Lạc thế chi nhân - Chương 290: Chân Tướng Phơi Bày: Bức Màn Đen Sụp Đổ
Ánh hoàng hôn dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, xa xăm và lạnh lẽo, như những con mắt vô định nhìn xuống thế gian. Lâm Dịch vẫn đứng đó, một mình trong căn phòng lớn, ánh mắt nhìn ra khoảng không vô định, nơi những thử thách mới đang chờ đợi. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và hiểm nguy. Hắn không còn là một thiếu niên nghèo khó ở vùng biên thùy nữa. Hắn đã trở thành một nhân vật quan trọng, một người nắm giữ những bí mật có thể lay chuyển cả một triều đại. Và hắn sẽ phải học cách gánh vác trách nhiệm đó, từng chút một, từng ngày một.
Chiếc đèn dầu được thắp lên, chiếu rọi một vầng sáng nhỏ trong căn phòng rộng lớn, xua đi phần nào bóng tối và sự u ám. Lâm Dịch quay lại bàn, trải mảnh giấy ra. Đã đến lúc phải bắt đầu một kế hoạch mới, một chiến lược mới. Cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát dường như ngày càng xa vời, nhưng hắn không hối hận. Hắn phải tiến về phía trước, tìm hiểu, tính toán, và hành động. Vì sinh tồn của chính hắn, và vì những người mà hắn trân trọng.
Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng hắn sẽ cố gắng, từng chút một, để kiến tạo nó. Và cuộc hành trình đó, rõ ràng, mới chỉ bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo của Dinh thự Trần Thị, chiếu rọi xuống nền đá cẩm thạch đã nhuốm màu thời gian. Không khí bên trong đại sảnh vốn dĩ luôn nặng nề bởi sự uy nghi giả tạo và mùi hương trầm xa xỉ, giờ đây lại càng thêm ngột ngạt bởi một thứ áp lực vô hình, một sự im lặng chết chóc. Mùi ẩm mốc của sự tàn tạ, của những bí mật bị chôn vùi, len lỏi trong từng ngóc ngách, thay thế cho hương trầm, báo hiệu một sự kết thúc.
Quan Đại Nhân, gương mặt nghiêm nghị, râu dài được vuốt cẩn thận, phong thái uy nghi không một chút lay động, ngồi chễm chệ trên chiếc ghế chủ tọa. Ánh mắt ông ta sắc bén như chim ưng, quét qua từng gương mặt hiện diện trong đại sảnh. Lính canh mặc giáp phục chỉnh tề, đứng thẳng tắp hai bên, tay nắm chặt binh khí, vẻ mặt cứng nhắc, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào. Sự hiện diện của họ biến nơi đây thành một pháp đường lạnh lẽo, thay vì một nơi ở của gia tộc quyền thế.
Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt từng ăn mặc sang trọng phô trương, giờ đây trông thảm hại đến đáng thương. Bộ y phục lụa là đã nhàu nát, khuôn mặt tròn trịa thường ngày vốn híp mắt đầy vẻ xảo quyệt và khinh thường người khác, giờ thì sưng húp, đôi mắt lờ đờ vì thiếu ngủ và sợ hãi. Hắn bị hai tên lính canh gọng kìm, giải đến đứng giữa đại sảnh, không còn chút uy phong nào. Bên cạnh hắn là Lý Quản Sự, dáng người gầy gò, lưng hơi khom, khuôn mặt đầy nếp nhăn và vẻ nịnh hót quen thuộc đã bị thay thế bằng sự hoảng loạn tột độ. Y liên tục run rẩy, đôi mắt láo liên tìm kiếm một tia hy vọng mong manh.
Lâm Dịch đứng cách đó không xa, cùng với Trần Nhị Cẩu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ. Hắn vẫn giữ vẻ bình thản thường thấy, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, lướt qua ba kẻ đang run rẩy kia như thể đang đọc một cuốn sách cũ. Thân hình hắn vẫn gầy gò, hơi xanh xao, nhưng trong ánh mắt lại ánh lên một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Bộ trang phục thô sơ, vá víu của hắn, trong bối cảnh sang trọng tàn tạ này, lại càng trở nên nổi bật, như một lời nhắc nhở về sự đối lập giữa cái cũ và cái mới, giữa sự mục ruỗng và sức sống.
