Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 289: Tội Ác Lộ Thiên: Trần Thị Mất Hết Uy Danh

Ánh bình minh, thường là một tấm màn êm dịu xua đi bóng đêm, hôm nay lại mang theo một sự khắc nghiệt kỳ lạ, đổ những dải sáng sắc lạnh lên con đường bụi bặm dẫn vào Dinh thự Trần Thị. Mùi khói bếp quen thuộc, hương vị của sự sống và khởi đầu mới, đã bị lấn át bởi một thứ mùi khác, nặng nề và khó chịu hơn. Đó là sự hòa quyện của đất ẩm sau một đêm sương, mùi tanh nồng của máu khô còn vương trên nền đất, và một chút khét nhẹ của diêm tiêu, tất cả như một lời nhắc nhở tàn khốc về những gì vừa diễn ra.

Lâm Dịch đứng lặng lẽ trước cánh cổng đồ sộ của Trần Thị Dinh thự. Nơi đây, chỉ một ngày trước còn là biểu tượng sừng sững của quyền lực và sự bóc lột, giờ đã biến thành tâm điểm của sự hỗn loạn và phẫn nộ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua đám đông dân làng đang tụ tập. Hàng trăm ánh mắt vừa sợ hãi, vừa hiếu kỳ, vừa căm phẫn đổ dồn vào những gì còn sót lại của cuộc ám sát đêm qua. Xác của ba tên sát thủ khác, những kẻ không may mắn như Lão Cai bị bắt sống, nằm cứng đơ trên nền đất, được phủ tạm bằng những tấm chiếu cũ kỹ. Dù đã che đậy, những vệt máu đen sẫm loang lổ vẫn hiện rõ, như những vết nhơ khó gột rửa, minh chứng cho sự tàn độc của Trần Thị Gia Tộc.

Binh lính từ thị trấn, do Quan Đại Nhân điều đến ngay sau khi nhận được tin báo từ Lâm Dịch, đang hối hả thiết lập vòng vây, cố gắng giữ trật tự trước sự xáo động của dân chúng. Tiếng xì xào bàn tán của họ như một dòng chảy ngầm, lúc trầm lúc bổng, nhưng chứa đựng cùng một cảm xúc: sự bàng hoàng, căm ghét và cả một chút nhẹ nhõm khi hiểm nguy đã qua.

"Trời ơi, bọn Trần Thị thật độc ác! Chúng dám ám sát Lâm công tử!" một giọng phụ nữ the thé vang lên, xen lẫn tiếng nức nở, phá vỡ sự im lặng căng thẳng.

"Thật là táng tận lương lương tâm! Ngay cả khi đã bị tống ngục, chúng vẫn không buông tha!" một người đàn ông khác gằn giọng, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm, vẻ mặt đầy căm phờn.

"May mà Lâm công tử bình an vô sự! Nếu không thì không biết dân làng ta sẽ ra sao!" một cụ già râu bạc phơ khẽ thở dài, trong ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng, nhưng cũng đầy sự tin tưởng.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt ngây ngô thường ngày giờ đây lại đầy vẻ nghiêm trọng, đứng cạnh Lâm Dịch. Hắn nhìn những xác chết, rồi lại quay sang Lâm Dịch, giọng khẽ khàng, như thể sợ làm vỡ tan sự yên tĩnh mong manh. "Đại ca, bọn chúng không chừa đường sống cho mình. Thật là... độc ác quá." Hắn siết chặt nắm tay, vẻ mặt vừa giận dữ vừa lo lắng.

Lâm Dịch không đáp lời ngay. Hắn chỉ khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Nhị Cẩu. Trong lòng hắn, một sự mệt mỏi hằn sâu. Cái giá của chiến thắng, đôi khi, lại là sự kiệt sức. Hắn đã dự đoán được phản ứng tuyệt vọng của Trần Thị Gia Chủ, nhưng việc đối mặt trực tiếp với nó vẫn khiến hắn cảm thấy nặng nề. Âm mưu ám sát này không chỉ là một hành động trả thù cá nhân, mà còn là một lời tuyên chiến, một thông điệp rõ ràng rằng ngay cả khi bị dồn vào đường cùng, những kẻ như Trần Thị vẫn sẽ cố gắng cắn trả bằng mọi giá. Đó là bản năng sinh tồn méo mó của quyền lực, khi bị tước đoạt một cách đau đớn. Hắn chợt nghĩ, con người, khi bị đẩy đến giới hạn, có thể trở nên đáng sợ đến nhường nào.

