trừng trị thích đáng!" Giọng nói của Quan Đại Nhân vang vọng, dứt khoát, dập tắt mọi tiếng ồn ào. "Gia sản của chúng sẽ bị tịch thu, sung công, và một phần sẽ được dùng để bồi thường cho những dân chúng vô tội đã bị chúng áp bức trong nhiều năm qua!"

Nghe đến đó, đám đông lại một lần nữa bùng nổ trong tiếng reo hò. Những gương mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì đói khát, nay ánh lên niềm hy vọng. Bồi thường? Đó là một khái niệm xa lạ với họ, những người đã quen với việc bị cướp bóc, bị tước đoạt. Đây là một sự thay đổi lớn.

Lâm Dịch lặng lẽ quan sát. Sự sụp đổ của Trần Thị Gia Tộc, đối với người dân, là một chiến thắng vang dội. Đối với hắn, nó chỉ là một bước đi tất yếu, một kết quả của sự lựa chọn và tính toán. Hắn đã loại bỏ một ung nhọt, một chướng ngại vật lớn trên con đường sinh tồn của mình và cộng đồng. Nhưng niềm vui này, hắn biết, chỉ là bề nổi. Phía sau nó là một thực tế khắc nghiệt, một thế giới cổ đại giả tưởng vẫn đang chìm trong nạn đói, dịch bệnh và sự mục ruỗng của hệ thống. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,* hắn thầm nhủ. Công bằng là thứ phải tự tay giành lấy, phải đấu tranh để có được. Và ngay cả khi có được, nó cũng mong manh, dễ vỡ như một chiếc lá khô.

Hắn nhìn những đứa trẻ ngây thơ đang reo hò, Lâm Tiểu Nguyệt của hắn cũng có lẽ đang như vậy. Chúng là tương lai, là lý do để hắn không ngừng cố gắng. Nhưng cái tương lai ấy, trong bối cảnh Đại Hạ vương triều đang trên đà suy thoái này, thật mong manh. Chiến thắng trước Trần Thị chỉ là một trận chiến nhỏ, một dấu chấm than trong một cuốn sử đầy máu và nước mắt. Những thách thức lớn hơn, những con cá mập lớn hơn, vẫn đang ẩn mình đâu đó, chờ đợi thời cơ. Một sự mệt mỏi ẩn sâu trong ánh mắt Lâm Dịch. Hắn không thể nghỉ ngơi, không thể lạc quan thái quá. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và ưu tiên ấy đòi hỏi sự cảnh giác không ngừng.

***

Khi giữa trưa, ánh nắng ấm áp hơn xua tan cái lạnh giá, phần lớn đám đông vẫn còn nán lại quảng trường, nhưng Lâm Dịch cùng những người đồng hành đã rời đi từ sớm. Mục tiêu của họ là Dinh thự Trần Thị, nơi mà từ nay đã đổi chủ, và đang bắt đầu một quá trình "lột xác". Âm thanh huyên náo từ quảng trường vẫn vọng lại, nhưng tại đây, một không khí bận rộn và có trật tự hơn đang diễn ra. Tiếng bước chân vội vã, tiếng vận chuyển đồ đạc lách cách, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những người đang làm việc, tất cả tạo nên một nhịp điệu mới, khác hẳn với sự tĩnh mịch u ám trước đây.

Mùi ẩm mốc của những căn phòng lâu không được dùng, mùi đất mới từ những khu vườn đang được cải tạo, và đâu đó thoảng mùi thuốc men, lương thực từ kho bãi mới được mở ra, xen lẫn vào nhau. Cả dinh thự, từng là biểu tượng của quyền lực và sự giàu có tàn bạo, giờ đây đang được dọn dẹp, sắp xếp lại dưới sự chỉ đạo của Lâm Dịch.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác nhưng đầy phấn khích, đang hì hụi vác từng bao lương thực lớn từ kho ra sân. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, nhưng nụ cười tươi rói luôn thường trực. "Lâm huynh, kho lương thực này đủ cho làng ta cầm cự mấy tháng! Thật là Trời Phật phù hộ!" Hắn nói to, giọng đầy vẻ vui mừng, như muốn chia sẻ niềm hạnh phúc của mình. Vết sẹo nhỏ trên má hắn, giờ đây, dường như cũng bớt vẻ dữ tợn, thay vào đó là nét chân thành.

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, đang cẩn thận kiểm kê số lượng thuốc men, thảo dược. Hắn luôn đi theo Lâm Dịch như hình với bóng, và lúc này, niềm vui sướng và tự hào hiện rõ trên khuôn mặt. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn lẩm bẩm, tay ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ cũ.