Trần Nhị Cẩu đứng sau Lâm Dịch một bước, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, dõi theo từng cử động của Trần Thị Gia Chủ với vẻ hả hê khó tả. Lý Hổ vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt hung dữ thường ngày nay lại pha chút mãn nguyện, đôi tay nắm chặt như sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào. Vương Đại Trụ, chất phác và to lớn hơn Lâm Dịch, ánh mắt tràn đầy sự căm ghét đối với những kẻ đã từng áp bức dân làng. Ba người họ, dù không nói một lời, nhưng sự hiện diện của họ là một lời khẳng định hùng hồn cho những gì đã xảy ra.
Quan Đại Nhân ho nhẹ một tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy quyền uy vang vọng khắp đại sảnh, đánh tan sự im lặng. "Trần mỗ," ông ta bắt đầu, ánh mắt lạnh như băng găm chặt vào Trần Thị Gia Chủ, "tội ác của ngươi đã rõ ràng. Âm mưu ám sát công dân lương thiện, cấu kết với bọn cướp, bóc lột dân đen, chiếm đoạt tài sản. Tất cả những điều đó, qua lời khai của Lão Cai và vô số bằng chứng thu thập được, đều không thể chối cãi."
Trần Thị Gia Chủ như bị một luồng điện giật, ngẩng phắt đầu lên. Hắn ta, kẻ từng là bá chủ một phương, chưa bao giờ nghĩ đến ngày mình sẽ phải đối mặt với cảnh tượng này. Sự kiêu ngạo cố hữu đã ăn sâu vào xương tủy khiến hắn không thể chấp nhận sự thật. "Vô lý!" Hắn thét lên, giọng the thé vì sợ hãi và tức giận, nhưng đã mất đi sự tự mãn thường ngày. "Ta là gia chủ Trần Thị, gia tộc đã cống hiến cho Đại Hạ bao đời nay! Các ngươi dám... các ngươi dám đối xử với ta như vậy sao? Ta không có tội! Tất cả là do lũ tiện dân vu khống!" Hắn vùng vẫy một cách tuyệt vọng, cái thân hình béo tốt giờ đây chỉ còn là gánh nặng, khiến hắn càng trở nên lúng túng.
Quan Đại Nhân nhếch môi, ánh mắt đầy khinh bỉ. "Vu khống? Bằng chứng còn rành rành, kẻ ám sát cũng đã thú tội. Ngươi nghĩ rằng danh hiệu 'gia chủ Trần Thị' có thể che đậy được tất cả tội ác của ngươi sao? Thời thế đã thay đổi, Trần mỗ!" Ông ta dứt khoát vung tay. "Theo lệnh của phủ nha, ngươi và toàn bộ thành viên chủ chốt của Trần Thị Gia Tộc, những kẻ đã bao che, đồng lõa, sẽ bị bắt giam để điều tra và xét xử công khai!"
Ngay lập tức, lính canh tiến lên, dùng xiềng xích bằng sắt lạnh lẽo khóa chặt tay chân Trần Thị Gia Chủ. Tiếng xiềng xích loảng xoảng vang lên khô khốc, xé tan không khí tĩnh mịch. Trần Thị Gia Chủ gào lên những lời lẽ thô tục, nguyền rủa, nhưng tất cả đều chìm trong tiếng sắt va đập. Hắn ta cố gắng giãy giụa, nhưng thân thể béo ú đã bị xiềng xích ghì chặt, chỉ khiến hắn thêm phần chật vật, trông càng thêm thảm hại.
Lý Quản Sự, thấy chủ tử của mình đã không còn đường thoát, liền quỵ xuống, dập đầu lia lịa. "Đại nhân minh xét! Tiểu nhân chỉ là một quản sự nhỏ bé, chỉ là làm theo lệnh của chủ tử! Tiểu nhân không có tội! Xin đại nhân tha cho tiểu nhân một mạng!" Y van xin thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa, vẻ mặt bần tiện lộ rõ.
Quan Đại Nhân không thèm liếc nhìn y một cái, chỉ phẩy tay. "Giải cả y đi! Kẻ đồng lõa, giúp sức cho cường hào ác bá, tội không thể dung tha!"
Lính canh cũng không nhân nhượng, lôi xềnh xệch Lý Quản Sự đang gào khóc thảm thiết ra ngoài. Tiếng khóc than của y dần xa, vọng lại từ hành lang, rồi tắt hẳn.