"Yên tâm, Nhị Cẩu," Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. Hắn quay sang nhìn thẳng vào mắt Trần Nhị Cẩu, như muốn truyền cho hắn sự kiên định và trấn an. "Chúng ta đã chuẩn bị. Chúng sẽ không thể làm gì được nữa. Từ giờ trở đi, sẽ không ai có thể làm hại những người của chúng ta."

Lý Hổ, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt hung dữ thường ngày giờ lộ rõ vẻ cảnh giác cao độ, đang cẩn thận kiểm tra từng góc khuất của bức tường thành, nơi những tên sát thủ đã cố gắng đột nhập. Vết sẹo nhỏ trên lông mày của hắn dường như co giật theo từng cử động, phản ánh sự căng thẳng bên trong. Vương Đại Trụ, cao lớn và chất phác, cũng không kém phần nghiêm túc, đứng ngay cạnh cổng chính, đôi mắt quét một vòng quanh đám đông, sẵn sàng can thiệp nếu có bất kỳ sự xáo trộn nào. Hai người họ, cùng với Trần Nhị Cẩu, là những người đã cùng Lâm Dịch trải qua khoảnh khắc sinh tử đêm qua, chứng kiến sự tàn khốc của âm mưu và sự bình tĩnh của Lâm Dịch. Sự trung thành và dũng cảm của họ là điều mà Lâm Dịch luôn trân trọng và tin tưởng.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của bình minh pha lẫn với mùi chết chóc, một sự tương phản nghiệt ngã của cuộc sống. Hắn đã từng nghĩ về một cuộc sống bình yên, tránh xa những thị phi và tranh giành quyền lực. Nhưng thế giới này, cái thế giới mà hắn bị ném vào không một lời báo trước, lại không cho phép hắn có một sự lựa chọn nào khác. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải trở thành một phần của trò chơi quyền lực, thậm chí là người điều khiển nó, để bảo vệ những gì mình yêu quý.

Hắn mở mắt ra, ánh nhìn kiên định hơn bao giờ hết, như thể đã đưa ra một quyết định quan trọng. Hắn ra hiệu cho các binh lính và dân làng giữ trật tự. "Mọi người hãy giữ bình tĩnh. Quan Đại Nhân sẽ đến để giải quyết vụ việc này một cách công bằng và triệt để." Giọng hắn không quá to, nhưng đủ để xuyên qua tiếng ồn ào, mang theo một sự trấn an kỳ lạ. Dân làng dần dần im lặng, ánh mắt dõi theo hắn, nơi sự tin tưởng và kỳ vọng đã thay thế phần nào sự sợ hãi. Họ đã thấy ở Lâm Dịch không chỉ một người lãnh đạo thông minh, mà còn là một người bảo hộ đáng tin cậy.

Trong thâm tâm, Lâm Dịch hiểu rõ. Vụ ám sát này, dù là một nỗ lực tuyệt vọng của Trần Thị Gia Chủ, lại chính là đòn chí mạng cuối cùng giáng xuống gia tộc này. Hắn đã có bằng chứng rõ ràng, có nhân chứng sống (Lão Cai), và quan trọng nhất, hắn đã có sự ủng hộ của dân chúng. Công lý, đôi khi, cần được trợ lực bởi dư luận và một chút mưu lược. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, không chỉ để xây dựng, mà còn để phá hủy một cách có hệ thống và dứt khoát. Trần Thị Gia Tộc đã tự đào mồ chôn mình, không phải bằng sự sụp đổ kinh tế, mà bằng sự tàn độc và mù quáng đến tận phút cuối. Hắn chợt nhớ đến câu nói quen thuộc của mình: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Nhưng hôm nay, có lẽ hắn đã tiến thêm một bước trong việc "kiến tạo" một phần công bằng cho nó, ít nhất là ở thôn Sơn Cước này. Cái chết của Trần Thị Gia Tộc, theo một cách nào đó, là sự công bằng mà chúng tự tạo ra cho mình.

Lý Hổ tiến lại gần, giọng trầm đục: "Lâm ca, các vị trí phòng thủ đều đã được kiểm tra lại. Không còn dấu vết đột nhập nào khác. Chúng ta có nên tăng cường thêm người canh gác không, phòng khi còn tàn dư?"