Lý Hổ, người đã cải tà quy chính, nay là lực lượng bảo vệ đáng tin cậy. Thân hình vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ thường ngày giờ trầm tĩnh hơn, đôi lúc lại thoáng vẻ được chuộc lỗi. Hắn cùng một vài thanh niên làng khác, tay cầm vũ khí thô sơ, tuần tra quanh dinh thự, đảm bảo không có kẻ nào lợi dụng lúc hỗn loạn để gây rối. Ánh mắt hắn sắc bén, cảnh giác, thể hiện sự trung thành tuyệt đối với Lâm Dịch.

Lâm Dịch không trực tiếp tham gia vào công việc nặng nhọc, nhưng hắn là bộ não điều hành mọi thứ. Hắn đi lại giữa các khu vực, kiểm tra, chỉ đạo, và đôi khi tự tay sắp xếp một vài thứ. H��n lắng nghe lời Vương Đại Trụ, khẽ gật đầu, nhưng trong thâm tâm lại không thể hoàn toàn vui vẻ như vậy. *Chỉ cầm cự mấy tháng là chưa đủ. Vấn đề thực sự còn lớn hơn nhiều...* Hắn thầm nghĩ. Lương thực này, thuốc men này, chỉ là giải pháp tạm thời. Đại Hạ đang phải đối mặt với nạn đói và dịch bệnh trên diện rộng. Sự sụp đổ của Trần Thị đã giải thoát cho một vùng nhỏ bé này, nhưng không thể thay đổi bức tranh u ám toàn cục.

Hắn nhìn những người dân làng đang xếp hàng trật tự để nhận lương thực, ánh mắt họ vẫn còn hốc hác, nhưng đã ánh lên tia sáng của niềm hy vọng. Có những bà mẹ ôm con nhỏ gầy yếu, có những ông già bà lão run rẩy đưa tay nhận một nắm gạo. Cảnh tượng đó khắc sâu vào tâm trí Lâm Dịch. Niềm vui chiến thắng là có thật, nhưng thực tế khắc nghiệt cũng là có thật. Hắn cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên vai. Hắn không có 'bàn tay vàng' để hô mưa gọi gió, để biến không thành có. Hắn chỉ có tri thức, sự kiên cường và khả năng thích nghi của một người đến từ thế giới hiện đại. Và hắn biết, chừng đó là chưa đủ để thay đổi cả một vương triều đang trên đà suy thoái.

Lâm Dịch dừng lại bên một góc sân, nhìn về phía chân trời. Thành Thiên Phong, nơi hắn đã từng có những giao dịch ban đầu, nơi mà những lời đồn về Thiên Phong Thương Hội và Hắc Sa Bang ngày càng nhiều, nơi mà những quan lại cấp cao hơn đang chờ đợi để nhòm ngó khoảng trống quyền lực. *Thành công của Lâm Dịch thu hút sự chú ý từ các thương hội lớn hơn và các thế lực giang hồ khác.* Hắn nhớ lại những lời nhắc nhở của Quan Đại Nhân, và cả những ghi chép trên mảnh giấy cũ kỹ. Vùng biên thùy này chỉ là một khởi đầu. Để thực sự bảo vệ những người hắn trân trọng, hắn phải mở rộng tầm nhìn, mở rộng phạm vi ảnh hưởng. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu.

***

Khi màn đêm buông xuống, Dinh thự Trần Thị vốn huyên náo ban ngày đã trở nên tĩnh lặng hơn nhiều. Tiếng côn trùng đêm rả rích, tiếng gió nhẹ luồn qua những tán cây cổ thụ, và đâu đó xa xăm, còn nghe thấy tiếng than thở yếu ớt từ những người dân nghèo khó đang vật lộn với nạn đói, bệnh tật. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu rọi qua cửa sổ, hắt lên nền nhà những vệt sáng bạc.

Trong một căn phòng nhỏ, tạm thời được dùng làm phòng làm việc, ánh nến lập lòe chiếu rọi khuôn mặt Lâm Dịch. Mùi gỗ cũ của căn phòng hòa quyện với hương trầm nhẹ mà hắn đốt để khử đi mùi ẩm mốc cũ kỹ, tạo nên một không khí trầm lắng, ấm cúng lạ thường. Một ấm trà nóng đang bốc khói nghi ngút trên bàn.

Lâm phụ, với khuôn mặt khắc khổ đã giãn ra, ánh mắt hiền lành, đầy tình yêu thương, ngồi đối diện Lâm Dịch. Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ, dáng người nhỏ nhắn, nay rạng rỡ hơn nhiều, đang dịu dàng vuốt ve mái tóc của Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn ngây thơ đang chớp chớp nhìn mọi người. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, và Lý Hổ cũng có mặt, quây quần bên nhau, cùng dùng bữa tối đơn giản. Bữa cơm chỉ có rau dại và một ít thịt khô, nhưng không khí tràn ngập sự bình yên và hạnh phúc.