Lâm Dịch, ánh mắt lướt qua cảnh tượng hỗn loạn đó, không biểu lộ cảm xúc gì đặc biệt. Trong thâm tâm, hắn thở dài. *Kết thúc rồi sao?* Hắn tự hỏi, *hay đây chỉ là khởi đầu cho một giai đoạn mới, một vòng xoáy còn lớn hơn?* Mảnh giấy cũ kỹ với những cái tên và mối liên hệ vẫn nằm trong tay áo, nhắc nhở hắn rằng cuộc chiến này mới chỉ là bước khởi đầu. Sự sụp đổ của Trần Thị Gia Tộc, dù là một chiến thắng vang dội, nhưng cũng không thể che giấu đi sự mệt mỏi đang gặm nhấm hắn. Hắn không phải là một người thích tranh đấu, không phải là một chiến binh bẩm sinh, nhưng trong thế giới này, sự lựa chọn thường không nằm trong tay hắn.
Trần Nhị Cẩu khẽ huých tay Lâm Dịch, gương mặt rạng rỡ. "Đại ca, ngài xem kìa! Bọn chúng cuối cùng cũng phải trả giá!"
Lý Hổ gật đầu đồng tình, giọng khàn khàn. "Đáng đời! Bấy lâu nay chúng ức hiếp dân lành, giờ thì trời phạt!"
Vương Đại Trụ chỉ cười khà khà, ánh mắt sáng lên niềm vui sướng. Đối với những người dân lam lũ như họ, việc tận mắt chứng kiến sự sụp đổ của một cường hào là một sự giải tỏa lớn lao, một biểu tượng của công lý.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn trầm tư. "Sự việc chưa kết thúc đâu." Hắn thì thầm, đủ nhỏ để chỉ nhóm của mình nghe thấy. "Mối họa từ Trần Thị có thể đã bị diệt trừ, nhưng những mối liên hệ đằng sau chúng thì chưa chắc." Hắn không muốn phá vỡ niềm vui của họ, nhưng hắn biết rõ hơn ai hết, rằng trong thế giới này, mọi thứ đều có cái giá của nó, và mọi chiến thắng đều có thể là khởi đầu cho một cuộc chiến khác. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,* hắn nhắc nhở mình, *và để sinh tồn, không thể lơ là một phút giây nào.* Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi thấm sâu vào từng thớ thịt, nhưng đồng thời, một ý chí kiên định cũng trỗi dậy. Hắn không thể dừng lại.
***
Buổi trưa cùng ngày, nắng ấm chan hòa trải vàng trên con đường đá lát dẫn vào phủ nha ở trung tâm thị trấn. Dù đã có lệnh cấm tụ tập đông người, nhưng tin tức về việc Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự bị bắt giam đã lan truyền nhanh như cháy rừng, thu hút một đám đông khổng lồ. Quảng trường trung tâm, vốn ngày thường chỉ nhộn nhịp bởi những gánh hàng rong và tiếng rao vặt, giờ đây chật cứng người. Những khuôn mặt khắc khổ của dân làng, những người dân thị trấn đã bao năm chịu đựng sự áp bức của Trần Thị, nay hiện rõ niềm hy vọng và sự phấn khích. Họ xô đẩy, chen lấn, cố gắng giành lấy một vị trí tốt nhất để chứng kiến cảnh tượng lịch sử này. Mùi mồ hôi, mùi đất bụi, hòa lẫn với mùi thức ăn vặt và đủ thứ tạp nham, tạo nên một bầu không khí hỗn tạp nhưng đầy sức sống. Tiếng bàn tán xôn xao, tiếng reo hò phấn khích và cả những lời chửi rủa vang lên không ngớt, tạo thành một bản hòa tấu của sự giải thoát.
Khi tiếng trống lệnh từ phủ nha vang lên ba hồi dứt khoát, đám đông bỗng chốc im bặt, tất cả ánh mắt đổ dồn về phía cánh cổng gỗ lim. Cánh cổng từ từ mở ra, và một đoàn lính canh uy nghiêm xuất hiện, đi đầu là Quan Đại Nhân, sau đó là Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự, bị xiềng xích và áp giải đi giữa hai hàng lính.
"Nhìn kìa! Là Trần Thị Gia Chủ!" Một dân làng A hét lên, giọng đầy kinh ngạc và hả hê.
"Thật không thể tin được! Trần Thị cuối cùng cũng sụp đổ!" Dân làng B tiếp lời, đôi mắt rưng rưng. "Phải nhờ có Lâm công tử, nếu không thì chúng ta còn chịu khổ đến bao giờ? Ông trời có mắt!"