Lâm Dịch suy nghĩ một lát. "Không cần quá phô trương lúc này. Quan Đại Nhân sẽ cử người của ông ta đến. Điều quan trọng là thu dọn hiện trường một cách cẩn thận và đảm bảo không có bất kỳ bằng chứng nào bị bỏ sót." Hắn liếc nhìn về phía những tấm chiếu đang che phủ xác chết. "Đảm bảo rằng từng chi tiết nhỏ nhất cũng được ghi nhận, để không ai có thể chối cãi được tội ác của chúng."

Vương Đại Trụ gật đầu, vẻ mặt vững vàng, tin tưởng tuyệt đối. "Rõ, Lâm ca. Chúng tôi sẽ giám sát chặt chẽ." Hắn quay sang một vài dân làng khỏe mạnh đang đứng gần đó, ra hiệu cho họ giúp đỡ binh lính trong việc thu dọn, đảm bảo mọi thứ diễn ra có trật tự.

Sự kiện đêm qua đã để lại một vết sẹo trong lòng dân làng, một nỗi kinh hoàng khó phai. Nhưng đồng thời, nó cũng củng cố niềm tin của họ vào Lâm Dịch một cách vững chắc. Anh không chỉ là người mang lại cơm ăn áo mặc, hay những tri thức lạ lùng để phát triển thôn làng, mà còn là người bảo vệ họ khỏi những thế lực tàn ác, một lá chắn đáng tin cậy. Hình ảnh anh đứng đó, bình tĩnh chỉ đạo giữa sự hỗn loạn, ��ã khắc sâu vào tâm trí họ. Đối với Lâm Dịch, đó không phải là sự tự mãn, mà là một gánh nặng mới, một trách nhiệm lớn lao hơn. Mỗi bước đi, mỗi quyết định của hắn từ giờ sẽ có ý nghĩa lớn hơn, không chỉ cho bản thân và gia đình, mà còn cho cả thôn làng này, và có thể là cả một vùng rộng lớn hơn.

Hắn nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi mặt trời đã lên cao hơn một chút, xua tan đi phần nào bóng tối và sự ám ảnh của đêm qua. Một ngày mới đã thực sự bắt đầu, nhưng nó không phải là một sự khởi đầu dễ dàng. Hắn biết, đây chỉ là màn kết cho một chương, và cánh cửa đến những thử thách lớn hơn, phức tạp hơn đang dần hé mở. Những lời đồn về Thiên Phong Thương Hội, về Hắc Sa Bang, về những quan lại cấp cao hơn đã bắt đầu vang vọng trong tâm trí hắn, trở thành những mối lo ngại mới. Cuộc chiến thực sự, có lẽ, mới chỉ bắt đầu.

***

Nắng giữa trưa đã trở nên gay gắt hơn, rọi thẳng qua các khe cửa sổ lớn của đại đường chính trong Dinh thự Trần Thị, làm nổi bật lên từng hạt bụi nhảy múa trong không khí. Bên ngoài, cái nóng oi ả và tiếng ve sầu kêu ran như muốn nhấn chìm mọi thứ, tạo nên một bản giao hưởng đơn điệu của mùa hạ. Nhưng bên trong đại đường, một bầu không khí hoàn toàn khác ngự trị: nghiêm nghị, căng thẳng đến ngột ngạt, như thể chính không khí cũng bị nén lại. Hào quang lộng lẫy một thời của Trần Thị Gia Tộc, giờ đây, chỉ còn là một lớp vỏ bọc u ám, tang thương. Những bức tranh sơn thủy quý giá, những đồ vật trang trí xa hoa, tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự thật trần trụi và lạnh lùng đang diễn ra. Mùi gỗ cũ của dinh thự, lẫn với mùi sắt lạnh của xiềng xích và một chút mùi sợ hãi khó tả, lảng vảng trong từng ngóc ngách.

Quan Đại Nhân, với gương mặt nghiêm nghị và bộ râu dài được chải chuốt cẩn thận, ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế chủ tọa, vốn là của Trần Thị Gia Chủ. Ánh mắt ông sắc lạnh, quét qua từng người trong đại đường, như muốn đọc thấu tâm can của họ. Bộ trang phục quan lại chỉnh tề càng làm tăng thêm vẻ uy nghi, nhưng ẩn chứa trong đó là một sự bồn chồn khó tả, một nỗi lo lắng về hệ lụy của quyết định này. Quyết định hôm nay của ông sẽ không chỉ ảnh hưởng đến Trần Thị, mà còn đến cả danh tiếng và tương lai của chính ông, khi ông phải đối mặt với một vụ án đầy nhạy cảm và thu hút sự chú ý của toàn dân.