"Cuối cùng thì làng ta cũng được sống yên ổn, con à..." Lâm mẫu khẽ nói, giọng bà run run vì xúc động. "Mẹ không ngờ l��i có ngày này. Trần Thị Gia Tộc đã gieo rắc nỗi sợ hãi bao năm, giờ đây chúng ta lại có thể ngồi đây, dùng bữa trong chính dinh thự của chúng..." Bà nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy tự hào và biết ơn.

Lâm phụ cũng gật đầu, khuôn mặt ông hiện rõ vẻ mãn nguyện. "Đúng vậy. Dịch nhi của cha đã làm được một việc lớn, một việc mà bao đời nay chưa ai dám nghĩ đến."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, đôi mắt sâu thẳm khẽ lướt qua từng người thân yêu của mình. Hắn biết, khoảnh khắc này là vô giá. Đây là điều hắn đã chiến đấu để có được. "Mẹ, cha, đây mới chỉ là khởi đầu." Hắn nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng kiên định. "Chúng ta còn nhiều việc phải làm để đảm bảo cuộc sống này là vĩnh viễn, không phải là một niềm vui chợt đến rồi lại vụt tắt."

Vương Đại Trụ, miệng nhai dở miếng thịt khô, lập tức đặt xuống, ánh mắt đầy hăng hái nhìn Lâm Dịch. "Lâm huynh, huynh định làm gì tiếp theo? Cứ nói một tiếng, huynh đệ sẽ theo huynh tới cùng!" Hắn vỗ ngực, thể hiện sự trung thành không chút do dự.

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

Lý Hổ chỉ im lặng, nhưng ánh mắt kiên định của hắn cũng nói lên tất cả.

Lâm Dịch nhìn họ, những người đã đặt trọn niềm tin vào hắn. Hắn cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, nhưng cũng là một gánh nặng. Hắn biết, niềm tin này đòi hỏi hắn phải không ngừng tiến lên. "Việc trước mắt là củng cố thôn làng, phân phối tài sản của Trần Thị một cách công bằng, và tổ chức lại sản xuất, an ninh." Hắn nói. "Nhưng xa hơn, chúng ta cần phải nhìn ra bên ngoài."

Hắn khẽ đưa tay vào trong áo, lấy ra mảnh giấy ghi chép cũ kỹ. Ánh nến chiếu rọi, làm rõ những nét chữ nguệch ngoạc trên đó. Đó là danh sách những cái tên, những mối liên hệ của Trần Thị với các thế lực lớn hơn. "Những cái tên này," hắn nói, giọng nhỏ dần, "có thể là chìa khóa để chúng ta hiểu rõ hơn về những mối nguy hiểm sắp tới. Quan Đại Nhân đã nhắc nhở rằng 'các mối liên hệ của Trần Thị không hề nhỏ' và 'sẽ không dễ dàng'."

Lâm Dịch nhìn vào mảnh giấy, ánh mắt trầm tư. *Thiên Phong Thương Hội, Hắc Sa Bang, những quan lại cấp cao hơn ở phủ thành...* Những cái tên này không chỉ là những chữ viết trên giấy, mà là những thế lực khổng lồ, những con cá mập thực sự trong biển lớn Đại Hạ. Sự sụp đổ của Trần Thị đã tạo ra một khoảng trống quyền lực, và khoảng trống đó chắc chắn sẽ thu hút đủ loại ánh mắt thèm muốn.

Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Niềm vui của ngày hôm nay, sự bình yên của bữa cơm tối này, chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Để bảo vệ những giá trị và con người hắn trân trọng, hắn không thể dừng lại. Hắn phải học cách chơi ván cờ lớn hơn, với những luật chơi phức tạp hơn, nơi mà mỗi nước đi đều có thể quyết định sự sống còn của cả một cộng đồng.

Lâm Dịch khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm pha lẫn sự mệt mỏi. Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng đã lên cao, treo lơ lửng giữa bầu trời đêm thăm thẳm. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn lại thầm nhắc nhở mình. Và mảnh giấy trong tay hắn, cùng với những kinh nghiệm và tư duy hiện đại, chính là những vũ khí đó. Cuộc hành trình này, rõ ràng, mới chỉ bắt đầu. Và hắn, một người xuyên không, sẽ phải chiến đấu không ngừng nghỉ, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ từng tấc đất, từng người dân, từng khoảnh khắc bình yên mà hắn đã dày công kiến tạo.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free