Trần Thị Gia Chủ, từng bước đi nặng nề, cơ thể béo tốt đã bị xiềng xích ghì chặt, khiến hắn trông càng thêm tiều tụy. Khuôn mặt sưng húp, đôi mắt híp lại đầy vẻ oán hận và nhục nhã, cúi gằm xuống, không dám đối diện với hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Lý Quản Sự thì hoàn toàn suy sụp, bước chân lảo đảo, miệng lẩm bẩm van xin, nước mắt nước mũi tèm lem. Y cố gắng né tránh những ánh nhìn căm ghét, nhưng vô vọng.
Lâm Dịch và nhóm của mình cũng hòa vào đám đông, đứng nép mình ở một góc khuất, lặng lẽ quan sát. Hắn không muốn nổi bật, không muốn trở thành tâm điểm của sự chú ý. Hắn chỉ muốn thu thập thông tin, quan sát phản ứng của quần chúng. Ánh mắt hắn vẫn sắc bén như thường lệ, lướt qua từng gương mặt trong đám đông, rồi lại dừng lại trên bộ dạng thảm hại của Trần Thị Gia Chủ.
"Đại ca, ngài xem kìa! Bọn chúng giờ chỉ còn là một đống bùn thôi!" Trần Nhị Cẩu không giấu nổi sự vui sướng, khẽ thì thầm bên tai Lâm Dịch, giọng đầy tự hào về công lao của "đại ca" mình.
Lý Hổ gật gù, siết chặt nắm tay. "Chúng đáng đời! Bao nhiêu năm qua, chúng ta đã phải chịu đựng những gì..." Hắn ta không nói hết câu, nhưng sự căm phẫn trong giọng nói là đủ để hiểu.
Vương Đại Trụ cũng hồ hởi, cười ha hả. "Hừ! Lần này thì biết mặt nhau rồi!"
Một vài người dân không kìm nén được sự tức giận, bắt đầu ném rau củ vào Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự. "Đồ cường hào ác bá!" "Đồ cặn bã!" "Cho chết đi!" Tiếng chửi rủa hòa lẫn với tiếng ném đồ, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn. Lính canh phải vất vả lắm mới duy trì được trật tự, dùng gậy gộc gạt đi những vật thể bay đến, cố gắng bảo vệ an toàn cho hai kẻ bị áp giải.
Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía Trần Thị Gia Chủ, như muốn đọc suy nghĩ cuối cùng của kẻ đã từng là cường hào một phương. Hắn không có chút hả hê nào. Đối với hắn, đây không phải là một sự trả thù cá nhân, mà là một bước đi tất yếu trong quá trình sinh tồn. Hắn hiểu rõ rằng, sự sụp đổ của một kẻ áp bức chỉ là sự khởi đầu, không phải kết thúc của mọi vấn đề. Lòng người dễ đổi, công lý mong manh, và quyền lực là một lưỡi dao hai lưỡi.
Hắn thầm nghĩ, *Những người dân này đang reo hò, đang ăn mừng, nhưng họ có hiểu rằng sự thay đổi này sẽ mang lại điều gì không? Một khoảng trống quyền lực lớn sẽ được tạo ra, và nó sẽ thu hút vô số ánh mắt thèm muốn.* "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, "chúng ta phải tự mình tạo ra nó." Mùi mồ hôi và đất bụi trong không khí, tiếng ồn ào xung quanh, tất cả như nhắc nhở hắn về sự khắc nghiệt của thực tại.
Hắn nhớ lại mảnh giấy trong tay áo, những cái tên và mối liên hệ mà Trần Thị Gia Tộc đã dùng để bòn rút, để thao túng. Đó không chỉ là những cái tên đơn thuần, đó là những sợi dây liên kết chằng chịt, kéo dài đến những thế lực lớn hơn, những con cá mập thực sự ẩn mình trong dòng nước đục. Việc Trần Thị Gia Tộc sụp đổ có thể chỉ là rung động ban đầu, thu hút sự chú ý của những kẻ đó.
"Đại ca, chúng ta đi đâu bây giờ?" Trần Nhị Cẩu hỏi, khi đoàn áp giải đã đi khuất và đám đông bắt đầu vãn dần.
Lâm Dịch quay người, ánh mắt kiên định. "Về phủ nha. Ta còn có việc cần bàn với Quan Đại Nhân." Hắn biết, sau màn kịch công lý này, những cuộc đối thoại thực sự, những toan tính chiến lược mới bắt đầu.