Trước mặt ông, Trần Thị Gia Chủ, thân hình béo tốt giờ đây trông thật tiều tụy, đang quỳ gối trên nền đá lạnh lẽo. Khuôn mặt tròn trịa của hắn tái mét, mắt híp lại đầy vẻ tuyệt vọng và căm phẫn, nhưng không còn chút uy quyền nào. Đôi tay hắn bị xiềng xích, tiếng kim loại loảng xoảng mỗi khi hắn cố gắng cử động, như một bản nhạc bi ai cho sự sụp đổ của một gia tộc quyền thế. Bên cạnh hắn là Lý Quản Sự, gầy gò và lưng khom, run rẩy còn hơn cả chủ nhân của mình, khuôn mặt đầy nếp nhăn giờ nhăn nhó vì sợ hãi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Cả hai đều bị áp giải đến đây từ nhà lao, sau khi vụ ám sát bị vạch trần. Sự phô trương của họ đã biến thành sự sỉ nhục công khai.

Lâm Dịch đứng đối diện, cách họ một khoảng đủ để giữ sự khách quan. Thần thái của hắn vẫn điềm tĩnh, thậm chí có phần lạnh lùng và dứt khoát, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt suy sụp của kẻ thù. Hắn mặc một bộ trang phục vải thô sơ, nhưng không vì thế mà vẻ uy nghiêm của hắn giảm đi. Đôi mắt sâu thẳm của hắn nhìn thẳng vào Quan Đại Nhân, rồi lướt qua Trần Thị Gia Chủ, như một vị thẩm phán đang công bố bản án, không chút cảm xúc cá nhân.

"Bẩm Quan Đại Nhân," Lâm Dịch lên tiếng, giọng nói không nhanh không chậm, rõ ràng từng chữ, như tiếng chuông ngân trong không gian tĩnh lặng, thu hút mọi sự chú ý. "Đây là vật chứng và lời khai của Lão Cai, chứng tỏ Trần Gia Chủ đã thuê sát thủ ám sát hạ quan." Hắn không cần phải dùng từ ngữ hoa mỹ, chỉ cần sự thật.

Một binh lính bước tới, dâng lên Quan Đại Nhân một mảnh giấy cũ kỹ, có vẻ là một bức thư với dấu vết đã bị đốt cháy một phần, và một con dao găm dính máu đã khô. Cùng lúc đó, hai binh lính khác áp giải Lão Cai vào. Lão Cai, với dáng người thô kệch, vẻ mặt hung ác đã bị thay thế hoàn toàn bởi sự kinh hoàng và tuyệt vọng. Hắn bị thương ở vai, máu vẫn thấm qua lớp vải băng bó, nhưng điều đ��ng sợ hơn là đôi mắt hắn. Chúng trống rỗng, vô hồn, như một con rối bị giật dây, chỉ còn lại bản năng sợ hãi tột độ, không còn chút khí chất hung tợn nào.

Quan Đại Nhân cầm lấy bức thư, đọc lướt qua, lông mày khẽ nhíu lại. Ông đặt nó xuống, rồi nhìn thẳng vào Trần Thị Gia Chủ, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. "Trần Thị Gia Chủ, ngươi còn gì để nói trước những bằng chứng này?"

Trần Thị Gia Chủ ngẩng đầu lên, đôi mắt híp lại đầy vẻ căm hờn nhìn Lâm Dịch, rồi quay sang Quan Đại Nhân, giọng nói the thé, khàn đặc vì sợ hãi và tức giận. Hắn cố gắng gào lên, nhưng giọng điệu đã không còn chút uy quyền nào, chỉ còn sự tuyệt vọng và cay đắng. "Vô lý! Ta bị vu oan! Lâm Dịch này... hắn gài bẫy ta! Ta không hề làm điều đó! Tất cả là do hắn muốn hãm hại ta, muốn cướp đoạt gia sản của ta!"

Lý Quản Sự, đang run rẩy bên cạnh, cũng cố gắng bám víu vào một hy vọng cuối cùng, dù biết là vô vọng. "Đúng vậy, thưa Quan Đại Nhân! Gia Chủ của chúng tôi đã bị giam giữ, làm sao có thể ra lệnh được? Đây chắc chắn là một âm mưu hãm hại, một sự vu oan trắng trợn!" Hắn cố gắng biện minh, nhưng giọng nói run rẩy đã tố cáo sự hèn nhát và tội lỗi của hắn.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép. Những lời phủ nhận này nằm trong dự đoán của hắn. Hắn không nói gì, chỉ ra hiệu cho các binh lính. Ngay lập tức, một binh lính dí gươm vào cổ Lão Cai, buộc hắn phải quỳ xuống, đối mặt trực tiếp với Quan Đại Nhân và Trần Thị Gia Chủ.

"Ngươi, Lão Cai," Quan Đại Nhân lạnh lùng hỏi, ánh mắt như muốn xuyên thủng tâm can hắn. "Hãy nói rõ, ai đã ra lệnh cho ngươi? Ngươi đã nhận được lệnh như thế nào? Đừng hòng che giấu bất cứ điều gì!"

Lão Cai run rẩy, đôi môi khô khốc mấp máy. Hắn nhìn chằm chằm vào Trần Thị Gia Chủ, trong đôi mắt hắn là sự oán hận, sự phản bội, và cả một chút khinh miệt. Hắn đã trung thành, đã liều mạng vì kẻ này, để rồi bị vứt bỏ không thương tiếc. Lời nói của Lâm Dịch đêm qua đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm của sự thức tỉnh, dù muộn màng. "Là... Gia Chủ... Gia Chủ Trần Thị... hắn... hắn cho người nhắn lời... hứa... hứa sẽ cứu ta... cứu gia đình ta... nếu ta giết được Lâm Dịch..." Giọng hắn thều thào, đứt quãng, nhưng đủ để mọi người trong đại đường nghe rõ mồn một. Tiếng thều thào đó, yếu ớt nhưng đầy sức nặng, như một bản án chung thân cho Trần Thị Gia Chủ.

Trần Thị Gia Chủ như phát điên. "Ngươi... ngươi phản bội! Tên khốn! Ngươi dám vu oan cho ta! Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho ngươi!" Hắn cố gắng vùng vẫy, nhưng xiềng xích và sức lực yếu ớt không cho phép hắn làm gì hơn ngoài việc gào thét một cách vô vọng, tiếng gào thét của một kẻ bại trận.

Quan Đại Nhân phẩy tay, ra hiệu cho binh lính giữ chặt Trần Thị Gia Chủ. Ông quay sang Lâm Dịch, ánh mắt có vẻ phức tạp, xen lẫn sự kính trọng và một chút lo ngại. Lâm Dịch đã cung cấp đủ bằng chứng, không thể chối cãi. Vụ ám sát này, dù thất bại, lại là một lời thách thức trắng trợn đối với pháp luật và trật tự xã hội. Một kẻ đã bị bắt giữ, nhưng vẫn cố gắng giết người, đó là sự coi thường hoàn toàn chính quyền, một sự sỉ nhục không thể chấp nhận.

"Hừm!" Quan Đại Nhân khẽ hừ lạnh, giọng nói đầy uy lực. "Trần Thị Gia Chủ, tội danh của ngươi chồng chất. Ngươi cấu kết với cường hào ác bá, áp bức dân lành, tham ô hối lộ, và giờ đây còn dám thuê sát thủ ám sát quan lại. Ngươi coi vương pháp là gì? Ngươi coi triều đình là trò đùa sao?"

Trần Thị Gia Chủ không nói nên lời, chỉ có thể thở hổn hển, ánh mắt dại đi, nhìn chằm chằm vào khoảng không. Hắn biết, mọi chuyện đã kết thúc. Sự sụp đổ của hắn không chỉ là mất đi tài sản, mất đi quyền lực, mà còn là mất đi danh dự, và giờ đây, cả tự do. Hắn đã tự tay kết liễu tất cả.

"Lý Quản Sự," Quan Đại Nhân quay sang, giọng nói không chút nhân nhượng. "Ngươi là tay chân đắc lực của Trần Thị Gia Chủ, ngươi biết rõ tất cả tội ác của hắn. Giờ đây, hắn đã tự tay đào mồ chôn mình bằng âm mưu độc ác này. Ngươi còn có thể nói gì để biện minh cho những hành vi đồng lõa của mình?"

Lý Quản Sự đổ sụp xuống, lắp bắp. "Hạ... hạ quan... hạ quan chỉ là... là làm theo lệnh... hạ quan không biết gì cả... xin Quan Đại Nhân tha tội..." Hắn cố gắng thoái thác trách nhiệm, nhưng giọng nói run rẩy đã tố cáo sự hèn nhát và tội lỗi của hắn. Hắn không còn chút sĩ diện nào.