***
Chiều cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều tà xuyên qua cửa sổ giấy dầu, vẽ nên những vệt sáng dài trên sàn gỗ trong văn phòng của Quan Đại Nhân tại phủ nha. Không khí nơi đây trái ngược hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt của quảng trường. Một sự trầm lắng bao trùm, chỉ có tiếng gió heo may lùa qua kẽ cửa và tiếng bút lông sột soạt nhẹ nhàng khi Quan Đại Nhân đang kiểm tra lại một chồng văn kiện. Mùi mực tàu thoang thoảng hòa lẫn với mùi trà thảo mộc ấm nóng, tạo nên một không gian làm việc chuyên tâm và nghiêm túc.
Quan Đại Nhân, sau khi hoàn tất công việc, ngẩng đầu lên nhìn Lâm Dịch đang đứng đối diện. Gương mặt ông ta đã bớt đi vẻ nghiêm nghị thường thấy, thay vào đó là một ánh mắt đầy thâm ý và sự đánh giá cẩn trọng. Trên bàn, bên cạnh chồng văn kiện, là mảnh giấy ghi chép mà Lâm Dịch đã cung cấp từ trước, những nét chữ nguệch ngoạc nay đã trở nên có giá trị vô cùng.
"Lâm công tử," Quan Đại Nhân bắt đầu, giọng nói trầm ấm hơn, mang chút vẻ tán thưởng, "lần này nhờ phúc của ngươi mà Trần Thị Gia Tộc đã bị diệt trừ. Ngươi đã lập công lớn, không chỉ cho bản phủ mà còn cho toàn thể dân chúng vùng biên thùy này."
Lâm Dịch khẽ cúi đầu, vẻ mặt khiêm tốn. "Đại nhân quá lời. Tiểu dân chỉ là không thể chịu nổi sự áp bức, đành phải cầu cứu quan phủ. Công lao lớn nhất vẫn là của Đại nhân đã ra tay diệt trừ kẻ ác, mang lại công bằng cho dân lành." Hắn hiểu rõ tầm quan trọng của việc giữ mình ở vị trí thấp, không tỏ ra kiêu ngạo hay tham công. Trong cái thế giới đầy rẫy mưu mô và quyền lực này, sự khiêm nhường đôi khi lại là một vũ khí sắc bén hơn cả sự khoe khoang.
Quan Đại Nhân nhìn Lâm Dịch, ánh mắt ẩn chứa vẻ nghiền ngẫm. Ông ta đã từng tiếp xúc với rất nhiều người, từ dân đen đến quan lại, nhưng hiếm có ai có thể che giấu được sự tham vọng của mình một cách khéo léo như Lâm Dịch. "Ta biết ngươi không đơn giản, Lâm công tử," ông ta nói, giọng điệu có chút thử dò. "Mảnh giấy này... các mối liên hệ của Trần Thị không hề nhỏ. Ngươi có ý gì khi đưa nó cho ta?"
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Đại nhân đã rõ. Tiểu dân chỉ là muốn tận diệt tận gốc rễ. Bằng không, mối họa sẽ lại tái diễn, không phải là Trần Thị, thì cũng sẽ là một kẻ khác, một gia tộc khác, tiếp tục áp bức dân lành. E rằng những kẻ đứng sau Trần Thị còn nguy hiểm hơn nhiều." Hắn nói thẳng thắn, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu xa, không chỉ nói về công lý mà còn về sự an toàn lâu dài cho vùng đất này, và cho chính hắn. Hắn không nói về việc muốn nắm quyền, mà nói về việc loại bỏ mối nguy hiểm.
Quan Đại Nhân chăm chú nhìn Lâm Dịch, trong lòng thầm suy tính. *Kẻ này không màng danh lợi bề ngoài, nhưng dã tâm không hề nhỏ. Hắn không chỉ nhìn thấy cái cây, mà nhìn thấy cả khu rừng. Hắn muốn nhổ tận gốc rễ những thứ đã ăn sâu vào vùng đất này. Một kẻ nguy hiểm, nhưng cũng là một kẻ có thể dùng được.* Ông ta khẽ thở dài. "Việc này ta sẽ cho người điều tra kỹ lưỡng. Nhưng e rằng... sẽ không dễ dàng." Ông ta nhấn mạnh hai chữ "không dễ dàng," như muốn cảnh báo Lâm Dịch về quy mô thực sự của những mối nguy hiểm sắp tới.