Lâm Dịch chỉ đứng đó, quan sát mọi thứ diễn ra. Hắn không cần phải nói thêm lời nào. Sự thật đã được phơi bày một cách rõ ràng nhất. Những người như Trần Thị Gia Chủ và Lý Quản Sự, họ đã sống trong ảo tưởng về quyền lực quá lâu, đến mức quên mất rằng không có quyền lực nào là tuyệt đối, và không có tội ác nào có thể che giấu mãi. Hắn nhớ lại một câu nói từ thế giới cũ: "Không có bữa ăn nào là miễn phí." Và giờ đây, họ đang phải trả giá, một cái giá đắt đỏ, cho những "bữa ăn" mà họ đã "ăn" trong suốt thời gian qua.

Quan Đại Nhân sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng cũng đưa ra phán quyết, giọng nói vang vọng khắp đại đường, mang theo sự lạnh lẽo và dứt khoát của công lý. "Dựa trên các bằng chứng và lời khai rõ ràng, bản quan tuyên bố: Trần Thị Gia Chủ, với tội danh tham ô, áp bức dân lành, và đặc biệt là mưu sát quan lại, sẽ bị tước bỏ mọi chức tước, tịch thu toàn bộ gia sản sung công, và giam giữ vĩnh viễn trong ngục tối, không bao giờ được thả ra. Lý Quản Sự, vì đồng lõa và che giấu tội ác, sẽ bị xử phạt thích đáng, giáng chức và đày đi biên ải làm khổ dịch, chịu sự trừng phạt của vương pháp."

Phán quyết vừa dứt, một tiếng gào thét tuyệt vọng vang lên từ Trần Thị Gia Chủ, hắn vùng vẫy dữ dội, nhưng vô ích, vì sức lực đã cạn kiệt và tinh thần đã suy sụp. Lý Quản Sự thì ngất xỉu ngay tại chỗ, không còn chút phản kháng nào. Binh lính nhanh chóng áp giải cả hai đi, để lại trong đại đường một sự im lặng nặng nề, chỉ còn lại tiếng bước chân xa dần và tiếng xiềng xích loảng xoảng vọng lại. Mùi thuốc súng còn sót lại từ đêm qua, mùi gỗ cũ của dinh thự, và mùi sợ hãi vẫn phảng phất trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự kết thúc của một triều đại địa phương, một gia tộc đã từng lũng đoạn cả một vùng.

Lâm Dịch thở phào nhẹ nhõm, nhưng không có chút vui mừng nào, chỉ có sự trống rỗng và mệt mỏi. Cái cảm giác nặng nề vẫn còn đó, sâu trong xương tủy. Hắn biết, đây không phải là kết thúc của mọi rắc rối. Việc Trần Thị Gia Tộc sụp đổ hoàn toàn về uy tín và quyền lực sẽ tạo ra một khoảng trống, và những kẻ khác sẽ nhanh chóng nhòm ngó, tìm cách lấp đầy khoảng trống quyền lực đó. Nhưng ít nhất, một chương đã khép lại. Hắn đã hoàn thành lời hứa của mình với dân làng, và với chính bản thân hắn. Một phần của gánh nặng đã được trút bỏ, nhưng một phần khác, lớn hơn, lại đang chờ đợi.

***

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây, qua khung cửa sổ rộng lớn của phòng khách Dinh thự Trần Thị. Ánh nắng chiều tà yếu ớt, mang một màu vàng cam buồn bã, hắt lên nền gỗ đánh bóng, tạo thành những vệt sáng dài, u hoài. Gió nhẹ khẽ lùa qua khe cửa, mang theo tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn bên ngoài, tạo nên một bản hòa âm tĩnh lặng, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào và căng thẳng của ban ngày. Mùi đất ẩm từ khu vườn, lẫn với hương thơm thoang thoảng của linh khí từ các bình gốm được đặt trong phòng, cùng với mùi giấy cũ và gỗ đánh bóng, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh vừa chứa đựng sự bí ẩn. Căn phòng, nơi từng chứng kiến vô số cuộc họp kín, những giao dịch mờ ám và những quyết định áp bức dân lành, giờ đây chìm trong sự tĩnh mịch đến lạ. Hào quang của quyền lực vẫn còn đó, ẩn mình trong từng chi tiết kiến trúc, nhưng giờ đây nó đã thuộc về một người khác, một người không hề khao khát nó, mà chỉ muốn sử dụng nó một cách có ý nghĩa.