Lâm Dịch đưa tay ra, nhẹ nhàng đẩy mảnh giấy ghi chép về phía Quan Đại Nhân. Ánh nến trên bàn lung linh, chiếu rọi những nét chữ nguệch ngoạc trên mảnh giấy cũ kỹ, khiến chúng trở nên rõ ràng và đầy ám ảnh. Hắn biết, Quan Đại Nhân đã hiểu. Mảnh giấy này không chỉ là bằng chứng về tội ác của Trần Thị, mà còn là bản đồ dẫn đến một mạng lưới quyền lực và tội lỗi rộng lớn hơn nhiều. "Tiểu dân tin vào tài năng và sự công minh của Đại nhân," Lâm Dịch nói, giọng điệu vẫn khiêm tốn nhưng ánh mắt lại sắc bén, kiên định. "Chỉ là... những cái tên này, có lẽ còn liên quan đến Thiên Phong Thương Hội, hoặc thậm chí là các quan lại ở phủ thành. Bọn ch��ng đã nhúng tay vào rất sâu."
Quan Đại Nhân cầm lấy mảnh giấy, lật xem từng trang, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng. Những cái tên trên đó, một số ông ta đã từng nghe qua, một số thì hoàn toàn xa lạ, nhưng tất cả đều gợi lên một cảm giác bất an. Ông ta biết, việc điều tra những mối liên hệ này không chỉ đơn thuần là phá một vụ án, mà là đụng chạm đến những lợi ích khổng lồ, những thế lực có thể lay chuyển cả triều đình. "Thiên Phong Thương Hội... Hắc Sa Bang..." Ông ta lẩm bẩm, ánh mắt thoáng qua một tia lo lắng. "Việc này không thể nóng vội. Cần phải có kế sách cẩn trọng."
Lâm Dịch gật đầu. "Đại nhân nói phải. Mọi việc cần phải từng bước, chậm rãi nhưng chắc chắn. Tiểu dân nguyện sẽ hết sức mình hỗ trợ Đại nhân trong khả năng cho phép." Hắn không hứa hẹn điều gì quá lớn lao, chỉ là "trong khả năng cho phép," một cách nói khôn ngoan để giữ cho mình đường lui.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen kịt, xa xăm như những bí mật chưa được giải mã. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* hắn thầm nhủ. Mảnh giấy trong tay Quan Đại Nhân, những cái tên trên đó, chính là tri thức. Và hắn, với tư duy hiện đại của mình, sẽ là người giải mã chúng, biến chúng thành lợi thế.
Hắn cảm thấy một sức nặng vô hình đè lên vai. Cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát dường như ngày càng xa vời. Nhưng hắn không hối hận. Hắn đã lựa chọn con đường này, con đường của sự sinh tồn và kiến tạo. Và trên con đường đó, không thể dừng lại. Trần Thị Gia Tộc chỉ là một chướng ngại vật nhỏ, một bài học đắt giá. Phía trước, sẽ còn vô vàn những chướng ngại vật lớn hơn, phức tạp hơn, đòi hỏi hắn phải sử dụng tất cả trí tuệ và sự kiên cường của mình.
Quan Đại Nhân và Lâm Dịch trao đổi ánh mắt đầy ẩn ý, một sự hiểu ngầm không lời về những thách thức sắp tới. Cả hai đều biết rằng, sự sụp đổ của Trần Thị Gia Tộc chỉ là mở đầu cho một ván cờ lớn hơn, nơi mà những quân cờ và luật chơi đều phức tạp hơn rất nhiều. Khoảng trống quyền lực mà Trần Thị để lại sẽ không yên ổn, nó sẽ thu hút đủ loại ánh mắt thèm muốn, từ các thương hội lớn hơn ở Thành Thiên Phong, đến các thế lực giang hồ như Hắc Sa Bang, và thậm chí là những quan lại cấp cao hơn.
Lâm Dịch biết, đã đến lúc phải mở rộng tầm nhìn, mở rộng phạm vi ảnh hưởng của mình ra khỏi vùng biên thùy này. Thành Thiên Phong không chỉ là một mục tiêu kinh doanh, mà còn là một căn cứ chiến lược. Hắn cần một mạng lưới thông tin rộng lớn hơn, một lực lượng mạnh mẽ hơn để đối phó với những mối đe dọa tiềm tàng. Cuộc hành trình này, rõ ràng, mới chỉ bắt đầu. Và hắn, một người xuyên không, sẽ phải chiến đấu không ngừng nghỉ, không phải để xưng bá, mà để bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.