Lâm Dịch đứng một mình giữa phòng, tấm lưng gầy gò ẩn hiện trong ánh hoàng hôn. Anh đã đứng đây được một lúc lâu, sau khi Quan Đại Nhân đã cùng tùy tùng rời đi, để lại phía sau một Dinh thự Trần Thị trống rỗng, chỉ còn lại những binh lính đang canh gác và những người của Lâm Dịch đang bắt đầu công việc kiểm kê. Anh cảm nhận được sự mệt mỏi dâng lên từ sâu bên trong. Cuộc chiến với Trần Thị Gia Tộc, tưởng chừng đã kết thúc với việc tống giam Gia Chủ, nhưng lại kéo dài thêm một hồi kịch tính với âm mưu ám sát, và giờ đây, cuối cùng cũng đã đi đến hồi kết. Mặc dù thắng lợi, nhưng nó không mang lại cảm giác hân hoan, mà là một sự nặng trĩu.

"Cuối cùng thì Trần Thị cũng sụp đổ," Lâm Dịch tự nhủ, giọng nói khẽ khàng đến mức gần như không nghe thấy, hòa lẫn vào tiếng gió đêm, như một lời thì thầm với chính bản thân mình. "Nhưng liệu đây có phải là kết thúc? Hay chỉ là mở đầu cho những rắc rối lớn hơn?" Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí hắn, như một điệp khúc không ngừng nghỉ.

Anh lướt mắt qua mảnh giấy cũ kỹ trong tay. Đó là một phần của những ghi chép mà anh đã thu thập được từ Thị trưởng Tôn và Cố lão bản, được bổ sung thêm từ những manh mối tìm thấy trong dinh thự. Trên đó là những cái tên, những địa chỉ, những khoản giao dịch, những mối liên hệ mờ ám của Trần Thị Gia Tộc với các thế lực "trên cao" ở phủ thành, với các thương hội lớn như Thiên Phong Thương Hội, và thậm chí là những ám chỉ về các băng nhóm giang hồ như Hắc Sa Bang. Mảnh giấy, nhỏ bé và tưởng chừng vô hại, lại chứa đựng một bản đồ phức tạp của quyền lực và lợi ích, giờ đây đang hé lộ cho Lâm Dịch một tầm nhìn mới về thế giới mà hắn đang sống, một thế giới rộng lớn hơn, tàn khốc hơn.

Hắn chợt nhận ra, chiến thắng này không chỉ mang lại sự bình yên cho thôn Sơn Cước, mà còn đặt hắn vào một vị trí mới, một vai trò mà hắn chưa từng mong muốn hay khao khát. Hắn đã trở thành người bảo hộ trật tự và công lý trong mắt dân làng, và ít nhiều, trong mắt Quan Đại Nhân. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là hắn sẽ thu hút những ánh mắt dõi theo, những sự tò mò, và cả những mối hiểm nguy lớn hơn từ các thế lực mà Trần Thị từng liên kết, những con cá mập lớn hơn vẫn còn đang bơi lội ngoài kia.

Nội tâm Lâm Dịch giằng xé. Một phần trong hắn khao khát một cuộc sống bình dị, một cuộc sống không có tranh đấu, không có âm mưu, chỉ có sự an yên bên gia đình và những người thân yêu. Hắn nhớ về những ngày tháng ở thế giới cũ, nơi hắn có thể sống một cuộc đời bình thường, không cần phải lo lắng về những thứ như thế này. Phần còn lại, phần lý trí của người đàn ông hiện đại, lại hiểu rõ rằng sự bình yên đó là một thứ xa xỉ, một ảo ảnh trong thế giới đầy rẫy bất công này. Để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn không thể lùi bước. Hắn phải hành động, phải tính toán, phải trở nên mạnh mẽ hơn, thông minh hơn, để có thể đứng vững trong dòng chảy khắc nghiệt này.

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn thầm nhắc nhở bản thân, từng chữ như khắc sâu vào tâm trí, "nhưng sinh tồn không chỉ là sống sót. Mà còn là bảo vệ, là kiến tạo. Là tạo ra một môi trường mà những người mình yêu thương có thể sống sót và phát triển."

Vụ ám sát đêm qua là một lời cảnh tỉnh đanh thép. Trần Thị Gia Tộc có thể đã sụp đổ, nhưng lòng thù hận và các mối liên hệ ngầm của chúng vẫn còn đó, như những hạt mầm độc hại chờ đợi thời cơ để nảy nở. Nhu cầu củng cố an ninh cá nhân và cho thôn làng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Hắn cần những người có khả năng chiến đấu, không chỉ để phòng thủ, mà còn để mở rộng, để đối phó với những thách thức sắp tới. Liệu hắn có nên tìm kiếm những người có kinh nghiệm từ giang hồ, hay tập trung vào việc huấn luyện dân làng để họ có thể tự bảo vệ mình? Đây là một câu hỏi mà hắn cần phải suy nghĩ kỹ lưỡng, cân nhắc mọi lợi hại.

Sự sụp đổ của Trần Thị Gia Tộc đã tạo ra một khoảng trống quyền lực lớn ở vùng biên thùy này. Khoảng trống đó, giống như một cái hố đen, sẽ thu hút đủ loại ánh mắt thèm muốn. Các thương hội lớn hơn ở Thành Thiên Phong có thể sẽ muốn mở rộng ảnh hưởng của mình, nhòm ngó vùng đất màu mỡ này. Các thế lực giang hồ như Hắc Sa Bang có thể sẽ thấy đây là cơ hội để bành trướng, gây rối. Và quan trọng hơn cả, việc tịch thu gia sản Trần Thị, một gia tài không hề nhỏ, sẽ thu hút sự chú ý của các quan lại cấp cao hơn, những kẻ vốn đã quen với việc nhúng tay vào mọi thứ, tìm cách chia phần.

Lâm Dịch cảm thấy một sức nặng đè lên vai mình. Hắn không phải là một anh hùng, không phải là một vị vua. Hắn chỉ là một người đàn ông bình thường bị ném vào một thế giới xa lạ, cố gắng sống sót. Nhưng giờ đây, định mệnh đã đẩy hắn vào một vị trí mà hắn không thể thoái lui. Hắn không thể quay lưng lại với những người đã tin tưởng hắn, không thể bỏ mặc thôn làng mà hắn đã dày công xây dựng.

Hắn khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ lên mảnh giấy cũ kỹ, cảm nhận sự thô ráp của nó. Từng nét chữ nguệch ngoạc trên đó giờ đây không còn là những thông tin rời rạc, mà là những mắt xích quan trọng trong một chu��i sự kiện lớn hơn. Hắn phải giải mã chúng, phải hiểu rõ những mối quan hệ đó, để có thể chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo, một cách cẩn trọng và chiến lược.

"Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những ghi chú, từng chữ như thấm vào tâm trí. Hắn sẽ cần tất cả tri thức mà hắn có, tất cả kinh nghiệm từ thế giới hiện đại, để đối phó với những gì sắp tới. Việc mở rộng kinh doanh ra Thành Thiên Phong, một ý định đã nhen nhóm từ lâu, giờ đây không chỉ là một cơ hội, mà còn là một sự cần thiết, một bước đi chiến lược. Hắn cần một căn cứ lớn hơn, một mạng lưới rộng hơn để đối phó với những thế lực mà hắn còn chưa biết mặt, những hiểm nguy tiềm tàng đang chờ đợi.

Ánh hoàng hôn dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời, xa xăm và lạnh lẽo, như những con mắt vô định nhìn xuống thế gian. Lâm Dịch vẫn đứng đó, một mình trong căn phòng lớn, ánh mắt nhìn ra khoảng không vô định, nơi những thử thách mới đang chờ đợi. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, đầy rẫy chông gai và hiểm nguy. Hắn không còn là một thiếu niên nghèo khó ở vùng biên thùy nữa. Hắn đã trở thành một nhân vật quan trọng, một người nắm giữ những bí mật có thể lay chuyển cả một triều đại. Và hắn sẽ phải học cách gánh vác trách nhiệm đó, từng chút một, từng ngày một.

Chiếc đèn dầu được thắp lên, chiếu rọi một vầng sáng nhỏ trong căn phòng rộng lớn, xua đi phần nào bóng tối và sự u ám. Lâm Dịch quay lại bàn, trải mảnh giấy ra. Đã đến lúc phải bắt đầu một kế hoạch mới, một chiến lược mới. Cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát dường như ngày càng xa vời, nhưng hắn không hối hận. Hắn phải tiến về phía trước, tìm hiểu, tính toán, và hành động. Vì sinh tồn của chính hắn, và vì những người mà hắn trân trọng.

Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng hắn sẽ cố gắng, từng chút một, để kiến tạo nó. Và cuộc hành trình đó, rõ ràng, mới chỉ bắt đầu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free